Min menu

Pages

Tôi bật khóc khi biết sự thật về 10 triệu tiền chu cấp nuôi con gửi đến mỗi tháng sau khi chồng cũ mất

CHƯƠNG 1: DẤU VẾT TỪ QUÁ KHỨ

Tiếng mưa đêm rả rích đập vào mái tôn ngôi nhà cấp bốn nghe ê chề và lạnh ngắt. Sương ngồi bên bàn học của bé Tít, lật giở từng trang sổ chi tiêu tháng này. Đã ba năm trôi qua kể từ ngày Thành – chồng cũ của cô – qua đời sau một tai nạn giao thông bất ngờ. Ngày họ ly hôn, Tít mới lên hai, Thành ra đi khi thằng bé vừa tròn lên năm. Suốt quãng thời gian sau ly hôn cho đến tận bây giờ, mỗi ngày mùng năm hàng tháng, tài khoản của Sương đều đặn nhận được khoản tiền mười triệu đồng với nội dung ngắn gọn: "Chu cấp nuôi con".

Khi Thành còn sống, Sương luôn nghĩ đó là trách nhiệm và lòng tự trọng của một người bố. Dù cuộc hôn nhân của họ tan vỡ do những bất đồng ngột ngạt trong cuộc sống thường nhật, Thành vẫn là một người đàn ông trách nhiệm. Nhưng điều khiến Sương ngỡ ngàng là ngay cả khi anh đã nằm sâu dưới lòng đất ba năm, khoản tiền mười triệu ấy vẫn chưa từng chậm trễ một ngày.

Ban đầu, Sương nghĩ đó là khoản tiền bảo hiểm hoặc tài sản thừa kế được ngân hàng tự động trích xuất. Cô từng dò hỏi gia đình chồng cũ, nhưng bố mẹ Thành vốn là những nhà giáo về hưu hiền lành, cuộc sống thanh bạch, và họ cũng khẳng định Thành không để lại di chúc hay khoản tích lũy lớn nào. Sự nghi ngờ ấy cứ lớn dần theo năm tháng, trở thành một dấu hỏi treo lơ lửng trong lòng cô. Sương không dám chi tiêu phung phí số tiền đó. Cô lập một tài khoản tiết kiệm riêng mang tên con, chỉ trích một phần nhỏ cho tiền học phí của Tít, phần còn lại cô đều giữ nguyên, xem như chỗ dựa cho tương lai của đứa trẻ.

Cho đến một ngày cuối tuần của tháng năm, khi Sương dọn dẹp lại căn phòng kho nhỏ ở góc nhà để chuẩn bị cho Tít vào lớp một, cô vô tình làm rơi một chiếc hộp các-tông cũ bám đầy bụi. Đó là những di vật còn sót lại của Thành mà cô mang về từ căn phòng trọ của anh sau đám tang. Trong chiếc hộp, ngoài vài bộ quần áo cũ và những cuốn sách chuyên ngành, có một cuốn sổ tay bìa da màu nâu sờn gáy.
Sương ngồi bệt xuống sàn nhà, lật từng trang sổ.

Những dòng chữ quen thuộc của Thành hiện ra, nét chữ cứng cỏi nhưng có phần vội vã. Đây là cuốn nhật ký công việc và những dòng suy tư ngắn ngủi của anh trong những ngày tháng hai người mới ly hôn. Sương lướt qua những trang đầu, lòng thắt lại khi đọc được những dòng cay đắng về sự đổ vỡ của hai đứa. Anh không trách cô, anh chỉ tự trách mình chưa đủ chín chắn để gìn giữ một gia đình.

Nhưng điều khiến Sương dừng lại, tim đập liên hồi, là những trang cuối cùng được viết chỉ vài tuần trước khi anh gặp nạn. Ở đó, Thành phác thảo một kế hoạch tài chính dài hạn cho bé Tít. Anh viết:

"Hợp đồng dự án thiết kế với bên công ty anh Nam vừa ký xong. Khoản thù lao này đủ để mình trang trải cuộc sống trong nửa năm tới. Nhưng mình phải tính đường dài cho Tít. Nếu mình gom góp cùng anh Nam mở xưởng nội thất riêng, thu nhập ổn định hơn, mỗi tháng chắc chắn sẽ gửi cho mẹ con Sương được mười triệu. Phải cố lên, vì con."

