Min menu

Pages

TRUYỆN MỚI

Ả nhân tình lén lút đổ rác thải sinh hoạt đầy ra phòng khách rồi quay sang vu oan cho tôi là kẻ ở dơ, lười biếng không chịu dọn dẹp dù đang mang bầu. Chồng tin lời ả, tức giận tát tôi ngã nhào xuống sàn khiến tôi đau quằn quại ôm bụng, trong khi mẹ chồng mắng tôi là đồ ăn hại mặt dày. Tôi không thanh minh nửa lời, chỉ lạnh lùng bước đi gọi điện thoại... Đúng 2 tiếng sau, khi cảnh sát kinh tế ập vào mở két sắt bằng quyền lực pháp lý tối cao và phát hiện giấy tờ giả mạo đứng tên ả nhân tình, cả nhà họ mới hoảng loạn.

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


Chương 1

Không khí trong căn biệt thự xa hoa bậc nhất khu Vịnh Uyển (Thượng Hải) bỗng chốc đông cứng lại sau tiếng còi hụ đinh tai nhức óc vang lên từ ngoài cổng lớn. Chiếc túi rác rách toạc chứa đầy nước thải sinh hoạt vẫn đang lê láng trên tấm thảm lông cừu trắng tinh khôi, bốc lên mùi chua chát khó ngửi. Triệu Mạn Mạn đứng nép sau lưng Lâm Hạo Xương, đôi mắt thoạt nhìn có vẻ ngỡ ngàng nhưng khóe môi lại cong lên một nụ cười đắc ý đầy khiêu khích. Bản hợp đồng chuyển nhượng toàn bộ tài sản, nhà xưởng và cổ phần của tập đoàn Lâm thị nằm gọn trong ngăn kéo sâu nhất của chiếc két sắt âm tường, giờ đây đang bị ánh đèn flash từ chiếc máy ảnh nghiệp vụ của lực lượng cảnh sát kinh tế chiếu thẳng vào.

— Lâm Hạo Xương, anh cùng với những người có liên quan, xin mời hợp tác. Chúng tôi nhận được đơn tố cáo và đầy đủ chứng cứ pháp lý về hành vi trốn thuế, làm giả giấy tờ tài sản quy mô lớn, tẩu tán tài sản quốc gia và gian lận thương mại liên quan đến pháp nhân Triệu Mạn Mạn và tập đoàn Lâm thị.

Viên đội trưởng cảnh sát kinh tế, một người đàn ông trung niên có đôi mắt sắc bén như dao cau, bước vào phòng làm việc với vẻ mặt nghiêm nghị. Giấy tờ trên tay anh ta được đóng dấu đỏ chói lọi từ Viện Kiểm sát Nhân dân thành phố Thượng Hải.

Lâm Hạo Xương lảo đảo lùi lại phía sau, lưng va mạnh vào kệ trưng bày rượu vang ngoại nhập khiến mấy chai vang quý đổ vỡ leng keng xuống sàn. Khuôn mặt anh ta lúc này tái mét, mồ hôi lạnh túa ra đầm đìa trên trán. Anh ta quay phắt sang nhìn Tô Thiến, người vẫn đang đứng thẳng người cách đó không xa, đôi tay ôm lấy bụng bầu bảy tháng nhưng dáng đứng lại vững chãi đến kỳ lạ.

— Cô... Cô làm cái quái gì thế này, Tô Thiến? — Lâm Hạo Xương gầm lên như một con thú bị thương, lao về phía vợ cũ định tóm cổ áo, — Cô điên thật rồi! Cô dám gọi cảnh sát đến nhà mình? Cô muốn phá hủy cái nhà này à? Đồ đàn bà độc ác, ăn bám nhà tôi mà dám trở mặt hãm hại gia đình tôi sao!

