Min menu

Pages

TRUYỆN MỚI

Ngay trong ngày chồng cũ cưới nhân tình đang mang thai vốn là bạn thân của tôi, cô ta khoe chiếc nhẫn kim cương trước mặt tôi rồi cười: “Chị thua rồi, anh ấy và tất cả mọi thứ giờ thuộc về tôi. Chị chỉ là đồ bỏ đi!” Nhưng cô ta không biết chiếc USB tôi đặt lên bàn chứa bằng chứng khiến đám cưới xa hoa ấy biến thành ngày nhục nhã nhất cuộc đời họ... TRUYỆN NGẮN

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


# CHƯƠNG 1 – CHIẾC NHẪN TRONG ĐÁM CƯỚI CỦA CHỒNG CŨ

“**Chị thua rồi. Anh ấy và tất cả mọi thứ bây giờ đều thuộc về tôi. Còn chị… chỉ là người bị bỏ lại thôi.**”

Lâm Nhược Hy giơ bàn tay trái lên ngay trước mặt tôi.

Chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út phản chiếu ánh đèn pha lê của đại sảnh khách sạn bên bờ sông Hoàng Phố, sáng đến chói mắt.

Phía sau cô ta là hàng trăm bông mẫu đơn trắng, những dải lụa đỏ rượu vang, sân khấu phủ hoa tươi và tấm bảng lớn viết hai cái tên bằng chữ vàng:

**Trần Cảnh Thâm – Lâm Nhược Hy.**

Người đàn ông từng là chồng tôi.

Và cô dâu hôm nay từng là người bạn thân nhất của tôi suốt tám năm.

Tôi nhìn bàn tay Nhược Hy đang cố tình đưa sát về phía mình, rồi nhìn xuống chiếc bụng đã hơi nhô lên dưới lớp váy cưới đặt may riêng.

Ba tháng trước, khi Cảnh Thâm đưa đơn ly hôn cho tôi, anh ta đã nói bằng giọng lạnh nhạt:

“Uyển Thanh, giữa chúng ta hết rồi.”

Tôi đã hỏi:

“Có phải vì Nhược Hy không?”

Anh tránh ánh mắt tôi.

“Đừng kéo người khác vào.”

Chỉ hai tuần sau khi thủ tục ly hôn hoàn tất, ảnh siêu âm của Nhược Hy xuất hiện trong nhóm bạn cũ.

Kèm theo một dòng trạng thái:

**“Cuối cùng cũng có một mái nhà đúng nghĩa.”**

Khi ấy tôi mới hiểu.

Không phải cuộc hôn nhân của tôi đột nhiên đổ vỡ.

Mà là từ rất lâu trước đó, hai người tôi tin nhất đã cùng nhau dựng nên một lối thoát, chỉ chờ tôi bị đẩy ra khỏi căn nhà ấy.

Hôm nay, tôi vẫn đến dự đám cưới.

Không phải để giành lại ai.

Cũng không phải để khóc lóc.

Tôi đến để trả lại một món đồ.

Một chiếc USB màu đen đang nằm trong túi xách.

Nhược Hy hơi nghiêng đầu, môi cong lên.

“Sao chị không nói gì?”

Tôi bình thản đáp:

“Cô muốn tôi nói gì?”

“Ít nhất cũng phải chúc mừng tôi chứ?”

“Chúc cô điều gì?”

Sắc mặt Nhược Hy cứng lại trong một thoáng.

Tôi nhìn chiếc nhẫn rồi nói:

“Chúc cô có được đúng thứ cô đã lựa chọn.”

Cô ta bật cười.

“Chị vẫn thích tỏ ra cao ngạo như vậy.”

“Không. Tôi chỉ thấy có vài thứ nhìn rất đẹp dưới ánh đèn, nhưng chưa chắc đáng giá như người ta tưởng.”

Nhược Hy lập tức rụt tay lại.

“Chị đang nói chiếc nhẫn của tôi là giả sao?”

“Tôi có nói thế à?”

“Chị…”

“Nhược Hy.”

Một giọng nam trầm vang lên.

Tôi quay đầu.

Trần Cảnh Thâm đang bước về phía chúng tôi.

Anh mặc bộ lễ phục màu đen, ve áo ánh satin, mái tóc được chải gọn. Ba năm trước, cũng trong một khách sạn ở Thượng Hải, anh từng đứng bên cạnh tôi với bộ dạng gần như thế này.

Khi ấy anh nắm tay tôi trước mặt bố mẹ hai bên và nói:

“Uyển Thanh, cả đời này anh sẽ không để em phải chịu thiệt.”

Có những lời hứa lúc được nói ra nghe giống như thật.

Cho đến khi thời gian bóc từng lớp sơn bên ngoài.

Cảnh Thâm dừng trước mặt tôi.

Ánh mắt anh lướt qua chiếc váy màu xanh đậm tôi đang mặc, rồi cau mày.

“Em thật sự đến?”

Tôi mỉm cười.

“Không phải hai người gửi thiệp cho tôi sao?”

“Anh tưởng em sẽ biết tránh mặt.”

“Đám cưới lớn thế này, sao tôi phải tránh?”

Nhược Hy khoác tay Cảnh Thâm.

“Em đã nói rồi, chị ấy chắc chắn không bỏ qua đâu.”

Cảnh Thâm hạ thấp giọng.

