"Muốn lấy lại tiền à? Đừng mang mẹ ra làm cái cớ nữa! Tiền cô đã đưa thì coi như biếu gia đình. Đừng quay về đòi!"
Câu nói của anh trai vang lên giữa căn phòng khách yên ắng, sắc lạnh đến mức Lan thấy tai mình ù đi.
Chiếc phong bì cô vừa đặt lên bàn vẫn còn nằm nguyên đó. Bàn tay đang run bần bật.
Bên ngoài, mưa rơi lộp bộp lên mái hiên. Trong lòng cô, mọi thứ như sụp đổ.
Mẹ ngồi trên chiếc ghế gỗ ở góc phòng, cúi gằm mặt. Đôi bàn tay gầy guộc siết chặt vạt áo, đôi mắt đỏ hoe nhưng không nói nổi một lời.
Lan cắn môi.
"Anh... em chỉ xin lại đúng năm mươi triệu thôi."
"Để làm gì?"
"Đưa mẹ đi chữa bệnh."
Anh Hoàng bật cười nhạt.
"Cô nghĩ tôi tin à?"
Lan chết lặng.
"Anh nói vậy là sao?"
"Cô lấy chồng rồi. Bao năm chẳng mấy khi về. Giờ tự nhiên xuất hiện, bảo lấy tiền đưa mẹ đi chữa bệnh. Nghe có hợp lý không?"
Lan nghẹn họng.
Cô chưa bao giờ nghĩ, người anh từng cõng mình đi học, từng nhường từng miếng ăn cho em gái lại có ngày nhìn mình bằng ánh mắt đầy nghi ngờ như vậy.
"Anh..."
"Đừng gọi tôi là anh nếu cô còn định đòi tiền."
Không khí đặc quánh.
Mẹ khẽ lên tiếng.
"Hoàng... con đừng nói vậy..."
"Con nói sai à mẹ?"
Anh quay sang.
"Ngày trước nó tự nguyện đưa tiền. Chính miệng nó bảo để gia đình giữ, sau này cần thì tính sau."
Lan lặng người.
Đúng.
Ba năm trước, khi bán được mảnh đất nhỏ do vợ chồng dành dụm mua từ lâu, cô gửi mẹ một khoản tiền.
Khi ấy anh Hoàng nói:
"Đưa anh giữ cho. Để mẹ tiêu linh tinh lại hết."
Cô tin.
Vì đó là anh trai.
Vì từ nhỏ, cha mất sớm, anh từng thay cha chăm sóc hai mẹ con.
Cô chưa từng nghĩ sẽ có ngày phải quay về xin lại chính số tiền của mình.
...
Ba ngày trước.
Lan đang dọn hàng thì nhận được cuộc gọi của hàng xóm.
"Con về xem mẹ đi."
"Có chuyện gì vậy cô?"
"Mấy hôm nay bà đau nhiều lắm."
Lan bỏ hết công việc chạy về.
Vừa bước vào sân, cô đã thấy mẹ đang ngồi tựa cửa.
Gương mặt xanh xao.
Mái tóc bạc đi rất nhiều.
"Mẹ..."
Bà cố nở nụ cười.
"Con về rồi à?"
Lan ôm lấy mẹ.
"Sao mẹ không nói với con?"
"Không sao đâu..."
"Còn bảo không sao?"
Bàn tay mẹ nóng ran.
Đêm đó, Lan gần như thức trắng.
Cô nấu cháo.
Pha nước.
Đắp khăn.
Mỗi lần nhìn mẹ nhăn mặt vì đau, tim cô như bị bóp nghẹt.
Sáng hôm sau, cô nói:
"Mẹ đi khám nhé."
Mẹ lắc đầu.
"Đừng tốn tiền."
"Tiền để làm gì nếu không chăm mẹ?"
Bà im lặng rất lâu rồi mới khẽ nói:
"Tiền của con... chẳng phải gửi anh Hoàng giữ sao?"
Lan cười.
"Đúng rồi."
"Mai con lấy."
Nói xong, cô hoàn toàn không ngờ mọi chuyện lại trở thành như hôm nay.
...
Anh Hoàng khoanh tay.
"Tôi nói lần cuối."
"Tiền đó không còn."
Lan sững sờ.
"Không còn?"
"Ừ."
"Anh dùng rồi?"
"Đúng."
"Dùng việc gì?"
"Việc nhà."
Lan nhìn quanh.
Ngôi nhà vẫn như cũ.
Chiếc bàn cũ.
Chiếc tủ cũ.
Mái ngói cũ.
Cô khẽ hỏi:
"Việc gì mà hết từng ấy tiền?"
Anh cau mặt.
"Tôi không có nghĩa vụ báo cáo."
