#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
# CHƯƠNG 1 – ĐÁM CƯỚI BỊ HỦY GIỮA LỄ ĐƯỜNG
“**Hủy ngay đám cưới này! Tôi tuyệt đối không thể làm thông gia với những kẻ nghèo nàn, quê mùa như thế được!**”
Tiếng hét chói tai của bà Tần Mỹ Hoa vang lên giữa đại sảnh khách sạn Kim Giang, khiến hơn ba trăm vị khách đồng loạt im bặt.
Bản nhạc cưới đang du dương cũng dừng lại giữa chừng.
Tôi đứng trên lễ đường, trong chiếc váy cưới màu trắng ngà, hai tay lạnh ngắt. Cách tôi chưa đầy mười bước chân, bố mẹ tôi vừa đi vào đại sảnh. Bố mặc chiếc áo khoác vải màu xanh sẫm đã bạc ở khuỷu tay, mẹ mặc bộ sườn xám nâu đơn giản, mái tóc búi thấp, trên tay còn xách một chiếc túi vải thêu hoa mộc lan.
Hai người đã đi tàu cao tốc từ Tô Châu đến Thượng Hải từ sáng sớm.
Mẹ tôi còn cẩn thận mang theo một hộp bánh hoa quế tự làm, nói rằng muốn tự tay tặng cho nhà thông gia.
Thế nhưng bà Tần chỉ liếc qua họ một lần rồi lập tức sa sầm mặt.
Bà bước thẳng ra giữa lối đi, chỉ tay về phía mẹ tôi.
“Bà nhìn lại mình xem! Đây là khách sạn năm sao, không phải khu chợ dưới quê! Hôm nay có bao nhiêu đối tác của tập đoàn Tần thị đến dự, hai người ăn mặc thế này là muốn khiến nhà họ Tần chúng tôi mất mặt sao?”
Mẹ tôi đứng yên.
Bà không tức giận, cũng không thanh minh. Chỉ có bàn tay đang cầm hộp bánh khẽ siết lại.
Bố tôi nghiêng người chắn trước mặt mẹ.
“Bà Tần, chúng tôi đến dự hôn lễ của con gái. Quần áo sạch sẽ, chỉnh tề, không có gì thất lễ.”
“Không thất lễ?”
Bà Tần cười lạnh.
“Ông nghĩ chỉ cần sạch sẽ là có thể bước vào gia đình chúng tôi sao? Tôi nghe nói hai người sống ở ngoại ô Tô Châu, mở một cửa hàng trà nhỏ, cả đời chẳng tích cóp được bao nhiêu. Con gái các người quen được con trai tôi đã là may mắn lớn rồi, vậy mà hôm nay còn định để cả họ hàng nghèo khó kéo đến ăn uống miễn phí?”
Những tiếng xì xào bắt đầu lan ra khắp đại sảnh.
Một vài người họ hàng bên nhà họ Tần che miệng cười.
Tôi quay sang nhìn người đàn ông đang đứng cạnh mình.
Tần Hạo Nhiên, người mà tôi đã yêu suốt bốn năm.
Anh mặc bộ vest đen được may riêng tại Hồng Kông, gương mặt vẫn tuấn tú như ngày đầu chúng tôi gặp nhau ở Đại học Phúc Đán. Nhưng lúc này, trước ánh mắt chờ đợi của tôi, anh lại cúi đầu chỉnh cổ tay áo.
“Hạo Nhiên.”
Tôi gọi khẽ.
Anh không đáp.
Tôi bước đến gần hơn.
“Mẹ anh đang sỉ nhục bố mẹ em. Anh không định nói gì sao?”
Khóe môi Hạo Nhiên giật nhẹ. Anh nhìn tôi một thoáng rồi lại lảng tránh.
“Thanh Lam, hôm nay là ngày vui. Em đừng làm mọi chuyện lớn thêm.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
“Em làm lớn chuyện?”
“Ý anh không phải vậy.” Anh hạ giọng. “Nhưng mẹ anh đang giận. Bố mẹ em… quả thật cũng nên chuẩn bị trang phục phù hợp hơn. Anh đã bảo em gửi tiền cho họ mua quần áo mới rồi mà.”
Lồng ngực tôi như bị ai đó bóp chặt.
Trước đám cưới một tuần, Hạo Nhiên đã chuyển cho tôi hai mươi nghìn nhân dân tệ, nói rằng muốn bố mẹ tôi mua đồ đẹp. Tôi đã trả lại ngay.
Bố mẹ tôi không thiếu tiền.
Họ chỉ không thích phô trương.
Ngày hôm qua, mẹ còn hỏi tôi: “Nhà họ Tần có coi trọng lễ nghi không? Mẹ mặc bộ sườn xám này có giản dị quá không?”
Tôi đã ôm lấy bà và cười: “Chỉ cần bố mẹ đến là con vui rồi.”
