“Vãn Ninh, mở chiếc hộp cha cô mang đến đi. Thứ bên trong… vốn dĩ không phải quà cưới dành cho Lục Minh Nguyệt.”
Lời của Chu Chính Đình vừa dứt, đại sảnh tầng ba khách sạn Kim Giang lập tức rơi vào một khoảng lặng đến nghẹt thở.
Tôi nhìn ông, rồi nhìn cha.
“Cha?”
Tô Kiến Quốc đứng cách tôi chưa đầy mười mét nhưng khoảnh khắc ấy, tôi lại cảm thấy người đàn ông mình đã gọi là cha suốt hai mươi bảy năm bỗng trở nên vô cùng xa lạ.
Ông ôm chiếc hộp gỗ cũ trước ngực, các ngón tay nổi gân.
“Không có gì đâu.”
Chu Chính Đình cau mày.
“Lão Tô, ông còn muốn giấu đến bao giờ?”
“Chính Đình!”
Cha tôi lần đầu tiên nâng giọng.
Tôi chưa từng thấy ông như vậy.
Từ nhỏ đến lớn, dù cửa hàng đồ cổ bị khách ép giá, dù hàng xóm gây chuyện, dù mẹ tôi mất sau một trận bệnh dài, cha vẫn luôn điềm đạm.
Nhưng lúc này, vẻ bình tĩnh ấy đã vỡ.
Mẹ chồng tôi, Tưởng Mỹ Lan, cuối cùng cũng hoàn hồn.
Bà cố nặn ra nụ cười.
“Chu chủ tịch, chắc có hiểu lầm gì đó. Chuyện gia đình nhỏ thôi, không đáng để ngài bận tâm.”
Chu Chính Đình quay lại.
“Chuyện gia đình nhỏ?”
Ánh mắt ông lướt qua bà, rồi dừng trên Lục Cảnh Thâm.
“Vừa rồi tôi nghe rất rõ. Các người chê ông ấy ăn mặc không đủ thể diện, đúng không?”
Cảnh Thâm lập tức đổi giọng.
“Chu chủ tịch, chỉ là mẹ tôi lo hôm nay khách khứa đông…”
“Tôi hỏi anh có hay không.”
Sắc mặt Cảnh Thâm cứng lại.
Anh im lặng.
Tưởng Mỹ Lan vội chen vào:
“Người một nhà đôi khi nói hơi nặng lời. Nếu tôi biết ông Tô là bạn cũ của ngài—”
“Bạn cũ?”
Chu Chính Đình bật cười, nhưng nụ cười không có chút vui vẻ nào.
“Bà nghĩ tôi chạy đến đây chỉ vì ông ấy là bạn cũ của tôi sao?”
Cả đại sảnh lại xôn xao.
Tôi bước đến trước mặt cha.
“Cha, đưa con chiếc hộp.”
Ông lắc đầu.
“Vãn Ninh, hôm nay là ngày vui của người khác.”
“Nhưng chuyện trong đó liên quan đến con.”
Cha nhìn tôi thật lâu.
Ánh mắt ấy có quá nhiều thứ tôi không hiểu: thương xót, do dự, sợ hãi… và cả một sự mệt mỏi đã bị ông giấu kín nhiều năm.
Tôi chìa tay.
“Cha.”
Cuối cùng, ông chậm rãi đưa chiếc hộp cho tôi.
Chiếc hộp bằng gỗ tử đàn đã cũ, góc hộp có một vết nứt nhỏ.
Tôi nhận ra nó.
Nhiều năm nay, cha vẫn cất chiếc hộp này trong ngăn kéo dưới cùng ở phòng ngủ. Hồi còn bé, tôi từng hỏi bên trong là gì, ông chỉ nói:
“Đồ của một người bạn cũ.”
Tôi mở khóa.
Bên trong không có vàng bạc.
Không có vòng ngọc.
Cũng không có món quà cưới nào.
Chỉ có một chiếc khăn lụa màu xanh đậm đã phai, một tấm ảnh cũ, một con dấu bằng ngọc trắng và một tập hồ sơ được buộc bằng dây đỏ.
Tôi cầm tấm ảnh lên.
Trong ảnh là bốn người đàn ông trẻ tuổi đứng trước một xưởng máy cũ.
Tôi nhận ra cha.
Bên cạnh ông chính là Chu Chính Đình thời trẻ.
Người thứ ba tôi không biết.
Nhưng người thứ tư…
Tôi ngẩng đầu.
“Đây là…”
Chu Chính Đình nói chậm rãi:
“Lục Quốc Hưng.”
Cả nhà họ Lục biến sắc.
Lục Quốc Hưng là cha của Lục Cảnh Thâm, cũng là chồng đã mất của Tưởng Mỹ Lan.
Ông qua đời hơn mười năm trước.
Mẹ chồng tôi lập tức bước tới.
“Không thể nào!”
Bà giật lấy tấm ảnh, nhìn chằm chằm.
“Ông nhà tôi chưa từng nhắc đến Tô Kiến Quốc!”
Chu Chính Đình lạnh giọng:
“Có những chuyện ông ấy không dám nhắc.”
Tôi cúi xuống mở tập hồ sơ.
Trang đầu tiên là một bản thỏa thuận góp vốn viết tay, ngày tháng ghi từ hai mươi bảy năm trước.
Tên công ty lúc đó là Xưởng Cơ khí Hưng Thịnh.
Ba người ký tên: Tô Kiến Quốc, Chu Chính Đình, Lục Quốc Hưng.
Tỷ lệ góp vốn của cha tôi: bốn mươi phần trăm.
Tôi ngẩng lên.
Cảnh Thâm cũng đã nhìn thấy.
Anh bước tới giật lấy hồ sơ.
“Không thể.”
