"Con bé đó không bao giờ được biết sự thật này."
Giọng nói của mẹ chồng vang lên trong căn phòng khách tối hôm ấy khiến tôi đứng chết lặng phía sau cánh cửa.
Trên tay tôi vẫn còn cầm chiếc khăn ấm vừa chuẩn bị để mang vào phòng cho bà. Tôi vốn chỉ định đi ngang qua lấy thêm chiếc áo khoác mỏng vì trời trở lạnh, nhưng câu nói ấy khiến từng bước chân của tôi như bị đóng băng.
Tôi không biết người mà bà đang nói đến là ai.
Nhưng linh cảm trong lòng tôi mách bảo...
Người đó chính là tôi.
Tôi nín thở, lặng lẽ đứng sau bức tường, cố gắng nghe rõ hơn.
"Chúng ta đã giấu chuyện này quá lâu rồi."
Đó là giọng của chồng tôi.
Anh nói nhỏ, nhưng trong đêm yên tĩnh ấy, từng chữ đều khiến tim tôi đau nhói.
Mẹ chồng thở dài.
"Nếu nó biết, liệu nó có còn ở lại trong căn nhà này nữa không?"
Tôi cảm thấy bàn tay mình lạnh đi.
Ở lại?
Tại sao họ lại nói như thể tôi chỉ đang tồn tại trong căn nhà này vì một điều gì đó mà tôi không hề biết?
Tôi đã sống với mẹ chồng hơn ba năm.
Ba năm ấy, tôi chưa từng nghĩ mình là người ngoài.
Từ ngày cưới chồng, tôi luôn cố gắng đối xử với bà như mẹ ruột.
Tôi nhớ từng loại thuốc bà cần uống.
Nhớ món ăn nào bà thích.
Nhớ cả những ngày bà cảm thấy mệt mỏi mà không nói ra.
Có những lần bà khó chịu, cáu gắt vô cớ, tôi vẫn tự nhủ:
"Bà lớn tuổi rồi, có thể trong lòng có nhiều nỗi buồn."
Tôi chưa từng trách móc.
Chưa từng nghĩ mình phải được trả ơn.
Nhưng giờ đây...
Tôi lại nghe thấy chính người tôi luôn cố gắng yêu thương đang giấu tôi một bí mật.
Một bí mật có thể khiến tất cả những gì tôi tin tưởng thay đổi.
Ba năm trước, ngày tôi bước chân vào căn nhà này làm dâu, tôi đã chuẩn bị tâm lý rằng cuộc sống với mẹ chồng sẽ không dễ dàng.
Bạn bè từng nói với tôi:
"Làm dâu rồi mới hiểu, có những chuyện không giống như lúc yêu nhau."
Tôi chỉ cười.
Tôi tin rằng nếu mình chân thành, người khác cũng sẽ cảm nhận được.
Ngày đầu tiên về nhà chồng, mẹ anh chỉ nhìn tôi một lúc rồi nói:
"Nhà này không cần người giỏi nói, chỉ cần người biết sống."
Câu nói ấy khiến tôi hơi buồn.
Nhưng tôi không giận.
Tôi nghĩ có lẽ bà chỉ muốn thử lòng tôi.
Tôi nhẹ nhàng đáp:
"Con hiểu ạ. Con sẽ cố gắng để hòa hợp với gia đình mình."
Bà không nói gì thêm.
Những ngày sau đó, tôi bắt đầu làm quen với mọi thứ.
Tôi dậy sớm chuẩn bị bữa sáng.
Tôi học cách nấu những món bà thích.
Tôi để ý từng thói quen nhỏ của bà.
Có lần bà bị đau lưng, tôi xin nghỉ làm để đưa bà đi kiểm tra.
Khi trở về, bà chỉ nói:
"Con làm vậy cũng được."
Chỉ bốn chữ đơn giản.
Nhưng với tôi, đó đã là một sự ghi nhận.
Tôi từng vui vì nghĩ rằng khoảng cách giữa mẹ chồng và con dâu đang dần biến mất.
