Min menu

Pages

TRUYỆN MỚI

VÌ KHÔNG ĐỦ TIỀN THUÊ TRỌ, CÔ NỮ SINH THƯỜNG NGỦ GỤC TRONG THƯ VIỆN VÀ LÉN ĂN MÌ GÓI QUA NGÀY. BIẾT CHUYỆN, BÁC BẢO VỆ ÂM THẦM ĐỂ LẠI CƠM NÓNG TRONG PHÒNG TRỰC, CHỈ NÓI LÀ “ĐỒ ĂN THỪA”. SUỐT BỐN NĂM, CÔ CHƯA TỪNG BIẾT AI ĐÃ GIÚP MÌNH. MƯỜI NĂM SAU, KHI BÁC BẢO VỆ BỊ ĐUỔI KHỎI KHU TRỌ GIỮA ĐÊM MƯA, ĐOÀN XE DỪNG TRƯỚC CỔNG KHIẾN CẢ KHU PHỐ SỮNG SỜ…TRUYỆN NGẮN

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.

CHƯƠNG 1: ĐÊM MƯA TRƯỚC CỔNG KHU TRỌ

Mưa trút xuống thành phố Tô Châu như thể cả bầu trời vừa bị xé toạc.

Nước mưa từ mái tôn cũ kỹ chảy thành từng dòng trắng xóa, đập xuống khoảng sân lầy lội của khu nhà trọ ngõ Thanh Hà. Giữa ánh đèn đường vàng vọt, một chiếc vali bạc màu bị ném thẳng từ tầng hai xuống đất, nắp bung ra, quần áo cũ cùng vài tấm ảnh gia đình văng tung tóe trong vũng nước.

Ngay sau đó, một người đàn ông hơn sáu mươi tuổi bị đẩy lảo đảo ra ngoài cổng.

Ông mặc chiếc áo bảo vệ đã sờn vai, một tay ôm chiếc hộp gỗ nhỏ trước ngực, tay kia cố bám vào cánh cửa sắt đang rung lên bần bật vì gió.

“Chú Trần, tôi đã nói rất rõ rồi!”

Người chủ khu trọ họ Vương đứng dưới mái hiên, tay cầm ô, giọng lạnh lùng:

“Chú nợ tiền thuê ba tháng. Hôm nay không đi thì ngày mai tôi cũng phải mời người đến dọn đồ. Tôi không mở nhà từ thiện!”

Người đàn ông được gọi là chú Trần run lên vì lạnh. Nước mưa chảy dọc khuôn mặt gầy gò, len qua những nếp nhăn hằn sâu nơi khóe mắt.

Ông không cãi.

Chỉ cúi xuống, nhặt từng món đồ đang nổi lềnh bềnh trong vũng nước.

Một người phụ nữ trung niên ở phòng số 8 không nhịn được, vội bước ra:

“Ông Vương, chú ấy đã ở đây gần mười năm. Vợ mất, con cái không có, lại vừa nghỉ việc. Ông cho chú ấy khất thêm ít hôm thì có sao?”

Ông Vương lập tức cau mặt:

“Chị thương thì chị trả thay đi!”



Người phụ nữ nghẹn lời.

Mấy người thuê trọ khác đứng nép dưới mái hiên, có người ái ngại, có người tò mò, nhưng không ai đủ khả năng thay ông Trần trả số tiền còn thiếu.

Đúng lúc ấy, một bé trai khoảng bảy tuổi chạy ra khỏi phòng, ôm theo chiếc ô nhỏ có hình gấu trúc.

Nó đặt chiếc ô bên cạnh ông Trần rồi lí nhí:

“Ông Trần, ông cầm đi. Không có ô sẽ bị cảm lạnh.”

Ông Trần ngẩng lên.

Đôi mắt đỏ hoe của ông thoáng rung động. Ông đưa bàn tay chai sần xoa đầu đứa trẻ, cố nở một nụ cười:

“Ông không sao. Cháu vào nhà đi, kẻo mẹ lo.”

Đứa trẻ chưa kịp nói gì, mẹ nó đã vội chạy ra kéo vào.

Cánh cổng sắt kêu lên ken két.

Ông Vương lạnh lùng tháo chùm chìa khóa bên hông.

“Chú Trần, tôi khóa cổng đây. Chú tự lo lấy.”

“Khoan đã.”

Ông Trần bỗng lên tiếng.

Giọng ông khàn đặc, gần như bị tiếng mưa nuốt chửng.

Ông quay lại nhìn dãy nhà trọ cũ. Nơi ấy có căn phòng chưa đầy mười mét vuông mà ông đã sống suốt chín năm. Trong phòng chẳng có đồ gì quý giá, chỉ có chiếc giường gỗ, một bếp điện cũ và vài cuốn sổ đã ố vàng.

Ông chậm rãi hỏi:

“Tôi có thể vào lấy chiếc cặp vải màu xanh treo sau cửa không?”

Ông Vương bực bội:

“Lúc nãy đã bảo chú dọn hết rồi. Giờ còn gì nữa?”

“Trong đó có vài thứ rất quan trọng.”

“Quan trọng thì sao không tự nhớ?”

Một thanh niên đứng cạnh ông Vương bật cười:

“Chắc lại là giấy khen bảo vệ xuất sắc mấy năm trước chứ gì?”

Vài tiếng cười khúc khích vang lên.

Ông Trần cúi đầu.

Ông không giải thích rằng trong chiếc cặp ấy là hơn một trăm tờ giấy ăn đã được gấp vuông vắn, bên trên có những dòng chữ viết tay của một cô sinh viên nghèo từ mười bốn năm trước.

“Cháu cảm ơn bác vì bữa cơm.”

“Hôm nay đồ ăn thừa có thịt kho, ngon lắm ạ.”

“Sau này có tiền, cháu nhất định sẽ mời bác ăn một bữa thật ngon.”

Những mẩu giấy ấy là thứ duy nhất khiến ông cảm thấy cuộc đời mình từng có ý nghĩa.

Ông Vương đang định quay vào thì từ đầu con ngõ bỗng vang lên tiếng động cơ trầm thấp.

Một luồng ánh sáng trắng rọi xuyên màn mưa.

Một chiếc xe màu đen chậm rãi tiến vào con ngõ chật hẹp.

Rồi chiếc thứ hai.

Chiếc thứ ba.

Chiếc thứ tư.

Cả khu trọ lập tức im bặt.

Đám trẻ con dán mặt vào cửa sổ. Những người đang trú mưa đồng loạt bước ra, kinh ngạc nhìn đoàn xe sang nối đuôi nhau dừng kín trước cổng.

Cửa chiếc xe đầu tiên mở ra.

Một người đàn ông mặc vest đen bước xuống, lập tức bung ô rồi đi vòng sang phía bên kia.

Từ trong xe, một người phụ nữ khoảng ba mươi lăm tuổi xuất hiện.

Cô mặc áo khoác dài màu be, mái tóc đen búi gọn sau gáy. Dù gương mặt vẫn còn vẻ mệt mỏi sau chuyến đi dài, khí chất điềm tĩnh và sắc sảo khiến tất cả những người có mặt đều vô thức nín thở.

Ông Vương nhận ra logo nhỏ trên chiếc xe, sắc mặt lập tức thay đổi.

Ông ta từng thấy chiếc xe tương tự trước cửa khách sạn lớn nhất Tô Châu, loại xe mà người bình thường chỉ dám nhìn từ xa.

Người phụ nữ không nhìn ông Vương.

