CHƯƠNG 1: SÓNG NGẦM TRONG LÒNG HÀO MÔN
Tiếng mưa rả rích đổ xuống mái hiên của quán cà phê nhỏ nép mình nơi góc phố. Hương cà phê rang xay nồng nàn quyện với vị ẩm ướt của đất trời đất những ngày sang hạ. Trúc ngồi bên cửa sổ, lơ đãng nhìn những giọt nước trượt dài trên tấm kính. Năm năm trước, cũng vào một ngày mưa tầm tã thế này, cô đã bước ra khỏi hào môn với một bàn tay trắng và một trái tim chằng chịt vết thương.
Ngày đó, tập đoàn xây dựng của gia đình Trúc bất ngờ ph:á s:ản do đối tác nước ngoài đơn phương hủy hợp đồng. Cha cô đổ bệnh tai biến, mẹ cô gầy rộc đi vì lo nghĩ. Giữa lúc đất trời sụp đổ, bà Phương – mẹ chồng Trúc – đã lạnh lùng đặt lên bàn tờ đơn ly hôn soạn sẵn. Bà không muốn sự nghiệp của con trai mình là Thành bị kéo xuống vũng bùn. Thành khi ấy, phần vì nh:u như:ợc, phần vì áp lực từ mẹ, đã chọn cách im lặng. Trúc không khóc, không van xin. Cô ký tên, thu dọn quần áo rồi rời đi, mang theo lòng tự trọng cuối cùng của một người con gái được giáo dục t:ử tế.
Năm năm là một khoảng thời gian đủ dài để vết thương lành miệng, và cũng đủ để một người con gái kiên cường như Trúc tự tay xây dựng lại cuộc đời. Bằng vốn kiến thức ngành thiết kế nội thất và sự nhẫn nại, cô cùng một vài người bạn mở một studio nhỏ. Sự tận tụy, chân thành và tư duy thẩm mỹ tốt đã giúp cô dần khẳng định được chỗ đứng. Giờ đây, Trúc đã là chủ của một thương hiệu thiết kế có tiếng, đủ sức lo cho cha mẹ một cuộc sống an yên, tuổi già tự tại.
Tiếng chuông gió ở cửa quán vang lên leng keng ngắt quãng dòng suy nghĩ của Trúc. Một người phụ nữ lớn tuổi bước vào. Bà mặc chiếc áo lụa sang trọng nhưng gương mặt hằn rõ vẻ mệt mỏi, mái tóc đã điểm hoa râm nhiều hơn so với ký ức của cô. Đó là bà Phương.
Trúc hơi khựng lại, nhưng rồi cô mỉm culoare nhẹ nhàng, đứng dậy cúi đầu chào theo đúng lễ nghĩa của một người bề dưới:
"Cháu chào bác ạ."
Bà Phương nhìn Trúc, ánh mắt hiện lên sự ngỡ ngàng xen lẫn bối rối. Bà không ngờ cô gái bị bà xua đuổi năm xưa giờ đây lại thanh lịch, tự tin và toát lên phong thái điềm đạm đến thế. Bà tiến lại gần, giọng nói không còn nét s:ắc s:ảo, kiêu kỳ như trước:
"Trúc… là con thật sao? Bác có thể ngồi cùng một lát không?"
"Dạ, bác ngồi đi ạ," Trúc kéo ghế cho bà, gọi một tách trà ấm.
Hóa ra, cuộc sống của gia đình bà Phương những năm qua không hề bằng phẳng như bà từng tính toán.
Bà Phương đón lấy tách trà nóng từ tay nhân viên, nhưng những ngón tay đeo chiếc nhẫn ngọc bích cỡ lớn lại khẽ run rẩy. Bà nhìn Trúc, ánh mắt phức tạp vô cùng, vừa có sự ngượng ngùng, vừa có chút gì đó như là bấu víu vào một chiếc phao cứu sinh.
"Trúc ạ, bác... bác thật không ngờ lại gặp con ở đây. Con dạo này nhìn khác quá, xinh đẹp và vững vàng hơn xưa nhiều lắm," bà Phương mở lời bằng một giọng khàn khàn, cố tìm lại chút phong thái ung dung ngày trước nhưng không thành.
