“Cô Tống, tôi là Tạ Minh Viễn.”
Người đàn ông vừa bước vào khoảng bốn mươi tuổi, mặc áo măng tô màu xám đậm, khuôn mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt lại có vẻ mệt mỏi. Sau lưng anh là một người trợ lý trẻ cầm chiếc cặp da.
Cảnh Hoài đứng chết lặng.
“Tạ… Minh Viễn?”
Giọng anh khàn đi.
Tạ Minh Viễn không nhìn Cảnh Hoài mà đi thẳng đến trước mặt tôi.
Anh cúi đầu thật thấp.
“Xin lỗi vì đến muộn. Tôi đã tìm kiếm cô rất nhiều năm.”
Tôi nhìn anh.
“Anh tìm tôi?”
“Đúng.”
“Vì chuyện gì?”
Tạ Minh Viễn không trả lời ngay. Anh nhìn sang cuốn sổ đỏ nằm dưới đất rồi nhìn tấm ảnh cũ trong tay Cảnh Hoài.
“Bởi vì căn nhà này vốn không phải tài sản mà mẹ cô có thể tự ý định đoạt.”
Cảnh Hoài lập tức bước tới.
“Anh nói gì?”
Tạ Minh Viễn quay sang.
“Chu tiên sinh, tôi nghĩ anh nên bình tĩnh.”
“Đây là chuyện gia đình tôi.”
“Không.”
Tạ Minh Viễn đáp rất nhẹ.
“Đây là chuyện của nhà họ Tạ.”
Cả căn phòng im phăng phắc.
Tôi nhìn bà nội.
Bà chỉ cúi đầu, bàn tay nắm chặt cây gậy.
Tôi hiểu ngay.
Bà biết tất cả.
Chỉ là bà chưa từng nói với tôi.
Tôi cầm tấm ảnh cũ lên.
Trong ảnh, mẹ tôi còn rất trẻ, đứng cạnh một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi.
Người đàn ông ấy có đôi mắt giống tôi đến kỳ lạ.
Tôi đã từng nhìn tấm ảnh này vô số lần khi còn nhỏ.
Mẹ luôn nói đó là một người bạn cũ.
Nhưng giờ đây, người nhà họ Tạ lại xuất hiện.
Tôi nhìn Tạ Minh Viễn.
“Người trong ảnh là ai?”
Anh im lặng vài giây.
“Cha ruột của cô.”
Tôi cảm giác căn phòng bỗng chao đảo.
“Anh nói… ai?”
“Cha ruột của cô.”
Cảnh Hoài bật cười.
“Chuyện hoang đường gì vậy?”
Tạ Minh Viễn không để ý đến anh.
“Ông ấy tên Tạ Hoài Sơn.”
Tôi lặp lại cái tên ấy trong đầu.
Tạ Hoài Sơn.
Một cái tên xa lạ nhưng kỳ lạ thay, nó khiến ngực tôi đau nhói.
Từ nhỏ tôi đã không có cha.
Mỗi lần hỏi, mẹ chỉ nói:
“Vãn Thanh, sau này con lớn rồi mẹ sẽ kể.”
Nhưng bà chưa bao giờ kể.
Cho đến khi bà nằm trên giường bệnh.
Ba ngày trước khi mất, mẹ nắm tay tôi rất lâu.
Bà muốn nói điều gì đó.
Nhưng cuối cùng chỉ thều thào:
“Đừng tin người nhà họ Chu…”
Tôi khi ấy cứ nghĩ bà đang mê sảng.
Bây giờ tôi mới hiểu.
Tạ Minh Viễn mở chiếc cặp da, lấy ra một tập hồ sơ.
“Cha tôi qua đời mười bảy năm trước. Trước khi mất, ông ấy để lại một bản di chúc.”
Anh đặt giấy tờ lên bàn.
“Trong đó ghi rõ căn nhà này cùng một phần tài sản của ông ấy phải được giao cho con gái ruột.”
Cảnh Hoài lập tức tiến đến.
“Không thể nào.”
