“Suốt ba mươi hai năm qua… cô có bao giờ nghi ngờ người được ghi tên là mẹ ruột trên hồ sơ của mình không?”
Câu hỏi của viện trưởng Trần khiến cả căn phòng im phăng phắc.
Tôi đứng giữa phòng khách biệt thự nhà họ Lục, bàn tay vẫn còn bỏng rát vì vừa kéo tấm bằng bác sĩ ra khỏi bếp lửa. Phía đối diện, mẹ chồng tôi – Tưởng Ngọc Lan – đang run lên.
“Mẹ…”
Tôi nhìn bà.
“Chuyện này là sao?”
Tưởng Ngọc Lan không trả lời.
Cảnh Hạo bước lên.
“Đủ rồi. Chuyện riêng của gia đình tôi, không cần người ngoài can thiệp.”
Người đàn ông mặc vest đen lập tức lấy giấy tờ trong túi ra.
“Tôi là đại diện của một văn phòng công chứng tại Bắc Kinh. Tôi không đến đây để can thiệp chuyện gia đình. Tôi chỉ có nhiệm vụ giao hồ sơ cho bác sĩ Thẩm Ninh.”
Anh ta đưa phong bì về phía tôi.
Tưởng Ngọc Lan bất ngờ lao tới.
“Không được!”
Tôi giật mình lùi lại.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy mẹ chồng mất bình tĩnh như vậy.
Người phụ nữ luôn giữ vẻ sang trọng, luôn bắt tôi phải nói chuyện nhỏ nhẹ, luôn coi mình là chủ nhân tuyệt đối của căn biệt thự, giờ lại tái mét mặt.
Tôi nhận phong bì.
Trên đó có một dòng chữ:
Hồ sơ xác nhận thân nhân – lưu trữ Bắc Kinh.
Bên dưới là ngày tháng.
Hai mươi chín năm trước.
Tôi nhìn chằm chằm con số ấy.
Hai mươi chín năm.
Năm đó tôi mới ba tuổi.
“Cảnh Hạo…”
Tôi quay sang chồng.
“Anh biết chuyện này?”
Anh tránh ánh mắt tôi.
Chỉ một khoảnh khắc rất ngắn.
Nhưng tôi đã nhìn thấy.
“Không.”
Anh đáp.
“Anh không biết.”
“Vậy tại sao anh không nhìn tôi?”
“Anh nói anh không biết!”
Giọng anh cao lên.
Tôi giật mình.
Ba năm làm vợ chồng, đây là lần đầu tiên anh quát tôi trước mặt mẹ.
Tôi bỗng cảm thấy lạnh.
Viện trưởng Trần vẫn ở đầu dây bên kia.
“Thẩm Ninh, cô hãy mở hồ sơ ở nơi an toàn. Tôi đã cho người xác nhận. Tài liệu này liên quan đến một vụ trao nhầm hồ sơ trẻ sơ sinh xảy ra tại một bệnh viện ở Bắc Kinh năm đó.”
Tôi nắm chặt điện thoại.
“Trao nhầm trẻ sơ sinh?”
“Đúng.”
Tôi nhìn Tưởng Ngọc Lan.
Bà ta đang cúi đầu.
“Viện trưởng Trần, người phụ nữ trong hồ sơ là ai?”
Ông im lặng một lúc.
“Chúng tôi chưa thể kết luận hoàn toàn. Nhưng có một cái tên xuất hiện nhiều lần.”
Tôi hỏi:
“Ai?”
“Lục Chính Minh.”
Tôi sững người.
Lục Chính Minh.
Cha ruột của Cảnh Hạo.
Ông đã mất cách đây bảy năm.
Tưởng Ngọc Lan khụy xuống ghế.
Cảnh Hạo lập tức đỡ bà.
“Mẹ!”
Tôi nhìn hai người.
Một cảm giác bất an dâng lên.
“Cảnh Hạo, bố anh có liên quan đến chuyện này?”
“Anh không biết.”
“Vậy tại sao mẹ anh lại sợ đến thế?”
Cảnh Hạo im lặng.
Tôi bật cười cay đắng.
“Anh bảo tôi nghỉ việc. Mẹ anh đốt bằng của tôi. Hai người còn giấu tôi chuyện phiếu khám thai của một cô gái tên Tần Mạn Nhu.”
Tôi đặt phong bì xuống bàn.
“Bây giờ lại xuất hiện hồ sơ về thân thế của tôi.”
