CHƯƠNG 1: KHÔNG GIAN BẤT NGỜ VÀ NHỮNG ÁNH MẮT NGHI NGẠI
Nắng chiều muộn hắt những vệt dài qua khung cửa sổ căn nhà nhỏ nằm sâu trong con ngõ yên bình. Hương trà lài thơm dịu tỏa ra từ chiếc ấm gốm tử sa mộc mạc, hòa cùng tiếng lật sách sột soạt nhẹ nhàng. Bảy năm qua, kể từ ngày cuộc hôn nhân đầu tiên đổ vỡ, cuộc sống của tôi trôi qua êm đềm như một mặt hồ không gợn sóng. Tôi chọn cách ở vậy, dành trọn vẹn thời gian để chăm sóc bản thân, cống hiến cho công việc thiết kế và tận hưởng sự tự do thanh thản. Đối với tôi, ly hôn không phải là dấu chấm hết, mà là một khởi đầu mới để tôi tìm lại chính bản thân mình.
Thế nhưng, buổi chiều cuối tuần tĩnh lặng ấy bỗng chốc bị phá vỡ bởi tiếng chuông cửa dồn dập. Tôi đặt ly trà xuống, thầm nghĩ giờ này làm gì có lịch giao hàng hay hẹn với ai. Khi cánh cửa gỗ vừa mở ra, tôi không khỏi sững sờ trước hai gương mặt quen thuộc đang đứng bên ngoài. Là Thành – chồng cũ của tôi – và Thúy, người vợ mới của anh ta.
Thành ăn vận một bộ vest bóng bẩy, tay đeo chiếc đồng hồ mạ vàng lấp lánh, cố tình đứng thẳng lưng để lộ vẻ bệ vệ. Kế bên anh, Thúy diện chiếc đầm đỏ rực rỡ, tay xách chiếc túi hàng hiệu đời mới nhất, gương mặt trang điểm đậm đà nhưng nụ cười lại đầy vẻ gượng gạo và xa cách. Vừa nhìn thấy tôi trong bộ quần áo lụa mặc nhà đơn giản, Thúy đã khẽ che miệng cười, ánh mắt lướt từ đầu đến chân tôi như một món hàng cần định giá. Thành hắng giọng, tông giọng cao ngạo vang lên phá tan không gian yên tĩnh của con ngõ:
"Chào cô. Lâu ngày không gặp. Hôm nay hai vợ chồng tôi đi ngang qua khu này, nghe người ta bảo cô vẫn sống ở đây nên ghé qua thăm chút. Tiện thể... gửi cô cái thiệp mời tân gia nhà mới của tụi tôi, biệt thự ba tầng ở khu đô thị cao cấp đấy!"
Thúy tiếp lời, giọng điệu ngọt xớt nhưng đầy ẩn ý mỉa mai:
"Ôi, chị vẫn ở cái ngõ sâu hun hút này à? Bảy năm rồi mà chị chẳng thay đổi gì cả, vẫn giản dị... đến tội nghiệp thế này. Phụ nữ ấy mà, không có người đàn ông bên cạnh chăm lo thì đúng là héo úa, lầm lũi quá. Chị xem, anh Thành chăm tôi chu đáo lắm, mua nhà mua xe chẳng tiếc thứ gì. Chị cũng phải ráng kiếm ai đó mà nương tựa đi chứ, cứ thui thủi một mình thế này người ngoài nhìn vào lại tưởng anh Thành tệ bạc, ly hôn xong để vợ cũ chịu khổ."
Những lời nói sắc mỏng như dao lam ấy cố tình chạm vào lòng tự ái của một người phụ nữ độc thân. Họ đến đây không phải để thăm hỏi, mà là để thỏa mãn lòng hiếu thắng, để chứng minh rằng sau khi rời bỏ tôi, họ đang có một cuộc sống vương giả, còn tôi thì vẫn giậm chân tại chỗ trong sự nghèo nàn và cô độc.
