– Anh dọn ra khỏi nhà tôi trước cuối tuần này!
Câu nói của Minh vang lên giữa phòng khách, sắc lạnh đến mức chiếc thìa trong tay chị gái anh rơi xuống nền gạch.
Hà tái mặt.
Ở góc phòng, Phong vẫn ngồi trước màn hình máy tính. Tai nghe lớn trùm kín hai tai, hai tay anh liên tục bấm bàn phím. Trò chơi trên màn hình phát ra những tiếng động dồn dập, hoàn toàn đối lập với bầu không khí căng thẳng đang bao trùm căn nhà.
Minh bước tới, giật dây điện khỏi ổ cắm.
Màn hình tắt phụt.
Phong bật dậy:
– Cậu làm cái gì vậy?
– Tôi nói anh dọn ra khỏi nhà tôi.
– Cậu có biết tôi đang làm việc không?
Minh bật cười, nhưng ánh mắt không có chút vui vẻ nào.
– Chơi game từ trưa đến gần nửa đêm mà anh gọi là làm việc?
Phong kéo chiếc tai nghe xuống, mặt đỏ lên:
– Tôi đang luyện tập. Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, đây là hướng đi của tôi.
– Hướng đi của anh là nằm trong phòng điều hòa, ăn cơm vợ nấu, dùng điện tôi trả và chờ một ngày nào đó tự nhiên thành công sao?
Hà vội bước đến, kéo tay em trai:
– Minh, em bình tĩnh. Có chuyện gì từ từ nói.
Minh quay sang chị:
– Em đã từ từ nói suốt bốn năm rồi.
Hà cứng người.
Bốn năm trước, khi Phong nghỉ việc, vợ chồng anh xin đến ở nhờ nhà Minh vài tháng.
Khi ấy, Minh vừa mua được căn nhà nhỏ sau nhiều năm tiết kiệm. Anh sống một mình, căn phòng phía sau còn trống. Thấy chị gái khó khăn, Minh không đắn đo.
Phong từng làm việc tại một cửa hàng điện tử. Sau một lần mâu thuẫn với người quản lý, anh nghỉ ngang. Anh nói công việc ấy không phù hợp, rằng anh muốn theo đuổi một hướng đi sáng tạo hơn.
– Anh chỉ cần ba tháng – Phong từng nói. – Anh sẽ tìm lại đam mê và bắt đầu một công việc thực sự thuộc về mình.
Hà tin chồng.
Minh cũng tin.
Nhưng ba tháng thành nửa năm. Nửa năm thành một năm. Rồi bốn năm trôi qua.
Phong không đi tìm việc.
Anh bắt đầu chơi game nhiều hơn, tham gia vài nhóm trực tuyến, nói rằng đang nghiên cứu cách phát triển nội dung. Có thời gian anh mua micro, đèn và bàn phím mới bằng tiền Hà đưa. Anh quay được vài đoạn video rồi bỏ dở vì “chưa đúng thời điểm”.
Mỗi lần Minh hỏi, Phong đều có một lý do.
– Thiết bị chưa đủ tốt.
– Thị trường đang thay đổi.
– Tôi cần xây dựng hình ảnh trước.
– Chỉ cần một cơ hội bứt phá.
Nhưng cơ hội ấy không bao giờ đến.
Người duy nhất phải bứt mình qua từng ngày là Hà.
Buổi sáng, cô dậy từ năm giờ, chuẩn bị đồ ăn rồi đi bán hàng thuê. Buổi chiều, cô nhận thêm đồ về làm tại nhà. Tối đến, sau khi dọn dẹp xong, cô lại ngồi tính từng khoản chi phí.
Trong khi đó, Phong thường ngủ đến gần trưa.
Anh ăn thức ăn Hà để lại, để nguyên bát đĩa trong bồn rồi vào phòng chơi game. Khi đói, anh nhắn vợ mua thêm đồ ăn. Khi máy tính có vấn đề, anh hỏi Minh tiền sửa.
Minh từng nhiều lần góp ý.
– Anh có thể vừa đi làm vừa theo đuổi sở thích.
Phong khó chịu:
– Cậu không hiểu. Đi làm tám tiếng một ngày thì còn thời gian đâu mà phát triển đam mê?
– Nhưng hiện tại đam mê chưa nuôi được anh.
– Ai thành công mà chẳng phải trải qua giai đoạn khó khăn?
Minh nhìn chị gái đang cặm cụi rửa bát, đáp:
– Người trải qua khó khăn là chị tôi, không phải anh.
Từ hôm đó, Phong giữ khoảng cách với em vợ. Anh nói Minh coi thường mình, chỉ biết dùng tiền để đánh giá người khác.
