#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
CHƯƠNG 1 – CÁI TÊN TRÊN TỜ GIẤY
“Bà Lâm… bà có biết người ký văn bản này thực sự là ai không?”
Câu hỏi của luật sư khiến cả căn phòng im bặt.
Tôi nhìn xuống trang giấy.
Tên người ký nằm ngay dưới con dấu đỏ.
Lâm Chính Sơn.
Ba chữ ấy khiến đầu óc tôi trống rỗng.
Lâm Chính Sơn là tên cha tôi.
Nhưng cha tôi đã qua đời mười hai năm trước.
“Không thể nào…”
Tôi bật dậy, bàn tay run lên.
Cảnh Hoài lập tức bước tới.
“Vãn Thanh, em bình tĩnh.”
Tôi gạt tay anh ta ra.
“Anh biết chuyện này?”
“Anh không biết.”
“Vậy tại sao văn bản của cha tôi lại xuất hiện ở đây?”
Cảnh Hoài không trả lời.
Mẹ chồng tôi, Tưởng Mỹ Lan, thì sắc mặt trắng bệch.
Bà nhìn chằm chằm vào tờ giấy như vừa nhìn thấy một chuyện không thể xảy ra.
“Luật sư Lưu…”
Giọng bà khàn đi.
“Văn bản này lấy từ đâu?”
Luật sư đáp:
“Một người gửi trực tiếp đến văn phòng chúng tôi sáng nay. Người đó yêu cầu chỉ giao cho bà Lâm sau khi thủ tục chuyển nhượng bắt đầu.”
Nhược Vi đứng ngoài cửa lập tức biến sắc.
“Không thể nào!”
Cô ta bước vào.
“Bác Tưởng, bác nói với cháu mọi giấy tờ đều đã được kiểm tra rồi mà?”
Mẹ chồng quay phắt lại.
“Cô im đi.”
“Nhưng…”
“Ta bảo cô im đi!”
Đây là lần đầu tiên tôi thấy mẹ chồng nổi giận với Nhược Vi.
Không phải kiểu trách móc nhẹ nhàng thường ngày.
Mà là sự hoảng loạn gần như không che giấu được.
Tôi cầm tờ giấy lên.
Phần cuối văn bản ghi rất rõ:
Hai căn hộ do Lâm Chính Sơn mua bằng tài sản riêng sẽ thuộc quyền định đoạt của Lâm Vãn Thanh sau khi cô đủ ba mươi tuổi. Người khác không được tự ý chuyển nhượng, ủy quyền hoặc thay đổi quyền sở hữu nếu không có xác nhận của cô.
Tôi đọc đi đọc lại.
Cha tôi mua hai căn hộ ấy từ trước khi tôi kết hôn.
Sau khi ông mất, mẹ tôi luôn nói:
“Đó là thứ bố con để lại cho con. Sau này dù có chuyện gì cũng đừng để ai lấy mất.”
Tôi từng nghĩ mẹ chỉ lo xa.
Bây giờ tôi mới hiểu.
Có lẽ bà đã biết một điều mà tôi chưa từng biết.
Cảnh Hoài nhìn tôi.
“Vãn Thanh, chuyện này chưa chắc liên quan đến việc chuyển nhượng hôm nay.”
Tôi quay sang.
“Anh vừa nói gì?”
“Anh nói… có thể luật sư hiểu nhầm.”
Tôi cười.
Một nụ cười mà chính tôi cũng không nhận ra.
“Cảnh Hoài.”
“Ừ?”
“Anh có biết hai căn hộ này đáng giá bao nhiêu không?”
Anh im lặng.
Tôi nói từng chữ:
“Gần hai mươi triệu nhân dân tệ.”
Cả phòng lại rơi vào im lặng.
Hai mươi triệu.
Đó không còn là chuyện vài tờ giấy.
Đó là lý do vì sao một cuộc hôn nhân bảy năm bỗng nhiên trở thành cái bẫy.
Tôi nhìn Nhược Vi.
Cô ta cúi đầu, hai tay siết chặt quai túi.
Tôi hỏi:
“Cô muốn hai căn hộ này?”
“Chị nói gì vậy?”
“Không muốn sao?”
“Em chỉ…”
“Chỉ cái gì?”
Nhược Vi nhìn sang Cảnh Hoài.
Anh ta tránh ánh mắt cô ta.
Ngay khoảnh khắc ấy, tôi hiểu.