Sương lật tiếp trang sau. Một tờ giấy gấp làm tư rơi ra. Đó là biên bản thỏa thuận góp vốn thành lập xưởng nội thất giữa Thành và một người tên là Nguyễn Hoài Nam. Điều đáng nói là, ngày ký biên bản đó chỉ cách ngày Thành mất đúng ba ngày. Số tiền Thành góp vốn là toàn bộ số tiền tích lũy và giá trị chiếc xe máy phân khối lớn anh đã bán đi – tài sản lớn nhất của anh khi đó.

Sương bàng hoàng. Vậy là Thành không hề có tài sản thừa kế hay tiền bảo hiểm nào gửi tự động. Số tiền mười triệu mỗi tháng suốt ba năm qua đến từ xưởng nội thất này? Nhưng Thành đã mất, trên danh nghĩa pháp lý, ai là người duy trì điều đó?

Hàng loạt câu hỏi bủa vây lấy tâm trí Sương. Người tên Nam đó là ai? Tại sao suốt ba năm qua, người này chưa từng xuất hiện trước mặt cô, chưa từng gọi một cuộc điện thoại, nhưng dòng tiền mười triệu đồng vẫn đều đặn đổ về tài khoản của cô đúng ngày mùng năm hằng tháng?

Sương cầm điện thoại lên, tay hơi run. Cô nhìn vào dãy số tài khoản gửi tiền quen thuộc trong ứng dụng ngân hàng. Người gửi chỉ ghi vỏn vẹn: "Chuyen tien chu cap". Không có tên người gửi thực tế, vì đây là dịch vụ chuyển tiền định kỳ tự động của hệ thống.




Sương quyết định tìm kiếm manh mối. Cô nhớ lại những người bạn cũ của Thành. Qua vài lời hỏi thăm từ một người đồng nghiệp trước đây của anh, Sương có được số điện thoại và địa chỉ xưởng gỗ của anh Nam – người được nhắc đến trong cuốn sổ. Xưởng gỗ nằm ở vùng ngoại ô thành phố, cách nhà cô hơn hai mươi cây số.

Sáng thứ Bảy, Sương gửi bé Tít cho bà ngoại rồi chạy xe máy hướng về phía ngoại ô. Trời mùa hạ oi nồng, cái nắng hanh hao hắt xuống mặt đường nhựa nhựa bốc hơi hầm hập. Trong lòng Sương lúc này cũng đang như có lửa đốt. Cô cần một câu trả lời rõ ràng. Cô không thể tiếp tục nhận một khoản tiền lớn như vậy mà không biết nó từ đâu ra, nhất là khi nó liên quan đến người chồng đã khuất.

Sau hơn một tiếng đồng hồ tìm đường, Sương dừng xe trước một nhà xưởng lợp mái tôn rộng lớn. Tiếng máy xẻ gỗ, tiếng đục đẽo vang lên rộn rã. Mùi gỗ thông, gỗ sồi thơm hăng hắc phả vào không gian. Trên tấm biển hiệu bạc màu vì nắng gió có ghi: “Xưởng nội thất Thành Nam”.

Cái tên "Thành Nam" khiến Sương sững sờ. Thành trong tên của Thành, và Nam trong tên của người bạn đó. Họ đã từng đặt rất nhiều kỳ vọng vào nơi này.

Sương dắt xe vào sân, một người thợ trẻ trùng phùng nhìn cô:
— Chị tìm ai ạ?

— Dạ, cho tôi hỏi đây có phải xưởng của anh Nam không ạ? Tôi muốn gặp anh ấy có chút việc. — Sương e dè trả lời.

— À, anh Nam đang ở trong phòng thiết kế phía sau ấy. Chị cứ đi thẳng lối này vào.

Sương đi theo lối nhỏ bên hông xưởng. Qua khung cửa kính của căn phòng làm việc nhỏ, cô thấy một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi, dáng người gầy gò, mặc chiếc áo sơ mi cũ sờn tay đang chăm chú vạch từng nét vẽ trên bản thiết kế khổ lớn. Gương mặt anh ta hốc hác, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, chốc chốc lại ho khục khặc vài tiếng.

Sương gõ cửa. Người đàn ông ngẩng đầu lên, ngơ ngác một lát rồi đứng dậy mở cửa:
— Chào chị, chị cần tư vấn thiết kế hay đặt hàng ạ?

Sương nhìn thẳng vào mắt anh ta, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh:
— Anh có phải là anh Nam, bạn của anh Thành không? Tôi là Sương... vợ cũ của Thành.

Người đàn ông sững người. Cây bút chì trên tay anh rơi xuống bàn, lăn long lốc rồi rơi xuống đất. Gương mặt anh thoáng qua một sự bối rối, pha lẫn chút thảng thốt. Anh nhìn Sương, đôi môi mấp máy:
— Sương... là em sao?