Hà luôn đứng giữa hòa giải.
– Em đừng nói anh ấy nặng lời.
– Phong cũng đang cố gắng.
– Chị tin rồi sẽ có ngày anh ấy thay đổi.
Minh không muốn chị buồn nên im lặng.
Cho đến buổi tối hôm ấy.
Minh đi làm về sớm, thấy một người lạ đang đứng trước cổng đòi gặp Hà. Người đó cầm theo tập giấy và liên tục nói rằng Phong đã vay một khoản tiền để “đầu tư thiết bị”, quá hạn nhiều tháng chưa trả.
Minh không biết gì về chuyện này.
Hà cũng không biết.
Khi người kia rời đi, Hà ngồi sụp xuống ghế.
– Anh ấy nói Phong vay bao nhiêu?
Minh đặt tập giấy lên bàn.
– Số tiền này không nhỏ.
Hà cầm lên, hai tay run rẩy.
– Không thể nào. Phong nói bộ máy mới do bạn cho mượn.
Minh nhìn chị:
– Chị vẫn còn muốn tin anh ấy sao?
Hà cúi đầu.
Đúng lúc ấy, Phong từ phòng bước ra, vừa đi vừa hỏi:
– Có gì ăn không em? Anh đói quá.
Hà nhìn chồng, đôi mắt đỏ lên.
– Anh vay tiền à?
Phong khựng lại.
– Ai nói?
– Anh trả lời em đi!
Phong liếc thấy tập giấy trên bàn, sắc mặt thay đổi.
– Anh định nói với em.
– Khi nào? Khi người ta lấy hết đồ trong nhà sao?
– Em làm gì mà lớn tiếng vậy? Anh vay để đầu tư cho công việc.
Minh bước tới:
– Công việc nào?
– Cậu đừng xen vào chuyện vợ chồng tôi.
– Anh đang ở nhà tôi, dùng đồ trong nhà tôi, để người ta tìm đến cửa nhà tôi. Anh nghĩ tôi không được xen vào sao?
Phong chỉ tay vào mặt Minh:
– Cậu đừng tưởng có căn nhà là có quyền xem thường người khác!
Minh gạt tay anh xuống.
– Tôi không xem thường người chưa thành công. Tôi chỉ không chấp nhận người không chịu làm gì nhưng luôn bắt người khác nuôi giấc mơ của mình.
Phong nghiến răng:
– Cậu không biết tôi đã chịu áp lực thế nào.
– Áp lực gì? Áp lực vì mỗi ngày phải chọn chơi trò nào trước sao?
Hà bật khóc:
– Hai người đừng cãi nữa!
Nhưng Minh không dừng lại.
Anh chỉ vào người chị gầy đi thấy rõ:
– Anh nhìn chị tôi đi. Chị ấy làm từ sáng đến tối, tháng trước còn ngất trong bếp vì kiệt sức. Anh có biết không?
Phong im lặng.
Minh tiếp tục:
– Anh có biết chị ấy đã bán chiếc vòng mẹ cho để trả tiền sửa máy cho anh không?
Phong quay sang vợ:
– Em bán chiếc vòng rồi sao?
Hà lau nước mắt:
– Nếu em không bán thì anh lấy gì thay linh kiện?
Phong lúng túng:
– Anh đã nói rồi, khi thành công anh sẽ mua lại cho em cái khác.
Hà nhìn chồng thật lâu.
– Bao giờ anh mới thành công?
– Anh đang cố.
– Cố ở đâu?
Giọng Hà rất nhỏ, nhưng lại khiến Phong sững người.
Suốt bốn năm, đây là lần đầu tiên cô hỏi chồng như vậy.
– Em cũng giống Minh, bắt đầu coi thường anh rồi phải không?
Hà lắc đầu.
– Em không coi thường anh. Em chỉ mệt.
Phong bước tới:
– Hà, em phải tin anh. Anh sắp có cơ hội rồi. Một người trong nhóm nói sẽ giới thiệu anh tham gia một dự án lớn.
Minh cười lạnh:
– Và trước khi dự án lớn xuất hiện, anh lại vay thêm tiền?
Phong quay sang quát:
– Tôi sẽ trả!
– Bằng gì?
– Tôi sẽ kiếm được!
– Khi nào?
Phong không đáp.
Minh nói dứt khoát:
– Anh có bảy ngày để tìm chỗ ở khác.
Hà hoảng hốt:
– Minh!
– Chị đừng ngăn em nữa.
– Nhưng anh ấy là chồng chị.
– Chính vì là chồng chị nên anh ấy càng phải có trách nhiệm. Ở đây thêm một ngày, anh ấy càng nghĩ chị và em sẽ tiếp tục gánh thay.