Anh lật nhanh vài trang.
“Công ty này chính là tiền thân của Tập đoàn Lục Thịnh?”
Chu Chính Đình gật đầu.
“Đúng.”
Đám đông lập tức náo động.
Tập đoàn Lục Thịnh hiện là một trong những doanh nghiệp bất động sản và thương mại lớn ở Thượng Hải.
Suốt ba năm làm dâu, tôi luôn nghe mẹ chồng nói nhà họ Lục gây dựng cơ nghiệp từ hai bàn tay trắng.
Không ai từng nhắc đến cha tôi.
Tưởng Mỹ Lan tái mặt.
“Chỉ là giấy cũ. Ai biết thật hay giả?”
Cha tôi bình tĩnh nói:
“Bà nói đúng. Những thứ này không đủ để chứng minh hiện tại.”
Tôi quay sang.
“Cha biết chuyện này?”
Ông im lặng.
“Cha có cổ phần trong Lục Thịnh?”
“Không còn.”
“Tại sao?”
Cha nhìn tôi.
“Vì cha đã ký chuyển phần vốn của mình cho Quốc Hưng.”
Tôi sững người.
“Cho không?”
Chu Chính Đình lập tức nói:
“Không phải cho không.”
Cha tôi khẽ nhắm mắt.
“Chính Đình.”
Nhưng lần này Chu Chính Đình không dừng.
“Hai mươi bảy năm trước, xưởng Hưng Thịnh gặp tai nạn tài chính. Một lô máy móc nhập về bị giữ lại, công nhân không có lương, ngân hàng chuẩn bị thu hồi nhà xưởng.”
Ông chỉ vào cha tôi.
“Người bán căn nhà ở Thượng Hải, rút toàn bộ tiền tiết kiệm, thậm chí thế chấp cửa hàng tổ tiên ở Tô Châu để cứu công ty… là ông ấy.”
Tôi cảm thấy lòng bàn tay lạnh đi.
Chu Chính Đình tiếp tục:
“Sau đó, Lục Quốc Hưng muốn đưa công ty lên Thượng Hải phát triển. Kiến Quốc lại phải về Tô Châu chăm vợ đang bệnh. Ông ấy chuyển quyền quản lý cho Quốc Hưng, nhưng hai người có một thỏa thuận riêng.”
Ông nhìn chiếc con dấu ngọc trắng trong hộp.
“Đó là tín vật.”
Cảnh Thâm khàn giọng:
“Thỏa thuận gì?”
Cha tôi nhìn thẳng anh.
“Không quan trọng nữa.”
“Cha!”
Tôi gần như bật khóc.
“Đến lúc này cha còn muốn giấu con sao?”
Ông im lặng rất lâu rồi mới nói:
“Quốc Hưng hứa nếu công ty sống được, sau này dù cha không quay lại, phần quyền lợi tương ứng vẫn được giữ lại cho con.”
Tôi chết lặng.
“Cho con?”
“Ừ.”
Mẹ chồng đột nhiên cười lớn.
“Thật nực cười! Bao nhiêu năm rồi mới mang vài tờ giấy tới đòi tài sản?”
Tôi quay phắt lại.
“Cha tôi chưa từng đòi.”
“Không đòi thì hôm nay mang đến làm gì?”
Bà chỉ vào chiếc hộp.
“Đúng ngày cưới con gái tôi, đúng lúc khách khứa đông đủ, lại còn gặp Chu chủ tịch. Không phải muốn làm nhà họ Lục khó xử thì là gì?”
Cha tôi siết chặt môi.
Tôi vừa định nói thì Chu Chính Đình đã lấy từ túi áo một phong bì.
“Ông ấy không định đòi.”
Ông đặt phong bì lên bàn.
“Người muốn trả là tôi.”
Cảnh Thâm nhìn ông.
“Ý ngài là gì?”
“Ba tháng trước, tôi cùng nhóm luật sư cũ rà soát hồ sơ tái cấu trúc của Hưng Thịnh. Chúng tôi phát hiện thỏa thuận năm đó chưa từng bị hủy.”
Tưởng Mỹ Lan lùi nửa bước.
Chu Chính Đình nói rõ từng chữ:
“Và quan trọng hơn, trước khi qua đời, Lục Quốc Hưng đã lập một văn bản xác nhận nghĩa vụ hoàn trả phần lợi ích của Tô Kiến Quốc.”
Cảnh Thâm trắng bệch.
“Cha tôi?”
“Đúng.”
“Văn bản ở đâu?”
“Trong hồ sơ lưu ký của một văn phòng luật tại Thượng Hải.”
Mẹ chồng lập tức phản đối:
“Không thể! Tôi là vợ ông ấy, tại sao tôi không biết?”
Chu Chính Đình nhìn bà.
“Có lẽ vì ông ấy biết bà sẽ không đồng ý.”
Câu nói như một cái tát vô hình.
Mấy bàn khách xung quanh bắt đầu thì thầm.
Những ánh mắt vừa rồi còn nhìn cha tôi bằng vẻ coi thường giờ đều trở nên khác hẳn.
Cha tôi lại chỉ quan tâm một việc.
Ông nhìn tôi.
“Vãn Ninh, cha hôm nay đến đây không phải vì tiền.”
Tôi nghẹn giọng:
“Vậy vì sao cha mang chiếc hộp theo?”
Cha nhìn về phía sân khấu.
Lục Minh Nguyệt vẫn đứng trong váy cưới, sắc mặt nhợt nhạt.
“Cha nghe nói Minh Nguyệt sắp kết hôn. Cha nghĩ chuyện của đời trước nên kết thúc trước khi một thế hệ khác bắt đầu.”
Ông cầm lấy chiếc hộp.