Tôi nhìn hai người họ, lòng không một chút gợn sóng hay giận dữ. Bảy năm qua đã rèn luyện cho tôi một tinh thần vững chãi. Tôi mỉm cười nhẹ nhàng, nghiêng người bước sang một bên, lịch sự lên tiếng:
"Khách đến nhà không thể đứng ngoài cửa. Mời hai vị vào trong uống chén trà."
Thành và Thúy liếc nhau đầy đắc thắng. Họ tự tin bước qua bậc cửa, chuẩn bị sẵn tâm lý để chứng kiến một không gian sống chật hẹp, bừa bộn hay cũ kỹ của một người phụ nữ "bị bỏ rơi". Thế nhưng, ngay khi vừa đặt chân vào bên trong sảnh chính, nụ cười mỉa mai trên môi cả hai bỗng chốc đông cứng lại.
Trước mắt họ không phải là một căn nhà ống ẩm thấp, tối tăm.
Thay vào đó là một không gian mở khoáng đạt, tràn ngập ánh sáng tự nhiên và mang đậm hơi thở nghệ thuật đương đại. Toàn bộ tầng một được thiết kế theo phong cách tối giản nhưng vô cùng tinh tế, với những mảng tường màu xi măng mài thời thượng, kết hợp cùng nội thất gỗ tự nhiên cao cấp. Những bức tranh phong cảnh khổ lớn treo dọc lối đi đều là tác phẩm có chữ ký của những họa sĩ danh tiếng. Ở góc phòng khách, một bộ sofa bằng da thật màu nâu trầm sang trọng nằm cạnh chiếc lò sưởi trang trí hiện đại. Điều khiến Thành và Thúy sững sờ nhất chính là bức tường kính lớn nhìn thẳng ra khoảng sân vườn phía sau – nơi có một hồ cá koi trong vắt, những khóm trúc quân tử xanh mướt và chiếc bàn đá nhỏ nhắn đặt dưới tán cây lộc vừng đang nở hoa đỏ rực.
Căn nhà tuy nằm trong ngõ nhưng diện tích thực tế lại rộng lớn đến bất ngờ, bởi tôi đã âm thầm mua lại hai mảnh đất trống bên cạnh từ ba năm trước để cải tạo thành một không gian sống, kết hợp văn phòng làm việc lý tưởng cho riêng mình.
Thúy đứng chôn chân tại chỗ, chiếc túi hiệu đắt tiền trên tay bỗng trở nên lạc lõng giữa không gian đầy gu thẩm mỹ này. Cô ta lắp bắp, ánh mắt láo liên nhìn quanh:
"Đây... đây thực sự là nhà của chị sao? Có khi nào chị thuê lại để làm văn phòng rồi nhận vơ không đấy?"
Thành cũng không giấu nổi vẻ bàng hoàng. Anh ta vuốt lại cổ áo vest, cố lấy lại sự tự tin nhưng giọng nói đã run rẩy thấy rõ:
"Hương… cô làm công việc thiết kế tự do mà lại sở hữu được một cơ ngơi thế này sao? Bảy năm qua, cô đã làm những gì?"
Tôi nhẹ nhàng khép cánh cửa gỗ lại, bước đến bàn trà và rót hai chén trà lài còn nóng hổi, khói tỏa hương thơm ngát. Tôi mỉm cười, giọng điệu vẫn từ tốn như đối đãi với những vị khách bình thường:
"Mời hai người ngồi. Nhà tôi tự tay lên ý tưởng và giám sát thi công. Nhỏ nhắn, đủ dùng cho một mình tôi thôi. Các vị chớ bận tâm."