Ánh mắt cô lướt qua đám đông, dừng lại ở người đàn ông già đang quỳ một chân trong vũng nước, nhặt từng chiếc áo đã ướt sũng.

Chiếc ô trong tay cô rơi xuống đất.

“Bác Trần…”

Giọng cô run lên.

Ông Trần khựng lại.

Ông chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt nheo lại vì mưa.

Người phụ nữ bước nhanh đến, bất chấp đôi giày đắt tiền giẫm sâu vào vũng bùn. Cô quỳ xuống trước mặt ông, hai tay nắm chặt lấy bàn tay lạnh buốt của ông.

“Bác Trần, là cháu.”

“Cháu là Tô Vãn Ninh.”

Cả khu trọ xôn xao.

Ông Trần sững sờ nhìn cô.

Tên ấy dường như đã ngủ yên quá lâu trong ký ức.

Ông mấp máy môi:

“Vãn… Ninh?”

Người phụ nữ gật đầu, nước mắt hòa vào nước mưa.

“Là cô sinh viên ngày nào chỉ dám mua suất cơm rẻ nhất ở căng tin.”

“Là đứa vẫn nói dối bác rằng cháu ăn no rồi.”

“Là đứa suốt bốn năm nhận cơm nóng trong phòng trực nhưng chưa từng biết người đã lặng lẽ giúp mình chính là bác.”

Đám đông lặng ngắt.

Ông Vương buông thõng chùm chìa khóa trong tay.

Ông Trần nhìn cô rất lâu, rồi lắc đầu như không dám tin:

“Không thể nào. Vãn Ninh năm ấy gầy lắm, tóc lúc nào cũng rối, trên áo còn có miếng vá…”

“Cháu vẫn là cô ấy.”

Cô nghẹn giọng:

“Chỉ là cháu về muộn quá.”

Người trợ lý đứng phía sau nhanh chóng cởi áo khoác ngoài choàng lên vai ông Trần. Hai người khác đi nhặt vali và quần áo của ông.

Ông Trần vội ngăn lại:

“Không cần đâu. Những thứ này chẳng đáng bao nhiêu.”

Tô Vãn Ninh nhìn chiếc vali bung nắp, nhìn mấy tấm ảnh cũ bị ngấm nước rồi quay sang ông Vương.

Ánh mắt cô không gay gắt, nhưng bình tĩnh đến mức khiến người ta bất an.

“Xin hỏi, ai là chủ khu trọ?”

Ông Vương vội bước lên, nở nụ cười gượng gạo:

“Là tôi. Cô Tô, chắc cô hiểu lầm rồi. Chú Trần nợ tiền thuê, tôi cũng chỉ làm theo quy định.”

“Ông ấy nợ bao nhiêu?”

“Ba tháng, tổng cộng ba nghìn sáu trăm nhân dân tệ.”

Tô Vãn Ninh quay sang trợ lý:

“Thanh toán toàn bộ.”

Ông Vương lập tức sáng mắt:

“Vâng, vâng, vậy thì tốt quá.”

“Bao gồm cả tiền thuê mười năm tiếp theo.”

Nụ cười của ông Vương cứng lại.

Tô Vãn Ninh nói tiếp:

“Nhưng không phải cho căn phòng vừa rồi.”

Cô nhìn lên dãy nhà cũ, rồi nhìn cánh cửa sắt hoen gỉ.

“Ngày mai, luật sư của tôi sẽ đến làm việc với ông về việc mua lại toàn bộ khu nhà trọ này.”

“Cô muốn mua lại?”

“Đúng.”

“Nhưng nơi này không bán.”

“Vậy chúng ta sẽ nói chuyện bằng một mức giá hợp lý.”

Giọng cô vẫn nhẹ nhàng:

“Còn tối nay, bác Trần sẽ không quay lại căn phòng đó nữa.”

Ông Trần vội kéo tay cô:

“Vãn Ninh, đừng làm lớn chuyện. Ông Vương không sai. Bác thật sự thiếu tiền thuê.”

Tô Vãn Ninh quay lại, nhìn bàn tay gầy guộc đang nắm tay mình.

Mười bốn năm trước, cũng chính bàn tay ấy từng lặng lẽ đẩy một hộp cơm nóng về phía cô.

Khi đó cô chỉ mới mười chín tuổi.

Cô từ một huyện miền núi thuộc tỉnh An Huy đến Tô Châu nhập học. Cha mất sớm, mẹ đau yếu, em trai còn đang học phổ thông. Cả gia đình vay mượn khắp nơi mới gom đủ học phí kỳ đầu cho cô.

Ngày xuống tàu, mẹ cô nhét vào tay cô một túi vải đựng hơn tám trăm nhân dân tệ.

Đó là toàn bộ số tiền gia đình có thể dành cho cô trong ba tháng.

Mẹ dặn:

“Lên thành phố đừng để bụng đói.”

Cô mỉm cười gật đầu.

Nhưng chỉ một tuần sau, cô đã gửi về quê năm trăm nhân dân tệ vì biết mẹ phải mua thuốc.

Từ đó, những bữa ăn của Tô Vãn Ninh trở thành một cuộc tính toán.

Buổi sáng cô uống nước ấm.

Buổi trưa mua suất cơm rẻ nhất ở căng tin trường, chỉ gồm cơm trắng và một phần rau.

Buổi tối cô ngâm nửa gói mì, cố tình đổ nhiều nước để có cảm giác no lâu.

Vì không đủ tiền thuê ký túc xá kỳ tiếp theo, cô thường ở lại thư viện đến khi đóng cửa, rồi lén ngủ gục trên bàn học. Những đêm không được ở lại, cô ngồi trong phòng tự học chung hoặc ghế đá gần phòng bảo vệ.

Người đầu tiên phát hiện ra bí mật ấy chính là Trần Quốc Bình, bảo vệ ca đêm của trường đại học.

Khi đó ông mới ngoài bốn mươi, dáng người cao, ít nói. Vợ ông mất vì bệnh nhiều năm trước, con trai duy nhất bỏ nhà đi sau một trận cãi vã, từ đó bặt vô âm tín.

Đêm đầu tiên ông thấy Vãn Ninh ngủ trong thư viện, cô đang gục trên chồng sách, bên cạnh là chiếc cốc mì chỉ còn nước.

Ông gõ nhẹ lên bàn:

“Bạn học, thư viện sắp khóa cửa rồi.”

Cô giật mình tỉnh dậy, vội thu dọn đồ:

“Cháu xin lỗi, cháu đi ngay.”

Ông nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô:

“Cháu đã ăn tối chưa?”

“Cháu ăn rồi ạ.”

Đúng lúc ấy, bụng cô phát ra một âm thanh rõ ràng.

Vãn Ninh đỏ bừng mặt.

Trần Quốc Bình không vạch trần.

Ông chỉ quay đi, nói:

“Phòng trực có hộp cơm thừa. Bỏ đi thì phí, cháu mang ăn giúp bác.”

“Cháu không cần đâu.”

“Không ăn thì bác cũng đổ đi.”

Hộp cơm hôm ấy có cơm trắng, cải xào, hai miếng đậu phụ và một chiếc đùi gà.

Vãn Ninh nhìn chiếc đùi gà rất lâu.

Cô biết đó không thể là đồ ăn thừa.

Nhưng lòng tự trọng của một cô gái nghèo khiến cô không dám nhận sự thương hại.

Trần Quốc Bình dường như hiểu điều đó.

