Min menu

Pages

TRUYỆN MỚI

“Đồ đàn bà mặt dày, chồng chán ngấy đến tận cổ rồi mà vẫn trơ mặt bám riết đòi ở lại đây à? Muốn ở lại thì từ nay toàn bộ việc giặt giũ của tôi và anh ấy đều phải do một tay mày ôm hết!” — ả nhân tình lớn tiếng thét mắng, giật phăng chiếc điện thoại trên tay tôi ném vỡ nát. Chồng đứng cạnh hùa theo mạt sát vợ kém sang, mẹ chồng quay mặt đi chỗ khác tỏ ý khinh miệt. Tôi cúi xuống nhìn đống mảnh vỡ, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh... Đúng ngày hôm sau, khi toàn bộ hợp đồng hợp tác tỷ đô của chồng bị hủy bỏ phút chót theo lệnh của tôi, họ mới hốt hoảng sụp đổ.

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



Chương 1

Không khí trong phòng khách biệt thự hướng hồ tại khu Manhattan Garden ở Thượng Hải bỗng chốc đông cứng lại. Trịnh Uyển Nhi đang cười đắc ý, bỗng khựng lại, đôi mắt sắc lẹm mở trơ trối nhìn đoàn xe sang trọng ngoài sân. Vương Hải Nam vẫn đang áp chiếc điện thoại vào tai, mồ hôi lạnh túa ra đầm đìa trên trán, giọng hắn lắp bắp không thành tiếng với đầu dây bên kia: "Cậu... cậu vừa nói cái gì? Ai đứng sau cơ? Long Đằng sao? Không thể nào! Tập đoàn Long Đằng ở Bắc Kinh sao lại nhúng tay vào việc của Vương thị chúng ta?"

Quản gia trưởng của Tập đoàn Long Đằng – một người đàn ông trung niên mặc âu phục phẳng phiu, đeo kính gọng vàng tên là Trần Đức Trung – đứng thẳng người dậy sau cái cúi chào kính cẩn dành cho tôi. Ánh mắt ông ta quét qua Hải Nam, Uyển Nhi và bà Vương với vẻ lạnh lùng sắc bén như dao cạo.

"Vương tổng, có lẽ ngài vẫn chưa tỉnh ngủ," Trần Đức Trung cất giọng trầm ổn nhưng vang dội khắp căn phòng khách rộng lớn. "Ngài vừa lớn tiếng mạt sát vị chủ tịch tối cao, người nắm giữ bảy mươi phần trăm cổ phần chi phối toàn bộ hệ thống tài chính Long Đằng trên toàn cầu. Đồng thời, cũng là người vừa ký quyết định rút toàn bộ nguồn vốn, phong tỏa mọi tài khoản ngân hàng và hủy bỏ vĩnh viễn các chuỗi cung ứng của Vương thị trong vòng chưa đầy năm phút qua."

Bà Vương từ trên ghế sofa ngã nhào xuống đất, chiếc ly trà trên tay rơi vỡ tan tành, nước trà văng tung tóe lên bộ thảm Ba Tư đắt tiền. Mụ ta run rẩy chỉ tay về phía tôi, lắp bắp: "Mày... mày là ai? Lâm Nhược Tuyệt! Mày chỉ là con gái của một lão bác sĩ nghèo kiết xác, làm sao... làm sao mày có thể là người của Long Đằng? Mày lừa đảo đúng không? Nam nhi, đánh chết con khốn này cho mẹ!"

Hải Nam lao đến như một con thú say máu, mặt cắt không còn một giọt máu, hắn quên mất cả thể diện mà gào lên: "Lâm Nhược Tuyệt, cô chơi trò gì thế hả? Mấy cái xe này, cái ông già mặc vest này, chắc chắn là cô thuê diễn viên về để hù dọa tôi chứ gì? Cô tưởng tôi sợ chắc? Uyển Nhi đang mang thai đứa con nối dõi đời thứ ba của nhà họ Vương, cô đừng có giở trò quỷ quyệt ở đây!"