“Uyển Thanh, hôm nay là ngày vui của anh. Anh không muốn xảy ra chuyện.”

Tôi nhìn thẳng vào anh.

“Anh lo tôi gây chuyện?”

“Anh chỉ muốn mọi thứ kết thúc tử tế.”

Tôi suýt bật cười.

Người đã âm thầm chuyển tài sản chung, sa thải nhân viên thân cận của tôi khỏi công ty, rồi đưa bạn thân của vợ vào căn hộ hai người từng sống lại đang nói với tôi về hai chữ “tử tế”.

Tôi hỏi:

“Anh thật sự nghĩ mọi chuyện đã kết thúc rồi sao?”

Cảnh Thâm im lặng.

Nhược Hy siết chặt cánh tay anh.

“Cảnh Thâm, đừng nói với chị ấy nữa. Khách đang đợi.”

Rồi cô ta nhìn tôi.

“Chị đến đây nếu chỉ để nhìn chúng tôi hạnh phúc thì chị đã nhìn thấy rồi. Còn nếu chị định làm gì đó… em khuyên chị nên suy nghĩ kỹ.”

Tôi chậm rãi mở túi xách.

Sắc mặt Cảnh Thâm lập tức thay đổi.

“Uyển Thanh.”

Tôi lấy ra chiếc USB.

Đặt lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh bình hoa.

Một tiếng “cạch” rất nhẹ.

Nhưng ánh mắt Cảnh Thâm lập tức khóa chặt vào nó.

Tôi nói:

“Đừng căng thẳng. Đây chỉ là quà cưới.”

Nhược Hy nhìn chiếc USB rồi bật cười.

“Quà cưới?”

“Đúng.”

“Trong đó là gì?”

“Thứ cô nên xem cùng chồng mình.”

Cảnh Thâm bước lên một bước.

“Em lấy cái đó ở đâu?”

Câu hỏi của anh khiến nụ cười trên mặt Nhược Hy biến mất.

Cô ta quay sang.

“Anh biết cái USB này?”

“Không.”

Cảnh Thâm trả lời quá nhanh.

Tôi nhìn anh.

“Anh chắc chứ?”

“Uyển Thanh, đủ rồi.”

“Anh sợ cái gì?”

“Anh không sợ.”

“Vậy sao tay anh run?”

Cảnh Thâm cúi xuống.

Bàn tay phải của anh thật sự đang siết thành nắm.

Từ phía sân khấu, người dẫn chương trình gọi:

“Xin mời chú rể và cô dâu chuẩn bị cho nghi thức chính!”

Khách mời bắt đầu vỗ tay.

Mẹ Cảnh Thâm, bà Trần Mỹ Lan, bước đến.

Vừa thấy tôi, nét mặt bà lập tức sa xuống.

“Cô đến đây làm gì?”

“Bác quên rồi sao? Thiệp do nhà bác gửi.”

“Đó là phép lịch sự.”

“Vậy cháu cũng lịch sự đến dự.”

Bà Trần nhìn chiếc USB trên bàn.

“Cái gì đây?”

Nhược Hy lập tức nói:

“Quà cưới của chị Uyển Thanh.”

Bà Trần nhíu mày.

“Đã ly hôn rồi thì nên biết giữ khoảng cách. Hôm nay có rất nhiều đối tác của nhà họ Trần. Đừng làm chuyện khiến ai cũng khó xử.”

Tôi bình thản nhìn bà.

“Người làm chuyện khiến nhà họ Trần khó xử không phải cháu.”

Bà Trần tái mặt.

“Cô có ý gì?”

Tôi chưa kịp trả lời thì phía sau vang lên một giọng đàn ông lớn tuổi.

“Uyển Thanh?”

Tôi quay lại.

Là ông Tống Minh Viễn, một cổ đông lâu năm của tập đoàn Trần Thịnh.

Bên cạnh ông còn có hai thành viên hội đồng quản trị.

Ông Tống từng làm việc với cha tôi trước khi ông qua đời.

Nhìn thấy tôi, ông có vẻ bất ngờ.

“Cháu cũng đến sao?”

“Vâng.”

Ông nhìn qua Cảnh Thâm rồi hỏi:

“Chuyện kiểm toán cháu nói hôm qua… có mang theo không?”

Không khí xung quanh lập tức đông cứng.

Cảnh Thâm nhìn tôi.

Mẹ anh biến sắc.

Nhược Hy ngơ ngác.

“Kiểm toán gì?”

Tôi cầm chiếc USB lên.

“Ở đây.”

Ông Tống gật đầu.

“Vậy tốt. Hôm nay các cổ đông chính đều có mặt. Sau lễ cưới, chúng ta có thể nói rõ.”

“Không.”

Cảnh Thâm đột ngột lên tiếng.

Tất cả nhìn anh.

Anh cố nở nụ cười.

“Hôm nay là đám cưới của tôi. Chuyện công ty để ngày khác.”

Ông Tống bình thản hỏi:

“Nhưng cậu là người yêu cầu họp hội đồng bất thường vào thứ Hai tới. Nếu dữ liệu có liên quan trực tiếp đến cuộc họp ấy thì tôi nghĩ xem trước cũng không sao.”

Nhược Hy quay phắt sang Cảnh Thâm.

“Anh đang giấu em chuyện gì?”

“Không có gì.”

“Vậy tại sao anh không cho họ xem?”