Trúc khẽ mỉm cười, nụ cười thanh nhẹ như nước mây: "Dạ, thời gian qua cháu cũng trải qua nhiều chuyện, không thay đổi sao được ạ. Nghe nói công ty của Thành dạo này mở rộng thị trường lớn lắm, chắc bác cũng viên mãn rồi."
Nghe đến tên con trai, đôi mắt bà Phương chợt đỏ hoe. Bà đặt mạnh tách trà xuống đĩa, tiếng gốm sứ va chạm sành sạch như tiếng lòng đang vỡ vụn của bà. Bà nghẹn ngào:
"Viên mãn gì chứ con... Đều là cái vỏ bọc hào nhoáng bên ngoài để che đậy đống hoang tàn thôi. Thằng Thành... nó sắp mất tất cả rồi Trúc ơi!"
Trúc lặng đi một nhịp. Ký ức về người chồng cũ nhu nhược nhưng từng có những năm tháng thanh xuân nồng nhiệt bên cô chợt ùa về. Nhưng cô nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh. Năm năm qua, nỗi đau xé lòng khi bị đuổi khỏi nhà chồng trong đêm mưa, khi cha cô nằm thoi thóp trên giường bệnh không có tiền đóng viện phí, đã rèn luyện cho cô một bản lĩnh vững vàng.
"Có chuyện gì sao bác? Cháu tưởng sau khi cưới cô tiểu thư bên ngành xuất nhập khẩu mà bác tự tay chọn, cuộc sống của Thành phải như cá gặp nước chứ?" Trúc bình thản hỏi, giọng không có ý mỉa mai, chỉ là sự thật hiển nhiên.
Bà Phương lấy khăn tay lau nước mắt, giọng đầy cay đắng:
"Bác sai rồi, Trúc ạ. Ngày xưa bác chê nhà con sa cơ lỡ vận, bác nghĩ con bé Vy kia có cha làm chủ doanh nghiệp lớn thì sẽ giúp được thằng Thành. Ai ngờ đâu, cưới nhau về chưa đầy một năm thì bản chất của nó mới lộ ra. Nó không những không biết lo toan việc nhà, suốt ngày chỉ biết mua sắm, tụ tập bạn bè, mà còn tiêu xài hoang phí. Cay đắng nhất là, toàn bộ vốn liếng thằng Thành đổ vào dự án xây dựng khu nghỉ dưỡng sinh thái vừa rồi đều bị trì trệ. Nhà thông gia cũ của bác thực chất chỉ là một cái thùng rỗng kêu to, họ lợi dụng danh tiếng của công ty thằng Thành để vay mượn khắp nơi. Bây giờ dự án đứng băng, nợ nần chồng chất, con Vy thì đã thu dọn tài sản dọn về nhà ngoại, lạnh lùng nộp đơn ly hôn để phủi bỏ trách nhiệm. Thằng Thành vì quá stress mà sụp đổ hoàn toàn, hiện tại nó phải nằm viện vì kiệt sức..."
Trúc lắng nghe, trong lòng dâng lên một cảm giác ngổn ngang khó tả. Hóa ra, luật nhân quả lại đến theo cách này. Ngày xưa, chính bà Phương đã ép cô ký đơn ly hôn bằng những lời cay nghiệt: "Nhà cô giờ là gánh nặng, đừng có bám lấy con trai tôi như đỉa đói!". Giờ đây, người con dâu môn đăng hộ đối mà bà hằng tự hào lại đối xử với con trai bà y như cách bà từng đối xử với Trúc, thậm chí còn tàn nhẫn hơn.
"Bác nói với cháu những chuyện này, cháu thực sự rất chia buồn. Nhưng cháu giờ đã là người ngoài, cũng không thể giúp gì được cho gia đình bác," Trúc nhẹ nhàng nhưng dứt khoát vạch rõ ranh giới.
Bà Phương chợt nhào tới, nắm lấy đôi bàn tay mềm mại nhưng kiên nghị của Trúc, giọng cầu xin:
"Trúc, bác biết ngày xưa bác ác độc với con. Bác đáng bị quả báo. Nhưng thằng Thành nó vẫn luôn yêu con. Năm năm qua, nó không ngày nào sống hạnh phúc. Hiện tại, công ty thiết kế của con đang là đối tác chiến lược của tập đoàn Đại Phát – đơn vị đang muốn thu mua lại dự án khu nghỉ dưỡng của thằng Thành. Chỉ cần con nói với họ một tiếng, chỉ cần con đồng ý quay lại giúp thằng Thành thiết kế lại toàn bộ concept để Đại Phát duyệt mua, gia đình bác sẽ được cứu. Trúc ơi, bác xin con, hãy cứu lấy thằng Thành!"
