Min menu

Pages

Sống cùng bố dượng 11 năm, lúc lâm chung ông nói có một đứa con trai, khi gặp mặt tôi sững sờ

CHƯƠNG 1: CUỘC GẶP GỠ TRÊN ĐỒI CHÈ VÀ BÍ MẬT CỦA SỰ IM LẶNG

Tiếng còi xe cấp cứu xa dần, trả lại cho căn nhà cấp bốn sự im ắng đến nghẹt thở. Trên chiếc giường gỗ cũ kỹ nằm ở góc phòng, hơi thở của ông Thành – bố dượng tôi – chỉ còn là những nhịp thoi thóp, yếu ớt. Tôi ngồi bên cạnh, nắm lấy bàn tay gầy guộc, chằng chịt những vết chai sần của ông.

Mười một năm trước, khi mẹ tôi đi bước nữa với ông Thành, tôi khi ấy là một cậu nhóc mười bốn tuổi nổi loạn và bất cần. Tôi nhìn người đàn ông ít nói, quanh năm gắn bó với xưởng cơ khí nhỏ bằng ánh mắt đầy phòng bị và định kiến của một đứa trẻ sợ bị san sẻ tình thương. Nhưng ông Thành không dùng những lời ngon tiếng ngọt để lấy lòng tôi. Ông chọn cách lặng lẽ đi bên cạnh cuộc đời tôi.

Là những đêm ông thức trắng sửa chiếc xe đạp hỏng cho tôi kịp đi học sáng mai. Là khi tôi đánh nhau ở trường, ông không mắng chửi mà lẳng lặng băng bó vết thương cho tôi, rồi nhận hết lỗi lầm về mình trước mặt thầy hiệu trưởng. Mẹ mất vì bạo bệnh năm tôi vào đại học, chính người bố dượng này đã thức khuya dậy sớm, nhận thêm đủ việc để gom góp từng đồng tiền học phí gửi lên thành phố cho tôi. Mười một năm trôi qua, từ lúc nào không hay, chữ “dượng” trong lòng tôi đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một tiếng “Bố” đầy kính trọng.

Thế nhưng, căn bệnh ung thư quái ác đã cướp đi sức khỏe của người đàn ông trụ cột ấy. Giờ đây, nhìn ông nằm đó, lòng tôi thắt lại. Ông Thành khẽ mở mắt, ánh nhìn đục mờ cố tìm kiếm gương mặt tôi. Ông thều thào, giọng nói đứt quãng nhưng vô cùng rõ ràng:
– Nam à… Bố không còn nhiều thời gian nữa. Có một chuyện… mười một năm qua bố luôn giấu con và mẹ…

Tôi ghé sát tai vào miệng ông, nước mắt đã chực trào:
– Bố, bố cứ nói đi, con đang nghe đây.

– Bố… thực ra bố còn một đứa con trai riêng. Nó tên là Quân. Ngày trước vì hoàn cảnh ngặt nghèo, bố không thể nuôi dưỡng nó, phải gửi cho một người quen ở quê xa… Nhiều năm qua, bố vẫn lén gửi một phần tiền lương để phụ giúp nuôi nó. Bố không dám nói với mẹ con vì sợ gia đình xáo trộn, sợ con nghĩ ngợi… Giờ bố sắp đi rồi, trong ngăn kéo tủ thờ có một cuốn sổ tiết kiệm nhỏ mười triệu đồng và địa chỉ của Quân. Con… con tìm nó, trao lại cho nó giúp bố… Bố xin lỗi vì đã ích kỷ…

Bàn tay ông đột ngột buông thõng. Trận nấc nghẹn ứ lại nơi cổ họng. Người bố dượng lam lũ của tôi đã ra đi mãi mãi, để lại một bí mật động trời và một khoảng trống mênh mông trong căn nhà.

Sau khi lo chu toàn hậu sự cho bố, tôi ngồi thẫn thờ trước cuốn sổ tiết kiệm cũ kỹ và một mảnh giấy ghi địa chỉ. Lòng tôi ngổn ngang trăm mối. Hóa ra mười một năm qua, số tiền ông chắt chiu từ những giọt mồ hôi trong xưởng cơ khí không chỉ dành cho tôi, mà còn chia sớt cho một đứa con trai khác. Sự ích kỷ ích kỷ trỗi dậy trong lòng, nhưng khi nhìn lên di ảnh của bố, nụ cười hiền hậu của ông như nhắc nhở tôi về đạo lý làm người. Bố đã nuôi tôi không một lời oán thán, đây là tâm nguyện cuối cùng của ông, tôi không thể quay lưng.