Cảnh Thâm hạ giọng.

“Nhược Hy, đừng làm ầm lên.”

Cô ta sững người.

Có lẽ đây là lần đầu tiên trong ngày cưới, cô ta cảm nhận được một vết nứt rất nhỏ dưới lớp hào nhoáng mà mình đang đứng trên đó.

Tôi nhìn đồng hồ.

Nghi thức còn năm phút.

Tôi đưa USB cho ông Tống.

“Chú giữ giúp cháu.”

Cảnh Thâm lập tức định giật lấy.

Tôi lùi lại.

“Anh làm gì thế?”

“Đưa đây.”

“Không phải anh vừa nói không biết nó chứa gì sao?”

“Anh không muốn em phá đám cưới.”

“Em?”

Tôi bật cười.

“Chúng ta ly hôn rồi. Anh nên gọi tôi là Tô Uyển Thanh.”

Nhược Hy nhìn chúng tôi, hơi thở bắt đầu gấp.

“Rốt cuộc trong đó có gì?”

Tôi quay sang cô ta.

“Cô thật sự muốn biết?”

“Đương nhiên.”

“Vậy sau khi làm lễ xong, cô hãy tự mở.”

Nhược Hy cắn môi.

“Tôi sẽ mở ngay bây giờ.”

Cảnh Thâm quát khẽ:

“Nhược Hy!”

Cả nhóm khách gần đó lập tức quay sang.

Nhược Hy giật mình.

Tôi nhìn cô ta.

Mới vài phút trước, cô ta còn giơ chiếc nhẫn kim cương lên trước mặt tôi, tuyên bố rằng mình đã có tất cả.

Bây giờ, trên khuôn mặt được trang điểm hoàn hảo ấy chỉ còn lại sự hoang mang.

Cô ta nói:

“Anh đang sợ cái USB đó.”

“Anh không sợ.”

“Vậy mở đi.”

“Đây không phải lúc.”

“Em muốn xem.”

“Nhược Hy!”

“Em muốn xem!”

Giọng cô ta cao lên.

Bà Trần vội kéo tay cô con dâu tương lai.

“Đừng để khách nhìn vào.”

Nhược Hy giật tay ra.

“Con phải biết cô ta đang giở trò gì.”

Tôi chẳng cần làm gì nữa.

Chỉ cần im lặng.

Bởi khi niềm tin giữa hai người vốn được xây trên sự phản bội người khác, đôi khi chỉ một chiếc USB cũng đủ khiến họ bắt đầu nghi ngờ lẫn nhau.

Cuối cùng, ông Tống lên tiếng:

“Phòng điều khiển sân khấu có máy tính. Mất hai phút thôi.”

Cảnh Thâm tái mặt.

“Chú Tống!”

Ông nhìn anh.

“Có vấn đề gì sao?”

Không còn đường lùi.

Mười phút sau, màn hình LED khổng lồ phía sau sân khấu vốn đang chiếu ảnh cưới của Cảnh Thâm và Nhược Hy bỗng tối lại.

Khách mời xì xào.

Tôi đứng ở cuối đại sảnh.

Nhược Hy đứng giữa sân khấu.

Cảnh Thâm đứng bên cạnh cô ta nhưng khuôn mặt không còn chút vui vẻ.

Một thư mục xuất hiện trên màn hình.

Tên thư mục chỉ có bốn chữ:

**“TRẦN THỊNH – GIAO DỊCH.”**

Ông Tống bấm mở.

Dòng tài liệu đầu tiên hiện ra.

**Chuyển khoản 12.800.000 nhân dân tệ.**

Tài khoản nhận tiền mang tên một công ty tên **Hải Dương Thương Mại**.

Tôi nghe vài người hít mạnh.

Bởi công ty đó đã ngừng hoạt động gần hai năm trước.

Trang tiếp theo hiện lên.

Tên người đại diện pháp luật:

**Lâm Quốc Phong.**

Cha của Lâm Nhược Hy.

Cô ta chết lặng.

“Không thể nào…”

Cảnh Thâm bước nhanh về phía màn hình.

“Tắt đi!”

Nhưng quá muộn.

Tài liệu thứ ba xuất hiện.

Một bản hợp đồng có chữ ký điện tử của Trần Cảnh Thâm.

Một chuỗi chuyển khoản.

Một loạt hóa đơn.

Và cuối cùng là đoạn ghi âm.

Giọng của Cảnh Thâm vang lên giữa đại sảnh im phăng phắc:

“**Sau khi ly hôn xong, phần cổ phần của Uyển Thanh sẽ không còn là trở ngại nữa. Tiền cứ đi qua công ty của chú Lâm trước. Chờ hội đồng quản trị thay đổi cơ cấu, chúng ta sẽ xử lý nốt.**”

Chiếc ly trên tay bà Trần rơi xuống thảm.

Nhược Hy quay sang người đàn ông vừa trở thành chồng mình trên danh nghĩa.

Môi cô ta run lên.

“Cảnh Thâm…”

Anh không nhìn cô ta.

Cô quay sang tôi.

“Chị… chị làm cái này?”

Tôi lắc đầu.

“Không.”

“Vậy tại sao chị có?”

Tôi nhìn thẳng vào cô ta.

“Vì tài khoản mà họ định đổ toàn bộ trách nhiệm lên đó…”

Tôi dừng một nhịp.