Tôi thản nhiên bước lùi lại một bước, tránh xa bàn tay dơ bẩn đang chực túm lấy cổ áo mình của Hải Nam. Trần Đức Trung chỉ cần nhếch nhẹ tay, bốn tên vệ sĩ lực lưỡng từ bên ngoài đã lao vào như vũ bão, đè bẹp Hải Nam xuống sàn nhà lạnh ngắt. Đầu gối Hải Nam nện mạnh xuống nền đá cẩm thạch, tiếng xương cốt kêu răng rắc khiến hắn đau đớn rú lên một tiếng thảm thiết.

"Vương Hải Nam, anh quên rồi sao?" Tôi cúi xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt đang vằn đọc những tơ máu hoảng loạn của người chồng đầu ấp tay gối năm năm qua. "Năm năm trước, nhà họ Vương các người đứng trên bờ vực phá sản, nợ nần chồng chất hàng chục tỷ tệ. Chính ba tôi – người mà anh khinh miệt gọi là 'lão bác sĩ nghèo' – đã dốc hết quỹ từ thiện và tiền bán nhà để cứu vớt công ty của anh. Anh quỳ gối trước mặt tôi, thề non hẹn biển rằng nếu qua khỏi kiếp nạn này, cả đời này Vương Hải Nam sẽ tôn sùng Lâm Nhược Tuyệt làm nữ hoàng, tuyệt đối không bao giờ phản bội."

Tôi dừng lại, đưa tay phủi nhẹ chiếc áo sơ mi nhăn nhúm của Hải Nam, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lạnh lẽo như băng tuyết mùa đông Bắc Kinh: "Thế nhưng, anh làm gì? Anh rước ả đàn bà trơ trẽn này về nhà, để ả ta sỉ nhục tôi, tát nước mặt tôi, và các người hùa nhau đòi đuổi tôi ra đường tay trắng để nhường chỗ cho tiểu tam danh chính ngôn thuận bước chân vào hào môn. Anh tưởng tôi nhẫn nhịn vì tôi yêu anh đến mức ngu ngốc sao? Không, Hải Nam à, tôi chỉ muốn nhìn xem con người ta có thể bội bạc và tàn nhẫn đến mức nào."

Trịnh Uyển Nhi lúc này đã hoảng sợ đến mức té ngã sõng soài ra đất, chiếc túi xách hàng hiệu rơi văng ra ngoài, lộ ra hàng đống thẻ ngân hàng và trang sức vàng bạc mà ả ta vừa vơ vét trong két sắt của tôi. Ả ta bò lết đến bên chân Trần Đức Trung, lắp bắp van xin: "Tổng quản... ngài Trần... ngài hiểu lầm rồi! Con ả này chỉ là một đứa vô tích sự thôi, nó không thể nào là chủ tịch Long Đằng được đâu! Chắc chắn nó cấu kết với ai đó để lừa đảo đấy! Xin ngài cứu chúng tôi, nhà họ Vương chúng tôi có quan hệ rất rộng ở Thượng Hải..."

Trần Đức Trung khinh bỉ liếc nhìn Uyển Nhi như nhìn một thứ rác rưởi bên đường. Ông ta lạnh lùng đáp: "Trịnh tiểu thư, cô có biết chiếc nhẫn kim cương trên tay cô đang đeo trị giá bao nhiêu không? Đó là tài sản thuộc quyền sở hữu độc quyền của Long Đằng. Và căn biệt thự này, kể từ mười giây trước, đã chính thức bị niêm phong để chuẩn bị bán đấu giá xiết nợ."

Tôi quay người bước ra hướng cửa chính, để lại phía sau tiếng gào thét điên cuồng của mẹ con bà Vương và lời nguyền rủa tuyệt vọng của Hải Nam. Đoàn vệ sĩ xếp hàng ngay ngắn mở rộng cánh cửa lớn. Ánh nắng rực rỡ của buổi trưa Thượng Hải chiếu rọi vào mặt tôi, đánh dấu một khởi đầu hoàn toàn mới. Trước mắt tôi là đế chế tỷ đô đang chờ tiếp quản, và vở kịch trả thù này, mới chỉ thực sự vén màn ở chương đầu tiên.