Tôi không ngờ chính sự giản dị ấy lại trở thành lý do để nhà họ Tần chà đạp họ giữa hàng trăm người.
Bà Tần Mỹ Hoa giật chiếc micro từ tay người dẫn chương trình.
“Tôi tuyên bố, hôn lễ tạm dừng!”
Cả đại sảnh chấn động.
Bà quay sang tôi, giọng đầy lạnh lùng.
“Lâm Thanh Lam, cô muốn bước chân vào nhà họ Tần thì phải hiểu quy tắc. Sau khi kết hôn, cô phải cắt bớt quan hệ với gia đình bên ngoại. Tôi không muốn những người không cùng đẳng cấp thường xuyên xuất hiện trước mặt con trai tôi.”
Mẹ tôi khẽ run lên.
Bố tôi trầm giọng:
“Bà muốn con gái tôi đoạn tuyệt với cha mẹ?”
“Đừng nói nghiêm trọng như vậy.” Bà Tần nhếch môi. “Chỉ là giữ khoảng cách thích hợp. Hạo Nhiên tương lai sẽ tiếp quản tập đoàn, vợ của nó phải biết bảo vệ thể diện cho chồng.”
Tôi nhìn Hạo Nhiên lần nữa.
“Anh cũng nghĩ như vậy sao?”
Anh im lặng rất lâu.
Cuối cùng, anh nói:
“Sau khi cưới, chúng ta có cuộc sống riêng. Em thỉnh thoảng về thăm bố mẹ là được. Không nhất thiết phải đưa họ đến những sự kiện của tập đoàn.”
Một tiếng “ong” vang lên trong đầu tôi.
Bốn năm yêu nhau, tôi từng tin rằng anh dịu dàng, hiểu chuyện, không giống những công tử nhà giàu kiêu ngạo mà tôi thường gặp.
Khi tôi nói bố mẹ mình chỉ kinh doanh trà ở Tô Châu, anh từng nắm tay tôi và bảo:
“Anh cưới em, không cưới gia thế của em.”
Hóa ra anh không để ý gia thế của tôi, chỉ vì anh cho rằng nó không đủ sức ảnh hưởng đến anh.
Tôi đưa tay tháo chiếc nhẫn cưới vừa được đeo chưa đầy mười phút.
Hạo Nhiên lập tức giữ cổ tay tôi.
“Thanh Lam, em định làm gì?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Anh đã lựa chọn im lặng khi mẹ anh xúc phạm bố mẹ em. Vậy em cũng có quyền lựa chọn.”
“Em đừng bốc đồng.”
“Em rất tỉnh táo.”
Tôi rút tay ra, đặt chiếc nhẫn lên khay lễ tân.
Âm thanh kim loại va vào mặt kính vang lên rất nhỏ, nhưng cả đại sảnh đều nghe thấy.
“Tần Hạo Nhiên, hôn lễ này không cần mẹ anh hủy.”
Tôi tháo khăn voan, đặt xuống bên cạnh chiếc nhẫn.
“Chính tôi không cưới nữa.”
Gương mặt Hạo Nhiên trắng bệch.
“Em có biết mình đang nói gì không? Hôm nay có bao nhiêu khách quý ở đây? Em bỏ đi lúc này thì sau này còn mặt mũi nào xuất hiện ở Thượng Hải?”
Tôi bật cười.
Đến giây phút ấy, anh vẫn nghĩ điều quan trọng nhất là mặt mũi.
Tôi bước xuống lễ đường, đến bên bố mẹ.
“Mẹ, bố, chúng ta về thôi.”
Mẹ nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe.
“Thanh Lam, con đã suy nghĩ kỹ chưa? Đừng vì bố mẹ mà…”
“Không phải vì bố mẹ.” Tôi nắm tay bà. “Là vì con cuối cùng đã nhìn rõ người mà mình định lấy.”
Bố tôi không nói gì, chỉ cởi áo khoác khoác lên vai tôi.
Khi chúng tôi chuẩn bị rời đi, bà Tần đứng phía sau cười khẩy:
“Cô bước ra khỏi cánh cửa này thì đừng mong quay lại. Cô tưởng ngoài Hạo Nhiên còn ai chấp nhận một cô gái xuất thân bình thường như cô sao?”
Tôi dừng lại.
Bố tôi cũng dừng lại.
Ông quay đầu, ánh mắt bình thản đến mức khiến nụ cười của bà Tần hơi cứng lại.
“Bà Tần,” bố tôi nói, “bà nên quan tâm đến công ty của mình trước.”
Bà Tần cau mày.
“Ông có ý gì?”
Bố tôi nhìn đồng hồ.
“Bây giờ là mười một giờ hai mươi phút. Đến mười hai giờ, ngân hàng sẽ nhận được thông báo chính thức.”
“Thông báo gì?”
“Thông báo rút toàn bộ bảo lãnh tín dụng dành cho Tần thị.”
