Vãn Thanh đưa ngón tay về phía nút phát tiếp.
Nhưng khi nhìn thấy thứ em trai giơ lên trước camera, sắc mặt cô lập tức trắng bệch.
Đó là một tập hồ sơ.
Trên bìa hồ sơ có con dấu của một công ty xây dựng tại Thượng Hải, bên dưới là tên dự án mà Chu Cảnh Hoài từng phụ trách ba năm trước.
Vãn Thanh không thể rời mắt.
Giọng Dịch Thần trong video run nhẹ:
“Chị, nếu chị đang xem đoạn này, có nghĩa là em đã không còn cơ hội nói trực tiếp với chị nữa.”
“Nhưng chị phải nhớ một điều… tai nạn không phải chuyện đơn giản.”
Vãn Thanh che miệng.
Nước mắt lập tức trào ra.
“Dịch Thần…”
Video tiếp tục.
Dịch Thần đứng trong một căn phòng nhỏ, phía sau là những bản vẽ công trình được trải trên bàn.
“Em phát hiện hồ sơ nghiệm thu của dự án Đông Thành có vấn đề. Một số vật liệu trong hồ sơ hoàn toàn không giống vật liệu thực tế được đưa vào công trường.”
Cậu im lặng vài giây rồi nói tiếp:
“Em không biết anh rể có liên quan đến mức nào. Nhưng em chắc chắn anh ấy biết chuyện.”
Vãn Thanh ngồi bất động giữa hành lang.
Ba năm trước, khi Chu Cảnh Hoài mới vào công ty xây dựng, chính Dịch Thần từng vui mừng nói với chị:
“Anh rể giỏi thật. Anh ấy mới làm mấy năm mà đã được giao dự án lớn.”
Cô chưa bao giờ nghĩ đằng sau sự nghiệp đó lại có một bí mật như vậy.
Video kết thúc bằng một câu:
“Nếu em gặp chuyện, chị đừng đối đầu trực tiếp với họ. Hãy tìm luật sư Trần Minh Viễn ở quận Tĩnh An. Nói với anh ấy câu: ‘Cây cầu phía Tây chưa bao giờ được nghiệm thu lần cuối.’ Anh ấy sẽ hiểu.”
Màn hình tối đen.
Vãn Thanh ngồi rất lâu.
Đúng lúc ấy, cửa thang máy mở.
Một người đàn ông khoảng ngoài ba mươi bước ra. Anh mặc áo sơ mi xám, tay cầm một chiếc cặp da.
Anh nhìn thấy Vãn Thanh ngồi dưới sàn thì khựng lại.
“Cô là Tống Vãn Thanh?”
Cô ngẩng đầu.
“Anh là ai?”
“Trần Minh Viễn.”
Vãn Thanh sững sờ.
“Luật sư Trần?”
Anh nhìn chiếc điện thoại trong tay cô.
“Dịch Thần đã gửi cho tôi một bản sao. Tôi đã chờ cô liên lạc.”
“Anh ấy… đã gặp anh?”
“Ba ngày trước tai nạn.”
Vãn Thanh cảm thấy tim mình đau nhói.
“Vậy tại sao anh không nói với tôi?”
“Dịch Thần không cho phép tôi làm vậy nếu chưa xảy ra chuyện.”
Minh Viễn ngồi xuống đối diện cô.
“Cậu ấy nói nếu mọi chuyện bình thường, hãy coi như chưa từng nhận được hồ sơ. Nhưng nếu cậu ấy xảy ra chuyện…”
Anh nhìn những mảnh giấy bồi thường trong tay cô.
“…thì người đầu tiên tôi phải tìm là cô.”
Vãn Thanh bật khóc.
“Em trai tôi đã biết…”
“Cậu ấy biết mình đang chạm vào chuyện không đơn giản.”
“Vậy anh biết ai đứng sau không?”
Minh Viễn lắc đầu.
“Chưa đủ bằng chứng để kết luận.”
Vãn Thanh siết chặt điện thoại.
“Nhưng tôi biết một người đang rất sợ.”
“Chu Cảnh Hoài?”
Cô nhìn anh.
“Anh biết?”
“Dịch Thần từng nhắc đến tên anh ta.”
