Min menu

Pages

TRUYỆN MỚI

Mượn chị gái 300 triệu trả nợ cho em trai, nào ngờ chị đưa ra một điều kiện khiến cả gia đình dậy sóng...TRUYỆN NGẮN

 CHƯƠNG 1: BA TRĂM TRIỆU VÀ MỘT LỜI TUYÊN BỐ

“Chị sẽ đưa đủ ba trăm triệu ngay tối nay.”

Cả căn phòng đang ồn ào bỗng im bặt.

Mẹ tôi ngẩng phắt đầu lên. Bố đang ngồi bóp trán cũng dừng lại. Còn Tuấn, em trai tôi, từ nãy vẫn cúi gằm mặt, lập tức nhìn chị Hạnh bằng ánh mắt vừa mừng rỡ vừa hoảng sợ.

Chị Hạnh đặt chiếc túi xuống bàn, giọng bình thản đến lạnh người.

“Nhưng chị có một điều kiện.”

Mẹ tôi vội vàng bước tới, nắm lấy tay chị.

“Điều kiện gì mẹ cũng đồng ý. Chỉ cần con cứu em con lần này.”

Chị Hạnh chậm rãi rút tay ra.



“Con không cho Tuấn vay.”

Mẹ sững người.

“Thế con vừa nói…”

“Con sẽ đưa tiền cho chủ nợ để khép lại khoản nợ. Đổi lại, từ ngày mai, Tuấn phải rời khỏi căn nhà này.”

Một tiếng động khô khốc vang lên. Chiếc cốc trong tay bố tôi rơi xuống nền, vỡ làm đôi.

Mẹ lùi lại, mặt tái nhợt.

“Hạnh, con nói gì vậy? Nó là em ruột của con!”

“Chính vì nó là em ruột nên con mới đưa ra điều kiện này.”

Tuấn bật dậy.

“Chị muốn đuổi tôi ra đường sao?”

“Không.” Chị Hạnh nhìn thẳng vào em trai. “Chị muốn em tự sống bằng đôi chân của mình.”

“Chị nói nghe dễ lắm. Tôi đang bị người ta thúc ép từng ngày. Chị có tiền nên chị muốn nói gì chẳng được.”

Tôi đứng giữa hai người, bàn tay lạnh ngắt.

Chỉ vài giờ trước, tôi còn là người đến nhà chị Hạnh để van xin.

Tuấn đã vay ba trăm triệu từ một người quen qua giới thiệu. Ban đầu, em nói vay để mở cửa hàng đồ gia dụng. Nó vẽ ra đủ viễn cảnh sáng sủa, từ doanh thu, lợi nhuận đến kế hoạch hoàn vốn.

Bố mẹ tin.

Tôi cũng tin.

Chúng tôi gom góp cho Tuấn hơn một trăm triệu. Phần thiếu, Tuấn tự vay bên ngoài. Nhưng cửa hàng chưa kịp khai trương thì số tiền đã biến mất gần hết.

Khi bị hỏi, Tuấn nói mình đầu tư nhầm, bị đối tác lừa. Sau đó, một người bạn của em lại tiết lộ Tuấn đã dùng tiền để chạy theo những cuộc vui, mua sắm và trả những khoản nợ cũ.

Ba trăm triệu không chỉ là con số. Nó như một tảng đá treo trên mái nhà chúng tôi.

Người cho vay đã tìm đến ba lần. Họ không làm điều gì quá đáng, nhưng lời nhắc nhở lạnh lùng cũng đủ khiến mẹ mất ngủ, bố bỏ ăn, còn tôi phải chạy khắp nơi hỏi mượn.

Tôi đã nghĩ chị Hạnh là hy vọng cuối cùng.

Chị lấy chồng đã hơn mười năm, cuộc sống ổn định. Chị không giàu có đến mức tiêu tiền không cần nghĩ, nhưng khoản ba trăm triệu vẫn nằm trong khả năng của chị.

Tôi nhớ lúc đến nhà chị, tôi đã khóc.

“Chị cứu Tuấn lần này đi. Em sợ bố mẹ chịu không nổi.”

Chị Hạnh chỉ hỏi một câu.

“Nó có hứa sẽ thay đổi không?”

“Tất nhiên là có.”

“Lần trước nó cũng hứa như vậy.”

Tôi nghẹn lời.

Ba năm trước, Tuấn từng vay tiền bạn bè để mua xe. Bố phải bán mảnh đất nhỏ phía sau nhà để trả giúp. Khi đó, em cũng quỳ xuống, thề sẽ làm lại.

Nhưng rồi đâu lại vào đó.

Chị Hạnh ngồi rất lâu trước khi nói sẽ về nhà bàn chuyện.

Tôi không ngờ điều kiện của chị lại khiến cả gia đình dậy sóng như thế.