Không khí trong đại sảnh chợt trở nên lạnh ngắt.
Chủ tịch Tần Chấn Quốc, người từ đầu vẫn ngồi ở bàn chính, lập tức đứng bật dậy.
“Ông là ai?”
Bố tôi không trả lời.
Ông chỉ lấy điện thoại ra, gọi một cuộc.
“Tiểu Chu, hủy toàn bộ thỏa thuận với Tần thị. Đồng thời gửi báo cáo kiểm toán đến hội đồng quản trị Hoa Thịnh.”
Giọng nói trong điện thoại vang lên rõ ràng:
“Vâng, Chủ tịch Lâm.”
Hai chữ “Chủ tịch Lâm” khiến sắc mặt Tần Chấn Quốc thay đổi hoàn toàn.
Ông ta lao khỏi bàn, suýt va vào ghế.
“Chủ tịch Lâm… Chẳng lẽ ông là Lâm Chính Đường của tập đoàn đầu tư Vân Hải?”
Bố tôi cất điện thoại vào túi áo.
“Phải.”
Những tiếng kinh ngạc nổ ra khắp đại sảnh.
Tập đoàn Vân Hải là một trong những quỹ đầu tư tư nhân lớn nhất vùng Giang Nam, sở hữu cổ phần trong hàng chục công ty công nghệ, bất động sản và vận tải. Người sáng lập Lâm Chính Đường rất ít khi xuất hiện trước truyền thông. Báo chí chỉ biết ông sống kín tiếng tại Tô Châu, thích trà và thư pháp.
Không ai biết ông còn có một cô con gái.
Bà Tần Mỹ Hoa lùi lại hai bước.
“Không thể nào… Ông ấy chỉ là người bán trà…”
Mẹ tôi nhẹ nhàng đặt hộp bánh hoa quế lên bàn gần cửa.
“Cửa hàng trà ấy là nơi vợ chồng tôi sống sau khi nghỉ điều hành trực tiếp. Chúng tôi thích tự mình pha trà, tiếp khách. Không phải ai ăn mặc giản dị cũng có nghĩa là nghèo.”
Tần Hạo Nhiên chạy xuống lễ đường.
“Thanh Lam, em nghe anh giải thích…”
Tôi không quay lại.
Phía sau, điện thoại của Tần Chấn Quốc đột ngột đổ chuông.
Ông ta vừa nghe máy, mặt lập tức mất hết màu sắc.
“Cái gì? Ngân hàng tạm dừng giải ngân? Nhà cung cấp yêu cầu thanh toán trước? Sao có thể nhanh như vậy?”
Bố tôi mở cửa đại sảnh, để ánh nắng ban trưa chiếu vào.
Trước khi bước ra ngoài, ông chỉ nói một câu:
“Bởi vì công ty của các người sống được đến hôm nay không phải nhờ năng lực, mà nhờ sự bảo lãnh của người mà các người vừa gọi là kẻ nghèo.”
Cánh cửa khép lại sau lưng chúng tôi.
Còn bên trong, đám cưới xa hoa vừa trở thành khởi đầu cho sự sụp đổ của cả gia đình họ Tần.
# CHƯƠNG 2 – BÍ MẬT SAU CỬA HÀNG TRÀ
Chiếc xe màu đen đỗ trước khách sạn đã chờ sẵn từ lâu.
Khi tài xế mở cửa, tôi vẫn đứng bất động bên vỉa hè. Chiếc váy cưới dài quét qua mặt đường, khăn voan đã bỏ lại trong đại sảnh, mái tóc được búi cầu kỳ cũng bắt đầu rối dưới gió.
Mẹ tôi bước đến định ôm tôi, nhưng tôi lắc đầu.
“Con không sao.”
Vừa nói xong, nước mắt đã rơi xuống.
Mẹ không hỏi thêm. Bà chỉ kéo tôi vào lòng, vỗ nhẹ sau lưng như khi tôi còn nhỏ.
“Khóc đi,” bà nói. “Khóc hết hôm nay thôi. Từ ngày mai, đừng khóc vì một người không xứng đáng nữa.”
Tôi cắn môi.
“Con đã yêu anh ấy bốn năm.”
“Bốn năm không ngắn.” Mẹ thở dài. “Nhưng còn tốt hơn là con mất cả đời mới nhìn rõ.”
Bố ngồi đối diện chúng tôi trong xe, vẻ mặt vẫn bình tĩnh. Thế nhưng tôi nhận ra bàn tay ông đặt trên đầu gối đang siết chặt.
“Bố, chuyện bảo lãnh của Tần thị là thế nào?”
Ông im lặng vài giây rồi đáp:
“Ba năm trước, Tần thị gặp khó khăn vì dự án khu công nghiệp ở Phố Đông bị đình trệ. Họ vay một khoản lớn từ ngân hàng Hoa Thịnh. Phía ngân hàng không tin khả năng thanh toán của họ, nên cần một tổ chức đứng ra bảo lãnh.”