Ông cố tình cau mặt:

“Cháu đừng nghĩ nhiều. Nhà ăn đưa nhầm suất. Bác bị đau răng, không nhai được thịt.”

Vãn Ninh cắn môi, cuối cùng mới nhận lấy.

“Vậy… cháu ăn giúp bác.”

Từ hôm đó, cứ vào khoảng chín giờ tối, trên bàn phòng trực luôn có một hộp cơm nóng.

Hôm thì thịt kho.

Hôm thì trứng hấp.

Hôm thì cá sốt.

Trần Quốc Bình lần nào cũng có lý do.

“Nhà ăn nấu thừa.”

“Người khác đặt rồi không lấy.”

“Bác mua nhiều quá.”

“Đồ sắp nguội, cháu ăn đi.”

Vãn Ninh dần quen với những lời nói dối vụng về ấy.

Nhưng cô không biết ông đã dành gần một phần ba tiền lương mỗi tháng để mua thức ăn cho cô.

Càng không biết mỗi khi tan ca, ông đều đi bộ thêm hai con phố để mua suất cơm rẻ hơn, nhường phần có thịt cho cô.

Bốn năm đại học, Trần Quốc Bình chưa từng hỏi cô sau này có báo đáp mình hay không.

Ông chỉ nhắc:

“Đừng bỏ học.”

“Đừng vì thiếu tiền mà làm việc quá sức.”

“Cháu cứ học cho tốt. Ra trường rồi, cuộc đời sẽ khác.”

Ngày Vãn Ninh nhận bằng tốt nghiệp, cô chạy đến phòng trực tìm ông.

Nhưng căn phòng trống không.

Người bảo vệ mới nói ông Trần đã nghỉ việc từ một tháng trước để về quê tìm con trai.

Không ai biết ông đi đâu.

Cũng không ai có số điện thoại mới của ông.

Vãn Ninh đã tìm suốt nhiều năm.

Từ danh sách nhân sự cũ của trường cho đến hồ sơ cư trú, từ quê quán của ông ở Giang Tô đến những nơi ông từng làm việc.

Nhưng cái tên Trần Quốc Bình quá phổ biến.

Mỗi lần tìm được manh mối, cô lại đến muộn một bước.

Mười bốn năm trôi qua.

Cô sinh viên nghèo năm nào trở thành người sáng lập một chuỗi công ty công nghệ giáo dục lớn ở Thượng Hải.

Nhưng càng thành công, cô càng nhớ rõ những hộp cơm nóng trong phòng trực.

Cho đến ba ngày trước, một nhân viên của quỹ thiện nguyện do cô thành lập gửi lên danh sách những người lao động lớn tuổi cần hỗ trợ.

Trong danh sách ấy có ảnh của một bảo vệ đã nghỉ việc vì đau khớp.

Tên: Trần Quốc Bình.

Nơi ở: khu nhà trọ ngõ Thanh Hà, Tô Châu.

Tô Vãn Ninh bỏ dở cuộc họp, lập tức lên đường.

Nhưng cô vẫn đến chậm.

Chậm đúng lúc ông bị đẩy ra khỏi nơi ở giữa đêm mưa.

“Vãn Ninh.”

Giọng ông Trần kéo cô trở về hiện tại.

“Cháu đừng vì bác mà làm khó người khác.”

Cô nhìn ông, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.

“Bác có biết cháu đã tìm bác bao lâu không?”

Ông im lặng.

“Bác có biết suốt những năm qua, mỗi khi ăn một bữa cơm ngon, cháu đều nhớ đến hộp cơm trong phòng trực không?”

“Bác chỉ cho cháu vài bữa cơm thôi.”

“Không.”

Cô siết chặt tay ông.

“Bác đã giữ cháu lại trường đại học.”

“Bác giữ cho cháu lòng tự trọng.”

“Bác cho cháu tin rằng trong lúc khó khăn nhất, vẫn có người sẵn sàng đối xử tử tế với cháu mà không cần nhận lại điều gì.”

Ông Trần cúi mặt.

Một lúc lâu sau, ông khẽ hỏi:

“Bây giờ mẹ cháu thế nào?”

Vãn Ninh bật khóc.

Giữa bao nhiêu lời có thể hỏi, ông vẫn nhớ người mẹ bệnh tật mà cô từng nhắc đến từ mười bốn năm trước.

“Mẹ cháu khỏe hơn rồi. Em trai cháu cũng đã lập gia đình.”

“Vậy là tốt.”

Ông Trần mỉm cười.

Nụ cười hiền lành giống hệt người bảo vệ năm xưa.

Tô Vãn Ninh đỡ ông đứng dậy.

“Bác đi với cháu.”

“Đi đâu?”

“Về nhà.”

Ông lắc đầu:

“Bác không có nhà.”

Cô nhìn thẳng vào mắt ông.

“Từ hôm nay, nơi nào có cháu, nơi đó là nhà của bác.”

Cả khu trọ lặng đi.

Người phụ nữ phòng số 8 quay mặt lau nước mắt. Đứa bé khi nãy lại chạy ra, dúi chiếc ô gấu trúc vào tay ông Trần.

“Ông nhớ quay lại thăm cháu.”

Ông Trần xoa đầu nó:

“Ông sẽ quay lại.”

Tô Vãn Ninh định dìu ông lên xe thì ông chợt nhớ ra:

“Chiếc cặp xanh.”

Ông Vương giật mình, lập tức sai người chạy lên phòng lấy xuống.

Chiếc cặp đã cũ, khóa kéo bị hỏng một nửa.

Ông Trần ôm nó rất cẩn thận.

Tô Vãn Ninh tò mò:

“Trong này có gì vậy bác?”

Ông ngập ngừng rồi mở cặp.

Hơn một trăm mẩu giấy ăn được gấp vuông vắn hiện ra.

Vãn Ninh cầm lên một tờ.

Dòng chữ non nớt năm xưa vẫn còn đó:

“Sau này cháu có tiền, cháu nhất định sẽ mời bác ăn một bữa thật ngon.”

Cô che miệng, khóc không thành tiếng.

Ông Trần cười hiền:

“Bác vẫn chờ bữa cơm ấy.”

Vãn Ninh ôm chặt lấy ông.

“Cháu sẽ mời bác.”

“Không chỉ một bữa.”

“Cháu sẽ mời bác ăn cơm cả đời.”

Đoàn xe chậm rãi rời khỏi con ngõ.

Không ai biết rằng, trong chiếc hộp gỗ ông Trần ôm trước ngực còn có một bí mật khác.

Một bí mật liên quan đến người con trai đã mất tích hơn hai mươi năm.

Và chính bí mật ấy sẽ khiến cuộc đoàn tụ tưởng chừng trọn vẹn của họ đứng trước một lựa chọn đau lòng.


CHƯƠNG 2: NHỮNG HỘP CƠM KHÔNG PHẢI ĐỒ ĂN THỪA

Tô Vãn Ninh đưa ông Trần đến bệnh viện tư nhân ở trung tâm Tô Châu ngay trong đêm.

Kết quả kiểm tra cho thấy ông bị viêm phổi nhẹ, suy nhược cơ thể và thoái hóa khớp nghiêm trọng. Bác sĩ nói nếu tiếp tục ở ngoài mưa thêm vài giờ, tình trạng có thể trở nên nguy hiểm.

Trong phòng bệnh, ông Trần nằm trên chiếc giường trắng, ánh mắt không ngừng nhìn quanh.

