Min menu

Pages

Đón mẹ chồng lên trông cháu nghỉ hè, nàng dâu không ngờ rơi vào cảnh mệt mỏi

Chương 1: Khoảng lặng sau giông bão

Tiếng còi xe inh ỏi giữa cái nắng gay gắt của buổi trưa hè oi ả như càng làm tăng thêm cái nóng hầm hập trong lòng Mai. Vừa dắt chiếc xe máy vào sân, cô đã nghe tiếng khóc ngằn ngặt của bé Bin vọng ra từ phòng khách, kèm theo đó là tiếng dỗ dành bằng giọng miền Trung đặc sệt của bà nội. Mai khẽ thở dài, vuốt mồ hôi trên trán rồi vội vàng bước vào nhà. Kế hoạch đón mẹ chồng từ quê lên thành phố để trông cháu trong hai tháng hè, vừa để bà cháu gần gũi, vừa để vợ chồng cô bớt áp lực, bỗng chốc biến thành một chuỗi những ngày mệt mỏi mà cô không lường trước được.

Bà nội ngoài sáu mươi, cả đời quen với ruộng vườn, nếp sống ở quê vốn giản dị, có phần xuề xòa. Khi bước vào căn chung cư hiện đại của vợ chồng Mai, sự khác biệt về lối sống lập tức tạo nên những hố sâu ngăn cách. Mai là người ngăn nắp, nuôi con theo phương pháp khoa học. Cô quy định giờ giấc ăn ngủ của bé Bin rất nghiêm ngặt, đồ chơi của con phải được khử khuẩn, thức ăn phải cân đo đủ chất dinh dưỡng. Nhưng từ khi bà nội lên, mọi quy tắc đều bị đảo lộn.

Ngay chiều hôm đó, khi Mai vừa đi làm về, cô suýt ngất khi thấy bà đang nhai cơm rồi mớm cho cháu, một thói quen từ thời xưa mà khoa học ngày nay đã chứng minh là mất vệ sinh và dễ lây bệnh. Mai cố kìm chế, nhẹ nhàng giải thích: "Mẹ ơi, giờ không nên mớm cơm thế này đâu ạ, nhiều vi khuẩn lắm mẹ." Bà nội nghe xong, sầm mặt lại, đặt bát cơm xuống bàn cái cốp: "Ngày xưa tôi toàn nuôi bố thằng Bin bằng cách này, nó vẫn lớn tướng, khỏe mạnh đi làm nuôi cô đấy thôi. Thời nay các cô lắm chuyện!" Không khí trong nhà lập tức chùng xuống. Hùng, chồng Mai, đứng ở giữa chỉ biết gãi đầu gãi tai, bảo vợ thôi khắt khe quá, lại quay sang khuyên mẹ bớt giận.

Những ngày tiếp theo, sự mệt mỏi của Mai tăng dần theo cấp số nhân. Bà nội thương cháu, thấy Bin khóc là bế xốc nách lên đưa võng đưa nôi ầm ầm, trong khi Mai muốn rèn cho con tự lập. Đồ ăn dặm Mai nấu sẵn trong tủ lạnh, bà bảo "ăn đồ tủ lạnh không tốt" rồi tự ý ra chợ mua xương ống về hầm lấy nước nấu cháo cho cháu, mặc cho Mai giải thích nước hầm xương không có nhiều chất dinh dưỡng lại gây khó tiêu. Đỉnh điểm là việc tiết kiệm của bà. Bà tắt hết điều hòa trong nhà vì sợ "tốn điện và hại khí trời", thay vào đó là bật chiếc quạt máy cũ chạy vù vù. Kết quả là bé Bin nổi rôm sảy khắp người, quấy khóc cả đêm không ngủ, khiến cả Mai và Hùng đều phờ phạc vì mất ngủ và áp lực công việc ban ngày.

Căng thẳng lên đến đỉnh điểm vào một buổi tối cuối tuần. Mai đi làm về muộn, thấy phòng khách bừa bộn đồ chơi, Bin thì đang ho sù sụ vì bà cho ăn kem mút để dỗ cháu nín. Nhìn con trai đỏ gay vì sốt, nhìn căn nhà xáo trộn, bao nhiêu ức chế tích tụ bấy lâu trong Mai vỡ òa. Cô lớn tiếng với chồng trong bếp, vô tình để bà nội nghe thấy: "Em đón mẹ lên là để mẹ đỡ đần, chứ thế này em còn mệt hơn tự làm một mình. Cách nuôi cháu của mẹ lỗi thời quá rồi, cứ thế này con mình đổ bệnh mất thôi!"