Nhưng có những lúc tôi vẫn cảm nhận được một bức tường vô hình giữa chúng tôi.
Bà ít khi kể chuyện riêng.
Ít khi nói về quá khứ.
Mỗi khi tôi hỏi:
"Mẹ ngày trước sống thế nào ạ?"
Bà đều trả lời:
"Chuyện cũ rồi, nhắc lại làm gì."
Tôi không ép.
Tôi nghĩ ai cũng có những ký ức muốn giữ riêng.
Tối hôm đó, sau khi nghe được cuộc trò chuyện kia, tôi không bước vào phòng khách nữa.
Tôi lặng lẽ quay về phòng.
Chồng tôi đang ngồi xem điện thoại.
Thấy tôi bước vào, anh cười:
"Sao em lâu vậy?"
Tôi nhìn anh.
Người đàn ông tôi đã cùng sống suốt những năm qua.
Người tôi từng nghĩ sẽ là người hiểu tôi nhất.
Nhưng lúc này, tôi bỗng thấy anh thật xa lạ.
Tôi muốn hỏi.
Muốn hỏi ngay:
"Anh và mẹ đang giấu em chuyện gì?"
Nhưng lời nói mắc lại trong cổ họng.
Tôi sợ.
Sợ câu trả lời sẽ phá vỡ tất cả.
Anh nhận ra vẻ khác thường của tôi.
"Sao vậy em? Em mệt à?"
Tôi quay mặt đi.
"Không. Em hơi đau đầu thôi."
Anh không nghi ngờ gì.
Nhưng tôi thì cả đêm không ngủ được.
Trong đầu tôi liên tục lặp lại câu nói của mẹ chồng:
"Con bé đó không bao giờ được biết sự thật này."
Sáng hôm sau, tôi cố gắng cư xử bình thường.
Tôi vẫn chuẩn bị bữa sáng.
Vẫn hỏi mẹ chồng:
"Mẹ thấy trong người thế nào rồi ạ?"
Bà nhìn tôi.
Ánh mắt hôm ấy khác lạ.
Có chút áy náy.
Có chút lo lắng.
Nhưng chỉ vài giây sau, bà lại trở về vẻ lạnh lùng thường ngày.
"Ta ổn."
Tôi ngồi xuống.
"Mẹ có cần con đưa đi đâu không?"
"Không cần."
Một câu trả lời ngắn.
Như mọi khi.
Nhưng lần này, tôi nghe thấy trong đó có một khoảng cách rất lớn.
Những ngày tiếp theo, tôi bắt đầu để ý nhiều hơn.
Tôi nhận ra mẹ chồng thường nhìn tôi rất lâu khi nghĩ tôi không biết.
Có lần tôi đi ngang qua phòng bà, nghe bà nói chuyện với chồng:
"Nó giống người đó quá."
Tôi đứng ngoài cửa.
Nhưng khi tôi định nghe tiếp, họ đã im lặng.
Tôi bắt đầu hoang mang.
"Người đó" là ai?
Tại sao tôi lại giống?
Tại sao họ phải giấu tôi?
Tôi thử hỏi chồng một lần.
Buổi tối hôm ấy, khi chỉ có hai người trong phòng, tôi nhẹ nhàng nói:
"Anh này..."
"Sao em?"
"Mẹ có từng kể cho anh nghe chuyện gì về em trước khi cưới không?"
Anh khựng lại.
Chỉ một giây thôi.
Nhưng tôi nhìn thấy.
Anh đang né tránh.
"Ý em là sao?"
Tôi nhìn anh.
"Em chỉ thấy mẹ có vẻ như biết một điều gì đó về em."
Anh im lặng.
Rồi anh cười gượng.
"Em nghĩ nhiều quá rồi."
Một câu trả lời đơn giản.
Nhưng lại khiến lòng tôi nặng hơn.
Bởi vì người nói dối thường không phải là người trả lời sai.
Mà là người cố tình tránh trả lời.
