Min menu

Pages

TRUYỆN MỚI

Cả nhà chồng tưởng đã đẩy tôi vào đường cùng, sau khi lấy nhà, lấy tiền và ép tôi ký giấy ly hôn. Mẹ chồng còn đứng trước cửa cười: “Cô thua rồi, con dâu à!” Tôi kéo vali đi mà không nói gì. Ba tháng sau, chính bà gọi cho tôi trong nước mắt: “Xin con, đừng làm tiếp nữa…” Truyện Mỗi Ngày

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


CHƯƠNG 1 – BẢN HỢP ĐỒNG MƯỜI TÁM NĂM TRƯỚC

Nữ luật sư lật sang trang thứ hai.

Chỉ một dòng chữ ở giữa tờ giấy cũng đủ khiến tôi không còn nghe rõ tiếng
khóc của bà Trương trong điện thoại.

Bên chuyển nhượng quyền thụ hưởng: Tô Văn Thành.

Tô Văn Thành.

Tên cha tôi.

Người đàn ông đã biến mất khỏi cuộc đời tôi từ năm tôi mười hai tuổi.

Tôi nhìn chằm chằm vào ba chữ ấy, cổ họng khô khốc.

“Không thể nào.”

Luật sư Chu Nhã đóng cửa phòng họp kính lại rồi nhẹ nhàng kéo ghế cho tôi.

“Cô Tô, cô ngồi xuống trước đi.”

“Tôi không cần ngồi.”

Tôi đặt điện thoại lên bàn, bật loa ngoài.

Đầu dây bên kia, bà Trương vẫn đang nức nở.

“Thanh Nghi, mẹ biết con nghe thấy. Chuyện nhà, chuyện tiền, mẹ trả hết.
Con muốn bao nhiêu cũng được. Chỉ cần con nói bên luật sư rút hồ sơ lại.”

Tôi nhìn thẳng vào tờ hợp đồng.

“Mẹ.”

Bà lập tức im bặt.

Có lẽ đây là lần đầu tiên sau ba tháng bà nghe tôi gọi một tiếng ấy.

Giọng bà run lên.

“Thanh Nghi…”

“Tô Văn Thành là ai?”

Một khoảng lặng kéo dài.

Tôi nghe rất rõ tiếng một vật gì đó rơi xuống nền ở đầu dây bên kia.

Sau đó là tiếng bà hít mạnh.

“Ai nói với con cái tên đó?”

Tôi khép mắt.

Chỉ một câu hỏi ấy đã đủ trả lời tất cả.

“Mẹ biết ông ấy.”

“Không. Mẹ không biết.”

“Tôi chưa nói ông ấy là ai.”

Bà Trương cứng họng.

Luật sư Chu nhìn tôi, ánh mắt trầm xuống.

Tôi tiếp tục:

“Vậy tại sao mẹ hoảng?”

“Thanh Nghi, chuyện nhiều năm trước không liên quan đến con.”

“Nhưng trên hợp đồng có tên cha tôi.”

Đầu dây bên kia truyền tới tiếng Hạo Nhiên.

“Mẹ, để con nói.”

Ngay sau đó anh giật lấy điện thoại.

“Thanh Nghi, em đang ở đâu?”

“Tại sao anh cần biết?”

“Chúng ta gặp nhau nói chuyện.”

“Anh trả lời trước đi. Sáu năm trước anh cưới tôi vì cái gì?”

Hạo Nhiên im lặng.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

Tôi bật cười.

“Xem ra luật sư Chu nói đúng.”

“Không phải như em nghĩ.”

“Vậy là thế nào?”

Giọng anh trầm hẳn xuống.

“Ban đầu… đúng là gia đình anh biết thân phận của em trước khi anh biết.”

Tôi siết chặt cạnh bàn.

“Tiếp tục.”

“Nhưng tình cảm giữa anh với em là thật.”

“Anh muốn tôi tin sao?”

“Thanh Nghi!”

Anh bỗng cao giọng.

“Anh có thể đã sai chuyện Lâm Tuyết, sai chuyện tài sản, nhưng sáu năm sống
với nhau không phải tất cả đều giả!”

Tôi nhìn ra dòng xe dưới đường Nam Kinh.

“Anh biết cha tôi từng liên quan đến Trương Thịnh?”

“Biết.”

“Biết từ khi nào?”

“Trước khi chúng ta đăng ký kết hôn.”

Tôi không nói nữa.

Trong khoảnh khắc ấy, thứ đau nhất không phải là phát hiện mình mất một căn
nhà hay một khoản tiền.

Mà là nhận ra cả sáu năm hôn nhân có thể đã bắt đầu từ một mục đích mà chỉ
mình tôi không biết.

Luật sư Chu đẩy tờ giấy lại gần.

“Cô nên xem điều khoản thứ bảy.”

Tôi cúi xuống.

Mười tám năm trước, cha tôi từng là đồng sáng lập một xưởng vật liệu nhỏ ở
Côn Sơn cùng cha chồng tôi, ông Trương Quốc Lâm.

Xưởng ấy chính là tiền thân của tập đoàn Trương Thịnh ngày nay.

Theo hợp đồng, cha tôi góp vốn bằng một bằng sáng chế về vật liệu cách nhiệt
và tiền mặt, chiếm ba mươi hai phần trăm quyền lợi ban đầu.

Nhưng sau một vụ kiện thương mại, ông bất ngờ ký giấy “chuyển quyền quản lý”
cho Trương Quốc Lâm trong thời hạn mười năm.

Không phải chuyển quyền sở hữu.

Chỉ là quyền quản lý.

Tôi đọc đến đây, bàn tay lạnh dần.

“Mười năm?”

Luật sư Chu gật đầu.

“Đúng. Sau mười năm, nếu ông Tô không quay lại, quyền lợi sẽ chuyển cho
người thừa kế hợp pháp của ông.”

Tôi ngẩng lên.

“Nhưng mười tám năm đã qua.”

“Vì bản hợp đồng gốc biến mất.”

Cô ấy chỉ vào con dấu đỏ ở cuối trang.

