Min menu

Pages

CHỊ GÁI LẤY CHỒNG GIÁM ĐỐC NHƯNG KHÔNG GỬI CHO MẸ MỘT ĐỒNG, TÔI TRÁCH CHỊ THÌ HÔM SAU NHẬN ĐƯỢC CUỘC GỌI CỦA ANH RỂ

CHƯƠNG 1: GÓC KHUẤT SAU CÁNH CỬA HÀO NHOÁNG

Gió mùa đông bắc tràn về khiến căn nhà cấp bốn ở vùng ngoại ô trở nên hun hút gió. Tiếng ho khan của mẹ từ trong buồng vọng ra, ngắt quãng và mệt mỏi, như cào vào lòng Nam từng khúc ruột. Nhìn bát cháo hành nguội ngắt trên bàn và xấp hóa đơn thuốc men xếp chồng lên nhau, Nam không khỏi thở dài. Gánh nặng cơm áo gạo tiền của một cậu sinh viên vừa ra trường đang đè nặng lên đôi vai gầy guộc của anh.

Năm ngoái, cả xóm ai cũng trầm trồ khi chị Mai – chị gái Nam – kết hôn với anh Thành, giám đốc một công ty phân phối nội thất lớn. Ngày cưới, xe hoa sang trọng đỗ kín đầu ngõ, ai cũng bảo số mẹ con Nam thế là sướng, từ nay có chỗ cậy nhờ. Nhưng sự thật lại trớ trêu thay. Từ ngày lấy chồng, số lần chị Mai về thăm nhà thưa thớt dần. Điều khiến Nam tổn thương và uất ức nhất là suốt một năm qua, chị không hề gửi về cho mẹ lấy một đồng sinh hoạt phí, dù biết mẹ đau ốm triền miên.

Đỉnh điểm là tối hôm qua, khi mẹ lên cơn sốt cao, Nam bấm bụng gọi điện cho chị gái để hỏi mượn một khoản tiền mua thuốc. Đầu dây bên kia, giọng chị Mai ngập ngừng, lí nhí rồi vội vã cúp máy với lý do "đang bận chuẩn bị tiệc tiếp khách". Cơn giận dữ tích tụ bấy lâu trong Nam bùng phát. Anh nhắn cho chị một tin nhắn dài, đầy những lời trách móc cay đắng: "Chị sống trong nhung lụa, làm phu nhân giám đốc mà quên mất người mẹ già đau ốm ở quê rồi sao? Chị thật ích kỷ và tàn nhẫn!"

Cả đêm ấy Nam không ngủ. Anh vừa giận chị, vừa thương mẹ, vừa bất lực với hoàn cảnh của mình.

Sáng hôm sau, khi đang chuẩn bị đỡ mẹ dậy uống nước, điện thoại của Nam đổ chuông. Màn hình hiển thị tên anh rể. Nam hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tinh thần cho một cuộc tranh cãi, hoặc ít nhất là những lời khiển trách vì đã dám hỗn láo với chị gái. Anh bấm nút nghe, giọng lạnh lùng:

"Alo, anh Thành có chuyện gì không?"

Đầu dây bên kia không phải là giọng điệu lịch lãm thường ngày, mà là một thanh âm trầm đặc, nghiêm nghị đến đáng sợ...





"Nam đấy à? Cậu vừa nhắn cái gì cho chị gái cậu thế?" – Giọng anh Thành vang lên qua loa thoại, không một chút ấm áp, từng câu từng chữ như những tảng đá đè nặng xuống bầu không khí tĩnh mịch của buổi sớm.

Nam nắm chặt gấu áo, cố giữ cho giọng mình không run rẩy vì tức giận: "Anh Thành, tôi chỉ nói sự thật thôi. Mẹ ở nhà ho hen, sốt cao không có tiền mua thuốc, còn chị Mai thì bận tiệc tùng. Chị ấy đi lấy chồng giàu sang rồi, quên mất người mẹ này cũng là điều dễ hiểu mà."

Một tiếng cười nhạt vang lên từ đầu dây bên kia, lạnh lùng đến xót xa: "Cậu nghĩ làm dâu nhà giàu là dễ dàng lắm sao? Cậu nghĩ tiền của tôi tự trên trời rơi xuống để chị cậu muốn mang đi đâu thì mang chắc? Tôi nói cho cậu biết, từ nay về sau, cậu đừng bao giờ gọi điện làm phiền Mai vì chuyện tiền nong nữa. Việc của mẹ cậu, cậu tự đi mà gánh vác. Đừng có cái kiểu hở ra là đòi hỏi, đào mỏ gia đình tôi!"