Trúc nhìn người đàn bà quyền lực, từng coi khinh cô như rơm rác, giờ đây đang hạ mình van xin trước mặt mình. Cô không thấy hả dạ, chỉ thấy một nỗi xót xa cho thân phận con người khi bị đồng tiền và danh vọng che mắt. Cô khẽ rút tay ra, nhìn thẳng vào mắt bà Phương.
CHƯƠNG 2: KỊCH TÍNH BÊN GIƯỜNG BỆNH
"Bác Phương, cháu là một nhà thiết kế, cháu làm việc dựa trên năng lực và hợp đồng kinh tế với tập đoàn Đại Phát, chứ cháu không có quyền quyết định việc thu mua của họ," Trúc điềm tĩnh trả lời, ánh mắt không chút dao động.
Bà Phương nghe vậy thì gương mặt chợt biến sắc, sự khẩn cầu chuyển dần sang sự kích động:
"Con vẫn còn hận bác đúng không? Phải rồi, con hận bác là đúng. Nhưng con và Thành từng có bốn năm thanh xuân bên nhau, chẳng lẽ con tàn nhẫn nhìn nó rơi vào đường cùng sao? Con có biết là căn biệt thự gia đình bác đang ở, và cả mảnh đất hương hỏa ở ngoại ô đều đã bị thế chấp không? Nếu dự án này không được Đại Phát mua lại, mẹ con bác sẽ ra đường ở!"
"Ngày xưa khi nhà cháu phá sản, cha cháu nằm viện, bác cũng từng nói với cháu rằng: 'Thân ai nấy lo, đời ai nấy chịu'. Bác quên rồi sao?" Trúc nói, giọng cô vẫn đều đều nhưng từng chữ như cây kim đâm vào tâm can bà Phương.
Bà Phương cứng họng, mặt cắt không còn giọt máu. Ngay lúc đó, điện thoại của bà vang lên hồi chuông dồn dập. Bà run rẩy bắt máy, đầu dây bên kia là tiếng của người giúp việc ở bệnh viện báo rằng Thành vừa tỉnh lại nhưng tâm lý rất bất ổn, liên tục đập phá và đòi gặp Trúc. Bà Phương khóc lóc, nhìn Trúc bằng ánh mắt khẩn thiết:
"Trúc ơi, bác lạy con. Thằng Thành nó có tội với con, nhưng tình nghĩa vợ chồng cũ, con vào viện nhìn nó một lần được không? Bác sợ nó nghĩ quẩn..."
Nhìn người mẹ già tóc bạc khóc nghẹn, dòng máu nhân hậu và sự giáo dục tề chỉnh của gia đình không cho phép Trúc ngoảnh mặt làm ngơ trước một người đang nguy kịch. Cô thở dài, đứng dậy:
"Được rồi, cháu sẽ vào viện thăm anh ấy. Nhưng chỉ với tư cách một người bạn cũ."
Tại phòng bệnh vip của một bệnh viện tư nhân, không khí ngột ngạt đến đáng sợ. Thành nằm trên giường bệnh, gương mặt hốc hác, râu ria lởm chởm, đôi mắt hằn lên những tia máu vì mất ngủ và lo âu. Khi cánh cửa phòng bật mở, nhìn thấy dáng hình quen thuộc của Trúc bước vào, đôi mắt Thành chợt lóe lên một tia sáng hy vọng tội nghiệp.
"Trúc... Trúc đấy phải không em?" Thành thều thào, cố gượng dậy nhưng vì quá yếu nên lại ngã xuống nệm.
Trúc bước đến bên giường, nhìn người đàn ông từng là chồng mình giờ đây tàn tạ như một chiếc lá úa. Cô cảm thấy lòng mình phẳng lặng như mặt hồ không gió, không còn tình yêu, cũng chẳng còn oán hận.
"Anh nằm im đi, đừng cử động mạnh."
