#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
CHƯƠNG 1 – NGƯỜI ĐẦU TIÊN BẬT KHÓC
“Hạo Hạo, nếu con mở nó ra… con sẽ không còn gọi mẹ như trước được nữa!”
Tiếng hét của bà Triệu Tú Lan vang lên giữa phòng khách rộng lớn, khiến tất cả mọi người chết lặng.
Bàn tay Trần Hạo dừng ngay trên chiếc phong bì thứ hai.
Ngoài cửa kính biệt thự Tây Hồ, mưa tháng mười một rơi lất phất, những giọt nước kéo thành từng vệt dài trên mặt kính. Trong phòng, chiếc đồng hồ cổ tích tắc từng nhịp, rõ đến mức làm người ta khó thở.
Tôi ngồi trên ghế sofa, hai tay đặt lên đầu gối.
Trái ngược với tất cả những người còn lại, tôi không bất ngờ.
Tôi đã chờ khoảnh khắc này suốt mười bảy ngày.
Trần Hạo quay sang nhìn mẹ.
“Mẹ vừa nói gì?”
Bà Triệu run rẩy lắc đầu.
“Mẹ… mẹ chỉ muốn nói chuyện này không liên quan đến con.”
“Không liên quan đến con?” Anh cười khô khốc. “Bác sĩ vừa nói phong bì này liên quan đến một người trong nhà họ Trần. Mẹ lại không cho con mở. Vậy rốt cuộc là chuyện gì?”
Trần Mạn, chị gái anh, vốn đang đứng cạnh bàn trà cũng bắt đầu mất bình tĩnh.
“Mẹ, mẹ đừng làm mọi người sợ.”
Bà Triệu lập tức quay sang tôi.
Ánh mắt bà vừa hoảng loạn vừa giận dữ.
“Lâm Vãn! Có phải cô làm gì không?”
Tôi nhìn thẳng vào bà.
“Con làm gì được ạ?”
“Cô biết trước chuyện này!”
“Biết chuyện gì?”
“Cô…”
Bà nghẹn lại.
Bác sĩ Chu khẽ ho một tiếng.
“Bà Triệu, tôi nghĩ chuyện đã đến mức này thì càng che giấu càng khiến gia đình hiểu lầm.”
“Ông im đi!”
Bà quát lên.
Trần Hạo đột nhiên giật chiếc phong bì khỏi bàn.
“Mẹ không nói thì con tự xem.”
“Đừng!”
Bà Triệu lao tới.
Nhưng lần này Trần Hạo lùi lại.
Anh xé mép phong bì.
Một tờ giấy trắng được rút ra.
Tôi thấy rõ từng ngón tay anh đang run.
Anh đọc dòng đầu tiên.
Sau đó đến dòng thứ hai.
Khuôn mặt anh từ căng thẳng chuyển sang ngơ ngác.
Rồi trắng bệch.
Trần Mạn sốt ruột hỏi:
“Có chuyện gì?”
Trần Hạo không trả lời.
Anh nhìn tờ kết quả rất lâu, sau đó từ từ ngẩng đầu lên nhìn mẹ.
“Mẫu A là của ai?”
Bà Triệu bật khóc.
“Hạo Hạo…”
“Con hỏi mẫu A là của ai?”
Giọng anh cao hơn.
Bác sĩ Chu đáp thay:
“Mẫu A là mẫu tóc do bà Triệu cung cấp.”
Trần Hạo quay phắt sang ông.
“Còn mẫu B?”
Bác sĩ Chu im lặng hai giây.
“Là mẫu của anh.”
Căn phòng như bị rút sạch không khí.
Tôi nghe Trần Mạn hít mạnh một hơi.
“Ý bác sĩ là…”
Bác sĩ Chu chậm rãi nói:
“Kết quả cho thấy hai mẫu không có quan hệ mẹ con ruột về mặt sinh học.”
Trần Hạo đứng bất động.
Tôi nhìn gương mặt chồng mình, trong lòng bỗng có một cảm giác rất khó diễn tả.
Ba năm trước, khi lấy anh, tôi từng nghĩ người đàn ông này sẽ là nơi tôi dựa vào cả đời.
Thế nhưng trong suốt cuộc hôn nhân, mỗi lần mẹ anh nghi ngờ tôi, anh đều nói:
“Em nhịn mẹ một chút.”
“Người lớn tuổi rồi, tính tình vậy thôi.”
“Đừng làm gia đình mất hòa khí.”
Ngay cả khi bà Triệu lén đưa con trai tôi đi xét nghiệm ADN, anh vẫn lựa chọn đi cùng.
Giờ đây, chính anh lại đứng giữa căn phòng này, bị một tờ giấy phá vỡ toàn bộ nhận thức hơn ba mươi năm qua.
Có lẽ đến lúc này anh mới hiểu cảm giác bị nghi ngờ huyết thống đau thế nào.
Trần Mạn giật tờ giấy khỏi tay em trai.
“Không thể nào!”
Cô đọc đi đọc lại.
“Mẹ sinh Hạo Hạo ở bệnh viện thành phố. Con còn nhớ hồi nhỏ mẹ vẫn kể lúc sinh em ấy khó khăn thế nào cơ mà!”
Bà Triệu ngồi phịch xuống ghế.
Vai bà rung lên.
“Đừng hỏi nữa…”
“Mẹ!”
Trần Hạo bỗng đập tờ giấy xuống bàn.
“Con ba mươi hai tuổi rồi. Mẹ bảo con đừng hỏi?”
Bà Triệu ngẩng lên, nước mắt đầy mặt.
“Hạo Hạo, mẹ nuôi con từ nhỏ đến lớn. Trong lòng mẹ, con chính là con ruột.”
“Con không hỏi mẹ có yêu con không.”
Anh nghiến răng.
“Con hỏi vì sao xét nghiệm nói chúng ta không cùng huyết thống?”