“…đứng tên tôi.”

Sắc mặt Nhược Hy trắng bệch.

Tôi nói tiếp:

“Ba tháng qua, trong lúc hai người bận chuẩn bị đám cưới, tôi cũng bận.”

“Bận làm gì?”

“Bận chứng minh rằng người muốn biến tôi thành kẻ chịu trách nhiệm thay cho họ…”

Tôi nhìn Cảnh Thâm.

“…chính là người từng ngủ cạnh tôi suốt năm năm.”

Đại sảnh hoàn toàn im lặng.

Tôi cúi xuống cầm túi xách.

Trước khi quay đi, tôi nhìn chiếc nhẫn trên tay Nhược Hy lần cuối.

“Cô vừa nói cô có tất cả.”

Tôi mỉm cười rất nhẹ.

“Giờ thì giữ cho thật chặt nhé.”

---

# CHƯƠNG 2 – MÓN QUÀ ĐƯỢC GIẤU SAU CUỘC LY HÔN


Ba tháng trước đám cưới ấy, tôi từng nghĩ điều đau nhất trên đời là nhìn thấy chồng mình bước ra khỏi phòng ngủ của bạn thân.

Nhưng hóa ra không phải.

Điều đau nhất là sau khoảnh khắc đó, tôi vẫn cố tìm lý do để tha thứ cho cả hai.

Hôm ấy là một tối cuối thu ở Thượng Hải.

Tôi trở về căn hộ tại Tĩnh An sớm hơn dự định vì cuộc họp với khách hàng bị hủy.

Cửa phòng khách mở.

Đôi giày cao gót màu kem của Nhược Hy nằm cạnh kệ.

Tôi không nghĩ nhiều.

Cô ta thường xuyên đến nhà tôi.

Có thời gian tôi còn đưa mật mã cửa cho cô ta vì nghĩ chúng tôi thân đến mức không cần khách sáo.

Tôi vừa đặt túi xuống vừa gọi:

“Nhược Hy?”

Không ai trả lời.

Rồi tôi nghe tiếng cô ta trong phòng ngủ.

“Anh thật sự sẽ ly hôn chứ?”

Tôi đứng chết lặng.

Giọng Cảnh Thâm vang lên sau đó.

“Chờ thêm chút nữa.”

“Anh nói câu đó bao nhiêu lần rồi?”

“Anh cần xử lý tài sản.”

“Em không muốn đứa bé sinh ra mà vẫn không có danh phận.”

Tôi cảm thấy tai mình ù đi.

Đứa bé?

Bàn tay tôi đặt lên bức tường lạnh.

Nhược Hy tiếp tục:

“Còn Uyển Thanh thì sao?”

“Cô ấy sẽ ký.”

“Nếu chị ấy không ký?”

Cảnh Thâm im lặng vài giây.

Rồi anh nói:

“Anh có cách.”

Tôi không bước vào.

Không hét.

Không chất vấn.

Tôi quay người, đi thẳng xuống tầng.

Lúc cửa thang máy khép lại, hai chân tôi mới bắt đầu run.

Tôi gọi cho người duy nhất lúc đó còn có thể tin.

“Luật sư Chu.”

“Uyển Thanh?”

“Tôi muốn ly hôn.”

Ở đầu bên kia, Chu Nghiên im lặng.

Cô ấy là bạn đại học của tôi, hiện làm tại một hãng luật lớn ở Phố Đông.

“Cậu đang ở đâu?”

“Dưới nhà.”

“Đừng về căn hộ. Gửi vị trí cho mình.”

Một giờ sau, chúng tôi ngồi trong quán trà nhỏ gần đường Vũ Khang.

Tôi kể lại mọi chuyện.

Chu Nghiên không ngắt lời.

Đến cuối cùng, cô chỉ hỏi:

“Cậu có bằng chứng không?”

“Không.”

“Tin nhắn?”

“Không.”

“Ảnh?”

Tôi lắc đầu.

Chu Nghiên thở dài.

“Vậy trước mắt đừng để họ biết cậu đã phát hiện.”

Tôi ngẩng lên.

“Tại sao?”

“Vì cậu vừa nói Cảnh Thâm nhắc đến việc xử lý tài sản.”

Tôi im lặng.

“Uyển Thanh, tài sản của hai người không đơn giản. Cậu còn cổ phần trong Trần Thịnh.”

“Có mười hai phần trăm.”

“Và một phần số cổ phần đó là di sản bố cậu để lại?”

“Đúng.”

Chu Nghiên chống hai tay lên bàn.

“Vậy nghe mình. Đừng đối đầu ngay.”

Tôi cười cay đắng.

“Cậu muốn mình giả vờ không biết chồng và bạn thân đang ở trên giường của mình sao?”

“Mình muốn cậu bảo vệ thứ thuộc về cậu trước.”

Câu nói đó cứu tôi.

Hai tuần tiếp theo, tôi sống như chưa từng nghe thấy gì.

Tôi vẫn ăn sáng cùng Cảnh Thâm.

Vẫn nghe anh kể chuyện công ty.

Vẫn nhắn với Nhược Hy.

Cô ta còn nhờ tôi chọn giúp một chiếc túi.

“Uyển Thanh, màu đỏ hay màu đen đẹp hơn?”

Tôi nhìn tin nhắn thật lâu.

Rồi trả lời:

“Màu đỏ.”