Tút... tút... tút...

Cuộc gọi bị ngắt một cách phũ phàng. Nam đứng trân trối giữa gian nhà vắng, tai ù đi. Từng lời nói của anh rể như những nhát dao đâm thẳng vào lòng tự trọng của một chàng trai trẻ. "Đào mỏ?" – Hai từ đó cứ xoáy sâu vào tâm trí Nam. Anh chưa từng xin anh rể một đồng nào, hôm qua là vì quá bách nhục, quá thương mẹ anh mới phải hạ mình gọi cho chị gái. Vậy mà nhận lại là sự sỉ nhục cay đắng này.

Nam nhìn vào buồng trong. Mẹ anh, bà bốc thuốc Nam mấy năm nay, gương mặt hốc hác, làn da sạm đi vì sương gió, đang khẽ cựa mình. Bà nhìn con trai bằng ánh mắt lo âu: "Ai gọi đấy con? Có chuyện gì thế?"

Nam vội vàng nuốt nghẹn, cố nở một nụ cười thật tự nhiên, bước đến bên giường đỡ mẹ ngồi dậy: "Dạ không có gì đâu mẹ. Anh đồng nghiệp ở chỗ làm thêm gọi hỏi tí việc thôi ạ. Mẹ đỡ mệt chưa, để con đỡ mẹ uống nước."

"Mẹ đỡ rồi. Con đừng lo quá. Tiền nong thuốc men... nếu khó khăn quá thì thôi, mẹ uống nước ấm rồi nằm nghỉ là đỡ ấy mà," bà cụ thều thào, bàn tay gầy gộc, chằng chịt những vết đồi mồi run run nắm lấy tay con.

Nhìn dáng vẻ của mẹ, lòng Nam thắt lại. Anh biết mình không thể gục ngã lúc này. Anh cần tiền, cần rất nhiều tiền để trang trải viện phí, thuốc thang và cả những khoản nợ nần trước đó để lo cho mẹ. Cậu sinh viên mới ra trường, lương thử việc ở một văn phòng nhỏ chẳng thấm vào đâu. Nam quyết định xin nghỉ phép buổi chiều ở công ty để chạy đi tìm việc làm thêm, bất cứ việc gì có thể ra tiền ngay trong ngày.

Trong khi đó, ở một góc khác của thành phố, trong căn biệt thự xa hoa, Mai đang ngồi thẫn thờ bên bàn trang điểm. Nước mắt cô lăn dài trên má, xóa nhòa cả lớp phấn son chưa kịp tẩy. Chiếc điện thoại trên bàn vẫn sáng đèn với dòng tin nhắn đầy oán hận của em trai. Cô nghe thấy hết, nghe thấy toàn bộ cuộc trò chuyện giữa chồng và Nam lúc nãy.

Khi Thành bước vào phòng để lấy chiếc cặp tài liệu chuẩn bị đi làm, Mai đứng bật dậy, nghẹn ngào: "Anh... sao anh lại nói với Nam những lời tuyệt tình như thế? Mẹ em đang ốm nặng, em chỉ muốn..."

Thành quay lại, ánh mắt anh nhìn vợ không còn vẻ nhu mì như ngày mới cưới, thay vào đó là sự lạnh lùng của một doanh nhân: "Tôi nói thế có gì sai? Hợp đồng hôn nhân trước khi cưới chúng ta đã ký rõ ràng, tài sản của ai người đó giữ. Tôi lo cho cô cuộc sống nhung lụa này chưa đủ sao? Cô muốn mang tiền của tôi về nuôi gia đình cô, tôi không chấp nhận. Nếu cô còn lén lút gửi tiền về, đừng trách tôi nặng tay."

Nói rồi, Thành quay lưng bước đi, tiếng giày Tây nện xuống sàn gỗ nghe chát chúa. Mai ngã khuỵu xuống sàn nhà. Người ta nhìn vào cứ ngỡ cô bước vào hào môn là bước lên đỉnh cao của hạnh phúc, nào ai biết cô chẳng khác nào một con chim non bị nhốt trong chiếc lồng vàng. Hàng tháng, tiền chi tiêu trong nhà đều phải có hóa đơn rõ ràng, Thành kiểm soát từng đồng một. Cô không đi làm, không có thu nhập riêng, mọi thứ đều phụ thuộc vào chồng. Sự bất lực và nỗi nhục nhã dâng lên tột cùng. Mai ôm mặt khóc nức nở, lòng đau như cắt khi nghĩ đến người mẹ già đang quằn quại trong cơn bệnh tật ở quê nhà mà bản thân lại hoàn toàn bất lực.

