Min menu

Pages

Bỏ người yêu lấy vợ giàu hơn tuổi, tôi bị cả làng dè bỉu, 10 năm sau bạn gái cũ mới nói sự thật

Chương 1: Chiếc hộp thời gian và góc khuất mười năm

Mưa chiều muộn trút xuống mái hiên của xưởng mộc, mang theo cái lạnh ẩm ướt của những ngày chuyển mùa. Nam ngồi run tay bên chiếc đục gỗ, ánh mắt thẫn thờ nhìn những dòng nước chảy xiết dưới rãnh sân. Đã mười năm trôi qua kể từ ngày anh quay lưng bước đi khỏi ngôi làng ven sông ấy, mang theo danh hiệu kẻ phụ tình, một gã đàn ông hám của, bỏ rơi người con gái thuở hàn vi để làm rể một gia đình giàu có trên thành phố.

Ngày đó, Nam và Thúy là đôi thanh mai trúc mã. Nhà Nam nghèo, mẹ anh lại đổ bệnh nặng, tiền thuốc thang chạy vạy khắp nơi không đủ. Thúy khi ấy là cô thợ may đầu ngõ, gom góp từng đồng tiền công ít ỏi đưa cho anh, gượng cười bảo: "Anh lo cho bác trước, chuyện tụi mình để sau". Nhưng bệnh tình của mẹ ngày một trở nặng, số nợ cứ thế chất chồng như ngọn núi đè nặng lên vai chàng trai ngoài đôi mươi. Giữa lúc bế tắc nhất, một người phụ nữ lớn tuổi hơn Nam, chủ một xưởng gỗ lớn trên thành phố, xuất hiện. Bà đề nghị giúp anh trả hết nợ nần, chữa bệnh cho mẹ, với điều kiện anh phải về làm chồng bà và quản lý sản xuất cho xưởng.

Đứng giữa chữ hiếu và chữ tình, Nam đã chọn cách quay lưng. Ngày anh lên xe hoa, cả làng đứng nhìn với ánh mắt khinh bỉ. Người ta rỉ tai nhau về gã trai trẻ bán rẻ danh dự để bước chân vào hào môn. Thúy không đến nhìn anh lần cuối, cô chỉ gửi lại chiếc khăn len tự đan dở qua một người quen. Mười năm làm rể nhà giàu, Nam sống trong nhung lụa nhưng lòng chưa một ngày bình yên. Người vợ hơn tuổi đối xử với anh bằng sự sòng phẳng của một giao dịch kinh doanh, còn sự dè bỉu của người đời thì như bóng ma đeo bám anh trong từng giấc ngủ.

Cách đây một năm, vợ Nam qua đời sau một cơn bạo bệnh, để lại toàn bộ xưởng mộc cho anh quản lý theo đúng di chúc. Giờ đây, anh đã là một ông chủ có tiếng, tiền tài không thiếu, nhưng ngôi nhà rộng lớn trên phố lúc nào cũng lạnh ngắt. Nỗi nhớ quê hương, nhớ người cũ cứ ngày một lớn dần. Cuối cùng, Nam quyết định giao lại việc điều hành cho người trợ lý tin cậy, một mình lái xe trở về ngôi làng cũ, đối diện với những vết thương quá khứ.

Ngôi làng thay đổi nhiều, những con đường đất đỏ ngày xưa giờ đã được trải bê tông sạch sẽ. Nam đỗ xe ở gốc đa đầu làng, đi bộ vào lối nhỏ dẫn đến nhà Thúy. Tim anh đập liên hồi, bàn tay mồ hôi rịn ra vì lo sợ. Liệu cô ấy đã lập gia đình chưa? Liệu cô ấy có xua đuổi một kẻ phản bội như anh không?

Trước mắt anh, căn nhà cấp bốn ngày xưa giờ đã được sửa sang lại gọn gàng. Dưới giàn hoa thiên lý mát rượi, Thúy đang ngồi bên chiếc máy may cũ kỹ, mái tóc búi cao, gương mặt đã hằn lên vài nếp nhăn của thời gian nhưng ánh mắt vẫn dịu dàng như thế. Nhìn thấy Nam, Thúy sững sờ đánh rơi cả cuộn chỉ xuống đất. Hai người nhìn nhau, khoảng lặng mười năm như cô đặc lại giữa không gian.

"Anh... anh mới về à?", Thúy lên tiếng trước, giọng cô hơi run nhưng không có vẻ gì là oán hận.