Tiếng bát đĩa lách cách trong phòng khách bỗng im bặt.







Không gian trong căn bếp nhỏ như đông cứng lại sau câu nói của Mai. Hùng sững sờ nhìn vợ, rồi nhìn ra phía cửa bếp. Ánh đèn phòng khách hắt vào, đổ bóng dáng gầy gò, lòng khòm của bà nội lên bức tường. Bà đứng đó, tay vẫn cầm chiếc khăn lau bàn dở dang, đôi mắt đượm buồn nhìn vào khoảng không vô định.

"Kìa em... sao lại nói to thế..." - Hùng nói lí nhí, giọng đầy bất lực.

Mai cắn môi, biết mình lỡ lời nhưng sự mệt mỏi và xót con khiến cô không thể rút lại lời nói. Cô quay mặt đi, tránh ánh mắt của chồng. Bà nội từ từ đặt chiếc khăn xuống ghế, không nói một lời nào, lẳng lặng đi bộ về phía căn phòng ngủ nhỏ của mình và khẽ khép cửa lại. Đêm đó, căn nhà ngột ngạt đến đáng sợ. Chỉ có tiếng ho húng hắng của bé Bin và tiếng thở dài sườn sượt của hai vợ chồng.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu ngày chưa kịp len qua rèm cửa, Mai giật mình tỉnh giấc bởi một cảm giác trống trải. Thường ngày, giờ này dưới bếp đã có tiếng lạch cạch bà nấu nước, hầm cháo. Nhưng hôm nay, căn nhà im lìm kỳ lạ. Mai bật dậy, bước ra phòng khách. Sàn nhà sạch bóng, đồ chơi của Bin được xếp gọn gàng vào giỏ từ bao giờ. Trên bàn ăn, một tờ giấy gạch ngang vài dòng chữ nguệch ngoạc của bà để lại: "Mẹ về quê ít ngày có chút việc. Đồ ăn của cháu mẹ cất trong tủ, hương nhu mẹ hái ngoài ban công để sẵn ngoài rổ, sấy khô để tắm cho Bin đỡ rôm sảy. Bố mẹ giữ gìn sức khỏe."

Hùng bước ra, cầm tờ giấy từ tay vợ, mắt anh đỏ hoe:

Mẹ đi từ chuyến xe sớm rồi em ạ. Anh gọi điện nhưng mẹ bảo ở quê có giỗ họ, phải về gấp. Nhưng anh biết... mẹ tự ái và lòng tự trọng của người già bị tổn thương rồi.

Mai đứng lặng người. Nhìn chiếc rổ nhỏ đựng nắm lá hương nhu được rửa sạch sẽ, xếp ngay ngắn ngoài ban công, lòng cô chợt nhói lên một nhịp. Cô giận bà vì không khoa học, nhưng nhìn sự chu đáo thầm lặng này, cô tự hỏi mình có quá khắt khe?

Không có bà, cuộc sống của vợ chồng Mai lập tức rơi vào một vòng xoáy hỗn loạn mới. Dự án cuối năm ở công ty của Mai bước vào giai đoạn nước rút. Sếp giao thêm việc, đối tác hối thúc, Mai phải ôm máy tính từ cơ quan về tận nhà. Hùng cũng chẳng khá hơn, những chuyến công tác đột xuất khiến anh đi sớm về muộn. Bé Bin gửi ở lớp mẫu giáo tư thục, nhưng ngặt nỗi, thời tiết nắng mưa thất thường khiến thằng bé bị viêm phế quản, liên tục sốt cao.

Trưa thứ Ba, Mai đang ngập đầu trong đống báo cáo thì cô giáo mầm non gọi điện:

Chị Mai ơi, bé Bin lại sốt lên tới 39 độ rồi, cháu nôn trớ hết cả bữa trưa. Chị thu xếp đón cháu sớm giúp nhà trường với ạ!