“Mọi chuyện trùng hợp đến vậy sao?”
Cảnh Hạo nhìn tôi.
Ánh mắt anh dao động.
Nhưng rồi anh nói:
“Thẩm Ninh, ngày mai chúng ta nói.”
“Không.”
Tôi lắc đầu.
“Chuyện này tôi muốn biết ngay tối nay.”
Tưởng Ngọc Lan đột nhiên đứng dậy.
“Cô biết rồi thì có ích gì?”
Tôi nhìn bà.
“Ít nhất tôi sẽ biết tại sao mẹ luôn muốn tôi sống như một người không có sự nghiệp.”
Bà nghiến răng.
“Cô là con dâu nhà họ Lục.”
“Tôi là bác sĩ trước khi trở thành con dâu nhà họ Lục.”
Câu nói vừa dứt, Cảnh Hạo bỗng quay mặt đi.
Tôi thấy sống mũi cay lên.
Người đàn ông từng đứng bên tôi trong phòng cấp cứu, từng đưa khăn giấy cho tôi sau ca phẫu thuật thất bại, từng nói rằng anh tự hào vì vợ mình là bác sĩ…
Giờ đây lại là người khóa thẻ nhân viên của tôi.
Tôi lấy điện thoại gọi cho phòng nhân sự.
Không kết nối được.
Tôi gọi cho đồng nghiệp thân nhất.
Điện thoại báo ngoài vùng phủ sóng.
Tôi chợt nhớ đến câu viện trưởng Trần nói.
“Tôi đã cho người xác nhận.”
Tôi lập tức hỏi:
“Viện trưởng, tại sao bệnh viện lại điều tra chuyện gia đình tôi?”
“Vì chiều nay có người gửi đến một hồ sơ y khoa cũ. Trong đó có tên cô.”
“Từ ai?”
“Không rõ. Nhưng có một bản ghi chú viết tay.”
“Ghi gì?”
Viện trưởng Trần thở dài.
“Đứa trẻ này không phải con của Tưởng Ngọc Lan.”
Tôi chết lặng.
Chiếc điện thoại suýt rơi khỏi tay.
Tưởng Ngọc Lan nhắm mắt.
Cảnh Hạo nhìn mẹ.
“Mẹ…”
Bà không nói.
Tôi chậm rãi bước đến.
“Mẹ.”
Bà mở mắt.
“Tôi gọi mẹ như vậy suốt ba mươi hai năm.”
Tôi cố giữ giọng bình tĩnh.
“Có phải bà không phải mẹ ruột của tôi không?”
Nước mắt bất ngờ rơi xuống từ khóe mắt bà.
Tôi chưa bao giờ thấy bà khóc.
Chưa bao giờ.
“Thẩm Ninh…”
Giọng bà khàn đi.
“Có những chuyện con không biết sẽ tốt hơn.”
Tôi bật cười.
“Nhưng chính mẹ đã dạy con rằng gia đình phải thành thật với nhau.”
Bà không trả lời.
Cảnh Hạo bước tới.
“Em đừng ép mẹ.”
Tôi nhìn anh.
“Vậy anh biết?”
“Anh…”
Anh nghẹn lời.
Chỉ hai chữ ấy đã đủ.
Tôi lùi lại.
“Anh biết.”
“Không phải như em nghĩ.”
“Vậy nói cho tôi biết.”
Anh im lặng.
Tôi chờ.
Một phút.
Hai phút.
Cuối cùng, anh nói:
“Anh biết em được nhận nuôi.”
Tôi cảm thấy tai mình ù đi.
“Bao lâu rồi?”
“Ba năm.”
“Ba năm?”
Tôi nhìn anh không chớp mắt.
“Ngay trước khi chúng ta cưới?”
Anh gật đầu.
“Bố anh đã để lại một số tài liệu. Anh biết chuyện đó nhưng mẹ không muốn nói.”
Tôi cười.
Một nụ cười đau đớn.
“Vậy trong ba năm qua, mỗi lần anh nhìn tôi… anh đều biết tôi không phải con ruột của mẹ anh?”
“Anh sợ em tổn thương.”
“Anh sợ tôi tổn thương?”
Tôi chỉ vào tấm bằng cháy dở.
“Anh có biết thứ gì khiến tôi tổn thương nhất không?”
Cảnh Hạo im lặng.
“Không phải chuyện tôi được nhận nuôi.”
Tôi nói từng chữ.
“Mà là người tôi tin tưởng nhất lại giấu tôi.”