Bà Phương chạy vào sau, thấy con trai như vậy thì ôm mặt khóc nức nở. Thành nhìn Trúc, nước mắt ứa ra nơi khóe mắt:
"Anh xin lỗi... Năm năm qua, anh sống trong tội lỗi và hối hận. Khi anh ký vào tờ đơn đó, anh đã tự tay đánh mất hạnh phúc lớn nhất đời mình. Vy... cô ấy không giống em. Cô ấy chỉ yêu tiền của anh thôi..."
"Anh Thành, chuyện quá khứ đã qua rồi, anh không cần nhắc lại," Trúc ngắt lời, giọng cô nhẹ nhàng nhưng xa cách. "Bây giờ anh cần dưỡng bệnh để giải quyết khó khăn của công ty."
Đúng lúc đó, cửa phòng bệnh lại một lần nữa bị đẩy mạnh ra. Vy – vợ hiện tại của Thành – bước vào với chiếc kính râm bản lớn và chiếc túi xách hàng hiệu. Theo sau cô ta là một người đàn ông trung niên mặc vest lịch lãm. Sự xuất hiện của Vy khiến không khí trong phòng lập tức trở nên căng thẳng.
Vy tháo kính râm, liếc nhìn Trúc một lượt từ đầu đến chân với vẻ mỉa mai, rồi quay sang nhìn Thành và bà Phương:
"Ồ, tôi cứ tưởng anh đang hấp hối thế nào, hóa ra là đang bận sum họp với vợ cũ à? Đúng là 'tình cũ không rủ cũng tới' nhỉ?"
Bà Phương tức giận đứng bật dậy, chỉ tay vào mặt Vy:
"Cô... cô còn vác mặt đến đây làm gì? Cô hại con trai tôi chưa đủ sao? Đồ phụ nữ bạc tình bạc nghĩa!"
Vy cười khẩy, thái độ vô cùng vênh váo:
"Bà già ơi, bớt nói lời cay đắng đi. Ai hại ai chứ? Nhà các người bất tài, dự án chết gí thì đừng đổ lỗi cho tôi. Hôm nay tôi đến đây cùng luật sư để yêu cầu anh Thành ký vào thỏa thuận phân chia tài sản ly hôn. Căn biệt thự ở phố lớn và mảnh đất ngoại ô, một nửa phải thuộc về tôi. Nếu không, tôi sẽ kiện ra tòa, lúc đó danh tiếng công ty anh càng thối nát, xem tập đoàn Đại Phát có thèm ngó ngàng tới không!"
Thành tức đến mức lồng ngực phập phồng, anh ho sặc sụa: "Cô... Vy... cô ăn ở không có đức... Toàn bộ tiền bạc cô đã tẩu tán hết về nhà ngoại, giờ còn muốn đòi nhà đất của mẹ tôi?"
"Thuận mua vừa bán, luật pháp quy định tài sản chung trong thời kỳ hôn nhân, tôi có quyền đòi hỏi!" Vy khoanh tay, mắt liếc xéo sang Trúc. "Hay là anh định bấu víu vào cô vợ cũ thiết kế này? Nghe nói cô ta dạo này phất lên lắm, chắc định dùng sắc đẹp để đổi lấy hợp đồng với Đại Phát chứ gì? Đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã!"
Lời nói sỉ nhục của Vy chạm vào giới hạn của Trúc. Trúc không còn là cô gái yếu đuối của năm năm trước để người khác muốn chà đạp thế nào cũng được. Cô tiến lên một bước, đứng đối diện với Vy, thần thái toát lên một sự áp đảo tuyệt đối.
CHƯƠNG 3: BẢY TỪ XOAY CHUYỂN CỤC DIỆN
Trúc nhìn Vy, ánh mắt sắc lạnh như dao găm khiến Vy bất giác lùi lại một bước. Trúc mỉm cười, một nụ cười đầy quyền lực và tự tin:
"Cô Vy, trước khi mở miệng sỉ nhục người khác, hãy tự soi gương lại mình đi. Cô nghĩ ai cũng dùng những thủ đoạn dơ bẩn như cô sao? Tiện đây tôi cũng nói cho cô biết, tôi chính là Giám đốc sáng tạo kiêm cổ đông chiến lược của Studio T&T – đơn vị chịu trách nhiệm thẩm định và tái cấu trúc toàn bộ phần thiết kế kiến trúc cho tất cả các dự án mà tập đoàn Đại Phát đầu tư. Quyết định Đại Phát có mua lại dự án của anh Thành hay không, tiếng nói của tôi chiếm 50% trọng lượng."