Căn phòng có ghế sofa, tủ lạnh, phòng tắm riêng và cửa sổ nhìn ra hồ Kim Kê. Đối với ông, nơi này còn sang trọng hơn khách sạn.

Ông kéo tay Vãn Ninh:

“Chuyển bác sang phòng thường đi.”

“Bác cứ nghỉ ngơi.”

“Phòng này một đêm tốn bao nhiêu?”

“Không nhiều.”

“Cháu đừng nói dối bác.”

Vãn Ninh cười:

“Ngày xưa bác cũng nói dối cháu suốt bốn năm.”

Ông Trần ngẩn ra.

Cô kéo ghế ngồi bên giường:

“Bác nói hộp cơm là đồ ăn thừa, nhưng hộp nào cũng còn nóng. Có hôm trong đó còn có món sườn chua ngọt mà cháu từng nói thích. Trên đời làm gì có đồ ăn thừa đúng lúc như thế?”

Ông quay mặt đi:

“Bác không nhớ.”

“Bác nhớ.”

“Bác già rồi.”

“Bác vẫn giữ từng mẩu giấy cháu viết.”

Ông Trần im lặng.

Tô Vãn Ninh mở chiếc cặp xanh, lấy ra từng mẩu giấy đã úa màu. Có những tờ chỉ viết một câu cảm ơn, có tờ vẽ khuôn mặt cười, có tờ kể về điểm thi hoặc công việc làm thêm.

“Bác giữ chúng làm gì?”

Ông nhìn lên trần nhà:

“Vì khi đó bác nghĩ… ít nhất trên đời vẫn có một người cần bác.”

Câu nói nhẹ như hơi thở, nhưng khiến Vãn Ninh đau nhói.

Cô biết sau khi vợ mất và con trai bỏ đi, ông đã sống một mình.

Nhưng cô không biết ông từng cô độc đến mức phải dựa vào vài mẩu giấy cảm ơn để nhắc mình rằng sự tồn tại của mình vẫn có ý nghĩa.

“Bác còn người thân nào không?”

Ông Trần không trả lời ngay.

Ánh mắt ông vô thức hướng về chiếc hộp gỗ đặt trên tủ đầu giường.

Vãn Ninh nhận ra sự do dự ấy.

“Trong hộp có gì vậy bác?”

“Không có gì.”

“Lúc bị đuổi khỏi khu trọ, bác không giữ quần áo mà chỉ ôm chiếc hộp này.”

Ông kéo chăn lên:

“Bác mệt rồi.”

Cô không hỏi thêm.

“Tạm thời bác cứ nghỉ. Sáng mai cháu đưa bác về nhà cháu.”

“Bác không đi.”

“Vì sao?”

“Bác quen sống một mình.”

“Bác ở một mình suốt bao năm chưa đủ sao?”

Ông cau mày:

“Cháu có gia đình, có công việc. Bác đến sẽ làm phiền.”

“Cháu chưa kết hôn.”

Ông Trần quay sang nhìn cô:

“Chưa kết hôn?”

“Vâng.”

“Tại sao?”

Vãn Ninh bật cười:

“Bác vừa tỉnh lại đã lo chuyện này sao?”

“Ba mươi mấy tuổi rồi còn gì.”

“Cháu bận.”

“Bận cũng phải sống.”

Giọng ông nghiêm khắc hệt như năm xưa, khi ông nhắc cô không được bỏ bữa.

Vãn Ninh bỗng thấy sống mũi cay cay.

Cô cúi đầu, giả vờ chỉnh lại chăn:

“Bác khỏe rồi hãy quản cháu.”

Sáng hôm sau, tin người sáng lập Tập đoàn Minh Ninh xuất hiện ở một khu trọ cũ tại Tô Châu nhanh chóng lan ra.

Một người thuê trọ tối qua đã quay lại cảnh đoàn xe đến đón ông Trần rồi đăng lên mạng. Tuy không quay rõ mặt Vãn Ninh, nhưng nhiều người vẫn nhận ra cô.

Các tài khoản tin tức lập tức giật tiêu đề:

“NỮ DOANH NHÂN ĐI XE SANG QUỲ TRONG MƯA TRƯỚC MẶT BẢO VỆ GIÀ.”

“BỮA CƠM NĂM XƯA VÀ CUỘC GẶP LẠI SAU MƯỜI BỐN NĂM.”

Vãn Ninh yêu cầu bộ phận truyền thông không khai thác câu chuyện để quảng bá công ty.

Cô nói trong cuộc họp trực tuyến:

“Bác Trần giúp tôi không phải để một ngày nào đó tên tuổi của bác trở thành công cụ truyền thông.”

Một quản lý đề nghị:

“Nhưng câu chuyện này có thể lan tỏa điều tích cực.”

“Lan tỏa lòng tốt không có nghĩa là biến người từng giúp mình thành nhân vật để người khác tò mò.”

Cô dừng lại, rồi nói:

“Không phỏng vấn. Không quay phim. Không công bố nơi bác ấy đang điều trị.”

Sau cuộc họp, Vãn Ninh trở về phòng bệnh thì thấy ông Trần đang cố gắng mặc áo.

“Bác định đi đâu?”

“Xuất viện.”

“Bác sĩ chưa đồng ý.”

“Bác khỏe rồi.”

“Bác vừa sốt đêm qua.”

Ông né tránh ánh mắt cô:

“Bác có việc phải làm.”

“Việc gì?”

“Chuyện riêng.”

Vãn Ninh bước đến chặn trước cửa:

“Chuyện riêng có liên quan đến chiếc hộp gỗ phải không?”

Ông Trần siết chặt quai túi.

Hai người nhìn nhau rất lâu.

Cuối cùng, ông thở dài:

“Vãn Ninh, cháu đừng hỏi nữa.”

“Bác từng nói với cháu, gặp khó khăn không được giấu một mình.”

“Chuyện này khác.”

“Khác ở đâu?”

Ông quay mặt nhìn ra cửa sổ.

“Vì bác đã làm sai.”

Căn phòng chìm vào im lặng.

Ông Trần chậm rãi ngồi xuống ghế.

“Bác từng có một đứa con trai tên Trần Hạo.”

Vãn Ninh ngồi đối diện.

“Bác biết.”

“Cháu chỉ biết nó bỏ nhà đi.”

Ông cười buồn:

“Nhưng cháu không biết vì sao.”

Hai mươi ba năm trước, Trần Hạo là học sinh cuối cấp ở một trường phổ thông tại Tô Châu.

Cậu thông minh, thích vẽ, muốn thi vào học viện mỹ thuật ở Bắc Kinh. Nhưng Trần Quốc Bình khi ấy là công nhân nhà máy, thu nhập không cao, vợ lại thường xuyên đau ốm.

Ông cho rằng học mỹ thuật không có tương lai.

Ông muốn con trai học kỹ thuật, tìm công việc ổn định.

Mâu thuẫn giữa hai cha con ngày càng gay gắt.

Một tối, Trần Hạo mang giấy báo trúng tuyển lớp luyện thi mỹ thuật về nhà.

Ông Trần giật lấy, xé làm đôi.

“Nhà này không có tiền cho con vẽ mấy thứ vô ích!”

Trần Hạo đỏ mắt:

“Con đã tự xin học bổng.”

“Học bổng đủ tiền ăn, tiền ở sao?”

“Con sẽ đi làm thêm.”

“Con nghĩ cuộc đời dễ như vẽ trên giấy à?”

Cậu con trai hét lên:

“Ít nhất con muốn sống cuộc đời của mình!”