Thúy khẽ ngồi xuống mép ghế sofa, dường như sợ sự thô lỗ của mình sẽ làm hỏng vẻ thanh lịch của căn phòng. Nhưng bản tính hiếu thắng của cô ta không dễ dàng đầu hàng. Cô ta liếc nhìn bộ ấm trà gốm tử sa, rồi lại nhìn ra hồ cá koi, cố tìm một lý do để bào chữa cho sự thèm thuồng trong lòng:
"À, chắc là chị may mắn trúng được dự án lớn nào đó thôi đúng không? Hoặc là... có ai đó đứng sau giúp đỡ? Chứ một người phụ nữ đơn thân, không có chỗ dựa, làm sao tự tay gầy dựng được thế này. Như tôi đây này, anh Thành lo cho từ cái móng tay, tôi chẳng phải động vào việc gì nặng nhọc cả."
Thành nghe vợ mới nói vậy, như tìm được chiếc phao cứu sinh cho lòng tự trọng đang bị tổn thương, liền hắng giọng hùa theo:
"Đúng đó Hương. Phụ nữ giỏi giang đến mấy cũng cần một bờ vai. Cô sống thế này nhìn thì đẹp đẽ, nhưng những lúc ốm đau bệnh tật, hay lúc trái gió trở trời, không có người đàn ông gánh vác thì cũng chỉ là vỏ bọc hào nhoáng bên ngoài mà thôi. Tôi nói thật lòng, với tư cách là người cũ."
Tôi nhìn Thành, người đàn ông tôi từng thanh xuân gắn bó, giờ đây sao mà nhỏ nhen và hạn hẹp đến thế. Tôi không giải thích, cũng không tranh luận. Đối với tôi, việc đôi co với những người không cùng tầng nhận thức chỉ làm lãng phí thời gian quý báu.
"Cảm ơn lời khuyên của hai vị. Mỗi người có một định nghĩa riêng về hạnh phúc. Với tôi, sự tự do và tự chủ tài chính chính là chỗ dựa vững chắc nhất. Trà sắp nguội rồi, mời anh chị dùng."
Đúng lúc bầu không khí đang rơi vào trạng thái gượng gạo đến đỉnh điểm, chiếc điện thoại đặt trên bàn của tôi bỗng rung lên liên tục. Màn hình hiển thị tin nhắn từ một số máy lạ, kèm theo những dòng chữ khẩn thiết: "Chị Hương ơi, em xin lỗi vì đã làm phiền chị giờ này. Nhưng em thực sự đang gặp bế tắc lớn với công trình của anh Lâm. Em không biết phải bấu víu vào ai nữa..."
Tôi nhíu mày nhìn dòng tin nhắn. Đó là Minh, một kiến trúc sư trẻ mới ra trường mà tôi từng tình cờ gặp và hướng dẫn trong một hội thảo ngành thiết kế nửa năm trước. Cậu thiếu niên này rất có tài nhưng hoàn cảnh gia đình khó khăn, luôn tự ti và nhút nhát.
Chưa kịp để tôi suy nghĩ, chuông điện thoại lại vang lên. Lần này là cuộc gọi từ Lâm – một khách hàng lớn, cũng là một đối tác vô cùng khó tính mà tôi từng làm việc cùng. Tôi nhấn nút nghe, bật loa ngoài vì tay còn đang dở lau chiếc tách trà:
"Alo, tôi nghe đây anh Lâm."
Giọng nói bên kia đầu dây đầy vẻ giận dữ và gấp gáp:
"Hương à! Cái cậu Minh mà cô giới thiệu cho tôi ấy, cậu ta vừa làm hỏng toàn bộ bản vẽ thiết kế kết cấu của khu sảnh chính rồi! Sáng mai bên phía đối tác nước ngoài sẽ đến nghiệm thu để ký hợp đồng xây dựng. Bây giờ sai một ly đi một dặm, toàn bộ tiến độ của tôi sẽ bị chậm lại, thiệt hại không thể đong đếm được! Cậu ta đang khóc lóc ở văn phòng tôi đây. Nếu đêm nay không sửa xong bản vẽ này, tôi sẽ hủy toàn bộ hợp đồng và kiện cậu ta ra tòa vì tội vi phạm hợp đồng!"