“Cha định giao lại toàn bộ giấy tờ cho Cảnh Thâm rồi coi như chưa từng có gì.”
Tôi nhìn ông không tin nổi.
“Cha định từ bỏ?”
“Cha không thiếu ăn thiếu mặc.”
“Nhưng đó là thứ thuộc về cha!”
“Vãn Ninh.”
Cha mỉm cười.
“Có những thứ người ta giữ cả đời không phải vì muốn lấy lại. Chỉ là muốn nhớ rằng năm đó mình đã sống không hổ thẹn.”
Tôi quay mặt đi.
Nước mắt nóng lên.
Ba năm qua, mỗi lần nhà họ Lục nói gia đình tôi không môn đăng hộ đối, cha chưa từng phản bác.
Mỗi lần mẹ chồng nhắc tôi phải biết ơn vì được bước vào nhà họ Lục, tôi cũng im lặng.
Tôi luôn nghĩ cha không muốn tôi khó xử.
Không ngờ phía sau sự im lặng ấy lại là một quá khứ như thế.
Cảnh Thâm bước đến.
“Cha…”
Đây là lần đầu tiên từ lúc bắt đầu tiệc cưới, giọng anh có chút dao động.
Nhưng cha tôi chỉ nhìn anh.
“Cậu vừa nói tôi làm nhà họ Lục mất mặt.”
Cảnh Thâm cứng người.
“Con…”
“Không cần giải thích.”
Cha nói rất nhẹ.
“Cậu có quyền coi trọng thể diện của gia đình cậu. Nhưng tôi cũng có quyền bảo vệ thể diện của con gái tôi.”
Tôi quay lại.
Cha nhìn Cảnh Thâm, từng chữ bình tĩnh:
“Từ hôm nay, nếu nhà họ Lục vẫn cho rằng Vãn Ninh bước vào nhà các người là nhờ trèo cao…”
Ông dừng lại.
“Vậy tôi sẽ đưa con bé về Tô Châu.”
Cảnh Thâm lập tức nắm tay tôi.
“Vãn Ninh.”
Tôi rút tay ra.
“Anh vừa bảo cha em đừng làm nhà anh mất mặt.”
Anh nghẹn lại.
“Tôi tức quá nên nói vậy.”
“Không.”
Tôi nhìn anh.
“Anh chỉ nói ra điều anh thật sự nghĩ.”
Mẹ chồng quát:
“Tô Vãn Ninh! Hôm nay là hôn lễ của Minh Nguyệt, cô nhất định phải phá hỏng sao?”
Tôi chưa kịp trả lời thì một giọng nữ vang lên từ phía sân khấu.
“Mẹ, người phá hỏng hôn lễ là mẹ.”
Tất cả quay lại.
Lục Minh Nguyệt đã tháo khăn voan.
Cô bước xuống từng bậc sân khấu.
Trên tay cô là chiếc điện thoại.
“Mẹ có biết vì sao con mời bác Tô tới không?”
Tưởng Mỹ Lan khựng lại.
“Minh Nguyệt?”
Cô dâu nhìn mẹ mình, đôi mắt đỏ hoe.
“Vì ba tháng trước, con đã biết chuyện này rồi.”
Cảnh Thâm giật mình.
“Em biết?”
Minh Nguyệt gật đầu.
“Không chỉ biết.”
Cô giơ điện thoại lên.
“Con còn biết trước ngày mất, cha đã để lại một đoạn ghi âm.”
Sắc mặt mẹ chồng thay đổi hoàn toàn.
“Đoạn ghi âm gì?”
Minh Nguyệt nhìn bà.
“Đoạn ghi âm mà mẹ đã giấu suốt mười hai năm.”
CHƯƠNG 2 – ĐOẠN GHI ÂM CỦA NGƯỜI ĐÃ KHUẤT
Không khí trong đại sảnh đột nhiên nặng như có một lớp băng phủ xuống.
Lục Minh Nguyệt đứng giữa lối đi, váy cưới trắng kéo dài phía sau, trong khi gương mặt cô không còn chút vui vẻ của một cô dâu.
Tưởng Mỹ Lan nhìn điện thoại trong tay con gái.
“Con đang nói linh tinh gì vậy?”
“Con không nói linh tinh.”
Minh Nguyệt đáp.
“Con đã nghe tận tai.”
Cảnh Thâm bước xuống.
“Em tìm thấy ở đâu?”
“Trong két sắt cũ ở biệt thự Hồng Kiều.”
Mẹ chồng lập tức quát:
“Ai cho con mở két?”
Minh Nguyệt cười buồn.
“Ba để lại chìa khóa cho con.”
Một câu đơn giản khiến bà im bặt.
Cô nhìn sang cha tôi.
“Bác Tô, cháu xin lỗi.”
Cha lắc đầu.
“Chuyện của người lớn không liên quan đến cháu.”
“Có.”
Minh Nguyệt siết điện thoại.
“Vì suốt nhiều năm, mẹ cháu nói với anh trai rằng nhà bác là gia đình bình thường muốn dựa vào nhà họ Lục.”
Tôi nhìn Cảnh Thâm.
Anh tránh ánh mắt tôi.
Minh Nguyệt tiếp tục:
“Ba tháng trước, lúc chuẩn bị dọn căn phòng cũ của cha để sửa lại phòng cưới, con tìm thấy một máy ghi âm.”
Cô mở điện thoại.
“Tệp âm thanh đã được con sao lại.”
Mẹ chồng bước nhanh tới.
“Tắt đi!”
Minh Nguyệt lùi lại.
“Mẹ sợ gì?”
“Tôi bảo con tắt!”
Tôi chưa từng thấy mẹ chồng mất bình tĩnh đến vậy.
Chu Chính Đình tiến lên một bước.
“Để cô ấy mở.”
