Min menu

Pages

Ở RỂ 3 THÁNG THÌ NHẬP VIỆN, MẸ VỢ HẦM CHÁO CHIM CÂU CHO ĂN NHƯNG HÀNG XÓM KHUYÊN TÔI LY HÔN

Chương 1: Những Sợi Dây Vô Hình

Tiếng còi xe inh ỏi bên ngoài ngõ nhỏ chen lẫn vào giấc ngủ chập chờn của Duy. Anh mở mắt, trần nhà bệnh viện một màu trắng toát, mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi khiến đầu óc anh thêm váng vất. Đã ba ngày kể từ khi anh ngã gục ngay tại bàn làm việc vì kiệt sức và dạ dày cấp tính, đây là lần đầu tiên Duy cảm thấy không gian xung quanh mình yên ắng đến thế.

Ba tháng trước, Duy bước chân vào cuộc sống hôn nhân với Mai. Vì bố mẹ Mai chỉ có mình cô, lại sẵn căn nhà phố rộng rãi, Duy đồng ý ở rể để tiện bề chăm sóc ông bà khi tuổi già. Ngày cưới, anh tự hứa với lòng sẽ cố gắng hết sức để xứng đáng với sự tin tưởng của gia đình vợ. Nhưng thực tế cuộc sống chung không màu hồng như anh tưởng. Áp lực từ công việc của một kỹ sư công nghệ luôn ngập trong thời hạn hoàn thành, cộng thêm sự bỡ ngỡ khi phải thích nghi với nếp sống của một gia đình mới khiến Duy rơi vào trạng thái căng thẳng tột độ. Anh lao vào làm việc xuyên đêm, bỏ bữa liên miên, để rồi cơ thể biểu tình bằng một trận ốm ra trò ngay tròn ba tháng cưới.

Cánh cửa phòng bệnh khẽ đẩy vào, mẹ vợ anh – bà Hòa – bước vào với chiếc cặp lồng giữ nhiệt trên tay. Gương mặt bà hằn rõ vẻ mệt mỏi, mái tóc búi vội còn vài sợi bạc xõa xuống trán.

"Tỉnh rồi hả con? Thấy trong người đỡ mệt chưa?" – Bà Hòa nhẹ nhàng đặt chiếc cặp lồng lên bàn, giọng đầy lo lắng. "Mẹ mới hầm nồi cháo chim câu, còn nóng hổi đây. Bác sĩ bảo con bị viêm loét dạ dày nặng do ăn uống thất thường, phải bồi bổ từ từ."

Bà múc cháo ra bát, cẩn thận thổi cho bớt nóng rồi đưa tận tay cho Duy. Nhìn bát cháo sánh mịn, thơm phức mùi hành hoa và hạt sen, Duy cay xè mắt. Sự ân cần của mẹ vợ làm anh xúc động, bởi suốt ba tháng qua, vì ngại ngùng và mải mê công việc, anh chưa từng ngồi trò chuyện quá mười phút với bà.

Chiều hôm đó, khi bà Hòa về nhà chuẩn bị cơm tối cho ông nhà, Duy gượng dậy đi dạo dọc hành lang bệnh viện cho giãn gân cốt. Ra đến góc khuôn viên rợp bóng mát, anh tình cờ gặp bà Liên – người hàng xóm sát vách nhà bố mẹ vợ, cũng đang chăm người nhà nằm viện khóa bên. Nhìn thấy Duy, bà Liên kéo anh ngồi xuống ghế đá, ngó trước ngó sau rồi tặc lưỡi, giọng đầy vẻ huyền bí:

"Này Duy, cô nói thật lòng nhé, cháu nên xem xét lại cuộc hôn nhân này đi. Mới ở rể có ba tháng mà đã gầy rộc, đổ bệnh nằm đây, cô nhìn mà xót thay cho bố mẹ cháu ở quê. Nhà bên ấy, từ xưa đến nay tiếng tăm thế nào lối xóm đều biết, khắt khe có tiếng. Cháu hiền lành, chịu thương chịu khó thế, về đấy chỉ có thiệt thân. Ly hôn sớm ngày nào, giải thoát cho bản thân ngày ấy cháu ạ, chứ cố quá lại khổ một đời."