Tiếng quát tháo trong điện thoại vang vọng khắp phòng khách tĩnh lặng. Thành và Thúy nghe thấy thế, ánh mắt liền lóe lên sự tò mò và cả chút hả hê. Thúy khẽ nhếch môi, thì thầm vào tai Thành: "Đấy, em bảo mà, công việc của chị ta cũng đầy rủi ro, sắp có chuyện lớn rồi kìa."
Tôi giữ bình tĩnh, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng đanh thép:
"Anh Lâm, anh bớt giận. Minh là người do tôi bảo lãnh. Tôi hiểu năng lực của cậu ấy, chắc chắn có sự cố ngoài ý muốn ở đây. Anh cho tôi ba mươi phút, tôi sẽ có mặt tại văn phòng của anh để trực tiếp kiểm tra và giải quyết."
"Được! Tôi nể mặt cô, tôi chờ đúng ba mươi phút. Sau ba mươi phút cô không đến, tôi sẽ làm việc theo đúng quy trình pháp lý!" – Đầu dây bên kia cúp máy rụp một tiếng.
Tôi đứng bật dậy, ánh mắt chứa đựng sự kiên định. Tôi quay sang nhìn Thành và Thúy, cúi đầu nhẹ nhàng:
"Xin lỗi hai vị, tôi có việc đột xuất phải đi ngay. Chuyện trà nước hôm nay đành hẹn dịp khác. Chúc mừng tân gia của hai người trước nhé."
Nói rồi, tôi nhanh chóng bước lên lầu thay bộ đồ công sở lịch sự, cầm theo chiếc laptop và túi xách rồi trở xuống. Thành và Thúy lúc này cũng đứng dậy, vẻ mặt nửa tiếc nuối vì chưa kịp khoe khoang hết chiếc thiệp mời, nửa tò mò muốn xem tôi sẽ thảm hại thế nào khi giải quyết rắc rối.
"Ơ kìa Hương, có cần anh lấy xe chở cô đi không? Đi taxi giờ này tắc đường lắm, xe của anh đi đường lớn cho nhanh." – Thành cố tình khoe chiếc chìa khóa xe hơi có logo sang trọng.
"Không cần đâu, cảm ơn anh." – Tôi mỉm cười từ chối, dắt chiếc xe máy tay ga nhỏ gọn ra cửa. Đối với tôi, sự nhanh nhẹn và chủ động của chiếc xe máy trong những con ngõ nhỏ lúc giờ cao điểm luôn là lựa chọn tối ưu.
Khi cánh cửa nhà khép lại, tôi lao vào màn đêm bắt đầu buông xuống, lòng thầm lo lắng cho cậu học trò nhỏ của mình. Một trận bão lớn đang chờ đợi tôi phía trước, và tôi biết, đây không chỉ là việc cứu một bản thiết kế, mà là cứu cả tương lai của một con người.
CHƯƠNG 2: BÃO TỐ GIỮA ĐÊM VÀ SỰ GIÚP ĐỠ THẦM LẶNG
Văn phòng của anh Lâm nằm trên tầng 15 của một tòa nhà trung tâm. Khi tôi bước vào, không khí bên trong ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Bản thiết kế khổ lớn trải dài trên bàn họp, xung quanh là ba bốn nhân viên kỳ cựu đang vò đầu bứt tai. Ở góc phòng, Minh đang ngồi sụp dưới đất, hai tay ôm đầu, những giọt nước mắt bất lực lăn dài trên khuôn mặt hốc hác.
Thấy tôi xuất hiện, Minh như người đuối nước vớ được cọc, cậu nhào đến, giọng run lên bần bật:
"Chị Hương... em xin lỗi... em không cố ý. Mẹ em dưới quê đột ngột đổ bệnh nặng, chiều nay em vừa làm vừa nghe điện thoại của bệnh viện nên đã nhập sai toàn bộ thông số chịu lực của cột chính. Em đã cố sửa nhưng càng sửa càng rối, thời gian không còn kịp nữa rồi... Em hại anh Lâm, hại cả công ty rồi..."