Nhược Hy gửi biểu tượng trái tim.

Tôi nhìn màn hình và bất giác thấy buồn cười.

Con người có thể diễn đến mức nào khi lợi ích đủ lớn?

Một tuần sau, Cảnh Thâm chủ động nhắc chuyện ly hôn.

Anh ngồi đối diện tôi ở bàn ăn.

“Uyển Thanh, anh nghĩ chúng ta nên dừng lại.”

Tôi giả vờ ngạc nhiên.

“Tại sao?”

“Chúng ta không còn giống trước.”

“Anh có người khác à?”

Anh lập tức nói:

“Không.”

Tôi nhìn người đàn ông mình từng yêu.

Khi nói dối, Cảnh Thâm luôn vô thức dùng ngón cái miết vào thành cốc.

Năm năm hôn nhân đủ để tôi biết những chi tiết ấy.

Nhưng ngày trước tôi dùng sự hiểu biết đó để quan tâm anh.

Còn bây giờ, tôi dùng nó để nhận ra khi nào anh đang giấu tôi.

Anh nói:

“Anh sẽ để lại căn hộ cho em.”

“Còn cổ phần?”

Ánh mắt anh hơi thay đổi.

“Cổ phần trong công ty nên để anh quản lý.”

“Tại sao?”

“Em không tham gia điều hành.”

“Tôi là cổ đông.”

“Uyển Thanh, đừng biến việc ly hôn thành cuộc chiến.”

Tôi suýt bật cười.

Chính anh ta đã chuẩn bị chiến trường rồi lại yêu cầu tôi đừng chiến đấu.

Tôi hỏi:

“Anh muốn tôi chuyển mười hai phần trăm cổ phần cho anh?”

“Anh sẽ trả em tiền.”

“Bao nhiêu?”

Anh đưa ra con số thấp hơn giá trị thực gần một nửa.

Tôi không tranh cãi.

Tôi chỉ nói:

“Cho tôi thời gian.”

Đêm đó, Chu Nghiên gọi cho tôi.

“Có chuyện.”

“Gì vậy?”

“Bộ phận tài chính của Trần Thịnh đang có một số giao dịch rất lạ.”

Tôi ngồi thẳng dậy.

“Liên quan đến Cảnh Thâm?”

“Chưa chắc. Nhưng có vài khoản thanh toán sử dụng chữ ký điện tử của cậu.”

Tim tôi đập mạnh.

“Tôi không ký gì cả.”

“Mình biết.”

“Tổng bao nhiêu?”

“Hiện tại mình tìm được gần mười triệu nhân dân tệ.”

Tôi không nói được gì.

Chu Nghiên hạ giọng.

“Uyển Thanh, chuyện này không còn chỉ là ly hôn nữa.”

Ngày hôm sau, tôi bí mật thuê một đơn vị kiểm toán độc lập.

Từng lớp dữ liệu dần hiện ra.

Một công ty đã ngừng hoạt động vẫn đều đặn nhận tiền từ Trần Thịnh.

Tên công ty: Hải Dương Thương Mại.

Người đại diện: Lâm Quốc Phong.

Cha của Nhược Hy.

Khi nhìn thấy cái tên ấy, tay tôi lạnh ngắt.

Tôi gọi Nhược Hy.

Cô ta bắt máy rất nhanh.

“Uyển Thanh?”

“Cậu đang ở đâu?”

“Ở Hàng Châu. Có chuyện gì à?”

“Không. Mình chỉ muốn hỏi thăm.”

Cô ta cười.

“Hiếm thế.”

Tôi hỏi:

“Bố cậu dạo này khỏe không?”

Đầu dây bên kia im lặng một nhịp.

“Khỏe. Sao tự nhiên hỏi vậy?”

“Không có gì.”

“Uyển Thanh.”

“Ừ?”

“Cậu có chuyện gì giấu mình à?”

Tôi nhìn hồ sơ trước mặt.

“Không.”

Tôi nghe thấy chính mình nói câu đó và cuối cùng hiểu được cảm giác của Cảnh Thâm mỗi khi lừa dối tôi.

Nó không khó như tôi từng tưởng.

Chỉ cần người kia vẫn còn tin.

Một tháng sau, tôi ký đơn ly hôn.

Cảnh Thâm gần như không che giấu sự nhẹ nhõm.

Anh nói:

“Anh mong sau này em sẽ sống tốt.”

Tôi nhìn anh.

“Anh cũng vậy.”

“Chúng ta vẫn có thể làm bạn.”

“Không cần.”

Anh hơi nhíu mày.

Tôi mỉm cười.

“Có những người từng làm vợ chồng còn không giữ được sự tử tế. Làm bạn để làm gì?”

Anh không đáp.

Sau ly hôn, tôi rời khỏi căn hộ.

Nhưng tôi giữ lại cổ phần.

Đó là điều duy nhất Cảnh Thâm không đạt được.

Hai tuần sau, Nhược Hy công khai mang thai.

Một tháng sau nữa, thiệp cưới được gửi đến văn phòng mới của tôi.

Chu Nghiên cầm tấm thiệp, tức đến bật cười.

“Bọn họ còn mời cậu?”

“Tốt mà.”

“Tốt?”

“Đỡ phải tìm lý do xuất hiện.”

Cô ấy nhìn tôi.

“Cậu định làm gì?”

Tôi đưa chiếc USB màu đen lên.