Minh Viễn lấy điện thoại ra.
“Cô đừng về nhà mẹ mình ngay. Hãy ở nơi an toàn. Tôi sẽ kiểm tra hồ sơ.”
Vãn Thanh im lặng vài giây rồi nói:
“Không.”
“Không?”
“Tôi muốn lấy lại chiếc USB.”
Minh Viễn nhìn cô.
“Cô biết nó ở đâu?”
“Chưa biết.”
“Vậy cô định làm gì?”
Vãn Thanh lau nước mắt.
“Chồng tôi nghĩ tôi chỉ là người phụ nữ vừa mất em trai, không biết gì cả.”
Cô đứng dậy.
“Cứ để anh ta nghĩ như vậy.”
Đêm hôm đó, Vãn Thanh đến một khách sạn nhỏ gần đường Duyệt Bình.
Cô không gọi cho mẹ.
Cô sợ nếu Chu Cảnh Hoài biết nơi ở của mình, hắn sẽ tìm đến.
Điện thoại liên tục rung.
Một tin nhắn.
“Em đi đâu rồi?”
Tin thứ hai:
“Chúng ta cần nói chuyện.”
Tin thứ ba:
“Đừng làm mọi chuyện khó coi.”
Vãn Thanh nhìn những dòng chữ ấy mà lòng đau buốt.
Ngày trước, cô từng nghĩ chỉ cần hai người cùng nhau cố gắng thì cuộc sống sẽ tốt đẹp.
Cô đã từng đứng dưới mưa chờ hắn tan ca.
Từng dùng tiền tiết kiệm mua cho hắn chiếc đồng hồ.
Chiếc đồng hồ ấy bây giờ lại xuất hiện trong đoạn video của Dịch Thần.
Vãn Thanh nhắm mắt.
“Cảnh Hoài…”
Cô không biết mình đang khóc vì mất em trai hay vì nhận ra người mình tin tưởng nhất có thể đã giấu cô một sự thật đáng sợ.
Sáng hôm sau, Minh Viễn gọi điện.
“Có tin rồi.”
“Anh nói đi.”
“Khoản 600.000 tệ đã được chuyển sang tài khoản của mẹ chồng cô, nhưng trước đó tài khoản của bà ấy từng nhận nhiều khoản tiền nhỏ từ một công ty trung gian.”
“Công ty nào?”
Minh Viễn đọc tên.
Vãn Thanh lập tức nhận ra.
Đó chính là công ty Chu Cảnh Hoài từng nói là “đối tác cũ”.
Cô hỏi:
“Anh có thể chứng minh tiền bồi thường là tiền riêng của gia đình tôi không?”
“Có. Nhưng chúng ta phải xác định nguồn tiền và thỏa thuận bồi thường. Đừng tự ý gây xung đột.”
“Tôi hiểu.”
Đúng lúc ấy, Minh Viễn im lặng.
“Còn một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Camera ở công trường ngày xảy ra tai nạn đã bị thay ổ cứng trước khi cơ quan chức năng kiểm tra.”
Vãn Thanh chết lặng.
“Ai yêu cầu?”
“Người ký giấy bàn giao thiết bị…”
Anh dừng lại.
“…là Chu Cảnh Hoài.”
Chiếc điện thoại trong tay cô trượt xuống bàn.
Cô ngồi bất động.
Mọi thứ bắt đầu nối lại.
600.000 tệ.
Chiếc USB.
Công trường.
Hồ sơ cũ.
Và cái tên Chu Cảnh Hoài.
Vãn Thanh bỗng nhớ đến câu nói trong đêm qua.
“Chỉ cần tìm được thứ Dịch Thần để lại thì không ai chứng minh được chuyện năm đó.”
Cô đứng bật dậy.
“Luật sư Trần.”
“Ừ?”
“USB không ở chỗ Dịch Thần.”
“Cô nghĩ nó ở đâu?”
Vãn Thanh nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Ở nơi anh ấy tin rằng không ai tìm thấy.”
Cô nhớ đến căn nhà cũ của gia đình ở Nam Thông.
Nơi Dịch Thần từng nói đùa:
“Chị, sau này nếu em có bí mật lớn, em sẽ giấu nó ở chỗ chẳng ai thèm tìm.”