Không ai lên tiếng.
Bác sĩ Chu nhìn tôi rồi khẽ thở dài.
Tất cả bắt đầu từ mười bảy ngày trước.
Hôm đó, tôi đưa Tiểu Duệ đến Bệnh viện Nhi Hàng Châu khám dị ứng. Trong lúc chờ lấy thuốc, tôi vô tình gặp bà Trương Huệ Phương, một người phụ nữ lớn tuổi từng sống cùng khu tập thể với bố mẹ chồng tôi.
Bà nhìn Tiểu Duệ rất lâu.
Sau đó lại nhìn ảnh Trần Hạo trên điện thoại tôi.
“Thằng bé này giống bố nó thật.”
Tôi chỉ cười.
Không ngờ bà lại hỏi:
“Chồng cháu là con trai nhà Triệu Tú Lan đúng không?”
“Vâng.”
Bà Trương bỗng im lặng.
Một lúc sau, bà kéo tôi sang góc hành lang.
“Có một chuyện bác không biết có nên nói không.”
Tôi nghĩ bà chỉ định kể chuyện cũ.
Nhưng câu tiếp theo khiến tôi lạnh sống lưng.
“Hơn ba mươi năm trước, bệnh viện phụ sản nơi mẹ chồng cháu sinh từng xảy ra nhầm lẫn hồ sơ trẻ sơ sinh.”
Tôi cau mày.
“Nhầm lẫn?”
“Ừ. Lúc ấy quản lý chưa chặt chẽ như bây giờ. Có một đêm mất điện, hai sản phụ cùng họ Triệu và Lý sinh gần giờ nhau. Sau đó một gia đình từng nghi ngờ đứa trẻ bị trao nhầm.”
Tôi hỏi:
“Chuyện này liên quan gì đến nhà cháu?”
Bà Trương nhìn quanh rồi nói nhỏ:
“Mẹ chồng cháu từng quay lại bệnh viện hỏi hồ sơ khi Trần Hạo khoảng năm tuổi.”
Tôi sững sờ.
“Bà ấy biết?”
“Có lẽ chỉ nghi ngờ. Nhưng sau đó chẳng hiểu sao chuyện lại im.”
Bà Trương cho tôi số điện thoại của một y tá nghỉ hưu tên Phùng Mỹ Cầm.
Tối hôm đó tôi gọi.
Bà Phùng xác nhận năm ấy có một sự cố thật.
Bà còn nói một điều khiến tôi nhớ mãi:
“Có một bà mẹ họ Triệu từng quay lại hỏi hồ sơ, nhưng lúc đó gia đình bà ấy không đồng ý xét nghiệm gì cả. Người chồng nói con nuôi năm năm rồi, kết quả thế nào cũng không thay đổi.”
Người chồng đó chính là bố chồng tôi, Trần Quốc Đống.
Ông mất cách đây sáu năm.
Tôi không nói chuyện này với Trần Hạo.
Ban đầu tôi cho rằng quá khứ nên để yên.
Cho đến hôm nghe bà Triệu lạnh lùng nói:
“Nhà họ Trần không thể nuôi con cho người khác.”
Chính câu đó khiến tôi thay đổi ý định.
Nếu bà có quyền dùng huyết thống để phán xét con tôi, bà cũng phải có can đảm đối diện với huyết thống của chính mình.
Tôi gọi cho bác sĩ Chu.
Tôi không yêu cầu ông làm điều gì trái quy định. Tôi chỉ nói rằng bà Triệu đang muốn kiểm tra quan hệ huyết thống trong gia đình, đồng thời gửi cho ông thông tin về hồ sơ năm xưa.
Không ngờ chính bà Triệu, vì quá muốn chứng minh Tiểu Duệ “có vấn đề”, đã chủ động để lại một mẫu tóc có chân nang trong thủ tục bổ sung xác minh quan hệ họ hàng.
Khi kết quả xuất hiện bất thường, trung tâm đề nghị làm thêm đối chiếu.
Và thế là phong bì thứ hai xuất hiện.
Trở lại phòng khách, Trần Hạo vẫn nhìn chằm chằm vào mẹ.
“Mẹ biết từ trước đúng không?”
Bà Triệu giật mình.
“Không!”
“Vậy tại sao vừa thấy kết quả mẹ đã khóc?”
Câu hỏi ấy khiến bà im bặt.
Tôi cũng nhìn bà.
Đây chính là điều làm tôi băn khoăn suốt ba ngày.
Nếu một người hoàn toàn không biết chuyện trao nhầm con, phản ứng đầu tiên phải là kinh ngạc, nghi ngờ trung tâm xét nghiệm hoặc yêu cầu làm lại.
Nhưng bà Triệu lại khóc ngay khi đọc kết quả đầu tiên.
Giống như bà vừa nhìn thấy nỗi sợ mình chôn giấu hơn ba mươi năm.
Trần Mạn cũng nhận ra.
“Mẹ… mẹ thật sự biết?”
Bà Triệu che mặt.
“Hồi Hạo Hạo năm tuổi…”
Bà vừa nói được một câu thì giọng vỡ ra.
“Hồi đó mẹ từng nghe người ta nói bệnh viện có chuyện trao nhầm trẻ.”
Trần Hạo nhắm mắt.
“Và mẹ không kiểm tra?”
“Bố con không cho!”
Bà bật khóc.
“Ông ấy nói dù con từ đâu tới, con vẫn là con trai chúng ta. Ông ấy còn nói nếu mẹ cứ truy tìm, biết đâu sẽ phá hỏng hai gia đình.”
“Thế còn mẹ?”
Trần Hạo hỏi.
“Mẹ nghĩ gì?”
Bà Triệu không trả lời.
Chính sự im lặng ấy khiến tôi hiểu.
Có lẽ bà từng nghi ngờ suốt mấy chục năm.