“Nhà họ Trương sử dụng một bản sao khác trong hồ sơ nội bộ. Bản sao ấy bỏ
đi điều khoản thời hạn và biến việc ủy quyền thành chuyển nhượng vĩnh viễn.”

Tôi cảm thấy lồng ngực mình nặng xuống.

“Cô đang nói họ sửa hợp đồng?”

“Chúng tôi chưa kết luận ai làm. Nhưng hai bản có khác biệt.”

“Vậy bản gốc ở đâu?”

“Trong kho lưu trữ của một văn phòng công chứng cũ ở Côn Sơn. Văn phòng đó
đóng cửa nhiều năm. Hồ sơ được chuyển sang kho thành phố, nhưng mã lưu trữ
bị ghi sai.”

Tôi chợt nhớ lời mình nói khi rời biệt thự ba tháng trước.

Anh chắc tất cả những thứ anh đang có đều thuộc về anh chứ?

Khi đó, tôi chỉ biết một phần.

Tám trăm nghìn tệ tôi đưa Hạo Nhiên năm công ty khó khăn thực chất không
phải tiền cho không.

Tôi từng yêu cầu kế toán lập nó thành khoản vay cá nhân cho Trương Thịnh,
có chữ ký giám đốc tài chính.

Căn biệt thự Kim Kê Hồ cũng không hoàn toàn là tài sản của Hạo Nhiên.
Ba mươi phần trăm tiền mua nhà đến từ khoản thừa kế của mẹ tôi.

Tôi âm thầm thu thập chứng cứ ngay từ ngày phát hiện tin nhắn luật sư.

Nhưng tôi không ngờ phía sau còn có chuyện lớn đến thế.

Hạo Nhiên vẫn ở đầu dây.

“Thanh Nghi, nghe anh. Chuyện của thế hệ trước để chúng ta giải quyết riêng.
Đừng đưa nó lên hội đồng quản trị.”

Tôi hỏi:

“Vì sao?”

“Trương Thịnh có hơn hai nghìn nhân viên.”

“Tôi biết.”

“Nếu công ty sụp, không phải chỉ nhà họ Trương chịu.”

Tôi nhìn luật sư Chu.

Cô ấy hiểu ý, nói nhỏ:

“Chúng ta chưa yêu cầu giải thể hay dừng hoạt động. Mới chỉ yêu cầu xác minh
quyền sở hữu cổ phần và quyền sở hữu công nghệ.”

Tôi nói lại nguyên câu ấy cho Hạo Nhiên.

Anh im lặng.

Tôi hỏi:

“Anh sợ cái gì?”

“Anh không sợ.”

“Vậy để tòa án xác minh.”

“Thanh Nghi!”

Lần này người hét không phải anh.

Là bà Trương.

Bà giật lại điện thoại.

“Con nhất định phải dồn chúng ta đến mức này sao?”

Tôi bật cười nhạt.

“Ba tháng trước, khi tôi kéo vali ra khỏi nhà, mẹ có hỏi tôi câu đó không?”

“Lúc ấy mẹ nóng giận.”

“Không. Mẹ rất tỉnh táo.”

“Thanh Nghi…”

“Mẹ bảo tôi thua rồi.”

Bà khóc to hơn.

“Mẹ xin lỗi!”

“Có những lời xin lỗi đến quá muộn.”

Tôi định cúp máy thì bà bỗng hét:

“Cha con chưa chết!”

Tay tôi dừng giữa không trung.

Căn phòng im phăng phắc.

Luật sư Chu lập tức nhìn tôi.

Tôi mất vài giây mới hỏi được:

“Mẹ vừa nói gì?”

Giọng bà Trương đột ngột nhỏ xuống.

“Cha con… Tô Văn Thành… ông ấy chưa chết.”

Tôi đứng bật dậy.

“Ông ấy ở đâu?”

“Thanh Nghi, con phải hứa dừng vụ kiện trước.”

Tôi bật cười vì tức giận.

“Đến lúc này mẹ vẫn muốn mặc cả với tôi?”

“Không phải mẹ mặc cả. Mẹ đang bảo vệ con!”

“Bảo vệ tôi?”

“Năm đó ông ấy rời đi không phải vì bỏ rơi mẹ con con.”

Bà nghẹn giọng.

“Ông ấy rời đi vì có người ép ông ấy phải biến mất.”

Tôi nhìn luật sư Chu.

Cô ấy đã mở máy ghi âm.

Tôi hỏi:

“Ai?”

Bà Trương thở gấp.

“Cha chồng con biết.”

“Ông ấy mất bốn năm rồi.”

“Nhưng ông ấy để lại một chiếc két.”

“Ở đâu?”

“Trong căn nhà cũ ở Bình Giang.”

Tôi chưa từng nghe về căn nhà ấy.

Hạo Nhiên bỗng nói vọng lại:

“Mẹ! Mẹ đừng nói nữa!”

Tiếng giằng co vang lên.

Sau đó cuộc gọi bị ngắt.

Tôi lập tức quay sang Chu Nhã.

“Căn nhà cũ Bình Giang là gì?”

Cô ấy mở laptop.

“Một phút.”

Chưa đến hai phút, cô xoay màn hình về phía tôi.

Một căn nhà kiểu cũ nằm trong ngõ sâu khu Bình Giang Lộ hiện lên.

Chủ sở hữu: Trương Quốc Lâm.

Tình trạng: đã niêm phong tạm thời.

Lý do: thuộc danh mục tài sản đang tranh chấp trong vụ kiện dân sự do tôi
đứng đơn.

Chu Nhã nhìn tôi.

“Nếu có két thật, họ không thể tự ý lấy ra bây giờ.”

“Nhưng trước khi niêm phong thì sao?”

Cô ấy cau mày.

Tôi lập tức hiểu.

Nếu bà Trương biết chiếc két tồn tại, Hạo Nhiên cũng có thể biết.

Tôi cầm áo khoác.

“Đi Tô Châu.”

Chu Nhã đứng lên.

“Bây giờ?”

“Ngay bây giờ.”