Hai người họ đã bàn bạc chuyện này từ lâu.
Có lẽ còn lâu hơn tôi tưởng.
Tôi quay sang mẹ chồng.
“Mẹ cũng biết?”
Bà không trả lời.
“Mẹ biết anh ấy có người bên ngoài từ bao lâu?”
Cảnh Hoài lập tức quát:
“Vãn Thanh!”
Tôi nhìn anh.
“Bốn năm?”
Anh cứng người.
“Em…”
“Ba năm?”
Không có câu trả lời.
“Hay là bốn năm?”
Mẹ chồng nhắm mắt.
Tôi bật cười.
Thì ra là thật.
Suốt bốn năm.
Tôi từng nghĩ những chuyến công tác bất thường của chồng chỉ là công việc.
Từng nghĩ những cuộc gọi anh tránh nghe trước mặt tôi chỉ là chuyện riêng của công ty.
Từng nghĩ người phụ nữ trong bức ảnh tôi vô tình nhìn thấy trên WeChat là một khách hàng.
Hóa ra người duy nhất không biết trong cuộc hôn nhân này…
là tôi.
Tôi hỏi mẹ chồng:
“Vậy tại sao mẹ vẫn đối xử tốt với con?”
Bà mở mắt.
“Vãn Thanh…”
“Đừng gọi tên con như vậy.”
Tôi cố giữ giọng bình tĩnh.
“Con muốn nghe sự thật.”
Bà im lặng rất lâu.
Cuối cùng, bà nói:
“Vì mẹ biết con không có lỗi.”
Tôi khựng lại.
“Nhưng mẹ vẫn giúp họ lấy tài sản của con.”
“Mẹ…”
“Đừng nói mẹ không biết.”
Tôi nhìn thẳng vào bà.
“Ngay từ lúc mẹ bảo con đưa giấy tờ, mẹ đã biết họ định làm gì.”
Mẹ chồng cúi đầu.
Nhược Vi bắt đầu mất bình tĩnh.
“Bác Tưởng, chuyện này không giống những gì chúng ta đã thống nhất.”
Mẹ chồng quay sang.
“Cô còn dám nói?”
“Cháu chỉ làm theo lời bác!”
“Ta bảo cô làm chuyện đó khi nào?”
“Bác nói nếu chị ấy ký…”
“Ta nói cô đừng để Vãn Thanh biết!”
Nhược Vi lập tức im bặt.
Tôi nghe rõ từng chữ.
Vậy là mẹ chồng thực sự đã tham gia.
Nhưng bà vừa nói một câu khiến tôi chú ý.
“Đừng để Vãn Thanh biết.”
Tôi nhìn bà.
“Còn gì nữa?”
Bà không đáp.
Tôi hỏi lần nữa:
“Mẹ còn giấu con chuyện gì?”
Bà nhìn tôi.
Ánh mắt ấy không giống một người đang muốn lừa tôi.
Nó giống một người đang sợ một bí mật cũ bị phơi bày.
Luật sư Lưu khép tập hồ sơ.
“Bà Lâm, tôi nghĩ trước khi tiếp tục bất kỳ thủ tục nào, bà nên về Hàng Châu kiểm tra lại toàn bộ hồ sơ của mẹ bà.”
Tôi gật đầu.
“Được.”
Cảnh Hoài lập tức nói:
“Anh đi cùng em.”
“Không cần.”
“Vãn Thanh!”
Tôi quay lại.
“Bảy năm qua, em đã tin anh quá nhiều rồi.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Lần này, em muốn tự mình đi.”
Tôi rời khỏi phòng.
Không ai ngăn tôi.
Nhưng khi bước xuống sảnh, điện thoại rung lên.
Một số lạ gửi tới một tin nhắn.
“Nếu cô muốn biết tại sao mẹ cô luôn sợ nhà họ Chu, tối nay 8 giờ, đến quán trà cũ bên Tây Hồ. Đừng nói cho chồng cô.”
Tôi nhìn dòng chữ rất lâu.
Sau đó xóa tin nhắn.
Rồi lại khôi phục nó từ mục đã xóa.
Tôi biết mình sẽ đi.
Bởi lúc này tôi không còn muốn biết hai căn hộ có giữ được hay không.
Tôi muốn biết…
mười hai năm trước, cha tôi đã để lại điều gì mà cả nhà họ Chu đều sợ tôi phát hiện.