Đêm đó, tôi lại không ngủ được.
Tôi nhìn người chồng đang nằm bên cạnh.
Tôi tự hỏi:
Bao nhiêu điều trong cuộc hôn nhân này tôi chưa từng biết?
Bao nhiêu câu chuyện đã xảy ra trước khi tôi bước vào căn nhà này?
Và tại sao...
Một người mẹ chồng vốn luôn lạnh lùng với tôi...
Lại có ánh mắt đau buồn mỗi khi nhìn tôi?
Vài ngày sau, một chuyện bất ngờ xảy ra.
Tôi vô tình dọn lại chiếc tủ cũ trong phòng mẹ chồng vì bà nhờ tìm một món đồ.
Trong góc sâu nhất của chiếc tủ, phía dưới những bộ quần áo cũ, tôi nhìn thấy một chiếc hộp gỗ nhỏ.
Tôi định đặt lại.
Nhưng chiếc hộp đã tự mở ra.
Bên trong là một bức ảnh cũ.
Một bức thư đã ố vàng.
Và một món đồ khiến tay tôi run lên.
Bởi vì đó là thứ thuộc về gia đình tôi...
Một thứ mà tôi chưa từng nói với bất kỳ ai trong căn nhà này.
Tôi cầm bức thư lên.
Trên phong bì chỉ có một dòng chữ:
"Gửi con gái của mẹ..."
Tôi chết lặng.
Bởi vì nét chữ trên đó...
Là nét chữ của mẹ ruột tôi.
Người đã mất nhiều năm trước.
Và ngay khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng...
Bí mật mà mẹ chồng và chồng tôi che giấu không chỉ liên quan đến cuộc hôn nhân này.
Nó liên quan đến chính quá khứ của tôi.
CHƯƠNG 2: BỨC THƯ CHƯA TỪNG ĐƯỢC GỬI ĐI
Tôi cầm bức thư trên tay rất lâu.
Chiếc phong bì cũ đã ngả màu theo thời gian, góc giấy hơi nhàu nát, nhưng dòng chữ bên ngoài vẫn rõ ràng.
"Gửi con gái của mẹ..."
Chỉ vài chữ ấy thôi cũng đủ khiến tim tôi thắt lại.
Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn có một nỗi tiếc nuối không thể nói thành lời.
Mẹ ruột tôi mất khi tôi còn rất trẻ.
Những ký ức về mẹ không nhiều.
Chỉ là những bữa cơm giản dị.
Những lần mẹ chải tóc cho tôi.
Những đêm mẹ ngồi bên cạnh khi tôi bị ốm.
Nhưng có một điều tôi luôn nhớ.
Trước khi rời xa tôi, mẹ từng nắm tay tôi và nói:
"Nếu sau này có chuyện gì con không hiểu, hãy tin rằng mẹ luôn muốn điều tốt nhất cho con."
Khi đó tôi còn quá nhỏ để hiểu.
Tôi chỉ nghĩ đó là lời an ủi của một người mẹ dành cho con gái.
Nhưng bây giờ...
Tại sao bức thư này lại nằm trong phòng mẹ chồng tôi?
Tôi nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa.
Hoảng hốt, tôi vội đặt bức thư trở lại chiếc hộp.
Nhưng quá muộn.
Mẹ chồng tôi đứng ngay trước cửa.
Bà nhìn chiếc hộp trong tay tôi.
Gương mặt vốn luôn bình tĩnh của bà bỗng thay đổi.
"Mẹ..."
Tôi chưa kịp nói hết câu.
Bà đã bước nhanh tới.
"Con tìm thấy nó ở đâu?"
Giọng bà không lớn.
Nhưng sự run rẩy trong đó khiến tôi bất ngờ.
Tôi nhìn bà.
"Trong tủ của mẹ."
Một khoảng im lặng kéo dài.
Bà ngồi xuống giường.
Ánh mắt nhìn chiếc hộp như nhìn lại một phần quá khứ mà bà cố giấu kín.