“Không làm gì cả.”

“Thế cái này?”

“Tôi chỉ trả bằng chứng về đúng nơi nó thuộc về.”

Chu Nghiên im lặng hồi lâu.

Rồi hỏi:

“Cậu đã nghĩ nếu chuyện này công khai, danh tiếng Trần Thịnh sẽ chịu ảnh hưởng chưa?”

“Có.”

“Cổ phần của cậu cũng sẽ giảm.”

“Tôi biết.”

“Vậy vẫn làm?”

Tôi nhìn ra cửa kính.

Bên ngoài là những tòa nhà cao tầng chen giữa bầu trời xám của Thượng Hải.

“Tớ đã từng nghĩ giữ tiền, giữ hôn nhân, giữ thể diện là quan trọng.”

Tôi quay lại.

“Nhưng nếu cái giá là để người khác biến mình thành người chịu trách nhiệm thay họ, thì không.”

Chu Nghiên gật đầu.

“Có một chuyện nữa.”

“Gì?”

“Chúng ta vừa nhận được đoạn ghi âm từ một cựu nhân viên tài chính.”

Cô ấy mở điện thoại.

Giọng Cảnh Thâm vang lên.

“Sau khi ly hôn xong, phần cổ phần của Uyển Thanh sẽ không còn là trở ngại nữa…”

Tôi nghe đến cuối.

Không khóc.

Chỉ thấy lòng mình lạnh đi.

Hóa ra ly hôn chưa từng là mục tiêu cuối cùng của anh ta.

Nếu tôi đồng ý chuyển cổ phần, bước tiếp theo có lẽ là đẩy những giao dịch kia sang tên tôi.

Tôi nói:

“Cho hết vào USB.”

Chu Nghiên hỏi:

“Cậu muốn đưa cho ai?”

Tôi nhìn tấm thiệp cưới.

Ngày tổ chức: thứ Bảy.

Địa điểm: khách sạn cao cấp bên bờ Hoàng Phố.

Khách mời: gần ba trăm người, trong đó có không ít cổ đông và đối tác của Trần Thịnh.

Tôi nhẹ nhàng gõ ngón tay lên tên cô dâu.

“Cho cô dâu.”

---

# CHƯƠNG 3 – NGƯỜI TƯỞNG MÌNH THẮNG CUỐI CÙNG LẠI MẤT NHIỀU NHẤT


Sau khi đoạn ghi âm kết thúc, không ai trong đại sảnh vỗ tay.

Ban nhạc im lặng.

Người dẫn chương trình đứng bên cánh gà, tay vẫn cầm micro nhưng không biết phải nói gì.

Nhược Hy nhìn cha mình đang ngồi ở bàn gần sân khấu.

“Bố…”

Ông Lâm Quốc Phong đứng bật dậy.

“Không liên quan đến bố!”

Những người xung quanh lập tức quay sang.

Nhược Hy xuống khỏi sân khấu.

“Công ty Hải Dương đứng tên bố!”

“Bố chỉ giúp các con!”

“Giúp cái gì?”

Ông Lâm nhìn Cảnh Thâm.

“Cảnh Thâm bảo bố đứng tên tạm!”

Nhược Hy như bị ai tát vào lòng.

Cô quay lại.

“Anh nói gì với bố em?”

Cảnh Thâm gằn giọng:

“Đừng nói ở đây.”

“Vậy nói ở đâu?”

“Nhược Hy!”

“Em hỏi anh!”

Bà Trần Mỹ Lan bước tới, nắm tay con trai.

“Cảnh Thâm, chuyện này có thể giải thích đúng không?”

Anh không trả lời.

Chỉ sự im lặng ấy cũng đã là một câu trả lời.

Ông Tống Minh Viễn tháo kính xuống.

“Cảnh Thâm, đây là dữ liệu tài chính nội bộ. Cậu có phủ nhận chữ ký điện tử không?”

“Có thể bị làm giả.”

“Còn ghi âm?”

“Có thể cắt ghép.”

Tôi đứng phía dưới và nghe.

Đây chính xác là những câu Chu Nghiên dự đoán anh ta sẽ nói.

Vì vậy tôi đã chuẩn bị phần còn lại.

Tôi bước lên sân khấu.

“Vậy chúng ta xem tiếp.”

Cảnh Thâm nhìn tôi.

“Em còn muốn thế nào nữa?”

Tôi dừng lại.

“Anh lại gọi sai rồi.”

Anh nghiến răng.

“Tô Uyển Thanh.”

“Đúng.”

Tôi cầm điều khiển.

“Tài liệu tiếp theo là báo cáo xác thực file ghi âm cùng nhật ký truy cập máy chủ. Thời gian, địa chỉ thiết bị và tài khoản nội bộ đều có đầy đủ.”

Nhược Hy nhìn tôi.

“Chị đã chuẩn bị bao lâu?”

“Ba tháng.”

“Ba tháng?”

“Gần bằng thời gian cô chuẩn bị đám cưới.”

Môi cô ta trắng bệch.

Tôi bấm sang trang tiếp theo.

Một danh sách tài khoản hiện ra.

Trong đó có ba lần đăng nhập vào hệ thống tài chính bằng chứng thư số của tôi.

Nhưng vị trí đăng nhập đều từ máy tính tại văn phòng tổng giám đốc.