CHƯƠNG 2 – BÍ MẬT CỦA NGƯỜI ĐÃ KHUẤT
Tám giờ tối, quán trà bên Tây Hồ vẫn còn đông.
Hàng cây ven hồ rung nhẹ trong gió cuối thu.
Tôi bước vào quán, nhìn quanh.
Một người phụ nữ trung niên ngồi ở góc trong cùng.
Bà khoảng hơn năm mươi tuổi, mặc áo khoác màu xám, trên bàn đặt một chiếc hộp gỗ cũ.
Thấy tôi, bà đứng dậy.
“Cô là Lâm Vãn Thanh?”
“Là tôi.”
“Ngồi đi.”
Tôi ngồi xuống.
Bà nhìn tôi một lúc rồi hỏi:
“Cô có biết tôi là ai không?”
Tôi lắc đầu.
“Không.”
Bà mở hộp.
Bên trong là một xấp ảnh cũ.
Bức đầu tiên là cha tôi.
Bức thứ hai là mẹ tôi.
Bức thứ ba khiến tôi chết lặng.
Đó là cha tôi đứng cạnh một người đàn ông trẻ.
Người đàn ông ấy…
là cha của Cảnh Hoài.
Chu Quốc Hưng.
Tôi ngẩng lên.
“Bọn họ quen nhau?”
Người phụ nữ gật đầu.
“Không chỉ quen.”
Bà đẩy một tấm ảnh về phía tôi.
“Cha cô và ông Chu từng cùng đầu tư một dự án bất động sản ở Hàng Châu.”
Tôi nhìn tấm ảnh.
“Nhưng nhà tôi chưa bao giờ nói chuyện này.”
“Vì dự án đó thất bại.”
“Rồi sao?”
“Cha cô dùng tiền riêng để bù vào khoản thiếu hụt.”
Tôi cau mày.
“Bao nhiêu?”
“Rất lớn.”
Tôi im lặng.
Người phụ nữ nói tiếp:
“Sau đó, ông Chu gặp vấn đề tài chính. Cha cô đã giúp ông ấy giải quyết.”
Tôi hỏi:
“Vậy tại sao hai gia đình lại trở thành thông gia?”
Bà nhìn tôi.
“Có lẽ cô nên hỏi mẹ cô.”
Tôi siết tay.
“Mẹ tôi mất rồi.”
“Trước khi mất, bà ấy có để lại cho cô thứ gì không?”
Tôi nhớ đến căn hộ ở Tây Hồ.
Nhớ chiếc chìa khóa mẹ đưa cho tôi một tháng trước khi qua đời.
Bà từng nói:
“Sau này nếu mẹ không còn, con hãy mở ngăn tủ dưới cùng trong phòng ngủ.”
Tôi tưởng đó chỉ là giấy tờ.
Tôi chưa từng mở.
Tôi đứng bật dậy.
“Cảm ơn bà.”
“Khoan.”
Bà giữ tay tôi.
“Có một chuyện cô phải biết.”
“Chuyện gì?”
“Người phụ nữ tên Tống Nhược Vi không phải người đầu tiên muốn lấy hai căn hộ ấy.”
Tôi khựng lại.
“Còn ai?”
“Nhà họ Chu.”
“Nhà họ Chu?”
Bà gật đầu.
“Bốn năm trước, khi cha Cảnh Hoài bệnh nặng, ông ấy từng nói với một người rằng phải tìm cách đưa hai căn hộ về cho nhà họ Chu.”
Tôi hỏi:
“Vì sao?”
“Bởi vì ông ấy tin hai căn hộ đó vốn thuộc về gia đình mình.”
Tôi bật cười.
“Thật vô lý.”
“Có thể.”
Bà lấy ra một bản sao giấy tờ.
“Nhưng cô nên tự đọc.”
Tôi nhận lấy.
Đó là một thỏa thuận cũ.
Có chữ ký của cha tôi và Chu Quốc Hưng.
Tôi đọc từng dòng.
Sau khi đọc xong, tim tôi đập mạnh.
Thỏa thuận ghi rằng nếu dự án thất bại, hai căn hộ sẽ được dùng làm tài sản đảm bảo.
Nhưng có một điều khoản cuối cùng:
Nếu khoản nợ được thanh toán đầy đủ, quyền sở hữu hai căn hộ sẽ hoàn toàn thuộc về bên đứng tên hợp pháp.
Bên đứng tên là cha tôi.
Tôi thở ra.