Lời khuyên của bà Liên như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng Duy. Suốt cả buổi tối, những lời nói ấy cứ ong óng trong đầu anh. Có thật là anh đang chịu đựng? Có thật là sự khác biệt trong lối sống đang bào mòn anh? Duy nhìn xuống đôi bàn tay gầy guộc, lòng ngổn ngang những suy nghĩ tiêu cực. Anh bắt đầu tự hỏi liệu quyết định ở rể của mình có phải là một sai mlflow, và có phải sự im lặng, nghiêm khắc của bố mẹ vợ bấy lâu nay chính là sự ghẻ lạnh ngầm?

Sáng hôm sau, Mai – vợ anh – xin nghỉ làm để vào chăm chồng. Nhìn vợ tất bật lau dọn, gọt hoa quả, ánh mắt đầy xót xa, Duy lấy hết can đảm hỏi vợ về những chuyện bấy lâu nay anh giấu kín trong lòng.

"Mai này, dạo này anh thấy áp lực quá. Có phải bố mẹ không hài lòng về anh không? Anh cảm thấy mình như người thừa trong nhà..."

Mai sững người, buông con dao gọt mận xuống đĩa.






Mai nhìn Duy, đôi mắt cô thoáng chốc mở to vì ngỡ ngàng, rồi nhanh chóng chùng xuống, đượm một nỗi buồn khó tả. Cô ngồi xuống mép giường bệnh, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang run nhẹ của chồng.

"Sao anh lại nghĩ như thế? Ai nói gì với anh à?" – Giọng Mai nghẹn lại, có chút tổn thương.

Duy thở dài, quay mặt nhìn ra cửa sổ, nơi những vòm lá xà cừ đang rì rào trong gió. Anh không muốn nhắc đến bà Liên, bởi anh biết chuyện hàng xóm láng giềng bàn tán rất phức tạp. Nhưng những dồn nén suốt ba tháng qua như một chiếc lò xo bị ép chặt, nay có cơ hội liền bung ra.

"Không ai nói gì cả, là tự anh cảm nhận thôi." – Duy trầm giọng, từng lời thốt ra như chứa đựng cả sức nặng của những đêm mất ngủ. "Từ ngày về nhà mình, anh luôn cố gắng làm tròn bổn phận. Nhưng bố lúc nào cũng nghiêm nghị, ít khi nhìn thẳng vào anh. Mẹ thì lo toan mọi thứ, nhưng giữa anh và mọi người luôn có một khoảng cách. Anh đi làm từ sớm đến đêm muộn, về nhà chỉ thấy sự im lặng. Nhiều lúc anh nghĩ, có phải vì anh là rể tỉnh lẻ, không có điều kiện kinh tế bằng gia đình mình, nên bố mẹ mới lạnh nhạt như vậy không?"

Mai nghe đến đây thì nước mắt đã lăn dài trên má. Cô buông tay Duy ra, đan chặt hai bàn tay vào nhau để kiềm chế xúc cảm.

"Anh nghĩ về bố mẹ như vậy sao, Duy? Ba tháng qua, anh có bao giờ cho bản thân một cơ hội để thực sự bước vào gia đình em chưa?" – Mai nghẹn ngào. "Anh lao vào công việc như một con thiêu thân. Bữa cơm gia đình đếm trên đầu ngón tay. Mỗi lần về nhà, anh chỉ chào hỏi qua loa rồi giam mình trong phòng làm việc. Bố là nhà giáo về hưu, tính ông xưa nay ít nói nhưng rất quan tâm đến con cái. Bố thấy anh bận, sợ làm phiền anh nên mới không dám bắt chuyện. Còn mẹ, anh có biết vì sao mẹ hầm cháo chim câu cho anh không?"