Mẹ chồng nhìn quanh.
Hơn hai trăm khách đều đang chờ.
Cuối cùng, Minh Nguyệt bấm nút.
Một giọng đàn ông hơi khàn vang lên.
Tôi đã nghe giọng ấy trong vài đoạn video gia đình cũ.
Là Lục Quốc Hưng.
“Ngày 17 tháng 9… tôi ghi lại chuyện này vì sức khỏe không còn tốt.”
Cả đại sảnh không một tiếng động.
“Có một món nợ tôi chưa trả được cho Kiến Quốc.”
Cha tôi nhắm mắt.
Bản ghi tiếp tục.
“Hưng Thịnh có ngày hôm nay, tôi không dám nhận là công lao của riêng mình. Năm đó nếu Kiến Quốc không bán nhà, không thế chấp cửa hàng, nhà máy đã đóng cửa.”
Giọng trong máy ngừng vài giây.
“Cậu ấy rời Thượng Hải vì vợ bệnh nặng. Phần cổ phần cậu ấy giao lại cho tôi quản lý, nhưng tôi đã hứa sẽ giữ lại lợi ích cho con gái cậu ấy.”
Tôi đưa tay che miệng.
Giọng Lục Quốc Hưng tiếp tục:
“Nếu sau này Vãn Ninh và Cảnh Thâm thực sự có duyên…”
Tôi giật mình nhìn chồng.
Cảnh Thâm cũng sững sờ.
“…thì càng không được để con bé bước vào nhà họ Lục với thân phận kẻ mang ơn.”
Mắt tôi cay xè.
Cha tôi quay đi.
“Kiến Quốc từng cứu tôi. Tôi không muốn con gái cậu ấy phải cúi đầu trước con trai tôi.”
Bản ghi dừng vài giây rồi vang lên câu cuối:
“Mỹ Lan, nếu bà nghe được đoạn này, đừng vì sĩ diện mà làm điều khiến con cháu sau này phải hối hận.”
Minh Nguyệt tắt máy.
Không khí như đông cứng.
Tưởng Mỹ Lan đứng bất động.
Cảnh Thâm nhìn mẹ.
“Mẹ biết?”
Bà không trả lời.
“Suốt mười hai năm mẹ biết?”
“Cảnh Thâm…”
“Mẹ biết chuyện cha vợ con có liên quan đến công ty?”
Giọng anh bắt đầu run.
“Biết cha đã để lại lời này?”
Tưởng Mỹ Lan nắm chặt tay.
“Biết thì sao?”
Cả đại sảnh xôn xao.
Bà đột nhiên ngẩng cao đầu.
“Đúng, tôi biết.”
Tôi không ngờ bà lại thừa nhận nhanh như vậy.
“Nhưng lúc đó công ty đã là công ty của nhà họ Lục. Chồng tôi mất, hai đứa con còn nhỏ. Tôi phải bảo vệ tài sản gia đình.”
Chu Chính Đình cau mày.
“Tài sản gia đình?”
“Chẳng lẽ tôi phải tự đem tiền đi chia cho một người hai mươi năm không xuất hiện?”
Cha tôi đáp:
“Tôi chưa từng yêu cầu.”
“Vậy thì càng tốt.”
Mẹ chồng nhìn cha.
“Ông đã rời đi thì nên rời hẳn.”
Tôi không thể nghe thêm.
“Mẹ.”
Bà quay sang tôi.
“Cô còn muốn nói gì?”
“Từ trước đến nay mẹ coi thường nhà con chỉ vì mẹ biết cha con sẽ không nói ra, đúng không?”
Tưởng Mỹ Lan im lặng.
Sự im lặng ấy chính là câu trả lời.
Tôi cảm thấy thứ gì đó trong lòng vỡ vụn.
Ba năm làm dâu.
Tôi nhẫn nhịn từng bữa cơm, từng câu nói bóng gió, từng lần bị so sánh gia cảnh.
Tôi từng nghĩ bà chỉ là người coi trọng môn đăng hộ đối.
Hóa ra bà biết rõ tất cả.
Cảnh Thâm đứng bên cạnh tôi, sắc mặt xám xịt.
Anh nói nhỏ:
“Vãn Ninh…”
Tôi quay sang.
“Anh có biết không?”
“Anh không biết.”
“Thật sao?”
“Anh thề.”
Tôi nhìn vào mắt anh.
Có lẽ lần này anh không nói dối.
Nhưng điều đó chẳng khiến tôi dễ chịu hơn.
Bởi vì dù không biết quá khứ, anh vẫn có thể nhìn cha tôi và nói:
“Đừng làm nhà anh mất mặt.”
Một người không cần biết bí mật nào mới hiểu rằng không nên làm nhục cha của vợ mình trước đám đông.
Cảnh Thâm bước gần hơn.
“Anh xin lỗi.”
Tôi cười nhạt.
“Anh xin lỗi vì cha em hóa ra không nghèo như anh nghĩ, hay xin lỗi vì những lời anh vừa nói?”
Anh chết lặng.
Tôi biết mình đã có câu trả lời.
Đúng lúc ấy, một người đàn ông trung niên đeo kính bước vào đại sảnh, theo sau là hai trợ lý mang cặp hồ sơ.
Chu Chính Đình quay lại.
“Luật sư Hà.”
Người đàn ông gật đầu.
“Tôi đến hơi muộn.”
Ông nhìn cha tôi.
“Tô tiên sinh, cuối cùng cũng gặp được ông.”
Mẹ chồng cảnh giác.
“Ông là ai?”
“Hà Chí Viễn, luật sư phụ trách một phần hồ sơ của cố Lục Quốc Hưng.”
Ông đặt cặp lên bàn.