Phong nhìn Hà:
– Em cũng muốn anh đi?
Hà mấp máy môi nhưng không nói được.
Phong cười cay đắng:
– Được. Tôi hiểu rồi. Lúc khó khăn thì ai cũng quay lưng.
Anh trở vào phòng, đóng mạnh cửa.
Hà ngồi xuống ghế, nước mắt không ngừng rơi.
– Em làm vậy có quá đáng không?
Minh ngồi cạnh chị.
– Em không đuổi chị.
– Nhưng anh ấy không có nơi nào để đi.
– Một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, khỏe mạnh, có khả năng lao động mà bốn năm không tự tìm nổi chỗ ở, đó không phải vì không thể. Đó là vì anh ấy biết luôn có người lo thay.
Hà ôm mặt.
– Chị sợ nếu ép quá, anh ấy sẽ suy sụp.
Minh im lặng vài giây rồi nói:
– Chị cũng đang suy sụp. Nhưng có ai dừng lại để lo cho chị không?
Câu hỏi ấy khiến Hà bật khóc lớn hơn.
Trong phòng, Phong đứng sau cánh cửa, nghe rõ từng lời.
Anh nhìn chiếc máy tính, nhìn đống vỏ đồ ăn trên bàn và chiếc giường chưa gấp chăn.
Lần đầu tiên, căn phòng quen thuộc không còn giống nơi anh theo đuổi ước mơ.
Nó giống một cái hang anh đã trốn vào suốt bốn năm.
Nhưng thay vì thừa nhận, Phong siết chặt tay.
Anh vẫn nghĩ Minh ghen ghét mình.
Anh vẫn nghĩ Hà không còn tin chồng.
Và sâu trong lòng, anh tin chỉ cần có thêm một cơ hội, anh sẽ chứng minh tất cả đều sai.
Sáng hôm sau, Phong biến mất.
Anh mang theo máy tính, quần áo và toàn bộ số tiền còn lại trong ngăn kéo của Hà.
Trên bàn chỉ có một mảnh giấy:
“Anh sẽ trở về khi đã thành công. Đến lúc đó, mọi người sẽ phải hối hận vì hôm nay đã không tin anh.”
Hà cầm tờ giấy, toàn thân run lên.
Cô mở ngăn kéo.
Số tiền dành để đóng học phí cho con gái đã không còn.
Hà ngã ngồi xuống nền nhà.
Minh đứng chết lặng.
Và lúc ấy, anh biết chuyện không còn chỉ là một người đàn ông lười biếng.
Phong đã đẩy cả gia đình đến một giới hạn không thể quay lại bằng vài lời hứa nữa.
Chương 2: Cái giá của một giấc mơ vay mượn
Ba ngày đầu, Phong không gọi về.
Hà nhắn hàng chục tin, chỉ nhận được một dấu hiệu cho biết anh đã đọc.
“Anh đang ở đâu?”
“Tiền đó là học phí của con.”
“Em không trách anh, chỉ cần anh gọi về.”
“Con bé hỏi cha đi đâu.”
Không có hồi âm.
Minh càng nhìn chị càng tức giận.
– Chị đừng nhắn nữa.
– Chị sợ anh ấy làm điều dại dột.
– Người lấy tiền của vợ rồi bỏ đi không phải người đang nghĩ cho gia đình.
Hà cúi đầu.
– Dù sao anh ấy vẫn là cha của con chị.
Minh thở dài.
Cháu gái của anh, bé Linh, mới tám tuổi. Con bé vẫn nghĩ cha đang đi làm xa. Hà không đủ can đảm nói sự thật.
Mỗi tối, Linh đều hỏi:
– Khi nào cha về hả mẹ?
Hà cố mỉm cười:
– Khi nào xong việc, cha sẽ về.
– Cha có mua quà cho con không?
Hà quay mặt đi.
– Chắc là có.
Nhưng sau khi con ngủ, cô thường ngồi một mình trước cửa phòng trống của chồng.
Bên trong chỉ còn chiếc bàn cũ và vài sợi dây điện. Khoảng trống ấy khiến cô vừa giận vừa thương, vừa muốn đóng cửa lại mãi mãi, vừa mong Phong đột nhiên bước về.
Một tuần sau, Phong gọi.
Giọng anh đầy hào hứng:
– Hà, anh sắp làm được rồi.
Hà siết điện thoại.
– Anh đang ở đâu?
– Anh ở cùng vài người bạn. Bọn anh đang chuẩn bị một dự án phát sóng và thi đấu.
– Tiền của con đâu?
Phong im lặng vài giây.
– Anh dùng một phần để góp thiết bị.
