“Lâm Quốc Đống… chẳng lẽ cô gái này chính là con gái của ông ấy?”
Giọng ông Hạ Chấn Hoa vang lên giữa đại sảnh, khiến tôi lạnh cả người.
Tôi nhìn ông, rồi nhìn cha.
Cha tôi vẫn đứng đó, lưng hơi còng vì những năm tháng làm lụng, nhưng ánh mắt lại bình tĩnh đến lạ.
“Ông Hạ,” cha tôi chậm rãi nói, “đã đến lúc rồi.”
“Không!”
Mẹ chồng tôi bất ngờ quát lên.
Bà Tần Ngọc Phương giật lấy tờ giấy trong tay ông Hạ, mặt trắng bệch.
“Chuyện của hơn hai mươi năm trước, bà ấy đã mất rồi. Hôm nay là ngày mừng thọ của tôi, tôi không muốn nhắc đến những chuyện không vui!”
Ông Hạ nhìn bà.
“Không muốn nhắc?”
Ông cười nhạt.
“Ngọc Phương, bà nghĩ giấu được bao lâu nữa?”
Cả đại sảnh bắt đầu xôn xao.
Cố Đình Xuyên bước tới cạnh mẹ.
“Mẹ, rốt cuộc chuyện gì vậy?”
Bà Tần không trả lời.
Anh quay sang ông Hạ.
“Chú Hạ, cháu xin chú nói rõ.”
Ông Hạ không nhìn anh mà nhìn tôi.
“Vãn Ninh, cháu có biết cha mẹ mình đã từng cứu một người như thế nào không?”
Tôi lắc đầu.
“Cháu… không biết.”
Tôi quay sang cha.
“Cha, rốt cuộc chuyện này là thế nào?”
Cha tôi thở dài.
“Con ngồi xuống đi.”
“Con không ngồi.”
Tôi cố giữ bình tĩnh.
“Con muốn biết.”
Mẹ tôi từ nãy đến giờ vẫn im lặng. Bà bước tới, nắm tay tôi.
“Vãn Ninh, có những chuyện cha mẹ không nói không phải vì muốn lừa con. Chỉ là chúng ta sợ con biết rồi sẽ khổ.”
Tôi thấy sống mũi cay lên.
“Con đã khổ đủ rồi.”
Tôi nhìn về phía chồng.
“Bảy năm làm dâu nhà họ Cố, hôm nay cha mẹ con bị đẩy xuống bàn của người làm. Chồng con còn đứng đó nâng ly cười. Nếu còn có chuyện gì mà con không biết, xin mọi người nói hết đi.”
Cố Đình Xuyên cúi đầu.
Có một thoáng áy náy trong mắt anh.
Nhưng mẹ anh lập tức kéo tay anh lại.
“Đình Xuyên, đừng nghe họ.”
“Nhưng mẹ…”
“Đủ rồi!”
Bà Tần nhìn tôi.
“Cô muốn biết phải không? Được. Chiếc hộp này chẳng qua là thứ cha mẹ cô nhặt được năm xưa. Nó không chứng minh được gì cả.”
Ông Hạ đập tay xuống bàn.
“Nhặt được?”
“Bà còn dám nói là nhặt được?”
Không khí trong phòng lập tức căng thẳng.
Ông Hạ quay sang những người khách.
“Năm 1999, một chiếc xe gặp sự cố trên đoạn đường từ Tô Châu về Thượng Hải. Người ngồi trên xe là Cố Thành An, cha của Cố Đình Xuyên.”
Cố Đình Xuyên sững người.
“Cha cháu?”
“Đúng.”
Ông Hạ nói tiếp.
“Tai nạn hôm đó khiến ông ấy mất tích nhiều giờ. Người tìm thấy ông ấy đầu tiên chính là cha cô.”
Ông chỉ vào Lâm Quốc Đống.
Tôi nhìn cha.
Cha chỉ khẽ gật đầu.
“Đêm ấy trời mưa rất lớn. Cha đang trên đường về nhà thì nghe tiếng động. Ông ấy bị thương, điện thoại hỏng, không có giấy tờ. Cha đưa ông ấy về căn nhà cũ, chăm sóc hai ngày.”
“Sau đó thì sao?”
Tôi hỏi.
Cha im lặng.
