Min menu

Pages

Đến ra mắt nhà bạn trai, bà nội anh tặng 30 triệu nhưng 3 tiếng sau tôi thất vọng trả 25 triệu rồi chia tay

Chương 1: Sự thật sau chiếc khăn lụa

Gió tháng Ba hanh hao thổi qua những tán xoài già trước sân, mang theo cái nắng oi ả đầu hè. Tôi ngồi trên chuyến xe khách đường dài, lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò. Hôm nay là ngày tôi về ra mắt gia đình Thành, người đàn ông tôi đã gắn bó suốt ba năm qua.

Thành là người điềm đạm, có chí tiến thủ và luôn yêu thương tôi. Qua lời kể của anh, gia đình anh tuy không khá giả nhưng nề nếp, đặc biệt là người bà nội đã ngoài bảy mươi – người có tiếng nói lớn nhất trong nhà. Tôi tự dặn lòng phải thật chu đáo, từ bộ trang phục nền nã cho đến giỏ hoa quả tươi ngon xách trên tay.

Ngôi nhà cấp báo mái ngói rêu phong hiện ra sau lũy tre ngà. Đón tôi là nụ cười hiền hậu của mẹ Thành và cái gật đầu nghiêm nghị của bà nội. Bà ngồi trên chiếc phản gỗ gụ lên nước bóng loáng, đôi mắt tuy đã mờ đục nhưng vẫn toát lên vẻ sắc sảo, dò xét từng cử chỉ của tôi. Suốt buổi cơm trưa, tôi cố gắng giữ lễ phép, loay hoay phụ bếp núc và thưa gửi vẹn toàn. Không khí gia đình ấm áp, vui vẻ khiến tảng đá đè nặng trong lòng tôi phần nào được trút bỏ.

Sau bữa ăn, bà nội gọi riêng tôi và Thành vào buồng trong. Bà run run mở chiếc hòm gỗ cũ kỹ ở góc giường, lấy ra một chiếc khăn lụa bọc kỹ càng. Mở lớp vải, bên trong là những xấp tiền còn thơm mùi giấy mới. Bà nắm lấy tay tôi, đặt xấp tiền vào lòng bàn tay tôi rồi ôn tồn bảo:
“Bà biết hai đứa quen nhau đã lâu, thằng Thành lại là đứa tự lập, ít khi nhờ vả gia đình. Đây là ba mươi triệu, số tiền bà tích cóp từ lương hưu và tiền bán cây trái trong vườn. Bà cho hai đứa, gọi là chút quà ra mắt để lo liệu cho tương lai.”

Tôi sững sờ, vội vàng từ chối vì món quà quá lớn, nhưng bà nội nghiêm mặt, Thành cũng khẽ huých tay bảo tôi nhận cho bà vui. Cầm số tiền nặng trịch, lòng tôi trào dâng niềm xúc động và tự hào. Tôi thầm nghĩ mình thật may mắn khi được đón nhận bởi một gia đình giàu tình thương đến vậy.

Thế nhưng, niềm hạnh phúc ấy ngắn chẳng tày gang. Đúng ba tiếng đồng hồ sau, một sự thật ngỡ ngàng đã kéo tôi rơi thẳng xuống vực sâu của sự thất vọng.

Khi bà nội ra sau vườn hái rau, còn mẹ Thành sang nhà hàng xóm có chút việc, tôi định bụng vào buồng dọn dẹp lại mâm nước lúc nãy. Đến gần cửa sổ hướng ra hiên sau, tôi chợt khựng lại khi nghe thấy tiếng của Thành và cô em họ của anh đang thì thầm to nhỏ.
“Anh Thành hay thật đấy, xin được bà hẳn ba mươi triệu cơ à? Mà sao anh bảo chỉ đưa cho chị ấy năm triệu thôi?” Cô em họ tò mò hỏi.

Giọng Thành trầm xuống, có chút tính toán mà tôi chưa từng nghe thấy trước đây:
“Thì đúng thế. Anh nói với bà là muốn thử lòng xem cô ấy có tham tiền không, để bà xuất tiền túi ra trước. Nhưng thực ra, anh chỉ đưa cô ấy năm triệu làm quà ra mắt thôi. Còn hai mươi lăm triệu kia, anh giữ lại để tháng sau góp vốn chung với mấy đứa bạn làm ăn. Đằng nào sau này cưới nhau về, tiền chẳng là tiền chung, nói ra bây giờ lại rách việc, phụ nữ hay lo xa lắm.”