“Có thể.”
“Anh có bằng chứng không?”
“Có.”
Tạ Minh Viễn lấy một bản sao giấy xét nghiệm huyết thống ra.
Tôi nhìn những con số trên giấy mà đầu óc trống rỗng.
“Nhưng tại sao bây giờ anh mới tìm tôi?”
Tạ Minh Viễn nhìn tôi rất lâu.
“Bởi vì tôi vừa xác nhận được mẹ cô đã qua đời.”
Câu nói ấy khiến tôi sững người.
“Anh… không biết mẹ tôi?”
“Biết.”
Anh khẽ nhắm mắt.
“Nhưng giữa cha tôi và mẹ cô từng có một hiểu lầm rất lớn.”
Tôi không hỏi nữa.
Trong đầu tôi lúc này chỉ còn một câu.
Nếu người trong ảnh thật sự là cha tôi, vậy tại sao mẹ phải giấu tôi suốt ba mươi năm?
Cảnh Hoài bất ngờ cầm tập hồ sơ lên.
“Dù cô ấy là con gái nhà họ Tạ thì căn nhà này cũng là tài sản của cô ấy. Chúng tôi đang là vợ chồng.”
Tạ Minh Viễn nhìn anh.
“Và?”
“Cô ấy có nghĩa vụ chia tài sản.”
“Căn nhà đứng tên cô ấy trước khi kết hôn.”
Cảnh Hoài im bặt.
Tôi nhìn anh.
Lần đầu tiên trong tối nay, tôi thấy trên gương mặt anh xuất hiện sự hoảng loạn thật sự.
Không phải vì tôi.
Mà vì căn nhà.
Tôi chợt nhận ra một điều.
Suốt năm năm qua, anh chưa từng thật sự quan tâm tôi có vui hay buồn.
Anh chỉ quan tâm những thứ tôi có.
Tôi bật cười.
“Cảnh Hoài.”
Anh nhìn tôi.
“Anh muốn căn nhà đến vậy sao?”
Anh không trả lời.
Tôi cầm cuốn sổ đỏ lên.
“Vậy thì anh nên đọc kỹ trang cuối.”
Cảnh Hoài giật mình.
Tôi mở đúng trang đó.
Bên dưới tên tôi còn có một dòng ghi chú pháp lý.
Tài sản được xác định là tài sản thừa kế riêng của Tống Vãn Thanh và không thuộc khối tài sản chung của vợ chồng.
Cảnh Hoài nhìn chằm chằm.
Mặt anh trắng bệch.
Mạn Nhu cũng không nói gì.
Tôi chợt thấy đau.
Không phải vì mất chồng.
Mà vì cuối cùng tôi đã hiểu mình đã lấy nhầm người.
Cảnh Hoài bước tới.
“Vãn Thanh, chúng ta nói chuyện riêng.”
“Không cần.”
“Anh…”
“Ngày mẹ tôi mất, anh đưa người khác đi thử váy cưới.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Bây giờ anh lại muốn tôi giao căn nhà cho anh.”
Anh siết tay.
“Anh đã sai.”
“Không.”
Tôi lắc đầu.
“Anh không sai. Anh chỉ lựa chọn rất rõ ràng.”
Mạn Nhu đột nhiên lên tiếng:
“Chị Tống, chị đừng hiểu lầm. Em thật sự yêu Cảnh Hoài.”
Tôi quay sang.
“Cô yêu anh ấy thì cứ lấy anh ấy.”
Mạn Nhu ngẩn người.
“Căn nhà này, tôi không đưa.”
Cảnh Hoài nổi giận.
“Em muốn làm gì?”
“Tôi muốn ly hôn.”
Ba chữ ấy rơi xuống rất nhẹ.
Nhưng lần này người sững sờ lại là anh.
Tôi không khóc.
Không níu kéo.
Không hỏi tại sao.
Tôi chỉ thu dọn tấm ảnh, giấy tờ của mẹ và đặt cuốn sổ đỏ vào chiếc túi vải.