Mồ hôi hột của Mai tuôn ra. Cô nhìn màn hình máy tính đầy số liệu, nhìn đồng hồ đã gần 12 giờ trưa. Hùng thì đang đi tỉnh không về kịp. Mai vội vàng xin phép sếp nghỉ nửa ngày trong sự ái ngại của đồng nghiệp. Cô lao xe ra đường giữa cái nắng như đổ lửa, đầu óc quay cuồng. Đón con về trong tình trạng thằng bé mệt lả, khóc ngằn ngặt bám chặt lấy mẹ, Mai vừa chạy xe vừa khóc. Về đến nhà, cô vừa phải ôm con, vừa phải vừa mở máy tính lên để giải quyết nốt phần việc dở dang vì đối tác đang dọa hủy hợp đồng.

"Mẹ ơi... Bin đau đầu... Bin nóng quá..." - Tiếng khóc ngằn ngặt của đứa trẻ ba tuổi như xé lòng.

Mai vừa bế con, vừa lóng ngóng pha thuốc hạ sốt, làm đổ cả lọ siro ra sàn nhà. Căn nhà lại rơi vào cảnh bừa bộn, xáo trộn y như cái đêm cô nổi cáu với bà nội. Ngước nhìn cuốn lịch treo tường, Mai chợt nhận ra, không có bàn tay vun vén của người già, tổ ấm hiện đại của cô mong manh và dễ vỡ biết bao trước giông bão cuộc đời.

Chương 2: Cao trào giữa cơn giông

Cơn sốt của bé Bin kéo dài sang ngày thứ ba mà chưa có dấu hiệu thuyên giảm. Giữa lúc Mai đang kiệt sức vì vừa thức đêm trông con, vừa lo hoàn thành tiến độ công việc, thì một vị "cứu tinh" xuất hiện. Đó là bác Hoa, người hàng xóm ở căn hộ đối diện. Bác Hoa là một giáo viên về hưu, tính tình đôn hậu, sống một mình vì con cái đều đi làm ăn xa.

Chiều hôm đó, nghe tiếng Bin khóc ngặt nghẽo qua khe cửa, bác Hoa gõ cửa bước vào. Nhìn thấy Mai phờ phạc, mắt thâm quầng, còn căn nhà thì ngổn ngang, bác liền đi tới, đỡ lấy bé Bin từ tay Mai:

Kìa Mai, cháu mệt lả đi rồi kìa. Để bác bế Bin cho. Cháu vào chợp mắt một lát hoặc tranh thủ làm việc đi. Bác nuôi ba đứa con trưởng thành rồi, bác có kinh nghiệm, đừng lo.

Mai nhìn bác Hoa bằng ánh mắt biết ơn vô hạn:

Bác ơi, cháu ngại quá... Phiền bác thế này...

Ôi dào, hàng xóm tắt lửa tối đèn có nhau, khách sáo làm gì. Cứ nghỉ ngơi đi cháu.

Có bác Hoa giúp, Mai như trút được gánh nặng ngàn cân. Bác Hoa không chỉ khéo léo dỗ dành Bin ăn từng thìa cháo, mà bác còn chỉ cho Mai những mẹo nhỏ dân gian rất hiệu quả. Bác lấy khăn ấm lau các bẹn, nách cho Bin, dùng lá hương nhu mà bà nội để lại đun nước tắm cho bé. Kỳ lạ thay, phương pháp của bác Hoa phối hợp với thuốc bác sĩ kê đơn đã giúp Bin hạ sốt nhanh chóng, các nốt rôm sảy trên người cũng lặn dần.

Trong lúc ngồi trông Bin ngủ, bác Hoa khẽ trò chuyện với Mai:

Mai này, bác thấy mấy hôm trước bà nội Bin có ở đây mà sao đột nhiên lại về quê thế cháu? Người già ở quê lên thành phố, họ lóng ngóng lắm, nhưng lòng thương con thương cháu thì không ai bằng đâu.

Mai cúi mặt, thở dài đầy hối lỗi:

Cháu lỡ lời làm bà giận bác ạ. Tại bà nuôi cháu không theo khoa học, cứ mớm cơm rồi hầm xương, tắt điều hòa... Cháu áp lực quá nên đã nói những lời nặng nề.

Bác Hoa mỉm cười hiền hậu, vỗ nhẹ vào vai Mai:

Cháu nói đúng, thời nay nuôi con phải khoa học. Nhưng người già họ không có điều kiện tiếp cận kiến thức như các cháu. Họ chỉ làm theo bản năng và tình thương tích lũy cả đời. Cháu biết không, hôm trước bác gặp bà nội Bin dưới sảnh chung cư. Bà cầm một quyển sổ nhỏ, nhờ bác chỉ cách đọc mấy cái chữ tiếng Anh trên hộp sữa của Bin. Bà bảo: "Tôi dốt chữ nghĩa hiện đại, sợ cho cháu ăn nhầm thì khổ thân nó, cô giáo chỉ giúp tôi với". Bà còn tỉ mẩn chép lại từng chữ đấy.