Chương 2


Đoàn xe Rolls-Royce đen bóng tiến thẳng vào trung tâm tài chính Lục Gia Chuối, dừng lại trước tòa cao ốc chọc trời hình cây kim tháp – biểu tượng quyền lực tối cao của Tập đoàn Long Đằng tại châu Á - Thái Bình Dương. Toàn bộ sảnh lớn rộng hàng nghìn mét vuông ngập tràn ánh đèn chùm pha lê lấp lánh. Hàng trăm nhân viên cấp cao, từ các giám đốc điều hành vùng cho đến những bộ sọc quyền lực nhất của hội đồng quản trị, đều đứng nghiêm trang xếp thành hai hàng dọc theo lối đi độc quyền dẫn thẳng lên thang máy chuyên dụng của chủ tịch.

Khi cánh cửa kính cường lực mở ra, tôi bước vào với khí thế ngút trời. Bộ váy giản dị buổi sáng đã được thay thế bằng chiếc áo khoác dạ dài màu đen tuyền kết hợp cùng trang sức bạch kim tối giản, ánh mắt sắc sảo và điềm tĩnh khiến ai nấy đều phải cúi đầu nể sợ. Không ai dám thở mạnh khi tiếng giày cao gót của tôi nện đều đặn trên sàn đá hoa cương.

Vừa ngồi xuống chiếc ghế da thượng hạng tại phòng họp trung tâm ở tầng 88, Trần Đức Trung đặt lên bàn một tập hồ sơ dày cộp được đóng dấu mật tối cao. "Chủ tịch, toàn bộ tài sản của Vương thị hiện tại đã rơi vào tình trạng âm vốn chủ sở hữu sâu sắc. Sau khi chúng ta rút toàn bộ hạn mức tín dụng và tung ra lệnh cấm vận thương mại toàn cầu, giá cổ phiếu của họ trên sàn giao dịch chứng khoán Thượng Hải đã chạm sàn ngay từ phiên giao dịch buổi chiều. Chỉ trong vòng hai tiếng đồng hồ, vốn hóa của Vương thị bốc hơi hơn mười lăm tỷ tệ."

Tôi lật giở từng trang tài liệu, ánh mắt dừng lại ở khoản vay ngân hàng lớn nhất mà Hải Nam đứng tên bảo lãnh cá nhân. Đó là khoản vay nóng năm mươi triệu tệ từ một tổ chức tài chính ngầm có liên quan đến giới hắc đạo Phố Đông để đầu tư vào một dự án bất động sản siêu sang nhằm chiều lòng Trịnh Uyển Nhi. Dự án đó thực chất là một cái bẫy hoàn hảo do tôi giăng ra từ sáu tháng trước, thông qua một công ty bình phong mà Hải Nam ngỡ là đối tác may mắn nhất đời hắn.

"Bọn họ đang ở đâu?" tôi lạnh lùng hỏi.

"Dạ thưa, sau khi biệt thự bị niêm phong và các thẻ ngân hàng bị phong tỏa tức khắc, Vương Hải Nam cùng mẹ hắn và Trịnh tiểu thư đã bị chủ nợ của thế giới ngầm đuổi cùng giết tận ra khỏi khu Manhattan Garden. Hiện tại, họ đang lang thang ở khu phố cổ ngoài ngoại ô, tìm cách liên hệ với những mối quan hệ cũ nhưng không một ai dám nhấc máy," Trần Đức Trung cung kính đáp, khóe môi thoáng hiện một nụ cười mỉa mai.

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại bàn bảo mật trên bàn làm việc của tôi reo lên. Trần Đức Trung nhanh chóng nhấc máy, bật chế độ loa ngoài theo ánh mắt cho phép của tôi.

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng thở hổn hển, tiếng khóc lóc thảm thiết và giọng hét điên cuồng của Vương Hải Nam. Hắn không còn chút phong độ của một tổng giám đốc ngạo mạn hồi sáng, mà giống như một con chó hoang đang cùng đường: "Nhược Tuyệt! Nhược Tuyệt cứu anh với! Anh biết ơn em mà! Là do anh hồ đồ, là do con khốn Uyển Nhi kia xúi giục anh! Xin em, hãy nể tình nghĩa vợ chồng năm năm qua, mở ơn mưa móc cứu Vương thị một bàn đi! Bọn đòi nợ đang cầm dao đứng trước mặt anh đây, chúng muốn chặt tay anh nếu không trả đủ năm mươi triệu tệ trước hoàng hôn!"