– Anh lấy hết số tiền đó!
– Anh chỉ mượn tạm. Khi có thu nhập, anh sẽ trả gấp đôi.
Hà nhắm mắt.
– Phong, con sắp đến hạn đóng học phí.
– Em hỏi Minh cho mượn trước đi.
Hà như không tin vào tai mình.
– Anh lấy tiền của con rồi bảo em hỏi em trai?
– Minh có điều kiện. Nó giúp một lần thì có sao?
– Anh vẫn nghĩ mọi người phải tiếp tục lo cho anh à?
Phong khó chịu:
– Em đừng nói giống nó. Anh đang làm việc nghiêm túc.
– Vậy anh cho em biết dự án cụ thể là gì, ai phụ trách, bao giờ có thu nhập?
Phong ngập ngừng.
– Những chuyện này em không hiểu đâu.
Hà bật cười trong nước mắt.
– Suốt bốn năm, mỗi lần em hỏi, anh đều nói em không hiểu.
– Em chỉ cần tin anh.
– Em đã tin anh bốn năm rồi.
Phong im lặng.
Hà nói tiếp:
– Em không cần anh kiếm thật nhiều tiền. Em chỉ cần anh cùng em nuôi con, cùng trả tiền nhà, cùng dọn một bữa cơm. Nhưng anh chưa từng hỏi em có mệt không.
– Anh cũng mệt chứ!
– Anh mệt vì theo đuổi giấc mơ. Còn em mệt vì phải sống thay cả phần trách nhiệm của anh.
Phong nổi nóng:
– Nếu em không ủng hộ thì thôi!
Cuộc gọi bị ngắt.
Hà nhìn màn hình tối đen, cảm giác như một điều gì đó trong lòng cũng vừa tắt.
Minh đóng học phí cho Linh.
Hà nhất quyết viết giấy nợ.
– Chị là chị em.
– Nhưng chị không muốn biến mình thành người dựa dẫm như Phong.
Minh nhìn chị rồi nhận tờ giấy.
– Vậy chị định thế nào?
Hà im lặng.
– Chị chưa biết.
– Chị có muốn anh ấy quay về không?
Câu hỏi khiến cô nghẹn lại.
– Chị muốn chồng chị quay về. Nhưng người đàn ông đã lấy tiền của con rồi bỏ đi… chị không biết có còn là người chị từng cưới hay không.
Trong khi đó, Phong sống cùng ba người quen trong một căn phòng thuê chật chội.
Họ đã hứa với nhau sẽ xây dựng một nhóm chơi game chuyên nghiệp, phát sóng hằng ngày và kiếm tiền từ người xem.
Những ngày đầu, Phong rất hào hứng.
Anh dùng số tiền lấy từ Hà để mua thêm thiết bị, trả tiền phòng và chi phí sinh hoạt. Anh tin chỉ cần vài tháng, lượng người xem sẽ tăng.
Nhưng thực tế khác xa những gì anh tưởng tượng.
Mạng thường xuyên chập chờn.
Thiết bị cũ nhanh chóng hỏng.
Những người cùng nhóm không thống nhất được lịch làm việc. Người muốn chơi trò này, người muốn làm nội dung khác. Có người chỉ xuất hiện khi vui, còn lúc cần chia tiền điện, tiền phòng thì biến mất.
Phong bắt đầu cáu gắt.
– Muốn thành công mà ai cũng làm tùy hứng thế này thì sao được?
Một người đáp:
– Anh nói như thể anh chuyên nghiệp lắm. Anh cũng có kinh nghiệm gì đâu?
Phong sững lại.
Anh nhận ra mình không có kỹ năng nổi bật hơn họ. Khả năng chơi của anh chỉ ở mức bình thường. Cách nói chuyện trước máy quay cũng thiếu tự nhiên. Những đoạn phát sóng dài nhiều giờ chỉ có vài người xem, phần lớn là bạn bè vào trêu đùa.
Số tiền cạn dần.
Phong gọi cho một người từng hứa giới thiệu dự án.
– Bao giờ bên anh bắt đầu?
Người kia trả lời qua loa:
– Kế hoạch thay đổi rồi. Khi nào cần tôi sẽ báo.
– Nhưng anh nói tháng này có thể tham gia.
– Tôi chỉ nói có thể, không hứa chắc.
Cuộc gọi kết thúc.
Phong ngồi trước màn hình, cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.
Anh đã dùng tiền học của con cho một lời hứa chưa bao giờ chắc chắn.
Hai tháng sau, nhóm tan rã.
Một người âm thầm dọn đi, mang theo chiếc micro Phong mua. Người khác để lại phần tiền phòng chưa thanh toán. Chủ nhà yêu cầu Phong trả đủ hoặc dọn ra.