Chưa kịp để Lâm Hạo Xương chạm đến người Tô Thiến, hai viên cảnh sát đã nhanh chóng tiến lên, bẻ quặt tay anh ta đè xuống mặt bàn làm việc lạnh ngắt. Chiếc còng số tám lạnh lẽoập vào cổ tay người đàn ông từng có quyền lực thao túng cả một vùng thương mại lớn.

— Đề nghị anh giữ trật tự và tôn trọng người thi hành công vụ. Mọi hành vi chống đối sẽ bị xử lý theo pháp luật hiện hành của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.

Bà Trương Mỹ Hoa ngã quỵ xuống chiếc ghế sofa da bò nhập khẩu, chiếc vòng cẩm thạch quý giá trên cổ tay va vào thành ghế vỡ tan thành từng mảnh. Bà ta trợn trừng mắt, thở hổn hển, chỉ tay vào mặt Tô Thiến mà rít lên từng tiếng nghẹn đắng:
— Con hồ ly tinh này... Mày... Mày dám... Nhà họ Lâm chúng tao rước mày về làm dâu, nuôi mày ăn học, cho mày ở biệt thự sang trọng, vậy mà mày lại dám cấu kết với người ngoài để đưa con tao vào tù ư? Đồ vô ơn, loại đàn bà rắn rết! Mày định cướp trắng tài sản của nhà họ Lâm à?

Tô Thiến chậm rãi bước lại gần chiếc ghế sofa nơi mẹ chồng đang ngồi. Cô không khóc, ánh mắt không còn chút vương vấn hay đau khổ nào của một người vợ bị phản bội, mà thay vào đó là sự tỉnh táo và sắc lạnh đến đáng sợ. Cô cúi xuống, nhìn thẳng vào gương mặt đang nhăn nhúm vì sợ hãi của người phụ nữ từng mắng chửi cô không tiếc lời suốt ba năm qua.

— Mẹ xem lại đi, ai mới là kẻ cướp tài sản, ai mới là kẻ muốn đẩy gia đình này vào bước đường cùng? — Tô Thiến cất giọng đều đều, nhẹ nhàng nhưng vang vọng trong căn phòng lớn, — Ba năm nay, tôi ở nhà làm nội trợ, chịu đựng sự sỉ nhục của mẹ, sự vô tâm của chồng, tưởng rằng nhẫn nhịn sẽ đổi lấy sự bình yên cho đứa con trong bụng. Nhưng các người đối xử với tôi thế nào? Con ả Triệu Mạn Mạn này bước chân vào nhà, không chỉ công khai cướp chồng tôi, mà còn từng bước lên kế hoạch tẩu tán toàn bộ tài sản đứng tên tôi và Lâm Hạo Xương sang tên ả ta. Nếu tôi không ra tay trước, có lẽ ngày mai mẹ con tôi đã bị đá ra đường tay trắng, thậm chí còn gánh thay khoản nợ ngập đầu do chính tay con trai cưng của mẹ và nhân tình của nó gây ra rồi!

Triệu Mạn Mạn lúc này đã hoảng sợ đến mức run lẩy bẩy, khuôn mặt son phấn trắng bệch như vôi. Ả ta quỳ rạp xuống sàn, bấu lấy gấu quần của cảnh sát, nghẹn ngào khóc lóc:
— Các đồng chí công an ơi, đừng nghe cô ta nói bậy! Tôi chỉ là một nhân viên bình thường, mấy cái giấy tờ này... hoàn toàn là do anh Hạo Xương tự nguyện sang tên cho tôi vì yêu tôi! Tôi không biết gì cả! Là con ranh Tô Thiến này ghen tuông lồng lộn nên dựng chuyện hãm hại chúng tôi! Anh Xương, anh nói gì đi chứ, anh cứu em với!

Lâm Hạo Xương lúc này bị còng tay, mặt dán chặt xuống bàn, nghe tiếng kêu cứu của nhân tình thì tức giận đến mức tròng mắt đỏ ngầu. Anh ta ngước lên, nhìn Triệu Mạn Mạn bằng ánh mắt hoàn toàn vỡ vụn. Giờ phút này, chiếc mặt nạ ngây thơ, ngoan hiền của ả nhân tình đã bị lột trần hoàn toàn qua những con số tài chính và chữ ký chuyển nhượng rành rành trên giấy.