Tôi nói:

“Ngày 17 tháng 4, tôi ở Bắc Kinh.”

“Ngày 3 tháng 5, tôi ở Tô Châu.”

“Ngày 21 tháng 5, tôi đang tham gia hòa giải ly hôn tại văn phòng luật sư.”

Tôi nhìn Cảnh Thâm.

“Nhưng chữ ký điện tử của tôi lại xuất hiện ở trụ sở Trần Thịnh tại Thượng Hải.”

Một cổ đông lớn tiếng:

“Cậu giải thích đi!”

Người khác hỏi:

“Tiền thực tế đi đâu?”

Ông Lâm lập tức nói:

“Tôi không giữ!”

Nhược Hy quay sang cha.

“Bố thôi đi!”

“Bố nói thật!”

“Bố đã biết từ đầu phải không?”

Ông Lâm nghẹn lời.

Nhược Hy nhìn ông rất lâu.

Rồi bỗng cười.

Một nụ cười trống rỗng.

“Vậy ra mọi người đều biết.”

“Nhược Hy…”

“Chỉ mình con không biết?”

Ông Lâm bước tới.

“Bố chỉ muốn con sống tốt.”

“Bằng cách đứng tên một công ty nhận hàng chục triệu?”

“Tiền sau đó đã được chuyển tiếp!”

“Đi đâu?”

Ông nhìn Cảnh Thâm.

Không ai cần câu trả lời nữa.

Nhược Hy lại quay sang người đàn ông cô vừa cưới.

“Anh nói với em rằng sau ly hôn anh sẽ có cổ phần của chị ấy.”

Cảnh Thâm khựng lại.

Tôi nhìn cô ta.

“Anh ấy nói thế?”

Nhược Hy cười cay đắng.

“Anh ấy nói chị tự nguyện bán.”

Tôi lắc đầu.

“Không.”

Cô ta nhìn tôi.

“Vậy…”

“Tôi chưa từng đồng ý.”

Nhược Hy quay sang Cảnh Thâm.

“Anh nói với em chị ký rồi.”

“Anh định xử lý sau.”

“Xử lý kiểu gì?”

“Nhược Hy, về nhà anh sẽ giải thích.”

“Nhà nào?”

Cô ta bất ngờ tháo chiếc nhẫn kim cương.

Cả đại sảnh ồ lên.

Cô nhìn viên kim cương vài giây rồi nói:

“Căn hộ ở Tĩnh An anh nói là của anh…”

Cô quay sang tôi.

“…có phải của chị không?”

Tôi không đáp ngay.

Cảnh Thâm quát:

“Đủ rồi!”

Nhược Hy nhìn anh.

“Tôi hỏi cô ấy!”

Tôi nói:

“Căn hộ ấy đứng tên tôi.”

Cô ta lùi một bước.

“Không thể.”

“Tôi được bố tặng trước khi kết hôn.”

“Anh nói…”

“Cô đã tin rất nhiều thứ anh ấy nói.”

Câu đó khiến Nhược Hy im bặt.

Tôi không vui khi nhìn thấy cô ta sụp đổ.

Ba tháng trước, tôi từng nghĩ ngày này đến mình sẽ hả hê.

Nhưng giờ đứng trước người từng phản bội mình, tôi chỉ thấy một điều rất rõ.

Nhược Hy không phải người thắng.

Tôi cũng chưa chắc là người thắng.

Trong một câu chuyện được xây bằng phản bội và lòng tham, có lẽ chẳng ai thực sự chiến thắng.

Chỉ có người kịp bước ra sớm hơn.

Bên ngoài đại sảnh, điện thoại của ông Tống liên tục rung.

Ông nhìn màn hình rồi nói:

“Ban kiểm soát đã nhận được hồ sơ.”

Bà Trần hốt hoảng.

“Chú Tống, chuyện trong nhà chúng ta có thể giải quyết nội bộ.”

Ông lạnh lùng đáp:

“Nếu chỉ là chuyện trong nhà, tôi không xen vào.”

Ông chỉ màn hình.

“Nhưng đây là tiền của công ty.”

Cảnh Thâm bước xuống sân khấu.

“Tôi sẽ phối hợp kiểm tra.”

Tôi nhìn anh.

Lần đầu tiên kể từ ngày ly hôn, trong mắt anh không còn vẻ tự tin quen thuộc.

Anh hỏi tôi:

“Em nhất định phải làm đến mức này sao?”

Tôi đáp:

“Anh vẫn nghĩ là tôi làm sao?”

“Nếu em không mang USB đến…”

“Thì thứ Hai, tài liệu vẫn được gửi cho ban kiểm soát.”

Anh sững lại.

“Cái USB hôm nay chỉ có một tác dụng.”

“Gì?”

“Để cô dâu của anh biết mình đang cưới người thế nào.”

Nhược Hy đứng phía sau chúng tôi.

“Chị đã biết em mang thai từ khi nào?”

“Trước ly hôn.”

Cô ta im lặng.

Một lúc lâu sau mới hỏi:

“Sao chị không hỏi em?”

“Tôi đã từng muốn.”

“Vậy sao không hỏi?”

“Vì hôm ấy tôi đứng ngoài phòng ngủ và nghe cô hỏi anh ta bao giờ sẽ ly hôn.”

Mặt Nhược Hy cứng đờ.

Cô ta cúi xuống.