Duy ngẩn người, quay lại nhìn vợ.

Mai sụt sịt, lau nước mắt: "Hôm anh ngất xỉu, mẹ là người hoảng hốt nhất. Chính mẹ đã gọi xe cấp cứu, rồi thức trắng đêm cùng em ở hành lang này. Mẹ biết anh bị dạ dày, sáng nào cũng dậy từ bốn giờ để đi chợ chọn mua đồ tươi ngon nhất, tự tay ninh cháo ba tiếng đồng hồ mang vào đây cho anh. Nếu bố mẹ ghét bỏ anh, liệu có ai làm như thế không?"

Lời Mai nói như một luồng điện chạy dọc sống lưng Duy. Anh nhớ lại ánh mắt mệt mỏi nhưng tràn đầy sự nhẹ nhõm của mẹ vợ khi thấy anh tỉnh lại vào sáng hôm qua. Anh nhớ lại chiếc cặp lồng cháo ấm áp mà bà nâng niu như báu vật. Hóa ra, sự nghiêm khắc và im lặng mà anh hằng mặc cảm lại chính là sự tế nhị, nhường nhịn không gian riêng tư của bố mẹ dành cho một người con rể mới.

Duy cúi đầu, lòng ngổn ngang một cảm giác tội lỗi khó tả. Anh khẽ thốt lên: "Anh xin lỗi... Anh cứ nghĩ..."

"Anh không cần lỗi với em, anh nên nghĩ cho đúng về tình cảm của bố mẹ." – Mai đứng dậy, thở dài một tiếng rồi quay đi dọn dẹp đống hoa quả. Không khí trong phòng bệnh bỗng chốc trở nên ngột ngạt. Sự hiểu lầm như một bức tường vô hình vừa được hé mở, nhưng lại để lộ ra những rạn nứt sâu sắc trong tâm lý của Duy.

Suốt ngày hôm đó, Duy nằm im trên giường, suy nghĩ về những lời của Mai và cả những lời "cảnh báo" đầy ác ý của bà Liên. Anh nhận ra mình đã quá nhạy cảm, quá tự ái cá nhân mà quên mất rằng mối quan hệ gia đình cần phải được xây dựng từ hai phía. Tuy nhiên, lòng tự trọng của một người đàn ông đi ở rể vẫn là một nút thắt quá lớn mà Duy chưa thể tự mình tháo gỡ.

Chương 2: Cơn Bão Trong Lòng

Ngày Duy xuất viện cũng là một ngày mưa tầm tã. Bầu trời xám xịt như tâm trạng của anh lúc này. Dù sức khỏe đã ổn định hơn, nhưng bác sĩ dặn dò phải nghỉ ngơi tuyệt đối, không được làm việc quá sức và phải ăn uống đúng giờ. Duy bước vào nhà với bước chân nặng nề, túi thuốc cầm trên tay kêu lách cách.

Vừa bước qua cánh cửa, anh đã thấy ông Hùng – bố vợ anh – đang ngồi ở bàn phòng khách, chậm rãi nhấp một ngụm trà. Thấy Duy vào, ông đặt chén trà xuống, ánh mắt nghiêm nghị nhìn thẳng vào anh. Duy bất giác rùng mình, cảm giác lo sợ lại trỗi dậy.

"Về rồi đấy à? Ngồi xuống đây, bố có chuyện muốn nói." – Giọng ông Hùng trầm và vang, không chút biểu cảm.

Duy nhìn sang Mai, thấy cô khẽ gật đầu khích lệ. Anh nuốt nước bọt, kéo ghế ngồi đối diện với bố vợ. Bà Hòa từ trong bếp bước ra, trên tay cầm một ly nước ấm, đặt nhẹ trước mặt Duy rồi ngồi xuống bên cạnh chồng.