Ông Hạ tiếp lời:
“Sau đó, có người đến tìm ông ấy.”
“Là ai?”
“Là người của nhà họ Cố.”
Mẹ chồng tôi bỗng tái mặt.
Ông Hạ nhìn thẳng bà.
“Nhưng trước khi người của nhà họ Cố đến, Cố Thành An đã đưa chiếc hộp này cho cha cô.”
Tôi nhìn chiếc hộp.
“Trong đó có gì?”
Ông Hạ đáp:
“Bằng chứng về một vụ chuyển nhượng tài sản.”
Mọi người ồ lên.
Cố Đình Xuyên cau mày.
“Chuyển nhượng tài sản?”
“Đúng. Khi đó cha cậu đang muốn bảo vệ một phần cổ phần khỏi bị người trong gia đình thao túng. Ông ấy đã lập một bản ủy thác tạm thời.”
Ông Hạ nhìn tôi.
“Người được ủy thác không phải tôi.”
Ông dừng lại.
“Mà là cha cô.”
Cả người tôi như bị đóng băng.
“Nhưng… tại sao?”
Cha tôi khẽ nói:
“Vì lúc đó cha không biết ông ấy là người nhà họ Cố. Cha chỉ biết một người bị nạn đang cần giúp.”
Cố Minh Châu bật cười.
“Vậy có nghĩa là cha cô đang giữ tài sản nhà họ Cố?”
Cha tôi nhìn cô ta.
“Không.”
“Vậy tại sao lại giữ giấy tờ?”
“Bởi vì sau khi Cố Thành An trở về, ông ấy nói sẽ quay lại lấy. Nhưng ông ấy không quay lại.”
Tôi sững sờ.
“Cha, tại sao?”
Cha nhìn tôi.
“Vì sau đó ông ấy mất.”
Câu nói khiến cả căn phòng im lặng.
Cố Đình Xuyên đứng bất động.
Cha anh qua đời khi anh còn nhỏ. Trong gia đình, mọi người luôn nói đó là một vụ tai nạn.
Nhưng hôm nay, lần đầu tiên tôi nhận ra có lẽ câu chuyện không đơn giản như vậy.
Ông Hạ nói:
“Trước khi qua đời, Cố Thành An từng nhờ tôi tìm chiếc hộp. Nhưng chúng tôi không tìm thấy.”
“Cho đến hôm nay.”
Ánh mắt ông dừng trên miếng ngọc.
“Miếng ngọc đó là vật nhận diện của chi nhánh gia tộc Cố ở Giang Tô. Chỉ người trong gia đình và một vài người thân cận mới biết.”
Cố Đình Xuyên nhìn mẹ.
“Mẹ.”
Bà Tần lùi lại một bước.
“Mẹ, mẹ biết chuyện này từ trước đúng không?”
“Không.”
“Vậy tại sao mẹ sợ?”
Bà không nói.
Tôi nhìn thấy bàn tay bà đang run.
Ngay lúc đó, cha tôi lấy từ trong hộp ra một tờ giấy khác.
“Có một chuyện nữa.”
Ông đưa cho tôi.
“Con đọc đi.”
Tôi nhận lấy.
Dòng đầu tiên khiến mắt tôi nhòe đi.
“Nếu một ngày người giữ chiếc hộp này có một cô con gái, hãy để cô ấy được biết sự thật về thân thế của mình.”
Tôi chết lặng.
“Thân thế?”
Tôi ngẩng đầu.
“Cha…”
Mẹ tôi bật khóc.
“Vãn Ninh…”
Tôi lùi lại.
“Con là ai?”
Cha tôi nhắm mắt.
“Con vẫn là con gái của cha.”
“Nhưng tại sao trong thư lại nói về thân thế của con?”
Không ai trả lời.
Ông Hạ bỗng nhìn chằm chằm vào tấm ảnh đen trắng.
Ông cầm nó lên, hai tay run rẩy.
“Không thể nào…”
Tôi bước tới.
Trong ảnh là một đôi vợ chồng trẻ đứng trước một căn nhà cũ.
Người đàn ông chính là Cố Thành An.
Còn người phụ nữ đứng cạnh ông…
Tôi nhìn rất lâu.
Khuôn mặt ấy có vài nét giống tôi đến đáng sợ.