Tạ Minh Viễn đứng bên cạnh.
Trước khi đi, anh nói:
“Vãn Thanh, còn một chuyện cô cần biết.”
Tôi quay lại.
“Chuyện gì?”
“Cha cô không chỉ để lại căn nhà.”
Anh nhìn sang Cảnh Hoài.
“Ông ấy còn để lại cổ phần trong một công ty mà hiện tại… Chu gia đang quản lý.”
Cảnh Hoài lập tức biến sắc.
Tôi cũng sững lại.
“Công ty nào?”
Tạ Minh Viễn nói ra một cái tên.
Tôi không hiểu.
Nhưng Cảnh Hoài thì hiểu.
Anh lùi một bước.
“Không thể…”
Tạ Minh Viễn lạnh lùng:
“Ngày mai tôi sẽ gửi toàn bộ hồ sơ cho cô.”
Cảnh Hoài nhìn tôi.
Trong ánh mắt anh không còn sự lạnh nhạt ban nãy.
Chỉ còn sợ hãi.
Tôi ôm di ảnh mẹ vào lòng.
Trước khi bước ra khỏi căn phòng, tôi nghe anh gọi:
“Vãn Thanh!”
Tôi không quay lại.
Bởi lần đầu tiên trong năm năm, tôi biết mình không cần phải quay lại nữa.
Nhưng tôi không biết rằng sáng hôm sau, khi mở tập hồ sơ Tạ Minh Viễn gửi, tôi sẽ phát hiện một chữ ký của mẹ mình.
Và chữ ký ấy liên quan trực tiếp đến cuộc hôn nhân của tôi.
Chương 2 – Bí mật trong chiếc hộp gỗ
Sáng hôm sau, trời Hàng Châu phủ một lớp sương mỏng.
Tôi gần như không ngủ.
Cả đêm, những câu nói của mẹ trước lúc mất cứ lặp đi lặp lại trong đầu.
“Đừng tin người nhà họ Chu…”
Tôi ngồi trước bàn thờ.
Khói hương mỏng manh bay lên.
“Mẹ…”
Tôi khẽ nói.
“Nếu mẹ biết tất cả, tại sao mẹ không nói cho con?”
Không ai trả lời.
Đến tám giờ, Tạ Minh Viễn xuất hiện.
Anh mang theo một chiếc hộp gỗ cũ.
“Đây là thứ cha tôi để lại.”
Tôi nhìn chiếc hộp.
“Cho tôi?”
“Đúng.”
Tôi mở khóa.
Bên trong là một xấp thư, một chiếc nhẫn cũ và vài giấy tờ.
Tôi cầm lá thư đầu tiên.
Nét chữ trên phong bì khiến tôi lập tức nhận ra.
Là chữ của mẹ.
Tôi run tay mở ra.
“Hoài Sơn, nếu một ngày anh đọc được lá thư này, có lẽ mọi chuyện đã quá muộn…”
Tôi đọc từng dòng.
Năm đó, mẹ tôi và Tạ Hoài Sơn yêu nhau.
Nhưng khi mẹ mang thai, nhà họ Tạ phản đối.
Không phải vì mẹ nghèo.
Mà vì lúc đó Tạ Hoài Sơn đã được sắp xếp một cuộc hôn nhân thương mại.
Mẹ rời đi.
Sau đó, bà phát hiện mình mang thai.
Bà không muốn đứa trẻ bị cuốn vào cuộc tranh chấp của hai gia đình.
Vì vậy bà giấu tôi.
Nhưng điều khiến tôi đau nhất là phần cuối.
“Căn nhà ở Hàng Châu là tài sản Hoài Sơn chuyển cho con. Tôi không nhận bất cứ thứ gì cho bản thân. Chỉ mong con gái tôi sau này có một nơi để trở về.”
Tôi bật khóc.
Không phải vì số tài sản.
Mà vì tôi cuối cùng cũng hiểu mẹ đã bảo vệ tôi cả đời như thế nào.
Tạ Minh Viễn im lặng đứng bên cửa.