Mấy lời nói ấy như gáo nước lạnh dội thẳng vào tai tôi. Hóa ra, lòng tốt của bà nội lại bị chính đứa आंसू trai ruột lấy ra làm cái cớ để trục lợi cá nhân. Đau đớn hơn, Thành không hề tôn trọng tôi. Anh lừa dối cả người bà kính yêu, lừa dối cả người con gái anh hứa hẹn trăm năm chỉ vì sự ích kỷ và những toan tính vụn vặt của bản thân. Sự tin tưởng, nền tảng lớn nhất của một tình yêu đích thực, trong phút chốc đã vỡ vụn thành trăm mảnh.

Tôi đứng chôn chân tại chỗ, tim thắt lại. Ba tiếng trước, tôi còn mơ về một đám cưới ấm áp, nhưng ba tiếng sau, tôi hiểu rằng mình không thể giao phó cuộc đời cho một người đàn ông thiếu trung thực và sẵn sàng lợi dụng tình cảm của người thân như vậy.

Tôi hít một hơi thật sâu, lấy lại sự bình tĩnh. Tôi bước vào buồng, rút hai mươi lăm triệu từ trong túi xách ra, chỉ để lại đúng năm triệu đúng như “kế hoạch” của anh. Tôi bước ra hiên sau, đứng trước mặt Thành. Sự xuất hiện đột ngột của tôi khiến anh giật mình, sắc mặt chuyển từ hồng sang tái mét.





Thành nhìn xấp tiền dày cộp trên tay tôi, lắp bắp không thành tiếng. Cô em họ thấy bầu không khí bỗng chốc đông cứng thì lóng ngóng viện cớ rồi lùi nhanh ra ngõ. Gió chiều thổi mạnh hơn, làm những chiếc lá xoài rụng xào xạc trên mặt sân xi măng nứt nẻ. Lòng tôi lạnh ngắt, cái cảm giác ấm áp cách đây vài tiếng đã hoàn toàn tan biến.

Tôi nhìn thẳng vào mắt Thành, cố giữ cho giọng mình không run rẩy:
"Anh cầm lấy hai mươi lăm triệu này đi. Đúng ý nguyện của anh rồi đấy. Năm triệu còn lại, tôi sẽ tự tay vào thưa chuyện và trả lại cho bà nội. Chúng ta dừng lại ở đây thôi."

Thành luống cuống bước tới, định nắm lấy tay tôi nhưng tôi lùi lại một bước, né tránh. Gương mặt anh ta lộ rõ vẻ hoảng hốt:
"Vy, em nghe anh giải thích đã. Không phải như em nghĩ đâu. Anh... anh chỉ là đang cần tiền gấp để nhập đợt hàng mới với mấy người bạn. Anh định khi nào có lời sẽ bù lại vào cho em mà. Anh sợ nói ra em lại cản nên mới nghĩ ra cách đó."

Tôi cười khổ, giọt nước mắt chực trào nơi khóe mắt được tôi mạnh mẽ nuốt ngược vào trong:
"Anh cần tiền, sao không bàn bạc thẳng thắn với tôi? Sao anh lại mang lòng tin của bà ra làm công cụ? Anh bảo anh thử lòng tôi, nhưng thực chất là anh đang lừa dối người bà đã nuôi nấng anh bằng những đồng tiền mồ hôi nước mắt. Một người đàn ông đến cả người thân ruột thịt còn mang ra tính toán, thì làm sao tôi dám tin anh sẽ che chở cho tôi suốt cuộc đời?"

"Vy, anh xin em! Đừng làm ầm ĩ lên, bà biết bà sẽ đổ bệnh mất. Anh biết lỗi rồi, anh sai rồi!" Thành hạ giọng van xin, ánh mắt dáo dác nhìn ra phía cổng, sợ mẹ hoặc bà nội về bất chợt.

Chính cái nhìn dáo dác đầy sợ hãi và ích kỷ ấy của Thành đã dập tắt chút hy vọng cuối cùng trong tôi. Anh ta không sợ tôi tổn thương, anh ta chỉ sợ kế hoạch của mình bị vạch trần, sợ mất đi hình ảnh đứa cháu ngoan hiền trong mắt gia đình.

