Chương 1: Bản giao hưởng của những cái nhìn đầy ẩn ý
Mưa đầu mùa hạ trút xuống lòng đường thành phố những vệt nước nhạt nhòa. Tôi ngồi ở hàng ghế sau của chiếc ô tô, tay khẽ siết chặt tấm thiệp cưới màu đỏ nhung có in hai cái tên lấp lánh: Đăng và Nhã. Thằng bé Bôm – đứa con trai bốn tuổi của tôi và Đăng – đã ngủ say sưa trong lòng mẹ, cái mỏ nhỏ thỉnh thoảng lại mấp máy. Ngồi ở ghế lái, Thành khẽ liếc nhìn tôi qua gương chiếu hậu, ánh mắt anh ấm áp và điềm tĩnh như một mặt hồ phẳng lặng. Anh không hỏi tôi có run không, cũng không bàn tán về người đàn ông sắp làm chú rể kia. Anh chỉ với tay ra sau, nắm lấy bàn tay đang hơi lạnh của tôi, siết nhẹ.
Ba năm trước, tôi rời khỏi cuộc hôn nhân với Đăng khi Bôm mới tròn một tuổi. Lý do thật đơn giản nhưng lại là vết thương chí mạng của nhiều người phụ nữ: sự vô tâm và tính gia trưởng của một người chồng coi vợ như món đồ trang trí, còn gia đình chồng thì xem tôi như một kẻ ăn bám. Đăng ly hôn một cách chóng vánh, không một chút luyến lưu, thậm chí quyền nuôi con anh ta cũng nhường lại một cách nhẹ nhõm vì sợ vướng chân trên con đường sự nghiệp. Ngày tôi dọn đồ đi, mẹ anh ta còn mỉa mai bảo: "Để xem một mình nuôi con thì trụ được bao lâu, hay lại dắt díu nhau về cầu xin" . Tôi không khóc, chỉ ôm Bôm đi thẳng. Rồi tôi gặp Thành – người đàn ông góa vợ, chín chắn và bao dung. Thành không cho tôi một cuộc sống nhung lụa xa hoa, nhưng anh cho mẹ con tôi một mái nhà đúng nghĩa, nơi có tiếng cười và sự tôn trọng tuyệt đối.
Hôm nay là ngày vui của Đăng. Anh ta cưới Nhã, con gái một gia đình có điều kiện, đúng như cái tiêu chuẩn "mây tầng nào gặp mây tầng ấy" mà mẹ anh ta hằng ao ước. Đăng chủ động gửi thiệp mời cho tôi, kèm theo một dòng tin nhắn đầy ẩn ý: "Đến chung vui nhé, để xem em dạo này thế nào". Tôi biết anh ta muốn gì. Anh ta muốn chứng minh rằng, rời bỏ anh ta là một mất mát lớn nhất đời tôi. Nhưng tôi vẫn quyết định đến, đi cùng chồng mới và con trai. Không phải để trả thù, không phải để dằn mặt, mà chỉ để đặt một dấu chấm hết kiêu hãnh cho quá khứ.
Sảnh tiệc của khách sạn năm sao lộng lẫy và xa hoa. Khi gia đình ba người chúng tôi bước vào, không gian dường như khựng lại một nhịp. Tôi mặc một chiếc váy lụa màu xanh rêu giản dị nhưng thanh lịch, tóc búi cao khoe chiếc cổ thon gọn. Thành lịch lãm trong bộ suit xám, một tay bế Bôm, tay kia dắt tôi đầy trân trọng. Thằng bé Bôm được mặc bộ comple nhỏ xíu, trông như một chú nhóc thông minh và vô cùng đáng yêu.
Mẹ của Đăng – người từng chỉ trích tôi dữ dội ngày xưa – đang hớn hở tiếp khách thì nhìn thấy chúng tôi. Nụ cười trên môi bà bỗng cứng đờ. Bà nhìn tôi, rồi nhìn sang Thành – người đàn ông toát lên vẻ tri thức, đĩnh đạc và phong thái đầy tự tin. Sự xuất hiện của chúng tôi nhanh chóng thu hút sự chú ý của bạn bè, họ hàng cũ. Những tiếng xì xầm to nhỏ bắt đầu vang lên: "Ơ, kia là vợ cũ của Đăng à? Sao dạo này xinh đẹp, sang trọng thế?", "Chồng mới của cô ấy nhìn phong độ quá, nghe nói là kỹ sư trưởng đấy", "Nhìn thằng bé kìa, được chăm tốt quá, mũm mĩm, lanh lợi ghê".