“Vốn dĩ hôm nay tôi chỉ tới giao một tài liệu cho cô Lục Minh Nguyệt theo yêu cầu của Chu chủ tịch.”
Tưởng Mỹ Lan siết quai túi.
“Tài liệu gì?”
Luật sư Hà lấy ra một phong bì niêm phong.
“Bản bổ sung di nguyện của ông Lục.”
Cảnh Thâm nhìn chằm chằm.
“Cha tôi còn để lại thứ khác?”
“Có.”
Luật sư mở tài liệu.
“Trong văn bản này, ông Lục xác nhận phần quyền lợi hình thành từ vốn góp ban đầu của ông Tô Kiến Quốc chưa từng được giải quyết dứt điểm.”
Tôi hỏi:
“Cụ thể là bao nhiêu?”
Luật sư Hà nhìn tôi.
“Không thể quy đổi trực tiếp bằng tỷ lệ cổ phần hiện tại. Vì công ty đã qua nhiều vòng tái cấu trúc.”
Tôi thở ra.
Nhưng ông nói tiếp:
“Tuy nhiên, ông Lục đã chỉ định một quỹ ủy thác cá nhân để bù đắp nghĩa vụ.”
Tưởng Mỹ Lan lập tức nói:
“Quỹ nào?”
“Quỹ Hưng Tín.”
Sắc mặt bà trắng bệch.
Cảnh Thâm quay sang.
“Mẹ biết quỹ đó?”
Minh Nguyệt khẽ nói:
“Đó là quỹ đang nắm một phần cổ phần cá nhân của cha.”
Luật sư Hà gật đầu.
“Đúng.”
Cảnh Thâm hỏi:
“Người thụ hưởng?”
Luật sư không nhìn anh.
Ông nhìn tôi.
“Tô Vãn Ninh.”
Tôi đứng bất động.
Một vài tiếng kinh ngạc vang lên giữa các bàn.
Mẹ chồng đập tay xuống bàn.
“Không thể!”
Luật sư bình tĩnh:
“Văn bản hợp lệ.”
“Cô ta là con dâu nhà họ Lục! Tại sao tài sản của chồng tôi lại để cho cô ta?”
Chu Chính Đình lạnh lùng:
“Vì một phần tài sản ấy vốn bắt đầu từ tiền của cha cô ấy.”
“Nhưng…”
“Đủ rồi.”
Người lên tiếng lần này là Cảnh Thâm.
Mẹ chồng quay lại.
“Con?”
Anh nhìn bà.
“Tại sao mẹ chưa từng nói?”
“Tôi làm tất cả vì hai anh em con!”
“Không.”
Cảnh Thâm lắc đầu.
“Vì mẹ sợ nhà mình phải thừa nhận đã từng nhận ân tình của người khác.”
Tưởng Mỹ Lan như bị đâm trúng điều sâu kín nhất.
“Con đang trách mẹ?”
“Con đang hỏi mẹ vì sao suốt ba năm nay mẹ để Vãn Ninh chịu những lời đó.”
“Cô ta là vợ con, chịu vài câu thì có gì?”
Tôi bật cười.
Cảnh Thâm nhìn tôi.
Tôi tháo chiếc nhẫn cưới khỏi tay.
Gương mặt anh lập tức thay đổi.
“Em làm gì vậy?”
Tôi đặt nhẫn lên bàn.
“Em chợt hiểu một chuyện.”
“Vãn Ninh…”
“Ba năm qua, em luôn cố trở thành một người con dâu đủ tốt để mẹ anh chấp nhận.”
Tôi nhìn mẹ chồng rồi nhìn anh.
“Nhưng hóa ra em sai từ đầu.”
“Em đừng quyết định lúc đang tức giận.”
“Em rất tỉnh táo.”
Cảnh Thâm nắm lấy tay tôi.
“Anh đã xin lỗi.”
“Có những câu xin lỗi không thể xóa được khoảnh khắc người ta nhận ra vị trí của mình trong lòng người khác.”
Anh đứng im.
Tôi nói:
“Khi mẹ anh đuổi cha em, anh không bảo vệ ông.”
“Anh…”
“Không phải anh không kịp.”
Tôi rút tay.
“Anh đứng cùng phía với bà.”
Cảnh Thâm tái mặt.
Tôi quay sang cha.
“Cha, mình về.”
Cha nhìn tôi.
“Con chắc không?”
Tôi gật đầu.
Tưởng Mỹ Lan lập tức nói:
“Cô đi thì đi. Đừng nghĩ vì mấy tờ giấy mà nhà họ Lục sẽ giữ cô.”
Tôi chưa kịp đáp, luật sư Hà bỗng ho nhẹ.
“Bà Lục, tôi nghĩ bà nên nghe nốt phần cuối.”
Bà quay lại.
“Còn gì nữa?”
Ông lật trang cuối của văn bản.
“Ông Lục Quốc Hưng để lại một điều kiện.”
Cảnh Thâm cau mày.
“Điều kiện gì?”
Luật sư Hà đọc:
“Nếu trong quá trình thực hiện, hậu duệ trực hệ của nhà họ Lục có hành vi phủ nhận hoặc xúc phạm nghiêm trọng đối với Tô Kiến Quốc vì xuất thân, địa vị hoặc tài sản…”
Ông dừng lại.
Cả đại sảnh gần như nín thở.
“…quyền biểu quyết thuộc quỹ Hưng Tín sẽ tạm thời chuyển giao cho người thụ hưởng là Tô Vãn Ninh cho tới khi tranh chấp được giải quyết.”
Mẹ chồng lảo đảo.
Cảnh Thâm nhìn tôi không chớp mắt.
Còn Chu Chính Đình chỉ thở dài.
“Quốc Hưng hiểu bà quá rõ, Mỹ Lan.”