Tôi không thèm đôi co thêm một lời nào. Tôi quay lưng bước thẳng vào nhà. Căn buồng nhỏ của bà nội vẫn thoang thoảng mùi trầu không và mùi gỗ cũ. Bà nội đang từ ngoài vườn đi vào, tay bưng rổ rau muống mới hái, thấy tôi đứng đó với đôi mắt đỏ hoe thì ngỡ ngàng buông rổ rau xuống.

"Vy, có chuyện gì thế cháu? Thằng Thành nó làm gì cháu bắt nạt cháu à?" Bà lật đật bước đến, bàn tay gầy gò đầy những nốt đồi mồi nắm lấy tay tôi.

Sự quan tâm chân thành của bà khiến lòng tôi nghẹn lại. Tôi quỳ xuống bên cạnh chiếc phản gỗ, đặt năm triệu đồng còn lại vào đôi bàn tay thô ráp của bà. Tôi cố gắng điều chỉnh giọng nói sao cho tự nhiên nhất, không muốn người già phải chịu cú sốc quá lớn:
"Bà ơi, số tiền này cháu xin gửi lại bà. Cháu vô cùng biết ơn tấm lòng của bà dành cho cháu. Nhưng cháu và anh Thành vừa nhận ra có những điểm chưa thực sự hòa hợp trong quan điểm sống. Chúng cháu quyết định dừng lại để suy nghĩ kỹ hơn về tương lai. Cháu không thể nhận món quà quá lớn này của bà khi chưa biết mình có duyên phận làm dâu con trong nhà hay không."

Bà nội nhìn tôi, rồi nhìn ra cửa buồng, nơi Thành đang đứng chết trân với gương mặt xám xịt. Với sự nhạy bén của một người đã đi qua gần hết đời người, bà chỉ cần nhìn qua là hiểu có chuyện chẳng lành. Bà không gặng hỏi, chỉ thở dài một tiếng thật dài, đôi mắt mờ đục hiện lên nỗi buồn xa xăm.

"Cháu là một đứa trẻ ngoan, biết tự trọng." Bà nội vỗ nhẹ lên mu bàn tay tôi. "Nếu duyên số không thành, bà cũng không ép. Chỉ tiếc là nhà này không có được cái phúc đón cháu về."

Tôi chào bà, chào mẹ Thành vừa đi chợ về trong sự ngơ ngác của bác. Tôi xách chiếc vali nhỏ, bước nhanh ra khỏi cổng ngôi nhà cấp bốn. Thành chạy theo giữ tôi lại ở đầu ngõ, nhưng tôi dứt khoát gạt tay anh ta ra. Chuyến xe khách chiều hôm ấy đưa tôi rời khỏi vùng quê yên bình nhưng đầy bão giông trong lòng. Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn những hàng cây lùi dần về phía sau, tự hỏi liệu quyết định của mình có quá vội vàng không, nhưng lý trí bảo tôi rằng: Sự thật thà và lòng tự trọng không bao giờ là sai lầm.

Chương 2: Bước ngoặt giữa giông bão

Trở về thành phố, tôi lao vào công việc để quên đi nỗi đau phản bội. Ba năm thanh xuân đổi lại một bài học đắt giá. Thành nhiều lần gọi điện, nhắn tin xin lỗi, thậm chí đến tận cửa căn hộ nơi tôi thuê để chờ đợi, nhưng tôi đều cự tuyệt. Một khi lòng tin đã vỡ, mọi lời giải thích đều trở nên vô nghĩa.

Một tháng sau, công ty tôi chuyển sang giai đoạn tái cấu trúc, áp lực công việc đè nặng. Tôi cùng nhóm của mình phải hoàn thành dự án thiết kế cho một chuỗi cửa hàng nông sản sạch. Đây là dự án lớn, quyết định vị trí trưởng phòng của tôi trong tương lai. Tôi quay cuồng trong các bản vẽ, những đêm thức trắng bên ly cà phê nguội ngắt.

Một buổi tối muộn, khi tôi đang dọn dẹp tài liệu để ra về thì chuông điện thoại vang lên. Là một số máy lạ. Tôi ngập ngừng bắt máy:
"Alo, xin hỏi ai đấy ạ?"

"Vy... Vy phải không cháu?" Đầu dây bên kia là giọng nói run rẩy, đứt quãng của mẹ Thành.

Tim tôi chợt thắt lại. Dù đã chia tay Thành, nhưng tôi vẫn luôn kính trọng mẹ và bà nội anh. Tôi vội vàng hỏi:
"Dạ, cháu Vy đây bác. Có chuyện gì xảy ra ạ?"

