#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
# CHƯƠNG 1 – TỜ GIẤY ĐẶT GIỮA BÀN ĂN
“Ngày mai đưa Tiểu Vũ đi xét nghiệm ADN.”
Đôi đũa trong tay tôi khựng lại giữa không trung.
Chiếc bàn ăn bằng gỗ óc chó dài gần hai mét bỗng im phăng phắc. Nồi canh sườn củ sen vẫn còn bốc hơi, chiếc đồng hồ treo tường trong căn hộ ở khu Giang Hán, Vũ Hán, đều đặn phát ra từng tiếng tích tắc rõ đến đáng sợ.
Tôi nhìn chồng mình, Trần Hạo Nhiên.
Anh không nhìn tôi.
Anh nhìn thẳng đứa con trai tám tuổi đang ngồi bên cạnh bà nội.
Tiểu Vũ còn chưa hiểu chuyện, tay vẫn cầm chiếc thìa sứ, đôi mắt đen láy đảo qua từng người.
“Bố, ADN là gì ạ?”
Câu hỏi ngây thơ ấy khiến cổ họng tôi nghẹn lại.
Mẹ chồng tôi, bà Tôn Ngọc Lan, lập tức đặt bát xuống.
“Trẻ con không cần biết.”
Rồi bà quay sang tôi, ánh mắt sắc lạnh.
“Tô Mạn, con trai tôi đã nói rồi. Ngày mai cô đưa thằng bé đi kiểm tra.”
Tôi bật cười vì quá bất ngờ.
“Chỉ vì một câu nói của người ngoài mà cả nhà nghi ngờ tôi?”
Hạo Nhiên cuối cùng cũng ngẩng đầu.
“Không phải một câu.”
“Vậy là gì?”
Anh lấy điện thoại, mở một bức ảnh rồi đẩy sang trước mặt tôi.
Đó là ảnh chụp buổi biểu diễn văn nghệ của trường Tiểu Vũ tuần trước. Con trai tôi đứng giữa sân khấu, mặc áo sơ mi trắng, đang cười.
Phía dưới bức ảnh có vài dòng bình luận trong nhóm bạn cũ của Hạo Nhiên.
Một người viết đùa rằng Tiểu Vũ càng lớn càng không giống bố.
Một người khác tiếp lời: “Nhìn mắt với sống mũi chẳng có nét nào của nhà họ Trần.”
Chỉ thế thôi.
Tám năm vợ chồng.
Tám năm tôi thức đêm chăm con sốt, bỏ công việc ở công ty quảng cáo để về nhà chăm sóc bố mẹ anh, dành gần như toàn bộ tuổi trẻ cho gia đình này.
Cuối cùng, giá trị của tôi lại thua vài câu đùa trên điện thoại.
Tôi đẩy điện thoại trả lại.
“Anh muốn xét nghiệm?”
“Phải.”
“Anh nghi con không phải của anh?”
Hạo Nhiên siết chặt hàm.
“Anh chỉ muốn một câu trả lời rõ ràng.”
“Còn nếu kết quả chứng minh Tiểu Vũ là con anh?”
Anh im lặng.
Tôi nhìn sang mẹ chồng.
Bà Ngọc Lan lập tức nói:
“Nếu nó là con nhà họ Trần, chúng tôi đương nhiên sẽ đối xử như trước.”
Tôi bật cười.
“Như trước?”
Tám năm nay, bà chưa từng thật sự hài lòng về tôi.
Tôi sinh Tiểu Vũ bằng phương pháp mổ ở bệnh viện Trung Tâm Vũ Hán. Khi tôi còn nằm trên giường chưa tỉnh hẳn, bà đã hỏi bác sĩ:
“Có ảnh hưởng đến việc sinh đứa thứ hai không?”
Ngày tôi xuất viện, bà chê sữa tôi ít.
Tiểu Vũ lên ba, bà bảo nó thấp hơn con nhà người ta.
Lên năm tuổi, bà nói nó không nhanh nhẹn giống Hạo Nhiên ngày nhỏ.
Đến tám tuổi, cuối cùng những lời ấy biến thành một cuộc xét nghiệm huyết thống.
Tôi nhìn thẳng vào chồng.
“Nếu kết quả không trùng khớp thì sao?”
Căn phòng im lặng.
Hạo Nhiên đặt hai tay lên bàn.
“Nếu Tiểu Vũ không phải con anh… em và thằng bé rời khỏi căn nhà này.”
Tiểu Vũ làm rơi chiếc thìa.
Keng.
Âm thanh nhỏ ấy như xuyên thẳng vào tim tôi.
“Bố đuổi con đi sao?”
Gương mặt Hạo Nhiên thoáng cứng lại.
“Tiểu Vũ, bố không nói với con.”
“Nhưng con nghe thấy.”
Thằng bé quay sang tôi, đôi mắt bắt đầu đỏ.
“Mẹ, bố không cần con nữa à?”
Tôi đứng bật dậy, kéo con vào lòng.
“Không ai bỏ con cả.”
Mẹ chồng cau mày.
“Đừng diễn trước mặt trẻ con.”
Tôi quay phắt lại.
“Con mới tám tuổi! Chính hai người nói chuyện này ngay trước mặt nó, bây giờ lại bảo tôi diễn?”
“Tô Mạn!”
Hạo Nhiên quát khẽ.
Tôi nhìn anh, cảm giác xa lạ đến mức không nhận ra đây là người đã từng đứng trước Cục Dân chính, nắm tay tôi rồi nói:
“Sau này dù xảy ra chuyện gì, anh cũng tin em.”