Hai giờ sau, xe chạy khỏi cao tốc Thượng Hải – Tô Châu.

Trời đổ mưa.

Khi chúng tôi tới ngõ Bình Giang, cảnh sát khu vực và nhân viên thi hành án
đã chờ sẵn theo yêu cầu của luật sư.

Cánh cửa gỗ cũ mở ra.

Bên trong là một sân nhỏ đầy lá ướt.

Ngôi nhà khác hẳn căn biệt thự lộng lẫy ở Kim Kê Hồ.

Nó lạnh, tối và gần như không có dấu vết người ở.

Theo lời bà Trương, chiếc két nằm sau tủ sách trong phòng làm việc tầng hai.

Nhân viên thi hành án kiểm tra niêm phong.

Không có dấu hiệu bị phá.

Tôi thở ra.

Tủ sách được dịch sang một bên.

Một cánh két màu xám hiện ra.

Chu Nhã hỏi:

“Cô có biết mật mã không?”

Tôi lắc đầu.

Nhân viên kỹ thuật được gọi vào.

Khoảng hai mươi phút sau, ổ khóa bật.

Cánh cửa két mở ra.

Bên trong không có tiền.

Không có vàng.

Chỉ có ba tập hồ sơ, một chiếc máy ghi âm cũ và một phong bì viết tên tôi.

Gửi Thanh Nghi.

Tôi nhận ra nét chữ ngay lập tức.

Mười tám năm rồi, nhưng tôi vẫn nhớ.

Cha tôi từng viết tên tôi như thế trên từng cuốn vở hồi tiểu học.

Tay tôi run lên.

Tôi mở phong bì.

Bên trong chỉ có một tấm ảnh.

Trong ảnh, cha tôi đứng bên cạnh Trương Quốc Lâm trước xưởng sản xuất cũ.

Phía sau tấm ảnh có một dòng chữ:

Nếu con đọc được thứ này, nghĩa là họ đã làm với con điều mà năm đó họ
từng làm với cha. Đừng tin người đầu tiên khóc xin con tha thứ.

Tôi còn chưa kịp hiểu thì bên dưới phong bì rơi ra một chiếc chìa khóa nhỏ.

Trên chìa khóa khắc số:

317.

Chu Nhã nhìn nó.

“Có thể là két ngân hàng.”

Tôi quay lại nhìn máy ghi âm.

Nhân viên thi hành án cho phép mở dưới sự chứng kiến của mọi người.

Băng chạy.

Vài giây đầu chỉ có tiếng rè.

Sau đó, một giọng đàn ông già nua vang lên.

Là Trương Quốc Lâm.

“Văn Thành, nếu cậu còn sống và nghe được đoạn này, tôi nợ cậu một lời xin
lỗi.”

Tôi nín thở.

“Người sửa hợp đồng năm đó… không phải tôi.”

Băng rè lên.

Rồi ông nói tiếp:

“Là vợ tôi.”

Tôi chết lặng.

Ngoài cửa, sấm nổ.

Giọng người đã mất vẫn vang trong căn phòng tối.

“Bà ấy làm vậy để cứu Trương Thịnh. Nhưng người khiến cậu phải rời Tô Châu
lại là một người khác.”

Một tiếng ho dài.

“Người đó đến từ nhà họ Lâm.”

Tôi nhìn Chu Nhã.

Cô ấy cũng vừa ngẩng đầu.

Nhà họ Lâm.

Lâm Tuyết.

Trợ lý của chồng tôi.

Người đang mang thai đứa trẻ được bà Trương gọi là “cháu đích tôn”.

Băng dừng đột ngột.

Điện thoại của Chu Nhã lập tức rung lên.

Cô nhìn màn hình, sắc mặt thay đổi.

“Cô Tô.”

“Chuyện gì?”

“Lâm Tuyết vừa nộp đơn yêu cầu can thiệp vào vụ tranh chấp.”

“Tư cách gì?”

Chu Nhã nhìn tôi rất lâu rồi mới trả lời:

“Cô ấy đưa ra một văn bản cho rằng ba mươi hai phần trăm quyền lợi của cha
cô… từ mười tám năm trước đã được chuyển sang cho cha cô ấy.”

Tôi cười lạnh.

“Thật đúng lúc.”

“Chưa hết.”

Chu Nhã đưa điện thoại cho tôi.

“Cha của Lâm Tuyết tên là Lâm Kiến Phong.”

Tôi nhìn cái tên.

Một ký ức rất cũ bỗng bật ra.

Mười tám năm trước, trước ngày cha tôi biến mất, tôi từng thấy một người đàn
ông đứng dưới nhà.

Cha tôi đã khóa cửa, kéo rèm và nói với mẹ:

“Lâm Kiến Phong đã tìm tới đây.”

Ngày ấy tôi chỉ là một đứa trẻ.

Tôi không hiểu câu đó có nghĩa gì.

Bây giờ tôi hiểu.

Tôi nhìn màn mưa ngoài cửa sổ.

Ba tháng trước, tôi tưởng mình chỉ đang ly hôn với một người chồng phản bội.

Nhưng có lẽ cuộc hôn nhân này ngay từ đầu đã là phần cuối của một ván cờ bắt
đầu từ mười tám năm trước.

Và người đẩy quân cờ đầu tiên…

có thể chưa từng là nhà họ Trương.

CHƯƠNG 2 – NGƯỜI ĐÀN ÔNG TRỞ VỀ


Sáng hôm sau, tôi gặp Lâm Tuyết tại văn phòng luật sư ở Tô Châu.

Cô ta không còn vẻ mềm yếu như ngày ngồi trong phòng khách nhà họ Trương,
tay đặt lên bụng và mỉm cười với tôi.

Hôm nay Lâm Tuyết mặc áo khoác màu kem, tóc búi gọn, phía sau là hai luật sư.

Cô ta ngồi xuống đối diện tôi.

“Ba tháng không gặp, chị thay đổi nhiều thật.”

Tôi nhìn cô ta.

“Còn cô thì vẫn thích xuất hiện đúng lúc.”

Lâm Tuyết cười.