Và vì quá ám ảnh với hai chữ “huyết thống”, bà càng cố chứng minh Trần Hạo là con ruột nhà họ Trần, càng khắt khe với người ngoài bước vào gia đình.
Tôi chợt thấy mọi chuyện vừa đáng giận, vừa đáng buồn.
Nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.
Trần Hạo đột nhiên nhớ đến phong bì đầu tiên.
Anh quay sang bác sĩ Chu.
“Vậy còn kết quả giữa con và Tiểu Duệ?”
Bà Triệu cũng ngẩng phắt lên.
Phải.
Ban đầu tất cả mọi người tụ tập ở đây chính vì kết quả của Trần Hạo và con trai tôi.
Bác sĩ Chu lấy lại tờ giấy đầu tiên từ tay bà Triệu.
Ông nhìn tôi.
Rồi nói rõ từng chữ:
“Quan hệ cha con giữa anh Trần Hạo và bé Trần Duệ được xác nhận với xác suất trên 99,99%.”
Không ai nói gì.
Tôi nghe tiếng thở của chính mình.
Ba năm bị bà Triệu bóng gió.
Ba năm bà nhìn từng đường nét trên mặt Tiểu Duệ rồi nói:
“Mắt chẳng giống nhà họ Trần.”
“Mũi này không biết giống ai.”
“Hồi nhỏ Hạo Hạo đâu có như thế.”
Giờ đây, tất cả đều kết thúc bằng một con số.
Bà Triệu nhìn tôi.
Môi bà mấp máy.
“Vãn Vãn…”
Tôi đứng dậy.
“Mẹ từng nói nếu Tiểu Duệ đúng là huyết thống nhà họ Trần, mẹ sẽ xin lỗi con trước mặt mọi người.”
Khuôn mặt bà đỏ bừng.
Trần Mạn cúi đầu.
Trần Hạo nhìn tôi đầy áy náy.
“Vãn Vãn, anh…”
Tôi giơ tay ngăn anh.
“Anh chưa cần nói.”
Tôi nhìn bà Triệu.
“Con đang chờ mẹ.”
Bà siết chặt tay.
Người phụ nữ luôn ngẩng cao đầu trước tôi cuối cùng cũng phải cúi xuống.
“Xin lỗi.”
Tôi không thấy nhẹ nhõm.
Chỉ thấy mệt mỏi.
Tôi cầm áo khoác.
“Con đưa Tiểu Duệ về trước.”
Trần Hạo lập tức đuổi theo.
“Vãn Vãn!”
Tôi dừng ở cửa.
Anh hỏi:
“Em biết chuyện mẹ và anh từ lúc nào?”
“Mười bảy ngày.”
“Tại sao không nói với anh?”
Tôi nhìn anh thật lâu.
“Vì em muốn biết một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Em muốn biết nếu người bị nghi ngờ là con trai em, anh sẽ đứng về phía ai.”
Mặt anh cứng lại.
Tôi mỉm cười rất nhạt.
“Bây giờ em biết rồi.”
Tôi mở cửa bước ra.
Nhưng vừa đi được vài bước, phía sau bỗng vang lên tiếng bà Triệu.
“Khoan đã!”
Tôi quay lại.
Bà đứng giữa phòng khách, khuôn mặt trắng nhợt.
“Chuyện… chuyện này chưa thể kết thúc.”
Trần Hạo cau mày.
“Mẹ còn muốn gì?”
Bà Triệu nhìn bác sĩ Chu.
“Nếu Hạo Hạo không phải con ruột của tôi… vậy con ruột của tôi đang ở đâu?”
Cả căn phòng lại im lặng.
Bác sĩ Chu chậm rãi đóng hồ sơ.
“Muốn biết điều đó, phải tìm gia đình còn lại trong hồ sơ năm ấy.”
Tôi thấy bà Triệu run lên.
Bởi trong cuộc điện thoại với bà y tá Phùng, tôi từng nghe một cái tên.
Một cái tên mà tôi chưa nói với bất kỳ ai.
Đứa trẻ còn lại năm ấy mang họ Lý.
Và điều đáng sợ nhất là…
gia đình họ Lý ấy chưa từng rời khỏi Hàng Châu.
CHƯƠNG 2 – NGƯỜI CON CÒN LẠI
Ba ngày sau, căn nhà của tôi và Trần Hạo im lặng đến đáng sợ.
Tiểu Duệ vẫn đi mẫu giáo như thường lệ.
Thằng bé hoàn toàn không biết chỉ trong vài ngày, người lớn xung quanh nó đã bị hai tờ xét nghiệm đảo lộn cuộc sống.
Buổi sáng, khi tôi chuẩn bị cháo kê cho con, Trần Hạo ngồi ở bàn ăn, cà phê trước mặt đã nguội.
Anh không ngủ ngon.
Dưới mắt có quầng thâm.
“Vãn Vãn.”
Tôi không quay lại.
“Ừ?”
“Anh xin lỗi.”
Tay tôi dừng trên nắp hộp cơm.
Trần Hạo nói tiếp:
“Anh biết bây giờ nói gì cũng muộn. Nhưng lúc mẹ bảo đi xét nghiệm, anh nghĩ… làm xong cho bà yên tâm là được.”
Tôi đặt chiếc thìa xuống.
“Anh có biết điều làm em buồn nhất là gì không?”
Anh nhìn tôi.
“Không phải mẹ anh nghi Tiểu Duệ.”
“Vậy là gì?”
“Là anh cũng cần một tờ giấy để tin em.”
Anh cúi đầu.
Tôi nói:
“Nếu hôm đó kết quả có sai sót, anh sẽ làm gì?”
“Anh…”
“Anh sẽ tin em trước hay tin tờ giấy trước?”
Anh không trả lời được.
Tôi khẽ cười.