Anh bán bàn phím, tai nghe và vài linh kiện.
Cuối cùng, chiếc máy tính anh từng xem như tài sản quý giá nhất cũng phải đem bán.
Phong đứng ngoài cửa hàng, cầm số tiền còn lại trong tay. Nó chỉ đủ trả nợ phòng và mua vài bữa ăn.
Không còn máy tính, không còn nhóm, không còn dự án.
Giấc mơ anh nói suốt bốn năm biến mất nhanh đến mức Phong không kịp hiểu mình đã sai từ đâu.
Anh gọi cho Hà.
Số của anh đã bị chặn.
Phong gọi cho Minh.
Minh bắt máy.
– Có chuyện gì?
Phong cố giữ giọng bình thường:
– Cho tôi nói chuyện với Hà.
– Chị ấy không muốn nghe.
– Tôi là chồng cô ấy.
– Khi lấy tiền của con rồi bỏ đi, anh có nhớ mình là chồng, là cha không?
Phong siết điện thoại.
– Tôi gặp chút khó khăn.
– Anh cần bao nhiêu?
Phong khựng lại.
Anh tưởng Minh định giúp.
– Tôi không gọi để xin tiền.
– Vậy anh gọi làm gì?
Phong không trả lời được.
Minh nói tiếp:
– Anh đang ở đâu?
– Không cần cậu biết.
– Nếu anh muốn quay về căn nhà này thì không được.
Phong nổi giận:
– Cậu có quyền gì cấm tôi gặp vợ con?
– Tôi không cấm. Nhưng anh không được quay về sống như trước.
– Tôi sẽ nói chuyện với Hà.
– Chị ấy sẽ tự quyết định. Nhưng tôi nói trước, nếu anh còn dùng lời hứa để thao túng chị ấy, tôi sẽ không im lặng.
Phong cúp máy.
Anh lang thang đến tối.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh không có nơi để ngủ.
Phong ngồi trên ghế đá dưới mái che, nhìn những gia đình đi ngang. Một người cha đang cõng con nhỏ, vừa đi vừa hỏi hôm nay con học được gì. Đứa bé cười ríu rít, ôm cổ cha.
Phong nhớ Linh.
Anh không nhớ lần cuối mình đưa con đi học là khi nào.
Anh thường than bận chơi, bảo Hà đưa đi. Có lúc Linh đứng ngoài cửa phòng hỏi:
– Cha chơi với con một chút được không?
Anh không quay lại:
– Con ra ngoài với mẹ đi, cha đang làm việc.
Bây giờ, Phong mới thấy cái gọi là “làm việc” của mình đã chiếm mất bao nhiêu khoảnh khắc.
Sáng hôm sau, anh tìm đến một khu chợ xin bốc dỡ hàng.
Người thuê nhìn anh:
– Làm nổi không?
Phong đáp:
– Tôi làm được.
Nhưng chỉ sau vài giờ, hai tay anh đã phồng rộp, lưng đau nhức. Nhiều năm ngồi trước máy tính khiến cơ thể anh không quen lao động nặng.
Một người làm cùng đưa chai nước:
– Mới làm lần đầu à?
Phong gật đầu.
– Trước anh làm gì?
Phong cười nhạt:
– Theo đuổi ước mơ.
Người kia không hiểu, chỉ nói:
– Có ước mơ thì tốt. Nhưng bụng đói vẫn phải ăn.
Câu nói đơn giản ấy theo Phong suốt cả ngày.
Anh bắt đầu nhận những việc thời vụ. Khi thì chuyển hàng, khi thì phụ sửa đồ điện, khi thì giao đồ. Tiền ít nhưng là lần đầu tiên sau nhiều năm, anh tự kiếm được bằng sức lao động thực sự.
Buổi tối, Phong thuê một chỗ ngủ nhỏ.
Anh mua cuốn sổ, ghi từng khoản chi.
Mỗi ngày, anh để riêng một ít tiền vào phong bì có ghi: “Trả lại cho Linh.”
Sau hơn ba tháng, Phong quay về.
Anh không đến nhà Minh ngay.
Anh đứng bên kia đường rất lâu, nhìn Hà đón con về. Cô gầy hơn trước nhưng ánh mắt bình tĩnh hơn. Linh vừa đi vừa kể chuyện, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn mẹ cười.
Phong muốn chạy sang ôm con.
Nhưng chân anh không nhúc nhích.
Anh hiểu mình không thể trở về chỉ vì nhớ gia đình.
Anh cần chứng minh rằng lần này mình không quay lại để tiếp tục được nuôi.
