Min menu

Pages

Người cha bị các con tống vào viện dưỡng lão rồi chia nhau căn nhà. Vào đúng đêm sinh nhật của ông, điện thoại của tất cả các con đồng loạt nhận được tin nhắn từ số của cha, tiết lộ một bí mật khiến ai nấy đều tá hỏa chạy đi tìm cha

CHƯƠNG 1: ĐÊM TRẮNG ĐIÊN CUỒNG

Tiếng còi xe inh ỏi bên ngoài vọng vào phòng khách căn nhà hai tầng cũ kỹ. Trên bàn, xấp giấy tờ nhà đất nằm chơ vơ giữa những chiếc tách trà chưa kịp rửa. Ba anh em Thành, Minh và Tú ngồi đối diện nhau, gương mặt ai nấy đều căng thẳng nhưng ánh mắt lại lấp lánh một niềm hân hoan khó giấu. Họ vừa hoàn thành xong việc đưa ông Đại – người cha ngoài bảy mươi tuổi – vào một viện dưỡng lão tư nhân ở ngoại ô.

"Làm vậy là vẹn cả đôi đường rồi," Minh, người con thứ hai, lên tiếng phá tan sự im lặng, tay vừa lật giở cuốn sổ hồng. "Bố dạo này lẩn thẩn, hay quên, để cụ ở nhà một mình nhỡ điện nước cháy nổ thì khốn. Vào trong đó có hộ lý chăm sóc tận răng, anh em mình lại yên tâm làm ăn."

Thành, anh cả, gật đầu đồng tình nhưng ánh mắt lại dán chặt vào sơ đồ phân chia diện tích đất vừa tự vẽ nháp. "Gớm, chú cứ nói văn vẻ. Tóm lại là chia ba, phần mặt tiền tao lấy để mở rộng cửa hàng, hai đứa mày nhận phần phía sau và tầng trên. Giá đất khu này đang lên, giữ lại chỉ có lãi."

Tú, cô út, nãy giờ chỉ im lặng bấm điện thoại, lúc này mới ngẩng lên: "Em sao cũng được, miễn là có tiền sửa lại cái chung cư đang ở. Mà hôm nay... hình như là sinh nhật bố thì phải?"

Lời Tú nói khiến hai người anh sững lại một giây, rồi họ nhanh chóng gạt đi. Thành khoát tay: "Ối dào, vào trong đấy người ta tổ chức cho, thiếu gì bánh trái. Giờ lo ký cái biên bản thỏa thuận này đi đã."

Họ lao vào cuộc tranh giành từng mét vuông đất, từng góc sân, quên mất rằng chỉ mới sáng nay thôi, người cha già với chiếc vali sờn rách đã đứng nhìn ba đứa con bằng ánh mắt cô độc và cam chịu đến nhói lòng. Ông Đại không khóc, không trách móc. Ông chỉ lặng lẽ bước lên chiếc xe đưa đón của viện dưỡng lão, để lại sau lưng ngôi nhà đầy ắp kỷ niệm của một đời chắt chiu, lam lũ nuôi con.

Đêm dần buông. Cơn mưa rào mùa hạ bất chợt đổ xuống, gột rửa bụi bặm trên những mái tôn nhưng không làm dịu đi cái nóng hầm hập của lòng tham. Đúng mười hai giờ đêm, khi tiếng sấm rạch ngang bầu trời, chiếc điện thoại của cả Thành, Minh và Tú đồng loạt rung lên một hồi dài.

Đó là một tin nhắn văn bản, gửi từ số máy của ông Đại.

Gương mặt ba người từ trạng thái ngái ngủ chuyển sang tái mét rồi kinh hoàng khi đọc từng dòng chữ:

"Các con thân mến, hôm nay là sinh nhật bố, cũng là ngày bố biết mình không còn nhiều thời gian nữa. Bố không trách các con vì đã đưa bố đi. Căn nhà đó, bố tự nguyện để lại cho các con. Nhưng bố có một bí mật chưa kịp nói. Dưới nền gạch phòng thờ cũ, nơi đặt bức ảnh của mẹ các con, bố có chôn giấu một chiếc hộp sắt chứa toàn bộ giấy tờ gửi vàng tiết kiệm suốt ba mươi năm qua của gia đình, kèm theo một bức thư tuyệt mệnh bố viết từ một tuần trước. Nhưng bố e rằng, các con không còn cơ hội nhận nó nữa rồi. Lúc các con đọc được tin nhắn này, bố đã rời khỏi viện dưỡng lão để đi đến một nơi rất xa. Đừng tìm bố, hãy sống tốt với nhau."