“Và bố đã đồng ý?”
“Lúc ấy bố chưa biết Hạo Nhiên là người yêu con.” Ông nhìn ra ngoài cửa kính. “Sau này biết rồi, bố vẫn không can thiệp. Bố muốn quan sát xem gia đình ấy đối xử với con thế nào khi họ nghĩ con chỉ là con gái của một chủ tiệm trà.”
Tôi ngẩng lên.
“Vậy tất cả đều là thử thách sao?”
Mẹ lập tức nói:
“Không ai muốn đem hạnh phúc của con ra thử thách. Bố mẹ chỉ tôn trọng việc con muốn sống như một người bình thường. Con từng nói không muốn ai đến với mình vì tiền bạc hay địa vị.”
Đúng vậy.
Từ nhỏ, tôi đã được học ở những trường tốt nhất, sống trong căn nhà cổ rộng lớn bên hồ Kim Kê. Nhưng năm mười tám tuổi, sau khi chứng kiến người bạn thân bị lợi dụng vì gia đình giàu có, tôi quyết định không nói với bất cứ ai về thân phận thật.
Ở Đại học Phúc Đán, tôi sống trong ký túc xá, đi tàu điện, làm thêm tại một nhà xuất bản. Tôi nói với bạn bè rằng bố mẹ mở cửa hàng trà ở Tô Châu.
Đó không phải lời nói dối.
Chỉ là chưa đầy đủ.
Hạo Nhiên xuất hiện vào năm cuối đại học. Anh kiên trì theo đuổi tôi gần nửa năm, thường mang bữa sáng đến thư viện, đưa tôi về khi trời mưa, còn từng ngồi cả đêm ngoài phòng cấp cứu khi tôi bị đau ruột thừa.
Tôi đã tin đó là tình yêu.
“Bố mẹ có biết nhà họ Tần coi thường con không?” tôi hỏi.
Bố nhìn tôi.
“Bố biết bà Tần nhiều lần hỏi về tài sản của gia đình ta. Nhưng bố không biết bà ta lại làm nhục bố mẹ ngay trong lễ cưới.”
Mẹ khẽ nói:
“Trước hôm cưới, bà ấy từng gọi cho mẹ.”
Tôi sững người.
“Bà ấy nói gì?”
“Bà ấy bảo sau khi con kết hôn, bố mẹ không nên thường xuyên đến Thượng Hải. Bà ấy còn đề nghị gửi cho chúng ta một khoản tiền dưỡng già, coi như cảm ơn vì đã nuôi con khôn lớn.”
“Vì sao mẹ không nói với con?”
“Vì mẹ sợ con khó xử. Mẹ nghĩ chỉ cần Hạo Nhiên thật lòng với con thì thái độ của mẹ chồng có thể từ từ thay đổi.”
Tôi nhắm mắt.
Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
Không chỉ bà Tần.
Hạo Nhiên chắc chắn biết.
Nếu anh thực sự không đồng ý, bà ấy đã không thể bình thản đưa ra điều kiện ấy.
Điện thoại tôi rung liên tục.
Tần Hạo Nhiên gọi đến hơn hai mươi cuộc. Tin nhắn hiện kín màn hình.
“Thanh Lam, em đang ở đâu?”
“Anh không biết bố mẹ em là ai.”
“Anh thừa nhận hôm nay anh xử lý không tốt.”
“Chúng ta đã yêu nhau bốn năm, đừng vì một phút nóng giận mà hủy tất cả.”
Cuối cùng, anh gửi một tin:
“Bố anh đang lên cơn đau ngực. Mẹ anh suy sụp. Em nói với Chủ tịch Lâm đừng rút bảo lãnh được không?”
Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Không có một lời xin lỗi dành cho bố mẹ tôi.
Không có một câu hỏi xem tôi có ổn không.
Điều anh quan tâm vẫn chỉ là công ty.
Tôi tắt máy.
Xe đưa chúng tôi trở về căn nhà cổ bên kênh Bình Giang ở Tô Châu. Cánh cổng gỗ mở ra, hàng trúc trong sân khẽ lay động. Quản gia Trương và thư ký Chu đã đứng chờ.
Thư ký Chu đưa cho bố tôi một tập hồ sơ.
“Chủ tịch, phía ngân hàng đã đóng băng khoản tín dụng mới của Tần thị. Ba nhà cung cấp nguyên liệu cũng vừa gửi thông báo yêu cầu thanh toán trước.”
“Phản ứng của hội đồng quản trị?”
“Đang họp khẩn. Giá cổ phiếu của công ty con thuộc Tần thị đã giảm gần mười hai phần trăm trong phiên chiều.”
Tôi giật mình.
“Chỉ vì bố rút bảo lãnh mà nghiêm trọng đến vậy sao?”