Mẹ bắt đầu khóc.

“Con đuổi nó đi rồi nó sống thế nào? Nó chưa từng ở riêng. Cơm còn không biết nấu.”

Chị Hạnh quay sang mẹ.

“Chính vì mẹ luôn nghĩ nó không biết gì nên nó mới không chịu học.”

“Nhưng nó đang khổ!”

“Cả nhà mình cũng đang khổ.”

“Con làm chị mà không biết thương em sao?”

Câu nói ấy khiến nét mặt chị Hạnh thay đổi.

Tôi thấy môi chị khẽ run, nhưng chị không khóc.

“Con đã thương nó quá nhiều rồi.”

“Con đã giúp gì cho nó?” Tuấn gằn giọng.

Chị nhìn Tuấn thật lâu.

“Học phí năm cuối của em là chị đóng.”

Tuấn khựng lại.

“Tiền em mua chiếc xe đầu tiên, chị cho một nửa.”

Mẹ nhìn chị, dường như cũng không nhớ những chuyện ấy.

“Lúc em gây nợ ba năm trước, chị đã đưa bố tám mươi triệu. Chị không nói vì sợ em xấu hổ.”

Tuấn im lặng vài giây rồi quay mặt đi.

“Chị kể công làm gì?”

“Chị không kể công.” Giọng chị thấp xuống. “Chị chỉ muốn mọi người hiểu rằng đây không phải lần đầu.”

Bố tôi từ nãy vẫn im lặng, giờ mới lên tiếng.

“Điều kiện của con cụ thể là gì?”

Mẹ quay sang bố.

“Ông cũng định nghe nó sao?”

Bố không nhìn mẹ. Ông nhìn chị Hạnh, đôi mắt mệt mỏi.

“Con nói hết đi.”

Chị mở chiếc túi, lấy ra một tập giấy.

“Con đã tìm cho Tuấn một chỗ ở thuê nhỏ, tiền thuê ba tháng đầu con trả. Con cũng liên hệ được một xưởng gia công đang cần người học việc. Không phải việc nhàn, nhưng có lương và có chỗ ăn trưa.”

Tuấn cười nhạt.

“Chị muốn tôi đi làm thuê?”

“Em đang nợ ba trăm triệu mà vẫn coi làm thuê là điều đáng xấu hổ sao?”

“Chị đừng lên giọng dạy đời.”

“Chị không dạy đời. Chị đang đưa cho em một cơ hội.”

Tuấn đập tay xuống bàn.

“Cơ hội của chị là đẩy tôi ra ngoài, bắt tôi sống khổ như một kẻ không nhà!”

“Không.” Chị Hạnh đáp ngay. “Cơ hội của chị là để em hiểu một bữa cơm được làm ra thế nào.”

Không khí căng thẳng đến mức tôi cảm thấy ngột ngạt.

Mẹ lại ôm lấy Tuấn.

“Không đi đâu cả. Nhà này là nhà của nó.”

Chị Hạnh nhắm mắt vài giây.

“Nếu Tuấn ở lại, con sẽ không đưa tiền.”

Mẹ nhìn chị như không tin nổi.

“Con đang ép mẹ chọn giữa hai đứa con sao?”

“Không. Con đang yêu cầu mẹ đừng tiếp tục che chắn cho em ấy.”

“Mẹ chỉ thương con mình.”

“Thương mà khiến nó ngày càng yếu đuối thì đó không còn là thương nữa.”

Mẹ giơ tay lên.

Tôi hốt hoảng bước tới, nhưng chưa kịp ngăn thì bàn tay mẹ đã dừng giữa không trung.

Chị Hạnh không tránh.

Chị chỉ đứng yên, mắt đỏ hoe.

“Ngày trước, khi con mười tám tuổi, mẹ bảo con nghỉ học một năm để phụ bố mẹ kiếm tiền cho Tuấn đi học. Con đồng ý.”

Mẹ hạ tay xuống.

“Vì nhà mình khó khăn…”

“Con hiểu. Sau đó con vừa làm vừa học lại. Con chưa từng trách mẹ.”

Giọng chị nghẹn đi.

“Nhưng mẹ luôn nói Tuấn còn nhỏ. Năm nó hai mươi tuổi, mẹ nói nó còn nhỏ. Năm hai mươi lăm tuổi, mẹ vẫn nói nó còn nhỏ. Bây giờ nó gần ba mươi, mẹ vẫn muốn cả nhà gánh thay.”

Tuấn đỏ mặt.

“Chị đừng lôi chuyện cũ ra để hạ nhục tôi.”

“Chị không cần hạ nhục em. Những gì em làm đã đủ khiến cả nhà đau lòng rồi.”

Bố đứng dậy, đi đến trước mặt Tuấn.