Ông Hạ thì thầm:
“Đây là mẹ ruột của cháu.”
Tôi cảm giác cả thế giới dưới chân mình sụp xuống.
“Mẹ ruột?”
Mẹ tôi ôm lấy tôi.
“Vãn Ninh, nghe mẹ nói…”
Tôi bật khóc.
“Vậy người nuôi con suốt hai mươi tám năm nay là ai?”
“Là mẹ.”
“Con biết.”
Tôi nghẹn giọng.
“Nhưng người trong ảnh là ai?”
Cha tôi im lặng hồi lâu rồi nói:
“Là chị gái của mẹ con.”
Tôi sững người.
“Cô ruột của con?”
“Ừ.”
“Cô ấy…”
“Đã mất sau khi sinh con.”
Tôi không thể nói thêm.
Nhưng điều khiến tôi đau hơn cả lại là ánh mắt của Cố Đình Xuyên.
Anh đang nhìn tôi như nhìn một người xa lạ.
Mẹ chồng tôi đột nhiên lên tiếng:
“Đừng tin họ!”
Bà chỉ vào cha tôi.
“Ông ta giữ chiếc hộp hơn hai mươi năm, ai biết bên trong thật sự là gì?”
Ông Hạ lạnh lùng đáp:
“Ngọc Phương, bà nên cầu mong những thứ trong chiếc hộp này không phải sự thật.”
Bà Tần im bặt.
Cố Đình Xuyên nhìn tôi.
“Vãn Ninh…”
Tôi quay sang anh.
“Anh có biết không?”
“Anh không biết.”
“Anh có biết mẹ anh đã làm gì với cha mẹ em hôm nay không?”
Anh cúi đầu.
“Anh xin lỗi.”
Tôi cười buồn.
“Muộn rồi.”
Đúng lúc ấy, điện thoại của ông Hạ reo.
Ông nghe máy.
Chỉ vài giây sau, sắc mặt ông thay đổi.
“Đã tìm thấy rồi?”
Mọi người đồng loạt nhìn ông.
Ông Hạ chậm rãi nói:
“Bản gốc của hồ sơ năm xưa… đang nằm trong kho lưu trữ của nhà họ Cố.”
Tôi quay sang mẹ chồng.
Lần đầu tiên, tôi nhìn thấy trong mắt bà không còn vẻ khinh thường.
Chỉ còn lại… sợ hãi.
Chương 2 – Người bị xem thường lại là người nắm giữ sự thật
Đêm hôm đó, tôi không trở về nhà họ Cố.
Tôi đưa cha mẹ đến một khách sạn nhỏ gần bến Thượng Hải.
Cha tôi ngồi bên cửa sổ, im lặng nhìn ánh đèn thành phố.
Tôi ngồi đối diện.
“Cha.”
“Ừ.”
“Cha đã biết chuyện này từ bao giờ?”
“Ngay từ khi con còn nhỏ.”
Tôi cúi đầu.
“Vậy tại sao cha không nói?”
“Bởi vì cha chỉ muốn con lớn lên bình thường.”
Tôi cười chua chát.
“Nhưng cuối cùng con vẫn bước vào nhà họ Cố.”
Cha tôi im lặng.
Mẹ tôi rót trà.
“Là duyên số.”
Tôi nhìn bà.
“Con không trách cha mẹ.”
Tôi nghẹn giọng.
“Con chỉ đau vì suốt bảy năm qua, con luôn nghĩ mình phải cố gắng để được nhà họ Cố công nhận.”
Mẹ tôi nắm tay tôi.
“Con chưa từng cần họ công nhận.”
Tôi nhìn xuống bàn tay chai sần của bà.
“Nhưng con đã quên mất điều đó.”
Cánh cửa phòng bất ngờ vang lên tiếng gõ.
Tôi đứng dậy.
Là Cố Đình Xuyên.
Anh đứng ngoài cửa, không còn vẻ lạnh lùng thường ngày.
“Anh có thể nói chuyện với em không?”
Tôi nhìn cha mẹ.
Cha tôi gật đầu.
Tôi bước ra hành lang.
“Anh muốn nói gì?”
“Anh xin lỗi.”
“Vì chuyện gì?”
“Vì hôm nay.”
Tôi bật cười.