"Con thưa bố, thưa mẹ, con đã đỡ nhiều rồi ạ." – Duy lý nhí.

Ông Hùng hắng giọng, thanh âm nghiêm túc: "Duy này, bố biết ba tháng qua con sống ở đây có nhiều điều không thoải mái. Bản thân con luôn có một khoảng cách nhất định với cái nhà này. Chuyện con đổ bệnh lần này, lỗi một phần cũng do bố mẹ chưa sát sao, nhưng phần lớn là do con tự tạo áp lực cho mình."

Duy mím môi, những lời nói của bà Liên lại hiện lên trong đầu: "Nhà bên ấy khắt khe có tiếng... Cháu về đấy chỉ có thiệt thân." Anh cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại, một chút tự ái trỗi dậy khiến anh không kìm được mà lên tiếng, giọng run run:

"Thưa bố, con biết con chỉ là rể, hoàn cảnh gia đình ở quê cũng không bằng nhà mình. Từ ngày về đây, con luôn cố gắng làm việc để không ai khinh thường, để chứng minh con có thể lo cho Mai. Con biết bố mẹ nghiêm khắc, nên con luôn giữ kẽ. Nhưng nếu sự xuất hiện của con trong ngôi nhà này làm bố mẹ không thoải mái, con... con có thể xin phép đưa Mai ra ngoài thuê nhà ở riêng."

Lời Duy vừa dứt, không gian phòng khách như đông cứng lại. Mai sửng sốt nhìn chồng, nước mắt chực trào: "Anh Duy! Anh đang nói cái gì vậy?"

Bà Hòa thì khẽ thở dài, đưa tay vuốt ngực như để nén lại sự xúc động. Chỉ có ông Hùng là vẫn giữ được vẻ bình tĩnh, nhưng đôi lông mày nghiêm nghị của ông đã nhíu chặt lại. Ông nhìn Duy một lượt từ đầu đến chân, ánh mắt không phải là sự giận dữ, mà là một sự thất vọng sâu sắc pha lẫn xót xa.

"Con nghĩ bố mẹ giữ con lại ở rể là vì muốn khinh thường con, muốn quản lý con sao?" – Ông Hùng hỏi, giọng chậm rãi nhưng đanh thép. "Con nghĩ cái nhà này cần tiền của con đến mức con phải bán mạng làm việc ngày đêm đến nhập viện để chứng minh? Duy ạ, con sai rồi. Sai hoàn toàn!"

Ông Hùng đứng dậy, đi tới bên chiếc tủ phòng khách, mở ngăn kéo và lấy ra một cuốn sổ nhỏ cùng một tệp tài liệu, đặt mạnh xuống bàn trước mặt Duy.

"Con tự nhìn đi!" – Ông Hùng nói.

Duy ngơ ngác nhìn cuốn sổ. Đó là một cuốn sổ tiết kiệm mang tên anh và Mai, bên trong đã có một số tiền kha khá. Còn tệp tài liệu bên dưới là bản vẽ thiết kế sửa chữa lại ngôi nhà phố này.

Bà Hòa lúc này mới lên tiếng, giọng bà nghẹn ngào, hai mắt đỏ hoe: "Duy ơi là Duy, sao con lại nghĩ về bố mẹ cạn nghĩ như thế? Ba tháng qua, bố con thấy con làm việc vất vả, ông ấy đã âm thầm nhờ người quen tìm hiểu về các dự án công nghệ của con để hiểu con hơn. Cuốn sổ tiết kiệm này là tiền bố mẹ bán mảnh đất ở quê của ông bà để lại, định bụng khi nào con khỏe lại sẽ đưa cho hai đứa để con có vốn mở công ty riêng, không phải đi làm thuê vất vả nữa. Còn bản thiết kế kia, bố con đã tự tay vẽ lại, định sửa sang lại tầng ba thành một phòng làm việc cách âm hoàn toàn cho con, để con có không gian yên tĩnh mà không bị ai làm phiền. Bố mẹ im lặng là vì sợ con ngại, sợ con nghĩ bố mẹ can thiệp sâu vào cuộc sống của con. Vậy mà..."