CHƯƠNG 2: NHỮNG VÕNG TAY THẦM LẶNG

Chiều hôm đó, trời mưa lún phún, cái lạnh như cắt da cắt thịt. Nam chạy chiếc xe máy cũ kỹ khắp các con phố, ghé vào từng cửa hàng, từng quán ăn để xin làm việc theo giờ. Nhưng nơi thì đã đủ người, nơi thì chê anh không có kinh nghiệm làm việc chân tay. Đến chập tối, Nam dừng xe bên một quán ăn nhỏ ven đường, bụng đói cồn cào nhưng không dám mua nổi một cái bánh mì. Anh ngồi thụp xuống bậc thềm, mặc cho những giọt nước mưa hắt vào mặt.

"Này cậu thanh niên, lạnh thế này sao không vào nhà mà ngồi?" – Một giọng nói trung niên, trầm ấm vang lên.

Nam ngước lên, đó là chú Ba, chủ một xưởng mộc nhỏ nằm sâu trong ngõ mà Nam vừa ghé qua lúc chiều để xin việc. Lúc chiều, chú Ba đã từ chối anh vì xưởng chỉ tuyển thợ lành nghề.

Nam gượng cười, đứng dậy: "Cháu chào chú. Cháu đang chuẩn bị về ạ. Tại hơi mệt nên cháu ngồi nghỉ một lát."

Chú Ba nhìn bộ quần áo ướt sũng của Nam, thở dài rồi vỗ vai anh: "Lúc chiều chú thấy cậu có vẻ vội vã và khẩn thiết lắm. Có chuyện gì khó khăn à? Nói chú nghe xem, biết đâu chú giúp được."

Sự quan tâm đột ngột của một người xa lạ như một dòng nước ấm dội vào lòng Nam giữa mùa đông băng giá. Không kìm được lòng, Nam cay đắng kể lại hoàn cảnh của gia đình, về người mẹ ốm đau và sự bế tắc của bản thân, tất nhiên anh giấu nhẹm chuyện của chị gái vì chút lòng tự trọng cuối cùng.

Chú Ba trầm ngâm một hồi lâu, rít một hơi thuốc lá rồi bảo: "Xưởng của chú thì không tuyển thợ phụ không biết việc. Nhưng thế này đi, chú có mấy người bạn làm bên giao hàng và dọn dẹp kho bãi. Việc nặng đấy, làm đêm, nhưng tiền lương trả theo ngày. Cậu làm được không?"

"Cháu làm được! Việc gì cháu cũng làm được, miễn là có tiền ngay ạ!" – Mắt Nam sáng lên, anh chụp lấy tay chú Ba, rơm rớm nước mắt.

"Được, đi theo chú."

Những ngày sau đó là chuỗi ngày vắt kiệt sức lực của Nam. Ban ngày anh đi làm văn phòng, tối đến lại lao vào kho bãi, bốc vác những kiện hàng nặng trĩu đến tận hai, ba giờ sáng. Đôi bàn tay của cậu sinh viên vốn chỉ quen cầm bút nay đã phồng rộp, rớm máu. Nhưng mỗi khi cầm trên tay vài trăm nghìn tiền công cuối ca, Nam lại cảm thấy nhẹ lòng. Anh có thể mua thuốc tốt cho mẹ, mua thêm hộp sữa cho bà tẩm bổ.

Thế nhưng, Nam không hề biết rằng, đằng sau số tiền công "khá khẩm" mà anh nhận được mỗi đêm, có một bí mật.

Một đêm muộn, khi Nam đang còng lưng vác một thùng hàng lớn, anh vô tình nghe thấy tiếng chú Ba đang nói chuyện điện thoại ở góc kho: "Ừ, tôi phát lương cho nó rồi. Tôi bảo là tiền công bốc vác tăng ca đêm nên mới được nhiều thế. Cô cứ yên tâm, thằng bé chăm chỉ và tự trọng lắm, nếu biết tiền này là của cô gửi, nó thà chết đói chứ không nhận đâu... Khổ thân, trời lạnh thế này mà nó cứ gồng mình lên..."