“Chỉ hôm nay thôi sao?”
Anh im lặng.
Tôi nhìn anh.
“Đình Xuyên, anh từng biết cha anh là người thế nào chưa?”
“Anh chỉ biết những gì gia đình nói.”
“Vậy hôm nay anh có muốn biết sự thật không?”
Anh gật đầu.
Tôi đưa anh bản sao lá thư.
Anh đọc rất lâu.
“Cha anh từng nhờ cha em giữ chiếc hộp.”
“Ừ.”
“Vậy tại sao mẹ anh lại muốn giấu?”
“Anh không biết.”
“Anh phải biết.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Đây là gia đình anh.”
Anh cúi đầu.
“Anh sẽ tìm ra.”
Sáng hôm sau, Cố Đình Xuyên đưa tôi đến nhà chính.
Mẹ anh đang ngồi trong phòng khách.
Vừa thấy tôi, bà lập tức đứng lên.
“Cô còn đến đây làm gì?”
Tôi không đáp.
Cố Đình Xuyên nói:
“Mẹ, con muốn mở kho lưu trữ của cha.”
“Không được.”
“Vì sao?”
“Đó là tài liệu riêng của gia đình.”
“Vậy càng phải mở.”
Bà nhìn con trai.
“Đình Xuyên, con tin người ngoài hơn mẹ mình sao?”
Anh im lặng vài giây.
“Vãn Ninh không phải người ngoài.”
Câu nói ấy khiến tôi khựng lại.
Đã rất lâu rồi anh mới đứng về phía tôi như vậy.
Cố Minh Châu từ trên lầu đi xuống.
“Em trai, em điên rồi sao? Chỉ vì một cái hộp cũ mà quay lưng với mẹ?”
Đình Xuyên lạnh giọng:
“Chị không biết thì đừng nói.”
“Chị là chị của em.”
“Nhưng không có nghĩa chị được quyền xúc phạm cha mẹ vợ em.”
Minh Châu sững lại.
Tôi nhìn chồng.
Trong lòng vừa có chút ấm áp, vừa có cảm giác xa lạ.
Bởi tôi biết, một câu bảo vệ không thể xóa được bảy năm tổn thương.
Kho lưu trữ nằm dưới tầng hầm cũ.
Cố Đình Xuyên lấy chìa khóa từ két.
Cánh cửa mở ra.
Hàng trăm hồ sơ được xếp kín.
Ông Hạ cũng đến.
Sau gần một giờ tìm kiếm, ông đột nhiên rút ra một chiếc hộp hồ sơ.
“Đây rồi.”
Bên trong là giấy tờ chuyển nhượng cổ phần và một bản di chúc.
Tôi đọc dòng đầu tiên.
“Tài sản thuộc quyền sở hữu của người thừa kế trực hệ của Cố Thành An và Lâm Nhã Thanh.”
Lâm Nhã Thanh.
Tên người phụ nữ trong tấm ảnh.
Tôi run giọng:
“Vậy…”
Ông Hạ nói:
“Cháu chính là người thừa kế.”
Cố Đình Xuyên nhìn tôi.
Tôi không thể tin nổi.
Nhưng chưa kịp nói gì, mẹ chồng đã xuất hiện.
“Không!”
Bà bước tới, giật tập hồ sơ.
“Những thứ này không có giá trị!”
Ông Hạ giữ lấy tay bà.
“Đừng động vào.”
Bà nhìn ông.
“Ông không hiểu!”
“Đúng. Tôi không hiểu tại sao bà lại sợ một cô gái quê mùa như vậy.”
Câu nói khiến bà chết lặng.
Tôi nhìn mẹ chồng.
“Bà từng biết mẹ ruột tôi?”
Bà không trả lời.
“Bà biết đúng không?”
Tôi bước tới.
“Bà đã gặp cô ấy.”
Sắc mặt bà biến đổi.
“Không.”
“Vậy tại sao bà biết chiếc hộp?”
“Ta…”
Bà nghẹn lời.
Cuối cùng, bà ngồi xuống ghế.
“Được.”
Bà nhìn tôi.
“Ta từng gặp cô ấy.”
Tôi cảm thấy tim mình thắt lại.
“Ở đâu?”
“Ở Thượng Hải.”
“Chuyện gì xảy ra?”