Bà Hòa không nói tiếp được nữa, bà quay mặt đi lau nước mắt. Mai cũng gục đầu vào vai mẹ mà khóc.

Duy nhìn cuốn sổ tiết kiệm và bản thiết kế trước mặt, đầu óc anh như nổ tung. Từng nét vẽ thanh mảnh, cẩn thận trên bản thiết kế thể hiện rõ sự tỉ mỉ và tâm huyết của một người làm ngành giáo dục. Bố vợ anh đã thức đêm để vẽ cái này, trong khi anh lại nghĩ ông lạnh nhạt với mình. Hóa ra, đằng sau sự im lặng nghiêm khắc ấy là một tình yêu thương bao la, một sự bảo bọc thầm lặng mà anh, vì sự ích kỷ và tự ái của bản thân, đã hoàn toàn mù quáng không nhận ra.

"Bố... Mẹ..." – Duy nghẹn giọng, hai từ ấy vang lên sao mà thiêng liêng và nặng nề đến thế. Cổ họng anh đắng ngắt, một sự hối hận tột cùng dâng lên chiếm trọn tâm trí. Anh nhận ra mình đã quá hồ đồ khi tin vào lời kích bác của người ngoài mà suýt chút nữa đã đạp đổ hạnh phúc của chính mình.

Chương 3: Ánh Sáng Nơi Hiên Nhà

Mưa ngoài trời bắt đầu ngớt, những hạt mưa nhỏ lách tách rơi trên hiên nhà như nhịp đập thổn thức của lòng người. Duy đứng dậy khỏi ghế, hai chân anh như khuỵu xuống. Không một chút ngần ngại, anh quỳ xuống trước mặt bố mẹ vợ, đầu cúi thấp, những giọt nước mắt hối hận nóng hổi rơi xuống sàn nhà.

"Con xin lỗi bố, con xin lỗi mẹ!" – Duy khóc thành tiếng, bờ vai gầy guộc run lên bần bật. "Con đã quá sai rồi. Vì sự tự ti ích kỷ của bản thân, vì những lời bàn tán không hay bên ngoài mà con đã nghi ngờ tình cảm của bố mẹ. Con xứng đáng bị trách phạt. Con không biết bố mẹ lại hy sinh cho con nhiều đến thế. Con sai rồi ạ..."

Mai thấy chồng như vậy, cô cũng quỳ xuống bên cạnh, nắm lấy tay anh, ánh mắt nhìn bố mẹ đầy cầu khẩn: "Bố mẹ ơi, anh Duy thời gian qua áp lực quá nên mới nghĩ quẩn như vậy. Bố mẹ tha thứ cho anh ấy lần này đi ạ."

Phòng khách chìm vào một khoảng lặng thiêng liêng. Ông Hùng nhìn đứa con rể đang quỳ dưới chân mình, sự nghiêm nghị trên gương mặt ông dần tan biến, thay vào đó là sự bao dung của một người cha. Ông thở dài một tiếng dài, rồi cúi người, dùng đôi bàn tay to lớn, chai sần của mình đỡ cả Duy và Mai đứng dậy.

"Đứng lên đi con. Đàn ông con trai, biết sai mà sửa là tốt. Bố không trách con." – Ông Hùng vỗ mạnh vào vai Duy, giọng ông đã mềm mỏng hơn rất nhiều. "Bố mẹ đồng ý cho hai đứa ở đây là muốn có thêm một người con trai, chứ không phải một người khách ở trọ. Muốn gia đình hòa thuận thì phải có sự chia sẻ. Từ nay về sau, có chuyện gì không hiểu, cứ thẳng thắn nói với bố, không được giữ trong lòng rồi suy diễn, nghe chưa?"