Vy nghe xong, mặt biến sắc, lắp bắp: "Cô... cô nói láo! Cô chỉ là một đứa con gái của một gia đình phá sản..."
"Hồ sơ năng lực của tôi công khai trên mạng, cô có thể tự tra," Trúc quay sang nhìn người luật sư đi cùng Vy, "Và thưa luật sư, theo tôi được biết, toàn bộ tài sản gồm căn biệt thự và mảnh đất ngoại ô của gia đình bà Phương thực chất là tài sản thừa kế riêng của bà Phương từ thời ông cụ thân sinh, được hình thành trước khi anh Thành và cô Vy kết hôn, sau này chỉ làm thủ tục cho anh Thành đứng tên đại diện để giao dịch kinh doanh nhưng quyền sở hữu cốt lõi vẫn có tranh chấp pháp lý nếu chứng minh được nguồn gốc dòng tiền. Hơn nữa, cô Vy đây đã đơn phương rút một khoản tiền lớn từ tài khoản chung của công ty để chuyển về công ty gia đình mình trong sáu tháng qua. Nếu ra tòa, hành vi tẩu tán tài sản đó sẽ bị xem xét lại đấy."
Người luật sư nghe Trúc nói vậy, khẽ biến sắc, quay sang thì thầm vào tai Vy. Gương mặt Vy từ xanh mét chuyển sang giận dữ, cô ta hậm hực giật lấy tập hồ sơ từ tay luật sư, trừng mắt nhìn Thành và bà Phương:
"Được, các người giỏi lắm! Cứ chờ đấy!" Nói rồi, Vy đùng đùng giẫm giày cao gót bỏ đi.
Trong phòng bệnh chỉ còn lại ba người. Bà Phương chứng kiến màn đối đáp sắc bén, thông minh và đầy bản lĩnh của Trúc thì sững sờ. Bà nhận ra, đứa con dâu mà bà từng coi thường, từng vứt bỏ, lại chính là người có thể bảo vệ gia đình bà trước những sóng gió cuộc đời, bằng chính tri thức và sự tử tế của cô.
Bà Phương run rẩy đi tới trước mặt Trúc, hai hàng nước mắt lăn dài:
"Trúc ơi... Bác nhục nhã quá. Bác không có tư cách gì để cầu xin con nữa. Nhưng con xem, thằng Thành nó thế này, công ty thì sắp sập... Con có thể vì tình xưa nghĩa cũ, giúp gia đình bác qua cơn hoạn nạn này không? Bác hứa, chỉ cần con giúp dự án được Đại Phát thu mua, bác sẽ bảo thằng Thành ký lại giấy tờ, trả lại danh phận cho con, con lại là dâu hiền nhà bác..."
Thành cũng nhìn Trúc bằng ánh mắt đầy hy vọng và van nài: "Trúc, cho anh một cơ hội chuộc lỗi nhé em?"
Trúc nhìn hai mẹ con họ, trong lòng chỉ có một sự thanh thản vô bờ. Cô biết, đã đến lúc cô phải đặt dấu chấm hết hoàn toàn cho đoạn quá khứ này, không phải bằng sự hận thù, mà bằng một thái độ dứt khoát của một người phụ nữ tự chủ. Cô nhìn thẳng vào bà Phương, chậm rãi nói rõ ràng đúng bảy từ:
"Cháu giúp người, không giúp người dưng."
Bà Phương nghe xong, cả người như rụng rời. Bảy từ của Trúc như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự ích kỷ và thực dụng của bà. Đúng vậy, cô nói cô "giúp người" – nghĩa là cô sẵn sàng dùng năng lực của mình, thiết kế lại concept dự án một cách công tâm để Đại Phát nghiệm thu, cứu công ty của Thành khỏi sụp đổ, cứu hàng trăm công nhân viên khỏi cảnh thất nghiệp. Đó là cái Đức, cái Tâm của cô. Nhưng cô "không giúp người dưng" – nghĩa là mối quan hệ giữa cô và gia đình bà đã cắt đứt hoàn toàn, cô không bao giờ quay lại làm dâu nhà bà, không bao giờ vì sự giàu sang hay danh phận của nhà họ mà bận lòng nữa. Cô giúp họ, chỉ vì cô là một người tử tế, chứ không phải vì cô còn luyến lưu.