Một lúc sau, tôi hỏi:
“Còn Chu gia?”
Anh thở dài.
“Đó mới là chuyện phức tạp.”
Anh lấy ra một tập tài liệu khác.
“Công ty mà cha cô để lại từng có quan hệ hợp tác với Chu thị.”
Tôi nhìn tên công ty.
Là một tập đoàn bất động sản lớn ở Hàng Châu.
Tôi bỗng nhớ lại.
Năm tôi kết hôn, Cảnh Hoài từng nói:
“Sau này anh sẽ đưa em sống tốt.”
Tôi đã tin.
Tôi từng nghĩ anh yêu tôi.
Nhưng hóa ra, ngay từ đầu anh đã biết thân phận của tôi.
Tôi ngẩng đầu.
“Anh ấy biết?”
Tạ Minh Viễn không trả lời ngay.
Sau đó anh nói:
“Có khả năng.”
Tôi siết chặt lá thư.
“Không phải có khả năng.”
Tôi nhớ lại quá khứ.
Ngày Cảnh Hoài cầu hôn, anh từng hỏi:
“Nhà em có tài sản gì không?”
Tôi cười, nghĩ anh chỉ hỏi đùa.
Ngày mẹ tôi nhập viện, anh từng hỏi:
“Căn nhà của mẹ em có giấy tờ đầy đủ không?”
Tôi cũng không nghĩ nhiều.
Bây giờ từng câu hỏi ấy trở lại.
Tôi thấy lạnh sống lưng.
Tạ Minh Viễn nhìn tôi.
“Vãn Thanh, cô không cần tự trách.”
“Nhưng tôi đã tin anh ta.”
“Tin một người không phải lỗi.”
Tôi im lặng rất lâu.
Chiều hôm đó, Cảnh Hoài gọi cho tôi.
Tôi không nghe.
Anh gọi lần thứ hai.
Thứ ba.
Cuối cùng anh gửi tin nhắn.
“Anh muốn giải thích.”
Tôi nhìn màn hình.
Rồi trả lời:
“Đến đi.”
Một giờ sau, anh xuất hiện.
Không có Mạn Nhu.
Chỉ một mình anh.
Cảnh Hoài đứng ngoài cửa rất lâu mới bước vào.
Anh nhìn bàn thờ mẹ.
“Anh xin lỗi.”
Tôi không đáp.
Anh cúi đầu.
“Anh biết hôm đó anh không nên đi thử váy.”
“Nhưng anh vẫn đi.”
“Anh…”
“Cảnh Hoài, anh yêu cô ấy?”
Anh im lặng.
Một lúc sau mới nói:
“Có.”
Tôi gật đầu.
“Vậy tại sao anh không ly hôn ngay từ đầu?”
Anh nhìn tôi.
“Anh cần căn nhà.”
Tôi bật cười.
Câu trả lời thẳng thắn đến mức khiến tôi đau hơn cả lời nói dối.
“Vì sao?”
“Gia đình anh đang gặp khó khăn.”
“Nhà họ Chu thiếu tiền?”
Anh không nói.
Tôi nhìn anh.
“Hay công ty của nhà anh đang đứng trước nguy cơ phá sản?”
Sắc mặt anh lập tức thay đổi.
Tôi hiểu mình đã đoán đúng.
“Anh cưới tôi vì căn nhà?”
“Ban đầu… không hoàn toàn.”
“Còn bây giờ?”
Anh cúi đầu.
“Bây giờ anh không còn lựa chọn.”
Tôi nhìn người đàn ông từng ngủ bên cạnh mình năm năm.
Bỗng nhiên tôi không còn giận.
Chỉ thấy thương cho chính mình.
“Cảnh Hoài.”
“Ừ.”
“Chúng ta kết thúc đi.”
Anh ngẩng lên.
“Anh đồng ý ly hôn.”
Tôi hơi bất ngờ.
Nhưng anh nói tiếp:
“Chỉ cần em giao quyền quản lý cổ phần cho anh.”
Tôi sững người.
Anh vẫn chưa bỏ cuộc.