“Vậy nhà họ Chu không có quyền gì.”
“Đúng.”
“Thế tại sao họ lại cố lấy?”
Người phụ nữ nhìn tôi.
“Vì họ tin cô không biết chuyện này.”
Tôi không nói gì.
Bốn năm.
Có lẽ họ đã chờ bốn năm.
Tôi chợt nhớ đến những lần Cảnh Hoài hỏi:
“Em có định bán căn hộ của mẹ không?”
Tôi từng nghĩ anh chỉ hỏi cho biết.
Bây giờ mới hiểu.
Anh đang thăm dò.
Tôi đứng dậy.
“Bà là ai?”
Người phụ nữ im lặng vài giây.
“Trước đây tôi làm kế toán cho công ty của cha cô.”
Bà nói:
“Và tôi là người cuối cùng nhìn thấy cha cô ký bản thỏa thuận ấy.”
Tôi hỏi:
“Cha tôi có biết nhà họ Chu sẽ trở mặt không?”
Bà lắc đầu.
“Ông ấy chỉ nói một câu.”
“Câu gì?”
“Ông ấy nói: ‘Tôi tin người bạn này.’”
Tôi cúi đầu.
Câu ấy đau hơn bất kỳ lời giải thích nào.
Cha tôi đã tin một người.
Rồi mười hai năm sau, con gái ông phải đối mặt với hậu quả của sự tin tưởng ấy.
Tôi về căn hộ cũ của mẹ lúc gần mười giờ.
Căn nhà vẫn còn mùi hương quen thuộc.
Tôi bước vào phòng ngủ.
Mở ngăn tủ dưới cùng.
Một chiếc hộp sắt nằm sâu phía trong.
Tôi dùng chìa khóa mẹ để lại.
“Cạch.”
Nắp hộp bật mở.
Bên trong có một cuốn sổ.
Một chiếc USB.
Và một phong thư.
Ngoài phong thư chỉ viết:
“Vãn Thanh, chỉ mở khi con không còn tin bất kỳ ai.”
Tôi ngồi xuống giường.
Tay run lên.
Tôi mở thư.
“Con gái,
Nếu con đọc được những dòng này, nghĩa là mẹ đã không còn ở bên con.
Mẹ xin lỗi vì đã giấu con quá nhiều.
Nhưng mẹ không muốn con sống cả đời trong sự nghi ngờ.
Cha con từng giúp nhà họ Chu vượt qua một giai đoạn khó khăn. Sau đó, ông ấy mới phát hiện có người đã cố tình che giấu một phần sổ sách.
Mẹ từng muốn nói với con.
Nhưng Cảnh Hoài đã tìm đến mẹ.
Cậu ta nói rằng nếu mẹ nói ra, cuộc hôn nhân của con sẽ tan vỡ.
Mẹ đã chọn im lặng.
Mẹ sai rồi.”
Tôi đọc đến đó thì nước mắt rơi xuống.
Cảnh Hoài đã tìm đến mẹ tôi.
Không phải bốn năm trước.
Mà có thể từ rất lâu.
Tôi mở USB.
Bên trong chỉ có một đoạn ghi âm.
Giọng mẹ vang lên, yếu nhưng rõ:
“Vãn Thanh, nếu con nghe được, mẹ muốn con nhớ một điều. Hai căn hộ đó không phải thứ quý giá nhất cha mẹ để lại.”
Tôi nín thở.
“Thứ quý giá nhất là bằng chứng chứng minh cha con không nợ nhà họ Chu bất kỳ điều gì.”
Tôi ngẩng đầu.
Ngay lúc ấy, điện thoại reo.
Cảnh Hoài.
Tôi không nghe.
Anh gọi lần hai.
Rồi lần ba.
Sau đó tin nhắn hiện lên.
“Vãn Thanh, em về đâu rồi? Mẹ đang rất lo.”
Tôi nhìn màn hình.
Một phút sau, thêm một tin nhắn.
“Nếu em đã biết chuyện gì đó, chúng ta nói chuyện được không?”
Tôi cười lạnh.
Anh biết tôi đã biết.
Tôi gọi lại.
Anh bắt máy gần như ngay lập tức.
“Vãn Thanh?”
“Anh đang ở đâu?”
“Anh ở nhà.”
“Nhược Vi đâu?”
Đầu dây bên kia im lặng.
Tôi hỏi:
“Cô ấy đang ở cạnh anh?”