Tôi không hề cảm thấy vui.
Tôi chỉ thấy mệt.
Mẹ chồng bất ngờ lao tới trước mặt tôi.
“Cô đã biết trước đúng không?”
Tôi lùi lại.
“Không.”
“Cô cố tình đưa cha cô tới để giăng bẫy chúng tôi!”
“Chính mẹ là người mời ông ấy rời đi.”
“Cô…”
Minh Nguyệt giữ lấy mẹ.
“Đủ rồi!”
Cô khóc.
“Hôm nay là ngày cưới của con.”
Lần đầu tiên, Tưởng Mỹ Lan im bặt.
Minh Nguyệt nhìn mẹ.
“Con đã muốn cho mẹ một cơ hội.”
“Cơ hội gì?”
“Con mời bác Tô tới vì con nghĩ nếu mẹ gặp bác ấy, biết đâu mẹ sẽ nhớ lời cha.”
Cô cười buồn.
“Nhưng mẹ chẳng những không nhớ, mẹ còn làm đúng điều cha sợ nhất.”
Tưởng Mỹ Lan ngồi phịch xuống ghế.
Cha tôi nhìn cảnh ấy, khẽ thở dài.
Ông quay sang Chu Chính Đình.
“Chính Đình, hôm nay đến đây thôi.”
“Nhưng chuyện quyền lợi…”
“Ngày mai nói.”
Rồi ông nhìn tôi.
“Vãn Ninh, đi thôi.”
Tôi gật đầu.
Hai cha con vừa quay người thì Cảnh Thâm gọi phía sau:
“Vãn Ninh!”
Tôi dừng lại nhưng không quay đầu.
“Anh sẽ đến Tô Châu.”
Tôi nhắm mắt.
“Đừng.”
“Anh phải nói chuyện với em.”
“Không phải hôm nay.”
“Vậy khi nào?”
Tôi quay lại nhìn anh.
“Ngày anh hiểu được vì sao cha em mặc bộ vest cũ đến đây mà vẫn đáng được tôn trọng hơn một căn phòng đầy người mặc đồ đắt tiền…”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“…thì hãy tới.”
CHƯƠNG 3 – NGƯỜI GIỮ THỂ DIỆN CUỐI CÙNG
Ba ngày sau, tôi trở về Tô Châu.
Cửa hàng sửa đồ cổ của cha nằm trong một con phố nhỏ gần Bình Giang Lộ.
Biển hiệu “Kiến Quốc Trai” đã bạc màu.
Tôi ngồi sau quầy, nhìn cha dùng kính lúp kiểm tra một chiếc khóa đồng cổ.
Mọi thứ vẫn bình thường đến mức tôi có cảm giác chuyện ở khách sạn Kim Giang chỉ là một giấc mơ dài.
“Cha.”
“Ừ?”
“Cha thật sự không định lấy lại những gì thuộc về mình sao?”
Ông vẫn nhìn chiếc khóa.
“Con hỏi lần thứ sáu rồi.”
“Vì cha né năm lần trước.”
Ông đặt kính lúp xuống.
“Vãn Ninh, cha không ghét tiền.”
Tôi bật cười.
“Con biết.”
“Có tiền sống sẽ dễ hơn. Nhưng nếu vì tiền mà biến thành người cả đời chỉ nhìn về chuyện cũ thì mệt lắm.”
“Nhưng họ đã đối xử với cha…”
“Người đối xử không tốt với cha là họ. Cha không cần lấy việc đó làm lý do để sống không vui.”
Tôi im lặng.
Cha nhìn tôi.
“Còn con?”
“Con sao?”
“Con và Cảnh Thâm.”
Tôi cúi xuống.
“Con đã thuê luật sư chuẩn bị thủ tục ly thân.”
Cha khựng lại.
“Con quyết rồi?”
“Vâng.”
Ông không khuyên.
Chỉ hỏi:
“Vì chuyện ở đám cưới?”
“Không chỉ chuyện đó.”
Tôi ngẫm một lúc.
“Chuyện hôm ấy chỉ khiến con nhìn rõ những thứ trước đây con cố bỏ qua.”
Ba năm hôn nhân, Cảnh Thâm không phải người chồng tệ đến mức không thể chịu đựng.
Anh nhớ sinh nhật tôi.
Anh mua quà.
Khi tôi ốm, anh từng thức cả đêm đưa tôi đến bệnh viện.
Nhưng giữa tôi và gia đình anh, anh gần như luôn chọn phương án khiến mẹ mình hài lòng hơn.
Tôi từng tự an ủi rằng anh khó xử.
Cho đến lúc người bị đẩy ra khỏi cửa là cha tôi.
Một tuần sau, Cảnh Thâm tới.
Anh xuất hiện trước cửa hàng trong một buổi chiều mưa nhẹ.
Không xe sang.
Không trợ lý.
Anh mặc sơ mi trắng, tay cầm một túi giấy.
Cha đang ở kho sau.
Tôi nhìn anh.
“Anh tìm ai?”
“Cha.”
Tôi hơi bất ngờ.
Anh đặt túi giấy lên bàn.
Bên trong là một bộ vest.
Màu xám.
Kiểu dáng gần giống bộ vest cũ của cha.
Tôi cau mày.
“Anh định làm gì?”
Cảnh Thâm lắc đầu.
“Không phải tặng cha bộ mới.”
Anh lấy từ túi bên cạnh ra một chiếc túi vải.
Bên trong là bộ vest cũ hôm đám cưới.
Tôi nhận ra ngay phần cổ tay bị sờn.
“Anh lấy ở đâu?”
“Hôm đó cha để quên áo khoác ở phòng nghỉ. Khách sạn gửi về nhà.”
Anh nhìn tôi.
“Anh mang đi sửa lại phần lót và đường chỉ.”