Tôi hỏi:
“Anh biết chuyện cổ phần từ khi nào?”
Anh im lặng.
“Cảnh Hoài.”
“Khoảng hai năm trước.”
Tôi bật cười.
“Hai năm?”
“Anh…”
“Vậy năm đó anh nói yêu tôi, cũng là vì chuyện này?”
Anh không trả lời.
Tôi đứng dậy.
“Ra khỏi nhà tôi.”
“Vãn Thanh…”
“Ra ngoài.”
Anh nhìn tôi thật lâu.
Cuối cùng quay người.
Nhưng trước khi bước ra cửa, anh dừng lại.
“Mạn Nhu không hề biết chuyện này.”
Tôi không nói.
“Cô ấy chỉ muốn kết hôn với anh.”
Tôi nhìn anh.
“Còn anh?”
Anh khẽ đáp:
“Anh muốn tất cả.”
Cánh cửa đóng lại.
Tôi đứng một mình trong phòng.
Đêm đó, tôi lấy chiếc hộp gỗ của mẹ ra lần nữa.
Tôi phát hiện dưới đáy hộp có một lớp gỗ kép.
Bên dưới là một chiếc điện thoại cũ.
Tôi sạc pin.
Trong điện thoại chỉ có một đoạn ghi âm.
Tôi nhấn mở.
Giọng mẹ vang lên.
“Vãn Thanh, nếu con nghe được đoạn này, nghĩa là mẹ không còn ở bên con nữa.”
Tôi cắn chặt môi.
“Mẹ xin lỗi vì đã giấu con.”
“Nhưng có một chuyện con nhất định phải biết.”
Giọng mẹ dừng lại vài giây.
“Cảnh Hoài không phải người đầu tiên tiếp cận con vì căn nhà.”
Tôi chết lặng.
“Mẹ từng phát hiện có người âm thầm theo dõi gia đình chúng ta.”
“Người đó có liên quan đến Chu gia.”
Tôi nắm chặt điện thoại.
Rồi giọng mẹ trở nên nhỏ hơn.
“Và người giúp mẹ giữ bí mật này suốt nhiều năm…”
Một khoảng im lặng kéo dài.
“…là bà nội con.”
Tôi ngẩng phắt lên.
Đúng lúc đó, ngoài phòng khách vang lên tiếng động.
Tôi bước ra.
Bà nội đang đứng trước cửa.
Tôi nhìn bà.
“Bà biết?”
Bà không trả lời.
“Bà biết cha cháu là ai.”
Bà gật đầu.
“Bà cũng biết Cảnh Hoài cưới cháu vì chuyện tài sản.”
Bà vẫn im lặng.
Tôi cảm thấy cổ họng nghẹn lại.
“Vậy tại sao bà không nói?”
Bà nội chống gậy bước tới.
“Vì mẹ cháu đã cầu xin bà.”
“Cầu xin bà chuyện gì?”
Bà nhìn tôi.
“Bảo vệ cháu.”
Tôi bật khóc.
“Nhưng bà đã để cháu sống bên một người đàn ông như vậy suốt năm năm!”
Bà nội nhắm mắt.
“Bà biết.”
“Bà biết mà vẫn để cháu lấy anh ta?”
“Bởi vì khi đó bà nghĩ…”
Bà chưa nói hết câu thì ngoài cửa có tiếng xe dừng lại.
Tạ Minh Viễn gọi điện.
“Vãn Thanh, đừng mở cửa.”
Tôi sững người.
“Có chuyện gì?”
Giọng anh rất nghiêm trọng.
“Người đang đến nhà cô không phải người của tôi.”
Tôi quay đầu.
Ngoài cổng, một chiếc xe màu đen đang từ từ dừng lại.
Cửa xe mở.
Hứa Mạn Nhu bước xuống.
Nhưng lần này cô ta không đi một mình.
Bên cạnh cô ta là một người phụ nữ lớn tuổi mặc áo khoác sang trọng.
Tôi nhận ra bà ta ngay.