“Không.”
“Vậy mẹ đâu?”
“Mẹ…”
“Anh đừng nói dối nữa.”
Anh thở dài.
“Em muốn gì?”
Tôi nhìn chiếc hộp sắt trên bàn.
“Em muốn biết bốn năm trước anh đã nói gì với mẹ em.”
Anh im lặng rất lâu.
Sau đó giọng anh thấp xuống:
“Anh xin lỗi.”
Hai chữ ấy khiến tôi đau hơn cả một lời phủ nhận.
“Vậy là có.”
“Vãn Thanh, anh không nghĩ mọi chuyện sẽ thành thế này.”
“Anh đã nói gì với mẹ tôi?”
“Anh chỉ muốn bà ấy thuyết phục em bán căn hộ.”
“Để làm gì?”
“Công ty lúc đó gặp khó khăn.”
“Hay để trả cho Nhược Vi?”
Anh không nói.
Tôi cúp máy.
Đúng lúc đó, cửa căn hộ vang lên tiếng gõ.
Ba tiếng.
Cốc.
Cốc.
Cốc.
Tôi đứng dậy.
“Vãn Thanh, là mẹ.”
Giọng Tưởng Mỹ Lan.
Tôi mở cửa.
Bà đứng ngoài hành lang, gương mặt tiều tụy.
“Con có thể cho mẹ vào không?”
Tôi tránh sang một bên.
Bà bước vào.
Nhìn thấy chiếc hộp sắt trên bàn, bà dừng lại.
“Con đã mở rồi?”
“Vâng.”
Bà nhắm mắt.
“Vậy là đến lúc rồi.”
“Đến lúc gì?”
Mẹ chồng nhìn tôi.
“Mẹ không muốn con biết chuyện này theo cách đó.”
“Nhưng cuối cùng con vẫn biết.”
Bà gật đầu.
“Đúng.”
Tôi hỏi:
“Nhược Vi là người mẹ muốn giúp?”
“Không.”
“Vậy mẹ thực sự muốn giúp ai?”
Bà nhìn tôi.
“Con.”
Tôi bật cười.
“Con không hiểu.”
Bà lấy từ túi ra một tập hồ sơ.
“Bốn năm trước, Cảnh Hoài nói với mẹ rằng công ty gặp khó khăn. Nó muốn dùng hai căn hộ của con làm tài sản đảm bảo.”
“Và mẹ đồng ý?”
“Lúc đầu.”
Bà cúi đầu.
“Nhưng sau đó mẹ phát hiện một chuyện.”
“Chuyện gì?”
Bà nhìn tôi, giọng run lên:
“Cảnh Hoài không định cứu công ty.”
“Vậy anh ấy định làm gì?”
“Mẹ không biết toàn bộ.”
Bà đặt tập hồ sơ xuống.
“Nhưng mẹ biết người đứng sau chuyện này không chỉ có Cảnh Hoài và Nhược Vi.”
Tôi sững người.
“Còn ai?”
Mẹ chồng nhìn thẳng vào tôi.
“Có người trong chính nhà họ Chu.”
Tôi chưa kịp hỏi tiếp, điện thoại của bà reo.
Bà nhìn màn hình.
Sắc mặt lập tức thay đổi.
Bà nghe máy.
“A lô?”
Đầu dây bên kia nói gì đó.
Tôi thấy môi bà run lên.
“Không thể…”
Bà nhìn tôi.
“Người đó biết con đã mở chiếc hộp.”
Tôi đứng bật dậy.
“Ai?”
Bà không trả lời.
Chỉ nói một câu:
“Vãn Thanh, đêm nay con tuyệt đối không được ở lại đây.”
CHƯƠNG 3 – CÁI GIÁ CỦA BỐN NĂM IM LẶNG
Tôi rời căn hộ của mẹ ngay trong đêm.
Mẹ chồng đưa tôi đến một khách sạn nhỏ gần Tây Hồ.
Suốt quãng đường, bà không nói câu nào.
Tôi cũng không hỏi.
Đến khi cửa phòng đóng lại, tôi mới quay sang.
“Mẹ.”
“Ừ.”
“Người gọi điện lúc nãy là ai?”
Bà ngồi xuống ghế.
“Một người từng làm việc cho nhà họ Chu.”
“Ông ta nói gì?”
“Ông ta nói… bản sao tài liệu trong chiếc USB đã bị sao chép từ bốn năm trước.”