Chương 2


Căn phòng làm việc chật kín người của đội cảnh sát kinh tế bỗng chốc trở nên ngột ngạt. Những tập tài liệu dày cộp bị các điều tra viên lật giở từng trang, phơi bày toàn bộ bức tranh u ám về chuỗi hành vi sai phạm nghiêm trọng của tập đoàn Lâm thị trong suốt năm năm qua. Hóa ra, đằng sau lớp vỏ bọc một doanh nhân thành đạt, giàu có nức tiếng tại Thượng Hải, Lâm Hạo Xương đã âm thầm rút ruột công ty, lập các công ty ma ở nước ngoài và chuyển nhượng quyền sở hữu tài sản bất động sản cao cấp cho Triệu Mạn Mạn nhằm chuẩn bị cho một cuộc tẩu táng tài sản quy mô lớn khi công ty lâm vào khủng hoảng nợ nần.

Tô Thiến ngồi trên chiếc ghế đơn đối diện bàn làm việc của đội trưởng điều tra, tay nhẹ nhàng xoa xoa tấm bụng bầu đang chuyển động nhè nhẹ. Cô nhấp một ngụm trà ấm do nữ cảnh sát vừa đưa cho, ánh mắt bình thản quan sát người chồng đang cúi đầu bất lực và người mẹ chồng đang khóc lóc tức tưởi ở góc phòng.

— Tô Thiến! Em tha cho anh đi! Dù gì chúng ta cũng từng đầu ấp tay gối mấy năm nay, anh thừa nhận anh sai, anh đã lăng nhăng bên ngoài, nhưng nỡ lòng nào em lại tuyệt tình tận gốc thế này? Em đưa cái đơn này cho cảnh sát, khác nào đẩy anh vào tù mấy chục năm? — Lâm Hạo Xương không còn giữ được vẻ ngạo mạn ban đầu, anh ta quỳ sụp xuống trước mặt vợ cũ, giọng nghẹn ngào cầu xin.

Tô Thiến cúi đầu nhìn người đàn ông từng là bầu trời của cô suốt những năm tháng thanh xuân. Sự hèn mọn và ích kỷ của anh ta lúc này bày biện rõ mồn một qua từng thớ thịt, từng giọt nước mắt cá sấu. Cô chậm rãi đứng dậy, bước đến trước mặt Lâm Hạo Xương, cất giọng lạnh tanh:
— Lúc anh hất hàm tát tôi ngã nhào xuống vũng rác trong khi tôi đang mang thai đứa con của anh, anh có nghĩ đến tình nghĩa vợ chồng không? Lúc mẹ anh mắng tôi là con dâu mặt dày ăn bám, đòi đuổi mẹ con tôi ra đường để đón con ả nhân tình này về cửa chính diện, các người có từng nghĩ đến sự "tình nghĩa" mà anh đang nhắc tới không? Hạo Xương ạ, thứ tình cảm xây trên sự lừa dối và tàn nhẫn ấy, từ lâu đã chết ngạt dưới đống rác sinh hoạt mà các người dùng để sỉ nhục tôi rồi.

Bà Trương Mỹ Hoa nghe vậy liền lồng lộn đứng phắt dậy, lao về phía Tô Thiến định cào cấu:
— Đồ con hồ ly độc ác! Mày đừng có ở đây mà mở miệng ra dạy đời! Mày lấy con trai tao, ăn bám nhà tao, giờ thấy nhà tao gặp nạn thì định giở trò cướp sạch tài sản chứ gì? Tao nguyền rủa mày sinh con ra không có lỗ đít, đời đời kiếp kiếp không ngóc đầu lên được!