Nam bước vào hiên, cúi đầu vụng về: "Chào em. Anh về thăm quê... và muốn gặp em".




Thúy rót một chén nước chè xanh ấm nóng đẩy về phía anh. Họ hỏi thăm nhau những câu chuyện xã giao bình thường về cuộc sống, về sức khỏe. Nam biết được Thúy vẫn ở vậy một mình, chăm sóc hiệu may nhỏ để sống qua ngày. Sự im lặng kéo dài một lúc, Nam không kìm được lòng mình, nghẹn ngào nói: "Thúy... anh xin lỗi. Mười năm qua, anh sống trong ân hận. Anh biết mình là kẻ hám tiền, đã chà đạp lên tình cảm của em..."

Thúy khẽ thở dài, cô nhìn ra sân, nơi những giọt mưa cuối ngày đang thưa dần. Rồi cô đứng dậy, đi vào trong buồng và cầm ra một chiếc hộp gỗ nhỏ đã sờn góc. Cô đặt nó trước mặt Nam.

"Đã mười năm rồi, có lẽ em nên trả lại thứ này cho anh, và nói cho anh biết sự thật", Thúy nhẹ nhàng nói.

Nam mở chiếc hộp ra.


Bên trong chiếc hộp gỗ cũ kỹ không phải là những kỷ vật tình yêu xa xưa, mà là một xấp giấy tờ chuyển tiền dày cộp cùng một cuốn nhật ký bìa màu xanh đã sờn gáy. Nam run rẩy cầm tờ biên lai trên cùng lên đọc. Tên người gửi là Thúy, còn người nhận lại chính là người vợ quá cố của anh – bà Hồng. Ngày gửi tiền trải dài suốt mười năm qua, đều đặn mỗi tháng một khoản tiền không hề nhỏ so với thu nhập của một cô thợ may làng.

Nam ngước mắt nhìn Thúy, đầu óc anh hoàn toàn trống rỗng, môi mấp máy:

Thúy… Thế này là thế nào? Tại sao em lại gửi tiền cho nhà bà Hồng suốt mười năm qua? Anh không hiểu…

Thúy ngồi xuống chiếc ghế đẩu đối diện, đôi mắt cô phản chiếu ánh chiều tà đượk buồn. Cô khẽ vuốt lại nếp áo, thở dài một tiếng thật khẽ:

Anh Nam, anh có nhớ ngày anh quyết định rời làng đi lấy vợ không? Cả làng ai cũng nói anh tham giàu phụ bạc. Nhưng em biết, anh làm vậy là vì không còn đường lui, vì số nợ chữa bệnh cho bác gái đã quá lớn. Nhưng có một điều anh không biết… Ngày đó, trước khi người ta đến đặt vấn đề cưới xin, bác gái đã từng ngất xỉu ngay tại nhà em vì lo lắng cho anh.

Nam bàng hoàng, cuốn nhật ký trên tay suýt chút nữa rơi xuống. Thúy nói tiếp, giọng nghẹn lại:

Khi bà Hồng xuất hiện và đưa ra điều kiện đó, bác gái đã khóc lóc cầu xin bà ấy giải thoát cho anh. Bác nói thà bác nhắm mắt xuôi tay chứ không muốn bán đứng hạnh phúc cả đời của con trai. Chính em… chính em đã đến gặp bà Hồng vào cái đêm trước ngày cưới của hai người.

Em đến gặp bà ấy? – Nam thốt lên, lồng ngực phập phồng vì một sự thật quá lớn đang dần hé mở.

Vâng. Em biết mình nghèo, không có hàng trăm triệu ngay lập tức để cứu bác gái. Em đã quỳ xuống xin bà Hồng hãy giữ thể diện cho anh, hãy đối xử tốt với anh. Em hứa với bà ấy rằng, dù hai người có thành vợ chồng trên danh nghĩa, em cũng sẽ làm lụng cả đời để trả lại số tiền mà bà ấy đã bỏ ra cứu mẹ anh. Bà Hồng là người sòng phẳng, bà ấy đồng ý. Bà ấy bảo: "Tôi cần một người đàn ông có năng lực quản lý xưởng mộc, nhưng tôi cũng trọng cái nghĩa của cô. Mỗi tháng cô gửi bao nhiêu, tôi sẽ trừ vào khoản nợ gốc của gia đình cậu Nam".