Phong đến tìm việc tại một cửa hàng sửa chữa thiết bị nhỏ. Anh nói thật mình từng biết lắp ráp máy tính nhưng đã bỏ nghề lâu.
Người chủ bảo:
– Tôi có thể cho anh thử việc. Lương không cao, phải làm từ việc đơn giản.
Phong gật đầu:
– Tôi chấp nhận.
Một tháng sau, anh mới nhắn cho Hà:
“Anh đang làm việc. Anh chưa xin em tha thứ. Anh chỉ muốn gửi lại một phần tiền học của con.”
Hà nhìn tin nhắn rất lâu.
Cô không trả lời.
Nhưng cô cũng không chặn số anh thêm lần nữa.
Chương 3: Người đàn ông bước ra khỏi căn phòng
Phong đều đặn gửi tiền mỗi tháng.
Ban đầu chỉ là một khoản nhỏ. Sau đó tăng dần.
Anh không nhắn những lời dài dòng, cũng không khoe mình đã thay đổi. Mỗi lần chuyển tiền, anh chỉ ghi:
“Trả lại phần của Linh.”
Hà không dùng số tiền đó.
Cô mở một tài khoản tiết kiệm riêng cho con, giữ nguyên từng khoản Phong gửi.
Minh biết chuyện nhưng không nói gì.
Một buổi tối, Linh hỏi mẹ:
– Cha có còn nhớ con không?
Hà khựng lại.
– Có lẽ là có.
– Sao cha không về?
Hà ngồi xuống trước mặt con.
Cô đã mệt mỏi vì những lời nói dối dễ chịu. Cuối cùng, cô quyết định nói thật theo cách một đứa trẻ có thể hiểu.
– Cha đã làm một số việc không đúng. Cha cần thời gian để sửa.
– Cha có thương con không?
– Thương một người không chỉ là nhớ người đó. Còn phải biết chăm sóc và có trách nhiệm.
Linh suy nghĩ rồi hỏi:
– Khi nào cha làm được thì cha về à?
Hà ôm con.
– Điều đó còn tùy vào rất nhiều chuyện.
Sau sáu tháng, Phong xin gặp Hà.
Họ hẹn nhau ở một quán nước nhỏ, nơi đông người nhưng yên tĩnh.
Phong đến sớm.
Anh mặc chiếc áo sơ mi giản dị, tóc cắt gọn. Đôi tay đã chai đi, trên cổ tay có vài vết xước nhỏ.
Hà ngồi xuống đối diện, giữ khoảng cách.
– Anh muốn nói gì?
Phong lấy từ túi ra một phong bì.
– Đây là phần tiền còn thiếu của Linh.
Hà không nhận ngay.
– Anh lấy đâu ra?
– Tiền lương và làm thêm.
– Anh còn nợ những người khác không?
– Còn một khoản nhỏ. Anh đang trả dần.
Hà nhìn anh thật kỹ.
– Anh không còn chơi game nữa sao?
Phong cười buồn:
– Thỉnh thoảng anh vẫn chơi, nhưng chỉ sau giờ làm. Anh đã bán hết thiết bị rồi.
– Anh tiếc không?
Phong im lặng.
– Có. Nhưng anh tiếc nhiều thứ khác hơn.
Hà không hỏi.
Phong tự nói:
– Anh tiếc những lần con gọi mà anh không quay lại. Tiếc khi em mệt nhưng anh chỉ hỏi hôm nay ăn gì. Tiếc vì anh luôn nói đang theo đuổi ước mơ, trong khi bắt em trả toàn bộ cái giá cho nó.
Hà siết hai tay dưới bàn.
– Anh nghĩ xin lỗi là đủ sao?
– Không.
– Anh nghĩ gửi lại tiền là đủ?
– Không.
– Vậy anh muốn gì?
Phong nhìn vợ.
– Anh muốn xin cơ hội được làm cha của Linh trở lại. Còn chuyện vợ chồng… anh không dám ép em.
Hà nhìn ra ngoài cửa.
– Anh đã bỏ đi mà không hỏi mẹ con em sống thế nào.
– Anh biết.
– Anh lấy tiền học của con.
– Anh biết.
– Khi em gọi, anh còn bảo em hỏi Minh cho mượn.
Phong cúi đầu.
– Anh không có lời nào để biện minh.
Hà cười nhạt:
– Trước đây anh luôn có rất nhiều lời.
– Vì trước đây anh sợ thừa nhận mình thất bại.
Phong hít một hơi sâu.
– Anh nói theo đuổi đam mê, nhưng thật ra anh sợ đi làm rồi bị chê trách, sợ mình không giỏi, sợ phải bắt đầu từ thấp. Chơi game khiến anh cảm thấy mình vẫn đang tiến bộ, dù ngoài đời anh không bước được bước nào.