Vãn Thanh lập tức đặt vé tàu.
Nhưng cô không biết rằng ngay khi cô rời khách sạn, một chiếc xe màu đen đã dừng ở phía đối diện.
Trong xe, Chu Cảnh Hoài nhìn theo bóng cô.
Hắn gọi điện.
“Cô ấy đi Nam Thông rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng.
Hắn nghiến răng:
“Phải tìm thấy USB trước cô ấy.”
Bên ngoài, trời Thượng Hải bắt đầu đổ mưa.
Còn Vãn Thanh không hề biết rằng chuyến trở về Nam Thông sẽ mở ra bí mật lớn nhất của cuộc hôn nhân mà cô từng tin tưởng.
CHƯƠNG 2 – SỰ THẬT BỊ CHÔN GIẤU
Chuyến tàu từ Thượng Hải đến Nam Thông chạy xuyên qua màn mưa.
Vãn Thanh ngồi sát cửa sổ, trong đầu liên tục hiện lên khuôn mặt của em trai.
Cô nhớ Dịch Thần khi còn nhỏ.
Cậu luôn đi phía sau chị, mỗi lần bị cha mẹ mắng lại lén kéo tay cô:
“Chị, đừng khóc.”
Cô bật cười trong nước mắt.
“Ngốc thật…”
Điện thoại rung.
Mẹ cô gọi.
“Thanh Thanh, con đang ở đâu?”
“Mẹ, con về Nam Thông.”
“Về làm gì?”
Vãn Thanh im lặng.
Cô chưa muốn nói chuyện Chu Cảnh Hoài.
“Mẹ, con muốn tìm một số đồ của Dịch Thần.”
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu.
“Con à…”
“Dạ?”
“Đêm trước khi xảy ra chuyện, Dịch Thần có về nhà.”
Vãn Thanh lập tức ngồi thẳng.
“Mẹ nói gì?”
“Nó đưa mẹ một chiếc chìa khóa rồi bảo nếu có chuyện thì đưa cho con.”
“Chìa khóa đâu?”
“Mẹ để trong ngăn kéo.”
“Giữ nguyên đó. Đừng nói với ai.”
Sau khi xuống tàu, Vãn Thanh lập tức về nhà.
Mẹ cô đưa chiếc chìa khóa.
“Dịch Thần nói chỉ con mới được mở.”
Vãn Thanh nhận lấy.
Đó là chìa khóa của một căn phòng kho nhỏ phía sau căn nhà.
Cô và mẹ nhìn nhau.
“Con vào đi.”
Cánh cửa mở.
Bên trong gần như không có gì ngoài vài thùng giấy cũ.
Vãn Thanh tìm từng chiếc.
Không có USB.
Cho đến khi cô nhìn thấy một chiếc máy ảnh cũ.
Dịch Thần từng dùng nó khi còn học đại học.
Cô bật máy.
Trong thẻ nhớ có một thư mục được đặt tên bằng ngày xảy ra tai nạn.
Vãn Thanh mở ra.
Một đoạn ghi âm.
Giọng Dịch Thần vang lên:
“Ngày 12 tháng 8. Tôi phát hiện người thay vật liệu ở công trường không phải đội thi công ban đầu.”
Đoạn thứ hai:
“Ngày 15 tháng 8. Tôi nhìn thấy Chu Cảnh Hoài gặp một người tên Lưu Khải.”
Vãn Thanh khựng lại.
Lưu Khải.
Cô biết người này.
Một quản lý dự án cũ từng làm việc cùng Chu Cảnh Hoài.
Đoạn ghi âm cuối cùng khiến cô lạnh người.
“Lưu Khải nói với tôi nếu tiếp tục điều tra, chị tôi sẽ gặp phiền phức.”
Vãn Thanh siết chặt máy ảnh.
Mẹ cô đứng phía sau run rẩy.
“Thanh Thanh…”
“Mẹ đừng sợ.”
“Nhưng Dịch Thần…”
“Con sẽ làm rõ.”
Ngay lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng xe.
Vãn Thanh nhìn qua cửa sổ.
Một chiếc xe màu đen dừng trước nhà.
Mẹ cô tái mặt.
“Cảnh Hoài?”