Tưởng Ngọc Lan bật khóc.
“Là lỗi của tôi.”
Tôi nhìn bà.
Bà siết chặt hai tay.
“Nhưng ta chưa bao giờ muốn hại con.”
“Vậy tại sao mẹ đốt bằng của con?”
Bà không trả lời được.
Đúng lúc đó, điện thoại của tôi lại vang lên.
Lần này là một số lạ.
Tôi nghe máy.
Một giọng phụ nữ lớn tuổi vang lên.
“Có phải Thẩm Ninh không?”
“Vâng.”
“Ta tên là Tô Lan.”
Tôi sững lại.
“Tô Lan?”
“Ba mươi hai năm trước, ta là y tá trưởng tại bệnh viện ở Bắc Kinh.”
Tôi siết điện thoại.
“Bà biết tôi?”
“Ta biết đứa trẻ mà năm đó người ta nói đã mất tích.”
Tôi đứng bất động.
“Đứa trẻ đó… là ai?”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
Sau đó bà nói:
“Là con.”
Cuộc gọi lập tức kết thúc.
Tôi nhìn màn hình.
Ba mươi hai năm qua, tôi luôn nghĩ cuộc đời mình bình thường.
Một gia đình.
Một người chồng.
Một nghề nghiệp tôi yêu.
Nhưng chỉ trong một buổi tối, tất cả những thứ tôi tin là thật đều trở thành dấu hỏi.
Tôi quay sang Cảnh Hạo.
“Ngày mai tôi sẽ đến Bắc Kinh.”
Anh lập tức nói:
“Anh đi cùng em.”
Tôi lắc đầu.
“Không.”
“Thẩm Ninh.”
“Tôi muốn tự mình nghe sự thật.”
Tôi cầm chiếc túi lên.
“Và từ đêm nay, đừng gọi tôi là vợ nếu anh vẫn còn điều gì chưa nói.”
Tôi bước ra cửa.
Phía sau, Tưởng Ngọc Lan đột nhiên hét lên:
“Ninh Ninh!”
Tôi dừng lại.
Bà khóc nức nở.
“Con đi rồi… có thể sẽ không muốn quay về nữa.”
Tôi quay đầu.
“Mẹ nói đúng.”
Tôi không biết rằng ngay sáng hôm sau, khi tôi đặt chân đến Bắc Kinh, một người phụ nữ đã chờ tôi trước cổng bệnh viện.
Và người đó sẽ khiến tôi hiểu rằng bí mật thân thế của mình chỉ là phần đầu tiên của câu chuyện.
CHƯƠNG 2 – ĐỨA TRẺ BỊ ĐỔI TÊN
Sáng hôm sau, chuyến tàu cao tốc từ Hàng Châu đến Bắc Kinh đông nghịt.
Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn cảnh vật lùi lại phía sau.
Điện thoại liên tục rung.
Mười hai cuộc gọi nhỡ từ Cảnh Hạo.
Tôi không nghe.
Tôi cần yên tĩnh.
Cần suy nghĩ.
Nhưng càng cố bình tĩnh, tôi càng nhớ đến từng câu nói của anh.
“Anh biết em được nhận nuôi.”
Ba năm.
Anh biết suốt ba năm.
Còn tôi thì không.
Tôi nhắm mắt.
Bất giác nhớ đến cha.
Ông từng nói:
“Ninh Ninh, con không cần trở thành người giỏi nhất. Chỉ cần trở thành người mà chính con có thể tôn trọng.”
Có lẽ chính vì câu nói đó mà tôi trở thành bác sĩ.
Tôi không muốn danh tiếng.
Tôi chỉ muốn cứu người.
Vậy mà ở tuổi ba mươi hai, người ta lại bảo tôi rằng phụ nữ chỉ cần sinh con.
Tôi mở mắt.
Lần đầu tiên, tôi không còn cảm thấy mình cần phải giải thích sự lựa chọn của mình với bất kỳ ai.
Khi tàu đến Bắc Kinh, tôi bắt taxi đến bệnh viện cũ được ghi trong hồ sơ.
Bệnh viện đã đổi tên.
Nhưng tòa nhà cũ vẫn còn.
Tôi đứng trước cổng rất lâu.
Một người phụ nữ khoảng sáu mươi tuổi bước tới.
Bà mặc áo khoác màu nâu, mái tóc đã bạc gần hết.
“Thẩm Ninh?”
Tôi gật đầu.
“Bà là Tô Lan?”
“Là ta.”