Tôi không nói gì.
Anh cười gượng.
“Anh biết sửa một bộ vest không sửa được chuyện hôm đó.”
Cha tôi từ phía sau bước ra.
“Biết vậy là tốt.”
Cảnh Thâm lập tức đứng thẳng.
“Cha.”
Cha nhìn anh.
“Đừng gọi sớm quá.”
Gương mặt Cảnh Thâm cứng lại, nhưng anh vẫn cúi đầu.
“Chú Tô.”
“Ngồi đi.”
Ba người ngồi quanh chiếc bàn trà gỗ cũ.
Cha rót trà.
Không ai nói trước.
Cuối cùng Cảnh Thâm lên tiếng.
“Cháu đã xin rút khỏi vị trí tổng giám đốc tạm thời.”
Tôi ngẩng lên.
“Vì sao?”
“Vì quyền biểu quyết của quỹ đang tranh chấp. Hội đồng quản trị cũng cần rà soát lại hồ sơ.”
Cha nói:
“Đó là chuyện công ty.”
“Cháu biết.”
Cảnh Thâm nhìn ông.
“Cháu tới đây không phải vì cổ phần.”
Cha nhấp trà.
“Vậy vì gì?”
“Xin lỗi.”
Cha đặt chén xuống.
“Xin lỗi tôi hay xin lỗi vì biết tôi từng giúp cha cậu?”
Cảnh Thâm im lặng một lúc.
“Xin lỗi vì hôm đó cháu đã coi quần áo quan trọng hơn lòng tự trọng của một người.”
Cha nhìn anh.
“Còn nếu tôi thật sự chỉ là ông chủ một cửa hàng nhỏ ở Tô Châu?”
Cảnh Thâm đáp ngay:
“Cháu vẫn sai.”
Tôi hơi khựng lại.
Anh quay sang tôi.
“Anh đã suy nghĩ câu em nói suốt một tuần.”
“Câu nào?”
“Ngày nào anh hiểu vì sao cha em mặc bộ vest cũ vẫn đáng được tôn trọng…”
Anh cười buồn.
“Bây giờ anh hiểu rồi.”
Cha nói:
“Hiểu được chưa chắc đã thay đổi được.”
“Cháu biết.”
“Vậy cậu định làm thế nào?”
Cảnh Thâm nhìn tôi.
“Không cầu xin cô ấy quay lại ngay.”
Tôi bất ngờ.
“Anh tới đây mà không định giữ em?”
“Anh muốn giữ.”
Anh đáp.
“Nhưng anh không muốn lại biến mong muốn của anh thành áp lực cho em.”
Căn phòng im lặng.
Ngoài cửa, mưa rơi lên mái hiên.
Cảnh Thâm tiếp tục:
“Mẹ đã chuyển khỏi biệt thự chính.”
Tôi nhìn anh.
“Anh đuổi mẹ?”
“Không. Bà tự đi sau khi Minh Nguyệt nói muốn giữ khoảng cách.”
Anh thở dài.
“Minh Nguyệt và chồng cô ấy đã làm lễ lại một bữa nhỏ ở Hàng Châu. Chỉ có vài người thân.”
“Cô ấy ổn không?”
“Ổn hơn.”
Anh cười.
“Em gái anh bảo lần cưới thứ hai không có khách danh dự nhưng dễ thở hơn lần đầu.”
Cha khẽ bật cười.
Không khí dịu đi đôi chút.
Tôi hỏi:
“Còn quỹ Hưng Tín?”
“Luật sư Hà đã làm thủ tục xác nhận quyền lợi.”
Anh lấy một tập hồ sơ ra.
“Phần quyền lợi kinh tế thuộc về em theo di nguyện của cha anh.”
Tôi không nhận.
“Em chưa quyết định.”
“Không cần quyết định hôm nay.”
Anh đặt hồ sơ xuống.
“Anh chỉ muốn em biết nó không phải thứ nhà họ Lục bố thí.”
Cha nhìn anh một cái.
Lần đầu tiên ánh mắt ông bớt lạnh.
Một tháng sau, Chu Chính Đình tới Tô Châu.
Ông cùng cha ngồi uống trà cả buổi.
Hai người nói về những năm đầu lập nghiệp, chuyện đạp xe đi tìm nhà cung cấp, chuyện ngủ ngay trong nhà xưởng khi không đủ tiền thuê phòng.
Tôi ngồi phía sau nghe, mới hiểu một điều.
Cha không giấu quá khứ vì yếu đuối.
Ông giấu vì không muốn tôi sống dựa vào một món nợ của người khác.
Buổi chiều, Chu Chính Đình gọi tôi ra sân.
“Vãn Ninh.”
“Vâng?”
“Cha cô định từ bỏ phần của ông ấy.”
“Tôi biết.”
“Còn phần của cô?”
Tôi nhìn hàng mái ngói đen dưới mưa.
“Tôi muốn dùng một phần lập quỹ hỗ trợ thợ thủ công phục chế đồ cổ.”
Ông mỉm cười.
“Giống cha cô.”
“Có lẽ.”
“Còn phần còn lại?”
“Tôi sẽ giữ.”
Ông hơi bất ngờ.
Tôi cười.
“Không phải để chứng minh tôi giàu.”
Tôi nhìn về phía cha đang lau chiếc bình gốm cũ.
“Chỉ là tôi không muốn thế hệ sau phải giấu đi thứ đáng lẽ thuộc về họ chỉ vì sợ bị nói là tranh giành.”
Chu Chính Đình gật đầu.
“Đúng.”
Ba tháng sau, tôi trở lại Thượng Hải để ký văn bản cuối cùng.
Buổi họp diễn ra trong phòng hội nghị của Lục Thịnh.