“Thấy chưa? Đó mới là vấn đề.”
Tiểu Duệ chạy từ phòng ngủ ra, ôm lấy chân tôi.
“Mẹ, hôm nay cô giáo nói phải mang lá cây đến lớp.”
Tôi ngồi xuống chỉnh cổ áo cho con.
“Chiều mẹ dẫn con ra công viên nhặt.”
Trần Hạo nhìn hai mẹ con, đôi mắt đỏ lên.
Nhưng tôi không nói thêm.
Có những vết nứt không thể vá bằng một câu xin lỗi.
Buổi chiều, bà Triệu tới.
Chỉ sau ba ngày, bà như già đi vài tuổi.
Bà không còn mặc áo khoác lông sáng màu hay đeo vòng ngọc như mọi khi, chỉ mặc chiếc áo len xám đơn giản.
Tôi mở cửa.
Bà đứng ngoài một lúc rồi mới nói:
“Mẹ muốn gặp con.”
“Trần Hạo chưa về.”
“Mẹ tìm con.”
Tôi tránh sang bên.
Bà ngồi xuống sofa.
Hai tay nắm chặt chiếc túi.
“Mẹ đã tìm bà Phùng.”
Tôi không bất ngờ.
“Bà ấy nói gì?”
“Gia đình còn lại họ Lý.”
Tôi rót cho bà một cốc nước.
Bà nhìn tôi.
“Con biết rồi đúng không?”
“Biết một phần.”
“Tại sao con không nói?”
Tôi đặt cốc xuống.
“Vì đây không phải bí mật của con.”
Bà Triệu cười cay đắng.
“Mẹ từng nghĩ con cố tình làm mọi chuyện để trả đũa.”
“Con không cần trả đũa.”
Tôi nhìn bà.
“Con chỉ không muốn Tiểu Duệ lớn lên trong một gia đình mà bà nội luôn nhìn nó như người ngoài.”
Bà cúi đầu.
Một lúc lâu sau bà mới nói:
“Gia đình họ Lý có một người con trai tên Lý Kiến Minh.”
Tôi nhớ cái tên này.
Bà Phùng từng nhắc qua.
“Ông ấy năm nay ba mươi hai tuổi?”
Bà gật đầu.
“Cùng ngày sinh với Hạo Hạo.”
“Bà tìm được chưa?”
Bà Triệu hít sâu.
“Tìm được rồi.”
Tôi bất giác ngồi thẳng.
“Ở đâu?”
“Cách đây chưa đầy mười cây số.”
Tôi im lặng.
Dù đã biết gia đình đó vẫn ở Hàng Châu, tôi không nghĩ họ lại sống gần đến vậy.
Bà Triệu lấy điện thoại.
Trên màn hình là hình một người đàn ông mặc đồng phục đầu bếp đứng trước một quán mì nhỏ.
Gương mặt anh ta không quá giống bà.
Nhưng đôi lông mày, sống mũi và đặc biệt là khóe miệng khi cười…
Tôi từng thấy ở Trần Mạn.
Bà Triệu chạm ngón tay lên màn hình.
“Lần đầu nhìn thấy ảnh nó, mẹ đã…”
Bà nghẹn giọng.
Tôi không biết phải nói gì.
“Bố mẹ họ Lý còn sống không?”
“Bố mất rồi. Mẹ còn.”
“Bà đã gặp họ chưa?”
“Chưa.”
“Tại sao?”
Bà Triệu cười buồn.
“Mẹ từng rất muốn biết con ruột mình ở đâu. Nhưng khi thật sự tìm được… mẹ lại không dám bước vào.”
Tôi hiểu.
Bởi cánh cửa ấy không chỉ mở ra một người con.
Nó còn mở ra ba mươi hai năm của hai gia đình.
Tối đó Trần Hạo về.
Bà Triệu đưa ảnh Lý Kiến Minh cho anh.
Anh nhìn rất lâu.
“Con không muốn gặp.”
Bà sửng sốt.
“Hạo Hạo…”
“Con chưa sẵn sàng.”
“Nhưng nó có thể là…”
“Mẹ.”
Anh đặt điện thoại xuống.
“Nếu anh ta là con ruột mẹ, vậy mẹ định làm gì?”
Bà Triệu ngẩn ra.
“Đón nó về?”
“Không…”
“Cho nó tài sản?”
“Mẹ chưa nghĩ.”
“Hay coi con như người ngoài?”
Giọng Trần Hạo bắt đầu run.
Tôi nhìn anh.
Lần đầu tiên tôi thấy trong mắt anh có nỗi sợ rất giống nỗi sợ của một đứa trẻ.
Bà Triệu lập tức nắm tay anh.
“Không! Con vẫn là con trai mẹ.”
Trần Hạo rút tay ra.
“Mẹ từng nói nhà họ Trần không thể nuôi con cho người khác.”
Câu nói ấy như một cái tát vô hình.
Bà Triệu chết lặng.
Anh cười cay đắng.
“Bây giờ hóa ra người được nhà họ Trần nuôi ba mươi hai năm có thể chính là con.”
“Hạo Hạo…”
“Con cần yên tĩnh.”
Anh đứng dậy đi vào phòng.
Bà Triệu ngồi chết lặng.
Tôi nhìn bà.
“Bây giờ mẹ hiểu cảm giác đó chưa?”
Bà không hỏi tôi đang nói gì.
Bởi bà hiểu.
Cảm giác bị một câu “không cùng huyết thống” biến thành người ngoài.
Ngày hôm sau, bà Triệu vẫn đến quán mì của Lý Kiến Minh.
Tôi đi cùng.
Không phải vì bà yêu cầu, mà vì tôi sợ bà mất bình tĩnh.
Quán nằm trong một con phố cũ ở quận Củng Thự.
Biển hiệu ghi “Mì bò Lý Ký”.
Bên trong chỉ có khoảng tám chiếc bàn.