Tối hôm đó, Tiểu Vũ ngủ cùng tôi.
Thằng bé cuộn người trong chăn, một lúc lâu mới hỏi:
“Mẹ, nếu con không giống bố thì con có phải con bố không?”
Tôi vuốt tóc con.
“Đương nhiên.”
“Nhưng bà nội nói xét nghiệm mới biết.”
Tôi không trả lời được.
Tiểu Vũ lại hỏi:
“Mẹ có biết kết quả không?”
“Biết.”
“Là gì ạ?”
Tôi hôn lên trán con.
“Con là con của mẹ. Điều đó cả đời không thay đổi.”
Thằng bé ôm lấy eo tôi.
Nhưng khi nó ngủ rồi, tôi vẫn mở mắt nhìn trần nhà đến gần sáng.
Bởi tôi cũng không hiểu.
Tôi chưa từng phản bội Hạo Nhiên.
Tiểu Vũ chắc chắn là con tôi sinh ra.
Nhưng trong lòng tôi bỗng xuất hiện một nỗi bất an mà bản thân không thể lý giải.
Có một chuyện cách đây tám năm tôi vẫn còn nhớ.
Sau khi sinh, vì mất sức quá nhiều, tôi mê man gần một ngày.
Khi tỉnh lại, Tiểu Vũ đã được chuyển từ khu chăm sóc sơ sinh về phòng.
Bà Ngọc Lan là người đầu tiên bế con đến cho tôi.
Lúc đó tôi hỏi:
“Vòng tên trên cổ tay con đâu rồi?”
Bà nói y tá tháo ra khi vệ sinh.
Tôi không nghĩ nhiều.
Sau này, giấy tờ xuất viện cũng do chính bà và Hạo Nhiên làm.
Một chi tiết nhỏ đã ngủ yên suốt tám năm.
Tối hôm đó, lần đầu tiên nó khiến tôi lạnh sống lưng.
Sáng hôm sau, Hạo Nhiên lái xe đưa cả nhà đến Trung tâm giám định tư pháp ở khu Vũ Xương.
Mẹ chồng cũng đi theo.
Bà nói:
“Chuyện liên quan đến huyết thống nhà họ Trần, tôi phải có mặt.”
Trong phòng lấy mẫu, nhân viên dùng tăm bông lấy tế bào niêm mạc miệng của Hạo Nhiên và Tiểu Vũ.
Thằng bé nắm tay tôi thật chặt.
“Đau không mẹ?”
“Không đau.”
“Xong rồi bố có hết giận con không?”
Tôi quay mặt sang chỗ khác.
Hạo Nhiên nghe thấy nhưng không nói gì.
Ba ngày sau, chúng tôi quay lại nhận kết quả.
Bác sĩ họ Lưu mời cả bốn người vào một phòng tư vấn nhỏ.
Ông khoảng ngoài năm mươi tuổi, đeo kính gọng bạc.
Hạo Nhiên ngồi thẳng lưng.
Mẹ chồng đặt túi xách lên đùi, đôi tay đan chặt vào nhau.
Tôi ôm vai Tiểu Vũ.
Bác sĩ Lưu mở hồ sơ.
“Anh Trần Hạo Nhiên và cháu Trần Vũ, đúng không?”
“Đúng.”
“Căn cứ trên các chỉ số di truyền được kiểm tra…”
Hạo Nhiên nuốt khan.
Mẹ chồng hỏi ngay:
“Có phải cha con ruột không?”
Bác sĩ nhìn bà, rồi đặt tờ kết quả xuống giữa bàn.
“Không.”
Không khí như bị rút sạch.
Hạo Nhiên đứng bật dậy.
“Tô Mạn!”
Anh quay sang tôi, gương mặt đỏ bừng.
“Em còn gì để nói?”
Tôi không nghe thấy anh nói gì nữa.
Tai tôi ù đi.
Tiểu Vũ níu áo tôi.
“Mẹ…”
Mẹ chồng đập tay xuống bàn.
“Tôi biết ngay mà! Tôi đã nói từ lâu rồi, thằng bé chẳng giống Hạo Nhiên!”
Tôi nhìn bác sĩ.
“Có thể nhầm không?”
“Khả năng sai sót trong trường hợp này rất thấp.”
Hạo Nhiên cười lạnh.
“Đến lúc này em còn muốn chối?”
Tôi đứng lên.
“Tôi chưa từng có người đàn ông nào khác.”
“Vậy đứa trẻ từ đâu ra?”
“Tôi không biết!”
Mẹ chồng chỉ tay về phía cửa.
“Không cần biết nữa. Kết quả rõ rồi. Hai mẹ con thu dọn đồ đạc.”
Đúng lúc đó, bác sĩ Lưu đột nhiên nói:
“Xin chờ một chút.”
Ông nhìn tôi.
“Cô Tô vừa nói cháu bé chắc chắn là con cô sinh ra?”
Tôi sững người.
“Đương nhiên.”
“Cô có mang theo giấy tờ tùy thân không?”
“Có.”
Bác sĩ trầm ngâm vài giây.
“Tôi đề nghị làm thêm một xét nghiệm giữa cô và cháu bé.”
Hạo Nhiên bật cười.
“Cần gì nữa? Cô ấy là mẹ.”
Bác sĩ Lưu không cười.
“Thông thường đúng là không cần.”
Ông nhìn lần lượt từng người.
“Nhưng trường hợp này có một vài chỉ số khiến tôi muốn kiểm tra thêm để loại trừ khả năng khác.”