Đăng và cô dâu mới từ trong sảnh bước ra để chụp ảnh kỷ niệm. Nhìn thấy tôi, bước chân Đăng khựng lại, ánh mắt anh ta lộ rõ vẻ kinh ngạc rồi nhanh chóng chuyển sang một cảm giác phức tạp khó tả.
Ánh đèn chùm pha lê trong sảnh tiệc của khách sạn năm sao tỏa ra những luồng sáng lộng lẫy, phản chiếu vào đôi mắt ngỡ ngàng của Đăng. Ba năm không gặp, người phụ nữ mà anh ta từng nghĩ sẽ phải chật vật, lam lũ nơi góc chợ để nuôi con, giờ đây lại đứng trước mặt anh ta với một phong thái kiêu hãnh đến nghẹt thở. Chiếc váy lụa màu xanh rêu không quá cầu kỳ nhưng lại ôm trọn vẹn vóc dáng thanh mảnh, mặn mà của một người phụ nữ đã qua một lần sinh nở nhưng biết trân quý bản thân.
Nhã – cô dâu mới trong bộ váy cưới xòe phồng đính kim cương lấp lánh – cảm nhận được sự bất thường từ người đàn ông bên cạnh. Cô ta siết chặt lấy cánh tay Đăng, giọng nũng nịu nhưng không giấu nổi sự dò xét:
Anh Đăng, ai mà nhìn quen thế anh? Khách mời bên nhà mình ạ?
Đăng nuốt nước bọt một cái khan, cổ họng bỗng trở nên khô khốc. Anh ta chưa kịp trả lời thì mẹ anh ta, bà quý bà thích diện đồ nhung lụa và đeo vàng đầy tay, đã lạch bạch bước tới. Sắc mặt bà chuyển từ kinh ngạc sang tức tối, nhưng vì giữa chốn đông người, bà cố hạ giọng xuống mức thấp nhất, rít qua kẽ răng:
Thúy! Cô đến đây làm gì? Ai cho phép cô vác mặt đến đây phá thối ngày vui của con trai tôi? Lại còn dắt díu cả… cả những người không liên quan này nữa?
Thành không hề biến sắc. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười vừa vặn, lịch sự của một người đàn ông trưởng thành và có học thức. Anh đặt một tay lên eo tôi, tay kia vẫn bế Bôm một cách chắc chắn. Thằng bé nhìn quanh căn phòng lấp lánh, không hề sợ sệt, nghiêng đầu hỏi:
Mẹ ơi, ở đây có nhiều bóng bay đẹp quá. Mình sắp được ăn bánh ngọt chưa mẹ?
Tôi nhìn con trai, ánh mắt dịu hiền rồi ngẩng đầu đối diện với mẹ chồng cũ. Giọng tôi đều đều, âm lượng vừa đủ để những vị khách đứng gần đó có thể nghe rõ từng từ:
Thưa bác, chính anh Đăng là người đã nhắn tin mời cháu đến chung vui. Cháu nghĩ nghĩa tử nghĩa tận, dù sao anh Đăng cũng là bố đẻ của Bôm, ngày vui của anh ấy, mẹ con cháu đến chúc phúc là điều nên làm. Còn đây là nhà cháu – nhà cháu tên Thành.
Từ "nhà cháu" thốt ra từ miệng tôi nhẹ nhàng như gió thoảng nhưng lại có sức nặng ngàn cân. Đăng đứng gần đó, sắc mặt lập tức tối sầm lại. Bản tính tự cao của một người đàn ông gia trưởng bị tổn thương sâu sắc khi thấy vợ cũ gọi người đàn ông khác là "nhà", trong khi người đàn ông đó lại có vẻ ngoài đĩnh đạc, từ tốn hơn anh ta rất nhiều.
Nhã nghe thấy hai từ "vợ cũ" và "bố đẻ của Bôm" thì mặt mày biến sắc. Đôi mắt kẻ mascara sắc sảo của cô ta trợn trừng lên, nhìn xoáy vào Đăng rồi nhìn sang tôi. Trước khi cưới, Đăng luôn rêu rao với Nhã rằng vợ cũ của anh ta là một người phụ nữ quê mùa, không biết điều, vì ham tiền nên mới bỏ chồng bỏ con đi theo người khác. Nhưng thực tế trước mắt lại hoàn toàn trái ngược. Tôi không hề quê mùa, trái lại còn toát lên sự tri thức, nhã nhặn.