Ông Trần giận dữ tát con.

Đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng.

Trần Hạo nhìn cha, không khóc.

Cậu chỉ nói:

“Sau này con có khổ thế nào cũng không quay về xin cha.”

Đêm ấy, cậu thu dọn vài bộ quần áo rồi rời nhà.

Ba tháng sau, vợ ông Trần qua đời.

Ông vừa chịu tang vợ, vừa đi tìm con.

Nhưng Trần Hạo đã đổi số điện thoại.

Bạn bè chỉ biết cậu từng đến Bắc Kinh rồi sau đó chuyển xuống Quảng Châu.

Nhiều năm sau, ông nhận được một bức thư không ghi địa chỉ gửi về.

Trong thư, Trần Hạo viết:

“Con vẫn sống. Cha đừng tìm.”

Kèm theo thư là một tấm ảnh cậu đứng bên một cô gái trẻ.

Ông Trần cất bức ảnh vào chiếc hộp gỗ.

“Đó là lần cuối bác nhận được tin của nó.”

Vãn Ninh hỏi:

“Bác đã tìm được manh mối mới sao?”

Ông gật đầu.

“Ba tháng trước, bác nhận được một bưu kiện.”

Ông mở chiếc hộp gỗ.

Bên trong là bức ảnh cũ, vài lá thư và một chiếc vòng tay trẻ em đã bạc màu.

Dưới đáy hộp là tờ giấy có địa chỉ một làng nhỏ ở ngoại ô Thành Đô.

Kèm theo đó là lá thư của một người phụ nữ tên Lâm Tú Quyên.

“Ông Trần, tôi là bạn cũ của Trần Hạo. Nhiều năm trước, anh ấy từng sống ở Thành Đô và có một con gái. Sau đó anh ấy qua đời vì bệnh. Trước khi mất, anh ấy nhờ tôi giữ chiếc vòng tay này. Nếu một ngày tôi tìm được ông, hãy nói rằng anh ấy không còn trách ông nữa.”

Bàn tay ông Trần run rẩy.

“Bác đã đọc lá thư này hàng trăm lần.”

“Vì sao bác chưa đến Thành Đô?”

“Bác muốn đi. Nhưng bác bị mất việc, tiền tiết kiệm dùng chữa bệnh. Sau đó lại nợ tiền thuê.”

“Con gái anh Trần Hạo hiện ở đâu?”

Ông lắc đầu:

“Người viết thư nói con bé được một gia đình nhận nuôi. Bà ấy chỉ để lại địa chỉ cũ, không có số điện thoại.”

“Vậy bác định tự đi tìm?”

“Ừ.”

“Trong tình trạng này?”

“Bác không còn nhiều thời gian.”

Vãn Ninh lập tức cau mày:

“Bác sĩ nói bác chỉ suy nhược, không phải bệnh nặng.”

“Bác biết. Nhưng bác đã già.”

Ông nhìn chiếc vòng tay nhỏ trong lòng bàn tay.

“Bác muốn gặp cháu gái một lần.”

“Muốn nói với nó rằng cha nó không phải người bỏ rơi gia đình.”

“Muốn nói rằng người sai là bác.”

Tô Vãn Ninh khẽ hỏi:

“Bác sợ cháu gái không chấp nhận mình?”

Ông cười đắng:

“Nó có quyền không chấp nhận.”

“Nhưng bác vẫn muốn đi.”

“Ừ.”

Vãn Ninh đứng dậy.

“Vậy cháu đi cùng bác.”

Ông lập tức lắc đầu:

“Không được.”

“Vì sao?”

“Cháu bận bao nhiêu việc.”

“Bác từng bỏ tiền mua cơm cho một cô sinh viên không thân thích suốt bốn năm. Bây giờ cháu bỏ vài ngày đi cùng bác thì có gì không được?”

“Không giống nhau.”

“Giống.”

Cô khép chiếc hộp lại.

“Bác không được tự đi. Đây là điều kiện để cháu đồng ý cho bác xuất viện.”

Ông Trần nhìn cô bất lực:

“Cháu bây giờ cứng đầu hơn trước.”

“Cháu học từ bác.”

Ba ngày sau, sau khi sức khỏe ông ổn định, hai người bay đến Thành Đô.

Vãn Ninh chỉ mang theo một trợ lý tên Chu Dương và một tài xế địa phương. Cô không báo cho truyền thông, cũng không sử dụng đoàn xe.

Địa chỉ trong thư dẫn họ đến một ngôi làng nằm sát chân núi Thanh Thành.

Nhưng khi tìm đến, căn nhà đã bỏ hoang.

Người hàng xóm cho biết Lâm Tú Quyên đã chuyển đi từ hai năm trước vì con trai đưa bà lên thành phố sống.

“Bà ấy có nhắc đến một cô gái được nhận nuôi không?”

Người hàng xóm suy nghĩ:

“Có. Hình như tên là Tiểu Vũ. Con bé từng sống với bà Tú Quyên một thời gian, sau đó được vợ chồng giáo viên trong huyện nhận nuôi.”

“Ông bà biết gia đình ấy ở đâu không?”

“Không rõ. Chỉ nghe nói họ Trình.”

Manh mối quá ít ỏi.

Vãn Ninh nhờ trợ lý liên hệ trường học trong huyện, cơ quan dân sự và những người quen địa phương.

Trong lúc chờ đợi, ông Trần đi quanh căn nhà cũ.

Trên bức tường ngoài sân có một hình vẽ đã phai màu: một người đàn ông dắt tay một bé gái đứng dưới tán cây.

Ông đưa tay chạm lên đường nét vụng về.

“Đây là nét vẽ của Hạo.”

“Bác nhận ra sao?”

“Hồi nhỏ nó luôn vẽ bàn tay người rất dài.”

Ông cười mà mắt đỏ hoe.

“Hóa ra nó vẫn vẽ.”

Tối hôm đó, họ nghỉ tại một nhà khách nhỏ trong thị trấn.

Gần nửa đêm, trợ lý Chu Dương gõ cửa.

“Cô Tô, chúng tôi tìm thấy một hồ sơ phù hợp.”

Một cô gái tên Trình Vũ, hai mươi bảy tuổi, từng được vợ chồng giáo viên họ Trình nhận nuôi. Hiện cô là giáo viên mỹ thuật tại một trường tiểu học ở Thành Đô.

Trong hồ sơ còn có ảnh.

Vãn Ninh vừa nhìn đã biết.

Cô gái có đôi mắt giống hệt người thanh niên trong tấm ảnh cũ.

Ông Trần ngồi trước màn hình, không nói được lời nào.

Sáng hôm sau, họ đến trường tiểu học.

Qua cửa kính phòng mỹ thuật, ông Trần nhìn thấy một cô gái trẻ mặc váy màu xanh nhạt đang hướng dẫn học sinh vẽ.

Cô cột tóc thấp, nụ cười dịu dàng.

Trên bảng là bức tranh một ngôi nhà nhỏ dưới mưa.

Ông Trần đứng ngoài hành lang rất lâu.

Vãn Ninh hỏi khẽ:

“Bác có muốn vào không?”

Ông lùi lại:

“Thôi.”

“Chúng ta đã đi xa như vậy.”

“Nhìn thấy nó sống tốt là đủ.”

Ông quay người định đi.

Đúng lúc ấy, cánh cửa lớp mở ra.

Một bé gái chạy ra, va phải ông.

“Ông ơi, cháu xin lỗi.”