Tôi nói tiếp:

“Tám năm làm bạn. Tôi từng nghĩ ít nhất cô sẽ nói thật.”

“Uyển Thanh…”

“Tôi không muốn nghe xin lỗi.”

“Em…”

“Đừng.”

Tôi nhìn thẳng vào cô.

“Có những lời xin lỗi đến quá muộn sẽ chỉ làm người nghe mệt thêm.”

Mắt Nhược Hy đỏ lên.

“Em tưởng anh ấy thật lòng với em.”

Tôi đáp:

“Có lẽ anh ấy từng thật lòng.”

Cảnh Thâm nhìn tôi.

Tôi nói tiếp:

“Nhưng một người có thể phản bội người này để đến với cô thì cũng có thể lừa cô vì lợi ích khác.”

Nhược Hy siết chiếc nhẫn trong lòng bàn tay.

“Chị biết không, em từng ghen với chị.”

Tôi bất ngờ.

Cô ta cười buồn.

“Chị có nhà, có cổ phần, có sự nghiệp, có anh ấy. Còn em luôn cảm thấy mình đứng sau.”

“Cho nên cô muốn lấy những thứ của tôi?”

“Ban đầu không phải.”

“Nhưng cuối cùng lại thành như vậy.”

Cô ta không phủ nhận.

Tôi thở ra.

“Nhược Hy, điều tôi tiếc nhất không phải mất Cảnh Thâm.”

Cô nhìn tôi.

“Mà là mất một người bạn tôi từng tin.”

Nước mắt cô ta rơi xuống.

Tôi quay đi.

Ngay khi bước khỏi sân khấu, Cảnh Thâm gọi:

“Uyển Thanh!”

Tôi dừng lại.

Anh chạy theo.

“Anh muốn nói chuyện riêng.”

“Không cần.”

“Anh xin lỗi.”

Đó là lần đầu tiên tôi nghe hai chữ ấy từ anh.

Nhưng kỳ lạ thay, tôi không còn cần nữa.

“Cảnh Thâm.”

“Anh đây.”

“Từ hôm nay, ngoài công việc liên quan đến cổ phần, đừng liên lạc với tôi.”

Anh nhìn tôi rất lâu.

“Em chưa từng yêu anh sao?”

Tôi bật cười.

“Chính vì từng yêu nên tôi mới mất nhiều thời gian như vậy để hiểu rằng phải rời đi.”

Mắt anh đỏ lên.

“Anh chỉ…”

“Đừng giải thích.”

Tôi nhẹ nhàng cắt lời.

“Anh đã lựa chọn. Tôi cũng vậy.”

Tôi bước ra khỏi khách sạn.

Bên ngoài, gió từ sông Hoàng Phố thổi mạnh.

Những tòa nhà bên kia bờ sáng rực.

Chu Nghiên đang đứng cạnh xe đợi tôi.

Vừa thấy tôi, cô ấy hỏi:

“Ổn chứ?”

Tôi gật đầu.

“Ổn.”

“Có hối hận vì đến không?”

Tôi nhìn lại khách sạn phía sau.

Qua lớp kính, những bóng người vẫn đang chạy qua chạy lại.

Đám cưới xa hoa nhất năm của nhà họ Trần đã không kết thúc bằng pháo giấy và tiếng chúc mừng.

Nó kết thúc bằng những tập tài liệu, những cuộc điện thoại và những câu hỏi mà chẳng ai muốn trả lời.

Tôi nói:

“Không.”

Chu Nghiên mở cửa xe cho tôi.

Trước khi lên xe, điện thoại tôi rung.

Một tin nhắn từ số lạ.

**“Tô tổng, hội đồng quản trị muốn mời cô tham gia cuộc họp đặc biệt sáng thứ Hai.”**

Tôi nhìn dòng chữ ấy vài giây.

Ba tháng trước, tôi rời khỏi căn nhà từng gọi là gia đình với một chiếc vali.

Ngày ấy tôi cứ nghĩ mình là người mất tất cả.

Nhưng bây giờ tôi mới hiểu.

Rời khỏi một nơi không còn tôn trọng mình không phải thất bại.

Bị người từng yêu quay lưng không đồng nghĩa với việc giá trị của mình biến mất.

Và đôi khi, thứ khiến một người đứng dậy không phải là trả đũa.

Mà là khoảnh khắc họ thôi xin người khác công nhận mình.

Tôi tắt màn hình điện thoại.

Chu Nghiên hỏi:

“Đi đâu?”

Tôi nhìn ánh đèn thành phố phía trước.

“Về nhà.”

“Căn hộ mới?”

“Ừ.”

“Ngày mai làm gì?”

Tôi mỉm cười.

“Ngủ thật lâu.”

“Còn thứ Hai?”

Tôi kéo dây an toàn.

“Thứ Hai…”

Tôi nhìn qua cửa kính.

“…đến lượt tôi quay lại Trần Thịnh.”

Chiếc xe từ từ hòa vào dòng xe trên đường Trung Sơn Đông.

Ở phía sau, khách sạn ngày càng nhỏ lại.

Tôi không quay đầu thêm lần nào.

Bởi câu chuyện giữa tôi, Trần Cảnh Thâm và Lâm Nhược Hy đã kết thúc vào khoảnh khắc chiếc USB được mở.

Còn cuộc đời của Tô Uyển Thanh…

từ đêm đó mới thực sự bắt đầu.


‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.