Lời bác Hoa như một tia sét đánh ngang tai Mai. Cô bàng hoàng:

Bà... bà nhờ bác xem hộ sữa sao ạ?

Ừ, bà thương hai vợ chồng cháu đi làm vất vả lắm. Bà còn khoe với bác là con dâu bà giỏi giang, sạch sẽ, nên bà luôn cố gắng làm theo ý cháu nhưng tính bà hay quên. Người già nhạy cảm lắm, đôi khi một lời nói vô tình của mình cũng làm họ đau lòng vì nghĩ mình trở thành gánh nặng cho con cái.

Mai nghe đến đây thì nước mắt đã nhạt nhòa. Cô chạy vội vào phòng, mở ngăn kéo tủ của bà nội ra. Đúng như lời bác Hoa nói, trong góc tủ có một cuốn sổ tay nhỏ ố vàng. Mai lật từng trang, những dòng chữ run rẩy của mẹ chồng hiện ra: "Bin thích ăn cháo cá hồi không hành. Mai dặn không được cho cháu ăn đồ tủ lạnh quá 2 ngày. Máy giặt bấm nút màu xanh rồi nút khởi động..." Ở trang cuối cùng, bà còn cẩn thận dán một tờ giấy ghi nhớ: "Phải học cách bật điều hòa 27 độ như con dâu dặn, không được tắt kẻo cháu nóng".

Hóa ra, mẹ chồng cô không hề bảo thủ. Bà đã và đang âm thầm học cách thay đổi, học cách hòa nhập với lối sống của cô, chỉ vì bà quá thương con, thương cháu. Vậy mà cô đã dùng những quy chuẩn khắt khe để phán xét và làm tổn thương tấm lòng bao la ấy. Sự hối hận trào dâng, bóp nghẹt trái tim Mai. Cô nhận ra mình đã quá ích kỷ khi chỉ biết đòi hỏi mà không chịu thấu hiểu cho đôi bàn tay thô ráp đã nuôi chồng cô khôn lớn.

Chương 3: Sức mạnh của sự thấu hiểu và yêu thương

Ngay tối hôm đó, khi Hùng vừa đi công tác về, Mai đã ôm lấy chồng và khóc nức nở. Cô kể cho anh nghe về cuốn sổ tay của mẹ và sự giúp đỡ thầm lặng của bác Hoa. Hùng lặng đi, anh ôm vợ vào lòng, giọng nghẹn ngào:

Anh cũng có lỗi, anh đứng ở giữa mà không biết cách làm cầu nối cho hai người phụ nữ anh yêu thương nhất. Mai này, ngày mai cuối tuần, vợ chồng mình đón mẹ lên lại nhé?

Mai gật đầu lia lịa, lau nước mắt:

Vâng, mình về quê đón mẹ lên anh nhé. Em sai rồi, em phải xin lỗi mẹ.

Sáng sớm hôm sau, chiếc xe máy của vợ chồng Mai bon bon trên con đường dẫn về miền quê thanh bình. Đi qua những cánh đồng lúa xanh ngát, lòng Mai hồi hộp và lo lắng khôn nguôi. Cô sợ mẹ vẫn còn giận, sợ khoảng cách giữa hai mẹ con không thể xóa nhòa.

Khi xe dừng trước ngôi nhà cấp bốn giản dị, Mai thấy bóng dáng quen thuộc của mẹ chồng đang ngồi bên hiên nhà, cặm cụi sàng sảy rổ đỗ xanh. Nhìn thấy các con và cháu nội bước vào gate, bà nội giật mình đứng phắt dậy. Bà lóng ngóng chùi đôi bàn tay dính đầy bụi phấn vào vạt áo, ánh mắt vừa mừng rỡ xen lẫn sự rụt rè, e ngại.

"Bố mẹ... thằng Bin... sao các con lại về giờ này? Bin đỡ sốt chưa con?" - Giọng bà run run, tràn đầy sự lo lắng, chẳng có một nét gì gọi là giận dỗi.