CHƯƠNG 2: SỰ THẬT DƯỚI MÁI TÔN CŨ

Nam vội vàng kéo chiếc ghế mời Sương ngồi, rót cho cô một ly nước lọc ấm. Bàn tay anh hơi run khi đặt chiếc ly xuống bàn. Không gian căn phòng trở nên im ắng lạ thường, chỉ còn tiếng máy móc ngoài xưởng vọng vào đều đều.

— Sao em lại tìm được đến đây? — Nam lên tiếng trước, giọng anh trầm và có phần mệt mỏi.

Sương đặt cuốn sổ tay và tờ giấy thỏa thuận năm xưa lên bàn. Cô nhìn Nam bằng ánh mắt khẩn thiết:
— Em dọn kho và tìm thấy cái này. Anh Nam, xin anh hãy nói cho em biết sự thật. Ba năm qua, số tiền mười triệu gửi vào tài khoản của em mỗi tháng, có phải là từ anh không?

Nam nhìn cuốn sổ tay của Thành, ánh mắt anh chùng xuống, đong đầy nỗi hoài niệm và cả sự đau xót. Anh thở dài, tựa lưng vào ghế, khẽ gật đầu:
— Phải, là anh gửi.

Sương cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại. Nước mắt cô chực trào ra:
— Tại sao? Tại sao anh lại làm như vậy? Anh Thành đã mất rồi, biên bản này chỉ là thỏa thuận ban đầu, dự án còn chưa kịp chạy, tiền vốn của anh Thành chắc chắn cũng chưa thể sinh lời ngay được. Tại sao suốt ba năm qua, tháng nào anh cũng gửi tiền cho mẹ con em? Anh lấy tư cách gì mà phải mang cái gánh nặng này trên vai?

Nam nhìn ra cửa sổ, nơi những người thợ đang mồ hôi nhễ nhại vác những khúc gỗ lớn. Anh chậm rãi kể, giọng nghẹn ngào:
— Ngày đó, Thành tìm đến anh. Cậu ấy nói cậu ấy dằn vặt lắm vì không lo được cho hai mẹ con một cuộc sống đầy đủ, để hôn nhân đổ vỡ. Thành bảo tài sản lớn nhất của cậu ấy là đứa con trai, cậu ấy muốn làm lụng để bù đắp cho con. Số tiền Thành góp vào đây, thực ra lúc đó anh đang gặp khó khăn, xưởng suýt nữa phải đóng cửa. Chính số tiền của Thành đã cứu cái xưởng này.

Nam dừng lại, ho khan vài tiếng rồi tiếp tục:
— Hôm hai anh em ký thỏa thuận, Thành nắm tay anh bảo: “Giờ tôi với ông là một thuyền. Tôi chỉ mong xưởng làm ăn được, mỗi tháng trích ra mười triệu nuôi cu Tít. Tôi gửi gắm tương lai của con tôi vào ông đấy.” Ai ngờ... chỉ ba ngày sau, cậu ấy đi mãi mãi.

Sương lấy tay che miệng, nước mắt lã chã rơi. Cô không ngờ đằng sau sự ra đi đột ngột của Thành lại là một lời gửi gắm nặng tình nghĩa đến thế.

— Nhưng anh Nam ơi, — Sương khóc nghẹn, — Anh Thành mới chỉ góp vốn, xưởng lúc đó lại khó khăn. Ba năm qua, kinh tế biến động, nhìn xưởng của anh thế này, em biết anh cũng chẳng dư dả gì. Làm sao anh có thể đều đặn mỗi tháng bỏ ra mười triệu? Anh có biết số tiền đó đối với một người làm chủ xưởng nhỏ như anh là cả một vấn đề không?

Nam cười khổ, nụ cười hiền hậu nhưng đầy cay đắng:
— Thành nó tin tưởng anh, nó đem cả tương lai của con nó giao cho anh trước khi nhắm mắt. Anh làm sao nuốt lời được? Em nói đúng, ba năm qua không dễ dàng gì. Có những tháng ngành xây dựng đóng băng, xưởng không có một đơn hàng. Anh phải chạy vạy khắp nơi, vay mượn bạn bè, thậm chí có tháng phải mang giấy tờ nhà đi cầm cố để có tiền trả lương cho thợ và... để đảm bảo đúng ngày mùng năm, tài khoản của em nhận được mười triệu.