Thư ký Chu nhìn tôi rồi dè dặt đáp:
“Không chỉ vì bảo lãnh, cô Lâm. Trong sáu tháng qua, đội kiểm toán của Vân Hải phát hiện Tần thị che giấu nhiều khoản nợ ngắn hạn. Họ dùng tiền vay mới để bù vào các dự án cũ, còn chuyển một phần tài sản sang công ty đứng tên người thân.”
Bố tôi lật từng trang hồ sơ.
“Tôi đã cho họ ba lần cơ hội giải trình.”
“Nhưng phía Tần thị đều trì hoãn.”
Tôi chợt nhớ đến những lần Hạo Nhiên than rằng bố anh quá bảo thủ, công ty cần một người trẻ tuổi tiếp quản. Anh từng nói sau khi kết hôn, anh sẽ đưa tôi vào bộ phận truyền thông để hỗ trợ hình ảnh thương hiệu.
Khi ấy tôi chỉ nghĩ anh muốn vợ chồng cùng làm việc.
Bây giờ nhớ lại, có lẽ anh đã biết gia đình tôi không đơn giản. Có thể anh không biết toàn bộ, nhưng đã đoán được bố tôi có quan hệ với giới đầu tư.
“Bố,” tôi hỏi, “Hạo Nhiên có từng gặp bố trong công việc không?”
“Chưa từng gặp trực tiếp.” Bố đáp. “Nhưng hai tháng trước, nó nhờ con chuyển cho bố một bộ hồ sơ dự án, nói muốn xin ý kiến của một người làm kinh doanh trà lâu năm.”
Tôi nhớ ra.
Hạo Nhiên đã đưa tôi một bản kế hoạch xây dựng chuỗi trung tâm thương mại kết hợp văn hóa trà ở các thành phố du lịch. Anh nói chỉ muốn nghe nhận xét của bố tôi vì bố hiểu thị trường trà.
Sau khi xem xong, bố chỉ nói dự án quá mạo hiểm.
Hóa ra bộ hồ sơ ấy là một phép dò xét.
Tối hôm đó, nhà họ Tần kéo đến Tô Châu.
Gần chín giờ, quản gia Trương vào báo:
“Thưa ông, Chủ tịch Tần, phu nhân Tần và cậu Tần đang ở ngoài cổng.”
Bố tôi tiếp tục uống trà.
“Cho họ vào.”
Ba người bước vào phòng khách.
Chỉ sau chưa đầy mười tiếng, bà Tần Mỹ Hoa đã không còn vẻ kiêu ngạo lúc sáng. Tóc bà hơi rối, lớp trang điểm nhòe đi, tay vẫn nắm chặt chiếc túi hàng hiệu.
Tần Chấn Quốc cúi người trước bố tôi.
“Chủ tịch Lâm, chuyện hôm nay là hiểu lầm. Vợ tôi không biết thân phận của ông nên mới ăn nói thiếu suy nghĩ.”
Bố đặt chén trà xuống.
“Nếu tôi thật sự là một người bán trà nghèo khó, vậy lời bà ấy nói là đúng sao?”
Tần Chấn Quốc cứng họng.
Bà Tần vội lên tiếng:
“Tôi chỉ quá coi trọng hôn lễ nên mất bình tĩnh. Ông bà cũng là người làm cha mẹ, chắc hiểu tôi muốn con trai có một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối.”
Mẹ tôi ngồi bên cạnh, bình thản hỏi:
“Bây giờ bà thấy môn đăng hộ đối rồi sao?”
Gương mặt bà Tần đỏ lên.
Tần Hạo Nhiên bước đến trước mặt tôi.
“Thanh Lam, chúng ta nói chuyện riêng được không?”
“Không cần.”
“Anh biết em đang giận. Anh thừa nhận lúc đó anh không nên im lặng. Nhưng anh bị kẹt giữa em và mẹ, anh không biết phải làm thế nào.”
Tôi nhìn anh.
“Anh không biết phải chọn giữa đúng và sai sao?”
“Anh chỉ không muốn mẹ mất mặt trước đông người.”
“Vậy nên anh chọn để bố mẹ em mất mặt?”
Hạo Nhiên mím môi.
“Anh xin lỗi.”
Anh quỳ một gối xuống trước mặt tôi.
“Anh thật sự yêu em. Chúng ta có thể tổ chức lại hôn lễ. Lần này anh sẽ để bố mẹ em ngồi ở vị trí trang trọng nhất.”
Tôi chưa kịp đáp, bà Tần đã xen vào:
“Đúng vậy, lần sau chúng tôi sẽ mời toàn bộ giới kinh doanh Thượng Hải. Hai nhà liên hôn chắc chắn sẽ…”
“Bà đến đây vì cuộc hôn nhân của các con,” bố tôi ngắt lời, “hay vì muốn Vân Hải tiếp tục bảo lãnh?”
Căn phòng chìm vào im lặng.
Tần Chấn Quốc chậm rãi lấy ra một tập giấy.