Vãn Thanh không trả lời.
Cửa xe mở.
Chu Cảnh Hoài bước xuống.
Hắn đi vào sân, không còn vẻ bình thản thường ngày.
“Vãn Thanh.”
Cô đứng trước cửa.
“Anh đến đây làm gì?”
“Anh muốn nói chuyện.”
“Chúng ta không còn gì để nói.”
“Em đang hiểu lầm anh.”
Vãn Thanh bật cười.
“600.000 tệ cũng là hiểu lầm?”
“Anh đã nói sẽ trả.”
“Khi nào?”
“Sau khi căn nhà của mẹ hoàn tất thủ tục.”
“Căn nhà đó mua bằng tiền của em trai tôi.”
“Đó là tài khoản chung.”
“Nhưng nguồn tiền là bồi thường cho gia đình tôi.”
Chu Cảnh Hoài bước tới.
“Vãn Thanh, anh biết em đau lòng.”
“Đừng gọi tên tôi như thể anh còn quan tâm.”
Hắn đứng khựng.
Một lúc sau, giọng hắn thấp xuống:
“Anh chưa bao giờ muốn làm em tổn thương.”
“Vậy chiếc USB là gì?”
Sắc mặt Chu Cảnh Hoài lập tức thay đổi.
Chỉ trong khoảnh khắc.
Nhưng Vãn Thanh đã nhìn thấy.
“Em biết rồi?”
“Anh đang sợ điều gì?”
“Dịch Thần đã nói gì với em?”
Vãn Thanh không trả lời.
Chu Cảnh Hoài nhìn cô rất lâu rồi nói:
“Em không hiểu chuyện này nguy hiểm thế nào.”
“Nguy hiểm?”
Cô bật cười.
“Người mất là em trai tôi. Người bị đẩy ra khỏi nhà cũng là tôi. Vậy anh nói xem, còn chuyện gì tôi chưa chịu được?”
Hắn cúi đầu.
“Anh chỉ muốn bảo vệ em.”
“Bằng cách lấy tiền của em trai tôi mua nhà cho mẹ anh?”
Chu Cảnh Hoài không đáp.
Vãn Thanh quay vào nhà.
“Đi đi.”
“Vãn Thanh!”
“Đi!”
Mẹ cô đứng bên cạnh, lần đầu tiên lạnh lùng nói:
“Cảnh Hoài, con về đi.”
Hắn nhìn hai mẹ con rồi quay người.
Nhưng trước khi bước ra cửa, hắn nói:
“Em đừng tin tất cả những gì Dịch Thần để lại.”
Vãn Thanh hỏi:
“Tại sao?”
“Vì có những thứ nó cũng không biết.”
Cánh cửa đóng lại.
Vãn Thanh đứng bất động.
Minh Viễn gọi đúng lúc đó.
“Cô đã tìm được gì?”
Cô kể lại.
Anh nói:
“Đừng đối chất thêm với Chu Cảnh Hoài.”
“Tôi biết.”
“Đưa toàn bộ dữ liệu cho tôi.”
“Được.”
Đêm ấy, Vãn Thanh và mẹ khóa cửa cẩn thận.
Nhưng gần nửa đêm, điện thoại của cô nhận được một tin nhắn từ số lạ:
“Đừng tìm nữa. Người chết rồi, hãy để mọi chuyện kết thúc.”
Vãn Thanh nhìn dòng chữ.
Lần đầu tiên cô không thấy sợ.
Cô chỉ thấy bình tĩnh đến lạ.
Cô trả lời:
“Không.”
Rồi xóa tin nhắn.
Sáng hôm sau, Minh Viễn đến.
Anh mang theo một tập hồ sơ.
“Có người đã liên hệ với tôi.”
“Ai?”
“Lưu Khải.”
Vãn Thanh ngẩng lên.
“Ông ta muốn làm chứng.”
“Vì sao?”
“Vì ông ta nói Chu Cảnh Hoài không phải người duy nhất biết chuyện.”
Minh Viễn đặt một chiếc USB lên bàn.
Vãn Thanh nhìn chằm chằm.
“Đây là…”
“Bản sao dữ liệu camera được phục hồi.”
Cô gần như không dám chạm vào.