Mẹ của Cảnh Hoài.
Bà Chu nhìn căn nhà, rồi nhìn tôi.
“Vãn Thanh, chúng ta cần nói chuyện.”
Tôi chưa kịp trả lời, bà đã nói:
“Bởi vì nếu cô không giao cổ phần cho Cảnh Hoài…”
Bà dừng lại.
“…bí mật về cái chết của mẹ cô sẽ không thể giấu thêm được nữa.”
Tôi đứng chết lặng.
Chương 3 – Căn nhà cuối cùng
Câu nói ấy khiến cả người tôi lạnh đi.
“Mẹ tôi chết vì bệnh.”
Tôi nhìn bà Chu.
“Bà đang nói gì?”
Bà Chu không bước vào ngay.
Bà chỉ đứng ngoài sân, nhìn di ảnh mẹ tôi qua ô cửa.
“Cô nghĩ bà ấy thật sự chỉ chết vì bệnh sao?”
Tôi siết chặt tay.
“Bà có bằng chứng?”
“Có.”
Hứa Mạn Nhu kéo tay bà Chu.
“Mẹ, đừng nói nữa.”
Bà Chu quay sang.
“Đã đến lúc rồi.”
Tôi nhìn Mạn Nhu.
“Cô biết?”
Cô ta cúi đầu.
“Em không biết hết.”
“Nhưng cô biết mẹ tôi có chuyện.”
Mạn Nhu không trả lời.
Tôi bỗng thấy mọi thứ thật nực cười.
Người chồng phản bội.
Người phụ nữ chen vào hôn nhân.
Gia đình chồng muốn căn nhà.
Và bây giờ họ còn nói mẹ tôi có thể đã để lại một bí mật khác.
Tôi mở cửa.
“Vào đi.”
Bà Chu bước vào.
Bà nhìn quanh căn phòng cũ rồi nói:
“Căn nhà này đáng giá hơn những gì cô tưởng.”
Tôi lạnh lùng:
“Tôi không quan tâm.”
“Nhưng Cảnh Hoài quan tâm.”
“Đó là chuyện của anh ta.”
Bà Chu nhìn tôi.
“Cô thực sự muốn ly hôn?”
“Đúng.”
“Không cần tài sản của nhà họ Chu?”
“Không.”
“Không muốn quay lại với Cảnh Hoài?”
“Không.”
Bà im lặng.
Có lẽ bà không ngờ tôi trả lời nhanh như vậy.
Tôi nói tiếp:
“Nhưng tôi muốn biết mẹ tôi đã gặp chuyện gì.”
Bà Chu thở dài.
“Khoảng hai năm trước, mẹ cô phát hiện một số giao dịch bất thường giữa Chu thị và một công ty trung gian.”
“Liên quan đến cha tôi?”
“Đúng.”
Tôi nhìn bà.
“Vậy tại sao Cảnh Hoài cưới tôi?”
Bà Chu cúi đầu.
“Ban đầu, nó chỉ được yêu cầu tìm hiểu cô.”
Tôi nhắm mắt.
Câu trả lời này tôi đã đoán được.
Nhưng khi nghe chính miệng người khác nói, trái tim vẫn đau.
“Nó không ngờ lại yêu cô.”
Tôi cười nhạt.
“Yêu?”
“Cảnh Hoài từng nói với tôi rằng nó thật sự có tình cảm với cô.”
Tôi không biết nên tin hay không.
Bà Chu lấy từ túi ra một chiếc USB.
“Đây là bản sao tài liệu mẹ cô từng giữ.”
Tôi không nhận.
“Vì sao đưa cho tôi?”
“Vì nhà họ Chu đã không còn đủ sức bảo vệ nó.”
Tôi nhìn bà.
“Ý bà là gì?”
Bà Chu không trả lời.
Ngoài sân, tiếng xe lại vang lên.
Cảnh Hoài bước xuống.
Anh nhìn thấy mẹ mình rồi nhìn tôi.
“Vãn Thanh.”
Tôi quay mặt đi.