Tôi chết lặng.
“Bốn năm trước?”
Bà gật đầu.
“Cảnh Hoài đã từng đến nhà mẹ.”
“Anh ấy lấy?”
“Không.”
Bà nhìn tôi.
“Là mẹ đưa cho nó.”
Tôi nhắm mắt.
Mọi thứ dường như nối lại thành một đường thẳng.
Bốn năm trước, mẹ tôi biết.
Mẹ chồng biết.
Cảnh Hoài biết.
Nhược Vi biết.
Chỉ có tôi bị đặt ra ngoài.
Tôi hỏi:
“Vậy tại sao hôm nay mẹ lại tát Nhược Vi?”
Mẹ chồng im lặng.
Một lúc sau, bà nói:
“Vì mẹ nhận được kết quả kiểm tra từ luật sư.”
“Về cái gì?”
“Những giấy tờ cô ta đưa cho mẹ.”
Bà nhìn xuống tay mình.
“Có một số giấy tờ đã bị sửa nội dung.”
Tôi sửng sốt.
“Nhược Vi làm?”
“Mẹ chưa biết.”
“Vậy sao mẹ mắng cô ta?”
“Vì cô ta đã nói dối mẹ.”
Bà ngẩng lên.
“Cô ta nói với mẹ rằng chỉ cần con ký giấy ủy quyền, tài sản sẽ được chuyển sang một công ty trung gian để xử lý khoản nợ cũ.”
“Nhưng thực tế?”
“Thực tế người hưởng lợi cuối cùng không phải công ty.”
Tôi hỏi:
“Là ai?”
Bà không trả lời.
Tôi nhìn bà.
“Mẹ biết.”
“…”
“Mẹ biết đúng không?”
Bà gật đầu.
“Là một công ty do anh trai Cảnh Hoài đứng tên.”
Tôi bật cười.
Cuối cùng tôi cũng hiểu.
Đây không phải chuyện một người đàn ông có nhân tình.
Cũng không chỉ là chuyện hai căn hộ.
Đó là một kế hoạch đã được chuẩn bị trong nhiều năm.
Tôi hỏi:
“Cảnh Hoài có biết không?”
“Mẹ nghĩ nó biết một phần.”
“Còn Nhược Vi?”
“Cô ta biết nhiều hơn.”
Tôi đứng dậy.
“Con muốn gặp cô ta.”
“Không.”
“Mẹ…”
“Vãn Thanh, con đừng đi.”
Tôi nhìn bà.
“Con đã im lặng bảy năm.”
Tôi nói rất chậm:
“Bốn năm cho chuyện Nhược Vi. Một năm cho những lời nói dối. Mười hai năm cho bí mật của cha mẹ.”
Tôi cầm áo khoác.
“Con không muốn im lặng nữa.”
Sáng hôm sau, Nhược Vi chủ động tìm tôi.
Cô ta hẹn ở một quán cà phê gần ga Hàng Châu Đông.
Tôi đến trước.
Cô ta bước vào khoảng mười phút sau.
Không còn vẻ tự tin như hôm qua.
“Chị muốn biết gì?”
Tôi hỏi:
“Bốn năm qua cô yêu Cảnh Hoài thật sao?”
Cô ta im lặng.
“Hay cô chỉ muốn tài sản?”
“Ban đầu tôi không biết.”
“Không biết gì?”
“Không biết anh ấy đã kết hôn.”
Tôi nhìn cô ta.
Cô ta nói:
“Anh ấy nói cuộc hôn nhân của anh ấy chỉ còn trên danh nghĩa.”
Tôi cười.
“Anh ấy nói vậy với cô?”
“Ừ.”
“Anh ấy cũng nói sẽ ly hôn?”
“Có.”
“Và anh ấy hứa gì nữa?”
Nhược Vi cúi đầu.
“Anh ấy nói sau khi giải quyết xong chuyện tài sản, chúng tôi sẽ kết hôn.”
Tôi không tức giận.
Không hiểu vì sao, lúc ấy tôi chỉ thấy thương hại.
Một người phụ nữ chờ bốn năm cho một lời hứa.
Một người đàn ông dùng lời hứa để giữ hai người bên cạnh.
Tôi hỏi:
“Cô có biết mẹ chồng tôi muốn bảo vệ tôi không?”
Nhược Vi ngẩng lên.
“Cái gì?”
“Bà ấy không thực sự muốn đưa tài sản cho cô.”