Bà nhìn tôi rất lâu.
Rồi mắt đỏ lên.
“Con giống mẹ con.”
Tim tôi đập mạnh.
“Mẹ tôi là ai?”
Tô Lan không trả lời ngay.
Bà dẫn tôi đến một quán trà nhỏ gần bệnh viện.
Sau khi ngồi xuống, bà lấy từ túi ra một bức ảnh cũ.
Trong ảnh là một phụ nữ trẻ mặc áo blouse trắng, đang bế một đứa bé.
Tôi nhìn chằm chằm.
“Đây là…”
“Mẹ ruột của con.”
Tôi không thở nổi.
Người phụ nữ trong ảnh có đôi mắt giống tôi.
Nụ cười cũng giống.
“Bà ấy tên là Thẩm Tú Vân.”
Tôi lặp lại cái tên.
“Thẩm Tú Vân…”
“Bà ấy là bác sĩ nội trú năm đó. Một người rất giỏi.”
Tôi hỏi:
“Vậy tại sao tôi lại trở thành con của Tưởng Ngọc Lan?”
Tô Lan cúi đầu.
“Vì năm đó có hai đứa trẻ được sinh ra trong cùng một đêm.”
Bà kể.
Thẩm Tú Vân sinh một bé gái.
Tưởng Ngọc Lan cũng sinh một bé gái.
Nhưng đêm đó bệnh viện mất điện do sự cố.
Hồ sơ bị lẫn.
Một y tá mới đã đưa nhầm vòng tay nhận dạng.
Khi phát hiện sai sót, đứa trẻ của Thẩm Tú Vân đã được đưa về nhà họ Lục.
Còn đứa trẻ của Tưởng Ngọc Lan…
“Con bé đi đâu?”
Tôi hỏi.
Tô Lan nhìn tôi.
“Được một gia đình khác nhận nuôi.”
Tôi sững sờ.
“Vậy… cô bé đó vẫn còn sống?”
“Có khả năng.”
“Là ai?”
“Ta chưa biết.”
Tôi im lặng.
Hai đứa trẻ.
Hai gia đình.
Một sai lầm.
Ba mươi hai năm.
Nhưng điều khiến tôi khó hiểu nhất vẫn là một câu hỏi.
“Tại sao mẹ ruột tôi không tìm tôi?”
Tô Lan cúi đầu.
“Bởi vì bà ấy đã qua đời.”
Tôi chết lặng.
“Khi nào?”
“Năm con bốn tuổi.”
“Vì bệnh?”
Tô Lan lắc đầu.
“Tai nạn.”
Tôi cúi mặt.
Nước mắt rơi xuống bàn.
Tôi chưa từng biết mình có một người mẹ khác.
Cũng chưa từng biết bà từng bế tôi.
Từng nhìn tôi.
Từng gọi tôi là con.
Tô Lan đặt một chiếc khăn giấy trước mặt.
“Có một chuyện ta phải nói.”
Tôi ngẩng lên.
“Chuyện gì?”
“Tai nạn của mẹ con năm đó không đơn giản.”
Tôi im lặng.
“Bà ấy từng định công khai chuyện trao nhầm trẻ.”
“Ai ngăn bà ấy?”
Tô Lan nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Lục Chính Minh.”
Tôi sững người.
Cha của Cảnh Hạo.
“Vì sao?”
“Ta không biết toàn bộ. Nhưng ông ta từng đến bệnh viện. Ông ta nói nếu chuyện bị công khai, hai gia đình sẽ tan nát.”
Tôi siết tay.
“Ông ấy biết tôi là con của ai?”
“Có lẽ.”
“Vậy tại sao ông ấy không nói?”
“Ta không biết.”
Tô Lan lấy ra một chiếc hộp nhỏ.
“Nhưng trước khi mẹ con qua đời, bà ấy gửi cho ta thứ này.”
Bên trong là một lá thư đã ngả màu.
Tôi mở ra.
Nét chữ mềm mại.
Ninh Ninh của mẹ, nếu một ngày con đọc được lá thư này, có nghĩa là mẹ đã không thể ở bên con.
Tôi không đọc tiếp được.
Nước mắt làm nhòe trang giấy.
Tôi lau mắt.
Dòng cuối cùng viết:
Mẹ chưa từng bỏ con. Mẹ chỉ không đủ sức để đưa con trở về.
Tôi bật khóc.
Tô Lan không nói gì.
Bà chỉ ngồi bên cạnh.