Theo địa chỉ trên giấy, tôi bắt chuyến xe khách ngược dòng về một vùng trung du bán sơn địa. Chuyến xe đò dằn xóc đưa tôi đi qua những dãy đồi trập trùng xanh mướt. Khi bánh xe dừng lại ở một ngã ba lộng gió, bác tài chỉ tay về phía con đường đất đỏ bao quanh bởi những nương chè:
– Cậu cứ đi hết con dốc kia, hỏi nhà cụ sáu Thạch nuôi thằng Quân "mồ côi" là ai cũng biết.



Tôi xách ba lô đi bộ trên con đường đất. Cái nắng hanh vàng của vùng trung du đổ xuống đôi vai, nhưng cái nóng trong lòng tôi còn âm ỉ hơn thế. Một cảm giác vừa tò mò, vừa có chút ghen tỵ vô cớ trỗi dậy. Quân là ai? Cậu ta có oán hận bố tôi không? Cậu ta có biết bố đã dành mười một năm tốt đẹp nhất để nuôi nấng một đứa con riêng của vợ là tôi?

Đến đầu một con dốc, tôi bắt gặp một bóng người đang lom khom vác những bao tải chè lớn từ trên đồi xuống chiếc xe lôi tự chế. Đó là một thanh niên trạc tuổi tôi, mặc chiếc áo sơ mi sờn cũ đẫm mồ hôi, nước da bánh mật rám nắng và dáng người vô cùng săn chắc. Cậu ấy bước đi thoăn thoắt, đôi bàn tay gân guốc thô ráp nắm chặt lấy dây đai bao tải. Khi cậu ấy quay mặt lại để quệt mồ hôi trên trán, tôi bỗng khựng lại, toàn thân sững sờ.

Khuôn mặt ấy, vầng trán cao rộng ấy và cả đôi mắt một mí hơi sâu kia... tất cả như được đúc từ một khuôn với người bố dượng vừa quá cố của tôi. Không cần phải hỏi thăm thêm nữa, dòng máu của bố đang chảy trong cơ thể người thanh niên này.

– Này anh bạn, anh tìm ai mà đứng ngơ người ra thế? – Người thanh niên lên tiếng trước, giọng nói trầm ấm và chân chất.

Tôi nuốt nước bọt, cố giữ cho giọng mình không run rẩy:
– Cho tôi hỏi... đây có phải là lối vào nhà cụ sáu Thạch không? Tôi muốn tìm người tên Quân.

Người thanh niên ngẩn ra một chút, rồi nở nụ cười hiền hậu, đặt bao chè xuống:
– Tôi chính là Quân đây. Anh từ thành phố về à? Tìm tôi có việc gì không?

Tôi nhìn Quân, lòng trào dâng một cảm xúc khó tả. Tôi lấy trong túi áo ra cuốn sổ tiết kiệm và mảnh giấy có chữ viết tay quen thuộc của bố, đưa về phía cậu ấy:
– Tôi là Nam. Tôi là... con của ông Thành. Bố tôi đã qua đời cách đây một tuần. Trước khi đi, ông bảo tôi mang cái này về cho cậu.

Nụ cười trên môi Quân vụt tắt. Đôi mắt cậu ấy mở to, bàng hoàng. Chiếc nón lá trên tay cậu rơi bịch xuống nền đất đỏ. Cậu đứng chôn chân tại chỗ, môi mấp máy:
– Anh nói sao? Bác... bác Thành mất rồi ư? Bác ấy bị bệnh nặng lắm sao?

Tôi nhíu mày trước cách xưng hô của Quân:
– Bác? Cậu gọi bố tôi là bác sao? Bố tôi nói cậu là con trai riêng của ông ấy mà?

Quân nhìn tôi, rồi nhìn cuốn sổ tiết kiệm mười triệu đồng trong tay tôi. Đôi mắt cậu đỏ hoe, nhưng tuyệt nhiên không có nét gì là tham lam hay bất ngờ về số tiền. Cậu thở dài một tiếng thật sâu, ngồi bệt xuống bệ đá ven đường, đôi bàn tay đan chặt vào nhau.

– Anh Nam... Anh ngồi xuống đi. Có lẽ anh đã hiểu lầm rồi. Tôi không phải là con ruột của bác Thành. Và bác ấy cũng không phải là bố dượng của tôi theo nghĩa đó.