Cô giáo bên trong bước theo:

“Tiểu Nhã, không được chạy trên hành lang.”

Rồi cô nhìn thấy ông Trần.

Ánh mắt cô dừng lại ở chiếc vòng tay trẻ em đang lộ ra trong bàn tay ông.

Sắc mặt cô thay đổi.

“Chiếc vòng đó…”

Ông Trần đứng chết lặng.

Cô gái bước tới:

“Ông lấy nó ở đâu?”

Ông mấp máy môi:

“Cháu là… Trình Vũ?”

Cô không trả lời ngay.

Ánh mắt chuyển từ ông sang Tô Vãn Ninh, rồi trở lại chiếc vòng.

“Ông là ai?”

Ông Trần cố nói, nhưng cổ họng nghẹn cứng.

Cuối cùng, Vãn Ninh lên tiếng:

“Ông ấy là cha của Trần Hạo.”

Nụ cười trên mặt Trình Vũ biến mất.

“Cha của ông ấy?”

“Đúng.”

Cô nhìn ông Trần, ánh mắt lập tức trở nên xa cách.

“Vậy ông đến đây làm gì?”

Ông Trần run giọng:

“Bác… ông chỉ muốn nhìn cháu.”

Trình Vũ siết chặt tay.

“Nhìn tôi?”

“Vâng.”

“Sau hai mươi mấy năm?”

“Ông không biết cháu tồn tại.”

“Nhưng ông biết cha tôi tồn tại.”

Câu nói ấy khiến ông không thể ngẩng đầu.

Trình Vũ tiếp tục:

“Khi cha tôi bệnh, ông ở đâu?”

“Khi ông ấy phải vừa đi làm vừa nuôi tôi, ông ở đâu?”

“Khi ông ấy nằm trong bệnh viện, gọi tên cha trong lúc mê man, ông ở đâu?”

Mỗi câu hỏi như một nhát cắt.

Ông Trần không biện minh.

“Ông xin lỗi.”

Trình Vũ bật cười, nhưng mắt đỏ lên:

“Xin lỗi?”

“Ông nghĩ một câu xin lỗi có thể thay đổi những năm tháng ông ấy đã trải qua sao?”

“Không thể.”

“Vậy ông đến để làm gì?”

“Để nói với cháu rằng người sai là ông.”

Ông mở bàn tay, đưa chiếc vòng ra.

“Cha cháu không bỏ rơi ai cả.”

“Là ông đã đẩy nó đi.”

Trình Vũ nhìn chiếc vòng.

Đó là vật cô từng đeo khi còn nhỏ. Sau khi cha mất, cô tưởng nó đã thất lạc.

Cô đưa tay nhận lấy, nhưng ngay khi chạm vào, nước mắt cô rơi xuống.

“Ông về đi.”

“Tiểu Vũ…”

“Đừng gọi tên tôi.”

Cô quay lưng.

“Cha tôi đã mất rồi.”

“Người ông cần xin lỗi không còn nữa.”

Ông Trần đứng bất động.

Vãn Ninh muốn nói giúp, nhưng ông khẽ lắc đầu.

Ông cúi người thật sâu trước Trình Vũ.

“Ông hiểu.”

“Ông chỉ mong cháu sống tốt.”

Trình Vũ không quay lại.

Ông Trần chậm rãi bước đi.

Đến cuối hành lang, ông bỗng khụy xuống.

Vãn Ninh vội đỡ lấy:

“Bác Trần!”

Gương mặt ông trắng bệch, bàn tay ôm ngực.

Trình Vũ nghe tiếng động, quay phắt lại.

Trong khoảnh khắc thấy ông ngã xuống, sự lạnh lùng trên gương mặt cô hoàn toàn biến mất.

Cô lao đến.

“Gọi cấp cứu!”

Chiếc vòng tay nhỏ rơi khỏi tay cô, lăn trên nền hành lang.

Một bé học sinh nhặt lên, ngây thơ hỏi:

“Cô Trình, đây là ông của cô sao?”

Trình Vũ nhìn người đàn ông già đang bất tỉnh trong tay Vãn Ninh.

Môi cô run lên.

Nhưng không ai nghe rõ câu trả lời.


CHƯƠNG 3: BỮA CƠM ĐÃ CHỜ MƯỜI BỐN NĂM

Ông Trần tỉnh lại vào buổi chiều.

Mùi thuốc sát khuẩn nhàn nhạt bao phủ căn phòng bệnh viện. Ngoài cửa sổ, nắng xuyên qua tầng mây, rơi xuống những tán cây trong sân.

Ông mở mắt, nhìn thấy Tô Vãn Ninh ngồi bên giường.

“Bác tỉnh rồi?”

Ông cử động, cảm thấy ngực vẫn còn nặng.

“Bác bị sao?”

“Bác sĩ nói bác bị rối loạn nhịp tim do xúc động và mệt. May là đưa đến kịp.”

Ông lập tức hỏi:

“Tiểu Vũ đâu?”

Vãn Ninh im lặng một giây rồi đáp:

“Cô ấy về trường.”

Ánh mắt ông tối xuống.

“Ừ.”

Ông quay mặt sang cửa sổ.

“Như vậy cũng tốt.”

“Bác thật sự nghĩ tốt sao?”

“Ít nhất bác đã gặp được nó.”

“Nhưng bác vẫn muốn cô ấy tha thứ.”

Ông lắc đầu:

“Tha thứ là quyền của nó.”

“Bác không thể ép.”

Vãn Ninh không nói thêm.

Cô hiểu có những vết thương không thể hàn gắn chỉ bằng một cuộc gặp.

Tối hôm đó, Trình Vũ không đến.

Sáng hôm sau cũng không.

Ông Trần nói muốn xuất viện để trở về Tô Châu. Ông cho rằng mình đã làm phiền Vãn Ninh quá nhiều.

Nhưng khi thủ tục vừa hoàn tất, một cô y tá bước vào:

“Ông Trần, có người gửi đồ cho ông.”

Đó là một hộp cơm giữ nhiệt màu xanh.

Bên trong có cơm trắng, rau xào, đậu phụ và một chiếc đùi gà.

Ông Trần nhìn hộp cơm, bàn tay khựng lại.

Món ăn giống hệt hộp cơm đầu tiên ông từng đưa cho Vãn Ninh.

Không có lời nhắn.

Nhưng dưới đáy túi là chiếc vòng tay trẻ em đã được lau sạch.

Vãn Ninh nhìn ra cửa.

Cuối hành lang, bóng một cô gái vừa khuất sau góc tường.

Cô quay lại:

“Bác ăn đi. Đồ ăn nguội sẽ không ngon.”

Ông Trần gắp một miếng rau.

Chỉ vừa đưa vào miệng, nước mắt ông đã rơi xuống.

“Con bé nấu hơi mặn.”

Vãn Ninh cười:

“Vậy mà bác vẫn ăn.”

“Ừ.”

“Vì ngon sao?”

“Vì bác đã chờ bữa cơm này hơn hai mươi năm.”

Chiều hôm đó, Trình Vũ mới chính thức bước vào phòng bệnh.

Cô không gọi ông là ông nội.

Chỉ đặt một túi quần áo lên ghế.

“Tôi nghe bác sĩ nói ông không mang đủ đồ.”

Ông Trần ngồi thẳng dậy:

“Cảm ơn cháu.”

“Ông đừng hiểu lầm.”

“Tôi chỉ không muốn một người lớn tuổi mặc đồ ướt.”