Lý Kiến Minh đứng sau quầy, mặc tạp dề đen, đang thái hành.
“Xin chào, hai cô dùng gì?”
Giọng anh bình thường, vui vẻ.
Bà Triệu đứng bất động.
Tôi phải lên tiếng:
“Hai bát mì bò.”
“Được, ngồi đi.”
Anh quay người.
Bà Triệu nhìn chằm chằm sau gáy anh.
Bàn tay bà run lên.
Tôi khẽ kéo tay bà.
“Mẹ.”
Bà bừng tỉnh.
Chúng tôi ngồi xuống.
Một lát sau, Lý Kiến Minh bê mì ra.
“Cẩn thận nóng.”
Bà Triệu đột nhiên hỏi:
“Cậu… bao nhiêu tuổi?”
Anh hơi ngạc nhiên.
“Ba mươi hai.”
“Ngày sinh?”
Anh cười.
“Cô xem tướng à?”
Bà cứng người.
Tôi vội nói:
“Mẹ tôi thấy anh giống một người quen.”
“À.”
Anh không nghi ngờ gì.
“Ngày 18 tháng 4.”
Đũa trong tay bà Triệu rơi xuống bàn.
Đó cũng là sinh nhật Trần Hạo.
Lý Kiến Minh cúi xuống nhặt giúp.
“Cô không sao chứ?”
“Không…”
Bà nhìn anh.
“Cậu sống với mẹ à?”
“Vâng. Mẹ tôi ở phía sau quán.”
Anh chỉ vào cánh cửa nhỏ.
“Bà lớn tuổi rồi, chân không tốt lắm.”
Đúng lúc ấy, một bà lão tóc bạc bước ra.
“Kiến Minh, ai đấy?”
Lý Kiến Minh quay lại.
“Khách thôi mẹ.”
Bà lão nhìn về phía chúng tôi.
Và ngay khi ánh mắt bà chạm vào Triệu Tú Lan, sắc mặt bà thay đổi.
Chiếc khăn trong tay rơi xuống.
“Tú Lan?”
Bà Triệu bật dậy.
Tôi nhìn hai người.
“Hai người biết nhau?”
Bà lão họ Lý run rẩy bước tới.
“Đúng là cô…”
Bà Triệu cũng sững sờ.
“Chị… Lý Nguyệt Hoa?”
Lý Kiến Minh ngơ ngác.
“Mẹ, mẹ quen cô ấy?”
Không ai trả lời.
Hai người phụ nữ nhìn nhau suốt hơn ba mươi giây.
Cuối cùng bà Lý ngồi xuống.
“Sau chuyện ở bệnh viện năm đó, tôi từng tìm cô.”
Bà Triệu thở gấp.
“Tại sao?”
“Vì tôi cũng nghi ngờ.”
Căn quán nhỏ bỗng im ắng.
Lý Kiến Minh kéo ghế ngồi.
“Rốt cuộc hai người đang nói gì?”
Bà Lý nhìn con trai.
Mắt bà đỏ lên.
“Kiến Minh, mẹ có một chuyện giấu con hơn ba mươi năm.”
Tôi cảm thấy tim mình nặng xuống.
Bà Triệu nắm mép bàn.
“Chị biết từ khi nào?”
“Khi thằng bé lên tám.”
“Vì sao?”
Bà Lý cúi đầu.
“Nó cần truyền máu sau một tai nạn. Nhóm máu của nó khiến bác sĩ hỏi lại thông tin bố mẹ.”
Lý Kiến Minh cứng người.
“Mẹ…”
“Nhưng hồi đó chưa có điều kiện xét nghiệm dễ dàng. Bố con nói thôi, dù sao con vẫn là con chúng ta.”
Lời nói giống hệt bố chồng tôi năm xưa.
Hai người đàn ông của hai gia đình đã cùng chọn im lặng.
Có lẽ họ nghĩ đó là cách bảo vệ con.
Nhưng bí mật không biến mất.
Nó chỉ ngủ yên ba mươi năm.
Bà Triệu hỏi:
“Chị có biết con ruột mình ở đâu không?”
Bà Lý nhìn bà.
“Không.”
Tôi nhìn hai người phụ nữ, rồi nhìn Lý Kiến Minh.
Cuối cùng tôi nói:
“Muốn biết chắc chắn, chỉ có một cách.”
Lý Kiến Minh cười khô.
“Xét nghiệm ADN?”
Tôi gật đầu.
Anh im lặng rất lâu.
Rồi bất ngờ đứng dậy.
“Không.”
Bà Triệu sững người.
“Cậu…”
“Tôi không muốn làm.”
“Nhưng cậu có quyền biết…”
“Tôi đang sống rất bình thường.”
Anh nhìn mẹ mình.
“Đây là mẹ tôi. Người nuôi tôi, thức đêm khi tôi sốt, vay tiền cho tôi học nghề, bán chiếc vòng cưới để giúp tôi mở quán.”
Anh quay sang bà Triệu.
“Cho dù kết quả nói cô là mẹ ruột tôi thì sao?”
Bà Triệu đỏ mắt.
“Tôi…”
“Tôi phải gọi cô là mẹ?”
Bà không trả lời.
Lý Kiến Minh lắc đầu.
“Tôi chưa làm được.”
Anh bước vào bếp.
Bà Triệu ngồi im.
Tôi tưởng bà sẽ nổi giận.
Nhưng không.
Bà chỉ nhẹ nhàng nói:
“Thằng bé nói đúng.”
Đó là lần đầu tiên tôi nghe bà gọi một người đàn ông ba mươi hai tuổi là “thằng bé” bằng giọng dịu dàng như vậy.
Chúng tôi rời quán.
Trước khi đi, bà Lý gọi tôi lại.
“Cô là con dâu Tú Lan phải không?”
“Vâng.”