Anh đi vào.
“Anh không biết mẹ đến đây.”
Tôi cười.
“Bây giờ anh biết rồi.”
Anh nhìn chiếc USB.
Sắc mặt thay đổi.
“Mẹ đưa cho cô?”
Bà Chu đáp:
“Đúng.”
“Mẹ!”
“Con đã giấu nó quá lâu.”
Cảnh Hoài đứng im.
Tôi hỏi:
“Anh biết mẹ tôi điều tra chuyện này?”
Anh cúi đầu.
“Biết.”
“Anh biết từ bao giờ?”
“Hai năm trước.”
Tôi cảm thấy tim mình nhói lên.
“Vậy tại sao anh không nói?”
“Anh sợ.”
“Anh sợ gì?”
“Anh sợ mất em.”
Tôi nhìn anh.
“Anh đã chọn Mạn Nhu.”
“Anh sai.”
“Anh biết mình sai từ khi nào?”
Anh im lặng.
Tôi nói:
“Ngày hôm nay?”
Anh lắc đầu.
“Không.”
“Vậy là khi nào?”
“Ngày mẹ em gọi cho anh.”
Tôi khựng lại.
“Bà gọi anh?”
“Ba ngày trước khi mất.”
“Bà nói gì?”
Cảnh Hoài cúi đầu.
“Bà bảo anh đừng lấy căn nhà.”
Tôi sững người.
“Bà biết anh muốn căn nhà?”
“Biết.”
“Còn gì nữa?”
Anh nhìn tôi.
“Bà nói nếu anh thật sự yêu em, hãy rời khỏi em.”
Tôi không nói được gì.
“Vì bà biết có người đang nhắm vào em.”
Tôi quay sang bà Chu.
Bà không phủ nhận.
Mạn Nhu bỗng lên tiếng:
“Chị Tống…”
Tôi nhìn cô ta.
“Cô muốn nói gì?”
Cô ta cắn môi.
“Em xin lỗi.”
Tôi không đáp.
“Em biết em đã làm chị tổn thương.”
“Đúng.”
“Nhưng em không biết mọi chuyện sẽ thành thế này.”
Tôi nhìn cô ta thật lâu.
“Cô có yêu Cảnh Hoài không?”
Mạn Nhu bật khóc.
“Có.”
“Vậy cô nên biết một chuyện.”
Tôi lấy giấy ly hôn từ ngăn kéo.
Đặt lên bàn.
“Tôi không tranh anh ấy với cô.”
Cô ta sững sờ.
“Tôi trả lại.”
Cảnh Hoài nhìn tờ giấy.
“Vãn Thanh…”
“Tôi đã ký.”
Anh nhìn chữ ký của tôi.
Bàn tay anh run lên.
“Em thật sự không cho anh cơ hội?”
Tôi lắc đầu.
“Anh đã có rất nhiều cơ hội.”
“Anh có thể sửa.”
“Có những thứ sửa được.”
Tôi nhìn anh.
“Nhưng có những thứ một khi đã vỡ thì dù ghép lại, đường nứt vẫn còn.”
Anh im lặng.
Tôi đẩy bút về phía anh.
“Anh ký đi.”
Cảnh Hoài ngồi xuống.
Rất lâu sau, anh ký tên.
Khoảnh khắc nét bút cuối cùng kết thúc, tôi bất ngờ cảm thấy nhẹ nhõm.
Năm năm.
Cuối cùng cũng kết thúc.
Nhưng câu chuyện vẫn chưa kết thúc.
Tạ Minh Viễn đến vào buổi chiều.
Anh mang theo kết quả điều tra chính thức.
“Mẹ cô không bị ai cố ý gây tổn hại.”
Tôi thở ra.
“Vậy là được.”
“Nhưng bệnh tình của bà trở nặng vì nhiều năm chịu áp lực.”
Tôi cúi đầu.
Nước mắt rơi xuống.
Tạ Minh Viễn nói tiếp:
“Bà ấy đã cố bảo vệ cô.”
Tôi lau nước mắt.