Tưởng Mỹ Lan cũng có mặt.
Đây là lần đầu tiên tôi gặp bà kể từ đám cưới.
Bà gầy đi nhiều.
Khi tôi bước vào, bà nhìn tôi rất lâu.
Không còn sườn xám cầu kỳ.
Không còn vẻ kiêu ngạo như trước.
Cuối buổi, mọi người lần lượt ra ngoài.
Bà gọi tôi.
“Vãn Ninh.”
Tôi dừng lại.
Bà đặt trước mặt tôi một chiếc hộp nhỏ.
Bên trong là chiếc khuy áo cũ của bộ vest cha.
“Tôi tìm thấy nó ở khách sạn.”
Tôi không nói.
Bà thấp giọng:
“Hôm đó… tôi quá coi trọng việc người khác nhìn nhà họ Lục thế nào.”
Tôi nhìn bà.
“Không phải hôm đó.”
Bà khựng lại.
“Là rất nhiều năm.”
Bà cúi đầu.
“Ừ.”
Sau vài giây, bà nói:
“Tôi xin lỗi.”
Tôi không lập tức tha thứ.
Cũng không cần làm vậy.
Tôi chỉ đóng chiếc hộp lại.
“Tôi sẽ đưa cho cha.”
Bà nhìn tôi.
“Còn cô và Cảnh Thâm?”
“Tôi chưa quyết định.”
“Cô ấy… nó thay đổi nhiều rồi.”
Tôi cười nhẹ.
“Thay đổi là việc của anh ấy.”
“Còn tha thứ là việc của tôi.”
Bà không nói thêm.
Khi tôi bước ra khỏi tòa nhà, Cảnh Thâm đang đứng ở bậc thềm.
Anh không tiến tới.
Chỉ hỏi:
“Xong rồi?”
“Ừ.”
“Anh đưa em ra ga?”
Tôi nhìn anh.
“Đi tàu điện ngầm.”
Anh ngẩn ra.
Rồi cười.
“Được.”
Chúng tôi cùng đi bộ về phía ga.
Giữa dòng người đông đúc của Thượng Hải, lần đầu tiên sau rất lâu, anh không đi trước tôi.
Cũng không kéo tôi phải theo.
Anh chỉ đi bên cạnh.
Đến trước cửa ga, anh bỗng hỏi:
“Vãn Ninh.”
“Gì?”
“Nếu một ngày anh thật sự học được cách làm chồng mà không bắt em phải hy sinh lòng tự trọng để đổi lấy hòa thuận…”
Anh dừng lại.
“Anh còn cơ hội không?”
Tôi nhìn người đàn ông mình từng yêu rất nhiều.
Tôi không trả lời có.
Cũng không trả lời không.
Tôi chỉ nói:
“Đến lúc đó hãy hỏi lại.”
Anh gật đầu.
“Được.”
Tối hôm ấy, khi về tới Tô Châu, tôi thấy cha đang ngồi ngoài hiên.
Ông vẫn mặc bộ vest xám cũ.
Phần cổ tay đã được sửa rất khéo.
Tôi bật cười.
“Cha mặc nó làm gì vậy?”
Ông chỉnh cổ áo.
“Tối nay hội đồ cổ trong phố mời ăn cơm.”
“Cha không đổi bộ mới à?”
Ông nhìn tôi.
“Bộ này vẫn tốt.”
Tôi ngồi xuống cạnh ông.
Một lúc sau, tôi lấy chiếc khuy áo Tưởng Mỹ Lan trả ra.
“Cái này của cha.”
Ông cầm lên, nhìn rồi cười.
“Cuối cùng cũng tìm thấy.”
Tôi hỏi:
“Cha có bao giờ thấy mất mặt vì mặc đồ cũ không?”
Ông nhìn tôi như thể câu hỏi quá đơn giản.
“Quần áo cũ chỉ là quần áo cũ.”
“Thế nào mới thật sự mất mặt?”
Cha đặt chiếc khuy vào lòng bàn tay tôi.
“Là biết người khác đáng được tôn trọng mà vẫn cố ý coi thường họ.”
Ông đứng dậy.
“Là nhận ơn nhưng giả vờ chưa từng nhận.”
“Là thấy người thân bị làm khó mà chỉ lo mình có đẹp mặt hay không.”
Tôi im lặng.
Cha bước được vài bước rồi quay lại.
“Còn một chuyện nữa.”
“Gì ạ?”
Ông cười.
“Người có thể mặc một bộ vest cũ mười năm mà vẫn ngẩng đầu bước vào đại sảnh…”
Ông chỉnh lại cổ tay áo.
“…thường chẳng cần ai khác cho mình thể diện.”
Tôi nhìn bóng cha đi xuống con phố lát đá của Tô Châu.
Đêm đó, tôi cuối cùng cũng hiểu.
Ngày ở khách sạn Kim Giang, người bị đuổi khỏi đại sảnh chưa từng là người mất mặt nhất.
Người thật sự mất mặt…
là những kẻ đã tưởng rằng một bộ vest cũ đủ để quyết định giá trị của một con người.
Còn cha tôi, từ đầu đến cuối, chưa từng cúi đầu vì nghèo khó.
Ông chỉ cúi đầu ngày hôm ấy vì không muốn con gái mình khó xử.
Và cũng chính khoảnh khắc ông quay lưng rời khỏi bữa tiệc xa hoa ấy, những bí mật bị giấu suốt hai mươi bảy năm mới bắt đầu được mở ra.
Không phải để giúp ông lấy lại thể diện.
Mà để tất cả những người có mặt hôm đó hiểu rằng—
thể diện thật sự chưa bao giờ nằm ở bộ vest người ta mặc.
Nó nằm ở cách người ta đối xử với người đứng trước mặt mình.