Tiếng sấm lại nổ vang trời, ánh chớp lóe lên soi rõ ba khuôn mặt đang cắt không còn một giọt máu trong phòng khách. Chiếc điện thoại trên tay Tú rơi bộp xuống sàn nhà, màn hình vẫn sáng trưng dòng chữ "rời khỏi viện dưỡng lão để đi đến một nơi rất xa".

"Cái... cái gì thế này?" Minh lắp bắp, giọng run lên bần bật. "Vàng tiết kiệm ba mươi năm? Sao bố chưa từng nói với anh em mình?"

Thành không trả lời, gã lao như một con thiêu thân về phía lối cầu thang dẫn lên phòng thờ ở tầng hai. Minh và Tú cũng hốt hoảng đuổi theo sau. Ba anh em chen chúc trong căn phòng thờ chật hẹp, khói hương từ chiều đã tắt lịm, hơi lạnh lẽo bao trùm. Thành dùng hết sức lực đẩy chiếc tủ thờ bằng gỗ gụ sang một bên, lật tung tấm thảm trải sàn. Dưới ánh đèn pin điện thoại, viên gạch hoa cũ kỹ ở góc tường quả nhiên có dấu hiệu bị cạy lên rồi lấp lại một cách vội vã.

Thành vớ lấy chiếc tuốc-nơ-vít gần đó, điên cuồng đục đẽo. Chỉ năm phút sau, một chiếc hộp sắt hoen gỉ lộ ra. Khi nắp hộp mở bần bật, ba cặp mắt dán chặt vào bên trong. Một xấp giấy tờ gửi vàng kèm theo một phong thư dày cộm, bên trên viết nắn nót dòng chữ: “Gửi ba chiếc xương sườn của bố”.

"Trời ơi! Là thật! Bố không gạt chúng ta!" Tú hét lên, vừa mừng rỡ vừa run sợ. Nhưng khi lật xem kỹ các tờ phiếu, mắt cô tối sầm lại. "Khoảng... khoản tiền này, chỉ có bố mới ký rút được! Có điều khoản bảo mật đặc biệt bằng chữ ký tươi và dấu vân tay của bố!"

Lời nói của Tú như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cơn sấy tiền của ba anh em. Thành chụp lấy tờ phiếu, tay run rẩy: "Đúng thế! Bố ký gửi theo dạng tài sản tích lũy cá nhân có điều kiện thừa kế đặc biệt. Nếu không có bố đích thân ra ngân hàng làm thủ tục chuyển nhượng, hoặc... hoặc nếu bố có mệnh hệ gì mà không tìm thấy người, số tài sản này sẽ bị đóng băng vĩnh viễn!"

"Điên mất thôi! Sao bố lại đi vào đúng đêm mưa gió này?" Minh vò đầu bứt tai, dòng tin nhắn "bức thư tuyệt mệnh" và "đi đến một nơi rất xa" hiện lên trong đầu gã như một điềm báo hãi hùng. "Anh Thành, chị Tú! Bố bảo bố không còn nhiều thời gian... Chẳng lẽ bố nghĩ quẩn? Hay bố định đi... đi kết thúc cuộc đời?"

Sự tham lam ban đầu nhanh chóng bị thay thế bằng một nỗi sợ hãi tột cùng. Nỗi sợ mất đi số tài sản khổng lồ, và len lỏi trong đó là một chút ăn năn muộn màng của lương tâm khi nghĩ đến người cha già yếu ớt đang lang thang ngoài kia giữa trời giông bão.

"Gọi điện! Gọi cho viện dưỡng lão mau!" Thành quát lớn.

Tú luống cuống bấm số của trung tâm chăm sóc nơi họ vừa gửi ông Đại sáng nay. Sau hồi chuông dài, giọng một nữ nhân viên trực đêm ngái ngủ vang lên: "Alo, Viện dưỡng lão Bình An xin nghe..."

"Cô ơi! Ông Nguyễn Văn Đại, phòng 302 còn ở đó không? Kiểm tra giúp tôi ngay! Bố tôi trốn ra ngoài rồi!" Tú hét vào máy.