Nam chết lặng. Hóa ra mười năm qua, trong khi anh sống trong nhung lụa giả tạo và sự khinh miệt của người đời, thì người con gái anh bỏ rơi lại thầm lặng gánh vác một nửa giang sơn trách nhiệm trên vai. Cô ấy đã dùng thanh xuân, dùng những giọt mồ hôi bên chiếc máy may thâu đêm suốt sáng để trả nợ cho gia đình anh.

Tại sao em lại ngốc thế? – Nước mắt Nam lúc này đã tuôn rơi, anh đổ gục mặt xuống bàn – Anh là kẻ phản bội, anh đã bỏ rơi em để đi lấy người khác! Em có trách nhiệm gì với gia đình anh đâu chứ?

Thúy cười khổ, giọt nước mắt lăn dài trên gò má gầy guộc:

Vì em yêu anh, và vì bác gái đối xử với em như con cái trong nhà. Em không muốn anh phải sống cả đời trong mặc cảm là gã đàn ông nợ nần, bán thân cầu vinh. Em muốn bà Hồng thấy rằng, người làng mình sống có tự trọng. Mỗi đồng tiền em gửi đi, là một lần em mong anh ở trên thành phố được ngẩng cao đầu mà sống.

Nam lật mở từng trang nhật ký. Những dòng chữ viết tay nắn nót của Thúy hiện ra: "Hôm nay trời mưa lớn, lưng đau nhức nhưng phải cố may xong ba bộ áo dài để kịp giao cho khách, gửi tiền lên phố cho kịp ngày hẹn", "Nghe người làng đi phố về bảo anh Nam bây giờ bảnh bao lắm, làm ông chủ rồi. Lòng vừa vui vừa nhói. Anh sống tốt là được, phần còn lại cứ để em gánh".

Từng chữ, từng câu như hàng ngàn mũi kim châm vào tim gan Nam. Anh đứng bật dậy, muốn ôm lấy Thúy nhưng đôi bàn tay dừng lại lơ lửng giữa không trung. Anh có tư cách gì đây? Một kẻ mang danh ông chủ giàu có, hóa ra lại là kẻ mắc nợ nhiều nhất thế gian này – món nợ ân tình không bao giờ trả hết.

Chương 2: Cơn giông bão cuộc đời và những bàn tay thầm lặng

Cơn mưa ngoài trời đột ngột nặng hạt, sấm chớp ầm oàng rạch ngang bầu trời âm u. Đúng lúc hai người đang chìm trong bầu không khí nghẹn ngào thì từ cổng có tiếng bước chân vội vã chạy vào. Đó là chú Năm, trưởng thôn và cũng là người chú họ xa của Nam. Gương mặt chú hớt hải, quần ống thấp ống cao, vừa chạy vừa thở không ra hơi:

Thúy ơi! Khổ quá Thúy ơi! Căn nhà của bà cụ Tám ở cuối xóm bị cây xoan cổ thụ bật gốc đổ đè sập mái rồi! Cụ Tám đang bị kẹt bên trong, nước sông lại đang lên nhanh quá! Thanh niên trong làng đi làm ăn xa hết, mấy ông già tụi tao không khiêng nổi thân cây!

Thúy đứng phắt dậy, gương mặt cắt không còn giọt máu:

Sao cơ chú? Cụ Tám có sao không chú? Để cháu ra ngay!

Cụ Tám là một người già neo đơn trong làng, mắt lòa, sống một mình trong căn nhà tình nghĩa dột nát. Suốt nhiều năm qua, Thúy vẫn là người qua lại cơm nước, chăm sóc cụ như con cháu ruột thịt. Nghe tin dữ, Thúy chẳng kịp nghĩ ngợi, vơ vội chiếc áo mưa tiện lợi treo trên vách định lao ra màn mưa.

Để anh đi với em! – Nam lập tức lên tiếng, ánh mắt kiên định.

Anh Nam, nguy hiểm lắm, anh vừa về quê, đường xá trơn trượt… – Thúy ngăn lại.

Mười năm trước anh đã hèn nhát chạy trốn một lần rồi. Lần này, em đừng hòng bỏ anh lại! – Nam dứt khoát nắm lấy tay Thúy, kéo cô chạy ra ngoài.

Hiện trường vụ tai nạn vô cùng hỗn loạn. Căn nhà mái ngói cũ nát của cụ Tám bị một thân cây xoan lớn đổ rạp, đè sập toàn bộ gian ngoài. Nước mưa xối xả tràn vào trong, tiếng cụ Tám thều thào kêu cứu yếu ớt dưới đống đổ nát khiến ai nấy đều thắt lòng. Mấy người già trong xóm đứng xung quanh, người cầm đèn pin, người cầm cuốc nhưng đều bất lực trước thân cây to bằng cả vòng tay người ôm.