“Chủ tịch Lâm, chỉ cần ông tiếp tục bảo lãnh thêm sáu tháng, chúng tôi sẵn sàng chuyển mười phần trăm cổ phần Tần thị cho Thanh Lam làm sính lễ.”
Tôi bật cười.
“Buổi sáng, tôi là cô gái nghèo không xứng bước vào nhà họ Tần. Buổi tối, các người lại mang cổ phần đến cầu xin tôi quay về.”
Hạo Nhiên nắm tay tôi.
“Thanh Lam, đó là thành ý của gia đình anh.”
Tôi rút tay ra.
“Không. Đó là cái giá các người đưa ra để cứu công ty.”
Ngay lúc ấy, thư ký Chu bước vào, sắc mặt nghiêm trọng.
“Chủ tịch, chúng tôi vừa tìm thấy một bản phụ lục chuyển nhượng vốn. Có chữ ký của cậu Tần.”
Ông đặt tài liệu trước mặt bố tôi.
Hạo Nhiên nhìn thấy trang đầu tiên, toàn thân lập tức cứng lại.
Tôi cúi xuống.
Trên đó ghi rõ, ba tuần trước, Tần Hạo Nhiên đã đề nghị dùng quyền sở hữu một phần tài sản sau hôn nhân của tôi để bảo đảm cho khoản vay mới.
Dòng cuối cùng viết:
“Nhà gái không có tài sản đáng kể, thủ tục xác nhận có thể hoàn tất sau lễ cưới.”
Tôi ngẩng đầu nhìn người đàn ông từng nói yêu mình hơn tất cả.
“Hạo Nhiên,” tôi hỏi khẽ, “anh định lấy tôi làm vợ, hay lấy chữ ký của tôi để cứu Tần thị?”
# CHƯƠNG 3 – CÁI GIÁ CỦA SỰ COI THƯỜNG
Tần Hạo Nhiên nhìn chằm chằm vào bản phụ lục, gương mặt trắng nhợt.
“Không phải như em nghĩ.”
Giọng anh khàn đi.
Tôi cầm tài liệu lên, lật đến trang có chữ ký của anh.
“Tên anh ở đây. Ngày ký là ba tuần trước lễ cưới. Anh còn muốn tôi nghĩ thế nào?”
Hạo Nhiên bước lên một bước.
“Anh chỉ ký xác nhận rằng sau khi kết hôn, chúng ta sẽ cùng trao đổi về kế hoạch tài chính. Anh không có ý lấy tài sản của em.”
Thư ký Chu bình tĩnh nói:
“Cậu Tần, điều khoản thứ bảy cho phép Tần thị dùng tài sản chung của vợ chồng cậu để bổ sung bảo đảm tín dụng. Điều khoản thứ chín quy định người phối ngẫu phải ký trong vòng ba mươi ngày sau khi đăng ký kết hôn.”
Tôi nhìn Hạo Nhiên.
“Anh đã chuẩn bị sẵn giấy tờ trước khi cưới.”
“Đó là đề nghị của bộ phận tài chính.” Anh vội giải thích. “Anh nghĩ gia đình em chỉ có một cửa hàng trà, tài sản không nhiều nên việc ký hay không cũng không ảnh hưởng.”
Câu nói vừa thốt ra, anh lập tức nhận ra mình đã nói sai.
Mẹ tôi quay mặt đi.
Bố tôi không biểu lộ cảm xúc, nhưng ánh mắt ông lạnh hẳn.
Tôi bật cười, nước mắt lại dâng lên.
“Vậy là vì nghĩ nhà tôi nghèo nên anh thấy có thể tự quyết định thay tôi?”
“Thanh Lam…”
“Anh chưa từng tôn trọng tôi.”
“Không phải!” Hạo Nhiên gần như hét lên. “Anh yêu em! Nếu không yêu, anh đã không ở bên em bốn năm!”
“Có lẽ anh từng yêu.” Tôi nhìn anh thật lâu. “Nhưng anh yêu một cô gái mà anh cho rằng sẽ không bao giờ có khả năng chống lại gia đình anh. Anh thích tôi giản dị, không đòi hỏi, không có chỗ dựa. Anh nghĩ chỉ cần cưới được tôi, tôi sẽ nghe lời mẹ anh, ký bất kỳ giấy tờ nào anh đưa.”
Hạo Nhiên lắc đầu liên tục.
“Anh có thể hủy phụ lục này.”
“Quá muộn rồi.”
Tần Chấn Quốc bất ngờ đập tay xuống bàn.
“Đủ rồi! Chuyện của hai đứa để sau hãy nói. Chủ tịch Lâm, hiện tại quan trọng nhất là công ty. Tần thị có hơn hai nghìn nhân viên. Nếu Vân Hải rút bảo lãnh, rất nhiều gia đình sẽ bị ảnh hưởng.”
Bố tôi nhìn ông ta.