Tôi cảm thấy tay mình lạnh ngắt.
“Khả năng gì?”
Ông không trả lời trực tiếp.
“Cô đồng ý lấy mẫu chứ?”
“Đồng ý.”
Hai ngày sau, chúng tôi trở lại.
Lần này, mẹ chồng không còn vẻ đắc thắng như trước.
Bác sĩ Lưu đặt một tờ giấy mới lên bàn.
Tôi hỏi:
“Tiểu Vũ có phải con ruột của tôi không?”
Ông nhìn tôi rất lâu.
Rồi nói:
“Không.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
Hạo Nhiên cũng chết lặng.
“Ông nói gì?”
“Về mặt sinh học, cháu Trần Vũ không phải con ruột của cả anh lẫn cô Tô.”
Tôi cảm thấy căn phòng xoay tròn.
Tôi ôm chặt Tiểu Vũ theo bản năng.
“Không thể nào.”
“Tám năm trước tôi tự sinh nó!”
Đúng lúc ấy, một tiếng động rất nhỏ vang lên.
Chiếc túi xách của mẹ chồng rơi xuống sàn.
Tôi quay sang.
Gương mặt bà Ngọc Lan trắng bệch.
Môi bà run dữ dội.
“Không…”
Bà lẩm bẩm.
“Không thể nào…”
Nhưng ánh mắt ấy không phải ánh mắt của một người vừa nghe tin bất ngờ.
Đó là ánh mắt của một người đang nhìn thấy bí mật mình chôn suốt tám năm đột nhiên sống lại.
Tôi đứng lên, bước đến trước mặt bà.
“Mẹ.”
Bà tránh mắt tôi.
Tôi hỏi từng chữ:
“Tám năm trước… mẹ đã làm gì?”
---
# CHƯƠNG 2 – ĐỨA TRẺ ĐƯỢC BẾ RA TỪ PHÒNG SƠ SINH
Trên đường từ trung tâm giám định về nhà, không ai nói một câu.
Tiểu Vũ ngồi phía sau, đầu tựa vào vai tôi.
Thằng bé không hiểu hết những từ “sinh học”, “huyết thống”, “không tương thích”.
Nó chỉ hiểu một chuyện.
Người lớn đang tranh cãi xem nó thuộc về ai.
Tôi ôm con thật chặt.
Mẹ chồng ngồi phía trước, mặt quay ra cửa kính.
Đến khi xe dừng dưới tầng hầm, bà lập tức mở cửa.
Tôi gọi:
“Mẹ.”
Bà đi nhanh hơn.
Tôi đuổi theo.
“Mẹ đứng lại.”
Hạo Nhiên kéo tay tôi.
“Tô Mạn, để về nhà nói.”
“Tôi muốn nói ngay bây giờ.”
Tôi nhìn bà Ngọc Lan.
“Lúc bác sĩ nói Tiểu Vũ không phải con ruột của tôi, tại sao mẹ lại sợ như vậy?”
“Tôi không sợ.”
“Vậy mẹ nhìn tôi đi.”
Bà không nhìn.
Tôi bật cười, nhưng mắt đã cay xè.
“Tám năm trước con sinh ở Bệnh viện Trung Tâm. Mẹ là người đầu tiên bế Tiểu Vũ đến bên con. Vòng tên của thằng bé biến mất. Hồ sơ xuất viện cũng do mẹ giữ. Mẹ nói đi.”
“Tô Mạn!”
Hạo Nhiên gắt lên.
“Em đừng suy diễn.”
Tôi quay sang anh.
“Anh còn bênh mẹ anh?”
“Anh chỉ muốn có bằng chứng.”
“Ba ngày trước anh chỉ cần vài câu đùa trên mạng đã ép con trai xét nghiệm ADN.”
Tôi nhìn thẳng mắt anh.
“Bây giờ anh lại muốn bằng chứng?”
Hạo Nhiên cứng họng.
Mẹ chồng bỗng nói:
“Lên nhà.”
Chúng tôi trở về căn hộ.
Bà Ngọc Lan vào phòng riêng, khóa cửa.
Nửa tiếng sau, bà mang ra một chiếc hộp gỗ cũ.
Tôi chưa từng thấy nó.
Bà đặt hộp lên bàn.
Bên trong là vài giấy tờ đã ngả màu, một chiếc vòng nhựa sơ sinh và một phong bì bệnh viện.
Tay tôi run lên khi cầm chiếc vòng.
Trên đó viết:
“Mẹ: Tô Mạn.”
“Bé trai.”
Một dãy số: 1708.
Tôi ngẩng đầu.
“Cái này ở đâu ra?”
Bà Ngọc Lan ngồi xuống.
Gương mặt bà như già thêm mười tuổi chỉ trong một buổi chiều.
“Tôi giữ tám năm.”
“Tại sao?”
Bà nhắm mắt.
“Hôm con sinh, bệnh viện hôm đó rất đông.”
Tôi không nói.
Bà tiếp tục:
“Cùng tầng có một sản phụ khác cũng sinh con trai. Hai đứa trẻ được đưa sang phòng sơ sinh vì cần theo dõi vài tiếng.”
“Rồi sao?”
“Khoảng tối hôm ấy có một y tá mới vào làm mang nhầm một đứa trẻ đến phòng chúng ta.”
Tim tôi như bị bóp chặt.
Hạo Nhiên bật dậy.
“Mẹ biết?”
Bà Ngọc Lan không trả lời ngay.
“Mẹ!”