Một lúc sau, tôi hỏi:
“Bà có biết người đã nuôi tôi thật sự là ai không?”
“Biết.”
“Là Tưởng Ngọc Lan?”
“Không.”
Tôi ngẩng phắt đầu.
Tô Lan chậm rãi nói:
“Bà Tưởng chỉ là người nuôi con sau khi gia đình Lục nhận nhầm đứa trẻ.”
Tôi sững sờ.
“Vậy người nuôi tôi thật sự là ai?”
Tô Lan nhìn tôi.
“Lục Chính Minh.”
Tôi cảm thấy đầu óc trống rỗng.
Cha Cảnh Hạo.
Người mà tôi gọi là bố suốt nhiều năm.
Ông biết.
Ông đã biết tôi không phải con ruột.
Nhưng tại sao?
Ngay lúc ấy, điện thoại vang lên.
Là Cảnh Hạo.
Tôi bắt máy.
Giọng anh khàn đi.
“Em đang ở đâu?”
“Bắc Kinh.”
“Anh cũng đang trên đường đến.”
“Đừng đến.”
“Anh phải đến.”
“Cảnh Hạo.”
Tôi nói rất chậm.
“Anh còn giấu tôi điều gì?”
Đầu dây bên kia im lặng.
“Anh xin lỗi.”
“Không phải câu đó.”
“Anh…”
“Anh biết chuyện bố anh từng gặp mẹ ruột tôi đúng không?”
Một khoảng im lặng kéo dài.
Tôi nghe thấy tiếng thở của anh.
“Đúng.”
Tim tôi đau nhói.
“Còn gì nữa?”
“Bố anh để lại một lá thư.”
“Ở đâu?”
“Nhà cũ tại Thiệu Hưng.”
Tôi đứng bật dậy.
“Anh đã đọc chưa?”
“Chưa.”
“Vậy chúng ta về Thiệu Hưng.”
“Được.”
Tôi cúp máy.
Tôi nhìn Tô Lan.
“Bà nghĩ tôi có nên tin anh ấy không?”
Tô Lan thở dài.
“Ta không biết.”
“Vậy tôi phải làm gì?”
“Con là bác sĩ.”
Bà nhìn tôi.
“Con đã quen nhìn bệnh nhân để tìm nguyên nhân của một căn bệnh. Lần này cũng vậy. Đừng quyết định bằng tức giận. Hãy tìm bằng chứng.”
Tôi gật đầu.
Chiều hôm đó, tôi cùng Cảnh Hạo trở về Thiệu Hưng.
Anh đứng trước mặt tôi, gương mặt mệt mỏi.
“Anh xin lỗi.”
Tôi không nhìn anh.
“Sau khi mọi chuyện rõ ràng, chúng ta sẽ nói về hôn nhân.”
Anh gật đầu.
“Anh hiểu.”
Tối đó, chúng tôi mở chiếc két cũ của Lục Chính Minh.
Bên trong có một phong bì.
Trên phong bì ghi:
Gửi Thẩm Ninh.
Tôi mở ra.
Bên trong chỉ có một tờ giấy.
Nếu con đọc được lá thư này, hãy biết rằng ta đã giữ bí mật này vì nghĩ rằng im lặng có thể bảo vệ con. Nhưng ta đã sai.
Tôi tiếp tục đọc.
Người con gái được đưa về nhà họ Lục năm đó không phải là con.
Cảnh Hạo đứng phía sau tôi.
Tôi quay lại.
Anh cũng đang run.
Tôi đọc dòng cuối.
Và cô gái đó… vẫn đang sống tại Hàng Châu.
Tôi sững người.
Cảnh Hạo hỏi:
“Có tên không?”
Tôi lật mặt sau.
Một cái tên được viết bằng mực đen.
Tần Mạn Nhu.
Tôi nhìn Cảnh Hạo.
Anh cũng chết lặng.
Phiếu khám thai.
Cô gái khoa Sản.
Người mà mẹ anh tìm cách che giấu.
Tất cả những mảnh ghép đột nhiên nối lại.
Nhưng tôi chưa kịp nói gì thì điện thoại của Cảnh Hạo vang lên.
Anh nghe máy.
Sắc mặt lập tức thay đổi.
“Alo?”
Đầu dây bên kia nói gì đó.
Anh tái mặt.
“Không thể nào.”
Tôi hỏi:
“Có chuyện gì?”
Anh nhìn tôi.
“Mạn Nhu vừa rời khỏi bệnh viện.”