“Ông dùng nhân viên để gây áp lực cho tôi?”
“Tôi chỉ muốn ông cân nhắc hậu quả.”
“Vậy khi ông che giấu nợ và chuyển tài sản sang công ty của người thân, ông có cân nhắc đến họ không?”
Tần Chấn Quốc biến sắc.
Bố đẩy tập hồ sơ kiểm toán sang phía ông ta.
“Tần thị không sụp đổ vì tôi rút bảo lãnh. Nó sụp đổ vì nhiều năm qua các người chỉ chăm chăm giữ vẻ ngoài giàu có, dùng khoản vay mới để che khoản nợ cũ. Tôi đã cho hội đồng quản trị của ông thời gian khắc phục, nhưng các người vẫn tiếp tục gian dối.”
Bà Tần Mỹ Hoa lập tức lên tiếng:
“Chúng tôi có thể sửa! Chỉ cần ông cho thêm một cơ hội.”
Bố nhìn bà.
“Sáng nay, bà có cho con gái tôi một cơ hội giải thích không?”
Bà Tần nghẹn lời.
Mẹ tôi chậm rãi đứng dậy.
“Bà Tần, lúc ở khách sạn, bà nói gia đình chúng tôi không cùng đẳng cấp với bà. Bây giờ tôi mới hiểu, bà nói đúng.”
Bà Tần ngẩng lên, ánh mắt lóe lên chút hy vọng.
Nhưng mẹ tôi nói tiếp:
“Không phải vì nhà tôi giàu hơn. Mà vì chúng ta không cùng cách đối xử với người khác.”
Gương mặt bà ta cứng lại.
Mẹ nhìn thẳng vào bà.
“Gia đình tôi dạy con gái rằng không được coi thường người lao động, không đánh giá người khác qua quần áo, tiền bạc. Còn gia đình bà dạy con trai rằng thể diện quan trọng hơn lòng tự trọng của người mình yêu.”
Không ai nói được lời nào.
Bố tôi gọi thư ký Chu.
“Ngày mai, gửi báo cáo kiểm toán cho cơ quan quản lý và ngân hàng. Tần thị phải tự chịu trách nhiệm về các khoản nợ của mình.”
Tần Chấn Quốc đứng bật dậy.
“Ông muốn dồn chúng tôi đến đường cùng sao?”
“Không.” Bố đáp. “Tôi chỉ ngừng dùng uy tín của mình để che chắn cho sai lầm của các người.”
Ông quay sang Hạo Nhiên.
“Còn cậu, bản phụ lục này chưa có chữ ký của Thanh Lam nên không có hiệu lực. Nhưng việc cậu chuẩn bị nó đủ cho thấy con gái tôi đã may mắn thế nào khi bước khỏi lễ đường hôm nay.”
Nhà họ Tần bị mời rời khỏi căn nhà.
Trước khi đi, Hạo Nhiên vẫn đứng ngoài hiên, mắt đỏ hoe.
“Thanh Lam, anh xin em năm phút.”
Tôi bước ra.
Đèn lồng dưới mái hiên tỏa ánh sáng vàng nhạt. Mưa phùn bắt đầu rơi xuống khu vườn, phủ một lớp sương mỏng trên những phiến đá xanh.
Hạo Nhiên nhìn tôi như người sắp đánh mất thứ quý giá nhất.
“Anh thừa nhận mình sai. Anh đã quá yếu đuối trước mẹ, quá ích kỷ với em. Nhưng tình cảm bốn năm không thể nói biến mất là biến mất.”
“Tình cảm không biến mất.” Tôi khẽ đáp. “Chỉ là niềm tin đã không còn.”
“Anh sẽ rời khỏi Tần thị. Anh sẽ không cần tài sản của gia đình. Chúng ta có thể bắt đầu lại.”
Tôi lắc đầu.
“Anh đang nói vậy vì hôm nay Tần thị gặp nguy hiểm. Nếu bố mẹ em thật sự chỉ là người bán trà nghèo khó, anh có rời khỏi gia đình để bảo vệ em không?”
Anh im lặng.
Chính sự im lặng ấy đã cho tôi câu trả lời.
Tôi tháo chiếc vòng ngọc anh từng tặng trong ngày đính hôn, đặt vào lòng bàn tay anh.
“Hạo Nhiên, lúc ở lễ đường, điều em cần không phải là anh cãi nhau với mẹ mình. Em chỉ cần anh bước xuống, đứng cạnh bố mẹ em và nói rằng họ xứng đáng được tôn trọng.”
“Anh biết.”
“Nhưng anh đã không làm.”
Anh cúi đầu, bàn tay nắm chặt chiếc vòng.
“Chúng ta thật sự không còn cơ hội sao?”
“Không còn.”
Tôi quay người bước vào nhà.
Lần đầu tiên sau bốn năm, tôi nghe thấy anh gọi tên mình mà không dừng lại.