— Anh điên rồi! Sao anh phải khổ như thế? — Sương nghẹn ngào thốt lên. Tâm lý cô dao động dữ dội, vừa biết ơn, vừa cảm thấy tội lỗi ngập tràn. Cô đang tiêu những đồng tiền được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả sự kiệt quệ của một người xa lạ.

— Anh không điên. Anh chỉ đang thực hiện lời hứa giữa hai người đàn ông, hai người tri kỷ. — Nam nhìn Sương, ánh mắt kiên định. — Anh đã tự hứa với hương hồn của Thành, ngày nào xưởng Thành Nam còn đỏ lửa, ngày đó cu Tít không phải chịu khổ. Anh giấu em vì anh biết tính em tự trọng, nếu biết tiền từ anh, em sẽ không bao giờ nhận.

Đúng lúc đó, một người thợ hớt hải chạy vào phòng, không kịp gõ cửa:
— Anh Nam ơi, gay rồi! Bên đại lý vật tư họ đến đòi nợ tiền gỗ tháng trước. Họ bảo nếu hôm nay không thanh toán ít nhất một nửa, họ sẽ tịch thu toàn bộ số gỗ mới nhập về. Mà ngặt nỗi, công trình bên quận 2 họ lại hoãn nghiệm thu đến cuối tháng, tiền chưa về được anh ạ!

Gương mặt Nam lập tức tái mét. Anh đứng bật dậy, cố giữ bình tĩnh:
— Cậu ra bảo họ chờ anh một chút, anh ra nói chuyện.

Sương ngồi trong phòng, chứng kiến toàn bộ sự việc. Diễn biến tâm lý của cô trải qua một cơn địa chấn. Cô nhìn người đàn ông gầy gò đang cố gắng gồng gánh cả một xưởng gỗ, gồng gánh cả lời hứa với người bạn quá cố đến mức kiệt sức. Cô nhìn xuống chiếc túi xách của mình, nơi có cuốn sổ tiết kiệm ba năm qua cô gom góp từ tiền chu cấp của con, hầu như vẫn còn nguyên vẹn vì cô luôn tiết kiệm bằng lương của chính mình.

Sương đứng phắt dậy, bước ra ngoài theo Nam.

CHƯƠNG 3: NGỌN LỬA SƯỞI ẤM NIỀM TIN

Phía ngoài sân xưởng, không khí căng thẳng bao trùm. Người chủ đại lý vật tư đang lớn tiếng đòi nợ, những người thợ đứng xung quanh lo lắng, không ai dám làm việc tiếp. Nam đứng đó, cúi đầu, giọng nhẫn nhịn:
— Anh thông cảm cho em, cho em khất thêm hai tuần nữa. Khi bên công trình kia thanh toán, em sẽ trả đủ cả gốc lẫn lãi. Xin anh đừng siết gỗ, thợ của em không có việc làm, xưởng sập mất.

— Không khất lần gì nữa hết! Anh Nam ạ, tôi cũng cần tiền quay vòng vốn. Hôm nay không có năm mươi triệu, tôi chở gỗ về! — Người chủ nợ dứt khoát.

Nam đứng trân trối, đôi vai gầy run lên vì bất lực. Anh đã cạn kiệt nguồn vay mượn.

— Tôi sẽ trả số tiền đó! — Một giọng nói nữ giới thanh thoát nhưng kiên định vang lên.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Sương. Nam giật mình, quay lại nhìn cô, lắc đầu quầy quậy:
— Sương, không được! Việc của xưởng, em đừng can thiệp vào.

Sương không thèm nghe lời can ngăn của Nam. Cô bước đến trước mặt chủ nợ, rút trong túi ra chiếc thẻ ngân hàng và chứng minh thư:
— Tôi là vợ... là người nhà của anh Nam. Ngay bây giờ tôi và anh ra cây ATM hoặc văn phòng giao dịch gần đây nhất, tôi sẽ chuyển khoản thẳng cho anh năm mươi triệu. Anh để gỗ lại cho xưởng làm việc. Được không?

Người chủ nợ nhìn Sương, thấy thái độ dứt khoát của cô thì dịu giọng:
— Được, nếu chị thanh toán được thì tôi để gỗ lại. Cứ chuyển khoản là xong, không cần ra ngân hàng đâu, tôi có số tài khoản đây.

Sương nhanh nhẹn thao tác trên điện thoại. Chỉ hai phút sau, tiếng "tinh tinh" từ máy của người chủ nợ vang lên. Ông ta kiểm tra màn hình rồi cười xòa:
— Rồi, đủ rồi. Tôi cũng chẳng muốn làm khó anh Nam đâu, tại ngặt quá thôi. Anh chị thông cảm nhé. Thôi, anh em tiếp tục bốc dỡ gỗ xuống đi!