“Con nói thật cho bố biết. Số tiền đó con đã dùng vào đâu?”

Tuấn mím môi.

“Con đã nói rồi. Con bị người ta lừa.”

“Bố hỏi lần cuối.”

Tuấn tránh ánh mắt của bố.

“Con… đầu tư vào vài chỗ. Không may thua lỗ.”

Chị Hạnh lấy điện thoại ra, mở một đoạn tin nhắn rồi đặt lên bàn.

“Tối qua, bạn em gửi cho chị.”

Tuấn giật lấy điện thoại.

Trên màn hình là những tin nhắn Tuấn khoe đã dùng tiền để mua đồng hồ, đổi điện thoại, tổ chức những buổi gặp gỡ tốn kém nhằm chứng minh mình đang làm ăn lớn.

Mặt Tuấn trắng bệch.

“Chị theo dõi tôi?”

“Không ai theo dõi em cả. Người ta tìm chị vì họ sợ em tiếp tục lún sâu.”

Mẹ ngồi phịch xuống ghế.

“Tuấn, sao con lại làm thế?”

Tuấn siết chặt điện thoại.

“Con chỉ muốn người ta coi trọng con!”

Bố quát lên.

“Muốn được coi trọng nên con lấy tiền của cả nhà đi khoe khoang sao?”

“Bố có hiểu cảm giác của con không?” Tuấn gào lên. “Ai cũng so sánh con với chị Hạnh. Chị ấy giỏi, chị ấy thành đạt, chị ấy biết lo cho gia đình. Còn con làm gì cũng bị chê!”

Chị Hạnh chết lặng.

Tôi cũng không ngờ Tuấn đã giấu nỗi tự ti ấy lâu đến vậy.

Nó cười cay đắng.

“Con chỉ muốn một lần bước vào đâu đó mà người ta không xem thường con.”

Chị Hạnh nói rất khẽ.

“Nhưng em lại dùng tiền vay để mua sự ngưỡng mộ.”

“Ít nhất lúc đó tôi thấy mình không thua kém chị.”

“Em không thua kém chị vì ít tiền hơn.” Chị nhìn em trai. “Em chỉ thua chính mình khi không dám sống thật.”

Tuấn quay mặt đi, hai vai run lên.

Một lúc lâu, bố mới lên tiếng.

“Bố đồng ý với điều kiện của Hạnh.”

Mẹ bật dậy.

“Ông điên rồi sao?”

Bố lắc đầu.

“Tôi không muốn mất con trai. Chính vì không muốn mất nó nên lần này phải để nó tự chịu trách nhiệm.”

Mẹ khóc nức nở.

Tôi nhìn Tuấn. Nó đứng bất động, đôi mắt đầy giận dữ và tủi nhục.

Sau cùng, Tuấn kéo chiếc túi cũ trong góc nhà, nhét vài bộ quần áo vào.

Mẹ ôm lấy nó.

“Con đừng đi. Mẹ sẽ nghĩ cách khác.”

Tuấn không ôm lại mẹ.

Nó nhìn chị Hạnh.

“Được. Tôi đi.”

Rồi nó chỉ tay vào chị.

“Nhưng chị nhớ lấy. Từ hôm nay, tôi không còn là em chị nữa.”

Cánh cửa đóng sầm.

Mẹ quay sang chị Hạnh, giọng nghẹn ngào.

“Nếu nó xảy ra chuyện gì, mẹ không tha thứ cho con.”

Chị Hạnh đứng giữa căn phòng đầy những mảnh vỡ, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.

“Con cũng không tha thứ cho chính mình nếu cứ để em ấy sống như thế này.”

Đêm đó, chị chuyển đủ ba trăm triệu để giải quyết khoản nợ.

Nhưng món nợ thực sự của gia đình tôi vừa mới bắt đầu được tính lại.

Đó là món nợ của tình thương sai cách, của những năm tháng bao bọc, và của một người con trai chưa từng học cách chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình.


CHƯƠNG 2: NHỮNG NGÀY KHÔNG CÓ MÁI NHÀ CHE CHỞ

Ngày đầu tiên rời khỏi nhà, Tuấn không đến xưởng như chị Hạnh đã sắp xếp.

Nó mang túi quần áo đến ở nhờ nhà một người bạn.

Tuấn nghĩ bạn bè sẽ nhiệt tình giúp đỡ. Trước đây, mỗi lần đi ăn, nó thường là người trả tiền. Nó từng tin những cuộc vui và lời tung hô đã đổi lại được tình nghĩa.

Nhưng đến ngày thứ ba, người bạn bắt đầu khó chịu.

“Tuấn này, cậu định ở đây bao lâu?”

“Vài hôm nữa thôi.”

“Cậu nói câu đó từ hôm đầu rồi.”

“Tớ đang tìm việc.”