“Ông hiểu.”

Trình Vũ nhìn đôi mắt đỏ của ông, rồi quay đi.

Tô Vãn Ninh định ra ngoài để hai người nói chuyện, nhưng Trình Vũ giữ lại:

“Chị ở đây đi.”

Cô vẫn chưa sẵn sàng ở riêng với người đàn ông này.

Vãn Ninh gật đầu.

Trình Vũ lấy từ túi ra một cuốn sổ cũ.

“Đây là sổ ký họa của cha tôi.”

Ông Trần run tay nhận lấy.

Trang đầu tiên là bức tranh một người đàn ông mặc đồng phục công nhân đang sửa chiếc xe đạp.

Phía dưới có dòng chữ:

“Cha tôi.”

Trang tiếp theo là một người phụ nữ ngồi bên cửa sổ.

“Sau khi rời nhà, cha tôi vẫn thường vẽ hai người.”

Giọng Trình Vũ bình tĩnh, nhưng đôi mắt đã đỏ.

“Ông ấy từng nói mình không trách cha.”

“Chỉ là không biết phải quay về thế nào.”

Ông Trần ôm cuốn sổ vào ngực.

“Bác đã làm nó sợ.”

“Bác từng nghĩ làm cha thì phải quyết định thay con.”

“Bác nghĩ ép nó chọn con đường an toàn là tốt.”

“Nhưng thật ra, bác chỉ sợ nghèo.”

Ông nhìn Trình Vũ.

“Bác đã để nỗi sợ của mình cướp mất gia đình.”

Trình Vũ im lặng.

Một lúc sau, cô hỏi:

“Vì sao ông giúp chị ấy?”

Cô nhìn sang Vãn Ninh.

Ông Trần đáp:

“Vì năm ấy chị ấy giống cha cháu.”

“Giống ở đâu?”

“Đều có ánh mắt của người rất muốn bước tiếp, nhưng phía trước không có ai đưa tay.”

Ông thở dài:

“Bác không giúp được con trai mình.”

“Vì vậy khi thấy Vãn Ninh phải nhịn ăn, bác nghĩ ít nhất lần này mình không thể quay mặt đi.”

Vãn Ninh cúi đầu.

Đến lúc ấy cô mới hiểu, những hộp cơm năm xưa không chỉ cứu cô.

Chúng cũng là cách ông Trần âm thầm chuộc lại lỗi lầm với người con trai.

Trình Vũ hỏi:

“Ông có từng xem chị ấy như con gái không?”

Ông Trần nhìn Vãn Ninh, cười hiền:

“Không dám.”

“Vì sao?”

“Bác chỉ là bảo vệ.”

Vãn Ninh lập tức lên tiếng:

“Bác đừng nói như vậy.”

Ông tiếp tục:

“Nhưng mỗi lần thấy con bé thi được điểm cao, bác vui.”

“Mỗi lần thấy nó ốm, bác lo.”

“Ngày nó tốt nghiệp, bác đã đến đứng ngoài hội trường.”

Vãn Ninh sững người.

“Bác đã đến?”

“Ừ.”

“Vậy tại sao bác không gặp cháu?”

Ông cúi xuống:

“Bác sợ.”

“Sợ gì?”

“Sợ cháu biết những hộp cơm không phải đồ ăn thừa.”

“Sợ cháu thấy mình mắc nợ.”

“Sợ sau khi ra trường, cháu phải nhớ đến một ông bảo vệ già.”

Vãn Ninh bật khóc.

“Nhưng cháu đã tìm bác suốt mười bốn năm.”

Ông nghẹn lại.

Trình Vũ nhìn hai người trước mặt, ánh mắt dần dịu đi.

Cô hỏi:

“Sau đó ông đi đâu?”

“Bác đi tìm cha cháu.”

“Rồi sao?”

“Không tìm được.”

“Ông có từng bỏ cuộc không?”

Ông lắc đầu.

“Chưa từng.”

Trình Vũ quay mặt nhìn ra cửa sổ.

“Cha tôi từng nói, có những người không biết cách yêu thương.”

“Không phải họ không thương.”

“Chỉ là khi hiểu ra, mọi thứ đã quá muộn.”

Ông Trần siết chặt cuốn sổ.

“Ông xin lỗi.”

Cô im lặng rất lâu.

Cuối cùng, cô nói:

“Tôi chưa thể gọi ông là ông nội.”

Ông gật đầu:

“Bác hiểu.”

“Nhưng…”

Cô hít sâu.

“Nếu ông muốn, sau khi xuất viện có thể đến trường xem tôi dạy học.”

Ông ngẩng phắt lên.

Trình Vũ tránh ánh mắt ông:

“Chỉ là xem thôi.”

“Bác sẽ không làm phiền.”

“Ông phải uống thuốc đúng giờ.”

“Ừ.”

“Không được tự ý đi xa.”

“Ừ.”

“Không được giấu bệnh.”

“Ừ.”

Cô cau mày:

“Ông đừng chỉ biết nói ừ.”

Ông Trần cười.

Đó là nụ cười nhẹ nhõm nhất trong nhiều năm.

Hai ngày sau, cả ba trở về Tô Châu.

Trình Vũ xin nghỉ phép một tuần để đi cùng.

Khi xe đến khu nhà trọ ngõ Thanh Hà, cô ngạc nhiên thấy cổng đã được sửa, sân được dọn sạch, mái tôn hỏng được thay mới.

Ông Vương đứng trước cổng, thái độ hoàn toàn khác trước.

Ông ta cúi người:

“Chú Trần, chuyện hôm đó tôi xử lý không khéo. Mong chú bỏ qua.”

Ông Trần không trách móc.

“Ông cũng có khó khăn của ông.”

Tô Vãn Ninh đã mua lại khu nhà trọ, nhưng cô không đập bỏ để xây trung tâm thương mại như lời đồn.

Cô quyết định cải tạo nơi này thành khu nhà ở giá thấp cho người lao động lớn tuổi và sinh viên có hoàn cảnh khó khăn.

Những người thuê cũ vẫn được ở lại với giá cũ.

Phòng số 3 của ông Trần được giữ nguyên.

Bên cạnh phòng trực cũ, Vãn Ninh cho xây thêm một gian bếp nhỏ.

Cô treo tấm biển:

“BẾP CƠM THANH HÀ.”

Mỗi tối, nơi đây cung cấp những phần cơm nóng với giá tượng trưng cho sinh viên và người lao động nghèo.

Không ai phải chứng minh mình nghèo.

Không ai bị hỏi vì sao không đủ tiền.

Ai có thể trả thì trả.

Ai chưa thể trả thì ghi lại tên mình vào một cuốn sổ.

Khi có điều kiện, họ có thể quay lại giúp người khác.

Ngày gian bếp mở cửa, hàng chục người trong khu phố đến dự.

Đứa bé từng đưa ô cho ông Trần chạy vòng quanh sân, khoe với bạn bè:

“Ông Trần là chủ căn bếp đấy!”

Ông Trần vội xua tay:

“Không phải ông.”

Vãn Ninh đứng cạnh cười:

“Bác không làm chủ thì ai làm?”

“Bác chỉ biết trông cổng.”

“Vậy bác trông cả bếp.”

Trình Vũ treo lên tường một bức tranh lớn.

Trong tranh là căn phòng trực nhỏ giữa đêm mưa, bên trong có một hộp cơm đang bốc khói.

Góc tranh có ba người đứng cạnh nhau.

Một người đàn ông già.