“Biết.”
Một từ.
Chỉ một từ ấy khiến cả căn phòng lạnh ngắt.
Tôi đứng chết lặng.
“Mẹ… biết họ đưa nhầm?”
“Ban đầu tôi không chắc.”
“Không chắc?”
“Tôi nhìn vòng tay thấy tên người mẹ khác.”
Tôi không thể tin nổi.
“Vậy tại sao mẹ không gọi y tá?”
Bà run giọng.
“Vì đứa trẻ đó…”
Bà dừng lại.
Hạo Nhiên quát:
“Vì cái gì?”
“Vì bác sĩ nói đứa bé của Tô Mạn lúc đó có dấu hiệu phải tiếp tục theo dõi tim.”
Tôi chết lặng.
“Mẹ nói gì?”
“Bác sĩ nói chỉ là nghi ngờ, chưa kết luận. Nhưng tôi sợ.”
“Tức là mẹ thấy một đứa bé khỏe mạnh được bế nhầm vào phòng…”
Tôi bắt đầu hiểu.
“…và mẹ im lặng?”
Bà Ngọc Lan bật khóc.
“Tôi lúc ấy chỉ nghĩ nếu đứa bé này khỏe, còn đứa kia có vấn đề…”
Tôi lùi lại.
“Đứa kia là cháu ruột của mẹ!”
“Tôi biết!”
“Không, mẹ không biết!”
Tôi gần như hét lên.
“Nếu mẹ biết, mẹ đã không để mặc nó biến mất!”
Tiểu Vũ giật mình.
Tôi lập tức hạ giọng, kéo con lại gần.
Hạo Nhiên đứng như hóa đá.
“Mẹ đổi con?”
Bà lắc đầu liên tục.
“Tôi không đổi. Y tá bế nhầm. Tôi chỉ… không nói.”
“Khác gì nhau?”
Bà bật khóc.
“Tôi định sáng hôm sau sẽ nói. Nhưng đêm đó bệnh viện hỗn loạn vì có sự cố hệ thống điện ở một khu. Sáng ra, người ta chuyển một số trẻ đi kiểm tra. Đến lúc tôi hỏi lại thì không tìm thấy đứa trẻ có mã của Tô Mạn nữa.”
Hai chân tôi mềm nhũn.
“Không tìm thấy?”
“Họ nói hồ sơ nhập sai số giường.”
“Vậy mẹ làm gì?”
“Tôi sợ mọi chuyện vỡ ra. Tôi nghĩ nếu đứa trẻ đang trong tay mình khỏe mạnh… thì coi như trời cho nhà họ Trần một đứa cháu.”
Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt mà không nhận ra bà.
“Mẹ đã nhìn một người mẹ vừa sinh xong nằm mê man, rồi tự quyết định đứa con nào sẽ là con của cô ấy?”
Bà không trả lời.
Hạo Nhiên nắm lấy chiếc vòng nhựa.
“Vậy con ruột của chúng con đâu?”
“Không biết.”
Ba chữ ấy khiến tôi gần như không thở được.
Tám năm.
Có một đứa trẻ mang dòng máu của tôi và Hạo Nhiên tồn tại ở đâu đó.
Có thể vẫn ở Vũ Hán.
Có thể đã rời thành phố.
Có thể đang gọi một người phụ nữ khác là mẹ.
Tôi ôm lấy ngực.
Tiểu Vũ đột nhiên hỏi:
“Mẹ… mẹ muốn tìm em bé kia rồi không cần con nữa sao?”
Tôi quay phắt lại.
Thằng bé đứng sau ghế, nước mắt chảy dài.
Tôi quỳ xuống.
“Không.”
“Nhưng con không phải con mẹ.”
“Tiểu Vũ.”
Tôi ôm lấy mặt con.
“Nghe mẹ nói.”
“Con sống với mẹ tám năm. Mẹ nhìn con mọc chiếc răng đầu tiên. Mẹ đưa con đi mẫu giáo. Mẹ thức ba đêm khi con viêm phổi. Con sợ sấm thì chạy vào phòng mẹ. Sinh học là một chuyện.”
Tôi áp trán mình vào trán con.
“Còn con là con của mẹ. Không ai thay thế được.”
Tiểu Vũ òa khóc, ôm cổ tôi.
Hạo Nhiên quay mặt đi.
Đó là lần đầu tiên từ khi mọi chuyện bắt đầu, tôi thấy mắt anh đỏ.
Chiều hôm đó, chúng tôi quay lại Bệnh viện Trung Tâm Vũ Hán.
Sau tám năm, phần lớn hồ sơ giấy đã được chuyển kho.
Một nhân viên hành chính nói rất khó tìm.
Tôi không bỏ cuộc.
“Tôi cần danh sách những sản phụ sinh con trai trong khung giờ từ hai giờ đến sáu giờ chiều ngày 17 tháng 8 tám năm trước.”
Người phụ nữ cau mày.
“Đây là thông tin riêng tư.”
Hạo Nhiên đặt kết quả ADN lên bàn.
“Chúng tôi nghi ngờ có nhầm trẻ sơ sinh.”
Sắc mặt nhân viên thay đổi.
Ba ngày sau, bệnh viện liên hệ chúng tôi.
Họ tìm thấy hồ sơ.
Cùng khung giờ hôm ấy có ba bé trai.
Một là con tôi.
Một thuộc gia đình họ Lý.
Một thuộc gia đình họ Triệu.
Gia đình họ Lý đã chuyển đến Thâm Quyến cách đây sáu năm.