Tôi nhìn chàng trai trẻ đang hoảng loạn, lòng trào dâng một sự cảm thông sâu sắc. Tôi nhớ về những ngày đầu tiên mình bước chân vào nghề, cũng từng có lúc phạm sai lầm, cũng từng run sợ trước những áp lực kinh hoàng của cuộc sống. Nếu ngày ấy không có một người tiền bối đi trước dang tay nâng đỡ, có lẽ đã không có một nhà thiết kế Hương bản lĩnh của ngày hôm nay.
Tôi đặt tay lên vai Minh, truyền cho cậu một chút hơi ấm và sự vững tin:
"Minh, bình tĩnh lại. Mẹ em ở quê hiện tại thế nào rồi?"
"Dạ... các bác sĩ đã tận tình chăm sóc, hiện tại bà đã qua cơn nguy kịch và đang nằm theo dõi ạ. Nhưng tâm trí em lúc đó hoảng loạn quá..." – Minh nghẹn ngào.
"Tốt rồi, người không sao là còn tất cả. Bây giờ, em đứng dậy, rửa mặt cho tỉnh táo. Chuyện ở đây, có chị lo." – Tôi nói, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng mang một sức mạnh khiến Minh lập tức nín khóc, gật đầu lia lịa.
Tôi bước đến bàn họp, anh Lâm lúc này sắc mặt vẫn vô cùng hầm hố, đi qua đi lại:
"Hương, cô xem đi! Toàn bộ hệ thống cột chịu lực bị lệch tâm, nếu cứ thế này mà đưa cho đối tác nước ngoài, họ sẽ đánh giá năng lực của chúng ta là con số không! Đêm nay là hạn chót rồi!"
Tôi ngồi xuống chiếc ghế chủ tọa, mở chiếc laptop của mình ra, cắm cổng kết nối vào màn hình lớn của phòng họp. Ánh sáng từ màn hình hắt lên khuôn mặt nghiêm túc của tôi.
"Anh Lâm, mắng mỏ hay quy trách nhiệm lúc này không giải quyết được vấn đề. Chúng ta còn đúng 8 tiếng trước khi trời sáng. Hãy để tôi rà soát lại từ đầu."
Tôi bắt đầu bấm máy. Những ngón tay tôi lướt trên bàn phím nhanh thoăn thoắt. Tôi mở file gốc của dự án, bắt đầu bóc tách từng lớp bản vẽ, kiểm tra lại các thông số kỹ thuật. Sự tập trung cao độ khiến tôi quên đi thời gian, quên đi cả sự mệt mỏi sau một ngày dài.
Trong khi tôi đang quay cuồng với các con số, thì ở bên ngoài hành lang tòa nhà, Thành và Thúy thực ra vẫn chưa về. Bản tính tò mò đã thôi thúc họ đi theo tôi đến đây. Họ đứng ngoài cửa kính, nhìn vào trong phòng họp. Thúy khoanh tay, bĩu môi:
"Anh xem, chị ta tự rước họa vào thân. Chuyện của người khác mà cũng ôm vào lòng. Phen này mà không sửa được, mất uy tín với khách hàng lớn như ông Lâm thì cái sự nghiệp thiết kế của chị ta coi như sụp đổ."
Thành không nói gì, ánh mắt anh ta chăm chú nhìn vào bóng dáng tôi đang còng lưng bên bàn máy tính. Đã lâu lắm rồi anh ta không nhìn thấy vẻ mặt này của tôi – vẻ mặt của một người phụ nữ khi làm việc vô cùng quyến rũ, kiên định và đầy năng lượng. Anh ta chợt nhận ra, bảy năm qua, trong khi anh ta mải mê chạy theo những giá trị vật chất phù phiếm và một người vợ chỉ biết tiêu tiền, thì tôi đã tự xây dựng cho mình một thế giới nội tâm vô cùng phong phú và vững chãi. Một cảm giác tiếc nuối mơ hồ chợt dâng lên trong lòng người đàn ông ấy.