Bà cúi đầu.
“Năm đó, cô ấy phát hiện một số khoản tiền trong công ty bị chuyển sai. Cô ấy muốn báo cho cha Đình Xuyên.”
“Sau đó?”
“Sau đó… cô ấy gặp tai nạn.”
“Tai nạn?”
“Đúng.”
Tôi không thể tin nổi.
“Có phải bà gây ra không?”
“Mẹ!”
Cố Đình Xuyên quát lên.
Bà Tần lập tức khóc.
“Không phải mẹ!”
Bà nhìn con trai.
“Đình Xuyên, mẹ không làm gì cô ấy cả. Nhưng mẹ biết có người muốn ngăn cô ấy nói ra sự thật.”
“Là ai?”
Bà lắc đầu.
“Ta không biết.”
Ông Hạ lạnh lùng:
“Bà biết.”
“Không.”
“Người cuối cùng gặp Lâm Nhã Thanh trước khi cô ấy rời công ty là ai?”
Bà không nói.
Cố Đình Xuyên nhìn mẹ.
“Mẹ.”
Một lúc lâu sau, bà mới nói:
“Là chú của con.”
Tôi sững người.
“Cố Minh Thành?”
Ông ấy là em trai của cha Cố Đình Xuyên, hiện đang giữ một vị trí quan trọng trong tập đoàn Cố thị.
Ông Hạ lập tức lấy điện thoại.
“Phải điều tra ngay.”
Nhưng mọi chuyện chưa dừng ở đó.
Khi chúng tôi chuẩn bị rời khỏi kho, một nhân viên bảo vệ chạy tới.
“Cố tổng!”
“Có chuyện gì?”
“Phòng lưu trữ vừa nhận được thông báo yêu cầu tiêu hủy một số hồ sơ cũ.”
“Của ai?”
Người bảo vệ đưa giấy.
Cố Đình Xuyên đọc xong, sắc mặt lạnh xuống.
“Chữ ký của chú tôi.”
Tôi nhìn tập hồ sơ trong tay.
Một nỗi sợ bất chợt dâng lên.
Nếu hồ sơ này bị tiêu hủy, sự thật có thể biến mất lần nữa.
Cố Đình Xuyên lập tức gọi luật sư.
Nhưng trước khi luật sư tới, điện thoại anh reo.
Anh nghe máy.
Chỉ vài giây sau, mặt anh trắng bệch.
“Cha tôi… còn để lại một căn nhà?”
Ông Hạ nhìn anh.
“Ở đâu?”
Cố Đình Xuyên đáp:
“Ở huyện nơi cha mẹ Vãn Ninh sống.”
Tôi chết lặng.
“Không thể nào.”
Cha tôi cũng vừa bước tới.
Ông nghe được câu đó thì sắc mặt thay đổi.
“Đình Xuyên.”
“Dạ?”
“Đừng đến đó.”
“Tại sao?”
Cha tôi nhìn tôi.
“Vì căn nhà ấy… chính là nơi cha từng cứu cha cậu.”
Tôi bỗng hiểu.
Chiếc hộp chỉ là phần đầu.
Còn thứ thật sự được chôn giấu suốt hai mươi bảy năm…
Có lẽ vẫn còn ở quê tôi.
Chương 3 – Khi sự thật được đặt lên bàn tiệc
Ba ngày sau, chúng tôi trở về quê.
Căn nhà cũ nằm giữa vùng trà xanh ở huyện Anji, Chiết Giang.
Mọi thứ vẫn gần như nguyên vẹn.
Cha tôi mở cánh cửa gỗ.
“Ngày ấy, Cố Thành An nằm ở đây.”
Tôi nhìn căn phòng nhỏ.
Không thể tưởng tượng người đàn ông từng là chủ nhân tập đoàn lớn lại từng nằm trên chiếc giường đơn sơ này.
Cố Đình Xuyên đứng cạnh tôi.
“Vãn Ninh.”
“Ừ?”
“Anh xin lỗi.”
Tôi không nhìn anh.
“Đừng xin lỗi nữa.”
“Vậy anh phải làm gì?”
“Làm điều đúng.”
Anh gật đầu.
“Anh sẽ làm.”
Cha tôi dẫn chúng tôi ra sau nhà.