— Bà Trương! Xin hãy giữ tôn nghiêm và tuân thủ pháp luật tại cơ quan công an! Nếu bà còn có hành vi lăng mạ, tấn công người làm chứng và tố cáo tội phạm, chúng tôi sẽ tiến hành tạm giam hành chính đối với bà ngay lập tức! — Đội trưởng cảnh sát đập bàn quát lớn, tiếng va đập đanh thép cắt đứt tiếng thét chói tai của bà mẹ chồng.

Bà Trương giật mình lùi lại, đôi chân mềm nhũn ngã phịch xuống ghế, miệng vẫn lầm bầm những câu chửi rủa không thành tiếng. Triệu Mạn Mạn lúc này hoàn toàn tuyệt vọng. Ả ta biết rằng với lượng chứng cứ tài chính khổng lồ mà Tô Thiến đã âm thầm thu thập và giao nộp trong suốt ba tháng qua — từ những bản sao kê ngân hàng xuyên quốc gia, đoạn ghi âm thỏa thuận tẩu tán tài sản cho đến chữ ký giả mạo trên hợp đồng — bản án dành cho ả ta không dưới mười năm tù giam kèm theo lệnh tịch thu toàn bộ tài sản bất chính.

— Là do ả ta xúi giục tôi! Tất cả là do Triệu Mạn Mạn dùng nhan sắc mồi chài tôi, lừa gạt tôi sang tên tài sản! Đồng chí công an ơi, tôi bị ả ta thao túng tâm lý! — Lâm Hạo Xương đột nhiên quay sang trừng mắt chỉ tay vào mặt Triệu Mạn Mạn, lớn tiếng đổ lỗi nhằm cứu vãn tình thế.

— Anh... Lâm Hạo Xương, anh dám đổ trách nhiệm lên đầu tôi ư? Chính anh nói sẽ ly hôn với con mụ Tô Thiến để cưới tôi cơ mà! Đồ khốn nạn, anh lừa tôi từ đầu đến cuối! — Triệu Mạn Mạn gào lên, lao vào cấu xé Lâm Hạo Xương bất chấp sự can thiệp của các chiến sĩ cảnh sát.

Cảnh tượng hỗn loạn chẳng khác nào một gánh hát hề rẻ tiền diễn ra ngay giữa cơ quan pháp luật nghiêm trang. Tô Thiến đứng nhìn màn kịch chó cắn chó ấy với một nụ cười nhạt nhẽo trên môi. Cô quay người, cúi đầu chào đội trưởng cảnh sát, cất giọng bình thản:
— Các đồng chí, phần còn lại xin giao cho cơ quan pháp luật xử lý theo đúng quy định. Tôi xin phép được rời đi trước, sức khỏe của tôi cần được nghỉ ngơi.

Chương 3


Ánh hoàng hôn màu cam đỏ rực rỡ chiếu rọi xuống mặt sông Hoàng Phố, hắt qua khung kính cửa sổ chiếc Rolls-Royce màu đen sang trọng đang êm ái lướt đi trên đại lộ Nam Kinh. Tô Thiến tựa người vào lớp đệm da êm ái, khép hờ đôi mắt mệt mỏi nhưng trong lòng lại cảm thấy nhẹ nhõm đến lạ thường. Cơn đau âm ỉ ở bụng dưới đã dịu đi nhờ sự chăm sóc kịp thời của vị bác sĩ riêng đi cùng xe.

Ngồi bên cạnh cô là luật sư Trịnh, một chuyên gia luật kinh tế hàng đầu tại Thượng Hải, người đã âm thầm hỗ trợ cô suốt nhiều tháng qua để thiết lập cái bẫy hoàn hảo này cho gia đình họ Lâm.

— Thưa cô Tô, toàn bộ tài sản hợp pháp của cô trước khi kết hôn, cũng như phần tài sản chung được pháp luật bảo vệ sau khi ly hôn và phân chia theo phán quyết phong tỏa tài sản, đã được chuyển vào quỹ tín thác đứng tên riêng của cô và con trai sắp chào đời. Gia đình họ Lâm từ nay hoàn toàn trắng tay, khoản nợ khổng lồ của tập đoàn Lâm thị sẽ chính thức đẩy Lâm Hạo Xương vào vòng lao lý dài hạn. Riêng Triệu Mạn Mạn, với tội danh lừa đảo chiếm đoạt tài sản quy mô lớn và làm giả giấy tờ tài liệu của cơ quan tổ chức, mức án tù là không thể tránh khỏi.

