Chương 1: Khoảng cách của thời gian
Tiếng chuông gió ngoài hiên cửa hàng gốm vang lên những âm thanh trong trẻo, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của Lam. Cô đứng trước cánh cửa gỗ mộc mạc, hít một hơi thật sâu để lấy lại sự bình tĩnh. Sau hai năm ly hôn, đây là lần đầu tiên cô chủ động tìm gặp lại Duy. Không gian xung quanh vẫn vậy, thoang thoảng mùi đất nung, mùi men gốm và cả mùi trà hoa cúc thoang thoảng – thứ mùi hương từng một thời thuộc về tổ ấm của hai người.
Hai năm trước, Lam ra đi khi hôn nhân chạm vạch khủng hoảng. Bản tính hiếu thắng và khát vọng chứng tỏ bản thân trong giới kinh doanh đã cuốn cô vào những chuyến công tác thâu đêm suốt sáng. Duy, một người đàn ông làm nghề phục chế và chế tác gốm thủ công, lại cần một mái nhà bình yên, một mâm cơm gia đình ấm áp. Sự lệch pha về quan niệm sống, cộng thêm những lời trách móc trong lúc nóng giận đã đẩy họ ra hai ngả đường. Ngày rời đi, Lam chỉ mang theo lòng tự tôn tổn thương và suy nghĩ sai lầm rằng: Chỉ cần có tiền tài, danh vọng, cô sẽ có tất cả hạnh phúc.
Nhưng cuộc đời không phẳng lặng như một bức tranh vẽ sẵn. Sau hai năm lăn lộn, nếm trải đủ đắng cay ngọt bùi của thương trường, Lam gặt hái được thành công về tài chính nhưng lòng lại trống rỗng đến cùng cực. Những đêm cô đơn trong căn hộ cao cấp rộng lớn, nhìn ánh đèn thành phố xa hoa, cô chợt nhận ra thứ mình đánh mất chính là sự chân thành, là ánh mắt ấm áp và bàn tay thô ráp luôn đón lấy cô mỗi khi mỏi mệt. Cô nhớ Duy, nhớ mái nhà xưa da diết. Lần này trở về, cô mang theo một chiếc túi xách, bên trong là cuốn sổ tiết kiệm trị giá một tỷ đồng – toàn bộ số tiền cô tích góp được, như một minh chứng cho sự thành đạt và cũng là cái cớ để cô tự tin đối diện với anh.
Duy đang cẩn trọng tỉ mẩn chuốt lại chiếc bình hoa trên bàn xoay. Dáng người anh vẫn gầy, mái tóc có phần phong trần hơn trước. Nghe tiếng bước chân, anh ngẩng đầu lên. Ánh mắt hai người chạm nhau, một thoáng ngỡ ngàng hiện lên trong mắt Duy, nhưng rồi nhanh chóng được thay thế bằng một nụ cười điềm đạm, quen thuộc.
"Em ngồi đi, để anh rót nước," Duy vừa lau tay vào chiếc tạp dề vải thô vừa nói, giọng trầm ấm như thể họ chưa từng có cuộc chia ly nào.
Lam ngồi xuống chiếc ghế tre, hai tay đan chặt vào nhau, tim đập liên hồi. Nhìn góc bếp nhỏ xếp gọn gàng những chiếc bát gốm do chính tay hai vợ chồng từng làm, sống mũi cô cay cay. Chờ Duy đặt chén trà nóng xuống bàn, cô không kìm được lòng mình, liền đẩy chiếc túi xách về phía anh, thẳng thắn vào vấn đề:
"Duy, hai năm qua em đã suy nghĩ rất nhiều. Em lao vào kiếm tiền vì nghĩ đó là đích đến, nhưng khi có được rồi, em mới biết mình sai. Đây là một tỷ đồng, là tất cả thành quả thời gian qua của em. Em muốn gửi anh để cùng anh mở rộng xưởng gốm này, và... em muốn chúng ta làm lại từ đầu. Mình tái hôn được không anh?"
Lời nói vừa dứt, không gian như ngưng đọng lại. Lam nín thở, nhìn chằm chằm vào phản ứng của chồng cũ. Cô hy vọng, và cũng đầy lo sợ. Liệu số tiền này, liệu sự chân thành này có đủ để bù đắp cho những tổn thương cô từng gây ra?
Duy nhìn cuốn sổ tiết kiệm, rồi ngước lên nhìn thẳng vào mắt Lam. Ánh mắt anh không có sự tham lam, không có sự giận dữ, chỉ có một nỗi buồn man mác xen lẫn sự bao dung vô bờ bến. Anh khẽ đẩy chiếc túi xách ngược trở lại phía cô, lắc đầu nhẹ nhàng.
