#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
CHƯƠNG 1: TIẾNG GỌI TRONG ĐÊM VẮNG
"Bố! Bố ơi! Mẹ ơi!"
Tiếng gọi của Thành lạc đi giữa không gian tĩnh mịch của làng quê lúc chạng vạng. Chiếc vali kéo vứt lăn lóc ở bậc thềm. Cánh cửa gỗ quen thuộc vốn chẳng bao giờ khóa nay lại khép hờ, bên trong tối om không một ánh đèn. Thành đẩy cửa bước vào, tim đập thình thịch một cách vô thức. Cảm giác bất an như một bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy lồng ngực anh.
"Kìa anh, từ từ đã, làm gì mà cuống cuồng lên thế? Chắc bố mẹ sang nhà hàng xóm chơi thôi," Mai – vợ anh, vừa thở hổn hển vừa xách túi đồ ăn đi phía sau, cằn nhằn. Họ đã bí mật bắt chuyến xe muộn nhất để về quê, định bụng tạo một bất ngờ lớn cho ông bà sau hai năm ròng rã Thành quay cuồng với những dự án, những chuyến công tác trên thành phố mà quên mất lối về.
Nhưng Thành không nghe thấy lời vợ. Khứu giác của một người con nhạy cảm nhận ra mùi dầu gió nồng nặc trộn lẫn với mùi ẩm mốc của sự bỏ bê. Anh bật công tắc, ánh đèn tuýp huỳnh quang chớp nháy vài ba cái rồi phát ra ánh sáng trắng bệch, lạnh lẽo. Trên chiếc giường tre ở góc nhà, một bóng người đang nằm bất động, đắp chiếc chăn bông sờn cũ kéo cao đến tận cổ.
"Bố..." Thành thốt lên, chân khuỵu xuống. Anh lao đến bên giường.
Người đàn ông nằm đó gầy gò, trơ xương, gương mặt hốc hác, hai mắt nhắm nghiền, môi khô khốc nứt nẻ. Thành run rẩy đưa bàn tay ra, chạm vào trán bố. Lạnh ngắt! Một luồng điện kinh hoàng chạy dọc sống lưng Thành. Anh lay mạnh bờ vai gầy guộc của ông: "Bố ơi! Bố làm sao thế này? Mẹ đâu rồi? Bố tỉnh lại đi bố ơi!"
Bên cạnh, Mai cũng đánh rơi túi đồ, mặt cắt không còn giọt máu: "Trời ơi... Bố... Bố có còn thở không anh?"
Thành áp tai vào lồng ngực gầy gò của bố, tiếng tim đập yếu ớt đến mức gần như vô vọng. Ngay lúc đó, ánh mắt anh va phải một tờ giấy đặt trên bàn trà ngay cạnh giường, được dằn lại bằng một lọ thuốc cạn trơ đáy. Chữ viết nguệch ngoạc, run rẩy của mẹ anh hiện ra:
“Thành ơi, nếu con có về... Mẹ xin lỗi, mẹ không trụ được nữa rồi. Bố con bệnh nặng lắm, mẹ phải đi vay tiền khắp nơi nhưng không ai cho. Mẹ lên thị xã tìm việc làm thuê kiếm tiền mua thuốc cho bố. Nếu bố có mệnh hệ gì... là tại mẹ bất lực...”
"Không... không thể như thế được!" Thành gào lên, nước mắt tuôn ra giàn giụa. Sự hối hận, đau đớn và tự trách bóp nghẹt lấy tâm can anh. Suốt hai năm qua, mỗi lần bố mẹ gọi điện, anh đều vội vã: "Con đang họp", "Con đang chạy dự án", "Tiền con chuyển về rồi, bố mẹ cứ tiêu đi nhé". Anh cứ nghĩ tiền là đủ. Anh cứ nghĩ bố mẹ vẫn khỏe mạnh ở quê nhà. Hóa ra, đằng sau những câu nói "Bố mẹ vẫn khỏe, con cứ lo làm ăn" là một sự thật cay đắng và kiệt quệ đến mức này. Suýt chút nữa, sự vô tâm của anh đã cướp đi mạng sống của người cha kính yêu. Anh đang đứng trước ranh giới của sự hối hận cả đời không thể tha thứ!