Thời gian trôi qua, kim đồng hồ đã chỉ 2 giờ sáng. Bản vẽ vẫn còn một mảng lớn chưa thể đồng bộ vì cấu trúc quá phức tạp. Tôi bắt đầu cảm thấy hoa mắt, đầu óc căng như dây đàn. Minh lúc này đã lấy lại bình tĩnh, cậu ấy ngồi bên cạnh, cố gắng hỗ trợ tôi những phần việc vặt nhưng năng lực của một người mới khiến cậu ấy không thể giúp giải quyết lõi của vấn đề.
Đúng lúc tôi tưởng chừng như mình sắp kiệt sức, cửa phòng họp bỗng mở ra. Một người đàn ông trung niên bước vào, trên tay xách theo một vài túi đồ ăn đêm và những hộp cà phê nóng hổi. Đó là chú Nghĩa – một kiến trúc sư lão thành, người chú, người thầy lớn trong ngành mà tôi luôn kính trọng. Chú cũng chính là người chủ trì văn phòng thiết kế nơi Minh đang làm việc.
"Để chú phụ một tay nào." – Giọng chú Nghĩa trầm ấm vang lên.
Tôi mừng rỡ đứng dậy:
"Chú Nghĩa! Sao chú lại biết mà đến đây giờ này ạ?"
Chú Nghĩa mỉm cười, đặt túi đồ ăn xuống bàn, vỗ vai tôi:
"Thằng Minh nó nhắn tin cho chú từ lúc tối, nó ăn năn lắm. Chú biết tính con, nghe chuyện chắc chắn sẽ chạy đến đây gánh vác thay nó. Một mình con làm sao xuể với khối lượng công việc khổng lồ này. Chú già rồi nhưng mấy cái thông số kết cấu này thì vẫn còn nhạy bén lắm."
Nhìn mái tóc đã điểm bạc của chú Nghĩa và nụ cười hiền hậu của chú, lòng tôi dâng lên một dòng nước ấm áp. Giữa dòng đời tấp nập, đua chen, những tình cảm đồng nghiệp, tình thầy trò thầm lặng và chân thành này chính là thứ ánh sáng lấp lánh nhất.
Chú Nghĩa không nề hà tuổi tác, đeo kính lão vào và ngồi xuống cạnh tôi. Hai chú cháu, một già một trẻ, bắt đầu phối hợp nhịp nhàng. Chú Nghĩa dùng kinh nghiệm thực chiến phong phú của mình để định hướng, còn tôi dùng tư duy hiện đại và sự nhanh nhạy với công nghệ để thực thi. Minh đứng bên cạnh, chăm chú quan sát, học hỏi từng đường đi nước bước của hai người tiền bối với sự biết ơn vô hạn.
Bên ngoài cửa kính, Thành và Thúy đã rời đi từ lúc nào vì không chịu nổi sự mệt mỏi của đêm muộn. Họ không thể hiểu được, sức mạnh của sự đoàn kết và lòng tốt không vụ lợi có thể tạo nên những điều kỳ diệu như thế nào.
CHƯƠNG 3: ÁNH BÌNH MINH VÀ BÀI HỌC VỀ GIÁ TRỊ ĐÍCH THỰC
Tiếng chim hót líu lo bên ngoài cửa sổ báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu. Những tia nắng đầu tiên của buổi bình minh xuyên qua lớp cửa kính, rọi vào phòng họp.
Cạch!
Tôi nhấn nút lưu bản vẽ cuối cùng, xuất ra định dạng PDF chuẩn để gửi vào hòm thư điện tử của anh Lâm và đối tác nước ngoài. Đúng 6 giờ sáng. Toàn bộ hệ thống bản vẽ đã được sửa đổi hoàn hảo, thậm chí nhờ sự cố vấn của chú Nghĩa, kết cấu mới còn tối ưu chi phí và không gian hơn cả bản vẽ ban đầu.