Bà Vương ở đầu dây bên kia cũng chen vào, giọng gào khóc khản đặc, không còn chút kiêu ngạo nào của người bề trên: "Con dâu ơi! Mẹ xin con đấy, mẹ lạy con! Con cứu lấy gia đình nhà họ Vương chúng ta đi, con muốn mẹ quỳ xuống lạy con mấy cái cũng được mà!"

Tôi nhấp một ngụm trà Ô Long hảo hạng, giọng điệu thản nhiên đến độ tàn nhẫn: "Vương Hải Nam, anh quên những gì anh nói sáng nay rồi sao? Anh bảo tôi là loại đàn bà lôi thôi lếch thếch, chẳng khác nào ô sin trong nhà, nếu không vì ơn cứu mạng của ba tôi thì anh đã tống cổ tôi ra đường từ lâu. Bây giờ tôi đang đứng ở đây, chính thức tống cổ cả nhà các người ra đường, cảm giác đó thế nào? Có thấy thỏa mãn không?"

"Cô... cô độc ác vừa thôi Lâm Nhược Tuyệt!" Trịnh Uyển Nhi từ đâu giật lấy điện thoại, gào lên trong sự tuyệt vọng tột cùng: "Chính mày đã gài bẫy bọn tao! Mày là đồ yêu nữ ác độc! Tao nguyền rủa mày chết không toàn thây!"

"Trịnh tiểu thư," tôi cười nhạt, ánh mắt ánh lên tia sắc bén. "Cô cướp chồng người khác, hống hách hất đổ điện thoại của tôi, đòi bắt tôi làm ô sin giặt giũ cho cô ta? Cô xứng đáng hưởng thụ cảm giác của kẻ trắng tay chưa? Hợp đồng tỷ đô mà cô tưởng là phao cứu sinh ấy thực chất là mộ phần tài chính mà tôi đã tự tay đào sẵn cho hai người."

Tôi ra hiệu cho Trần Đức Trung cúp máy. Âm thanh tút tút vang lên khô khốc, cắt đứt hoàn toàn hy vọng cuối cùng của gia đình họ Vương.

Trần Đức Trung nhìn tôi đầy khâm phục, cúi đầu nói: "Chủ tịch, bước tiếp theo chúng ta sẽ xử lý thế nào với khối tài sản mạt hạng còn sót lại của Vương thị?"

Tôi đứng dậy, bước đến sát khung kính cường lực cao chọc trời, phóng tầm mắt ra toàn cảnh dòng sông Hoàng Phố rực rỡ ánh đèn chuẩn bị lên ngôi khi hoàng hôn buông xuống. "Thu mua lại toàn bộ nhà xưởng, đất đai và cổ phần với giá tượng trưng một tệ. Sau đó, công bố toàn bộ tài liệu sai phạm tài chính, trốn thuế và lừa đảo tín dụng của Vương Hải Nam cho cơ quan cảnh sát điều tra kinh tế Thượng Hải. Tôi muốn bọn chúng phải trả giá bằng cả cuộc đời sau song sắt."

Chương 3


Đêm Thượng Hải chìm trong biển ánh sáng rực rỡ của những tòa cao ốc lộng lẫy bên bờ bến Thượng Hải. Tại một góc khuất tồi tàn gần khu chợ cũ Nam Thị, gió mùa đông bắc rít từng hồi lạnh buốt qua những con hẻm nhỏ hẹp, ẩm mốc.

Vương Hải Nam co ro trong chiếc áo khoác rách rưới, gương mặt hốc hác, đôi mắt thâm quầng vì sợ hãi và đói khát. Mẹ hắn ngồi sụp xuống đống bìa các-tông bẩn thỉu, liên tục lẩm bẩm những điều vô nghĩa trong trạng thái tinh thần suy sụp hoàn toàn. Trịnh Uyển Nhi – người từng tự xưng là phu nhân tương lai của gia tộc họ Vương, kiêu sa trong những bộ váy hàng hiệu đắt tiền – giờ đây nước mắt lem luốc, đôi giày cao gót đắt tiền đã gót gãy từ bao giờ, mái tóc rối bù xù không khác gì một kẻ ăn mày thực thụ.