Tôi ngơ ngác ngồi xuống bên cạnh Quân, gió từ đồi chè thổi qua làm mái tóc hai chúng tôi rối bời. Quân bắt đầu kể, giọng nghẹn ngào:
– Mười hai năm trước, bố mẹ ruột của tôi qua đời trong một vụ sạt lở đất ở vùng cao. Tôi trở thành đứa trẻ mồ côi, được cụ sáu Thạch – một người họ hàng xa nghèo khó – đem về nuôi. Lúc đó, bác Thành đang đi làm công trình cơ khí ở vùng này. Thấy hoàn cảnh của tôi quá ngặt nghèo, bữa đói bữa no, bác Thành đã chủ động nhận làm người đỡ đầu thầm lặng cho tôi. Bác hứa với cụ sáu là mỗi tháng sẽ trích một phần tiền lương gửi về để tôi được tiếp tục đi học.

Tôi trợn tròn mắt, tim đập liên hồi:
– Vậy tại sao trước lúc mất, bố tôi lại khẳng định cậu là con trai riêng của ông? Ông còn nói vì sợ gia đình xáo trộn nên mới giấu mẹ con tôi?

Quân quay sang nhìn tôi, ánh mắt chan chứa sự kính trọng và biết ơn vô hạn:
– Vì bác Thành biết anh là người rất tự trọng và nhạy cảm. Bác ấy hiểu rằng, nếu bác ấy nói thật là đem tiền nhà đi giúp đỡ một người dưng nước lã suốt mười một năm, anh có thể sẽ nảy sinh lòng oán hận hoặc cảm thấy bất công cho mẹ anh. Nhưng nếu bác ấy nhận tôi là "con trai riêng", đó sẽ là một "món nợ máu mủ" mà một người con hiếu thảo như anh chắc chắn sẽ thay cha gánh vác. Bác Thành muốn tôi nhận được số tiền cuối cùng này để đóng học phí học kỳ cuối đại học sư phạm của tôi dưới xuôi, nhưng bác lại không muốn anh giúp đỡ tôi với tư cách ban phát lòng thương hại. Bác muốn chúng ta gặp nhau như hai người anh em.

Lời Quân nói như một tia sét đánh ngang tai tôi. Tôi bàng hoàng nhìn di vật của bố trên tay. Hóa ra, sự "ích kỷ" mà bố tự nhận trước lúc lâm chung lại là một lời nói dối vĩ đại nhất, bao dung nhất để bảo vệ lòng tự trọng của tất cả mọi người. Bố không hề phản bội mẹ tôi, bố cũng không hề bất công với tôi. Ông chỉ là một người đàn ông quá đỗi lương thiện, muốn dùng chút hơi tàn cuối cùng để kết nối hai đứa trẻ mà ông hằng yêu thương.

CHƯƠNG 2: BÃO GIÔNG TRÊN MIỀN ĐẤT ĐỎ VÀ SỰ THỬ THÁCH CỦA LÒNG NGƯỜI

Tôi ở lại nhà cụ sáu Thạch một đêm. Căn nhà gỗ ba gian trống huơ trống hoác nhưng gọn gàng, ngăn nắp. Cụ sáu đã ngoài bẩy mươi, tai đã lãng nhưng khi nghe tôi là con của "chú Thành", cụ nắm chặt lấy tay tôi, nước mắt chực trào trên những nếp nhăn xô bệch:
– Thằng Thành nó tốt bụng quá cháu ơi. Nhờ có tiền nó gửi về mỗi tháng mà thằng Quân mới được đi học chữ, học làm người. Mấy tháng nay không thấy nó gửi tiền, thằng Quân phải xin bảo lưu một học kỳ để về đây hái chè thuê, kiếm tiền thuốc thang cho lão... Ai ngờ thằng Thành lại đi trước lão thế này...

Tôi ngồi bên mâm cơm đạm bạc chỉ có rau rừng và ít cá kho mặn, lòng nặng trĩu. Tôi nhìn Quân đang ân cần bón từng thìa cháo cho cụ sáu. Cậu ấy vừa trải qua nỗi đau mất đi người ân nhân lớn nhất cuộc đời, nhưng trên gương mặt vẫn hiện lên sự kiên cường, không một lời than vãn.

– Quân này, số tiền mười triệu này, cậu cầm lấy đi. Đây là di nguyện của bố tôi, cậu không được từ chối. – Tôi đẩy cuốn sổ tiết kiệm về phía Quân khi hai đứa ngồi ngoài hiên vắng.