“Em chỉ bảo vệ quyền lợi của gia đình mình.”

“Gia đình nào? Nhà họ Lâm hay nhà họ Trương?”

Nụ cười trên môi cô ta tắt đi một chút.

“Có khác gì đâu?”

Câu nói ấy khiến tôi chú ý.

Chu Nhã đặt tập hồ sơ xuống bàn.

“Cô Lâm, văn bản mà phía cô nộp tối qua là bản sao. Chúng tôi yêu cầu bản
gốc.”

Luật sư của Lâm Tuyết trả lời:

“Bản gốc đang ở nơi an toàn.”

Tôi cười.

“Lại thêm một bản gốc.”

Lâm Tuyết dựa lưng vào ghế.

“Chị Thanh Nghi, thực ra chuyện này có thể rất đơn giản.”

“Cô nói đi.”

“Chị rút yêu cầu phong tỏa cổ phần Trương Thịnh, rút tranh chấp căn biệt
thự và dừng truy cứu hồ sơ cũ.”

“Đổi lại?”

“Nhà họ Trương trả chị tám trăm nghìn tệ.”

Tôi nhìn cô ta như nhìn một câu chuyện buồn cười.

“Tiền đó vốn là của tôi.”

“Thêm căn hộ ở khu trung tâm.”

“Cũng không cần.”

“Chị đừng quá tham.”

Tôi bật cười.

“Lâm Tuyết, cô đang ngồi trong văn phòng luật sư của tôi, dùng tài sản của
nhà họ Trương để mặc cả với tôi, rồi nói tôi tham?”

Sắc mặt cô ta lạnh xuống.

“Chị nghĩ tìm được một hợp đồng cũ là có thể lấy cả Trương Thịnh?”

“Tôi chưa từng nói tôi muốn lấy Trương Thịnh.”

“Vậy chị muốn gì?”

“Sự thật.”

Lâm Tuyết im lặng.

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.

“Mười tám năm trước, cha cô đã làm gì cha tôi?”

Bàn tay cô ta dưới bàn khẽ siết lại.

Rất nhỏ.

Nhưng tôi thấy.

“Em không biết chuyện thế hệ trước.”

“Vậy sao cô lại nộp một văn bản từ mười tám năm trước?”

“Cha em giao.”

“Ông ấy đâu?”

“Ở nước ngoài.”

“Nước nào?”

Luật sư của cô ta lập tức xen vào:

“Thân chủ của tôi không có nghĩa vụ trả lời.”

Tôi gật đầu.

“Được.”

Tôi lấy chiếc chìa khóa số 317 đặt lên bàn.

Mặt Lâm Tuyết lập tức biến sắc.

Chỉ một thoáng.

Nhưng đủ rồi.

Tôi hỏi:

“Cô nhận ra nó?”

“Không.”

“Vậy sao cô nhìn nó như thấy thứ gì rất đáng sợ?”

Lâm Tuyết đứng bật dậy.

“Cuộc nói chuyện hôm nay đến đây thôi.”

Tôi không ngăn.

Trước khi cô ta đi ra cửa, tôi gọi:

“Lâm Tuyết.”

Cô ta quay lại.

“Tôi hỏi một câu cuối.”

“Gì?”

“Đứa bé thật sự là con Hạo Nhiên sao?”

Không khí trong phòng đông cứng.

Luật sư Chu cũng nhìn tôi.

Lâm Tuyết tái mặt.

Chỉ hai giây sau, cô ta bật cười.

“Chị ly hôn rồi còn quan tâm chuyện đó?”

“Tôi không quan tâm.”

Tôi tựa lưng vào ghế.

“Chỉ là từ đêm qua đến giờ tôi phát hiện nhà họ Lâm rất thích biến những
thứ không thuộc về mình thành của mình.”

Cô ta không trả lời.

Cánh cửa đóng sầm.

Chu Nhã lập tức quay sang tôi.

“Cô nghi ngờ đứa bé?”

“Từ lâu rồi.”

“Tại sao?”

“Tôi từng thấy lịch khám của cô ta.”

Tôi nhớ rất rõ.

Hai tuần trước ngày ly hôn, Lâm Tuyết để quên một tập hồ sơ trên xe Hạo
Nhiên.

Tôi chỉ nhìn thoáng qua.

Ngày dự sinh không khớp với thời gian cô ta nói bắt đầu quan hệ với Hạo
Nhiên.

Khi đó tôi không có tâm trí nghĩ sâu hơn.

Nhưng bây giờ mọi thứ khác rồi.

Chu Nhã hỏi:

“Cô muốn điều tra?”

“Không.”

“Không?”

“Đứa trẻ vô tội. Chuyện huyết thống là việc Hạo Nhiên tự giải quyết.”

Tôi cầm chìa khóa.

“Thứ tôi cần biết nằm ở số 317.”

Chúng tôi mất gần nửa ngày xác định chiếc chìa khóa thuộc một ngân hàng cũ
ở Côn Sơn.

Két số 317 đăng ký dưới tên cha tôi.

Điều kỳ lạ là phí lưu giữ được thanh toán đều đặn suốt mười tám năm.

Người thanh toán không phải cha tôi.

Mà là một tài khoản ủy thác.

Ngân hàng yêu cầu xác minh quyền thừa kế hoặc chủ tài khoản trực tiếp xuất
hiện.

Tôi xuất trình hồ sơ mất tích của cha.

Nhân viên lắc đầu.

“Về pháp lý, ông Tô Văn Thành chỉ được xác định mất liên lạc, chưa có tuyên
bố tử vong. Nếu ông ấy còn sống, người thân không thể tự mở két.”

Tôi hỏi:

“Vậy nếu tôi muốn biết ai trả phí?”

“Chúng tôi chỉ cung cấp theo lệnh của cơ quan có thẩm quyền.”

Tôi bước ra khỏi ngân hàng với cảm giác chỉ cách sự thật một cánh cửa nhưng
không thể chạm tới.

Điện thoại rung.

Hạo Nhiên.

Lần này tôi nghe.

“Có chuyện gì?”