Hà nhìn chồng.
Lần đầu tiên, cô nghe Phong thừa nhận nỗi sợ của mình mà không đổ lỗi cho ai.
– Anh muốn gặp Linh?
– Nếu em đồng ý. Anh có thể gặp ở nơi em chọn. Anh sẽ không tự ý đưa con đi.
Hà im lặng rất lâu.
– Chủ nhật tuần này. Ở công viên gần nhà. Minh sẽ đi cùng.
Phong gật đầu.
– Được.
Chủ nhật, Phong đứng chờ từ sớm.
Khi thấy con gái đi đến, anh không kìm được nước mắt.
Linh dừng cách cha vài bước.
Con bé đã cao hơn nhiều so với ký ức của anh.
– Cha.
Phong ngồi xuống, hai mắt đỏ hoe.
– Cha xin lỗi con.
Linh nhìn mẹ rồi nhìn cha.
– Mẹ nói cha đang sửa sai.
– Cha đang cố.
– Cha còn bỏ đi nữa không?
Câu hỏi khiến Phong nghẹn lại.
– Cha không dám hứa những điều lớn. Nhưng cha hứa nếu có chuyện gì, cha sẽ nói với con, không biến mất như trước.
Linh bước tới ôm cha.
Phong ôm con thật nhẹ, như sợ chỉ cần siết chặt hơn, khoảnh khắc này sẽ tan biến.
Minh đứng cách đó không xa, khoanh tay nhìn.
Sau khi Hà và Linh đi mua nước, Phong bước đến.
– Tôi muốn cảm ơn cậu đã chăm sóc mẹ con cô ấy.
Minh lạnh nhạt:
– Họ là gia đình tôi.
– Tôi biết.
– Anh đừng nghĩ vài tháng đi làm là mọi chuyện đã xong.
Phong gật đầu.
– Tôi không nghĩ vậy.
– Vậy anh định thế nào?
– Tôi tiếp tục làm việc, trả hết nợ, gặp con theo thỏa thuận. Nếu Hà không muốn sống cùng tôi nữa, tôi vẫn có trách nhiệm với con.
Minh nhìn anh.
– Anh thật sự hiểu rồi sao?
Phong đáp:
– Tôi không chắc mình đã hiểu hết. Nhưng tôi biết không ai có nghĩa vụ phải nuôi một giấc mơ mà chính tôi cũng không chịu lao động vì nó.
Câu trả lời khiến Minh im lặng.
Từ đó, Phong được gặp con mỗi tuần một lần.
Anh đưa Linh đi ăn sáng, cùng con làm bài tập, sửa chiếc quạt nhỏ trong phòng học. Những việc giản dị ấy đem lại cho anh cảm giác đầy đủ hơn bất kỳ chiến thắng nào trong trò chơi trước đây.
Hà vẫn giữ khoảng cách.
Cô quan sát.
Có hôm Phong làm việc đến muộn nhưng vẫn báo trước. Có tháng thu nhập thấp, anh vẫn gửi đủ tiền cho con rồi tự giảm chi tiêu. Khi bị ốm, anh không lấy đó làm lý do nghỉ quá lâu.
Một năm trôi qua.
Phong trả hết khoản nợ.
Anh thuê một phòng nhỏ gần nơi làm việc. Căn phòng chỉ có chiếc giường, chiếc bàn và vài vật dụng cần thiết. Không có máy tính đắt tiền, không có đống vỏ đồ ăn.
Một hôm, Hà đưa Linh đến thăm.
Cô nhìn quanh.
– Anh sống thế này có khó khăn không?
Phong cười:
– Khó hơn ở nhà Minh. Nhưng đây là tiền anh tự trả, nên ngủ yên hơn.
Linh chỉ vào chiếc máy tính cũ trên bàn:
– Cha lại chơi game sao?
– Cha dùng để học thêm sửa chữa. Cuối tuần chơi một chút.
Hà hỏi:
– Anh còn muốn theo đuổi ước mơ cũ không?
Phong suy nghĩ rồi đáp:
– Có thể một ngày nào đó anh sẽ làm nội dung về sửa chữa thiết bị. Nhưng anh sẽ làm sau giờ làm, bằng tiền của mình. Nếu không thành công, anh vẫn phải sống có trách nhiệm.
Hà gật đầu.
Đó là lần đầu tiên cô mỉm cười với anh sau rất lâu.
Vài tháng sau, Hà đề nghị hai người cùng tham gia tư vấn hôn nhân với một chuyên gia độc lập. Phong đồng ý ngay.