Tô Thiến mở mắt, nhìn ra ngoài khung kính nơi dòng người qua lại tấp nập dưới ánh đèn neon rực rỡ của thành phố không bao giờ ngủ này. Cô nhẹ nhàng đặt tay lên chiếc bụng bầu lớn vượt mặt, nơi sinh linh bé nhỏ đang cựa quậy như đang tiếp thêm cho cô nguồn sức mạnh vô tận.

— Cảm ơn anh, luật sư Trịnh. Đời người dài rộng, phụ nữ chúng ta có thể chọn sai người chồng, nhưng tuyệt đối không thể chọn sai con đường đi tiếp khi bị phản bội. Ba năm trước, tôi từ bỏ sự nghiệp thiết kế thời trang đầy triển vọng ở Milan để về nước kết hôn với Lâm Hạo Xương, nghĩ rằng đó là bến đỗ bình yên của cuộc đời. Hóa ra, cái gọi là "bến đỗ" ấy lại là một cái lồng sắt ngập rác rưởi và sự khinh miệt.

Cô nhớ lại hình ảnh bản thân mình ba năm qua: một người phụ nữ bị trói buộc trong danh nghĩa "phu nhân tập đoàn Lâm thị", mỗi ngày phải nhẫn nhịn nghe những lời chửi rủa mạt sát từ mẹ chồng, chịu đựng sự lạnh nhạt lăng nhăng của chồng và sự trơ trẽn của những kẻ đến sau. Họ tưởng rằng cô là kẻ ăn bám vô dụng, không có tay chân, không có trí óc, chỉ biết ngửa tay xin tiền và khóc lóc tủi thân. Nhưng họ đã quên mất một điều: Tô Thiến trước khi bước chân vào nhà họ Lâm từng là một chuyên gia phân tích tài chính xuất sắc, người nắm giữ toàn bộ mật mã và đường đi nước bước của tập đoàn Lâm thị trong suốt giai đoạn đầu khởi nghiệp. Sự nhẫn nhịn của cô không phải vì yếu đuối, mà là sự im lặng của một thợ săn đang kiên nhẫn giăng lưới chờ con mồi tự chui đầu vào tròng.

Chiếc xe dừng lại trước một căn hộ penthouse cao cấp hướng thẳng ra tháp Minh Châu Phương Đông. Tô Thiến bước xuống xe, hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành của gió sông thổi vào. Không còn tiếng mắng chửi chua ngoa của bà Trương Mỹ Hoa, không còn cái tát phũ phàng của Lâm Hạo Xương, cũng không còn ánh mắt khinh miệt của Triệu Mạn Mạn. Trước mắt cô là một chương mới hoàn toàn trọn vẹn, tự do và ngập tràn ánh sáng.

Điện thoại trong túi đột nhiên rung lên liên hồi. Là số máy từ trại tạm giam của Lâm Hạo Xương gọi đến. Tô Thiến nhìn màn hình hiện lên cái tên từng khiến cô đau đớn đến tột cùng, cô thản nhiên bấm nút từ chối cuộc gọi, sau đó chặn vĩnh viễn số liên lạc ấy.

Cô bước vào sảnh căn hộ sang trọng, ánh đèn vàng ấm áp tự động bật lên chào đón người chủ nhân thực sự. Tô Thiến mỉm cười nhẹ nhàng, xoa bụng bầu và thì thầm với đứa con chưa chào đời:
— Con yêu, từ nay mẹ con mình sẽ sống thật rực rỡ. Đồ rác rưởi đã được dọn sạch khỏi cuộc đời chúng ta rồi.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.