"Cái gì cơ? Xin anh chị chờ chút!" Tiếng bước chân chạy rầm rập qua điện thoại, kèm theo tiếng gió rít. Ba phút trôi qua dài như ba thế kỷ. Rồi tiếng cô nhân viên vang lên, đầy hốt hoảng: "Dạ anh chị ơi! Phòng ông Đại trống không, cửa sổ mở toang. Bảo vệ vừa check camera thấy ông cụ đã được một chiếc taxi đón đi từ sáng sớm nay"

"Khốn kiếp!" Thành chửi thề một tiếng, cúp máy. Gã quay sang hai em, mắt đỏ ngầu: "Tìm! Phải đi tìm ngay! Nếu bố có chuyện gì, chúng ta mất trắng! Mà... mà lương tâm chúng ta cũng chó tha ăn hết!"

Ba anh em lao ra khỏi nhà, bỏ lại xấp giấy tờ đất đai dang dở. Chiếc xe ô tô cũ của Thành lao vút vào màn mưa trắng xóa của màn đêm ngoại ô. Trong xe, không ai nói với ai câu nào, chỉ có tiếng thở dốc nặng nề và tiếng gạt nước đập liên hồi vào mặt kính, như nhịp đập hoảng loạn của ba trái tim đang bị bóp nghẹt bởi tội lỗi và sự sợ hãi.

CHƯƠNG 2: CUỘC TÌM KIẾM TRONG MƯA VÀ NHỮNG GÓC KHUẤT

Chiếc xe chạy dọc theo con đường quốc lộ dẫn về phía ngoại ô, nơi viện dưỡng lão tọa lạc. Trời mưa mỗi lúc một nặng hạt, tầm nhìn xa chưa đầy ba mét. Minh dán mắt vào cửa sổ kính, tìm kiếm một bóng dáng gầy gò quen thuộc trong chiếc áo mưa mỏng manh.

"Bố ơi là bố, bố đi đâu được chứ? Chân bố thì đau, trời lại mưa thế này..." Tú bật khóc thúc thít. Khác với sự lạnh lùng hồi chiều, đối diện với nguy cơ mất cha và sự thật về tình trạng sức khỏe của ông, phần người trong cô đang thức tỉnh. "Anh Thành, anh nhớ xem bố còn nơi nào để đi không?"

Thành vừa siết chặt vô lăng vừa lục tìm trong ký ức. "Quê cũ thì bán từ lâu rồi. Bạn bè của cụ cũng chẳng còn mấy ai. Mà cụ lại bảo cụ không còn nhiều thời gian... Có khi nào..." Thành không dám nói hết câu. Gã nhớ lại ánh mắt của cha buổi sáng, ánh mắt trìu mến nhìn gã lần cuối trước khi bước lên xe, vậy mà gã lại chỉ thúc giục ông đi nhanh để kịp giờ làm việc.

Họ đến viện dưỡng lão. Cánh cổng sắt mở rộng, các nhân viên trực đêm cũng đang nháo nhào cầm đèn pin tìm kiếm xung quanh khu vực bờ hồ và vườn cây của trung tâm.

"Các anh chị là người nhà ông Đại phải không?" Một người đàn ông trung niên, dáng vẻ khắc khổ, mặc bộ quần áo bảo vệ sũng nước chạy đến. "Tôi là chú Ba, bảo vệ ca đêm. Tôi vừa xem lại camera, ông cụ không đi ra đường lớn đâu. Ông ấy đi bộ men theo con đường mòn dẫn vào khu xóm lao động nghèo phía sau viện."

"Khu xóm nghèo? Bố tôi vào đó làm gì?" Minh ngơ ngác hỏi.

Chú Ba bảo vệ thở dài, ánh mắt nhìn ba anh em đầy trách móc: "Các vị làm con cái kiểu gì vậy? Sáng nay lúc ông cụ mới vào, ông cụ ngồi trò chuyện với tôi cả buổi. Ông cụ bảo ông cụ biết các vị muốn chia nhà nên chủ động ký giấy vào đây cho các vị vui lòng. Ông cụ còn nói, ông cụ có một người bạn già ngày xưa từng cùng làm công nhân bốc vác ở khu xóm này, hiện đang bị bệnh nặng. Ông cụ muốn dùng những ngày cuối đời để đến chăm sóc và chia sẻ với người ta. Ông ấy không có ý định tự tử đâu, nhưng thể trạng ông ấy yếu lắm, lại đi giữa trời mưa bão thế này, không biết chịu nổi không!"