Mẹ Thành bật khóc nức nở qua điện thoại:
"Vy ơi, bà nội... bà nội bị ngã ngoài vườn, giờ đang nằm viện trên thành phố. Bác và thằng Thành đưa bà lên đây, nhưng... nhưng tình hình ngặt nghèo quá. Thằng Thành nó đi vay mượn khắp nơi mà chưa được. Bác biết hai đứa đã chia tay, bác không nên làm phiền cháu, nhưng bác thực sự không biết bấu víu vào đâu bây giờ..."

Nghe đến đó, tai tôi ù đi. Hình ảnh người bà hiền hậu, run run mở chiếc hòm gỗ trao cho tôi xấp tiền tích cóp cả đời hiện lên rõ mồn một. Lòng trắc ẩn và sự biết ơn trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng tôi, vượt qua mọi tổn thương cá nhân với Thành.

"Bác ơi, bác đang ở bệnh viện nào? Bác nhắn địa chỉ cho cháu, cháu đến ngay!" Tôi cuống cuồng thu dọn đồ đạc, lao ra đường bắt taxi.

Đến bệnh viện, giữa không gian nồng mùi sát trùng và tiếng bước chân hối hả, tôi thấy mẹ Thành ngồi ủ rũ trên chiếc ghế hành lang, gương mặt gầy gò hốc hác hẳn đi. Thành thì đứng dựa vào bức tường gần đó, tóc tai bù xù, đôi mắt thâm quầng đầy mệt mỏi và bất lực. Thấy tôi xuất hiện, Thành giật mình, ánh mắt lộ rõ vẻ hổ thẹn, anh ta quay mặt đi không dám nhìn thẳng vào tôi.

Tôi bước đến bên mẹ Thành, nắm lấy đôi bàn tay đang run rẩy của bác:
"Bác ơi, tình hình bà sao rồi ạ?"

"Bác sĩ bảo bà bị rạn xương, cần phải điều trị và chăm sóc đặc biệt vì tuổi đã cao. Chi phí ban đầu khá lớn, mà ngặt nỗi..." Mẹ Thành nghẹn lời, nhìn sang Thành.

Lúc này, Thành mới bước lại gần, giọng lí nhí, chẳng còn chút kiêu ngạo hay tính toán nào trước đây:
"Vy... anh xin lỗi. Số tiền hai mươi lăm triệu đợt trước... anh hùn vốn với bạn làm ăn, bị người ta lừa mất sạch rồi. Anh thật sự là đứa cháu bất hiếu. Giờ bà thế này, anh không biết lấy đâu ra tiền..."

Nhìn Thành suy sụp, tôi không còn giận, chỉ cảm thấy một nỗi xót xa cho bà nội. Tôi mở túi xách, lấy ra chiếc thẻ ngân hàng - toàn bộ số tiền tôi tích lũy được sau mấy năm đi làm để dành dụm mua nhà.

"Trong này có năm mươi triệu. Anh cầm lấy đóng viện phí cho bà trước đi. Chuyện khác tính sau, cứu người là quan trọng nhất." Tôi đặt chiếc thẻ vào tay Thành.

Thành nhìn chiếc thẻ, rồi nhìn tôi, những giọt nước mắt hối hận lăn dài trên gương mặt phong trần của anh ta. Anh ta quỳ sụp xuống trước mặt tôi:
"Vy, anh ơn em suốt đời. Anh không xứng đáng với lòng tốt của em."

"Anh đứng lên đi, đây là em làm vì bà, không phải vì anh." Tôi lạnh lùng nhưng kiên quyết nói.

Những ngày sau đó, ngoài giờ làm việc, tôi lại vào viện đỡ đần mẹ Thành chăm sóc bà. Bà nội tỉnh lại, thấy tôi ngồi bên giường bệnh gọt hoa quả, đôi mắt bà rưng rưng. Bà nắm tay tôi, thều thào: "Bà biết cháu sẽ đến mà. Con bé tốt bụng của bà..."

Tôi không ngờ rằng, những hành động thầm lặng của mình trong những ngày ở bệnh viện đã được một người đàn ông trung niên ngồi ở giường bệnh đối diện quan sát hết. Ông ấy ăn mặc giản dị, nhưng ánh mắt rất sáng và thâm trầm. Mỗi lần tôi đến chăm sóc bà nội, ông đều mỉm cười gật đầu chào. Tôi chỉ nghĩ đó là một người nhà bệnh nhân bình thường, cho đến một ngày bước vào phòng họp của công ty.