Anh Lâm bước vào phòng họp, trên tay là tách cà phê. Nhìn thấy ba con người mắt thâm quầng nhưng nụ cười rạng rỡ trên môi, anh vội vàng mở máy tính lên kiểm tra. Sau vài phút chăm chú xem xét, nét mặt nghiêm nghị của người đàn ông trung niên giãn ra, thay vào đó là một sự thán phục hiện rõ.
Anh Lâm đứng bật dậy, chủ động bước đến bắt tay chú Nghĩa và tôi:
"Tuyệt vời! Quá tuyệt vời! Chú Nghĩa, Hương... hai người đúng là những vị cứu tinh của tôi. Bản vẽ này còn tốt hơn những gì tôi kỳ vọng. Tôi thực sự xin lỗi vì sự nóng nảy tối qua."
Tôi mỉm cười, lắc đầu:
"Không sao đâu anh Lâm, áp lực công việc ai cũng có lúc như vậy. Nhưng người anh cần cảm ơn và ghi nhận thực sự là Minh."
Tôi quay sang nhìn Minh đang đứng khép nép:
"Cậu ấy đã thức trắng đêm cùng chúng tôi, không hề trốn tránh trách nhiệm. Sai lầm lần này là do hoàn cảnh gia đình đột xuất. Minh là một người có tài và có tâm với nghề, tôi hy vọng anh Lâm vẫn sẽ tiếp tục trao cho cậu ấy cơ hội."
Anh Lâm nhìn Minh, thở dài một tiếng rồi bước đến vỗ mạnh vào vai chàng trai trẻ:
"Được rồi, cậu có những người tiền bối tuyệt vời như vậy bảo lãnh, tôi không có lý do gì để hẹp hòi. Sau dự án này, cậu lo thu xếp về quê thăm mẹ đi, tôi duyệt cho nghỉ phép một tuần. Nhưng sau đó trở lại phải làm việc gấp đôi để chuộc lỗi đấy nhé!"
Minh nghe vậy, nước mắt lại chực trào ra, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự hạnh phúc và lòng biết ơn. Cậu cúi đầu thật thấp:
"Em cảm ơn anh Lâm, cảm ơn chú Nghĩa, cảm ơn chị Hương... Ơn đức này suốt đời em không bao giờ quên."
Chú Nghĩa cười khà khà, thu dọn đồ đạc:
"Thôi, việc xong rồi, ai về nhà nấy nghỉ ngơi thôi. Hương, để chú chở con về, trông con phờ phạc lắm rồi."
"Dạ thôi, con tự đi xe máy về được ạ, con muốn hít thở không khí buổi sáng một chút cho tỉnh táo." – Tôi khước từ lời ý tốt của chú với nụ cười rạng rỡ.
Khi tôi dắt xe ra khỏi tòa nhà, thành phố đã bắt đầu nhộn nhịp. Tiếng loa phát thanh vang lên, tiếng những gánh hàng rong, tiếng xe cộ đi lại... tất cả tạo nên một thanh âm cuộc sống đầy sống động. Tôi chạy xe thong thả qua các con phố, lòng nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Đêm qua tuy mệt mỏi, nhưng trong lòng tôi lại tràn ngập một cảm giác viên mãn. Giúp đỡ một người trẻ giữ được ước mơ, giữ được tương lai, đối với tôi đó chính là giá trị sống đích thực mà không có bất kỳ khoản thù lao nào có thể sánh bằng.
Về đến nhà, tôi vừa mở cổng thì thấy một bóng người đang đứng đợi sẵn. Là Thành. Anh ta đứng một mình, không có Thúy đi cùng, bộ vest bóng bẩy hôm qua đã có chút nhàu nát, gương mặt lộ rõ sự mệt mỏi và cả sự suy tư.
Thấy tôi, Thành bước lại gần, giọng nói không còn chút cao ngạo nào của ngày hôm qua:
"Hương... cô về rồi à?"