Lời chú Ba như một cú đấm giáng mạnh vào lòng tự trọng của ba anh em. Hóa ra, người cha "lẩn thẩn" của họ lại tỉnh táo và bao dung đến thế. Ông biết tất cả, chấp nhận tất cả chỉ để các con được thỏa mãn lòng tham.

"Chú Ba, chú làm ơn dẫn đường giúp chúng tôi vào khu xóm đó với!" Thành khẩn khoản, giọng gã run lên, không còn nét trịnh thượng của một người anh cả độc đoán thường ngày.

"Được rồi, đi theo tôi. Trong đó đường đất, xe ô tô không vào được đâu, phải đi bộ!" Chú Ba dứt khoát quay người đi trước.

Ba anh em bước xuống xe, dòng nước mưa lạnh buốt dội thẳng vào đầu, vào cổ họ. Họ lội bì bõm trong vũng bùn lầy lội của con đường đất dẫn vào khu xóm trọ nghèo. Xung quanh tối om, chỉ có vài ánh đèn leo lắt từ những mái nhà dột nát.

"Bố ơi! Bố Đại ơi!" Tú khản giọng gọi. Tiếng gọi của cô bị nuốt chửng bởi tiếng sấm và tiếng mưa rơi tầm tã.

Họ đi qua những con hẻm nhỏ hẹp, nước ngập đến mắt cá chân. Cơn mưa đêm lạnh thấu xương khiến Minh và Tú run rẩy, nhưng nỗi sợ hãi mất cha còn lớn hơn gấp bội. Đi được một đoạn, chú Ba bảo vệ dừng lại trước một căn nhà cấp bốn lụp xụp, mái tôn kêu rầm rập dưới sức gió. Qua khe cửa hở, có ánh đèn dầu hiu hắt tỏa ra.

"Hình như là nhà ông cụ sáu đó, để tôi vào hỏi xem," chú Ba nói rồi gõ cửa.

Cánh cửa gỗ mục nát từ từ mở ra. Một người đàn ông luống tuổi, khuôn mặt gầy gò nhưng phúc hậu xuất hiện. Thấy nhóm người sũng nước, ông ngạc nhiên: "Chú Ba đấy à? Có chuyện gì thế?"

"Anh Sáu ơi, có ông cụ nào tên Đại, mới đến đây không anh?"

Ông Sáu nghe thấy tên "Đại" liền biến sắc, vội vàng mở rộng cửa: "Có! Ông Đại đang ở trong này! Các người là con ông ấy phải không? Vào mau đi, ông ấy... ông ấy ngất xỉu ngay trước cửa nhà tôi từ một tiếng trước rồi!"

CHƯƠNG 3: SỰ THỨC TỈNH VÀ PHÉP MÀU CỦA LÒNG TỐT

Ba anh em đẩy cửa lao vào bên trong. Căn phòng chật chội, ẩm thấp nhưng ấm áp bởi một bếp than nhỏ đang đỏ lửa. Trên chiếc giường tre ọp ẹp, ông Đại đang nằm, gương mặt nhợt nhạt, môi tím tái, đầu quấn một chiếc khăn ấm. Bên cạnh ông, một cụ già khác đang nằm thoi thóp, hơi thở yếu ớt – đó chính là người bạn già của ông Đại.

"Bố! Bố ơi!" Tú quỳ sụp xuống bên cạnh giường, nắm lấy bàn tay gầy gộc, lạnh ngắt của cha, nước mắt hòa lẫn nước mưa tuôn rơi ròng rã. "Bố tỉnh lại đi bố! Con xin lỗi, chúng con sai rồi!"

Thành và Minh cũng đứng chết lặng. Nhìn người cha già nua, cả đời hy sinh vì họ, giờ đây lại nằm co quắp trên chiếc giường tre rách nát của một người xa lạ, lòng kiêu hãnh và sự ích kỷ trong họ hoàn toàn sụp đổ.

Ông Sáu vừa sưởi ấm cho ông Đại vừa bùi ngùi nói: "Các cháu ơi, bố các cháu là một người đại nghĩa. Ông ấy biết mình bị bạo bệnh, không còn sống được bao lâu nữa. Ông ấy không muốn làm gánh nặng cho các cháu, lại nghe tin người bạn già ngày xưa đồng cam cộng khổ ở khu xóm này đang hấp hối không ai chăm sóc, nên ông ấy quyết định gom góp hết số tiền tích góp được, trốn ra đây để giúp bạn."