CHƯƠNG 2: CUỘC ĐUA VỚI TỬ THẦN
"Mai! Gọi cấp cứu! Gọi cấp cứu ngay cho anh!" Thành hét lên, giọng khàn đặc.
Mai luống cuống rút điện thoại, tay run đến mức suýt đánh rơi máy: "Alo... alo... Trạm y tế xã... xe cấp cứu..."
Trong lúc chờ xe đến, Thành đỡ bố dậy, ôm lấy thân hình nhẹ bẫng của ông vào lòng. Cha anh – người đàn ông từng một thời gánh cả tạ lúa trên vai, người từng cõng anh qua những mùa lũ chiêm, giờ đây gầy gò như một nhành cây khô trước gió.
"Bố ơi, con về rồi đây. Thành của bố về rồi đây. Bố mở mắt nhìn con đi..." Thành khóc nghẹn ngào, lấy dầu gió xoa bóp liên tục vào lòng bàn tay, bàn chân lạnh ngắt của ông.
Một lát sau, tiếng còi xe cấp cứu rú vang xé toạc không gian yên bình của vùng quê. Các bác sĩ, y tá nhanh chóng ùa vào nhà. Ông cụ được đặt lên cáng, chụp mặt nạ oxy. Bác sĩ trưởng trạm nhìn Thành với ánh mắt nghiêm nghị xen lẫn trách móc: "Bệnh nhân bị suy kiệt cơ thể nghiêm trọng, cộng thêm chứng tràn dịch màng phổi chuyển biến nặng dẫn đến hôn mê sâu do thiếu thuốc. Sao để ông cụ ra nông nông nỗi này mới đưa đi viện? Người nhà đâu cả rồi?"
Câu hỏi của bác sĩ như một cái tát giáng mạnh vào lòng tự trọng và đạo đức của Thành. Anh chỉ biết cúi đầu, nước mắt rơi lã chã trên sàn xe cấp cứu.
Tại bệnh viện huyện, đèn phòng cấp cứu bật sáng đỏ rực. Thành ngồi thụp xuống hàng ghế hành lang, hai tay đan vào nhau run rẩy. Mai ngồi xuống cạnh chồng, mắt cũng đỏ hoe: "Anh bình tĩnh lại đi. Bố sẽ không sao đâu. Em... em thật sự không biết tình hình ở quê lại tệ đến thế. Mỗi lần gọi điện, mẹ toàn bảo mọi chuyện ổn..."
"Là tại anh..." Thành tự đấm vào ngực mình, giọng nghẹn ngào. "Anh luôn lấy lý do bận rộn để trốn tránh trách nhiệm. Anh gửi tiền về, nhưng anh có bao giờ hỏi xem bố mẹ dùng tiền đó vào việc gì, có đủ không, hay lại gom góp gửi ngược lại cho vợ chồng mình mua nhà trên phố? Anh là một đứa con bất hiếu, Mai ạ!"
Đúng lúc đó, điện thoại của Thành đổ chuông. Là một số máy lạ từ thị xã. Anh vội vã bắt máy. Đầu dây bên kia là giọng nói run rẩy, khản đặc và mệt mỏi của mẹ anh: "Alo... Thành hả con? Mẹ... mẹ thấy số con gọi vào máy hàng xóm cũ..."
"Mẹ ơi! Mẹ đang ở đâu?" Thành bật khóc thành tiếng. "Con đang ở bệnh viện huyện với bố. Bố đang cấp cứu rồi mẹ ơi!"