Anh khẽ thở dài, mỉm cười cay đắng rồi đáp:
"Muộn rồi em."
Ba từ "Muộn rồi em" từ khuôn miệng Duy thốt ra nhẹ như gió thoảng, nhưng đối với Lam, nó chẳng khác nào một tiếng sét ngang tai. Tai cô lùng bùng, đôi bàn tay đang đan chặt vào nhau bỗng trở nên lạnh ngắt. Cô nhìn trân trân vào người đàn ông trước mặt, cố tìm kiếm một chút đùa giỡn trong ánh mắt anh, nhưng đáp lại cô chỉ là một mặt hồ phẳng lặng, không chút gợn sóng.
"Anh... anh nói vậy là có ý gì?" Giọng Lam run rẩy, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu nay bắt đầu chực trào nơi khóe mắt. "Có phải anh đã có người khác? Hay anh vẫn còn hận em vì ngày xưa đã bỏ lại anh để chạy theo danh vọng?"
Duy nhìn những giọt nước mắt của vợ cũ, trong lòng anh không khỏi dấy lên một niềm xót xa. Bản tính anh vốn hiền lành, chưa bao giờ muốn làm tổn thương bất kỳ ai, huống chi đây lại là người con gái anh từng yêu sâu đậm suốt những năm tháng tuổi trẻ. Anh rót thêm nước vào chén của Lam, làn khói nghi ngút bốc lên, làm mờ đi khuôn mặt đã có vài phần mệt mỏi của cô.
"Lam, em bình tĩnh nghe anh nói." Duy chậm rãi lên tiếng, giọng anh trầm ổn như muốn xoa dịu sự kích động của cô. "Anh không hận em, chưa từng hận em. Ngày em đi, anh biết bản thân mình không đủ tốt để cho em một cuộc sống sung túc như em mong muốn. Việc em ra đi tìm hoài bão của mình không có gì là sai cả."
"Vậy tại sao anh lại nói muộn rồi?" Lam nghẹn ngào, cô tiến lên một bước, cố gắng níu lấy vạt áo thô của Duy. "Em đã biết sai rồi mà. Số tiền này, một tỷ này không phải em mang đến để ban phát hay khinh rẻ nghề của anh. Em chỉ muốn chứng minh rằng em có thể tự lo cho bản thân, không trở thành gánh nặng, và em muốn cùng anh vun đắp lại cái xưởng gốm này. Chúng ta từng có rất nhiều ước mơ cùng nhau kia mà?"
Duy khẽ gỡ bàn tay Lam ra khỏi áo mình. Hành động dứt khoát nhưng nhẹ nhàng ấy của anh khiến tim Lam thắt lại. Anh quay lưng về phía cô, nhìn ra khoảng sân nhỏ nơi những chiếc bình gốm thô đang được phơi mình dưới cái nắng chiều.
"Tiền bạc chưa bao giờ là lý do khiến chúng ta xa nhau, Lam ạ. Và bây giờ, nó cũng không thể là cầu nối để chúng ta quay lại." Duy thở dài, ánh mắt anh đượm buồn. "Hai năm qua, thế giới của em đã thay đổi, và thế giới của anh cũng vậy. Anh đã quen với nhịp sống tĩnh lặng này. Còn em, em là con chim đại bàng của thương trường, xưởng gốm nhỏ bé này không giam giữ được em mãi mãi đâu. Sự quay về của em hôm nay, chỉ là cảm giác trống trải nhất thời sau khi đã đạt được đỉnh cao mà thôi."
"Không phải! Em thực sự cần anh!" Lam phủ nhận trong tiếng khóc nức nở.
"Lam, nghe anh." Duy quay lại nhìn cô, ánh mắt kiên định. "Hiện tại, cuộc sống của anh đã có những cam kết mới. Anh không thể ích kỷ vì cảm xúc của bản thân mà làm tổn thương đến người khác. Em hãy cầm số tiền này về đi, nó là mồ hôi nước mắt của em, hãy dùng nó cho những dự định xứng đáng hơn."
Lam đứng chôn chân tại chỗ. Những lời nói của Duy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tự tôn cuối cùng của cô. Cô nhìn cuốn sổ tiết kiệm nằm trơ trọi trên bàn, rồi nhìn người chồng cũ mà cô vừa thấy vừa gần gũi lại vừa xa lạ. Hóa ra, khoảng cách hai năm không chỉ là thời gian, mà là một bức tường vô hình đã được dựng lên giữa hai người. Không thể chịu đựng nổi bầu không khí ngột ngạt này thêm nữa, Lam vơ lấy chiếc túi xách, quay lưng chạy thẳng ra khỏi cửa hàng gốm, bỏ lại tiếng chuông gió vẫn leng keng vang lên những âm thanh vô tình.