Ông Sáu chỉ vào chiếc balo sờn rách của ông Đại đặt trên bàn, bên trong có một vài bộ quần áo cũ và một hộp thuốc. "Lúc ông ấy ngã gục trước cửa nhà tôi, trên tay vẫn ôm khư khư chiếc áo mưa cho bạn mình. Ông ấy bảo, ông ấy muốn dùng hơi ấm cuối cùng để sưởi ấm cho người khác, chứ không muốn chết cô độc trong bốn bức tường vô cảm."

Thành nghe đến đây thì khuỵu gối xuống sàn nhà. Gã nhớ lại những ngày hai anh em còn nhỏ, bố gánh từng gánh hàng thuê, vai rướm máu để có tiền mua sách vở cho gã. Gã nhớ lại lời hứa sẽ phụng dưỡng bố khi thành tài. Vậy mà khi có chút tiền, gã lại tính toán từng mét vuông đất, coi bố như một món nợ cần đẩy đi.

"Bố ơi..." Minh nấc nghẹn, gã tát mạnh vào mặt mình một cái đau đớn. "Con khốn nạn quá! Con chỉ nghĩ đến cái cửa hàng, nghĩ đến tiền bạc..."

Trong không gian chật hẹp, tiếng khóc nghẹn ngào của ba đứa con thức tỉnh lương tri vang lên hòa cùng tiếng mưa. Đúng lúc đó, ông Đại khẽ động đậy. Đôi mắt già nua, mờ đục từ từ mở ra. Nhìn thấy ba đứa con đang vây quanh, sũng nước và khóc nức nở, ông không hề giận dữ. Ông nở một nụ cười yếu ớt, bao dung như thể ông đã chờ đợi giây phút này từ rất lâu.

"Các... các con..." Giọng ông thào thào, đứt quãng.

"Bố! Bố tỉnh rồi!" Tú mừng rỡ ôm chầm lấy ông. "Bố đừng bỏ chúng con. Chúng con đưa bố về nhà. Nhà của bố, chúng con không chia chác gì nữa hết!"

Ông Đại khẽ lắc đầu, đưa bàn tay run rẩy vuốt tóc Tú: "Bố không sao. Các con tìm được đến đây... nghĩa là các con đã đọc thư, và... và các con vẫn còn thương bố. Bố nhắn tin như vậy, là muốn thử lòng các con lần cuối. Bố không cần vàng bạc, bố cũng không cần căn nhà đó. Tài sản lớn nhất của đời bố là các con biết yêu thương nhau, biết quay đầu..."

Thành nắm lấy tay cha, áp vào má mình: "Bố ơi, tụi con sai rồi. Con là anh cả mà không làm gương. Từ ngày mai, con sẽ đón bố về. Căn nhà đó vẫn là nhà của bố. Còn số vàng tiết kiệm kia, bố hãy dùng nó để chữa bệnh cho bố, và... và để giúp đỡ bác đây nữa." Thành quay sang nhìn người bạn già của bố đang nằm bên cạnh, ánh mắt đầy sự đồng cảm và quyết tâm.

Minh cũng gật đầu lia lịa: "Đúng đấy bố! Chúng con còn trẻ, còn tay còn chân thì tự làm ra tiền được. Chúng con sẽ cùng bố chăm sóc cho bác ấy. Khu xóm này còn nhiều hoàn cảnh khó khăn, chúng con sẽ cùng bố làm những việc ý nghĩa."

Ông Sáu và chú Ba bảo vệ đứng bên cạnh chứng kiến cảnh tượng ấy, không kìm được những giọt nước mắt xúc động. Tình người, lòng hiếu thảo và sự hối cải đã chiến thắng lòng tham ích kỷ trong một đêm giông bão.

Ngoài trời, cơn mưa rào mùa hạ bắt đầu tạnh dần. Ánh bình minh của một ngày mới khẽ ló dạng nơi chân trời, xua tan đi màn đêm tăm tối. Ông Đại nhìn ba đứa con của mình, ánh mắt lấp lánh niềm hạnh phúc đích thực. Ông biết rằng, từ ngày hôm nay, ngôi nhà cũ của họ sẽ không còn những cuộc tranh giành, mà sẽ luôn đầy ắp tiếng cười và lòng nhân ái bao la. Câu chuyện về đêm sinh nhật đáng nhớ của người cha già sẽ mãi là bài học vô giá về tình mẫu tử, tình anh em và giá trị của sự sẻ chia thầm lặng trong cuộc đời.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.