Gia đình họ Triệu vẫn ở Vũ Hán.
Nhưng điều khiến tôi chú ý nhất là tên người mẹ.
Triệu Nhã Cầm.
Tôi chưa từng nghe cái tên ấy.
Bệnh viện không được phép cung cấp địa chỉ cụ thể, nhưng đồng ý liên hệ phía bên kia để hỏi họ có chấp nhận gặp chúng tôi hay không.
Hai ngày sau, điện thoại của Hạo Nhiên reo.
Người phụ trách bệnh viện nói:
“Gia đình họ Triệu đồng ý xét nghiệm.”
Chúng tôi gặp nhau tại một cơ sở giám định khác.
Triệu Nhã Cầm khoảng ba mươi lăm tuổi, dáng người gầy, mặc chiếc áo len màu kem.
Bên cạnh cô là chồng, Triệu Minh Thành.
Và một cậu bé tám tuổi.
Khoảnh khắc cậu bé bước vào, tôi cảm thấy toàn thân mình đông cứng.
Nó có đôi mắt giống tôi.
Không phải kiểu “hơi giống”.
Mà là ánh mắt khiến tôi nhìn thấy chính gương mặt mình thuở nhỏ.
Hạo Nhiên cũng đứng bật dậy.
Cậu bé nhìn chúng tôi, rồi nép sau lưng Nhã Cầm.
Cô ấy lập tức ôm vai con.
“Đừng làm thằng bé sợ.”
Tôi gật đầu.
“Xin lỗi.”
Nhã Cầm nhìn Tiểu Vũ.
Ánh mắt cô cũng thay đổi.
Cô bước lại gần, bàn tay run run.
“Con tên gì?”
“Trần Vũ.”
“Con… thích ăn gì?”
Tiểu Vũ nhìn tôi rồi trả lời:
“Mì bò.”
Nhã Cầm bật khóc.
Chồng cô nắm lấy vai cô.
Tôi hiểu ngay.
Có lẽ cô đã nhìn thấy điều gì đó trong Tiểu Vũ giống với chính mình hoặc gia đình cô.
Kết quả xét nghiệm được hẹn sau bốn ngày.
Bốn ngày ấy dài hơn tám năm.
Khi chúng tôi trở lại, bác sĩ đặt hai bộ hồ sơ trước mặt.
“Tôi sẽ nói ngắn gọn.”
Ông chỉ vào Tiểu Vũ.
“Cháu Trần Vũ có quan hệ huyết thống cha mẹ – con với anh Triệu Minh Thành và cô Triệu Nhã Cầm.”
Nhã Cầm bật khóc.
Tiểu Vũ siết chặt tay tôi.
Rồi bác sĩ mở hồ sơ còn lại.
“Còn cháu Triệu Dương…”
Ông nhìn tôi và Hạo Nhiên.
“…là con ruột về mặt sinh học của hai anh chị.”
Tôi không biết mình nên khóc hay cười.
Đứa con tôi mất tám năm đang ngồi cách tôi chưa đầy hai mét.
Nhưng chưa ai kịp nói gì, Nhã Cầm đã đứng lên.
Cô chắn trước mặt Triệu Dương.
“Tôi đồng ý xét nghiệm để tìm sự thật.”
Giọng cô run nhưng rất kiên quyết.
“Nhưng tôi nói trước.”
“Không ai được mang con tôi đi.”
Tôi ôm Tiểu Vũ sát vào người.
“Cô yên tâm.”
Tôi nhìn cô.
“Bởi tôi cũng sẽ không để ai mang con tôi đi.”
Hai người mẹ đứng đối diện nhau.
Giữa chúng tôi là hai đứa trẻ bị một sai lầm của người lớn đổi mất tám năm cuộc đời.
Nhưng tôi biết chuyện vẫn chưa kết thúc.
Bởi khi ra khỏi phòng giám định, Nhã Cầm đột nhiên kéo tôi lại.
“Tô Mạn.”
“Có chuyện gì?”
Cô nhìn về phía mẹ chồng tôi đang đứng ở cuối hành lang.
“Tám năm trước…”
Giọng cô hạ thấp.
“Tôi từng gặp bà ấy.”
Tôi lạnh sống lưng.
“Ở đâu?”
Nhã Cầm nói:
“Ngay trong phòng sơ sinh.”
---
# CHƯƠNG 3 – BÍ MẬT KHÔNG THỂ ĐỔ LỖI CHO MỘT Y TÁ
Tôi nhìn Nhã Cầm.
“Cô chắc chứ?”
“Chắc.”
Cô nói rất nhanh.
“Tôi nhớ bà ấy vì hôm đó chúng tôi từng cãi nhau.”
Mẹ chồng tôi đứng cách đó không xa.
Có lẽ bà không nghe rõ câu chuyện, nhưng khi thấy chúng tôi nhìn sang, gương mặt bà lập tức căng thẳng.
Tôi hỏi:
“Chuyện gì đã xảy ra?”
Nhã Cầm nhìn hai đứa trẻ rồi nói:
“Không nên nói trước mặt chúng.”
Chúng tôi nhờ hai người bố đưa Tiểu Vũ và Triệu Dương xuống khu vui chơi nhỏ dưới tầng một.
Sau đó, Nhã Cầm kể.
Tám năm trước, sau khi sinh Triệu Dương, cô tỉnh rất sớm.
Đêm đó vì không ngủ được, cô đi bộ chậm ngoài hành lang.
Khi đi ngang phòng sơ sinh, cô thấy một phụ nữ trung niên đứng trước cửa nói chuyện với y tá.