Bà Phương cúi đầu, tủi hổ và ân hận tột cùng. Bà nghẹn ngào:
"Bác hiểu rồi... Bác hiểu rồi. Con là đứa trẻ tốt. Là nhà bác không có phúc phận giữ được con."
Một tuần sau, nhờ sự điều chỉnh thiết kế xuất sắc và hợp lý của Trúc, tập đoàn Đại Phát đã chính thức ký hợp đồng thu mua lại dự án khu nghỉ dưỡng sinh thái của công ty Thành với mức giá đủ để thanh toán toàn bộ nợ nần và giữ lại một phần vốn. Gia đình bà Phương chính thức thoát khỏi cảnh phá sản.
Ngay sau ngày ký hợp đồng, bà Phương đã hẹn gặp Trúc tại chính quán cà phê cũ. Lần này, đi cùng bà là một vị luật sư. Bà đặt lên bàn một cuốn sổ đỏ và một tập văn bản đã ký sẵn.
"Trúc ạ, đây là toàn bộ giấy tờ sang tên căn biệt thự ở phố lớn và mảnh đất hương hỏa ở ngoại ô sang tên con. Bác và thằng Thành đã thống nhất rồi. Số tài sản này, ngày xưa bác ích kỷ giữ lại, giờ bác muốn tặng lại cho con. Không phải để mua chuộc, cũng không phải để bắt con quay lại. Mà đây là sự đền bù muộn màng cho những tổn thương bác đã gây ra cho con năm xưa, và cũng là phần thưởng xứng đáng cho ơn cứu mạng của con đối với gia đình bác. Bác và thằng Thành sẽ dọn về một căn chung cư nhỏ để sống, thằng Thành nó cũng đã tỉnh ngộ và quyết định làm lại từ đầu từ những việc nhỏ nhất."
Trúc nhìn cuốn sổ đỏ trên bàn, khẽ đẩy ngược lại phía bà Phương:
"Bác Phương, cháu giúp gia đình bác là vì cháu muốn lòng mình thanh thản, không thẹn với lòng, chứ không phải vì tài sản của nhà bác. Cháu hiện tại tự làm ra tiền, đủ lo cho bố mẹ cháu một cuộc sống sung túc. Số tài sản này, bác cứ giữ lấy để an dưỡng tuổi già và làm vốn cho anh Thành vực dậy sự nghiệp."
Bà Phương khóc, nắm chặt tay Trúc: "Con không nhận, bác sống cả đời này cũng không thanh thản được. Con hãy nhận lấy, coi như cho bác một cơ hội để tích đức cho con cháu về sau. Nếu con không ở, con có thể dùng nó để làm quỹ từ thiện, giúp đỡ những mảnh đời khó khăn, coi như thay gia đình bác trả nợ cuộc đời."
Nhìn thấy sự chân thành và hối cải thực sự trong ánh mắt của người mẹ chồng cũ, Trúc khẽ thở dài. Cô hiểu rằng, đôi khi nhận sự đền bù cũng là một cách để giải thoát cho người khác khỏi vũng bùn của sự tội lỗi.
"Được rồi, cháu sẽ nhận mảnh đất ngoại ô để xây dựng một mái ấm tình thương cho trẻ em cơ nhỡ theo đúng tâm nguyện của bác. Còn căn nhà, bác và anh Thành cứ giữ lại mà ở."
Bà Phương nghe vậy thì mừng rỡ, gật đầu lia lịa, lòng nhẹ nhõm như trút được gánh nặng ngàn cân.
Bước ra khỏi quán cà phê, trời đã tạnh mưa, những tia nắng vàng ấm áp của ngày hè bắt đầu xuyên qua những vòm lá, chiếu xuống đường phố rực rỡ. Trúc hít một hơi thật sâu, cảm nhận hương vị của sự tự do và hạnh phúc đích thực. Cuộc đời này luôn công bằng, những ai sống kiên cường, tử tế và giữ vững lòng tự trọng, sau cơn mưa trời lại sáng, và quả ngọt của nhân quả sẽ luôn dành cho họ.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.