Đúng lúc đó, một hàng xe cảnh sát chiến đấu màu xanh đậm hú còi inh ỏi rọi đèn pha chói lọi thẳng vào góc hẻm tối tăm. Các sĩ quan cảnh sát kinh tế mặc đồng phục nghiêm cẩn bước xuống, giơ lệnh bắt giữ trước mặt Vương Hải Nam.

"Vương Hải Nam, anh bị bắt vì tội danh trốn thuế đặc biệt nghiêm trọng, lừa đảo chiếm đoạt tài sản quy mô lớn và vi phạm nghiêm trọng các quy định tín dụng quốc gia!"

Còng số tám lạnh ngắt khóa chặt đôi tay đang run lẩy bẩy của Hải Nam. Hắn ngửa mặt lên trời kêu gào trong vô vọng, nhưng xung quanh chỉ có những ánh mắt lạnh lùng, khinh bỉ từ những người qua đường tò mò đứng xem. Trịnh Uyển Nhi lao vào bám lấy chân một viên cảnh sát, khóc lóc thảm thiết: "Các anh bắt nhầm người rồi! Người thực sự thao túng tất cả là Lâm Nhược Tuyệt cơ mà! Hãy bắt con ả đó đi! Nó mới là chủ tịch thật sự của Long Đằng!"

Viên cảnh sát trưởng lạnh lùng hất tay ả ra, nghiêm giọng: "Lâm tổng là nguyên thủ danh dự kiêm cổ đông tối cao có công lớn trong việc cung cấp bằng chứng tài chính để triệt phá đường dây tội phạm kinh tế của các người. Cô còn dám lớn lối vu khống người khác?"

Nghe đến đây, Trịnh Uyển Nhi hoàn toàn sụp đổ, ngã quỵ xuống vũng nước mưa lạnh giá, cổ họng nghẹn đắng không phát ra được tiếng nào nữa. Cuộc đời vinh hoa phú quý mà ả tưởng nắm chắc trong lòng bàn tay hóa ra chỉ là một giấc mộng phù du ngắn ngủi, được tạo ra bởi sự ngu ngốc của chính bản thân và sự tàn nhẫn của trò chơi báo thù mà tôi đã chủ động định đoạt từ đầu chí cuối.

Cùng lúc đó, cách đó không xa, bên trong chiếc xe Rolls-Royce Phantom đen bóng sang trọng đậu lặng lẽ ở một góc phố yên tĩnh, tôi thong thả nhấp một ngụm trà Phổ Nhĩ ấm áp. Trần Đức Trung cầm chiếc máy tính bảng hiển thị toàn bộ diễn biến vụ bắt giữ, cung kính báo cáo với tôi: "Chủ tịch, toàn bộ tài sản hợp pháp và bất hợp pháp của gia tộc họ Vương đã được tịch thu hoàn toàn. Công ty cũ của họ đã được sát nhập vào hệ thống logistics của Long Đằng. Vương Hải Nam và đồng phạm sẽ phải đối mặt với mức án chung thân theo khung hình phạt nghiêm khắc nhất."

Tôi khẽ gật đầu, đặt ly trà xuống, ánh mắt hướng về phía dòng người tấp nập qua lại trên đường phố Thượng Hải lung linh ánh đèn. Năm năm thanh xuân chịu đựng sự nhục nhã, coi thường và phản bội cuối cùng đã được rửa sạch bằng chính bản lĩnh và uy quyền tối thượng mà tôi âm thầm xây dựng.

"Trở về tổng hành dinh Bắc Kinh thôi, Đức Trung," tôi cất giọng bình thản nhưng đầy uy lực.

"Tuân lệnh, Chủ tịch."

Động cơ chiếc xe gầm nhẹ một tiếng rồi êm ái hòa vào dòng xe tấp nập của màn đêm đô thị. Cuộc đời của nhà họ Vương chính thức khép lại trong đống tro tàn của sự tham lam và hám lợi, còn đế chế của Lâm Nhược Tuyệt giờ đây mới thực sự bước vào kỷ nguyên hoàng kim rực rỡ nhất. Sáng ngày mai, cái tên Lâm Nhược Tuyệt sẽ lại chấn động toàn bộ giới tài chính toàn cầu, trở thành truyền thuyết không thể chạm tới của bất kỳ kẻ nào dám coi thường phẩm giá và lòng tự trọng của một người phụ nữ.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.