Minh Viễn mở video.
Hình ảnh công trường hiện lên.
Đêm trước tai nạn.
Dịch Thần xuất hiện.
Sau đó là Chu Cảnh Hoài.
Hai người tranh luận.
Không nghe rõ toàn bộ âm thanh, nhưng có thể thấy Dịch Thần đưa một tập hồ sơ cho hắn.
Rồi một người khác xuất hiện.
Lưu Khải.
Ba người đứng dưới ánh đèn công trường.
Video chuyển sang cảnh Dịch Thần rời đi.
Sau đó, Chu Cảnh Hoài ở lại nói chuyện với Lưu Khải.
Minh Viễn dừng hình.
“Chưa đủ để kết luận Chu Cảnh Hoài gây ra tai nạn. Nhưng đủ để chứng minh anh ta biết hồ sơ có vấn đề.”
Vãn Thanh hỏi:
“Còn 600.000 tệ?”
“Ngân hàng đã tạm thời phong tỏa một phần tài khoản của mẹ chồng cô sau khi chúng tôi gửi yêu cầu xác minh.”
Vãn Thanh thở ra.
Nhưng Minh Viễn chưa dừng.
“Còn một việc.”
“Gì?”
“Chu Cảnh Hoài vừa nộp đơn xin chuyển nhượng toàn bộ tài sản đứng tên anh ta.”
Vãn Thanh sững sờ.
“Anh ta định bỏ trốn?”
“Có khả năng.”
Đúng lúc ấy, điện thoại của cô reo.
Là Chu Cảnh Hoài.
Cô nhìn màn hình rất lâu rồi nghe máy.
“Anh muốn gì?”
Đầu dây bên kia im lặng.
Cuối cùng hắn nói:
“Vãn Thanh, gặp anh lần cuối.”
“Ở đâu?”
“Căn hộ cũ của chúng ta.”
“Được.”
Minh Viễn lập tức lắc đầu.
“Đừng đi.”
Vãn Thanh nhìn anh.
“Nếu tôi không đi, anh ta sẽ nghĩ tôi chưa biết gì.”
Cô đứng dậy.
“Lần này tôi muốn nghe chính miệng anh ta nói.”
Cô không biết rằng cuộc gặp đó sẽ khiến toàn bộ bí mật của Chu Cảnh Hoài bị phơi bày.
Và cũng chính tại căn hộ tầng 27, cô sẽ nhận ra một sự thật đau đớn khác:
Có những người phản bội không phải vì họ không từng yêu bạn.
Mà vì lòng tham của họ lớn hơn tình yêu.
CHƯƠNG 3 – KHI SỰ THẬT LÊN TIẾNG
Căn hộ tầng 27 ở Tĩnh An vẫn giống hệt ngày Vãn Thanh rời đi.
Chiếc ghế sofa màu xám.
Chiếc bàn trà cô từng chọn.
Khung ảnh cưới vẫn đặt trên kệ.
Chỉ có con người là khác.
Chu Cảnh Hoài đứng bên cửa sổ.
Nghe tiếng cửa mở, hắn quay lại.
“Em đến rồi.”
Vãn Thanh không ngồi.
“Anh nói đi.”
Hắn nhìn cô rất lâu.
“Em đã biết bao nhiêu?”
“Đủ để biết anh đã nói dối.”
Chu Cảnh Hoài cúi đầu.
“Anh xin lỗi.”
“Anh xin lỗi chuyện gì?”
“Tiền.”
“Còn gì nữa?”
Hắn im lặng.
Vãn Thanh cười nhạt.
“Anh gọi tôi đến chỉ để nói câu đó?”
“Anh không muốn mọi chuyện thành thế này.”
“Nhưng anh đã chọn.”
Cảnh Hoài ngẩng lên.
“Đúng.”
Lần đầu tiên hắn không biện minh.
“Anh đã chọn sai.”
Vãn Thanh cảm thấy tim mình nhói lên.
“Dịch Thần biết chuyện gì?”
“Anh không biết cậu ấy biết đến đâu.”
“Nhưng anh biết dự án có vấn đề.”
Hắn im lặng.
“Đúng.”
“Anh đã nhận tiền từ Lưu Khải?”
“Anh từng nhận.”