À… hóa ra đây là chị Thúy? – Nhã cố giữ nụ cười giả tạo trên môi, bước lên một bước, cố tình khoe chiếc nhẫn kim cương lớn trên ngón tay áp út. – Anh Đăng có kể với em về chị. Chị đến là quý quá. Nhưng mà… hình như chị đi nhầm cổng thì phải? Tiệc nhà em chỉ đón khách có thiệp mời trang trọng thôi ạ.
Thành không để tôi phải lên tiếng. Anh từ tốn rút từ trong túi áo vest ra chiếc thiệp cưới màu đỏ nhung, chính là chiếc thiệp có dòng chữ viết tay đầy ngạo mạn của Đăng. Anh đưa cho Nhã, giọng trầm ấm:
Chào em, đây là thiệp cưới do chính chú rể gửi đến nhà chúng tôi. Chúng tôi đến đây bằng sự trân trọng và lịch sự nhất để chúc phúc cho hai bạn. Mong rằng hai bạn sẽ trăm năm hạnh phúc, râu bạc răng long.
Những lời nói của Thành như một cái tát vô hình tát thẳng vào sự ích kỷ của gia đình họ. Mấy người họ hàng bên nội của Đăng trước kia từng hùa vào nói xấu tôi, giờ đây cũng lục đục kéo đến xem náo nhiệt. Họ bắt đầu xì xào:
Thằng bé Bôm nhìn giống Đăng như lột, mà sao dạo này trông nó trắng trẻo, thông minh thế nhỉ? Ngày xưa ở với bà nội suốt ngày ho hen, gầy gò.
Người chồng mới của Thúy nhìn phong độ quá, nghe nói làm bên mảng kỹ thuật công nghệ cao gì đó, lương cao mà thương vợ con lắm. Thúy đúng là đổi đời rồi.
Những lời bàn tán như những mũi kim châm vào lòng tự ái của Đăng và mẹ anh ta. Đăng bước tới, cố gắng lấy lại uy phong của một người đàn ông thành đạt, anh ta nhìn Thành bằng ánh mắt dò xét rồi nói:
Cảm ơn anh đã đưa mẹ con Thúy đến. Nhưng hôm nay là ngày vui của tôi, tôi hy vọng mọi người giữ ý tứ, đừng làm ảnh hưởng đến không khí buổi tiệc. Thúy này, em đưa con vào bàn tiệc phía góc kia ngồi đi, chỗ đó có mấy người quen cũ đấy.
Cái cách Đăng xếp tôi vào chiếc bàn "phía góc kia" thể hiện rõ sự khinh thường còn sót lại trong tư duy của anh ta. Anh ta vẫn muốn dìm tôi xuống. Nhưng Thành chỉ cười nhạt, anh nhìn đồng hồ rồi quay sang tôi:
Em mệt chưa? Nếu em muốn ở lại chúc phúc thì mình vào bàn, còn nếu em thấy không khí ở đây hơi ngột ngạt thì mình gửi quà mừng rồi xin phép về sớm. Chiều nay anh đã hẹn đưa hai mẹ con đi ăn kem ở bờ hồ rồi mà.
Bôm nghe thấy từ "ăn kem" thì reo lên:
Đúng rồi, bố Thành hứa đưa con đi ăn kem rồi. Con muốn đi ăn kem với bố Thành cơ!
Từ "bố Thành" vang lên giòn giã, đánh sập hoàn toàn chút kiên nhẫn cuối cùng của Đăng. Anh ta nhìn đứa con ruột của mình quấn quýt bên người đàn ông khác, gọi người khác là bố một cách tự nhiên như hơi thở, lòng ghen tị và tức giận trỗi dậy cuồn cuộn. Nhã đứng bên cạnh nhìn thấy biểu cảm của chồng sắp cưới thì cơn ghen tuông lồng lộn bắt đầu bùng phát. Cô ta nhận ra, Đăng không hề quên được vợ cũ, hoặc ít nhất, sự xuất hiện của tôi đã làm lung lay toàn bộ sự tự tin của anh ta.