"Mẹ..."
Tôi cố giữ bình tĩnh.
"Chuyện này là sao ạ?"
Bà không trả lời.
Tôi chưa từng thấy bà như vậy.
Người phụ nữ luôn mạnh mẽ, luôn tỏ ra không cần ai giúp đỡ...
Giờ đây lại giống như một người đang sợ hãi.
"Mẹ xin lỗi."
Câu nói đầu tiên của bà khiến tôi sững lại.
Suốt ba năm sống chung.
Đây là lần đầu tiên bà nói với tôi hai chữ ấy.
Tôi ngồi xuống đối diện bà.
"Con chỉ muốn biết sự thật."
Bà cúi đầu.
"Con có quyền biết."
Tôi chờ đợi.
Nhưng bà vẫn im lặng rất lâu.
Cuối cùng, bà nói:
"Mẹ ruột con và mẹ... từng là những người rất thân thiết."
Tôi bất ngờ.
"Thân thiết?"
Bà gật đầu.
"Ngày trước, trước khi con biết mọi chuyện, mẹ đã từng hứa với mẹ con một điều."
Tôi nhìn bà.
"Là điều gì ạ?"
Bà siết chặt đôi tay.
"Là sẽ chăm sóc con nếu có một ngày bà ấy không còn ở bên con."
Tôi chết lặng.
Những lời ấy khiến tôi nhớ lại rất nhiều chuyện.
Ngày mẹ mất, tôi từng được một người phụ nữ lạ mặt đến thăm.
Khi ấy tôi còn nhỏ nên không nhớ rõ.
Chỉ nhớ người đó đã ôm tôi rất lâu và khóc.
Tôi từng hỏi cha:
"Ai vậy?"
Nhưng cha chỉ nói:
"Một người quen của mẹ."
Tôi chưa bao giờ biết thêm.
Không ngờ người đó lại là mẹ chồng tôi.
"Mẹ biết con từ trước khi con gặp chồng con sao?"
Tôi hỏi.
Bà gật đầu.
"Đúng."
"Vậy tại sao mẹ không nói?"
Đôi mắt bà đỏ lên.
"Vì mẹ sợ."
"Sợ điều gì?"
"Sợ con nghĩ mẹ tiếp cận con vì một lý do nào đó."
Tôi im lặng.
Bởi vì đó chính là điều tôi từng nghĩ.
Tôi từng tự hỏi vì sao một người mẹ chồng khó tính như bà lại đồng ý cho tôi bước vào gia đình này.
Tôi từng nghĩ bà không thích tôi.
Nhưng có lẽ...
Sự lạnh lùng ấy không phải là ghét bỏ.
Mà là một cách che giấu tình cảm.
Bà lấy bức thư ra.
"Mẹ con viết lá thư này trước khi mất."
Tôi nhìn bà.
"Tại sao nó lại ở đây?"
Bà cúi xuống.
"Vì bà ấy nhờ mẹ giữ."
"Tại sao không đưa cho con?"
Bà im lặng.
Rồi nói:
"Vì lúc đó con còn quá nhỏ."
"Và mẹ con muốn khi con đủ trưởng thành, con sẽ tự hiểu mọi chuyện."
Tôi run giọng.
"Vậy tại sao nhiều năm qua mẹ vẫn không nói?"
Bà nhắm mắt.
"Vì mẹ sợ."
"Sợ một ngày con biết được sự thật, con sẽ nghĩ rằng mọi tình cảm trong gia đình này đều là vì lời hứa năm xưa."
Tôi không nói được gì.
Tối hôm đó, tôi đem chuyện này hỏi chồng.
Anh ngồi rất lâu trước khi trả lời.
"Anh biết."
Tôi nhìn anh.
"Anh biết từ bao giờ?"
"Từ trước khi cưới em."
Câu trả lời ấy khiến tôi đau lòng.
"Vậy tại sao anh không nói với em?"
Anh cúi đầu.
"Vì mẹ không cho."