“Để làm gì?”
“Để ký một số giấy tờ.”
“Vậy anh đã dùng tiền đó để mua vị trí?”
Chu Cảnh Hoài nhắm mắt.
“Anh nghĩ đó chỉ là cách làm việc của họ.”
“Anh nghĩ?”
Vãn Thanh bật cười trong nước mắt.
“Anh nghĩ nên mặc kệ?”
“Anh đã hối hận.”
“Sau khi Dịch Thần chết?”
Hắn không trả lời.
Vãn Thanh nhìn người đàn ông từng là chồng mình.
Trong lòng cô có giận dữ.
Có thất vọng.
Nhưng kỳ lạ nhất là vẫn có một phần nhỏ muốn tin rằng hắn chưa hoàn toàn trở thành người xấu.
Cô hỏi:
“Cảnh Hoài, anh có liên quan trực tiếp đến tai nạn của Dịch Thần không?”
Hắn lập tức lắc đầu.
“Không.”
“Anh chắc chứ?”
“Anh thề.”
“Vậy hãy nói sự thật.”
Chu Cảnh Hoài ngồi xuống.
“Đêm đó, anh nhận được điện thoại của Lưu Khải. Ông ta nói Dịch Thần đang giữ hồ sơ.”
“Rồi sao?”
“Anh đến công trường.”
“Anh gặp em tôi?”
“Có.”
“Anh đã làm gì?”
“Anh yêu cầu nó giao hồ sơ.”
“Dịch Thần không đồng ý.”
“Đúng.”
“Sau đó?”
Chu Cảnh Hoài cúi đầu.
“Anh rời đi.”
Vãn Thanh nhìn hắn.
“Còn Lưu Khải?”
“Ông ta ở lại.”
Cô siết chặt tay.
“Vậy anh biết người cuối cùng gặp Dịch Thần là ai?”
“Anh không biết.”
“Không.”
Một giọng nói vang lên từ phía cửa.
Minh Viễn bước vào cùng hai người đại diện cơ quan chức năng.
Chu Cảnh Hoài lập tức đứng bật dậy.
“Anh…”
Minh Viễn giơ điện thoại.
“Đoạn camera đã được phục hồi đầy đủ.”
Sắc mặt Cảnh Hoài biến đổi.
Video được mở.
Sau khi Chu Cảnh Hoài rời công trường, Lưu Khải xuất hiện.
Ông ta tranh luận với Dịch Thần.
Sau đó, một nhân viên khác chạy tới báo rằng khu vực đang có sự cố kỹ thuật.
Dịch Thần quay lại kiểm tra.
Hình ảnh dừng ở đó.
Nhưng đoạn ghi âm khôi phục được lại tiếp tục.
Giọng Lưu Khải vang lên:
“Cậu còn trẻ, đừng tự chuốc phiền phức.”
Dịch Thần đáp:
“Tôi chỉ muốn mọi người làm đúng quy định.”
“Không ai quan tâm đâu.”
“Tôi quan tâm.”
Rồi tiếng bước chân.
Một tiếng động lớn.
Video kết thúc.
Minh Viễn nói:
“Chúng tôi đã xác định được nhiều tài liệu bị che giấu trong dự án. Việc này cần được điều tra chính thức.”
Chu Cảnh Hoài ngồi phịch xuống ghế.
Vãn Thanh nhìn hắn.
“Anh biết chuyện đó sẽ xảy ra?”
“Anh…”
“Anh biết nhưng vẫn im lặng.”
Hắn cúi đầu.
“Anh hèn nhát.”
Ba chữ ấy khiến căn phòng im lặng.
“Anh sợ mất tất cả.”
Vãn Thanh nhìn hắn.
“Và vì vậy anh lấy tiền của gia đình tôi?”
“Anh đã chuyển trả.”
“Bao giờ?”
“Ngay sáng nay.”
Vãn Thanh khựng lại.
Minh Viễn kiểm tra điện thoại.
Quả nhiên, 600.000 tệ đã được chuyển về tài khoản của mẹ cô.
Chu Cảnh Hoài nói:
“Anh không mong em tha thứ.”
“Anh đúng.”
Hắn nhìn cô.
“Nhưng anh muốn nói một điều.”