"Nhưng đó là tiền của em."
"Tiền đưa rồi."
"Em chỉ nhờ giữ."
"Không có giấy tờ."
Lan thấy đầu óc quay cuồng.
Hóa ra...
Niềm tin giữa người thân cũng có thể mong manh đến vậy.
Mẹ bỗng đứng dậy.
"Hoàng..."
"Thôi."
"Con trả em đi."
"Con không có."
"Con..."
Bà chưa kịp nói hết đã loạng choạng.
"Mẹ!"
Lan lao đến đỡ.
Anh Hoàng cũng giật mình.
Nhưng bà chỉ xua tay.
"Mẹ không sao."
Lan nghẹn ngào.
"Mẹ... con đưa mẹ đi khám ngay."
"Không cần."
"Cần."
"Đừng cãi nhau nữa."
Nước mắt bà rơi.
"Tiền mất rồi thì thôi..."
Lan ôm mẹ.
Trong lòng đau hơn bao giờ hết.
Điều khiến cô đau không phải là số tiền.
Mà là người khiến nó biến mất.
...
Buổi tối.
Lan ngồi ngoài hiên.
Mưa đã ngớt.
Cô nhớ lại tuổi thơ.
Ngày ấy, anh Hoàng thương em gái lắm.
Có lần cô bị ngã xe.
Anh cõng cô đi gần cả buổi chỉ để tìm người băng bó.
Có lần nhà hết gạo.
Anh nói đã ăn ở nhà bạn rồi.
Sau này cô mới biết hôm ấy anh nhịn đói.
Người anh ấy...
Đã đi đâu mất rồi?
Hay cuộc sống khiến con người thay đổi?
Đúng lúc ấy, mẹ bước ra.
"Con giận anh lắm phải không?"
Lan lắc đầu.
"Con chỉ buồn."
Mẹ ngồi xuống.
Giọng rất nhỏ.
"Thật ra... mẹ biết."
"Biết gì hả mẹ?"
"Mấy năm nay nó làm ăn không thuận."
Lan im lặng.
"Nó vay mượn nhiều."
"Sao mẹ không nói?"
"Mẹ sợ."
"Sợ gì?"
"Sợ các con vì tiền mà xa nhau."
Lan cúi đầu.
"Mẹ..."
"Nó vẫn là anh con."
Lan khẽ nắm lấy bàn tay nhăn nheo.
"Con không muốn mất anh."
"Nhưng con cũng không thể để mẹ chịu đau."
Bà mỉm cười buồn.
"Mẹ già rồi."
"Đừng nói vậy."
"Mẹ chỉ mong..."
"Mong gì?"
"Các con còn nhìn nhau là người một nhà."
Lan bật khóc.
Trong giây phút ấy, cô hiểu điều mẹ sợ nhất không phải bệnh tật.
Mà là gia đình tan vỡ.
...
Đêm khuya.
Lan nằm cạnh mẹ.
Bỗng cô nghe tiếng cửa khẽ mở.
Có người bước rất nhẹ ngoài sân.
Lan hé mắt.
Bóng dáng anh Hoàng lặng lẽ đi ra phía nhà kho.
Anh cầm theo một chiếc hộp sắt cũ.
Anh mở nắp.
Ánh đèn pin hắt xuống, để lộ một xấp giấy và vài cuốn sổ được buộc cẩn thận.
Anh đứng rất lâu.
Rồi khẽ thở dài.
"Xin lỗi..."
Giọng anh nhỏ đến mức gần như tan vào màn đêm.
Lan nín thở.
Anh đang xin lỗi ai?
Xin lỗi mẹ?
Hay... xin lỗi chính cô?
Đúng lúc ấy, từ trong chiếc hộp sắt, một tờ giấy cũ bị gió thổi bay ra ngoài.
Anh Hoàng hốt hoảng lao theo nhặt lại.
Nhưng Lan đã kịp nhìn thấy dòng chữ viết tay nổi bật trên tờ giấy ấy.
"Biên nhận gửi giữ tiền..."
Tim cô đập mạnh.
Cô nhớ rất rõ.
Ba năm trước, chính tay anh từng nói:
"Em cứ yên tâm. Anh sẽ ghi lại đầy đủ, sau này cần thì anh trả."
Vậy tại sao hôm nay anh lại khẳng định chưa từng có bất kỳ giấy tờ nào?
Chiếc hộp sắt kia... đang cất giấu điều gì?
Lan siết chặt bàn tay, linh cảm rằng sự thật phía sau khoản tiền ấy còn lớn hơn rất nhiều so với những gì cô đã nghĩ. Chỉ có điều, cô không biết rằng, khi bí mật được mở ra, người day dứt và hối hận nhất lại chính là anh trai mình.