Bà nhìn tôi rồi nói nhỏ:
“Có một chuyện cô ấy có thể vẫn chưa biết.”
Tôi quay lại.
“Chuyện gì?”
Bà Lý siết tay tôi.
“Năm đó không chỉ có hai đứa trẻ.”
Tôi sững người.
“Ý bà là sao?”
“Đêm bệnh viện mất điện…”
Bà nhìn về phía bà Triệu đang đứng ngoài cửa.
“Có ba bé trai được đưa chung sang phòng chăm sóc tạm thời.”
Tôi cảm thấy lạnh sống lưng.
“Nếu vậy…”
Bà Lý gật đầu.
“Cho dù Kiến Minh không phải con tôi, cũng chưa chắc nó là con của Tú Lan.”
Một cơn gió lạnh thổi dọc con phố.
Tôi nhìn bóng lưng bà Triệu.
Và lần đầu tiên nhận ra:
chiếc phong bì thứ hai không phải kết thúc.
Nó chỉ mới mở ra một bí mật lớn hơn.
CHƯƠNG 3 – HUYẾT THỐNG VÀ GIA ĐÌNH
Một tuần sau, ba gia đình ngồi trong cùng một phòng tư vấn của trung tâm giám định.
Không ai nghĩ mọi chuyện lại đi xa đến vậy.
Người thứ ba trong hồ sơ bệnh viện năm ấy là một bé trai có mẹ họ Vương.
Sau nhiều ngày dò tìm, bác sĩ Chu và nhân viên lưu trữ cũ xác định được người đó là Vương Thành Vũ, hiện là phó hiệu trưởng một trường trung học ở ngoại ô Hàng Châu.
Ban đầu ông không tin.
Ông thậm chí cho rằng đây là trò lừa đảo.
Nhưng khi nhìn thấy bản sao hồ sơ sinh năm đó và chữ ký của mẹ mình, ông im lặng rất lâu.
Cuối cùng, cả ba người đàn ông đồng ý làm xét nghiệm.
Trần Hạo.
Lý Kiến Minh.
Vương Thành Vũ.
Cùng với ba người mẹ còn sống.
Kết quả mất bảy ngày.
Trong bảy ngày ấy, nhà họ Trần không ai ngủ ngon.
Bà Triệu gần như không còn nhắc đến chuyện huyết thống của Tiểu Duệ.
Một hôm bà đến nhà tôi, mang theo hộp bánh hoa quế thằng bé thích.
Tiểu Duệ chạy ra.
“Bà nội!”
Bà đứng bất động.
Rồi đột nhiên cúi xuống ôm cháu.
Tôi nhìn thấy mắt bà đỏ.
Tiểu Duệ hỏi:
“Bà nội sao thế?”
“Không sao.”
Bà vuốt tóc nó.
“Bà chỉ nhớ cháu.”
Sau khi Tiểu Duệ vào phòng chơi, bà ngồi cạnh tôi.
“Vãn Vãn.”
“Dạ?”
“Mẹ muốn xin lỗi con lần nữa.”
Tôi không nói gì.
Bà siết hai tay.
“Không phải chỉ vì xét nghiệm.”
Bà ngẩng lên.
“Mà vì ba năm nay.”
Tôi hơi bất ngờ.
“Mẹ luôn nghĩ người làm dâu phải biết vị trí của mình. Mẹ soi xét con vì sợ con lấy tiền của Hạo Hạo, sợ con đối xử không tốt với nó…”
Bà cười buồn.
“Bây giờ nghĩ lại, chẳng qua mẹ quá sợ mất những thứ mình có.”
“Vì mẹ luôn nghi anh Hạo không phải con ruột?”
Bà gật đầu.
“Từ lúc nó năm tuổi.”
Tôi im lặng.
Ba mươi năm sống với một nỗi sợ nhưng không dám kiểm chứng.
Có lẽ chính sự bất an ấy biến bà thành con người kiểm soát mọi thứ.
Nhưng hiểu nguyên nhân không đồng nghĩa với việc xóa sạch tổn thương.
Tôi nói:
“Con có thể hiểu mẹ. Nhưng con chưa thể quên ngay.”
“Ừ.”
Lần này bà không tranh cãi.
“Mẹ biết.”
Bà đứng dậy.
Trước khi đi, bà quay lại.
“Nếu… nếu sau này Hạo Hạo không phải con ruột mẹ…”
Tôi nhìn bà.
“Mẹ sẽ làm gì?”
Bà cười.
“Con nghĩ mẹ sẽ đuổi nó ra khỏi nhà à?”
Tôi không trả lời.
Bà thở dài.
“Mẹ từng nói những câu rất ngu ngốc.”
Bà nhìn cánh cửa phòng Tiểu Duệ.
“Con nói đúng. Đến lúc mình trở thành người bị nghi ngờ huyết thống, mới hiểu mấy chữ đó đau thế nào.”
Ngày nhận kết quả, tất cả cùng đến trung tâm.
Bà Lý Nguyệt Hoa ngồi cạnh Lý Kiến Minh.
Người mẹ thứ ba, bà Vương Mỹ Dung, năm nay đã hơn bảy mươi, được con trai dìu vào.
Trần Hạo ngồi cạnh tôi.
Anh khẽ hỏi:
“Em có muốn nắm tay anh không?”
Tôi nhìn anh.
Ngày trước, trong những khoảnh khắc như thế, tôi chắc chắn sẽ nắm.
Nhưng lần này tôi chỉ nói:
“Anh tự đối diện đi.”
Anh buồn nhưng gật đầu.
Tôi biết anh đang cố thay đổi.
Sau vụ xét nghiệm của Tiểu Duệ, anh chủ động chuyển tài khoản tiết kiệm chung sang chế độ cả hai cùng quản lý, ngăn mẹ can thiệp việc nuôi con, đồng thời xin nghỉ vài ngày để ở nhà.