Tôi hơi bất ngờ nhưng vẫn giữ thái độ lịch sự:
"Anh Thành? Anh đứng đây từ bao giờ? Có việc gì không anh?"
Thành cúi mặt, nhìn xuống mũi giày của mình, im lặng một lát rồi mới ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt tôi:
"Tôi... tôi đứng đây từ lúc 5 giờ sáng. Hôm qua sau khi rời khỏi chỗ cô, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Đêm qua tôi cũng không ngủ được. Tôi quay lại văn phòng ông Lâm và thấy cô cùng những người khác thắp đèn làm việc xuyên đêm. Nhìn thấy cô hết lòng giúp đỡ một đứa trẻ không quen biết, nhìn thấy sự kính trọng mà mọi người dành cho cô... tôi chợt nhận ra mình đã sai lầm và lố bịch đến mức nào."
Thành thở dài, giọng nói chùng xuống đầy ăn năn:
"Bảy năm qua, tôi luôn nghĩ rằng có tiền, có nhà lầu xe hơi, có một người vợ biết chưng diện đi bên cạnh là có tất cả, là có quyền nhìn xuống người khác. Hôm qua tôi dắt Thúy đến đây là để mỉa mai cô, để thỏa mãn sự ích kỷ của mình. Nhưng khi vào nhà cô, và đặc biệt là khi chứng kiến những gì cô làm đêm qua, tôi mới hiểu thế nào là một cuộc sống thực sự có giá trị. Cô không cần đại gia, không cần hào nhoáng, vì bản thân cô đã là một chỗ dựa vững chắc cho chính mình và cho người khác rồi. Tôi xin lỗi cô vì những lời nói xúc phạm hôm qua."
Tôi nhìn Thành, cảm nhận được sự chân thành hiếm hoi trong lời xin lỗi của anh ta. Mọi sự giận hờn, nếu có, trong tôi đã hoàn toàn tan biến. Tôi mỉm cười, một nụ cười bao dung của một người đã bước qua mọi giông bão:
"Anh Thành, tôi đã quên chuyện hôm qua rồi, anh cũng đừng để tâm nữa. Cuộc sống này mỗi người chọn một cách sống. Anh và Thúy có những giá trị mà hai người theo đuổi, tôi không phán xét. Chỉ mong anh hiểu rằng, hạnh phúc đích thực không nằm ở việc chúng ta sở hữu bao nhiêu thứ xa xỉ, mà nằm ở việc tâm hồn chúng ta có được bình yên và chúng ta giúp đỡ được gì cho cuộc đời này. Chúc hai người hạnh phúc trong ngôi nhà mới."
Thành nhìn tôi, gật đầu chậm rãi. Anh ta khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được một gánh nặng lớn trong lòng:
"Cảm ơn cô, Hương. Cô vẫn luôn là một người phụ nữ tuyệt vời. Tôi về đây."
Bóng Thành đi bộ ra đầu ngõ, khuất dần sau rặng hoa giấy. Tôi quay người bước vào nhà, khép cánh cổng gỗ lại.
Tôi đi dạo một vòng quanh hồ cá koi, cho lũ cá ăn, nhìn chúng tung tăng bơi lội dưới làn nước trong vắt. Nắng sớm chiếu rọi qua khóm trúc quân tử, đổ những bóng dài lên thảm cỏ xanh. Tôi thong thả pha một ấm trà lài mới, hương thơm dịu nhẹ lại một lần nữa lan tỏa khắp không gian.
Cuộc sống của tôi lại trở về với sự tĩnh lặng, êm đềm như nó vốn có. Nhưng tôi biết, sau đêm nay, thế giới của tôi đã rộng lớn hơn một chút, bởi vì dòng chảy của sự tử tế, lòng tốt và những giúp đỡ thầm lặng vẫn đang tiếp tục được lan tỏa, sưởi ấm cho những cuộc đời xung quanh.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.