Giọng anh khàn hẳn.

“Em đang ở Côn Sơn?”

Tôi dừng bước.

“Anh theo dõi tôi?”

“Không. Lâm Tuyết vừa gọi cho anh.”

“Cô ta nói gì?”

“Nói em có chiếc chìa khóa.”

Tôi cười nhạt.

“Xem ra cô ta biết nó.”

“Thanh Nghi, em nghe anh. Đừng mở két.”

“Vì sao?”

“Anh không biết.”

“Lại không biết.”

“Anh thật sự không biết trong đó có gì.”

“Nhưng anh biết tôi không nên mở?”

Đầu dây im lặng.

Tôi hỏi:

“Anh đang ở đâu?”

“Bệnh viện.”

“Lâm Tuyết?”

“Không.”

Anh thở dài.

“Mẹ anh.”

Tôi không hỏi thêm.

Hạo Nhiên lại nói:

“Bà ngất sáng nay. Bác sĩ bảo do huyết áp tăng mạnh.”

Tôi khép mắt.

“Anh muốn tôi tới?”

“Anh không có tư cách yêu cầu.”

“Vậy anh gọi làm gì?”

Một lúc lâu sau, Hạo Nhiên nói:

“Anh muốn nói với em một chuyện trước khi mẹ anh kịp thay đổi ý.”

Tôi đứng dưới mái hiên ngân hàng.

Mưa bụi bay nghiêng qua đường.

“Nói đi.”

“Sáu năm trước, mẹ anh đúng là ép anh tiếp cận em.”

Tôi không bất ngờ nữa.

“Vì quyền thừa kế?”

“Đúng.”

“Bà nghĩ nếu tôi trở thành con dâu nhà họ Trương, phần cổ phần của cha tôi
sẽ tự nhiên thành của nhà họ Trương?”

“Không đơn giản vậy.”

“Vậy là gì?”

“Có một thỏa thuận.”

“Thỏa thuận gì?”

“Nếu người thừa kế của Tô Văn Thành kết hôn với người thừa kế Trương Quốc
Lâm, hai bên sẽ nhập quyền lợi kinh doanh vào một quỹ gia đình.”

Tôi siết điện thoại.

“Ai lập?”

“Cha anh và…”

Anh dừng lại.

“Và cha em.”

Tôi chết lặng.

“Cha tôi?”

“Anh từng thấy một bản.”

“Ở đâu?”

“Trong két của cha.”

“Két đã mở tối qua.”

“Không phải két đó.”

Tôi nín thở.

“Còn một két khác?”

“Ở trụ sở cũ Trương Thịnh.”

“Vì sao bây giờ mới nói?”

Hạo Nhiên cười chua chát.

“Vì ba tháng trước anh vẫn nghĩ chỉ cần em ký ly hôn thì mọi chuyện sẽ chấm
dứt.”

“Anh biết việc ly hôn làm mất hiệu lực thỏa thuận?”

“Đúng.”

Tôi cuối cùng hiểu ra.

Mẹ chồng không đơn thuần muốn đuổi tôi.

Bà muốn hôn nhân kết thúc trước khi tôi phát hiện quyền lợi của cha mình.

Như vậy, quỹ gia đình không bao giờ được thành lập.

Phần quyền lợi của tôi vẫn bị giữ trong cấu trúc cũ của Trương Thịnh.

Tôi hỏi:

“Vậy Lâm Tuyết xuất hiện từ đâu?”

“Cha cô ấy.”

“Lâm Kiến Phong?”

“Ông ta liên lạc với mẹ anh khoảng một năm trước.”

“Đòi gì?”

“Ba mươi hai phần trăm.”

Tôi cười lạnh.

“Cũng đúng phần của cha tôi.”

“Ừ.”

“Và rồi Lâm Tuyết trở thành trợ lý của anh.”

Hạo Nhiên không trả lời.

Tôi hiểu.

“Anh có biết cô ta là con Lâm Kiến Phong từ đầu không?”

“Không.”

“Anh có tin không?”

“Thanh Nghi…”

Tôi cúp máy.

Tối hôm đó, Chu Nhã xin được lệnh kiểm tra hồ sơ chiếc két thứ hai tại trụ
sở cũ.

Nhưng chúng tôi không cần tới đó.

Bởi lúc 9 giờ 17 phút tối, một người đàn ông tự đến văn phòng luật sư.

Ông mặc áo khoác xám cũ, tóc bạc hơn nửa, chân phải hơi khập khiễng.

Lễ tân gọi tôi ra.

“Cô Tô, có người muốn gặp.”

“Tên?”

“Ông ấy không nói.”

Tôi bước vào phòng khách.

Người đàn ông quay lưng về phía tôi.

Chỉ nhìn bờ vai ấy, tim tôi đã đập mạnh đến mức đau nhói.

Ông quay lại.

Mười tám năm đủ để thay đổi một khuôn mặt.

Nhưng không đủ để tôi quên đôi mắt đó.

Chiếc cốc trong tay tôi rơi xuống thảm.

Ông nhìn tôi, môi run lên.

“Nghi Nghi.”

Không ai gọi tôi như thế từ khi mẹ mất.

Tôi đứng chết lặng.

Ông tiến một bước, rồi dừng lại như sợ mình không có quyền tới gần.

“Cha xin lỗi.”

Tôi cắn chặt môi.

Mười tám năm.

Mười tám năm không một cuộc gọi.

Không một lá thư.

Tôi từng nghĩ ông chết rồi.

Sau đó lại nghĩ ông bỏ rơi mẹ con tôi.

Tôi đã dùng gần nửa đời để học cách không cần người cha ấy nữa.

Bây giờ ông đứng trước mặt tôi.

Câu đầu tiên lại là xin lỗi.

Tôi hỏi:

“Ông là Tô Văn Thành?”

Ông khựng lại.

“Phải.”

“Tại sao bây giờ mới xuất hiện?”

Ông nhìn Chu Nhã rồi nhìn tôi.

“Vì con đã tìm thấy hợp đồng.”

“Không phải vì nhớ tôi?”