Nhưng tôi chưa quyết định cuộc hôn nhân này sẽ đi đâu.
Niềm tin cần nhiều thời gian hơn một tuần.
Bác sĩ Chu bước vào.
Trong tay ông là ba bộ hồ sơ.
Bà Triệu nhìn đến không chớp mắt.
“Có kết quả rồi?”
“Có.”
Ông ngồi xuống.
“Tôi sẽ công bố theo từng nhóm quan hệ.”
Không ai thở mạnh.
“Trước hết, bà Lý Nguyệt Hoa.”
Lý Kiến Minh lập tức nắm tay bà.
Bác sĩ nhìn giấy.
“Bà không có quan hệ mẹ con sinh học với anh Lý Kiến Minh.”
Dù đã chuẩn bị tâm lý, bà Lý vẫn bật khóc.
Lý Kiến Minh ôm vai bà.
“Mẹ.”
Chỉ một tiếng đó thôi khiến bà khóc nhiều hơn.
“Tôi biết…”
Anh nói nhỏ.
“Con vẫn gọi mẹ như vậy.”
Bà Triệu nhìn cảnh ấy, mắt đỏ lên.
Bác sĩ Chu tiếp tục.
“Người có quan hệ mẹ con sinh học với bà Lý…”
Ông ngẩng lên.
“…là anh Trần Hạo.”
Trần Hạo cứng người.
Tôi nghe Trần Mạn bật ra một tiếng:
“Cái gì?”
Bà Lý nhìn anh.
Trần Hạo cũng nhìn bà.
Hai người không ai đứng dậy.
Không có cảnh lao vào ôm nhau.
Không có kỳ tích tình mẫu tử lập tức xuất hiện.
Chỉ có hai người xa lạ đang cố hiểu rằng máu của họ giống nhau.
Bà Lý run giọng.
“Con…”
Rồi bà vội sửa.
“Xin lỗi… cậu…”
Trần Hạo nhìn bà rất lâu.
Cuối cùng anh nói:
“Bà cứ gọi tên cháu.”
Bà gật đầu, nước mắt rơi.
“Hạo Hạo…”
Bà Triệu nghe hai chữ ấy, môi run lên.
Bác sĩ Chu nhìn hồ sơ thứ hai.
“Tiếp theo, bà Triệu Tú Lan.”
Bà nắm chặt tay vịn ghế.
“Người có quan hệ mẹ con sinh học với bà…”
Lý Kiến Minh nhìn lên.
Không ai ngạc nhiên nếu cái tên ấy là anh.
Nhưng bác sĩ nói:
“…là anh Vương Thành Vũ.”
Cả phòng lặng đi.
Bà Triệu nhìn người đàn ông mặc áo sơ mi xanh ngồi ở phía đối diện.
Vương Thành Vũ cũng sững sờ.
Ông là người điềm đạm nhất trong ba người, nhưng lúc này mắt cũng đỏ.
“Mẹ tôi…”
Ông nhìn bà Vương Mỹ Dung.
Bà Vương nhắm mắt.
“Vậy Kiến Minh là…”
Bác sĩ Chu gật đầu.
“Anh Lý Kiến Minh có quan hệ mẹ con sinh học với bà Vương Mỹ Dung.”
Một vòng tròn đã khép lại.
Ba đứa trẻ.
Ba gia đình.
Ba mươi hai năm.
Tất cả đều bị trao nhầm theo một vòng.
Trần Hạo thuộc về bà Lý.
Vương Thành Vũ thuộc về bà Triệu.
Lý Kiến Minh thuộc về bà Vương.
Bà Triệu không khóc ngay.
Bà nhìn Vương Thành Vũ hồi lâu.
Sau đó bà cười rất khẽ.
“Con… làm nghề giáo à?”
Vương Thành Vũ gật đầu.
“Vâng.”
“Có gia đình chưa?”
“Có rồi. Tôi có một con gái.”
Bà Triệu mỉm cười, nước mắt bắt đầu rơi.
“Vậy… tôi còn có một cháu gái.”
Ông không biết trả lời thế nào.
Bà cũng không ép.
Bà quay sang Trần Hạo.
“Hạo Hạo.”
Anh nhìn mẹ.
Bà Triệu đứng dậy.
“Con có trách mẹ không?”
“Trách chuyện gì?”
“Vì mẹ biết có khả năng con không phải con ruột nhưng vẫn giấu.”
Trần Hạo im lặng rất lâu.
“Mẹ có từng không coi con là con không?”
“Chưa từng.”
“Vậy là đủ.”
Bà bật khóc.
“Hạo Hạo…”
Anh đứng lên ôm bà.
Lần này tôi cũng quay mặt đi.
Bởi tôi biết cái ôm ấy không phải giữa hai người có cùng ADN.
Nó là cái ôm của ba mươi hai năm.
Ba mươi hai năm bữa cơm, sốt cao, học hành, cãi nhau, bệnh tật, vui buồn.
Có những mối quan hệ được tạo ra bằng máu.
Nhưng cũng có những mối quan hệ được tạo nên bằng thời gian.
Một tháng sau, ba gia đình cùng ăn một bữa cơm.
Không ai đổi cha đổi mẹ.
Không ai chuyển nhà.
Không ai ép ai gọi một người xa lạ là “mẹ”.
Bà Triệu thỉnh thoảng đến quán mì của Lý Kiến Minh.
Bà Lý đôi khi gọi điện hỏi Trần Hạo có ăn uống đúng giờ không.
Bà Vương Mỹ Dung gặp Vương Thành Vũ thì cứ nhìn anh mãi, còn anh mỗi cuối tuần lại mang hoa quả tới thăm.
Họ không cố gắng bù ba mươi hai năm trong vài ngày.
Họ chỉ chậm rãi bước vào cuộc sống của nhau.