Nam không chần chừ, anh cởi phăng chiếc áo khoác hàng hiệu đắt tiền ném xuống đất, lao vào đống đổ nát. Với kinh nghiệm mười năm quản lý xưởng mộc, tiếp xúc với đủ loại gỗ lớn nhỏ, Nam nhanh chóng đánh giá tình hình:

Chú Năm! Chú cho người tìm mấy thanh tre hoặc gỗ khỏe làm đòn bẩy! Chúng ta phải bẩy phần ngọn cây lên trước để tạo khoảng trống, nếu không đè tiếp là sập cả gian buồng trong mất!

Thúy cũng lao vào, cô không quản ngại bùn đất dính đầy mặt mũi, dùng hai bàn tay trần bới từng viên ngói vỡ, từng mảng tường sập để mở lối vào chỗ cụ Tám. Bàn tay nhỏ bé vốn chỉ quen cầm kim chỉ của cô nhanh chóng bị cạnh ngói sắc nhọn cứa đứt, máu hòa cùng nước mưa đỏ thẫm. Nam nhìn thấy, lòng đau như cắt, anh hét lên trong tiếng gió rít:

Thúy! Em lùi ra sau đi, để anh làm! Nguy hiểm lắm!

Không! Cụ Tám nhát gan lắm, không nghe tiếng em cụ sẽ sợ! Anh Nam, cố lên anh! – Thúy kiên cường đáp lại, đôi mắt rực lên sự quyết tâm.

Sự xuất hiện của Nam như một luồng sức mạnh mới cổ vũ cho những người dân làng có mặt tại đó. Nam dùng vai gánh một đầu thanh đòn bẩy bằng gỗ, hai chân khuỵu xuống vì sức nặng của thân cây ướt nước. Gân xanh trên cổ anh nổi lên cuồn cuộn, tiếng hét của anh vang vọng trong đêm mưa:

Mọi người… hợp lực… bẩy lên! Một… hai… ba!

Dưới sự chỉ huy và sức lực của Nam, thân cây khổng lồ dịch chuyển từng chút một. Thúy nhanh như cắt bò vào khoảng trống vừa tạo ra, ôm chặt lấy cụ Tám đang run rẩy vì lạnh và hoảng sợ, đỡ cụ bò ra ngoài an toàn. Ngay khi cụ Tám vừa được đưa ra, một tiếng "rắc" lớn vang lên, thanh đòn bẩy gãy đôi, đống đổ nát sập xuống hoàn toàn. Nam kịp thời lăn người ra ngoài, chỉ bị trầy xước lớn ở bả vai.

Chứng kiến cảnh tượng nghẹt thở đó, những người dân làng xung quanh reo hò trong nước mắt. Chú Năm chạy lại đỡ Nam dậy, nhìn gã trai ngày xưa mình từng mắng chửi bằng ánh mắt hoàn toàn khác:

Nam… Khá lắm cháu! Nếu không có cháu và Thúy hôm nay, bà cụ Tám coi như xong rồi. Mười năm qua… tụi tao đã trách lầm cháu rồi sao?

Nam đứng trong mưa, hơi thở dồn dập, bả vai đau nhức nhưng trong lòng anh lại dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có. Anh nhìn Thúy, cô cũng đang nhìn anh, nụ cười rạng rỡ nở trên môi cô giữa màn mưa xối xả. Hóa ra, giá trị của một con người không nằm ở bộ quần áo đắt tiền hay chiếc xe sang trọng anh đi, mà ở việc anh có dám đứng ra bảo vệ những người yếu thế khi họ cần hay không.

Chương 3: Khúc vĩ thanh của lòng tốt và ngày nắng ấm

Sáng hôm sau, bầu trời sau cơn bão trở nên trong xanh lạ thường. Ánh nắng vàng hanh hao của mùa thu rải đều trên những con đường bê tông sạch sẽ của ngôi làng ven sông. Sân nhà Thúy hôm nay đông vui lạ thường. Chú Năm cùng mấy bác trong xóm mang theo dụng cụ, tre nứa đến để giúp sửa sang lại những chỗ bị dột sau mưa cho Thúy, sẵn tiện bàn chuyện dựng lại nhà cho cụ Tám.