Nam sững sờ, thùng hàng trên vai suýt chút nữa rơi xuống. Cô? Người nào gửi tiền? Trong đầu Nam hiện lên một cái tên, nhưng anh lập tức gạt đi. Không thể nào là chị Mai được, chị ấy đã thay đổi rồi cơ mà?

Để làm rõ sự thật, hôm sau Nam quyết định đến xưởng mộc của chú Ba sớm hơn thường lệ. Khi đứng ngoài cửa sổ, anh chết lặng khi thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng bên trong. Đó là chị Mai. Chị không còn mặc những bộ cánh lộng lẫy, sang trọng của một phu nhân giám đốc. Chị mặc một bộ quần áo giản dị, gương mặt phờ phạc, đôi mắt sưng húp. Chị đang đưa cho chú Ba một xấp tiền, giọng nghẹn ngào:

"Chú Ba, đây là tiền tháng này cháu gom góp được từ việc nhận may gia công ban đêm và bán bớt mấy món đồ trang sức cũ của cháu. Chú làm ơn chuyển cho Nam dưới hình thức tiền công giúp cháu nhé. Xin chú đừng nói cho nó biết, tính nó tự ái cao, lại đang giận cháu..."

Chú Ba thở dài, ái ngại nhìn Mai: "Cháu làm vậy chi cho khổ? Sao không nói thẳng với em trai một tiếng? Cứ để nó hiểu lầm cháu ích kỷ, tàn nhẫn như thế, cháu không đau lòng à?"

Mai quệt nước mắt, cười xót xa: "Cháu đau chứ chú. Nhưng cháu không muốn Nam biết cuộc sống thực sự của cháu ở nhà chồng. Nó mà biết cháu bị đối xử tệ bạc, nó sẽ làm ầm lên, rồi mẹ ở quê lại thêm lo lắng, bệnh tình nặng hơn. Thà để nó ghét cháu, miễn là mẹ có tiền chữa bệnh, cháu chịu khổ thế nào cũng được."

Đứng ngoài cánh cửa, Nam nghe rõ mười mươi từng câu, từng chữ. Tim anh như có vạn tiễn xuyên tâm. Hóa ra bấy lâu nay anh đã trách lầm chị. Chị anh không hề sung sướng, không hề quên mẹ. Chị đang phải chịu đựng sự sỉ nhục, giam lỏng về kinh tế từ người chồng giàu có, vậy mà đêm đêm vẫn phải thức trắng để kiếm từng đồng gửi về cho mẹ thông qua chú Ba. Sự hối hận, thương xót và cả sự tức giận đối với gã anh rể tồi tệ bùng lên mạnh mẽ trong lòng Nam.

CHƯƠNG 3: ÁNH SÁNG CỦA TÌNH THÂN

Không thể kiềm chế được nữa, Nam đẩy mạnh cửa bước vào. Tiếng động mạnh khiến cả chú Ba và Mai đều giật mình quay lại. Nhìn thấy Nam đứng đó với khuôn mặt đầm đìa nước mắt, Mai hoảng hốt, vội vàng giấu xấp tiền ra sau lưng, lắp bắp:

"Nam... sao... sao em lại ở đây giờ này?"

Nam không nói không rằng, bước tới ôm chầm lấy chị gái. Hai bờ vai của chàng trai trẻ run lên bần bật. Anh khóc như một đứa trẻ: "Chị ơi... em xin lỗi... Em đáng chết lắm, em đã nói những lời khốn nạn với chị... Em không biết chị phải chịu khổ như vậy..."

Mai sững sờ một chút, rồi hiểu ra mọi chuyện. Cô ôm lấy em trai, những uất ức, tủi hờn kìm nén bấy lâu nay theo dòng nước mắt vỡ òa ra. Hai chị em ôm nhau khóc nức nở giữa xưởng mộc lạnh lẽo, nhưng trong lòng họ, ngọn lửa của tình thân đang sưởi ấm tất cả.

Chú Ba đứng bên cạnh, khẽ quay đi quệt giọt nước mắt lăn dài trên gò má đầy nếp nhăn của mình. Chú bước tới, vỗ vai hai chị em: "Thôi, hai đứa nín đi. Biết rõ sự thật rồi thì càng phải thương nhau hơn. Thằng Nam này, chị mày vì gia đình mà chịu nhịn nhục, mày là đàn ông, phải làm chỗ dựa cho chị và mẹ, nhớ chưa?"