Ông chỉ vào một viên gạch.
“Cha đã giữ lại thứ này.”
Ông nhấc viên gạch lên.
Bên dưới là một chiếc hộp sắt.
Tôi nín thở.
Trong đó có một cuốn sổ nhỏ, vài bức thư và một chiếc USB cũ.
Ông Hạ nhìn thấy liền biến sắc.
“Đây mới là thứ ông ấy muốn tìm.”
Cố Đình Xuyên hỏi:
“Là gì?”
“Danh sách những khoản tiền bị chuyển khỏi công ty.”
Tôi mở cuốn sổ.
Tên của nhiều người xuất hiện.
Trong đó có Cố Minh Thành.
Cố Đình Xuyên ngồi xuống ghế.
“Không thể nào…”
Ông Hạ nói:
“Cha cậu năm xưa không chết vì chuyện làm ăn thất bại như gia đình từng công bố. Ông ấy phát hiện việc chuyển tài sản bất thường và muốn công khai. Nhưng sau đó ông qua đời.”
Tôi nhìn chồng.
“Anh hiểu rồi chứ?”
Anh gật đầu.
“Gia đình anh đã che giấu quá nhiều.”
“Không phải tất cả.”
Tôi nhìn anh.
“Nhưng người đáng trách phải chịu trách nhiệm.”
Đúng lúc đó, điện thoại của ông Hạ vang lên.
Ông nghe xong rồi nói:
“Cố Minh Thành đang ở Thượng Hải. Ông ta biết chúng ta đã tìm thấy hồ sơ.”
Cố Đình Xuyên đứng bật dậy.
“Chúng ta phải quay về.”
Nhưng cha tôi giữ tay anh.
“Không cần.”
Ông nhìn chúng tôi.
“Có những chuyện càng trốn càng khiến người ta nghĩ mình có tội.”
Tối hôm đó, Cố Đình Xuyên tổ chức cuộc họp hội đồng quản trị bất thường.
Cố Minh Thành bước vào với vẻ bình thản.
“Đình Xuyên, cháu làm chuyện này là sao?”
Cố Đình Xuyên đặt tập hồ sơ xuống bàn.
“Cháu muốn chú giải thích.”
Cố Minh Thành mở hồ sơ.
Chỉ vài giây sau, sắc mặt ông ta thay đổi.
“Những thứ này từ đâu ra?”
“Cha cháu để lại.”
“Không thể!”
“Chú biết rất rõ là có thể.”
Căn phòng im lặng.
Cố Minh Thành nhìn sang mẹ Cố Đình Xuyên.
“Chị cũng tham gia chuyện này?”
Bà Tần cúi đầu.
“Em đã giấu mọi người quá lâu.”
Cố Minh Thành bật cười.
“Chị nghĩ nói ra bây giờ là xong sao?”
Tôi đứng phía sau.
Ông ta nhìn tôi.
“Cô chính là con gái của Lâm Nhã Thanh?”
“Đúng.”
“Cô biết cô đang tranh giành thứ gì không?”
Tôi bình tĩnh đáp:
“Đó không phải thứ tôi tranh giành.”
“Tôi chỉ muốn trả lại sự thật cho người đã mất.”
Ông ta im lặng.
Ông Hạ đặt chiếc USB lên bàn.
“Trong này có bản ghi âm.”
Cố Minh Thành lập tức đứng dậy.
“Không!”
Đó là lần đầu tiên ông ta mất bình tĩnh.
Cố Đình Xuyên nhìn ông.
“Chú sợ gì?”
Ông Hạ mở bản ghi.
Giọng Cố Thành An vang lên, đã cũ nhưng rõ ràng:
“Nếu có chuyện xảy ra với tôi, hãy giao toàn bộ hồ sơ cho người mang miếng ngọc gia tộc. Đừng để tiền bạc khiến người thân trở thành kẻ thù.”
Cả phòng lặng như tờ.
Bản ghi tiếp tục.
“Lâm Nhã Thanh không hề lấy tiền của công ty. Người đã chuyển khoản là…”
Âm thanh đột nhiên rè đi.
Nhưng phần tài liệu kèm theo đã đủ chứng minh.
Cố Minh Thành ngồi phịch xuống ghế.
Ông ta cúi đầu.