Mắt ông đỏ lên.

“Nghi Nghi…”

“Trả lời.”

Ông cúi đầu.

“Cha không thể trở về trước khi Lâm Kiến Phong lộ mặt.”

Tôi bật cười.

“Ông trốn mười tám năm để chờ ông ta?”

“Cha trốn để con sống bình thường.”

“Bình thường?”

Tôi nhìn thẳng vào ông.

“Mẹ tôi mất trong bệnh viện mà vẫn hỏi ông đang ở đâu.”

Mặt ông trắng bệch.

Tôi tiếp tục:

“Ngày tôi kết hôn, tôi đứng trước bàn thờ và nghĩ nếu ông còn sống, ít nhất
ông cũng nên biết con gái mình lấy chồng.”

Ông nhắm mắt.

“Cha biết.”

Tôi sững lại.

“Ông biết?”

“Cha đã ở Tô Châu ngày con cưới.”

Tôi cảm thấy máu nóng dồn lên đầu.

“Vậy tại sao không xuất hiện?”

“Vì khi ấy cha phát hiện Hạo Nhiên tiếp cận con theo sắp xếp của bà
Trương.”

“Ông biết?”

“Biết.”

“Và ông để tôi cưới?”

Giọng tôi vỡ ra.

“Ông biết đó có thể là một cái bẫy mà vẫn để tôi bước vào?”

Tô Văn Thành nhìn tôi rất lâu.

Sau đó ông nói một câu khiến cả căn phòng im bặt.

“Bởi vì người đề nghị cuộc hôn nhân ấy sáu năm trước… là cha.”

CHƯƠNG 3 – NGƯỜI THUA CUỐI CÙNG

Tôi nhìn cha mình như nhìn một người xa lạ.

“Ông nói lại đi.”

Tô Văn Thành ngồi xuống, hai bàn tay đan chặt.

“Sáu năm trước, cha nhờ Trương Quốc Lâm đưa Hạo Nhiên đến gặp con.”

Tôi bật cười.

Một tiếng cười rất nhỏ.

“Vậy tất cả đều biết.”

“Không.”

“Cha biết. Cha chồng tôi biết. Mẹ chồng tôi biết. Hạo Nhiên biết.”

Tôi nhìn ông.

“Chỉ có tôi không biết.”

“Cha không định để mọi chuyện thành thế này.”

“Nhưng nó đã thành thế này.”

Chu Nhã nhẹ nhàng chen vào:

“Ông Tô, xin ông giải thích từ đầu.”

Ông gật đầu.

Mười tám năm trước, Trương Thịnh chưa phải tập đoàn.

Chỉ là một xưởng nhỏ giữa cha tôi, Trương Quốc Lâm và một nhà đầu tư tên
Lâm Kiến Phong.

Cha tôi phụ trách kỹ thuật.

Trương Quốc Lâm phụ trách kinh doanh.

Lâm Kiến Phong mang vốn vào.

Ba người từng là bạn.

Cho tới khi sản phẩm cách nhiệt do cha tôi phát triển được một tập đoàn lớn
ở nước ngoài đề nghị mua bản quyền.

Lâm Kiến Phong muốn bán.

Cha tôi không đồng ý.

“Ông ta bí mật ký một thỏa thuận dựa trên chữ ký giả của cha.” Tô Văn Thành
nói. “Nếu giao dịch hoàn tất, ông ta sẽ lấy phần lớn tiền và đẩy trách nhiệm
pháp lý cho cha.”

“Tại sao không báo cảnh sát?”

“Cha có.”

Ông nhìn xuống chân phải.

“Ba ngày sau, xe cha gặp tai nạn trên đường từ Côn Sơn về Tô Châu.”

Tôi bất giác nhìn chiếc chân khập khiễng.

“Cha sống sót. Nhưng người lái xe thuê chết tại chỗ.”

Ông dừng lại.

“Cảnh sát không tìm được chứng cứ trực tiếp liên quan đến Lâm Kiến Phong.
Nhưng Trương Quốc Lâm sợ ông ta tiếp tục nhắm vào gia đình cha nên đề nghị
một kế hoạch.”

“Kế hoạch biến mất?”

“Đúng.”

Cha tôi tạm chuyển quyền quản lý phần vốn cho Trương Quốc Lâm rồi rời khỏi
Trung Quốc bằng một danh tính thương mại khác.

Ông dự định chỉ đi vài năm.

Nhưng sau đó Lâm Kiến Phong rút khỏi Trương Thịnh, chuyển tài sản sang nơi
khác và liên tục cho người tìm ông.

Mọi chuyện kéo dài.

Mẹ tôi vì muốn bảo vệ tôi nên đồng ý không nói.

Tôi hỏi:

“Vậy hợp đồng bị sửa thì sao?”

Tô Văn Thành nhắm mắt.

“Bà Trương làm.”

“Ông biết?”

“Biết sau này.”

“Tại sao không tố cáo?”

“Vì khi ấy Trương Thịnh đã có hàng trăm nhân viên. Nếu tranh chấp nổ ra,
công ty có thể sụp.”

Tôi bật cười cay đắng.

“Lại là công ty.”

Mỗi người đều có một lý do rất lớn lao.

Bảo vệ công ty.

Bảo vệ gia đình.

Bảo vệ tôi.

Cuối cùng chỉ có tôi là người bị giấu trong bóng tối.

Tôi hỏi:

“Còn cuộc hôn nhân?”

Cha im lặng vài giây.

“Trương Quốc Lâm phát hiện sức khỏe xấu đi. Ông ấy muốn trước khi mất phải
trả phần quyền lợi lại cho nhà họ Tô.”

“Bằng cách cho tôi cưới Hạo Nhiên?”

“Ông ấy lập một quỹ gia đình. Nếu hai con kết hôn tự nguyện và duy trì hôn
nhân đủ năm năm, phần quyền lợi cũ của cha sẽ được tách ra khỏi Trương Thịnh
và chuyển vào quỹ mang tên người thừa kế hai nhà.”

Tôi hiểu ngay.

“Sáu năm.”