Duy nhìn theo bóng dáng khuất dần của Lam, đôi bàn tay anh siết chặt. Anh nhìn xuống chiếc bàn xoay gốm đang dang dở, một giọt mồ hôi rơi xuống mặt đất sét mềm, hòa lẫn vào thinh lặng.
Chương 2: Cơn bão bất ngờ và sự thật giấu kín
Sau cuộc gặp gỡ định mệnh ấy, Lam như người mất hồn. Cô giam mình trong căn hộ cao cấp, bỏ bê công việc kinh doanh vốn đang trên đà phát triển. Lời nói của Duy như một cái gai cắm sâu vào tâm trí cô. "Cam kết mới" của anh là gì? Có phải anh đã chuẩn bị cưới một người phụ nữ khác, một người biết nấu cho anh những bữa cơm gia đình, biết cùng anh nặn gốm mỗi chiều? Ý nghĩ đó khiến lòng Lam đau đớn như có ngàn mũi dao đâm.
Một tuần sau, một trận mưa bão lớn chưa từng có đổ bộ vào thành phố. Mưa như trút nước, gió rít qua từng khe cửa kính của căn hộ tầng cao. Trong cơn giông bão, lòng Lam bỗng bồn chồn không yên. Cô nhớ đến xưởng gốm cũ của Duy. Xưởng gốm nằm ở vùng ven, mái ngói đã cũ kỹ, lại có một khu sân xưởng thấp trũng rất dễ bị ngập úng nếu mưa lớn kéo dài. Những sản phẩm gốm chưa nung, những lò nung thủ công của anh nếu gặp nước coi như tiêu tán toàn bộ công sức.
Không kịp suy nghĩ nhiều, Lam vơ lấy chiếc áo khoác và chìa khóa xe, lao mình vào màn mưa trắng xóa. Trên con đường ngập nước, chiếc xe của cô chật vật di chuyển. Tâm trí cô lúc này chỉ có hình ảnh Duy một mình gồng gánh bảo vệ xưởng gốm.
Khi Lam đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến cô bàng hoàng. Khu sân xưởng đã ngập tới đầu gối. Nước mưa từ mái ngói dột xuống xối xả. Duy đang điên cuồng khuân vác những bao đất sét và những thùng gốm thành phẩm lên cao. Gương mặt anh đầm đìa nước mưa xen lẫn mồ hôi, bước chân đã có phần loạng choạng vì kiệt sức. Nhưng anh không cô đơn. Bên cạnh anh, có một người phụ nữ trung niên ăn mặc giản dị và hai đứa trẻ khoảng mười tuổi cũng đang ra sức giúp đỡ. Họ cùng nhau che chắn, khuân vác một cách nhịp nhàng.
"Duy!" Lam hét lên, lao vào biển nước, không màng đến đôi giày hiệu hay chiếc áo đắt tiền.
Duy giật mình nhìn thấy Lam: "Lam? Sao em lại ở đây? Nguy hiểm lắm, về đi!"
"Em phụ anh!" Lam không giải thích, cô cúi xuống đỡ lấy một thùng hàng nặng từ tay một đứa trẻ.
Người phụ nữ trung niên nhìn Lam với ánh mắt ngạc nhiên, nhưng tình thế cấp bách không cho phép họ trò chuyện. Suốt hai tiếng đồng hồ, bốn người lớn và hai đứa trẻ đánh vật với thiên tai. Lam, một người vốn chỉ quen với giấy tờ và những cuộc họp sang trọng, nay tay lấm lem bùn đất, vai mỏi nhừ vì khuân vác. Nhưng lạ thay, trong lòng cô lại dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Cô đang được chiến đấu bên cạnh anh.
Khi cơn bão ngớt dần, nước bắt đầu rút, toàn bộ tài sản quan trọng của xưởng gốm đã được di dời lên vị trí an toàn trên gác lửng. Mọi người ngồi bệt xuống sàn nhà xi măng, thở dốc vì mệt mỏi. Lúc này, Lam mới có dịp quan sát kỹ những người xung quanh.
Người phụ nữ trung niên khẽ mỉm cười, đưa cho Lam một chiếc khăn lau khô: "Cô lau mặt đi, cảm ơn cô nhiều nhé. Nếu không có cô kịp thời giúp một tay, mấy bác cháu tôi không biết xoay xở thế nào."