Người bạn nhìn Tuấn từ đầu đến chân.

“Xưởng chị cậu tìm không nhận à?”

“Việc đó không hợp với tớ.”

“Cậu đang nợ mà còn chọn việc sao?”

Tuấn nhăn mặt.

“Cậu cũng định dạy đời tớ à?”

“Không. Nhưng nhà tớ nhỏ, vợ tớ sắp về. Cậu thông cảm.”

Chiều hôm ấy, Tuấn phải rời đi.

Nó gọi cho hai người bạn khác. Một người không bắt máy. Người còn lại nói đang bận rồi tắt máy.

Đến tối, Tuấn ngồi một mình trên chiếc ghế gần khu chợ đã vãn người. Trong túi chỉ còn hơn hai trăm nghìn.

Lần đầu tiên, nó nhận ra những người từng gọi mình là anh em không ai hỏi nó đã ăn chưa.

Tuấn lấy điện thoại, mở danh bạ rồi dừng lại ở tên mẹ.

Nó định gọi.

Nhưng lời tuyên bố “không còn là em chị nữa” vẫn còn nguyên trong đầu. Sự tự ái khiến nó tắt màn hình.

Cuối cùng, Tuấn đến căn phòng trọ chị Hạnh đã thuê.

Chủ nhà đưa chìa khóa, không hỏi gì nhiều.

Căn phòng nhỏ đến mức chỉ kê vừa một chiếc giường đơn, một cái bàn và chiếc tủ nhựa. Trên bàn có một túi gạo, vài quả trứng, chai nước mắm và mảnh giấy viết tay.

“Ba tháng tiền phòng đã được trả. Thức ăn đủ dùng vài ngày. Phần còn lại em tự lo.”

Tuấn nhận ra nét chữ của chị Hạnh.

Nó vò mảnh giấy, định ném đi.

Nhưng sau vài giây, nó lại vuốt phẳng rồi nhét vào ngăn bàn.

Sáng hôm sau, Tuấn thức dậy vì đói.

Nó chưa từng nấu cơm. Nó đổ quá nhiều nước khiến nồi cơm nhão nhoét. Trứng chiên cháy một mặt, sống một mặt.

Tuấn vừa ăn vừa thấy cổ họng nghẹn lại.

Ở nhà, mẹ luôn gọi nó xuống ăn. Mâm cơm lúc nào cũng có món nó thích. Nếu về muộn, mẹ để riêng phần thức ăn.

Tuấn từng cho đó là điều đương nhiên.

Giờ đây, bữa cơm cháy khét trước mặt khiến nó lần đầu hiểu có người nấu cho mình mỗi ngày là một dạng yêu thương mà không phải ai cũng có.

Buổi chiều, Tuấn đến xưởng.

Người quản lý nhìn nó.

“Cậu là em của chị Hạnh?”

Tuấn khó chịu.

“Tôi là Tuấn.”

Người quản lý gật đầu.

“Ở đây không ai quan tâm cậu là em ai. Làm được thì ở lại.”

Câu nói ấy chạm đúng lòng tự ái, nhưng Tuấn vẫn im lặng.

Công việc đầu tiên của nó là sắp xếp vật liệu, dọn dẹp khu làm việc và học cách sử dụng những dụng cụ cơ bản.

Mới nửa ngày, hai bàn tay Tuấn đã đỏ rát.

Một người thợ lớn tuổi nhìn nó loay hoay, liền nhắc:

“Cầm như vậy dễ trượt tay. Phải giữ chắc ở đây.”

Tuấn gạt đi.

“Cháu biết rồi.”

Vài phút sau, vật liệu rơi xuống đất, làm cả nhóm phải dừng lại.

Người quản lý nghiêm giọng.

“Không biết thì hỏi. Đừng để sĩ diện làm ảnh hưởng người khác.”

Tuấn đỏ bừng mặt.

Nếu là trước đây, nó đã bỏ về. Nhưng nghĩ đến căn phòng trọ và số tiền còn lại, nó cắn răng làm tiếp.

Tối đó, Tuấn mệt đến mức không muốn nhấc tay.

Điện thoại hiện hơn mười cuộc gọi nhỡ của mẹ.

Nó không gọi lại.

Ở nhà, mẹ ngày nào cũng khóc.

Bà trách chị Hạnh.

“Con thấy chưa? Nó không nghe điện thoại. Chắc nó đang khổ lắm.”

“Con biết.”

“Biết mà con vẫn để nó đi?”

“Con không để nó đi. Con tạo điều kiện để nó bắt đầu lại.”

Mẹ đập tay xuống bàn.

“Con nói nghe lạnh lùng quá.”

Tôi ngồi cạnh, không biết nên bênh ai.