Cô ta sững sờ.
“Không thể nào.”
“Tại sao không?”
“Bác ấy…”
Cô ta ngừng lại.
Tôi đẩy một bản sao giấy tờ về phía cô ta.
“Đọc đi.”
Nhược Vi nhìn xuống.
Sắc mặt thay đổi.
“Đây là…”
“Bằng chứng cho thấy công ty đứng sau kế hoạch chuyển nhượng không có quyền sở hữu hai căn hộ.”
Cô ta nhìn tôi.
“Chị lấy ở đâu?”
“Từ nơi cô không biết.”
Nhược Vi cắn môi.
“Vậy tại sao hôm đó bác ấy ký?”
“Bởi vì mẹ chồng tôi muốn kéo dài thời gian.”
Cô ta ngẩn người.
Tôi nói:
“Bà ấy biết có người đang lợi dụng mình.”
“Nhưng…”
“Và cuộc gọi hôm đó chính là cuộc gọi xác nhận luật sư đã tìm được bằng chứng.”
Nhược Vi cúi đầu.
Một lúc sau, cô ta nói:
“Chị có biết ai là người đưa hồ sơ cho họ không?”
Tôi nhìn cô ta.
“Ai?”
“Anh trai của Cảnh Hoài.”
Tôi im lặng.
Nhược Vi nói tiếp:
“Anh ta mới là người liên tục thúc giục Cảnh Hoài. Anh ta nói nếu lấy được hai căn hộ thì có thể giải quyết khoản nợ của công ty.”
Tôi hỏi:
“Cảnh Hoài đồng ý?”
“Anh ấy do dự.”
“Nhưng vẫn làm.”
Cô ta không trả lời.
Tôi đứng lên.
“Cảm ơn.”
Nhược Vi gọi tôi:
“Chị Vãn Thanh.”
Tôi quay lại.
“Xin lỗi.”
Tôi nhìn cô ta.
“Xin lỗi vì chuyện gì?”
“Vì tôi đã nghĩ chị là người ngăn cản tương lai của tôi.”
Tôi đáp:
“Không.”
Tôi nhìn ra cửa kính.
“Người ngăn cản tương lai của cô là người đã nói với cô những lời anh ta biết cô muốn nghe.”
Tôi rời quán.
Chiều hôm đó, tôi trở về Thượng Hải.
Cảnh Hoài đang đứng trước cửa nhà.
Anh nhìn tôi rất lâu.
“Em đã gặp Nhược Vi?”
“Rồi.”
“Cô ấy nói gì?”
“Không quan trọng.”
Anh cúi đầu.
“Vãn Thanh, anh xin lỗi.”
“Anh đã nói câu này hôm qua.”
“Anh biết.”
“Vậy hôm nay anh muốn nói gì?”
Anh im lặng rất lâu.
“Anh muốn ly hôn.”
Tôi khựng lại.
Không phải vì bất ngờ.
Mà vì tôi nhận ra mình không còn đau như trước.
Tôi hỏi:
“Vì Nhược Vi?”
“Không.”
“Vì tiền?”
Anh không trả lời.
Tôi gật đầu.
“Được.”
Anh nhìn tôi.
“Em đồng ý?”
“Đồng ý.”
Anh ngẩng lên.
Có lẽ anh không ngờ tôi sẽ trả lời nhanh như vậy.
Tôi nói:
“Nhưng trước khi ký, chúng ta phải giải quyết một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Anh phải nói sự thật trước mặt mẹ anh.”
Anh tái mặt.
“Vãn Thanh…”
“Anh đã giấu bà ấy. Đã giấu tôi. Đã dùng tình cảm của mẹ tôi để ép bà ấy im lặng.”
Tôi nhìn thẳng vào anh.
“Ít nhất lần cuối cùng, hãy thành thật.”
Hai ngày sau, chúng tôi ngồi trong phòng khách nhà họ Chu.
Tưởng Mỹ Lan ngồi một bên.
Cảnh Hoài ngồi đối diện tôi.
Anh trai anh ta cũng có mặt.
Nhược Vi không đến.
Luật sư Lưu đặt toàn bộ hồ sơ lên bàn.
“Trước tiên, tôi xác nhận hai căn hộ hoàn toàn thuộc quyền sở hữu của bà Lâm Vãn Thanh.”
Anh trai Cảnh Hoài lập tức phản đối:
“Không thể nào!”