“Cô ấy đi đâu?”
Anh nuốt khan.
“Đến Hàng Châu.”
“Tại sao?”
Anh nhìn tôi rất lâu.
“Cô ấy nói muốn gặp em.”
CHƯƠNG 3 – SỰ THẬT KHÔNG CẦN AI BAN ƠN
Tôi trở về Hàng Châu ngay trong đêm.
Tần Mạn Nhu đang chờ tôi tại một quán cà phê gần Tây Hồ.
Cô gái trẻ hơn tôi vài tuổi, khuôn mặt nhợt nhạt, hai tay liên tục siết lấy cốc nước.
Khi nhìn thấy tôi, cô đứng dậy.
“Chị Thẩm.”
Tôi ngồi xuống.
“Cô biết tôi?”
“Biết.”
“Cô biết từ bao giờ?”
Cô cúi đầu.
“Khoảng một tháng.”
Tôi nhìn cô.
“Cô có thai?”
Mạn Nhu gật đầu.
“Nhưng đứa bé không liên quan đến anh Cảnh Hạo.”
Tôi sững người.
“Vậy tại sao phiếu khám thai của cô lại ở nhà tôi?”
Cô bật khóc.
“Là mẹ anh ấy.”
Tôi im lặng.
“Mẹ anh Cảnh Hạo muốn tôi giả vờ mang thai để gây áp lực buộc chị nghỉ việc.”
Tôi không nói gì.
Mạn Nhu lau nước mắt.
“Bà ấy nói nếu chị tiếp tục làm trưởng khoa, gia đình sẽ mất mặt. Bà ấy còn nói…”
Cô ngập ngừng.
“Nói gì?”
“Rằng chị không xứng đáng làm con dâu nhà họ Lục.”
Tôi nhắm mắt.
Cuối cùng tôi cũng hiểu.
Không phải ngoại tình.
Không phải đứa trẻ bí mật.
Mà là một kế hoạch dùng nỗi sợ để ép tôi từ bỏ chính mình.
Tôi hỏi:
“Cô đồng ý vì sao?”
“Em cần tiền chữa bệnh cho mẹ.”
Tôi im lặng vài giây.
“Cô còn giữ tin nhắn không?”
Mạn Nhu lấy điện thoại.
“Có.”
Tôi xem từng đoạn tin nhắn.
Tên người gửi là Tưởng Ngọc Lan.
Từng câu từng chữ đều rõ ràng.
Tôi chụp lại.
Đúng lúc ấy, cửa quán mở ra.
Cảnh Hạo bước vào.
Anh nhìn Mạn Nhu rồi nhìn tôi.
“Anh xin lỗi.”
Tôi không đáp.
Anh ngồi xuống.
“Anh biết chuyện mẹ làm nhưng không nghĩ mọi thứ đi xa như vậy.”
Tôi hỏi:
“Anh biết bao lâu?”
“Khoảng hai tuần.”
Tôi bật cười.
“Lại thêm một bí mật.”
Anh cúi đầu.
“Anh sợ em rời bỏ anh.”
Tôi nhìn anh.
“Anh có biết điều gì khiến một người muốn rời bỏ cuộc hôn nhân không?”
Anh ngẩng lên.
“Không phải vì người kia nghèo. Không phải vì người kia thất bại. Cũng không phải vì người kia giỏi hơn.”
Tôi nói:
“Mà vì người kia không còn cảm thấy mình được tôn trọng.”
Anh im lặng rất lâu.
“Anh hiểu.”
“Không. Bây giờ anh mới bắt đầu hiểu.”
Tôi đứng dậy.
“Chúng ta về nhà.”
Tưởng Ngọc Lan đang ngồi trong phòng khách.
Khi nhìn thấy tôi, bà đứng lên.
“Con…”
Tôi đặt điện thoại xuống bàn.
“Con biết hết rồi.”
Bà nhìn những tin nhắn.
Mặt bà trắng bệch.
“Mẹ…”
Tôi nói:
“Con không muốn tranh cãi.”
“Ta…”
“Con chỉ muốn hỏi một câu.”
Bà ngồi xuống.
“Tại sao?”
Tưởng Ngọc Lan bật khóc.
“Vì ta sợ.”
“Sợ gì?”
“Sợ một ngày nào đó con sẽ rời khỏi nhà họ Lục.”
Tôi sững người.
Bà nói tiếp:
“Con quá giỏi. Con có sự nghiệp. Có bệnh viện cần con. Có đồng nghiệp tôn trọng con. Còn Cảnh Hạo…”
Bà nhìn con trai.