Duy nhìn Lam, ánh mắt anh tràn ngập sự phức tạp. Anh khẽ nói với người phụ nữ: "Chị Năm, chị đưa hai cháu vào nhà tắm rửa thay đồ đi, kẻo tụi nhỏ nhiễm lạnh. Để em dọn dẹp nốt ở đây."
Khi ba mẹ con chị Năm đã đi khuất, không gian chỉ còn lại tiếng mưa rả rích ngoài hiên. Lam nhìn Duy, gặng hỏi: "Họ là... cam kết mới của anh sao? Anh định lập gia đình với chị ấy?"
Duy nhìn Lam, rồi bỗng nhiên bật cười, một nụ cười nhẹ nhõm nhưng chứa đựng sự xót xa. Anh lắc đầu: "Em hiểu lầm rồi. Chị Năm là vợ của anh Thành – người thợ cả từng làm việc ở đây. Anh Thành mất vì bạo bệnh năm ngoái, để lại chị Năm và hai đứa nhỏ sinh đôi đang tuổi ăn tuổi học. Hoàn cảnh gia đình họ rất khó khăn, không có nhà cửa ổn định."
Lam chớp mắt: "Vậy nên...?"
"Nên anh đã đón ba mẹ con về đây ở." Duy tiếp lời, ánh mắt nhìn về phía gian nhà trong. "Anh sửa lại căn phòng trống phía sau cho họ ở tạm. Toàn bộ thu nhập từ xưởng gốm này, ngoài tiền duy trì sản xuất, anh đều chia đôi để nuôi hai đứa nhỏ ăn học và phụ giúp chị Năm thuốc thang. Đó chính là lý do anh nói 'Muộn rồi'. Anh không thể ích kỷ gom góp hạnh phúc riêng cho mình khi những người xung quanh cần anh nâng đỡ. Nếu anh tái hôn với em, anh phải có trách nhiệm với em, với một gia đình mới, anh sẽ không thể toàn tâm toàn ý lo cho ba mẹ con chị Năm được nữa. Anh không muốn làm gánh nặng cho em, và cũng không muốn bỏ rơi họ."
Lam lặng người. Hóa ra, hai năm qua, trong khi cô mải miết đi tìm những con số trong tài khoản để lấp đầy khoảng trống danh vọng, thì Duy lại chọn một lối đi thầm lặng, dùng đôi bàn tay thô ráp của mình để che chở cho những mảnh đời bất hạnh. Sự vĩ đại trong tâm hồn anh khiến cô cảm thấy số tiền một tỷ của mình trở nên thật nhỏ bé và tầm thường.
Chương 3: Mảnh gốm hàn gắn và tương lai mới
Biết được sự thật, Lam không còn khóc lóc hay oán trách nữa. Cô trở về nhà, dành trọn ba ngày để suy ngẫm về cuộc đời, về tình yêu và về giá trị thực sự của hạnh phúc. Cô nhận ra mình vẫn còn yêu Duy sâu sắc, nhưng tình yêu ấy giờ đây không còn ích kỷ là muốn sở hữu anh cho riêng mình, mà là sự ngưỡng mộ và muốn đồng hành cùng lý tưởng sống cao đẹp của anh.
Ngày thứ tư, Lam quay lại xưởng gốm. Lần này, cô không mặc váy áo lộng lẫy, không mang theo chiếc túi hiệu chứa cuốn sổ tiết kiệm một tỷ để ra điều kiện nữa. Cô mặc một bộ quần áo giản dị, tóc buộc cao gọn gàng, trên tay xách một giỏ hoa quả tươi và một túi bánh ngọt cho hai đứa trẻ.
Duy đang ngồi sơn lại những bức tường bị ố nước sau trận bão. Thấy Lam xuất hiện với diện mạo khác lạ, anh dừng tay, ngơ ngác nhìn cô.
"Em chào anh," Lam mỉm cười, nụ cười rạng rỡ và bình yên nhất kể từ hai năm nay. "Em đến thăm chị Năm và hai cháu."
Chị Năm từ trong nhà bước ra, thấy Lam thì mừng rỡ: "Ôi, cô Lam đến chơi! Vào nhà uống nước cô ơi. Mấy hôm nay tôi cứ nhắc cô mãi, muốn cảm ơn cô trận bão hôm trước."