Quân lắc đầu, đẩy trả lại:
– Anh Nam, tôi biết ơn bác Thành và anh nhiều lắm. Nhưng số tiền này anh hãy giữ lại để lo hương khói cho bác. Tôi lớn rồi, có tay có chân, tôi tự lo được. Học kỳ tới tôi sẽ đi làm thêm ở thành phố để tự đóng tiền học.

Tôi đang định thuyết phục Quân thì bỗng nhiên, bầu trời vùng trung du chuyển mây đen kịt. Gió rít lên từng hồi qua các khe núi, báo hiệu một trận bão lớn sắp đổ bộ. Người dân trong xóm bắt đầu hò hét gọi nhau chằng chống nhà cửa.

– Không xong rồi anh Nam ơi! Mái nhà của cụ sáu yếu lắm, trận bão này mà vào thì sập mất! – Quân hốt hoảng đứng bật dậy.

Tôi không kịp suy nghĩ nhiều, cởi phăng chiếc áo khoác ngoài:
– Để tôi giúp một tay! Cần làm gì cậu cứ bảo!

Đêm đó, trận bão đổ bộ với sức gió kinh hoàng. Mưa như trút nước xuống mái ngói âm dương cũ kỹ. Tôi và Quân phải dùng những cây tre già để chống đỡ các cột kèo chính trong nhà. Tiếng gió gầm rú bên ngoài như muốn nuốt chửng căn nhà nhỏ.

"Rắc!" – Một tiếng động lớn vang lên từ phía sau nhà. Gian bếp, nơi chứa toàn bộ số chè khô mà Quân vừa thu hoạch để chuẩn bị đem bán lấy tiền mua thuốc cho cụ sáu, đang có nguy cơ đổ sập vì một cây cổ thụ bên cạnh bị bật gốc, đè nặng lên phần mái bạt.

– Số chè đó là cả gia tài của cụ sáu! Không thể để hỏng được! – Quân hét lớn trong tiếng mưa giông, định lao ra ngoài.

– Nguy hiểm lắm Quân! Đừng ra! – Tôi nắm chặt tay cậu ấy kéo lại.

– Không được, anh Nam! Nếu mất chỗ chè đó, cụ sáu sẽ không có tiền chữa bệnh mùa đông này. Tôi phải cứu lấy nó! – Ánh mắt Quân kiên định, tràn đầy sự quyết tâm và tình yêu thương dành cho người ông không cùng huyết thống.

Nhìn thấy sự liều mình của Quân, trong lòng tôi bỗng bùng lên một ngọn lửa. Tôi nghĩ đến bố Thành, nghĩ đến việc ông đã từng lao vào xưởng cơ khí đang bốc cháy để cứu chiếc xe đạp của tôi ngày xưa. Lòng tốt không phải là thứ để cân đo đong đếm, nó là sự tiếp nối.

– Được rồi! Hai chúng ta cùng làm! – Tôi hét lớn, rồi cùng Quân lao ra giữa trời mưa bão.

Mưa quất rát mặt, bùn đất dưới chân nhão nhoét. Hai chúng tôi dùng hết sức bình sinh, bờ vai rướm m:áu vì khuân vác những bao chè khô nặng trĩu từ gian bếp xập xệ vào trong nhà chính. Mỗi bước đi là một sự thử thách cực hạn về thể xác, nhưng tinh thần của chúng tôi chưa bao giờ gắn kết đến thế. Tôi ngã, Quân đỡ. Quân trượt chân, tôi dùng bờ vai mình làm điểm tựa cho cậu ấy.

Khi bao chè cuối cùng được đưa vào nơi an toàn thì cũng là lúc gian bếp đổ sập hoàn toàn. Tôi và Quân nằm rạp xuống sàn nhà chính, thở dốc, người ướt sũng và đầy những vết trầy xước. Chúng tôi nhìn nhau, rồi bất giác bật cười vang giữa tiếng sấm chớp đùng đoàng ngoài kia. Trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng, khoảng cách giữa tôi và Quân đã hoàn toàn xóa nhòa. Chúng tôi không phải là những kẻ xa lạ, mà thực sự đã trở thành anh em từ sự đồng điệu của lòng trắc ẩn.

CHƯƠNG 3: ÁNH SÁNG NƠI CUỐI CON DỐC VÀ BÀI HỌC VỀ LÒNG BAO DUNG

Sáng hôm sau, bão tan. Bầu trời vùng trung du trở lại vẻ trong lành, khoáng đạt vốn có. Ánh nắng ban mai ấm áp chiếu rọi xuống đồi chè còn đọng những giọt sương sớm lung linh.