Luật sư bình tĩnh đưa ra văn bản.
“Đây là thỏa thuận mười hai năm trước. Khoản nợ đã được thanh toán đầy đủ. Không có cơ sở pháp lý để yêu cầu chuyển nhượng.”
Căn phòng im lặng.
Tôi nhìn mẹ chồng.
Bà nhắm mắt.
“Cảnh Hoài.”
Anh ngẩng lên.
“Con nói đi.”
Anh cúi đầu.
“Con xin lỗi.”
“Vì chuyện gì?”
“Vì đã lợi dụng Vãn Thanh.”
Bà nhìn anh.
“Còn gì nữa?”
“Con đã giấu mẹ chuyện Nhược Vi.”
“Còn gì nữa?”
Anh siết tay.
“Con đã nhờ mẹ Vãn Thanh ký giấy.”
Mẹ chồng run lên.
“Con…”
Bà đứng dậy.
“Con đã làm gì với cô ấy?”
Cảnh Hoài không nói được.
Tôi lên tiếng:
“Đủ rồi mẹ.”
Bà quay sang tôi.
Tôi mỉm cười.
“Con không muốn mẹ trách anh ấy nữa.”
“Vãn Thanh…”
“Bởi vì con đã hiểu.”
Tôi nhìn căn nhà mình từng sống suốt bảy năm.
“Có những người không cần bị trừng phạt.”
“Chỉ cần để họ tự đối mặt với lựa chọn của mình.”
Tôi đặt giấy ly hôn lên bàn.
Cảnh Hoài nhìn tôi.
“Em thật sự muốn kết thúc?”
“Ừ.”
“Không còn cơ hội sao?”
Tôi lắc đầu.
“Cơ hội đã hết từ ngày anh chọn nói dối.”
Anh cúi đầu.
Mẹ chồng bước đến.
Bà nắm tay tôi.
“Vãn Thanh.”
Tôi nhìn bà.
“Con vẫn coi mẹ là mẹ.”
Nước mắt bà rơi xuống.
“Sau tất cả chuyện này, con vẫn gọi mẹ như vậy?”
Tôi gật đầu.
“Bởi vì con biết mẹ từng thật lòng thương con.”
Bà bật khóc.
“Nhưng mẹ đã làm sai.”
“Con biết.”
“Con có trách mẹ không?”
Tôi im lặng vài giây.
“Có.”
Bà cúi đầu.
“Nhưng con không muốn sống cả đời với sự oán trách.”
Tôi lấy hai chiếc chìa khóa căn hộ đặt lên bàn.
“Mẹ nói đúng một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Phụ nữ phải có tài sản phòng thân.”
Tôi cười.
“Nhưng từ nay, con sẽ tự bảo vệ mình.”
Tôi rời khỏi nhà họ Chu vào một buổi chiều đầu đông.
Ngoài đường, Thượng Hải vẫn ồn ào như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Một tuần sau, tôi nhận được cuộc gọi từ luật sư Lưu.
“Bà Lâm, có một chuyện tôi nghĩ bà nên biết.”
“Chuyện gì?”
“Trong hồ sơ của cha bà, chúng tôi phát hiện thêm một văn bản chưa từng được công bố.”
Tôi khựng lại.
“Liên quan đến hai căn hộ?”
“Không.”
“Vậy là gì?”
Luật sư im lặng vài giây.
“Liên quan đến căn nhà cũ của gia đình bà ở Hàng Châu.”
Tôi hỏi:
“Có chuyện gì với căn nhà đó?”
Ông đáp:
“Cha bà đã để lại quyền sở hữu cho một người khác.”
Tôi chết lặng.
“Ai?”
Ông đọc cái tên trong hồ sơ.
Tôi nghe xong, bàn tay lạnh đi.
Bởi cái tên đó…
là tên của mẹ chồng tôi, Tưởng Mỹ Lan.
Tôi đứng bên cửa sổ rất lâu.
Ngoài kia, những ánh đèn Thượng Hải lần lượt sáng lên.
Tôi từng nghĩ câu chuyện của mình kết thúc vào ngày ký giấy ly hôn.
Nhưng lúc ấy tôi mới hiểu.
Hai căn hộ chỉ là bí mật đầu tiên.
Và người phụ nữ tôi từng gọi là mẹ chồng…
có lẽ còn giữ một lời hứa với cha tôi từ mười hai năm trước mà chưa bao giờ nói cho tôi biết.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.