Lam thân thiện bước vào, cô chia bánh cho hai đứa trẻ và ngồi trò chuyện vui vẻ với chị Năm. Qua cuộc trò chuyện, Lam biết được chị Năm rất khéo tay trong việc thêu thùa và vẽ hoa văn, nhưng trước giờ chỉ quanh quẩn làm việc nhà. Một ý tưởng bỗng lóe lên trong đầu một người nhạy bén kinh doanh như Lam.
Sau khi xin phép chị Năm, Lam bước ra sân tìm Duy. Anh vẫn đang đứng đó, nhìn cô bằng ánh mắt dò xét nhưng ngập tràn sự ấm áp.
"Duy này, em có một đề nghị," Lam đứng trước mặt anh, thẳng thắn nói. "Lần này không phải là xin tái hôn, cũng không phải dùng tiền để ép anh."
"Em nói đi," Duy lau mồ hôi trên trán, chăm chú nghe.
"Em muốn đầu tư vào xưởng gốm của anh dưới tư cách một đối tác kinh doanh độc lập." Lam giải thích, ánh mắt lấp lánh sự tự tin của một nữ doanh nhân nhưng đầy sự chân thành. "Số tiền một tỷ của em sẽ được dùng để nâng cấp lò nung, mua nguyên liệu tốt và xây dựng một kênh quảng bá sản phẩm gốm thủ công của anh ra thị trường. Chị Năm có thể tham gia vào khâu vẽ hoa văn trên gốm, em sẽ trả lương xứng đáng cho chị ấy. Như vậy, xưởng gốm sẽ có nguồn thu nhập lớn và ổn định hơn rất nhiều. Anh không chỉ nuôi nổi hai đứa trẻ, mà còn có thể giúp đỡ thêm nhiều hoàn cảnh khác nữa."
Duy ngỡ ngàng trước kế hoạch của Lam. Anh nhìn cô, cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trong tư duy của vợ cũ. Cô không còn dùng tiền để mua hạnh phúc, mà đang dùng tiền để kiến tạo giá trị cùng anh.
"Nhưng còn em? Em được gì trong việc này?" Duy hỏi, giọng anh khẽ run.
Lam bước đến gần anh hơn, nhìn thẳng vào đôi mắt người đàn ông cô yêu: "Em được ở cạnh anh, được cùng anh làm việc mỗi ngày. Em không cần một danh phận danh chính ngôn thuận ngay lập tức để trói buộc anh. Em muốn chúng ta bắt đầu lại như những người bạn, những người đồng hành. Khi nào anh cảm thấy xưởng gốm đủ vững vàng, và lòng anh thực sự sẵn sàng đón nhận em một lần nữa, lúc đó chúng ta kết hôn cũng chưa muộn. Anh có đồng ý cho em một cơ hội để sửa sai không?"
Duy nhìn Lam sâu sắc. Anh thấy trong mắt cô không còn sự kiêu ngạo, hiếu thắng ngày xưa, mà chỉ còn sự chín chắn, bao dung và một tình yêu chân thành đã được tôi luyện qua sóng gió. Anh biết, chiếc bình gốm tình yêu của họ từng bị vỡ, nhưng nay, bằng sự thấu hiểu và lòng nhân ái, những mảnh vỡ ấy đang được hàn gắn lại một cách bền vững hơn bao giờ hết.
Duy từ từ đặt chiếc cọ sơn xuống, anh bước đến tủ kính, lấy ra một chiếc vòng tay bằng gốm thô màu xanh ngọc bích – thứ mà anh đã tự tay nặn và gìn giữ suốt hai năm qua, chưa một ngày rời bỏ. Anh cầm lấy bàn tay Lam, nhẹ nhàng đeo chiếc vòng vào tay cô.
"Chiếc vòng này, anh làm vào ngày em đi. Anh luôn hy vọng một ngày nào đó, người đeo nó sẽ hiểu được giá trị của đất và tình người." Duy mỉm cười, những nếp nhăn nơi khóe mắt anh giãn ra, ngập tràn hạnh phúc. "Chào mừng em trở về nhà, Lam."
Lam ôm chầm lấy Duy, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. Tiếng cười đùa của hai đứa trẻ nhà chị Năm từ trong nhà vọng ra, hòa cùng tiếng chuông gió leng keng ngoài hiên cửa. Cơn bão đã qua đi, nhường chỗ cho ánh nắng ấm áp của một buổi chiều bình yên, thắp sáng lên một tương lai mới cho xưởng gốm và cho tình yêu của họ – một tình yêu được xây dựng trên nền tảng của sự thấu hiểu, sẻ chia và lòng tốt thầm lặng giữa cuộc đời.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.