“Còn Chu gia?”
“Chu thị đang tái cơ cấu. Những giao dịch cũ sẽ được cơ quan chức năng kiểm tra theo quy định.”
Tôi không hỏi thêm.
Tôi không muốn trả thù.
Tôi chỉ muốn mẹ được yên lòng.
Ba tháng sau, căn nhà ở Hàng Châu được sửa lại.
Tôi giữ nguyên chiếc bàn gỗ cũ.
Giữ nguyên căn phòng mẹ từng ngủ.
Nhưng tầng dưới được biến thành một cửa hàng trà nhỏ.
Tạ Minh Viễn thỉnh thoảng ghé qua.
Anh vẫn ít nói như trước.
Một buổi chiều, anh đặt trước mặt tôi một chiếc hộp.
“Cha tôi để lại.”
Tôi mở ra.
Bên trong là một chiếc vòng ngọc.
“Ông ấy từng nói nếu tìm được con gái, hãy đưa cho cô.”
Tôi nhìn chiếc vòng.
“Anh có trách mẹ tôi không?”
“Không.”
“Vì sao?”
“Bởi vì nếu bà ấy không rời đi năm đó, có lẽ tôi đã không có người em gái này.”
Tôi bật cười.
“Anh thật sự xem tôi là em gái?”
“Ừ.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa.
Tây Hồ chiều hôm ấy đầy nắng.
Tôi chợt nhận ra mình đã không còn nghĩ về Cảnh Hoài mỗi ngày nữa.
Một tuần sau, tôi nhận được tin nhắn từ anh.
“Vãn Thanh, anh và Mạn Nhu không kết hôn.”
Tôi nhìn màn hình một lúc rồi đặt điện thoại xuống.
Không trả lời.
Không phải vì hận.
Chỉ là tôi đã không còn cần câu trả lời.
Tối hôm đó, tôi thắp một nén hương trước di ảnh mẹ.
“Mẹ.”
Tôi khẽ nói.
“Con đã hiểu rồi.”
“Căn nhà này mẹ để lại không phải để con giữ một cuộc hôn nhân.”
“Mẹ muốn con có một nơi để trở về.”
Khói hương bay lên.
Tôi mỉm cười.
Ngoài cửa sổ, Hàng Châu lên đèn.
Tôi từng nghĩ ngày mẹ mất là ngày cuộc đời tôi sụp đổ.
Nhưng sau tất cả, tôi mới hiểu đó lại là ngày tôi bắt đầu bước ra khỏi cuộc đời mà người khác đã sắp đặt cho mình.
Cảnh Hoài từng nghĩ tôi sẽ khóc vì anh.
Mạn Nhu từng nghĩ tôi sẽ tranh giành một người đàn ông.
Nhà họ Chu từng nghĩ một căn nhà có thể đổi lấy sự im lặng của tôi.
Nhưng họ đều nhầm.
Thứ mẹ để lại cho tôi quý giá nhất không phải căn nhà.
Cũng không phải cổ phần.
Mà là sự thật.
Sự thật rằng tôi không cần phải sống dựa vào tình yêu của bất kỳ ai để chứng minh giá trị của mình.
Đêm ấy, tôi khóa cửa cửa hàng trà, đi lên tầng.
Trước khi ngủ, tôi nhìn thấy cuốn sổ đỏ trên bàn.
Tôi mở đến trang cuối.
Tên tôi vẫn ở đó.
Bên dưới là dòng ghi chú pháp lý mà Cảnh Hoài từng nhìn thấy và hoảng hốt.
Tôi khẽ cười.
Rồi đóng cuốn sổ lại.
Có những người chỉ đến khi mất đi mới hiểu thứ mình từng có quý giá đến mức nào.
Nhưng với tôi, đã quá muộn để quay lại.
Bởi cánh cửa của căn nhà mẹ để lại vẫn còn đó.
Chỉ là từ nay, tôi không còn đứng bên trong chờ một người trở về nữa.
Tôi là người tự mình mở cửa.
Và bước ra ngoài.