“Anh trai tôi…”
Cố Đình Xuyên không nói gì.
Mẹ anh bật khóc.
“Em đã giấu chuyện này bao nhiêu năm?”
“Chị muốn biết thật sao?”
Ông ta cười cay đắng.
“Em chỉ nghĩ nếu anh ấy mất, em có thể bảo vệ gia đình.”
“Bảo vệ bằng cách giấu sự thật?”
Ông ta im lặng.
Cuối cùng, mọi giấy tờ được giao cho cơ quan có thẩm quyền để xác minh. Tập đoàn Cố thị cũng công bố lại lịch sử quyền sở hữu một cách minh bạch.
Tôi không nhận toàn bộ tài sản như mọi người tưởng.
Tôi chỉ giữ lại phần mà pháp luật xác định thuộc về mẹ ruột mình.
Phần lớn số tiền được dùng lập một quỹ học bổng mang tên Lâm Nhã Thanh dành cho những sinh viên có hoàn cảnh khó khăn.
Một tháng sau, gia đình Cố tổ chức lại tiệc mừng thọ cho mẹ chồng tôi.
Không còn khách VIP được phân biệt.
Không còn bàn dành cho “người có địa vị”.
Cha mẹ tôi được mời ngồi ngay bên cạnh bà.
Mẹ chồng bước tới trước mặt cha tôi.
Bà cúi đầu.
“Anh Lâm, chị Trương… tôi xin lỗi.”
Cha tôi vội đứng dậy.
“Chị đừng làm vậy.”
“Tôi từng nghĩ tiền bạc quyết định địa vị của một người.”
Bà nhìn mẹ tôi.
“Nhưng hôm đó tôi mới hiểu, người giàu nhất trong căn phòng lại có thể là người nghèo nhất về lòng tự trọng.”
Mẹ tôi mỉm cười.
“Biết sai rồi sửa là được.”
Tôi nhìn sang Cố Đình Xuyên.
Anh đứng cách đó không xa.
Khi ánh mắt chúng tôi gặp nhau, anh bước tới.
“Vãn Ninh.”
“Ừ?”
“Anh muốn hỏi em một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Chúng ta có thể bắt đầu lại không?”
Tôi im lặng rất lâu.
“Bắt đầu lại không có nghĩa là quên hết.”
“Anh hiểu.”
“Cũng không có nghĩa em sẽ tiếp tục sống để làm hài lòng gia đình anh.”
“Anh hiểu.”
“Vậy…”
Tôi nhìn anh.
“Chúng ta thử lại.”
Anh khẽ mỉm cười.
Cha tôi ở phía xa nâng chén trà.
Mẹ tôi cũng cười.
Không ai nhắc lại câu nói “thông gia nghèo thì nên biết thân phận” nữa.
Bởi sau tất cả, chúng tôi đã hiểu một điều:
Một người có thể mặc chiếc áo cũ, đi đôi giày giản dị, sống ở một huyện nhỏ và vẫn giữ trong lòng thứ mà tiền bạc không thể mua được — lòng tự trọng và sự tử tế.
Còn những người dùng tiền để phân chia con người thành sang và hèn, sớm muộn cũng sẽ nhận ra rằng địa vị thật sự không nằm ở chiếc bàn mình được ngồi, mà nằm ở cách mình đối xử với người đang ngồi đối diện.
Tôi nhìn cha mẹ.
Cha vẫn mặc chiếc áo khoác xám cũ hôm nào.
Nhưng lần này, không ai nhìn họ bằng ánh mắt coi thường nữa.
Cha nâng chén trà lên, nói rất khẽ:
“Vãn Ninh, con nhớ nhé. Nhà giàu hay nhà nghèo không quyết định một đời người.”
Tôi mỉm cười.
“Con biết rồi, cha.”
Ngoài cửa kính, ánh nắng Thượng Hải trải xuống những con phố đông đúc.
Và lần đầu tiên sau bảy năm làm dâu nhà họ Cố, tôi không còn thấy mình là người phải cúi đầu để được chấp nhận.
Tôi biết mình là ai.
Tôi biết cha mẹ mình là những người thế nào.
Và quan trọng nhất, tôi biết một gia đình thật sự không được xây bằng tiền bạc hay danh tiếng.
Nó được xây bằng sự tôn trọng.