Từ nhỏ, Tuấn là đứa được cả nhà chiều nhất. Nó là con út, lại hay ốm. Mẹ từng thức trắng nhiều đêm chăm nó. Có lẽ vì thế, trong mắt mẹ, Tuấn mãi là cậu bé cần được bảo vệ.

Nhưng chị Hạnh cũng không hề nhẹ lòng.

Tôi từng bắt gặp chị đứng ngoài xưởng từ xa.

Chị không bước vào.

Chị chỉ nhìn Tuấn đang khiêng vật liệu dưới nắng, rồi quay đi.

Tôi hỏi:

“Sao chị không vào thăm nó?”

“Nó cần nghĩ rằng không ai đứng phía sau đỡ nó.”

“Nhưng chị vẫn đến.”

Chị cười buồn.

“Chị là chị của nó. Sao không lo được?”

“Chị có sợ nó hận chị thật không?”

“Có.”

“Vậy sao chị vẫn làm?”

Chị im lặng rất lâu.

“Bởi có những lúc, người thân phải chấp nhận bị ghét để người mình thương có cơ hội trưởng thành.”

Hai tuần trôi qua.

Tuấn bắt đầu quen việc hơn. Nó vẫn ít nói, nhưng không còn phản ứng mỗi khi bị nhắc nhở.

Một hôm, trong giờ nghỉ trưa, người thợ lớn tuổi ngồi cạnh Tuấn.

“Cậu từng làm việc nặng chưa?”

“Chưa.”

“Nhìn là biết.”

Tuấn cười nhạt.

“Chú định chê cháu sao?”

“Không. Tôi chỉ thấy cậu giống con trai tôi.”

Tuấn quay sang.

“Anh ấy cũng làm ở đây à?”

Người đàn ông lắc đầu.

“Nó từng nghĩ kiếm tiền rất dễ. Nó vay mượn để làm ăn rồi thất bại. Gia đình trả giúp lần đầu. Nó lại vay lần nữa.”

Tuấn cúi xuống.

“Sau đó sao?”

“Sau đó tôi không trả nữa.”

“Chú không sợ anh ấy khổ sao?”

“Tôi sợ chứ. Nhưng tôi sợ nhất là nó sống cả đời mà không biết chịu trách nhiệm.”

Người đàn ông nhìn đôi bàn tay chai sần của mình.

“Giờ nó làm nghề sửa chữa. Thu nhập không cao, nhưng đồng tiền sạch và yên lòng.”

Câu chuyện ấy khiến Tuấn im lặng suốt buổi chiều.

Tháng đầu tiên, Tuấn nhận lương.

Số tiền không nhiều. So với những lần nó từng bỏ ra cho một bữa ăn, mức lương ấy thậm chí còn thấp hơn.

Nhưng khi cầm phong bì trong tay, Tuấn thấy một cảm giác khác lạ.

Mỗi đồng tiền đều gắn với những buổi sáng dậy sớm, đôi vai đau, bàn tay trầy xước và những lần bị góp ý.

Nó ghé chợ, mua một ít thịt, rau và hộp sữa.

Khi đi ngang qua quầy bán khăn, Tuấn chợt nhớ chiếc khăn tay của mẹ đã cũ. Nó đứng rất lâu rồi mua một chiếc khăn mới.

Tối đó, Tuấn về nhà.

Mẹ vừa nhìn thấy con đã òa khóc, lao ra ôm chặt.

“Con gầy quá!”

Tuấn đứng cứng người một lúc rồi mới vòng tay ôm mẹ.

“Con vẫn ổn.”

Mẹ kéo nó vào nhà.

“Ở lại đi con. Mẹ không để con đi nữa.”

Tuấn nhìn mâm cơm đã dọn sẵn. Tất cả đều là những món nó thích.

Nó suýt gật đầu.

Nhưng rồi Tuấn nhìn thấy bố đang ngồi im lặng và chị Hạnh đứng phía sau cánh cửa.

Chị không nói gì.

Tuấn lấy chiếc khăn mới đưa cho mẹ.

“Con mua bằng tháng lương đầu tiên.”

Mẹ cầm chiếc khăn, khóc nhiều hơn.

“Con giữ tiền mà ăn uống.”

“Con vẫn còn.”

Thực ra trong túi Tuấn chỉ còn đủ chi tiêu vài ngày.

Nhưng lần đầu tiên mua được món quà bằng tiền do chính mình làm ra, nó thấy lòng bình yên.

Bố hỏi:

“Công việc thế nào?”

“Vất vả.”

“Có muốn nghỉ không?”

Tuấn nhìn chị Hạnh.

“Có lúc muốn.”

“Rồi sao?”

“Rồi con nghĩ nếu nghỉ, con lại trở thành người cũ.”

Cả phòng im lặng.

Mẹ nắm tay Tuấn.

“Con về nhà ở cũng được. Con vẫn đi làm mà.”