Họ học cách nói thẳng nhu cầu, đặt giới hạn tài chính và phân chia trách nhiệm.
Có những buổi Hà vẫn bật khóc khi nhớ chuyện cũ.
Phong không nói:
– Em phải quên đi.
Anh chỉ đáp:
– Anh hiểu em chưa thể tin ngay.
Có lần Hà hỏi:
– Nếu sau này anh lại thấy công việc hiện tại không phù hợp thì sao?
Phong trả lời:
– Anh có thể đổi việc. Nhưng anh không được bỏ trách nhiệm.
Hai năm sau ngày Phong rời khỏi nhà Minh, Hà cho anh thêm một cơ hội sống chung.
Không phải tại nhà em trai.
Hai người thuê một căn hộ nhỏ bằng thu nhập của cả hai.
Ngày chuyển đồ, Minh đứng trước cửa, nhìn Phong bê từng thùng lên xe.
– Anh chắc chứ?
Phong gật đầu.
– Tôi sẽ không quay lại đây ở nhờ nữa.
Minh nói:
– Tôi không hỏi chuyện đó. Tôi hỏi anh có chắc mình sẽ sống khác không?
Phong nhìn Hà và Linh đang sắp xếp đồ.
– Tôi không thể hứa sẽ không bao giờ sai. Nhưng nếu sai, tôi sẽ không để họ gánh thay rồi gọi đó là ước mơ.
Minh đưa tay.
Phong ngập ngừng rồi bắt lấy.
– Chăm sóc chị tôi và Linh cho tốt.
– Tôi sẽ cùng họ chăm sóc gia đình. Không phải để họ chăm sóc tôi.
Trong căn nhà mới, Phong và Hà lập một bảng phân chia công việc.
Phong nấu ăn ba buổi mỗi tuần, đưa đón con, trả tiền điện nước và góp một khoản cố định vào quỹ gia đình. Hà quản lý khoản tiết kiệm nhưng mọi quyết định lớn đều được bàn bạc.
Tối đầu tiên, Linh hỏi:
– Cha có chơi game không?
Phong cười:
– Sau khi rửa bát và kiểm tra bài của con.
Hà đứng trong bếp bật cười.
Âm thanh ấy khiến Phong thấy sống mũi cay cay.
Anh hiểu mình chưa lấy lại được những năm tháng đã mất.
Nhưng anh đã bước ra khỏi căn phòng tối nơi mình từng trốn tránh.
Cuối tuần, Phong bắt đầu quay những đoạn video ngắn hướng dẫn sửa các lỗi thiết bị đơn giản. Thiết bị của anh chỉ là chiếc điện thoại cũ và một chiếc đèn nhỏ.
Có đoạn chỉ vài chục người xem.
Anh không thất vọng.
Hà hỏi:
– Ít người xem vậy anh có buồn không?
Phong đáp:
– Có một chút. Nhưng sáng mai anh vẫn đi làm.
Vài tháng sau, một số video được nhiều người quan tâm hơn. Phong có thêm khoản thu nhập nhỏ. Anh dùng phần đầu tiên mua cho Linh một bộ sách, phần còn lại đưa vào quỹ gia đình.
Không ai trở nên nổi tiếng.
Không có thành công bất ngờ.
Nhưng căn nhà nhỏ có tiếng trò chuyện, tiếng bát đũa và tiếng Linh cười khi cha quay hỏng một đoạn video.
Phong cuối cùng hiểu ra rằng đam mê không sai.
Ước mơ cũng không sai.
Điều sai là dùng hai chữ ấy để trốn tránh bổn phận, rồi yêu cầu người thân phải hy sinh vô thời hạn.
Một giấc mơ tử tế không khiến người bên cạnh kiệt sức.
Một người trưởng thành không chờ gia đình nuôi mình cho đến ngày thành công.
Họ đi làm, chịu trách nhiệm, tự trả giá cho lựa chọn và kiên trì từng bước dù không ai vỗ tay.
Còn tình thân không phải là bao dung vô điều kiện cho mọi sai lầm.
Đôi khi, yêu một người là dám đóng cánh cửa để họ buộc phải tự đứng lên.
Nếu ngày ấy Minh không rút dây điện và yêu cầu anh rời đi, có lẽ Phong vẫn còn ngồi trong căn phòng cũ, tin rằng chỉ cần chơi thêm một ván, chờ thêm một cơ hội, mọi thứ sẽ tự thay đổi.
Nhưng cuộc đời không thay đổi vì lời hứa.
Nó chỉ thay đổi khi con người chịu bước ra, lao động bằng đôi tay mình và ngừng bắt người khác sống hộ phần trách nhiệm của bản thân.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.