“Nó luôn sống dưới cái bóng của con.”
Cảnh Hạo cúi đầu.
Tôi hỏi:
“Vì vậy mẹ muốn con từ bỏ?”
“Ta nghĩ chỉ cần con ở nhà, sinh một đứa trẻ, mọi thứ sẽ ổn.”
Tôi nhìn bà.
“Nhưng mẹ chưa từng hỏi con có hạnh phúc không.”
Bà khóc.
“Ta sai rồi.”
Tôi không đáp.
Cảnh Hạo bước tới.
“Mẹ.”
Tưởng Ngọc Lan nhìn con trai.
“Con cũng sai.”
Anh nói:
“Con đã để mẹ quyết định cuộc đời của vợ con.”
Bà cúi đầu.
Tôi nhìn người đàn ông từng là chồng mình.
“Cảnh Hạo, anh có muốn em tiếp tục làm việc không?”
“Có.”
“Có muốn em trở thành trưởng khoa không?”
“Có.”
“Có thể chấp nhận việc một ngày nào đó em nổi tiếng hơn anh không?”
Anh mỉm cười buồn.
“Anh từng sợ điều đó.”
Anh nhìn tôi.
“Nhưng bây giờ anh hiểu, vợ mình thành công không làm anh nhỏ bé đi.”
Tôi không nói gì.
Anh tiếp:
“Nếu em còn cho anh cơ hội, anh sẽ học cách đứng bên cạnh em thay vì đứng trước mặt em.”
Căn phòng im lặng.
Tôi không thể tha thứ ngay.
Nhưng lần đầu tiên sau nhiều ngày, tôi thấy trong mắt anh không còn sự cố chấp.
Chỉ còn sự hối hận.
Ba ngày sau, bệnh viện tổ chức cuộc họp.
Viện trưởng Trần đứng trước toàn thể ban lãnh đạo.
“Quyết định bổ nhiệm bác sĩ Thẩm Ninh làm trưởng khoa Ngoại tim mạch vẫn có hiệu lực.”
Tôi đứng đó.
Tấm bằng bác sĩ cháy một góc được tôi mang theo.
Viện trưởng nhìn nó rồi nói:
“Có những thứ giấy tờ có thể bị đốt. Nhưng năng lực của một người không thể bị đốt theo.”
Cả phòng vỗ tay.
Tôi cúi đầu.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhớ đến cha.
Tôi nhớ câu ông từng nói.
“Con không cần trở thành người giỏi nhất.”
Tôi mỉm cười.
“Nhưng con phải trở thành người mà chính con tôn trọng.”
Sau cuộc họp, tôi nhận được một cuộc gọi từ Tô Lan.
“Thẩm Ninh, ta đã tìm thấy hồ sơ còn lại.”
Tôi hỏi:
“Hồ sơ về cô gái năm đó?”
“Đúng.”
“Cô ấy là ai?”
Tô Lan im lặng một lúc.
“Cô ấy tên là Tần Mạn Nhu.”
Tôi sững người.
“Nhưng cô ấy…”
“Không phải người con nghĩ.”
Tôi im lặng nghe.
“Hai đứa trẻ năm đó không chỉ bị trao nhầm.”
Tô Lan nói.
“Có người đã cố tình thay đổi hồ sơ sau khi phát hiện sự cố.”
Tôi lạnh người.
“Người đó là ai?”
“Lục Chính Minh.”
Tôi nhắm mắt.
Vậy là ông đã biết.
Nhưng có một điều tôi không thể hiểu.
Tại sao?
Tô Lan nói:
“Bởi vì ông ấy phát hiện ra mẹ ruột của con bị bệnh nặng. Ông ấy sợ nếu sự thật được công khai, cả hai gia đình sẽ bị kéo vào một cuộc tranh chấp không hồi kết. Ông ấy đã chọn cách giữ con lại nhà họ Lục, âm thầm bảo vệ con.”
Tôi lặng người.
Một lựa chọn sai.
Nhưng xuất phát từ một ý định mà ông tưởng là đúng.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tây Hồ chiều hôm đó rất yên.
Tôi nhận ra cuộc đời không phải lúc nào cũng chia con người thành tốt và xấu.
Có những người làm sai vì sợ hãi.
Có những người im lặng vì nghĩ mình đang bảo vệ người khác.
Nhưng im lặng quá lâu cũng có thể trở thành một vết thương.