Chương 3: Trái ngọt từ lòng nhân ái

"Giới thiệu với cả phòng, đây là ông Minh, Chủ tịch Hội đồng Quản trị của Tập đoàn Nông nghiệp Xanh, đối tác chiến lược của dự án lần này của chúng ta." Giám đốc công ty tôi trịnh trọng giới thiệu.

Tôi sững sờ khi nhận ra người đàn ông quyền lực trước mặt chính là người ngồi ở giường bệnh đối diện với bà nội Thành suốt tuần qua. Ông Minh nhìn tôi, nụ cười hiền hậu và đầy ấm áp:
"Chào cô kiến trúc sư trẻ. Chúng ta lại gặp nhau rồi."

Buổi thuyết trình dự án diễn ra sau đó. Nhờ sự chuẩn bị kỹ lưỡng và những trải nghiệm thực tế, bài thuyết trình của tôi nhận được sự đánh giá rất cao. Khi buổi họp kết thúc, ông Minh giữ tôi lại trao đổi riêng.

"Tôi đã chọn phương án thiết kế của nhóm cô," Ông Minh từ tốn nói. "Không chỉ vì bản thiết kế xuất sắc, mà vì tôi tin vào người làm ra nó. Một người có trái tim nhân hậu, biết bao dung và giúp đỡ người khác một cách thầm lặng, không vụ lợi như cô, chắc chắn sẽ gửi gắm cái tâm vào từng sản phẩm. Những ngày ở bệnh viện, nhìn cách cô chăm sóc người bà của bạn trai cũ - tôi có nghe loáng thoáng câu chuyện của gia đình họ - tôi đã rất khâm phục cô."

Tôi cúi đầu, lòng ngập tràn niềm vui và sự xúc động:
"Cháu cảm ơn chú đã tin tưởng. Cháu chỉ làm theo những gì lương tâm mách bảo thôi ạ."

"Tốt lắm. Hãy giữ vững cái tâm đó nhé cháu." Ông Minh vỗ vai tôi khích lệ.

Dự án thành công rực rỡ mang lại cho tôi khoản tiền thưởng lớn, đủ để bù đắp lại số tiền tôi đã giúp gia đình Thành, đồng thời chính thức đưa tôi lên vị trí Trưởng phòng Thiết kế.

Một tháng sau, bà nội Thành xuất viện. Sức khỏe của bà đã hồi phục kỳ diệu. Thành hẹn gặp tôi ở một quán cà phê nhỏ. Trông anh ta trưởng thành và chững chạc hơn nhiều sau những biến cố. Thành gửi trả lại tôi số tiền năm mươi triệu đồng, cùng một giỏ quà là những quả xoài chín mọng hái từ cây xoài già trước sân nhà anh.

"Vy, đây là tiền anh đi làm thêm và vay mượn bạn bè để trả lại em. Còn giỏ xoài này là bà nội bảo anh nhất định phải mang lên cho em." Thành nói, ánh mắt nhìn tôi đầy trân trọng. "Anh biết giữa chúng ta không còn cơ hội nữa, nhưng anh muốn cảm ơn em vì tất cả. Sự bao dung của em đã thức tỉnh anh. Anh đã xin vào làm việc tại một xưởng cơ khí, quyết tâm làm lại từ đầu bằng chính đôi tay của mình, không bao giờ tơ hào hay tính toán những điều dối trá nữa."

Tôi mỉm cười, lòng nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Tôi nhận giỏ xoài từ tay Thành:
"Chúc anh thành công trên con đường mới. Hãy trân trọng gia đình và luôn trung thực, anh nhé."

Chúng tôi chia tay nhau trong sự thanh thản. Bước đi trên con phố rợp bóng mát, tôi hiểu rằng cuộc đời luôn có những sự sắp đặt kỳ diệu. Khi ta gieo đi lòng tốt và sự chân thành mà không mong cầu nhận lại, cuộc sống sẽ đền đáp cho ta những quả ngọt xứng đáng bằng cách này hay cách khác. Sự phản bội ngày hôm qua chỉ là một thử thách để tôi tìm thấy một phiên bản mạnh mẽ hơn, hạnh phúc hơn của chính mình ngày hôm nay.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.