Nam lau nước mắt, ánh mắt anh trở nên kiên định hơn bao giờ hết: "Chị Mai, đi về với em. Nhà mình nghèo, nhưng nhà mình có tình thương. Chị không cần phải chịu đựng gã đàn ông tồi tệ đó nữa. Em ra trường rồi, em đi làm được rồi, em sẽ nuôi mẹ và lo cho chị. Về nhà đi chị!"

Mai nhìn em trai, trong lòng dâng lên một luồng sức mạnh to lớn. Sự trưởng thành của Nam, tình yêu thương của em trai đã tiếp thêm cho cô lòng dũng cảm mà bấy lâu nay cô đánh mất vì sự tự ti và sợ hãi. Cô gật đầu, ánh mắt lộ rõ sự quyết tâm: "Ừ, chị về với mẹ. Chị sẽ ly hôn. Chị không thể sống một cuộc đời vô nghĩa và nhục nhã như vậy nữa."

Ngày hôm sau, Mai chính thức thu dọn quần áo, để lại tờ đơn ly hôn đơn phương trên bàn trang điểm cùng toàn bộ những bộ váy áo, trang sức đắt tiền mà Thành từng mua cho cô. Cô ra đi tay trắng, nhưng lòng nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Cô quay trở về căn nhà cấp bốn vùng ngoại ô.

Khi thấy Mai xuất hiện ở cửa, mẹ Nam đang ngồi trên giường liền buông vội chiếc áo đang khâu dở. Bà không trách móc, không hỏi han tại sao con gái lại xách vali về, bà chỉ dang rộng vòng tay gầy guộc của mình: "Về rồi đấy à con? Vào đây với mẹ, ngoài trời lạnh lắm."

Mai lao vào lòng mẹ, cảm nhận mùi trầu không và mùi mồ hôi quen thuộc, ấm áp mà bấy lâu nay cô thèm khát. Hóa ra, hạnh phúc đích thực chẳng nằm ở nhà cao cửa rộng, chẳng nằm ở những bữa tiệc xa hoa, mà nó nằm ở ngay căn nhà bão giông không chạm tới này, nơi có mẹ, có em.

Ba tháng sau...

Cơn gió mùa đông bắc ngày nào đã nhường chỗ cho những tia nắng ấm áp của mùa xuân. Sức khỏe của mẹ Nam đã tiến triển tốt hơn rất nhiều nhờ có sự chăm sóc chu đáo của hai con và những thang thuốc điều độ. Mai không còn là phu nhân giám đốc, cô cùng một vài người chị em trong xóm mở một tiệm may nhỏ tại nhà. Với tay nghề khéo léo, tiệm của cô ngày một đông khách, thu nhập tuy không nhiều nhưng là những đồng tiền chân chính, tự do do chính công sức cô làm ra.

Nam cũng đã được nhận vào làm nhân viên chính thức của công ty với mức lương ổn định, anh vẫn thỉnh thoảng ghé qua xưởng mộc của chú Ba để giúp đỡ chú như một cách trả ơn nghĩa năm xưa.

Một buổi chiều cuối tuần, căn nhà nhỏ ngập tràn tiếng cười. Chú Ba được mời sang chơi, cùng gia đình Nam ăn bữa cơm đầm ấm. Trên mâm cơm giản dị với đĩa rau luộc, bát cà muối và nồi cá kho tương nghi ngút khói, ai nấy đều rạng rỡ.

Mẹ Nam nhìn hai đứa con, rồi nhìn chú Ba, rót chén trà ấm áp, xúc động nói: "Cuộc đời này, giàu sang phú quý chưa chắc đã mua được bình an. Mẹ già rồi, chẳng mong gì hơn là thấy các con biết yêu thương, đùm bọc nhau lúc hoạn nạn, và gặp được những người tốt bụng như chú Ba đây giúp đỡ. Đó mới là cái phúc lớn nhất của nhà mình."

Nam nhìn chị gái, rồi nhìn mẹ, anh hiểu ra một bài học vô giá: Cuộc sống có thể đẩy ta vào những thử thách nghiệt ngã, nhưng chỉ cần tình thân còn đó, chỉ cần lòng tốt và sự tử tế giữa người với người vẫn luôn âm thầm lan tỏa, thì không có mùa đông nào là không thể vượt qua, và sau cơn mưa, ngày mai trời lại sáng.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.