Tôi đứng trước hiên nhà, nhìn Quân đang thu dọn đống đổ nát của gian bếp cũ với nụ cười lạc quan trên môi. Tôi khẽ chạm vào vết bầm trên vai mình, cảm giác đau nhức vẫn còn nhưng trong lòng lại nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Tôi lấy cuốn sổ tiết kiệm mười triệu đồng ra một lần nữa, đi đến bên cạnh Quân.

– Quân này, nghe tôi nói hết đã. – Tôi chặn lời khi thấy cậu ấy định xua tay – Số tiền này không phải là sự bố thí, cũng không phải là tiền của bố tôi nữa. Tôi muốn dùng tư cách là một người anh trai để đầu tư cho em trai mình. Em phải đi học lại, phải tốt nghiệp đại học sư phạm. Chỉ có kiến thức mới giúp em thay đổi được số phận và chăm sóc tốt cho cụ sáu. Sau này đi làm có tiền, em trả lại cho anh cũng chưa muộn.

Quân nhìn tôi, đôi mắt một mí khẽ rung lên. Lần này, cậu không từ chối nữa. Cậu nhận lấy cuốn sổ bằng cả hai tay, cúi đầu thật thấp để giấu đi những giọt nước mắt xúc động:
– Anh Nam... Em cảm ơn anh. Cảm ơn bác Thành... Em hứa sẽ không làm mọi người thất vọng.

– Tốt lắm! Mà còn một việc nữa. – Tôi vỗ vai Quân, mỉm cười – Xưởng cơ khí của bố ở phố vẫn còn đó. Anh tính rồi, anh sẽ không bán nó đi. Anh sẽ thuê người quản lý, hoặc sau này khi em tốt nghiệp, nếu em muốn, chúng ta có thể cùng nhau phát triển nó thành một quỹ học bổng nhỏ mang tên bố: "Quỹ tấm lòng ông Thành", để giúp đỡ những đứa trẻ có hoàn cảnh giống như em ngày xưa. Em thấy thế nào?

Mắt Quân sáng lên, cậu ấy gật đầu lia lịa:
– Ý tưởng của anh tuyệt vời quá! Em tin là ở trên cao, bác Thành chắc chắn đang mỉm cười tự hào về anh.

Hai chúng tôi đứng bên nhau, phóng tầm mắt ra xa, nơi những nương chè xanh mướt đang vươn mình đón nắng mới sau cơn bão. Tôi nhận ra rằng, cuộc sống này không có sự bất công nào là mãi mãi nếu chúng ta biết đón nhận nó bằng một trái tim bao dung. Bố dượng tôi – một người đàn ông lam lũ, ít nói – đã để lại cho tôi một gia tài không phải là tiền bạc, mà là một bài học vô giá về tình người. Ông đã gieo một hạt giống thiện lành vào lòng đất, và giờ đây, hạt giống ấy đang nảy mầm, kết trái thành tình anh em thầm lặng nhưng bền chặt giữa tôi và Quân.

Tôi thu dọn hành lý để chuẩn bị bắt chuyến xe trưa về lại thành phố. Cụ sáu Thạch dúi vào tay tôi một gói chè ngon nhất do chính tay cụ sao:
– Cầm lấy về uống nước hả dạ nha con. Khá khen cho nhà thằng Thành có những đứa con ngoan.

Quân tiễn tôi ra tận ngã ba đường cái. Trước khi bước lên xe, tôi quay lại ôm chặt lấy cậu em trai mới của mình:
– Giữ gìn sức khỏe nhé, Quân. Có khó khăn gì cứ gọi cho anh. Cuối tháng anh lại về thăm em và cụ sáu.

– Anh cũng bảo trọng nhé, anh trai! – Quân vẫy tay chào tôi, nụ cười rạng rỡ dưới ánh nắng trưa.

Chuyến xe chuyển bánh, để lại làn bụi đỏ phía sau. Qua ô cửa kính, tôi nhìn bóng dáng kiên cường của Quân nhỏ dần rồi khuất sau con dốc. Tôi dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại và cảm nhận một dòng năng lượng ấm áp đang chảy tràn trong lồng ngực. Tôi biết, từ nay trở đi, hành trình cuộc đời tôi sẽ không còn đơn độc, bởi vì tôi đã có một người em, và trên hết, chúng tôi cùng chia sẻ một người Bố vĩ đại.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.