Một tháng sau, tôi chính thức nhận chức trưởng khoa.
Cảnh Hạo không còn nhắc đến chuyện tôi nghỉ việc.
Anh thậm chí còn đến bệnh viện đưa cơm cho tôi những hôm tôi trực.
Một buổi tối, anh đứng ngoài phòng làm việc.
“Trưởng khoa Thẩm.”
Tôi ngẩng lên.
“Có chuyện gì?”
Anh cười.
“Vợ anh tan ca chưa?”
Tôi bật cười.
“Còn lâu.”
“Vậy anh đợi.”
Tôi nhìn anh.
“Anh không thấy chán sao?”
“Không.”
Anh kéo ghế ngồi xuống.
“Ngày trước anh cứ nghĩ muốn giữ một người phụ nữ bên cạnh mình thì phải khiến cô ấy cần mình.”
Anh nhìn tôi.
“Sau này anh mới hiểu, tình yêu thật sự là để người mình yêu có thể tự do trở thành phiên bản tốt nhất của chính họ.”
Tôi im lặng.
Một lúc sau, tôi hỏi:
“Cảnh Hạo.”
“Ừ?”
“Anh có còn sợ em nổi tiếng hơn anh không?”
Anh cười.
“Có.”
Tôi nhướng mày.
Anh nói:
“Anh sợ người khác hỏi anh: ‘Anh là chồng của trưởng khoa Thẩm phải không?’”
Tôi bật cười.
“Rồi anh trả lời thế nào?”
Anh đứng dậy, cầm túi của tôi.
“Anh sẽ nói: ‘Đúng. Tôi rất tự hào.’”
Tôi nhìn anh.
Lần đầu tiên sau nhiều tháng, tôi không còn thấy người đàn ông trước mặt là người từng khóa thẻ nhân viên của mình.
Tôi thấy một người đang học cách trưởng thành.
Còn tôi cũng hiểu một điều.
Danh phận có thể thay đổi.
Gia đình có thể có những bí mật.
Một tờ giấy có thể bị xé.
Một tấm bằng có thể cháy mất một góc.
Nhưng những năm tháng mình đã cố gắng không ai có thể lấy đi.
Tôi cầm tấm bằng bác sĩ đã được phục hồi, phần cháy được ép lại cẩn thận trong khung kính.
Bên dưới, tôi đặt một dòng chữ nhỏ:
“Đừng bao giờ từ bỏ chính mình chỉ để trở thành người mà người khác muốn nhìn thấy.”
Ngoài cửa sổ, ánh đèn Hàng Châu phản chiếu trên mặt Tây Hồ.
Điện thoại của tôi vang lên.
Là cuộc gọi từ phòng cấp cứu.
“Trưởng khoa Thẩm, có một bệnh nhân cần hội chẩn gấp.”
Tôi đứng dậy.
“Đến ngay.”
Cảnh Hạo nhìn tôi.
“Anh đưa em xuống.”
Tôi lắc đầu.
“Không cần.”
Anh mỉm cười.
“Vậy anh đứng đây chờ.”
Tôi bước ra cửa.
Lần này, không ai khóa thẻ của tôi.
Không ai đốt bằng của tôi.
Không ai bảo tôi rằng phụ nữ phải sống thế nào.
Tôi chỉ là Thẩm Ninh.
Một người con gái từng mất ba mươi hai năm mới biết mình thực sự là ai.
Một người vợ từng suýt đánh mất hôn nhân vì những bí mật.
Một bác sĩ từng bị người thân buộc phải lựa chọn giữa gia đình và ước mơ.
Nhưng cuối cùng, tôi hiểu rằng mình không nhất thiết phải chọn.
Bởi một gia đình đúng nghĩa sẽ không bắt bạn thu nhỏ bản thân để vừa với chiếc khuôn của họ.
Và tình yêu đúng nghĩa cũng vậy.
Nó không hỏi:
“Em có thể hy sinh bao nhiêu cho anh?”
Mà hỏi:
“Anh có thể làm gì để em không phải hy sinh chính mình?”
Tôi bước vào thang máy.
Cửa khép lại.
Phía sau lớp kính, Cảnh Hạo vẫn đứng đó.
Tôi mỉm cười.
Ngày mai có thể vẫn sẽ có những khó khăn.
Nhưng lần này, tôi không còn sợ.
Bởi tôi biết mình là ai.
Và quan trọng hơn…
Tôi biết mình muốn trở thành người như thế nào.