Chương 2: Cơn bão dưới ánh đèn sân khấu
Buổi tiệc chính thức bắt đầu. Dù Thành đã có ý muốn rời đi, nhưng tôi đã nhẹ nhàng giữ tay anh lại. Tôi không muốn trốn chạy. Nếu tôi quay lưng đi ngay lúc này, gia đình Đăng sẽ nghĩ tôi sợ hãi, hoặc tôi vẫn còn luyến lưu quá khứ. Tôi muốn chứng minh cho họ thấy, tôi đứng ở đây, bình thản và hạnh phúc, diện kiến quá khứ một cách hiên ngang nhất. Chúng tôi chọn một bàn tiệc ở vị trí vừa phải, không quá phô trương nhưng cũng không phải là góc khuất như Đăng sắp xếp.
Trong suốt phần lễ trên sân khấu, ánh mắt của Đăng thỉnh thoảng lại vô thức nhìn về phía bàn của chúng tôi. Mỗi lần như vậy, Nhã lại dùng tay bấu chặt vào tay anh ta, gương mặt dưới lớp phấn son dày cộm bắt đầu lộ rõ sự hằn học. Đỉnh điểm của bộ phim truyền hình thực tế này là khi MC mời cô dâu chú rể đi xuống từng bàn để mời rượu.
Khi Đăng và Nhã cùng bố mẹ hai bên bước đến bàn của chúng tôi, bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng như một sợi dây đàn bị kéo căng tối đa. Khách mời ở các bàn xung quanh cũng đổ dồn ánh mắt về phía này. Mẹ của Đăng, bà liên tục rót rượu vào ly của mình, mặt đỏ gay vì tức giận và có lẽ là cả vì xấu hổ.
Nhã cầm ly rượu vang, nhìn tôi từ đầu đến chân rồi cố tình nói lớn tiếng:
Chị Thúy này, nghe nói ngày trước chị ở nhà chỉ làm nội trợ, không có công ăn việc làm ổn định nên cuộc sống có phần vất vả đúng không? Bây giờ đi bước nữa với anh đây, chắc cuộc sống cũng khá hơn rồi nhỉ? Phụ nữ ấy mà, suy cho cùng cũng cần một chỗ dựa kinh tế. Nhưng em nghĩ, làm gì thì làm, cũng nên tự lập một chút, chứ cứ dựa dẫm vào đàn ông từ đời chồng này sang đời chồng khác thì mang tiếng lắm.
Lời nhục mạ trá hình dưới danh nghĩa "góp ý" của Nhã khiến cả bàn tiệc lặng đi. Ai cũng hiểu cô ta đang muốn dằn mặt tôi, muốn hạ bệ danh dự của tôi trước mặt chồng mới. Tôi định lên tiếng thì Thành đã đặt ly nước cam của Bôm xuống bàn, anh đứng dậy, kéo ghế cho tôi một cách lịch thiệp rồi nhìn thẳng vào Nhã, mỉm cười nói:
Cô dâu có vẻ đã hiểu lầm về vợ tôi rồi. Thúy hiện tại là Trưởng phòng Biên tập của một nhà xuất bản sách lớn, cô ấy không chỉ độc lập về kinh tế mà còn là người định hướng tư duy cho rất nhiều đầu sách hay. Cuốn sách kỹ năng sống bán chạy nhất tháng trước chính là do một tay Thúy biên tập đấy. Tôi may mắn cưới được cô ấy, chứ không phải cô ấy cần dựa dẫm vào tôi. Trong gia đình chúng tôi, sự tôn trọng và thấu hiểu luôn đặt lên hàng đầu, không có chuyện ai là người ăn bám ai cả.
Lời giải thích đĩnh đạc, đầy tự hào của Thành như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt Nhã và mẹ Đăng. Bà mẹ chồng cũ của tôi há hốc mồm, không tin vào tai mình. Ngày xưa, chính bà đã tịch thu hết tiền bạc, mắng chửi tôi là đứa ăn bám khi tôi chấp nhận ở nhà một năm để chăm sóc thằng Bôm hay đau ốm. Giờ đây, tôi là một trưởng phòng, một người phụ nữ có địa vị xã hội và được chồng trân trọng như một báu vật.
Đăng đứng bên cạnh, mặt mũi tối sầm. Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt vừa tiếc nuối, vừa tức tối. Đúng lúc này, thằng bé Bôm bỗng nhiên ho vài tiếng. Thành cúi xuống, dịu dàng lấy khăn giấy lau miệng cho con, hỏi han ân cần:
Bôm có sao không con? Con uống chút nước ấm nhé.