Bin vừa nhìn thấy bà đã dang rộng hai tay, lẫm chẫm chạy tới:

Bà nội ơi! Bin nhớ bà lắm! Bin hết đau rồi!

Bà nội ôm chầm lấy đứa cháu vào lòng, nước mắt bà trào ra. Mai bước tới, quỳ thụp xuống bên cạnh hai bà cháu, cô nắm lấy bàn tay gầy gò, nứt nẻ của mẹ chồng, nghẹn ngào nói:

Mẹ ơi... con xin lỗi mẹ. Hôm trước con áp lực công việc nên đã nói những lời không phải với mẹ. Con sai rồi mẹ ạ. Con nhìn thấy cuốn sổ mẹ viết rồi... Con xin lỗi vì đã không hiểu cho lòng mẹ.

Bà nội ngẩn người ra một chút, rồi bà cười hiền từ, giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên những nếp nhăn hằn sâu vết thời gian:

Ôi dào, cái con bé này, khéo vẽ chuyện. Mẹ có giận hờn gì các con đâu. Mẹ về quê là để lấy ít đỗ xanh ngon với mấy con gà đồi lên bồi bổ cho cả nhà đấy chứ. Mẹ biết mình già cả, lẩm cẩm, không biết nuôi dạy con theo kiểu chữ nghĩa như các con. Mẹ chỉ sợ làm vướng chân vướng tay các con thôi...

Hùng bước đến ôm lấy cả mẹ và vợ, căn nhà nhỏ tràn ngập tiếng cười và sự ấm áp.

Chiều hôm đó, bác Hoa ở thành phố bất ngờ nhận được cuộc điện thoại của Mai. Qua điện thoại, Mai khoe giọng rạng rỡ: "Bác Hoa ơi, chiều nay tụi cháu đón bà nội lên lại rồi ạ. Bà còn gửi biếu bác một rổ trứng gà quê và túi đỗ xanh đấy ạ. Cháu cảm ơn bác nhiều lắm!". Bác Hoa bên kia đầu dây cười giòn giã: "Thế thì tốt quá rồi, cả nhà hòa thuận là bác vui nhất. Mai mốt bà lên, bác với bà lại cùng đi chợ, cháu cứ yên tâm mà làm việc!". Những tình cảm hàng xóm láng giềng thầm lặng, sự vun vén của bác Hoa đã trở thành chiếc cầu nối tuyệt vời cho hạnh phúc gia đình Mai.

Trở lại căn chung cư vào ngày hôm sau, không khí gia đình hoàn toàn thay đổi. Mai không còn áp đặt những quy tắc cứng nhắc lên mẹ chồng nữa. Thay vào đó, mỗi tối, cô đều ngồi lại cùng bà, nhẹ nhàng hướng dẫn bà cách sử dụng các thiết bị thông minh một cách vui vẻ.

Mẹ ơi, cái nút này là để hẹn giờ điều hòa này mẹ. Mẹ cứ bấm thế này là đêm nó tự mát, không tốn điện đâu ạ.

Ờ, hóa ra dễ thế mà mẹ cứ sợ hỏng. Để mẹ nhớ.

Còn bà nội cũng đã thay đổi, bà không mớm cơm cho cháu nữa mà kiên nhẫn tập cho Bin tự xúc ăn dưới sự cổ vũ của cả nhà. Khi nấu cháo, bà học cách hỏi ý kiến Mai xem cho rau củ thế nào cho đủ chất. Sự dung hòa giữa kinh nghiệm truyền thống của người già và kiến thức khoa học của tuổi trẻ, dưới chất xúc tác là lòng vị tha, đã tạo nên một sợi dây gắn kết vô hình nhưng vô cùng bền chặt.

Bài học lớn nhất mà Mai nhận ra sau mùa hè năm ấy không nằm ở những trang sách nuôi con khoa học, mà nằm ở chính hai chữ "thấu hiểu". Yêu thương không chỉ là mang lại những điều tốt nhất theo ý mình, mà là học cách trân trọng và bao dung cho những khác biệt của nhau. Nhìn bà nội và bé Bin đang khúc khích cười đùa ngoài phòng khách dưới làn gió mát lành, Mai mỉm cười hạnh phúc. Cô biết rằng, sóng gió đã qua, và tổ ấm của cô giờ đây đã thực sự trọn vẹn, ngập tràn tình yêu thương và lòng hiếu thảo.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.