“Phải.”

“Có nghĩa là một năm trước, điều kiện đã đủ.”

“Đúng.”

“Nhưng tôi không nhận được gì.”

Cha gật đầu.

“Vì bà Trương giấu việc đó.”

Tôi bật cười.

Bây giờ mọi thứ cuối cùng nối được với nhau.

Bà Trương ghét tôi nhưng vẫn chấp nhận tôi bước vào nhà.

Bà nhẫn nhịn đủ năm năm.

Sau đó, khi thời hạn đã đạt, bà lại vội vàng đẩy tôi ra trước khi tôi biết
đến quỹ.

Lâm Kiến Phong xuất hiện đúng lúc ấy.

Lâm Tuyết được đưa tới bên cạnh Hạo Nhiên.

Một cuộc ngoại tình.

Một đứa trẻ.

Một vụ ly hôn diễn ra nhanh đến bất thường.

Tôi hỏi cha:

“Vậy người trả phí két số 317 suốt mười tám năm là ông?”

“Đúng.”

“Trong đó có gì?”

“Tất cả bằng chứng gốc về Lâm Kiến Phong.”

“Vậy mở nó.”

Cha nhìn tôi.

“Con chắc chứ?”

“Tôi đã mất sáu năm hôn nhân, mất mẹ mà vẫn không biết sự thật, mất mười
tám năm tin rằng cha mình bỏ đi.”

Tôi nói từng chữ.

“Ông nghĩ tôi còn gì để sợ?”

Sáng hôm sau, với sự có mặt của cha tôi, két số 317 được mở.

Bên trong là hàng chục tài liệu cũ, thư từ, bản ghi chép giao dịch và một ổ
cứng.

Quan trọng nhất là bản gốc của thỏa thuận ba bên.

Tên Lâm Kiến Phong xuất hiện trong một loạt giao dịch bất thường.

Nhưng có một tài liệu khiến tôi chú ý hơn cả.

Một lá thư viết cách đây sáu năm.

Người gửi: Lâm Kiến Phong.

Người nhận: bà Trương.

Nội dung rất ngắn.

Để con trai bà cưới Tô Thanh Nghi. Sau năm năm, bà giữ cô ta trong nhà
hay đuổi đi đều được. Tôi chỉ cần biết khi nào quyền lợi của Tô Văn Thành
được kích hoạt.

Tôi đọc đi đọc lại.

Chu Nhã nói:

“Vậy Lâm Kiến Phong đã theo dõi cuộc hôn nhân từ đầu.”

Cha tôi gật đầu.

“Ông ta muốn phần quyền lợi ấy xuất hiện để tìm cách lấy.”

“Thông qua Lâm Tuyết?”

“Có thể.”

Điện thoại tôi rung.

Hạo Nhiên.

Tôi không nghe.

Một phút sau anh nhắn:

Anh đang ở dưới ngân hàng. Xin em cho anh năm phút.

Tôi đi xuống.

Hạo Nhiên đứng bên đường, gầy đi rõ rệt.

Không còn bộ vest chỉnh tề.

Không xe sang.

Không trợ lý.

Anh nhìn tôi.

“Anh đã biết chuyện đứa bé.”

Tôi không nói.

“Lâm Tuyết thừa nhận rồi.”

“Không phải con anh?”

Anh lắc đầu.

“Tính theo hồ sơ khám thai, cô ấy mang thai trước khi quan hệ với anh.”

Tôi nhìn gương mặt anh.

Không thương hại.

Cũng không vui.

Chỉ thấy một vòng tròn rất kỳ lạ đã khép lại.

Ngày tôi rời biệt thự, họ dùng đứa trẻ ấy để chứng minh tôi là người thua.

Ba tháng sau, chính nó lại trở thành bằng chứng cho thấy họ cũng chỉ là quân
cờ.

Hạo Nhiên nói:

“Cha đứa bé có thể là người do Lâm Kiến Phong sắp xếp.”

“Tôi không quan tâm.”

“Anh biết.”

Anh cúi đầu.

“Anh đến để giao em thứ này.”

Anh đưa tôi một tập tài liệu.

Đó là giấy xác nhận anh từ bỏ quyền tranh chấp đối với khoản tám trăm nghìn
tệ, phần tài sản mua bằng tiền thừa kế của mẹ tôi và toàn bộ yêu cầu liên
quan đến quỹ gia đình.

Tôi nhìn anh.

“Anh nghĩ như vậy là đủ?”

“Không.”

Anh cười buồn.

“Anh biết không đủ.”

“Vậy tại sao làm?”

“Vì lần đầu tiên anh muốn làm một việc không phải do mẹ anh, cha anh hay
nhà họ Lâm quyết định.”

Tôi im lặng.

Hạo Nhiên nói:

“Anh từng yêu em thật.”

Tôi nhìn anh.

“Có thể.”

Anh sững lại.

“Tôi cũng từng yêu anh thật.”

Tôi khép tập tài liệu.

“Nhưng tình yêu thật không thể biến những việc anh đã làm thành chưa từng
xảy ra.”

Anh đỏ mắt.

“Anh hiểu.”

“Anh phản bội tôi.”

“Anh biết.”

“Anh giúp gia đình chuyển tài sản trước ly hôn.”

“Anh biết.”

“Anh biết cuộc hôn nhân của chúng ta bắt đầu từ một sự sắp xếp nhưng không
nói.”

Anh cúi đầu.

“Tất cả anh đều biết.”

“Vậy chúng ta hết rồi.”

Anh gật đầu.

Lần này không níu kéo.

Tôi quay đi.

Ba ngày sau, hồ sơ được chuyển tới cơ quan có thẩm quyền để xác minh các dấu
hiệu giả mạo tài liệu và giao dịch cũ.

Tôi không yêu cầu đóng cửa Trương Thịnh.

Ngược lại, thông qua luật sư, tôi đề nghị tách tranh chấp quyền sở hữu ra
khỏi hoạt động vận hành doanh nghiệp.

Hai nghìn nhân viên không nên trả giá cho lỗi của những người thuộc hai thế
hệ trước.