Đăng nhìn cảnh tượng đó, lòng tự trọng của một người bố sinh học bị kích động mạnh mẽ. Anh ta uống ực một ly rượu đầy, rồi không kiềm chế được mà lên tiếng, giọng có phần lè nhè vì say và kích động:
Bôm, lại đây với bố! Ai cho phép con gọi người khác là bố? Bố mới là bố đẻ của con, dòng máu trong người con là của bố!
Thằng bé Bôm bị tiếng quát của Đăng làm cho giật mình, nó sợ hãi ôm chặt lấy cổ Thành, khóc mếu máo:
Không! Con không biết chú này! Con muốn ở với bố Thành cơ! Bố Thành thương con, bố Thành toàn mua truyện tranh và đưa con đi công viên thôi! Chú này toàn mắng mẹ, con không thích chú!
Lời nói ngây ngô nhưng chân thật của đứa trẻ bốn tuổi như một nhát dao đâm thẳng vào sự dối trá của gia đình Đăng. Khách khứa xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao, những ánh mắt nhìn Đăng đầy sự chê trách. Nhã đứng bên cạnh, chịu không nổi sự nhục nhã này, cô ta hét lên:
Đăng! Anh điên rồi à? Hôm nay là đám cưới của tôi và anh! Anh lại đi đôi co với đứa con nít và con vợ cũ của anh trước mặt họ hàng nhà tôi thế này à? Anh coi tôi là cái gì? Anh coi bố mẹ tôi là cái gì?
Bố mẹ của Nhã – những người có tiền và có tiếng tăm – từ nãy đến giờ đứng quan sát, sắc mặt đã vô cùng tồi tệ. Bố Nhã bước lên, đập mạnh ly rượu xuống bàn, giọng đanh thép:
Đăng! Cậu giải quyết chuyện gia đình kiểu gì thế này? Nếu cậu còn tơ tưởng đến vợ cũ, còn chưa dứt khoát được chuyện con cái quá khứ, thì cái đám cưới này không cần phải tiếp tục nữa! Nhà tôi không thiếu tiền để con gái tôi phải chịu nhục nhã trong ngày cưới thế này!
Chương 3: Điểm kết của quá khứ và khởi đầu mới
Bầu không khí trong sảnh tiệc lúc này trở nên vô cùng hỗn loạn. Nhã nghe bố nói vậy thì khóc rống lên, cô ta thẳng tay giật phăng bó hoa cưới trên tay ném bộp xuống sàn nhà, những cánh hoa hồng đỏ thắm nát vụn dưới chân. Cô ta chỉ tay vào mặt Đăng mà hét:
Anh nói đi! Anh cưới tôi vì yêu tôi hay vì tiền của nhà tôi? Từ nãy đến giờ ánh mắt anh cứ dán chặt vào cô ta! Anh tiếc nuối đúng không? Anh thấy cô ta đẹp hơn, sang hơn tôi đúng không? Tôi không ngờ anh lại là loại người như vậy!
Nhã! Em thôi đi, đừng có làm loạn nữa! – Đăng quát lên, cố giữ thể diện nhưng giọng anh ta đã run rẩy vì sợ hãi. Anh ta biết, nếu mất đi cuộc hôn nhân với Nhã, con đường thăng tiến và khối tài sản mà anh ta hằng mơ ước sẽ hoàn toàn tan thành mây khói.
Bà mẹ của Đăng thấy tình hình nguy kịch, vội vàng chạy lại nắm lấy tay Nhã, giọng van nài, thanh minh:
Nhã ơi, con bình tĩnh nghe mẹ nói. Thằng Đăng nó không có ý đó đâu. Tất cả là tại cái đứa đàn bà lăng loàn kia kìa! Nó cố tình dẫn xác đến đây, ăn mặc hở hang, dắt theo thằng đàn ông khác để chọc tức gia đình mình, để phá hoại đám cưới của con đấy! Con đừng trúng kế nó!
Tôi đứng chứng kiến toàn bộ sự việc, lòng không một chút gợn sóng. Sự cay nghiệt của người phụ nữ ấy ba năm qua vẫn không hề thay đổi, luôn đổ lỗi cho người khác thay vì nhìn nhận lại bản thân. Tôi khẽ thở dài, nắm lấy tay Thành. Anh nhìn tôi, ánh mắt như muốn nói: “Em sẵn sàng chưa? Chúng ta đi thôi.”