Ba ngày sau, báo chí tài chính đồng loạt đưa tin ngân hàng Hoa Thịnh chấm dứt bảo lãnh tín dụng cho Tần thị. Cổ phiếu của công ty con tiếp tục giảm mạnh. Hội đồng quản trị buộc Tần Chấn Quốc tạm thời rời vị trí chủ tịch để phục vụ việc kiểm tra tài chính.
Nhưng bố tôi không để hơn hai nghìn nhân viên mất việc.
Vân Hải cùng hai quỹ đầu tư khác đề xuất phương án tái cấu trúc. Những nhà máy còn hoạt động tốt được giữ lại, lương người lao động được ưu tiên thanh toán. Chỉ những dự án không minh bạch và bộ phận quản lý chịu trách nhiệm mới bị xử lý.
Khi tôi hỏi vì sao bố vẫn cứu một phần Tần thị, ông chỉ đáp:
“Người sai là người quản lý. Công nhân không nên trả giá cho sự kiêu ngạo của họ.”
Một tháng sau, tôi trở lại Thượng Hải.
Không phải để gặp Hạo Nhiên.
Tôi nhận lời phụ trách quỹ hỗ trợ doanh nghiệp thủ công truyền thống của Vân Hải. Dự án đầu tiên là giúp những cửa hàng trà nhỏ, xưởng thêu và làng nghề quanh Giang Nam tiếp cận nền tảng thương mại điện tử.
Ngày khai trương văn phòng, mẹ vẫn mặc bộ sườn xám nâu hôm đi dự cưới.
Tôi nhìn bà, mỉm cười.
“Mẹ không định đổi bộ khác sao?”
Mẹ vuốt nhẹ cổ áo.
“Bộ này có gì không tốt?”
“Rất đẹp.”
Bố đứng cạnh cửa sổ, chắp tay sau lưng.
“Quần áo có thể cũ, nhưng người mặc nó không vì thế mà thấp kém.”
Tôi gật đầu.
Buổi chiều, tôi nhận được một bưu kiện không ghi người gửi. Bên trong là chiếc nhẫn cưới tôi đã bỏ lại trên lễ đường và một lá thư viết tay.
“Thanh Lam, ngày hôm đó anh đã mất em không phải vì gia đình em giàu có hơn anh tưởng, mà vì anh nghèo đi trong cách đối xử với người khác. Anh không xin em quay lại. Anh chỉ muốn nói lời xin lỗi mà lẽ ra anh phải nói ngay tại lễ đường.”
Tôi đọc xong, gấp lá thư lại.
Trong lòng không còn giận dữ, cũng không còn đau đớn như trước.
Chỉ là một khoảng lặng rất sâu.
Tôi đặt chiếc nhẫn vào hộp, giao cho trợ lý gửi trả.
Ngoài cửa kính, thành phố Thượng Hải rực sáng dưới ánh hoàng hôn. Những tòa nhà cao tầng phản chiếu sắc vàng xuống dòng Hoàng Phố, dòng xe vẫn hối hả chạy qua các con đường.
Cuộc sống không dừng lại vì một đám cưới bị hủy.
Tôi cũng vậy.
Tối hôm đó, tôi cùng bố mẹ trở về Tô Châu. Ba người ngồi trong cửa hàng trà nhỏ bên kênh Bình Giang, nơi mà nhà họ Tần từng cho rằng là biểu tượng của sự nghèo khó.
Mẹ pha một ấm Bích Loa Xuân.
Bố mở hộp bánh hoa quế đã mang đến lễ cưới nhưng không ai bên nhà họ Tần chịu nhận.
Tôi cắn một miếng, vị ngọt dịu lan trên đầu lưỡi.
Mẹ nhìn tôi.
“Có tiếc không?”
Tôi suy nghĩ một lát rồi lắc đầu.
“Con chỉ tiếc vì đã mất bốn năm mới hiểu ra một chuyện.”
“Chuyện gì?”
Tôi nhìn bố mẹ, chậm rãi đáp:
“Người thật lòng yêu mình sẽ không bao giờ bắt mình phải xấu hổ vì nơi mình sinh ra, vì cha mẹ mình mặc gì hay có bao nhiêu tiền.”
Ngoài hiên, những chiếc đèn lồng đỏ phản chiếu xuống mặt nước yên tĩnh.
Tôi từng bước vào khách sạn Kim Giang với mong muốn trở thành con dâu nhà họ Tần.
Nhưng khi bước ra khỏi lễ đường, tôi đã tìm lại được điều quan trọng hơn một cuộc hôn nhân xa hoa.
Đó là lòng tự trọng của bản thân.
Và cũng từ ngày hôm ấy, cả Thượng Hải đều biết rằng tập đoàn Tần thị không suy sụp vì đã xúc phạm một gia đình giàu có.
Họ suy sụp vì đã coi thường những người mà họ tưởng rằng sẽ không đủ sức đứng lên bảo vệ chính mình.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.