Người phụ nữ ấy chính là bà Ngọc Lan.
“Tôi không nghe toàn bộ.”
Nhã Cầm nói.
“Nhưng tôi nghe bà ấy liên tục hỏi: ‘Đứa nào khỏe hơn?’”
Tôi quay sang mẹ chồng.
Bà lập tức nói:
“Tôi chỉ hỏi tình hình các cháu!”
Nhã Cầm lắc đầu.
“Không.”
“Sau đó bà còn cầm hai chiếc vòng tên.”
Mặt bà Ngọc Lan trắng bệch.
Hạo Nhiên nhìn mẹ.
“Mẹ nói chỉ là y tá bế nhầm.”
“Tôi…”
“Rốt cuộc chuyện thật là gì?”
Bà im lặng.
Nhã Cầm nói tiếp.
“Lúc đó tôi hỏi bà tại sao cầm vòng trẻ sơ sinh. Bà bảo y tá nhờ giữ hộ.”
“Tôi không tin nên gọi một y tá khác.”
“Sau đó bà ấy bỏ đi.”
Tôi cảm thấy lòng bàn tay lạnh ngắt.
“Còn chuyện đổi trẻ?”
Nhã Cầm lắc đầu.
“Tôi không nhìn thấy tận mắt.”
Chúng tôi yêu cầu bệnh viện mở cuộc rà soát nội bộ.
May mắn thay, một phần hồ sơ nhân sự cũ vẫn còn.
Người y tá trực đêm hôm đó tên Hà Lệ Bình, đã nghỉ việc từ lâu và hiện sống ở thành phố Hoàng Thạch.
Sau khi được bệnh viện liên hệ và biết sự việc đã bị phát hiện, bà đồng ý gặp.
Ba ngày sau, chúng tôi ngồi trong một quán trà nhỏ gần ga Hoàng Thạch Bắc.
Hà Lệ Bình ngoài năm mươi, mái tóc đã điểm bạc.
Ngay khi nhìn thấy bà Ngọc Lan, bà ấy thở dài.
“Tôi biết ngày này rồi sẽ đến.”
Mẹ chồng bật dậy.
“Cô đừng nói linh tinh.”
Hà Lệ Bình nhìn bà.
“Bà vẫn muốn giấu?”
Tôi đặt tay xuống bàn.
“Xin cô kể hết.”
Hà Lệ Bình im lặng rất lâu.
“Đêm đó bệnh viện đông.”
“Có ba bé trai sinh gần nhau.”
“Một trong số đó, con của cô Tô, có nhịp tim không đều trong vài giờ đầu nên bác sĩ yêu cầu theo dõi thêm.”
Tôi nín thở.
“Có nguy hiểm không?”
“Không nghiêm trọng. Sau đó các chỉ số trở lại bình thường.”
Tôi quay sang bà Ngọc Lan.
Bà cúi đầu.
Hà Lệ Bình tiếp tục:
“Nhưng bà Tôn nghe được chuyện đứa trẻ phải theo dõi.”
“Bà ấy rất lo.”
“Bà ấy hỏi tôi liệu có ảnh hưởng lâu dài không. Tôi nói chưa thể kết luận.”
Rồi giọng bà trở nên nặng nề.
“Khoảng gần nửa đêm, bà ấy tìm tôi.”
Hạo Nhiên hỏi:
“Để làm gì?”
Hà Lệ Bình nhìn xuống tách trà.
“Bà ấy nói muốn xem lại vòng tên của những đứa trẻ.”
Mẹ chồng lập tức chen vào:
“Tôi chỉ muốn kiểm tra!”
“Không.”
Hà Lệ Bình ngẩng đầu.
“Bà đưa tôi tiền.”
Cả bàn im bặt.
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
“Tiền?”
“Bà ấy nói gia đình chỉ có một người con trai, rất coi trọng cháu đích tôn. Bà ấy sợ đứa trẻ sau này có vấn đề.”
Bà Ngọc Lan bật khóc.
“Tôi chỉ hoảng loạn!”
Hà Lệ Bình nói:
“Bà yêu cầu tôi đổi vòng tay.”
Hạo Nhiên đứng bật dậy.
“Mẹ!”
Mẹ chồng lắc đầu.
“Không phải như con nghĩ.”
“Vậy là gì?”
Bà ôm mặt.
“Tôi không định đổi con!”
“Nhưng mẹ trả tiền để người ta đổi vòng!”
“Tôi chỉ muốn…”
Bà nghẹn lại.
“Tôi chỉ muốn bế đứa trẻ khỏe mạnh về phòng trước, rồi sáng hôm sau nghĩ cách.”
Tôi nhìn bà không chớp mắt.
“Một đứa trẻ không phải món đồ để mẹ ‘nghĩ cách’!”
Hà Lệ Bình nói tiếp.
“Tôi đã nhận tiền.”
“Tôi thừa nhận lúc đó mình sai.”
“Nhưng khi đổi vòng, chúng tôi bị một y tá trưởng phát hiện đi ngang qua. Tôi hoảng quá, sau đó hồ sơ bị ghi chép lẫn lộn.”
“Đúng lúc bệnh viện có sự cố điện cục bộ.”
“Cuối cùng, hai đứa trẻ được trả về nhầm hai gia đình.”
Tôi nắm chặt tay.
“Vậy con tôi…”
“Về nhà với nhà họ Triệu.”
“Còn con của họ…”
“Về nhà cô.”
Nhã Cầm quay mặt đi, nước mắt chảy xuống.