“Gì?”
“Anh chưa từng muốn Dịch Thần xảy ra chuyện.”
Vãn Thanh im lặng.
Một lúc lâu sau, cô nói:
“Em biết.”
Chu Cảnh Hoài ngẩng lên.
“Nhưng anh vẫn phải chịu trách nhiệm cho những gì anh đã làm.”
Hắn gật đầu.
“Anh hiểu.”
Vài tháng sau, vụ việc được điều tra đầy đủ.
Những sai phạm trong dự án cũ lần lượt được làm rõ. Lưu Khải và những người liên quan phải chịu trách nhiệm theo quy định pháp luật. Chu Cảnh Hoài cũng phải giải trình về những hành vi sai phạm của mình.
Còn 600.000 tệ đã trở về với gia đình Vãn Thanh.
Cô không dùng số tiền đó để mua sắm hay trả thù.
Cô cùng mẹ sửa lại căn nhà cũ ở Nam Thông.
Một phần được gửi tiết kiệm cho cha mẹ.
Một phần được dùng để lập một quỹ nhỏ hỗ trợ những gia đình công nhân gặp khó khăn sau tai nạn lao động.
Ngày khánh thành căn phòng tưởng niệm Dịch Thần, Vãn Thanh đặt bó hoa trước bức ảnh em trai.
Mẹ cô đứng bên cạnh.
“Con nghĩ Dịch Thần có biết chúng ta làm vậy không?”
Vãn Thanh mỉm cười.
“Con nghĩ em ấy sẽ cười.”
“Vì sao?”
“Vì em ấy từng nói muốn làm việc gì đó có ích.”
Mẹ cô lau nước mắt.
“Thanh Thanh, con đã thay đổi.”
Vãn Thanh nhìn bầu trời chiều.
“Con chỉ hiểu ra một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Tiền có thể mua một căn nhà. Nhưng không mua được sự bình yên.”
Mẹ cô nắm tay con gái.
“Còn con?”
“Con sẽ bắt đầu lại.”
Một năm sau, Vãn Thanh mở một văn phòng nhỏ chuyên hỗ trợ thủ tục pháp lý cho người lao động và gia đình họ.
Cô không còn là người phụ nữ chỉ biết nhẫn nhịn trong một cuộc hôn nhân.
Cô học cách bảo vệ bản thân.
Học cách nói “không”.
Và học cách bước đi khi lòng tin đã không còn.
Một buổi chiều, cô nhận được một lá thư.
Là của Chu Cảnh Hoài.
Chỉ vài dòng:
“Vãn Thanh, anh không mong em quay lại. Anh chỉ muốn nói cảm ơn vì ngày đó em đã không dùng sự tức giận để hủy hoại tất cả. Anh đang cố sửa những sai lầm của mình. Hy vọng một ngày nào đó, em có thể sống thật bình yên.”
Vãn Thanh đọc xong, gấp lá thư lại.
Cô không khóc.
Cũng không trả lời.
Cô bước ra ngoài.
Trước cửa văn phòng, một cô gái trẻ đang chờ.
“Chị Tống, em muốn hỏi về khoản bồi thường của cha em…”
Vãn Thanh mỉm cười.
“Em ngồi xuống đi. Chúng ta cùng xem hồ sơ.”
Ngoài cửa sổ, nắng chiều phủ lên những mái nhà.
Thượng Hải vẫn ồn ào.
Nam Thông vẫn bình yên.
Cuộc đời vẫn tiếp tục.
Vãn Thanh từng nghĩ công bằng là khiến người làm tổn thương mình phải trả giá.
Sau tất cả, cô mới hiểu:
Công bằng thật sự là khi người đã mất được trả lại sự thật, người còn sống được bảo vệ, và bản thân mình đủ mạnh mẽ để bước tiếp mà không cần sống mãi trong oán hận.
Cô nhìn bức ảnh Dịch Thần đặt trên bàn.
“Em trai, chị sẽ sống thật tốt.”
Ngoài sân, gió nhẹ thổi qua.
Như thể ở một nơi rất xa, có một người em trai vẫn đang mỉm cười.
Và lần đầu tiên sau rất lâu, Vãn Thanh cũng mỉm cười theo.