Nam cũng có mặt từ sớm. Anh đã thay một bộ quần áo lao động giản dị, vai quấn một lớp băng gạc trắng. Anh mang đến một chiếc xe tải nhỏ chở đầy gỗ tốt từ xưởng trên thành phố về. Nhìn thấy Nam tận tụy dỡ từng súc gỗ xuống sân, dân làng không còn ai buông lời dè bỉu như mười năm trước nữa. Họ nhìn anh bằng ánh mắt trì mến, trân trọng.

Chú Năm vừa hút điếu thuốc lào vừa vỗ vai Nam:

Thằng Nam này, hôm qua chú nghe cái Thúy kể hết chuyện rồi. Hóa ra mười năm qua hai đứa tụi bay khổ tâm như thế. Cái làng này nợ cháu một lời xin lỗi. Ngày đó tụi chú nông nổi, cứ thấy cháu đi lấy vợ giàu là nghĩ xấu. Ai ngờ… cái Thúy nó lại giữ kín bí mật này để bảo vệ danh dự cho cháu.

Nam xúc động lắc đầu:

Không đâu chú, người có lỗi là cháu. Cháu đã không đủ kiên cường để cùng Thúy vượt qua sóng gió ngày đó. Cháu biết ơn Thúy, biết ơn bà con đã không bỏ rơi cháu ngày hôm nay.

Thúy từ trong nhà bước ra, bưng theo một mâm nước vối đá mát lạnh mời mọi người. Nhìn thấy Nam đang cùng chú Năm cười nói, lòng cô ngập tràn một niềm hạnh phúc bình dị mà mười năm qua cô chưa từng dám mơ tới. Nam bước lại gần cô, đón lấy khay nước, ánh mắt anh nhìn cô vừa dịu dàng vừa chất chứa sự hối lỗi:

Thúy, vết thương ở tay em thế nào rồi? Để anh xem nào.

Thúy khẽ giấu bàn tay băng bó ra sau lưng, má hơi ửng hồng:

Em không sao, xước da chút thôi mà. Anh đó, vai còn đau không mà đã vác gỗ nặng thế?

Nam nhìn thẳng vào mắt Thúy, giọng anh trầm xuống, nghiêm túc và chân thành:

Thúy này, số tiền mười năm qua em gửi cho bà Hồng, thực ra bà ấy không hề tiêu một đồng nào. Trước khi mất, bà ấy có lập di chúc để lại toàn bộ tài sản cho anh, nhưng kèm theo một bức thư. Bà ấy viết rằng bà ấy rất kính trọng một cô gái quê có lòng tự trọng cao như em, và số tiền đó bà ấy lập thành một quỹ riêng, giao lại cho anh quản lý để làm việc thiện. Hôm nay, anh muốn dùng toàn bộ số tiền đó, cộng thêm một phần tài sản của anh, để xây dựng lại một mái ấm thật khang trang cho cụ Tám và sửa sang lại ngôi nhà này cho em. Em… đồng ý cho anh cơ hội được bù đắp chứ?

Mọi người xung quanh nghe thấy vậy liền đồng thanh hò reo, cổ vũ:

Đồng ý đi Thúy ơi! Thằng Nam nó quay đầu là bờ rồi! Hai đứa xứng đôi vừa lứa thế này, bỏ lỡ mười năm là quá đủ rồi!

Thúy cúi đầu, giọt nước mắt hạnh phúc rơi xuống tà áo may dở. Cô biết, khoảng thời gian mười năm thanh xuân đã qua không thể lấy lại, nhưng những gì hai người nhận lại ngày hôm nay là vô giá. Đó là sự thấu hiểu, là lòng vị tha và tình yêu đã được thử thách qua giông bão cuộc đời.

Cô ngước lên, nhìn Nam bằng ánh mắt ngập tràn niềm tin:

Tiền bạc không quan trọng đâu anh. Chỉ cần từ nay về sau, chúng ta cùng nhau sống thật tốt, giúp đỡ được nhiều người hơn, như vậy là em mãn nguyện rồi.

Dưới giàn hoa thiên lý xanh mát, tiếng máy may lại rộn ràng vang lên hòa cùng tiếng đục đẽo gỗ của Nam bên hiên nhà. Câu chuyện về gã trai "phụ tình" năm xưa giờ đã trở thành một bài học đẹp về lòng hiếu thảo, sự tự trọng và tình yêu chung thủy, thầm lặng của người dân nơi đây. Sau cơn mưa trời lại sáng, và tình người, một khi được gieo mầm từ sự chân thành, sẽ luôn nở ra những đóa hoa thơm ngát cho đời.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.