Tuấn khẽ lắc đầu.

“Con chưa thể về.”

Mẹ sững lại.

“Vì chị con ép à?”

“Không.”

Tuấn nhìn căn nhà thân thuộc, giọng chậm rãi.

“Vì con sợ ở đây, con lại nghĩ mọi thứ đều có sẵn.”

Chị Hạnh quay mặt đi, giấu đôi mắt đỏ.

Tuấn ăn cơm cùng gia đình rồi trở về phòng trọ.

Trước khi đi, nó dừng trước mặt chị Hạnh.

“Chị đừng nghĩ tôi đã tha thứ.”

Chị gật đầu.

“Chị không cần em tha thứ ngay.”

“Nhưng tôi sẽ trả lại ba trăm triệu.”

“Chị không cần tiền.”

“Tôi cần.”

Tuấn siết chặt bàn tay.

“Không phải để trả chị. Tôi muốn trả món nợ của chính mình.”

Từ hôm đó, Tuấn bắt đầu ghi chép từng khoản chi tiêu.

Nó bỏ thuốc, bỏ những cuộc gặp vô bổ, bán chiếc đồng hồ đắt tiền còn giữ lại. Số tiền bán được, nó đưa thẳng cho chị Hạnh.

Chị không nhận.

Tuấn đặt phong bì xuống bàn.

“Chị không nhận thì tôi sẽ gửi bố giữ.”

“Em cần tiền để sống.”

“Em cần học cách trả giá cho sai lầm.”

Lần đầu tiên, chị Hạnh mỉm cười.

“Vậy chị giữ. Nhưng chị sẽ ghi lại từng khoản.”

“Cứ ghi.”

Tuấn quay đi.

Chị gọi lại.

“Tuấn.”

Nó dừng bước nhưng không quay đầu.

“Chị chưa từng muốn em thua kém chị.”

Tuấn im lặng.

“Chị chỉ muốn em đừng tự coi thường chính mình.”

Đôi vai Tuấn khẽ rung lên.

Nó không trả lời, nhưng lần này khi bước đi, sự giận dữ trong mắt đã không còn nguyên vẹn như trước.


CHƯƠNG 3: MÓN NỢ ĐƯỢC TRẢ BẰNG SỰ TRƯỞNG THÀNH

Sáu tháng sau, Tuấn trở thành người đến xưởng sớm nhất.

Nó không còn là chàng trai than phiền vì đôi tay đau hay quần áo lấm bụi. Nó đã học được cách làm việc cẩn thận, biết nhận lỗi và chủ động giúp những người mới.

Người quản lý gọi Tuấn vào một buổi chiều.

“Tháng sau, tôi muốn cậu phụ trách nhóm nhỏ.”

Tuấn bất ngờ.

“Cháu sao?”

“Cậu tiến bộ nhanh.”

“Nhưng cháu mới làm chưa lâu.”

“Lâu hay không không quan trọng bằng thái độ.”

Tuấn cúi đầu.

“Cháu cảm ơn.”

Người quản lý nhìn nó.

“Chị cậu từng nói, cậu không phải người xấu. Chỉ là chưa từng bị đặt vào hoàn cảnh phải lớn.”

Tuấn khựng lại.

“Chị ấy nói vậy sao?”

“Cô ấy còn dặn không được ưu ái cậu.”

Tuấn bật cười.

“Đúng là chị ấy.”

Tối hôm đó, Tuấn đến nhà chị Hạnh.

Chị đang ngồi dạy con học. Thấy em trai, chị hơi ngạc nhiên.

“Có chuyện gì vậy?”

Tuấn đặt một cuốn sổ lên bàn.

“Em đã trả được gần một phần tư.”

Chị mở sổ. Từng khoản tiền đều được ghi rõ ngày tháng, từ tiền bán đồ dùng đến tiền tiết kiệm mỗi tháng.

“Em không cần ép mình quá.”

“Em không ép.”

Tuấn ngồi xuống.

“Em thấy nhẹ lòng.”

Chị nhìn em trai.

“Em đến chỉ để đưa sổ sao?”

Tuấn do dự.

“Em được giao phụ trách nhóm.”

Chị mỉm cười.

“Chúc mừng em.”

“Chị không bất ngờ à?”

“Không.”

“Tại sao?”

“Vì chị biết em làm được.”

Tuấn cúi đầu, hai tay đan vào nhau.

“Vậy tại sao ngày trước chị không nói?”

“Chị đã nói nhiều lần. Nhưng em chỉ nghe những lời khen em muốn nghe.”

Câu nói ấy không làm Tuấn tức giận như trước.

Nó thở dài.

“Em từng nghĩ chị coi thường em.”

“Chị chưa từng coi thường em.”

“Nhưng mọi người luôn so sánh.”