Không khí căng thẳng trong xưởng lập tức được giải tỏa. Những người thợ thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục công việc của mình.

Nam dẫn Sương trở lại phòng làm việc. Lúc này, anh không còn giữ được vẻ cứng cỏi nữa, anh ngồi thụp xuống ghế, hai tay ôm mặt, những giọt nước mắt đàn ông từ từ lăn qua kẽ tay.

— Em làm cái gì vậy Sương? Tiền đó là tiền của cu Tít, tiền anh gửi nuôi cháu mà... Sao em lại dùng vào đây? Anh không muốn mang nợ mẹ con em. Anh có lỗi với Thành... — Nam nghẹn ngào.

Sương bước đến, đặt tay lên vai Nam, giọng cô dịu dàng nhưng đầy sức mạnh:
— Anh Nam, anh nghe em nói này. Số tiền năm mươi triệu này, và toàn bộ số tiền trong cuốn sổ tiết kiệm này nữa... — Cô đặt cuốn sổ có số dư hơn hai trăm triệu lên bàn — Tất cả đều là tiền của anh, từ mồ hôi nước mắt của anh mà ra. Ba năm qua, em không tiêu đến nó, em giữ lại cho con. Nhưng bây giờ, cu Tít cần một người bác, một người chú như anh sống tốt, sống khỏe mạnh hơn là cần những con số vô hồn này.

Nam ngẩng đầu lên, ngơ ngác nhìn Sương. Cô tiếp tục, mắt cũng đỏ hoe:
— Anh Thành ở trên cao có linh thiêng, anh ấy chắc chắn cũng sẽ nổi giận nếu thấy anh vì lời hứa với anh ấy mà bán mạng, mà để xưởng phim sập thế này. Xưởng Thành Nam là tâm huyết của hai người. Hôm nay, em mang số tiền này góp lại vào xưởng. Không phải em cho anh, mà là em thay mặt anh Thành, tiếp tục cùng anh duy trì mái nhà này. Từ nay về sau, anh không cần phải áp lực chuyện mười triệu mỗi tháng nữa. Xưởng có nhiều gửi nhiều, có ít gửi ít, quan trọng là anh phải giữ gìn sức khỏe, phải làm cho xưởng lớn mạnh lên.

Nam nhìn Sương, rồi nhìn cuốn sổ tiết kiệm trên bàn. Sự thấu hiểu và lòng tốt thầm lặng của Sương như một dòng nước mát dội vào tâm hồn đang khô héo vì áp lực của anh. Anh hiểu rằng, sự tử tế không phải là con đường một chiều. Anh đã gieo một hạt mầm thiện lương, và giờ đây, anh đang nhận lại quả ngọt từ chính sự bao dung, thấu hiểu của người vợ cũ của bạn mình.

— Sương... Anh cảm ơn em. Anh hứa, anh sẽ không làm em và Thành thất vọng. — Nam lau nước mắt, ánh mắt anh từ sự tuyệt vọng đã chuyển sang một tia sáng đầy hy vọng và quyết tâm.

Chiều muộn, Sương chạy xe về nhà. Thành phố bắt đầu lên đèn, những ánh đèn vàng ấm áp hắt xuống dòng người hối hả. Mưa đêm nay đã tạnh, bầu trời thoáng đãng lạ thường. Sương cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm và thanh thản hơn bao giờ hết. Cô nhận ra cuộc đời này, dù có những mất mát, đau thương, nhưng tình người và sự tử tế vẫn luôn tồn tại thầm lặng ở đâu đó. Nó giống như những mạch nước ngầm, âm thầm chảy dưới lòng đất khô cằn, để rồi một ngày kia bỗng trào dâng, tưới mát và làm hồi sinh những mảnh đời khốn khó.

Về đến nhà, bé Tít thấy mẹ liền chạy ra ôm chầm lấy cổ cô:
— Mẹ ơi, hôm nay mẹ đi đâu về muộn thế? Tít nhớ mẹ lắm!

Sương ôm chặt con trai vào lòng, hôn lên trán cậu bé. Cô mỉm cười, nước mắt hạnh phúc khẽ rơi:
— Mẹ đi gặp một người bác rất tuyệt vời của con. Sau này, lớn lên, mẹ sẽ kể cho con nghe về bác ấy, và về cả bố của con nữa. Những người đàn ông vô cùng tử tế!

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.