Còn giữa tôi và Trần Hạo, mọi chuyện không dễ như vậy.
Một tối sau khi Tiểu Duệ ngủ, anh ngồi trước mặt tôi.
“Vãn Vãn.”
“Ừ?”
“Anh biết em vẫn chưa tha thứ.”
Tôi không phủ nhận.
“Anh đã suy nghĩ rất nhiều.”
Anh đặt chiếc điện thoại xuống bàn.
“Ngày mẹ nghi Tiểu Duệ, anh đã lựa chọn cách dễ nhất. Anh nghĩ cứ xét nghiệm rồi mọi chuyện sẽ qua. Nhưng thực ra anh đã đẩy em ra ngoài để giữ sự yên ổn với mẹ.”
Tôi nhìn anh.
“Anh hiểu là tốt.”
“Anh không yêu cầu em quên ngay.”
Anh nói.
“Nhưng nếu em cho anh cơ hội, anh muốn sửa.”
Tôi im lặng.
Anh không ép.
Một lúc sau, tôi hỏi:
“Nếu sau này mẹ anh lại nghi ngờ em thì sao?”
“Anh sẽ hỏi bằng chứng.”
“Nếu không có?”
“Anh đứng về phía em.”
“Nếu bà ấy giận?”
“Đó là cảm xúc của mẹ. Không phải trách nhiệm của em.”
Tôi nhìn anh thật lâu.
Đây là câu trả lời ba năm qua tôi chưa từng nghe.
Tôi không nói tha thứ.
Chỉ đẩy cốc trà về phía anh.
“Nguội rồi. Uống đi.”
Trần Hạo cười.
Không phải nụ cười chiến thắng.
Chỉ là một nụ cười nhẹ nhõm.
Hai tháng sau, vào dịp sinh nhật Tiểu Duệ, cả nhà tụ tập ở căn hộ của chúng tôi.
Bà Triệu đến sớm nhất.
Bà mang một chiếc ô tô đồ chơi lớn.
Tiểu Duệ chạy ra.
“Bà nội!”
“Chậm thôi!”
Bà lập tức dang tay đỡ.
Trần Mạn đứng bên cạnh trêu:
“Mẹ, trước kia mẹ bảo đừng chiều trẻ con quá mà?”
Bà Triệu liếc con gái.
“Trẻ con sinh ra để chiều vừa phải.”
Cả nhà bật cười.
Trong bữa ăn, Tiểu Duệ bỗng hỏi:
“Bà nội, bố giống ai?”
Câu hỏi ngây thơ khiến cả bàn khựng lại.
Tôi nhìn Trần Hạo.
Trần Hạo nhìn bà Triệu.
Vài tháng trước, câu hỏi này có thể làm cả căn phòng lạnh đi.
Nhưng hôm nay bà Triệu chỉ gắp một miếng cá vào bát cháu.
“Bố cháu à?”
Bà suy nghĩ.
“Giống rất nhiều người.”
Tiểu Duệ nghiêng đầu.
“Là sao?”
Bà mỉm cười.
“Gương mặt có thể giống người này, tính cách giống người kia. Nhưng quan trọng nhất…”
Bà nhìn Trần Hạo.
“…bố cháu là người mà cả nhà đã yêu thương rất nhiều năm.”
Tiểu Duệ chẳng hiểu hết.
Nó chỉ gật gù rồi tiếp tục ăn.
Tôi nhìn bà Triệu.
Bà cũng nhìn tôi.
Sau vài giây, bà khẽ nói:
“Vãn Vãn, ăn cá đi. Để nguội mất ngon.”
Tôi gật đầu.
“Vâng, mẹ.”
Ngoài ban công, thành phố Hàng Châu sáng rực.
Từ xa có thể nhìn thấy ánh đèn phản chiếu trên mặt Tây Hồ.
Tôi chợt nhớ đến đêm mưa hôm ấy.
Một phong bì ADN được mở ra với mục đích chứng minh một đứa trẻ có xứng đáng thuộc về nhà họ Trần hay không.
Nhưng cuối cùng, chính tờ giấy ấy lại khiến tất cả phải học một bài học hoàn toàn khác.
Huyết thống có thể cho chúng ta biết mình đến từ đâu.
Nhưng không thể một mình quyết định chúng ta thuộc về nơi nào.
Bà Triệu từng nghĩ chỉ cần cùng dòng máu mới là người một nhà.
Sau ba mươi hai năm, bà mới hiểu người đàn ông gọi bà là mẹ không cần một con số 99,99% để chứng minh điều đó.
Còn tôi cũng hiểu rằng có những sự thật khi được mở ra sẽ gây đau đớn.
Nhưng đôi khi, chính nhờ sự đau đớn ấy, người ta mới nhìn rõ những thứ đã bị kiêu ngạo, nghi ngờ và định kiến che khuất quá lâu.
Đêm đó, sau khi mọi người ra về, tôi dọn bàn.
Trần Hạo đứng cạnh cửa bếp.
“Vãn Vãn.”
“Gì?”
Anh chỉ vào chiếc hộp giấy trên bàn.
“Mẹ quên mang hồ sơ ADN về.”
Tôi nhìn chiếc phong bì cũ.
Rồi cầm lên, đặt vào ngăn kéo.
“Cứ để đó.”
“Không vứt à?”
Tôi lắc đầu.
“Giữ lại.”
“Để làm gì?”
Tôi nhìn về phía phòng ngủ, nơi Tiểu Duệ đang say giấc.
“Để sau này nếu có ai trong nhà lại nghĩ huyết thống quan trọng hơn tình thân…”
Tôi đóng ngăn kéo.
“…thì lấy nó ra cho họ xem.”
Trần Hạo bật cười.
Tôi cũng cười.
Và lần đầu tiên sau rất lâu, căn nhà này thực sự có cảm giác giống một gia đình.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.