Tôi gật đầu, ôm lấy Bôm từ tay Thành. Thằng bé đã bớt sợ nhưng vẫn rúc đầu vào vai tôi. Tôi bước lên một bước, đứng đối diện với gia đình Đăng và Nhã. Sự điềm tĩnh của tôi tương phản hoàn toàn với sự lồng lộn, điên cuồng của họ.
Chị Nhã, bác ạ! – Giọng tôi thanh thoát, rõ ràng vang lên giữa sảnh tiệc đã bắt đầu im lặng vì ai cũng chăm chú theo dõi drama. – Cháu và anh Đăng đã ly hôn ba năm nay, trên danh nghĩa pháp lý và tình cảm, chúng cháu hoàn toàn là những người xa lạ. Hôm nay cháu đến đây, chỉ đơn giản là nhận được thiệp mời và muốn gửi một lời chúc phúc chân thành nhất đến hai người. Cháu không có nhu cầu, cũng không rảnh rỗi đến mức phải đi phá hoại cuộc sống của người khác.
Tôi quay sang nhìn Đăng, ánh mắt không còn chút oán hận, chỉ còn sự dửng dưng:
Đăng ạ, anh từng nghĩ tôi rời bỏ anh sẽ không sống nổi. Nhưng anh sai rồi. Phụ nữ chúng tôi, khi bước ra khỏi một cuộc hôn nhân độc hại, nếu biết tự trân trọng bản thân, chăm chỉ làm việc và sống lương thiện, thì bầu trời tự khắc sẽ sáng. Tôi cảm ơn anh vì ngày đó đã buông tay, để tôi có cơ hội gặp được anh Thành – người đàn ông thực sự biết thế nào là trân trọng gia đình. Con trai tôi, nó cần một người bố dạy nó trở thành người đàn ông tử tế, biết yêu thương, và anh Thành đã làm xuất sắc điều đó. Quà mừng tôi đã gửi ở bàn tiếp tân. Chúc hai người hạnh phúc.
Nói rồi, tôi quay sang nhìn Thành, mỉm cười:
Mình đi thôi anh. Bôm đói bụng rồi.
Thành mỉm cười gật đầu, anh dắt tay tôi, cùng tôi bước đi trên tấm thảm đỏ của sảnh tiệc. Chúng tôi đi thẳng ra phía cửa, không một lần quay đầu lại. Phía sau lưng chúng tôi, tiếng cãi vã, tiếng khóc lóc của Nhã và tiếng quát tháo của bố cô ta vẫn tiếp tục vang lên. Đám cưới ấy có thể không hủy bỏ ngay lập tức vì thể diện của hai gia đình, nhưng vết nứt lòng tin và sự tôn trọng giữa Đăng và Nhã thì mãi mãi không bao giờ lành lại được. Sự nghi ngờ, ích kỷ và bản tính gia trưởng của Đăng sẽ là liều thuốc độc gặm nhấm cuộc hôn nhân mới của anh ta từng ngày.
Khi bước ra khỏi cửa khách sạn, cơn mưa đầu mùa hạ đã tạnh hẳn. Bầu trời đêm thành phố trở nên trong vắt, những ánh đèn đường phản chiếu xuống mặt đường ướt át tạo nên những dải sáng lung linh. Không khí mát rượi, dễ chịu vô cùng.
Thành đỡ Bôm vào ghế sau của xe, thắt dây an toàn cẩn thận cho con rồi quay sang mở cửa cho tôi. Trước khi lên xe, anh nắm lấy đôi bàn tay tôi, đặt lên đó một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng chứa đựng muôn vàn sự che chở:
Em làm tốt lắm, vợ của anh. Quá khứ đóng lại rồi, từ nay về sau, chỉ có hạnh phúc chờ đợi chúng ta thôi.
Tôi nhìn anh, nước mắt xúc động khẽ lăn dài trên má nhưng môi lại nở nụ cười hạnh phúc viên mãn. Cuộc đời này thật công bằng, khi bạn dám dũng cảm buông bỏ những điều không xứng đáng, chịu đựng giông bão bằng một cái tâm trong sạch và lòng kiên cường, số phận chắc chắn sẽ đền đáp cho bạn một bến đỗ bình yên. Tôi ôm lấy cánh tay Thành, chiếc xe từ từ lăn bánh, hòa vào dòng người tấp nập của thành phố, để lại sau lưng tất cả những muộn phiền của ngày hôm qua.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.