Tôi bật cười nhẹ.
Nhưng đó là nụ cười buồn.
"Vậy là cả hai người đều biết, chỉ có em là người duy nhất không biết?"
Anh vội nắm tay tôi.
"Không phải như em nghĩ."
"Vậy em nên nghĩ thế nào?"
Anh im lặng.
Tôi rút tay lại.
"Anh có biết cảm giác của em không?"
"Suốt ba năm, em cố gắng trở thành một người con dâu tốt."
"Em chăm sóc mẹ vì em thương mẹ."
"Nhưng bây giờ em phát hiện ra mọi người đều đang giữ một bí mật lớn với em."
Nước mắt tôi rơi xuống.
"Em không giận vì quá khứ."
"Em buồn vì hiện tại."
Chồng tôi nhìn tôi rất lâu.
Rồi anh nói:
"Anh xin lỗi."
"Lúc đầu anh nghĩ nếu em biết, em sẽ cảm thấy áp lực."
"Anh sợ em nghĩ mình phải sống tốt chỉ vì một món nợ với mẹ."
Tôi lắc đầu.
"Nhưng anh đã sai."
Anh im lặng.
"Em không cần ai mang ơn em."
"Em chỉ cần được tin tưởng."
Những ngày sau đó, tôi bắt đầu biết thêm nhiều chuyện.
Mẹ chồng tôi từng là người ở bên cạnh mẹ ruột tôi trong những năm cuối đời.
Bà biết mẹ tôi lo lắng điều gì nhất.
Không phải tiền bạc.
Không phải tài sản.
Mà là sợ tôi lớn lên thiếu tình thương.
Bà từng nhiều lần muốn gần gũi với tôi.
Nhưng mỗi lần nhìn thấy tôi, bà lại nhớ đến lời hứa năm xưa.
Bà sợ mình làm chưa đủ tốt.
Sợ tôi không xem bà là gia đình.
Vì vậy bà chọn cách im lặng.
Một sự im lặng kéo dài nhiều năm.
Một buổi chiều, tôi thấy mẹ chồng đang ngồi một mình ngoài hiên.
Tôi bước đến.
"Mẹ."
Bà nhìn tôi.
Tôi ngồi xuống bên cạnh.
"Con đã đọc thư của mẹ rồi."
Bà hơi giật mình.
"Con..."
Tôi mỉm cười.
"Con không trách mẹ."
Bà nhìn tôi.
"Thật sao?"
Tôi gật đầu.
"Nhưng con muốn hỏi mẹ một chuyện."
"Chuyện gì?"
"Từ trước đến giờ... mẹ có từng thật sự xem con là con gái không?"
Câu hỏi ấy khiến bà bật khóc.
Lần đầu tiên trong ba năm, tôi thấy mẹ chồng khóc trước mặt mình.
Bà nắm tay tôi.
"Ngay từ ngày đầu tiên gặp con, mẹ đã muốn gọi con là con gái."
"Nhưng mẹ sợ mình không có tư cách."
Tôi nghẹn ngào.
"Mẹ biết không?"
"Điều con cần chưa bao giờ là một người hoàn hảo."
"Con chỉ cần một người thật lòng."
Bà ôm lấy tôi.
Cái ôm đầu tiên giữa hai chúng tôi.
Một cái ôm mà tôi đã từng nghĩ sẽ không bao giờ có.
Nhưng khi mọi chuyện tưởng như đã được tháo gỡ...
Tôi phát hiện ra trong bức thư của mẹ ruột vẫn còn một trang giấy bị giấu kín.
Một trang mà mẹ chồng tôi chưa từng nhắc đến.
Ở cuối trang giấy ấy có một dòng chữ:
"Có một chuyện con cần biết về gia đình hiện tại của mình..."
Tôi run rẩy mở tiếp.
Và những dòng tiếp theo khiến tôi không thể tin nổi.
Bởi vì sự thật phía sau cuộc hôn nhân của tôi...
Còn sâu hơn những gì tôi từng nghĩ.