Chúng tôi từng nghĩ đây chỉ là một tai nạn.
Hóa ra tai nạn ấy bắt đầu bằng một lựa chọn.
Một lựa chọn ích kỷ.
Một lựa chọn của người lớn đã khiến bốn con người sống tám năm trong một cuộc đời bị tráo đổi.
Trên đường trở về Vũ Hán, Hạo Nhiên không nói với mẹ mình câu nào.
Tối đó, anh đứng ngoài ban công rất lâu.
Tôi đi ra.
Anh hỏi:
“Em có hận anh không?”
Tôi đáp:
“Có.”
Anh cười buồn.
“Anh biết.”
“Anh không chỉ nghi ngờ em.”
Tôi nói.
“Anh còn làm điều đó trước mặt con.”
“Anh đã khiến một đứa trẻ tám tuổi nghĩ rằng chỉ cần một tờ xét nghiệm không đúng ý anh thì nó sẽ mất gia đình.”
Hạo Nhiên cúi đầu.
“Anh xin lỗi.”
“Anh nên xin lỗi Tiểu Vũ.”
“Anh sẽ xin.”
Tôi nhìn anh.
“Còn một chuyện nữa.”
“Em nói đi.”
“Dù Triệu Dương là con ruột của chúng ta, anh cũng không được phép tự ý đòi thằng bé về.”
Hạo Nhiên im lặng.
Tôi nói tiếp:
“Nhã Cầm nuôi nó tám năm.”
“Cô ấy là mẹ của nó theo cách mà tôi là mẹ của Tiểu Vũ.”
Hạo Nhiên gật đầu.
“Anh hiểu.”
Ngày hôm sau, hai gia đình gặp nhau ở công viên Đông Hồ.
Tiểu Vũ và Triệu Dương ban đầu rất ngượng ngùng.
Một đứa thích bóng rổ.
Một đứa thích vẽ.
Một đứa nói nhiều.
Một đứa trầm tính.
Chúng hoàn toàn không giống hai món đồ có thể “trả lại đúng chủ” như người ta vẫn tưởng tượng khi nghe về một vụ trao nhầm trẻ.
Chúng là hai con người đã có ký ức riêng, cha mẹ riêng, thói quen riêng.
Nhã Cầm ngồi bên tôi.
Cô hỏi:
“Cô định thế nào?”
“Tôi không biết.”
“Tôi cũng vậy.”
Chúng tôi cùng nhìn hai đứa trẻ đang chạy gần hồ.
Tôi nói:
“Tôi muốn được biết Triệu Dương.”
“Nhưng không muốn lấy nó khỏi cô.”
Nhã Cầm quay sang.
“Tôi cũng muốn biết Tiểu Vũ.”
“Nhưng tôi sẽ không bắt con rời cô.”
Chúng tôi im lặng một lúc.
Rồi cô đưa tay ra.
“Vậy để bọn trẻ có thêm một gia đình.”
Tôi nắm lấy tay cô.
“Được.”
Những tháng sau đó, chúng tôi bắt đầu một cuộc sống rất kỳ lạ.
Cuối tuần, hai gia đình gặp nhau.
Tiểu Vũ gọi Nhã Cầm là “dì Nhã” lúc đầu.
Triệu Dương gọi tôi là “dì Tô”.
Không ai ép chúng phải thay đổi cách xưng hô.
Chúng tôi để thời gian tự quyết định.
Hạo Nhiên xin lỗi Tiểu Vũ vào một buổi tối.
Anh ngồi xuống trước mặt con.
“Bố đã nói một câu rất tệ.”
Tiểu Vũ hỏi:
“Câu đuổi con đi ạ?”
Hạo Nhiên đỏ mắt.
“Ừ.”
“Bố xin lỗi.”
“Sau này bố còn đuổi con không?”
“Không.”
“Dù con không có ADN của bố?”
Hạo Nhiên ôm lấy con.
“Dù thế nào.”
Tiểu Vũ im lặng vài giây rồi ôm lại anh.
Tôi đứng ngoài cửa, không bước vào.
Có những vết thương không thể biến mất chỉ bằng một lời xin lỗi.
Nhưng ít nhất, người gây ra nó phải bắt đầu từ việc thừa nhận mình sai.
Còn bà Ngọc Lan chuyển về căn nhà cũ ở Hán Khẩu.
Hạo Nhiên không cắt đứt hoàn toàn với mẹ, nhưng quan hệ giữa hai người không còn như trước.
Một lần, bà đến gặp tôi.
Bà đứng ngoài cửa rất lâu.
“Tô Mạn.”
Tôi không mời bà vào.
Bà nói:
“Mẹ biết xin lỗi không đủ.”
Tôi nhìn bà.
“Đúng.”
“Năm đó mẹ chỉ nghĩ đến huyết thống nhà họ Trần.”
Bà rơi nước mắt.
“Mẹ cứ nghĩ chỉ cần một đứa cháu khỏe mạnh mang về nhà là được.”
Tôi nói:
“Rồi cuối cùng đứa trẻ mẹ nuôi tám năm lại không có huyết thống nhà họ Trần.”
Bà cúi đầu.
Tôi tiếp:
“Có thấy trớ trêu không?”
Bà không nói.
“Tám năm mẹ soi từng nét trên mặt Tiểu Vũ để tìm dấu hiệu nó giống con trai mẹ.”
“Cuối cùng chính mẹ là người khiến nó không thể giống.”
Bà bật khóc.
Tôi không thấy hả hê.