Bà Hòa cũng bước tới, ân cần lau nước mắt cho Duy: "Phải đấy con ạ. Người ngoài họ nói ra nói vào, họ đâu có sống thay mình được. Hạnh phúc là do mình nắm giữ. Con lo giữ gìn sức khỏe, ăn uống cho điều độ để còn làm chỗ dựa cho cái Mai. Mẹ chỉ cần hai đứa hạnh phúc là mẹ mãn nguyện rồi."

Duy nhìn bố, nhìn mẹ, rồi nhìn vợ. Trong khoảnh khắc ấy, anh cảm thấy một luồng hơi ấm kỳ diệu lan tỏa khắp cơ thể, xua tan đi toàn bộ cái lạnh giá, mệt mỏi của những ngày nằm viện và cả những u uất trong lòng suốt ba tháng qua. Bức tường băng giá trong lòng anh hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho một cảm giác bình yên và thân thuộc đến kỳ lạ. Đây thực sự là nhà của anh, là gia đình của anh.

Chiều muộn hôm đó, trời tạnh hẳn, ánh nắng hoàng hôn lấp lánh xuyên qua những kẽ lá, chiếu rọi vào hiên nhà. Duy cùng ông Hùng ngồi ở bàn đá trước sân, cùng nhau nhấp chén trà nóng. Lần này, không còn sự e dè hay giữ kẽ, Duy chủ động kể cho bố nghe về những hoài bão, những khó khăn trong công việc kỹ sư của mình. Ông Hùng chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại đưa ra những lời khuyên sâu sắc từ kinh nghiệm sống phong phú của một người đi trước.

Bà Liên hàng xóm đi chợ ngang qua, thấy hai bố con rể nhà bà Hòa ngồi cười nói vui vẻ, ấm áp thì không khỏi tò mò, đứng lại ngó nghiêng. Duy nhìn thấy bà, anh không còn vẻ tránh né như trước. Anh đứng dậy, lễ phép cúi đầu chào:

"Cháu chào cô Liên đi chợ mới về ạ! Cô ơi, cháu khỏe hẳn rồi cô ạ. May có mẹ cháu chăm sóc, hầm cháo chim câu cho ăn mỗi ngày, lại có bố cháu định hướng công việc nên cháu mới hồi phục nhanh thế này. Gia đình cháu may mắn lắm mới có được bố mẹ tâm lý như vậy cô ạ."

Bà Liên nghe vậy thì khựng lại, gương mặt thoáng chút ngượng ngùng. Bà cười gượng một tiếng: "Ờ... thế thì tốt quá, tốt quá..." rồi nhanh chóng đi thẳng về nhà. Duy nhìn theo, mỉm cười nhẹ nhàng. Anh không giận bà, bởi anh hiểu rằng, lòng tốt thầm lặng và tình yêu thương chân thành trong gia đình chính là câu trả lời mạnh mẽ nhất, đập tan mọi lời đồn thổi, hoài nghi bên ngoài.

Tối hôm đó, căn nhà phố ngập tràn tiếng cười nói. Duy ngồi vào bàn ăn, đón lấy bát cơm từ tay mẹ vợ, lòng tràn ngập lòng biết ơn và hạnh phúc. Anh nhận ra một bài học vô cùng quý giá: Trong cuộc sống, sự khác biệt hay khoảng cách không đáng sợ, đáng sợ nhất là sự im lặng và thiếu lòng tin vào nhau. Tình yêu thương chân thành không cần phải phô trương bằng những lời hoa mỹ, nó đôi khi chỉ gói gọn trong một bát cháo nóng lúc ốm đau, hay một bản thiết kế thầm lặng lúc đêm muộn của người cha. Chỉ cần ta mở lòng và đón nhận bằng một trái tim chân thành, mọi nút thắt đều có thể tháo gỡ, và gia đình sẽ luôn là bến đỗ bình yên nhất sau mọi giông bão cuộc đời.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.