Hội đồng quản trị chấp nhận đưa một đội quản trị độc lập vào điều hành trong
thời gian tranh chấp.

Hạo Nhiên tạm rời chức tổng giám đốc.

Bà Trương mất quyền biểu quyết đối với phần cổ phần bị tranh chấp.

Lâm Tuyết biến mất khỏi Tô Châu.

Hai tuần sau, cha cô ta – Lâm Kiến Phong – bị xác định đã trở lại Trung Quốc
từ trước đó nhưng sử dụng giấy tờ của một công ty trung gian để che giấu
hành trình.

Vụ việc từ đó được xử lý bởi cơ quan chức năng.

Tôi không còn phải tự mình đuổi theo ông ta.

Một buổi chiều cuối thu, tôi quay lại căn biệt thự Kim Kê Hồ.

Không phải để trở về.

Mà để lấy nốt vài món đồ của mẹ.

Bà Trương ngồi một mình trong phòng khách.

Chuỗi ngọc phỉ thúy vẫn trên cổ.

Nhưng người phụ nữ ba tháng trước khoanh tay trước cửa cười tôi thua giờ
dường như già thêm mười tuổi.

Bà nhìn thấy tôi thì đứng dậy.

“Thanh Nghi.”

“Tôi lấy đồ rồi đi.”

Bà theo tôi lên tầng.

Đến cửa phòng cũ, bà nói:

“Căn nhà… mẹ đã ký trả lại phần của con.”

“Tôi biết.”

“Tiền cũng vậy.”

“Luật sư đã báo.”

Bà im lặng.

Tôi mở tủ lấy chiếc hộp gỗ mẹ để lại.

Bà bỗng hỏi:

“Con có thể tha thứ cho mẹ không?”

Tôi dừng tay.

“Mẹ muốn nghe câu trả lời thật?”

Bà gật đầu, mắt đỏ lên.

“Không.”

Mặt bà trắng đi.

Tôi quay lại.

“Nhưng tôi cũng không định dành phần đời còn lại để hận mẹ.”

Bà bật khóc.

“Ngày đó mẹ chỉ muốn giữ Trương Thịnh.”

“Tôi hiểu.”

“Cha Hạo Nhiên mất rồi. Công ty là thứ duy nhất ông ấy để lại.”

“Tôi hiểu.”

“Mẹ sợ nếu trả phần của cha con thì nhà họ Trương sẽ mất quyền kiểm soát.”

“Tôi cũng hiểu.”

Bà nhìn tôi.

“Vậy tại sao…”

“Hiểu không có nghĩa là chấp nhận.”

Tôi nói bình tĩnh.

“Mẹ có thể bảo vệ thứ mẹ yêu quý. Nhưng mẹ không có quyền lấy cuộc đời của
người khác làm cái giá.”

Bà cúi đầu.

Tôi xách hộp gỗ xuống tầng.

Đến cửa, bà gọi lại.

“Thanh Nghi.”

Tôi quay đầu.

Bà đứng đúng vị trí ba tháng trước.

Chỉ khác là hôm ấy bà cười.

Hôm nay bà khóc.

“Ngày con đi, mẹ nói con thua.”

Tôi không trả lời.

Bà nghẹn giọng.

“Thật ra người thua là mẹ.”

Tôi nhìn căn nhà rộng lớn.

“Không.”

Bà ngẩng lên.

“Chúng ta đều đã mất thứ gì đó.”

Tôi nhìn bà.

“Chỉ là từ hôm nay, tôi không để người khác quyết định mình phải mất thêm
gì nữa.”

Tôi bước ra ngoài.

Cha tôi đứng bên kia đường.

Ba tháng trước, tôi kéo vali rời nơi này một mình.

Hôm nay tôi vẫn không trở về căn nhà đó.

Nhưng lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi biết mình đang đi về đâu.

Cha bước tới nhận chiếc hộp giúp tôi.

Ông hỏi:

“Con đã nghĩ chuyện sau này chưa?”

“Tôi sẽ ở Thượng Hải một thời gian.”

“Còn Trương Thịnh?”

“Phần thuộc về cha, con sẽ lấy lại.”

Ông nhìn tôi.

“Rồi sao?”

“Tách nó khỏi quyền kiểm soát của bất kỳ gia đình nào.”

Ông hơi bất ngờ.

“Tại sao?”

Tôi nhìn ánh đèn phía Kim Kê Hồ vừa sáng lên.

“Vì con không muốn mười tám năm nữa lại có một người nào đó đứng trước con
mình và nói rằng tất cả những việc sai trái họ làm đều là để bảo vệ gia
đình.”

Cha im lặng.

Rồi ông gật đầu.

Tôi bước lên xe.

Trước khi cửa đóng, điện thoại rung.

Một tin nhắn từ Hạo Nhiên.

Anh đã nộp đơn từ chức chính thức. Cảm ơn em vì không kéo công ty xuống
cùng chúng ta.

Tôi đọc xong rồi xóa.

Không trả lời.

Ngoài cửa kính, căn biệt thự lùi dần.

Tôi chợt nhớ câu bà Trương từng nói.

“Cô thua rồi, con dâu à!”

Khi ấy bà nghĩ thắng nghĩa là giữ được căn nhà.

Giữ được tiền.

Giữ được con trai.

Giữ được tập đoàn.

Nhưng ba tháng sau tôi mới hiểu, thắng hay thua chưa bao giờ nằm ở việc ai
giữ được nhiều tài sản hơn.

Người thật sự thua là người phải dùng dối trá để giữ những thứ vốn không
thuộc về mình.

Còn tôi?

Tôi mất một cuộc hôn nhân.

Mất sáu năm tin tưởng.

Nhưng đổi lại, tôi lấy lại tên của cha mình.

Lấy lại phần đời bị che giấu.

Và quan trọng nhất…

tôi lấy lại quyền tự quyết định cuộc đời mình.

Chiếc xe rời khỏi Kim Kê Hồ, nhập vào dòng xe hướng về Thượng Hải.

Tôi không quay đầu lần nữa.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.