Một người phụ nữ mặc áo khoác dài.

Một cô giáo trẻ.

Ông Trần nhìn bức tranh hồi lâu.

“Cháu vẽ bác cao quá.”

Trình Vũ đáp:

“Trong ký ức của người khác, ông vốn cao như vậy.”

Ông quay sang cô.

Trình Vũ vẫn chưa gọi ông là ông nội.

Nhưng ngày hôm ấy, khi có người hỏi cô là ai, cô đã đáp:

“Tôi là người nhà của ông Trần.”

Chỉ bốn chữ ấy cũng đủ khiến mắt ông đỏ lên.

Buổi tối, sau khi khách khứa ra về, Vãn Ninh bày một bàn cơm tròn trong sân.

Trên bàn có cá hấp, thịt kho, sườn chua ngọt, đậu phụ và canh gà.

Ông Trần ngồi giữa Vãn Ninh và Trình Vũ.

Ông nhìn bàn ăn đầy món, bối rối:

“Nấu nhiều như vậy làm gì?”

Vãn Ninh lấy từ chiếc cặp xanh ra mẩu giấy năm xưa.

“Cháu đã hứa sẽ mời bác một bữa thật ngon.”

Ông bật cười:

“Bác tưởng cháu quên rồi.”

“Cháu chưa từng quên.”

Cô gắp cho ông một miếng sườn.

“Bác ăn đi.”

Trình Vũ cũng gắp thêm rau vào bát ông:

“Bác sĩ nói ông không được ăn quá nhiều thịt.”

Ông Trần nhìn bát cơm đầy lên, giọng nghèn nghẹn:

“Bác ăn không hết.”

Vãn Ninh nói:

“Ngày xưa bác cũng luôn ép cháu ăn hết.”

“Cháu khi đó gầy.”

“Bây giờ bác cũng gầy.”

Trình Vũ nhìn hai người đấu khẩu, khóe môi cong lên.

Đúng lúc ấy, một cô sinh viên rụt rè đứng ngoài cổng.

Cô mặc chiếc áo khoác cũ, tay ôm cặp sách.

“Xin hỏi… bếp còn cơm không ạ?”

Ông Trần lập tức đứng dậy.

“Còn.”

Cô gái lúng túng:

“Nhưng hôm nay cháu chưa có tiền. Ngày mai cháu đi làm thêm rồi trả được không?”

Ông bước vào bếp, lấy một hộp cơm nóng.

“Không cần vội.”

“Nhưng cháu…”

“Nhà bếp làm thừa.”

Vãn Ninh nghe câu nói ấy, bật cười trong nước mắt.

Cô sinh viên nhận hộp cơm, cúi đầu cảm ơn liên tục.

Trước khi đi, cô lấy một tờ giấy ăn, viết vài chữ rồi đặt trên bàn.

Ông Trần mở ra.

“Cảm ơn bác. Sau này cháu sẽ giúp lại một người khác.”

Ông nhìn mẩu giấy thật lâu.

Rồi cẩn thận đặt nó vào chiếc cặp xanh, bên cạnh hơn một trăm mẩu giấy từ mười bốn năm trước.

Một năm sau, Bếp cơm Thanh Hà đã xuất hiện ở nhiều khu phố quanh Tô Châu, Thượng Hải và Hàng Châu.

Mỗi nơi đều có một chiếc bàn nhỏ dành cho những phần “đồ ăn thừa”.

Nhưng tất cả mọi người đều hiểu.

Chúng chưa bao giờ là đồ ăn thừa.

Đó là cách người ta giữ lại lòng tự trọng cho một người đang khó khăn.

Là cách một bàn tay từng mắc sai lầm học cách đưa ra đúng lúc.

Là cách một bữa cơm có thể đi qua mười bốn năm, vượt qua khoảng cách giữa những thành phố, nối lại những người từng lạc mất nhau.

Sức khỏe ông Trần dần ổn định.

Ông không ở biệt thự của Vãn Ninh mà nhất quyết sống trong căn phòng nhỏ cạnh bếp cơm.

Mỗi sáng, ông tưới cây.

Mỗi chiều, ông ngồi trước cổng đọc báo.

Mỗi tối, ông kiểm tra từng hộp cơm trước khi trao cho người cần.

Trình Vũ chuyển công tác từ Thành Đô về một trường tiểu học ở Tô Châu.

Cô thuê căn hộ gần khu Thanh Hà.

Ngày chuyển nhà, ông Trần giúp cô khiêng tranh lên tầng ba. Đi được nửa cầu thang, ông thở hổn hển.

Cô cau mày:

“Đã bảo ông ở dưới chờ.”

“Bác vẫn khỏe.”

“Khỏe gì mà mặt đỏ hết rồi?”

Ông cười:

“Ngày trước cha cháu chuyển nhà, bác cũng…”

Ông dừng lại.

Trình Vũ im lặng vài giây, rồi cầm lấy chiếc thùng trong tay ông.

“Ông nội.”

Ông Trần tưởng mình nghe nhầm.

“Cháu vừa gọi gì?”

Cô quay mặt đi:

“Không nghe thì thôi.”

Ông đứng giữa cầu thang, mắt đỏ hoe.

“Nghe.”

“Bác nghe rồi.”

“Ông nội nghe rồi.”

Trình Vũ bước nhanh lên trên, nhưng khóe mắt cũng ướt.

Tối ấy, ông Trần gọi cho Vãn Ninh.

Vừa nghe máy, ông đã nói:

“Nó gọi bác rồi.”

Vãn Ninh giả vờ không hiểu:

“Ai gọi bác?”

“Tiểu Vũ.”

“Gọi bác thế nào?”

Ông im lặng vì xúc động.

Một lúc sau mới đáp:

“Nó gọi bác là ông nội.”

Đầu dây bên kia, Vãn Ninh cười.

“Vậy bác phải sống thật lâu.”

“Bác còn phải nhìn thấy cô ấy lập gia đình.”

“Còn phải trông cháu nhỏ.”

“Còn phải quản bếp cơm.”

Ông nói:

“Bác sẽ cố.”

Vãn Ninh nhẹ giọng:

“Không phải cố.”

“Bác phải hứa.”

“Được.”

Ông Trần nhìn ra ngoài sân.

Dưới ngọn đèn vàng, một nhóm sinh viên đang ngồi ăn cơm. Có người vừa ăn vừa đọc sách, có người cười nói, có người lặng lẽ gói một phần mang về cho bạn cùng phòng.

Trên tường, bức tranh của Trình Vũ vẫn treo ở vị trí dễ thấy nhất.

Căn phòng trực trong tranh nhỏ bé, cũ kỹ.

Nhưng ánh sáng bên trong rất ấm.

Ông Trần chợt hiểu, con người không thể quay lại quá khứ để sửa chữa mọi lỗi lầm.

Nhưng họ có thể bắt đầu lại bằng một lựa chọn tử tế.

Một hộp cơm.

Một chiếc ô.

Một lời xin lỗi.

Hay chỉ đơn giản là ở lại bên nhau, khi người kia không còn đủ sức bước tiếp một mình.

Mưa lại rơi ngoài ngõ Thanh Hà.

Nhưng đêm nay, không có ai bị đẩy ra khỏi cổng.

Cánh cửa bếp vẫn mở.

Cơm vẫn còn nóng.

Và trong căn phòng nhỏ, ba chiếc bát đã được đặt ngay ngắn trên bàn, chờ những người trong một gia đình muộn màng trở về dùng bữa.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.