“Chị cũng từng bị so sánh.”

Tuấn ngẩng lên.

“Với ai?”

“Với em.”

Tuấn ngạc nhiên.

Chị Hạnh cười buồn.

“Ngày nhỏ, mẹ thường nói em tình cảm hơn, biết làm mẹ vui hơn. Chị ít nói nên ai cũng nghĩ chị mạnh mẽ, không cần được quan tâm.”

Tuấn im lặng.

“Chị từng ghen với em sao?”

“Có.”

“Vậy sao chị vẫn giúp em?”

“Vì ghen tị là cảm xúc. Còn tình thân là lựa chọn.”

Tuấn nhìn chị rất lâu.

Lần đầu tiên, nó nhận ra chị gái không phải người hoàn hảo, lạnh lùng và luôn đứng trên cao như nó từng nghĩ.

Chị cũng từng tổn thương.

Chị cũng từng cần được công nhận.

Chỉ khác là chị đã chọn biến nỗi buồn thành động lực, còn nó từng biến sự tự ti thành thói khoe khoang.

Tuấn đứng dậy.

“Em xin lỗi.”

Chị Hạnh sững người.

“Vì chuyện gì?”

“Vì đã nói không còn là em chị nữa.”

Giọng Tuấn nghẹn lại.

“Và vì đã nghĩ chị muốn đẩy em ra đường.”

Chị bước đến, đặt tay lên vai em.

“Nếu hôm đó em không đi, có lẽ chị cũng không biết mình có làm đúng hay không.”

“Chị có sợ em xảy ra chuyện không?”

“Ngày nào cũng sợ.”

“Vậy sao chị không gọi?”

“Vì chị biết em sẽ quay về nếu còn một cánh cửa mở quá dễ dàng.”

Tuấn cúi đầu.

“Em từng ghét chị.”

“Chị biết.”

“Bây giờ vẫn còn hơi giận.”

Chị bật cười.

“Thế là tiến bộ rồi.”

Hai chị em nhìn nhau. Sau vài giây, Tuấn dang tay ôm chị.

Nó đã lâu không ôm chị gái.

Trong ký ức, lần cuối cùng có lẽ là khi nó còn rất nhỏ, bị ngã ngoài sân và chị cõng vào nhà.

“Cảm ơn chị.”

Chị Hạnh vỗ nhẹ lưng em.

“Đừng cảm ơn bằng lời. Hãy sống tử tế.”

Một năm sau ngày Tuấn rời nhà, gia đình tôi tổ chức một bữa cơm nhỏ.

Không có dịp đặc biệt. Chỉ là bố muốn tất cả ngồi lại với nhau.

Tuấn mang đến một phong bì dày.

Nó đặt trước mặt chị Hạnh.

“Đây là phần còn lại em tích góp được và tiền thưởng.”

Chị mở ra rồi đẩy lại.

“Em giữ đi.”

“Chúng ta đã thống nhất.”

“Chị đổi ý.”

Tuấn nhíu mày.

“Chị lại muốn làm gì?”

Mẹ lập tức căng thẳng.

“Hạnh, con đừng đưa thêm điều kiện gì nữa.”

Cả nhà bật cười.

Chị Hạnh lấy cuốn sổ đã ghi các khoản Tuấn trả suốt một năm.

“Tổng số tiền em gửi chưa đủ ba trăm triệu.”

Tuấn định nói thì chị giơ tay.

“Nhưng món nợ của em đã được trả đủ.”

“Chị nói gì vậy?”

“Ba trăm triệu chị bỏ ra không phải để mua lại sự bình yên. Chị dùng nó để buộc em đối diện với cuộc sống.”

Chị đặt cuốn sổ trước mặt Tuấn.

“Em đã trả bằng những ngày làm việc chăm chỉ, bằng sự thay đổi và bằng việc khiến bố mẹ có thể yên tâm.”

Tuấn lắc đầu.

“Tiền vẫn là tiền.”

“Đúng. Vì vậy, chị đã gửi toàn bộ số tiền em trả vào một khoản riêng.”

“Để làm gì?”

“Để em bắt đầu công việc của riêng mình khi đủ kinh nghiệm.”

Tuấn chết lặng.

Chị tiếp tục:

“Không phải cửa hàng hào nhoáng. Không vay mượn. Không khoe khoang. Em chỉ được dùng khi có kế hoạch rõ ràng và được bố đồng ý.”

Bố gật đầu.

“Bố đã xem kế hoạch con viết. Nó thực tế.”

Tuấn nhìn bố.

“Bố biết rồi sao?”

“Biết.”

Mẹ lau nước mắt.

“Hạnh nói với mẹ từ mấy tháng trước.”

Tuấn quay sang chị.

“Vậy từ đầu chị đã định trả lại tiền cho em?”

“Không.”