Chỉ thấy mệt.
Trước khi đi, bà hỏi:
“Sau này… mẹ còn được gặp Tiểu Vũ không?”
Tôi nhìn bà rất lâu.
“Chuyện đó phải để thằng bé quyết định.”
Một năm sau.
Sinh nhật chín tuổi của Tiểu Vũ được tổ chức ở một nhà hàng nhỏ gần Đông Hồ.
Hai gia đình cùng có mặt.
Triệu Dương ngồi cạnh Tiểu Vũ, tranh nhau miếng bánh có quả dâu lớn nhất.
Nhã Cầm cười.
Minh Thành chụp ảnh.
Hạo Nhiên đang treo chiếc biển “Chúc mừng sinh nhật”.
Còn tôi đứng bên cửa sổ nhìn tất cả.
Tiểu Vũ bất ngờ chạy lại.
“Mẹ.”
“Hửm?”
“Con hỏi mẹ chuyện này được không?”
“Được.”
“Nếu ngày đó bố không bắt con xét nghiệm thì mẹ có bao giờ biết chuyện này không?”
Tôi im lặng.
Có lẽ không.
Có lẽ bí mật sẽ nằm trong chiếc hộp gỗ của bà Ngọc Lan thêm mười năm, hai mươi năm.
Tôi cúi xuống sửa cổ áo cho con.
“Có những sự thật đến rất đau.”
“Nhưng biết sự thật vẫn tốt hơn sống mãi trong một lời nói dối.”
Tiểu Vũ suy nghĩ rồi hỏi:
“Vậy con với anh Triệu Dương ai là con thật của mẹ?”
Tôi bật cười.
Tôi kéo thằng bé vào lòng.
“Cả hai.”
“Nhưng ADN chỉ có một người thôi mà?”
“ADN nói cho mẹ biết ai được sinh ra từ cơ thể mẹ.”
Tôi chạm nhẹ vào ngực con.
“Còn tám năm ở đây mới nói cho mẹ biết ai đã trở thành con của mẹ.”
Tiểu Vũ cười.
“Vậy con lời rồi.”
“Sao?”
“Con có hai mẹ.”
Từ phía bàn bánh, Triệu Dương nghe thấy liền hét:
“Em cũng có hai!”
Hai đứa trẻ nhìn nhau rồi phá lên cười.
Tôi quay sang Nhã Cầm.
Cô cũng đang nhìn tôi.
Có lẽ không ai trong chúng tôi thật sự lấy lại được tám năm đã mất.
Tôi không có ký ức về lần đầu Triệu Dương biết đi.
Nhã Cầm không biết Tiểu Vũ từng sợ tiếng sấm đến mức phải ngủ ôm gối trong phòng mẹ.
Chúng tôi đã bỏ lỡ những phần đời không thể quay lại.
Nhưng chúng tôi quyết định sẽ không để sai lầm của người lớn tiếp tục đánh cắp những năm tiếp theo của hai đứa trẻ.
Còn tờ xét nghiệm ADN từng khiến Hạo Nhiên tuyên bố mẹ con tôi phải rời khỏi nhà?
Tôi vẫn giữ nó.
Không phải để nhớ rằng Tiểu Vũ không mang dòng máu của chồng tôi.
Mà để nhớ rằng một gia đình không thể đứng vững chỉ nhờ huyết thống.
Nó đứng vững bằng trách nhiệm.
Bằng lòng tin.
Bằng những năm tháng người ta thật sự ở cạnh nhau.
Và đôi khi, người lớn phải trả một cái giá rất đắt mới hiểu được điều đơn giản ấy.
Ngày hôm đó, trước khi thổi nến, Tiểu Vũ bỗng gọi:
“Bà nội.”
Tất cả cùng quay lại.
Bà Ngọc Lan đứng ngoài cửa nhà hàng, hai tay ôm một hộp quà, không dám bước vào.
Tiểu Vũ nhìn tôi.
Tôi không nói gì.
Thằng bé tự chạy đến.
Bà Ngọc Lan cúi xuống.
“Bà có thể vào không?”
Tiểu Vũ nghĩ một lúc rồi nói:
“Bà vào được.”
Mắt bà đỏ lên.
Nhưng thằng bé chưa nói hết.
“Có điều bà phải hứa.”
“Hứa gì bà cũng hứa.”
Tiểu Vũ nghiêm túc nhìn bà.
“Sau này đừng nói con không phải người nhà nữa.”
Bà Ngọc Lan bật khóc.
Bà ôm lấy thằng bé nhưng không dám ôm quá chặt.
“Bà hứa.”
Tiểu Vũ gật đầu.
Rồi nó nắm tay bà kéo vào bàn sinh nhật.
Tôi nhìn cảnh ấy mà không thấy mọi thứ đã được tha thứ.
Có những chuyện không thể chỉ vì một cái ôm mà xóa sạch.
Nhưng tôi hiểu một điều.
Gia đình không phải nơi không ai từng mắc sai lầm.
Gia đình là nơi sau khi sự thật phơi bày, mỗi người phải tự lựa chọn mình sẽ tiếp tục sống thế nào.
Tám năm trước, một người lớn từng dùng hai chữ “huyết thống” để quyết định số phận của hai đứa trẻ.
Tám năm sau, chính hai đứa trẻ ấy lại dạy chúng tôi rằng:
Có những mối quan hệ bắt đầu bằng máu mủ.
Nhưng có những mối quan hệ chỉ thật sự trở thành gia đình sau hàng nghìn ngày yêu thương.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.