Đầu dây bên kia vang lên tiếng nấc nghẹn ngào, rồi tiếng điện thoại rơi bộp xuống đất. Mẹ anh đã chạy xuyên đêm, bắt chuyến xe sớm nhất để trở về ngay khi nghe tin dữ.
CHƯƠNG 3: BÀI HỌC VỀ SỰ THẤU HIỂU
Ba ngày sau.
Ánh nắng ban mai ấm áp của những ngày hè dịu bớt, khẽ xuyên qua rèm cửa phòng bệnh. Ông cụ đã qua cơn nguy kịch, dù còn yếu nhưng đôi mắt đã có thần sắc, nhịp thở đã đều đặn trở lại. Bác sĩ thông báo nếu chăm sóc tốt, ông sẽ sớm được xuất viện.
Mẹ Thành gầy rộc đi, ngồi bên giường bệnh nắm chặt tay chồng. Bà nhìn Thành và Mai đang loay hoay chuẩn bị cháo giữ nhiệt, khẽ thở dài: "Bố con bị bệnh từ năm ngoái, nhưng ông ấy nhất quyết không cho mẹ nói với con. Ông bảo con đang ở giai đoạn thăng tiến, áp lực mua nhà trả góp trên thành phố lớn lắm, không muốn làm con phân tâm. Số tiền con gửi về, bố mẹ không dám tiêu một đồng, đều đem gửi tiết kiệm để sau này... lo cho cháu nội."
Thành nghe mẹ nói mà tim thắt lại. Hóa ra, tình yêu thương của cha mẹ luôn bao la và thầm lặng như thế. Họ sẵn sàng chịu đựng đau đớn, chịu đựng sự cô đơn và nghèo khó, chỉ để đổi lấy sự bình yên giả tạo cho những đứa con nơi phồn hoa đô hội.
Thành bước đến, quỳ xuống bên cạnh giường bệnh, nắm lấy bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn của bố và bàn tay gầy gộc của mẹ.
"Bố, mẹ... Con xin lỗi. Con sai rồi." Thành nghẹn ngào, những giọt nước mắt của sự trưởng thành và thấu hiểu lăn dài trên má. "Từ nay về sau, con sẽ không để bố mẹ phải chịu khổ một mình nữa. Công việc có thể tìm lại được, tiền bạc có thể kiếm sau, nhưng bố mẹ thì con chỉ có một trên đời thôi."
Mai cũng bước lại gần, nhẹ nhàng đặt tay lên vai mẹ chồng: "Mẹ ơi, vợ chồng con đã bàn với nhau rồi. Đợt này xuất viện, chúng con sẽ đón bố mẹ lên thành phố ở cùng một thời gian để tiện chăm sóc và chữa bệnh dứt điểm. Nếu bố mẹ không quen cuộc sống trên đó, sau này con và anh Thành sẽ sắp xếp công việc để về quê làm việc từ xa, được ở gần gũi phụng dưỡng bố mẹ."
Ông cụ trên giường bệnh khẽ mấp máy môi, một nụ cười mãn nguyện và hạnh phúc hiện lên trên gương mặt khắc khổ. Ông thều thào, giọng nói tuy còn yếu ớt nhưng chứa chan tình cảm: "Các con... về là tốt rồi. Bố không sao... đừng lo..."
Căn phòng bệnh ngập tràn ánh nắng và tình yêu thương. Thành ôm chặt lấy bố mẹ mình. Anh hiểu rằng, cơn sóng gió này chính là một lời cảnh tỉnh đắt giá. Cuộc sống hiện đại có thể cuốn con người ta đi rất xa với những lo toan cơm áo gạo tiền, nhưng gia đình và lòng hiếu thảo luôn là gốc rễ, là bến đỗ bình yên nhất mà không một giá trị vật chất nào có thể thay thế được. Suýt chút nữa anh đã đánh mất điều thiêng liêng ấy, và từ hôm nay, anh sẽ trân trọng từng phút giây còn được ở bên cha mẹ.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.