“Thế tại sao…”

“Nếu em không thay đổi, chị sẽ dùng số tiền ấy để chăm sóc bố mẹ.”

Chị nhìn thẳng vào em.

“Cơ hội không phải phần thưởng cho lời hứa. Nó chỉ dành cho người chứng minh được mình có trách nhiệm.”

Tuấn cúi xuống, đôi mắt đỏ hoe.

“Em không biết phải nói gì.”

Mẹ nắm lấy tay hai chị em.

“Mẹ mới là người phải xin lỗi.”

Chị Hạnh quay sang.

“Mẹ có làm gì đâu?”

“Mẹ đã thương Tuấn theo cách khiến nó tưởng ai cũng phải hy sinh cho nó.”

Mẹ nhìn con trai.

“Con ốm yếu từ nhỏ nên mẹ luôn sợ con khổ. Mẹ đâu biết càng giữ con trong tay, mẹ càng khiến con không biết tự đứng.”

Tuấn siết tay mẹ.

“Không phải lỗi của mẹ.”

“Có lỗi thì phải nhận.”

Bố chậm rãi nói:

“Nhà mình ai cũng có lỗi. Bố biết con tiêu tiền không đúng nhưng vẫn im lặng vì sợ con tự ái. Sự im lặng của bố cũng là dung túng.”

Tôi nhìn từng người.

“Còn em thì chạy đi vay tiền khắp nơi, chỉ mong giải quyết thật nhanh. Em cũng không hỏi vì sao chuyện này cứ lặp lại.”

Không khí trầm xuống, nhưng không còn nặng nề.

Đó không phải buổi xét lỗi.

Đó là lần đầu tiên gia đình tôi thật sự nhìn thẳng vào những điều đã khiến chúng tôi tổn thương nhau.

Tuấn mở phong bì, lấy ra một phần tiền rồi đặt trước mặt bố mẹ.

“Con muốn sửa lại căn bếp.”

Mẹ vội lắc đầu.

“Không cần đâu.”

“Cần chứ. Mái bị dột lâu rồi.”

“Con giữ tiền làm ăn.”

“Con sẽ làm từ từ.”

Tuấn nhìn mọi người, mỉm cười.

“Lần này, con không cần chứng minh với người ngoài. Con chỉ muốn làm điều có ích cho gia đình.”

Vài tháng sau, Tuấn mở một cơ sở nhỏ cùng hai người thợ quen.

Nó không tổ chức khai trương lớn. Không mua đồ đắt tiền. Không vay thêm ngoài khả năng.

Ngày đầu tiên bắt đầu công việc, Tuấn treo trong góc phòng một tờ giấy cũ.

Đó là mảnh giấy chị Hạnh từng để lại trong căn phòng trọ.

“Ba tháng tiền phòng đã được trả. Thức ăn đủ dùng vài ngày. Phần còn lại em tự lo.”

Bên dưới, Tuấn viết thêm một dòng:

“Không ai có thể lo thay mình cả đời.”

Công việc ban đầu không thuận lợi. Có tháng lợi nhuận rất ít. Có người hẹn rồi không đến. Có lần Tuấn làm sai phải nhận trách nhiệm và sửa lại không lấy tiền.

Nhưng nó không bỏ cuộc.

Mỗi tối, Tuấn vẫn ghi chép thu chi. Mỗi tháng, nó vẫn về ăn cơm với bố mẹ và ghé thăm chị Hạnh.

Trong bữa cơm cuối năm, mẹ gắp thức ăn cho Tuấn theo thói quen.

“Ăn thêm đi con.”

Tuấn cười.

“Mẹ để con tự gắp.”

Mẹ khựng lại rồi bật cười.

“Ừ, con tự gắp.”

Chỉ một câu nói rất nhỏ, nhưng tất cả đều hiểu.

Mẹ đã học cách yêu mà không bao bọc.

Bố đã học cách nghiêm khắc mà không lạnh lùng.

Chị Hạnh đã học cách nói ra những tổn thương của mình.

Còn Tuấn đã hiểu rằng lòng tự trọng không được mua bằng đồng hồ đắt tiền hay những lời tung hô. Nó được xây bằng việc dám nhận sai, dám bắt đầu lại và sống có trách nhiệm.

Ba trăm triệu từng khiến gia đình tôi suýt chia rẽ.

Nhưng cuối cùng, cũng chính số tiền ấy buộc chúng tôi hiểu một điều đặc biệt.

Tình thân không phải là giúp nhau tránh mọi khó khăn.

Đôi khi, tình thân chân thành nhất là dám lùi lại, để người mình yêu tự bước qua thử thách.

Bởi một bàn tay luôn kéo ta lên có thể cứu ta trong chốc lát.

Nhưng chỉ khi tự đứng dậy, ta mới thật sự trưởng thành.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.