Min menu

Pages

Món quà 0,1 chỉ vàng tôi chuẩn bị cho mẹ chồng tưởng không có gì sai. Cho đến lúc so với quà chị dâu, chồng liền bùng nổ.

 Ánh nắng vàng vọt của buổi chiều tà hắt qua kẽ lá chuối, đổ những vệt dài loang lổ xuống khoảng sân gạch rêu phong. Tôi đứng ở góc bếp, tay vẫn vò nát mớ rau muống vừa hái ngoài vườn, lòng trĩu nặng như đeo đá. Tiếng động cơ ô tô gầm rú từ đầu ngõ báo hiệu gia đình anh chị cả đã về. Mỗi lần họ xuất hiện, không khí yên bình của cái vùng quê nghèo này lại bị xới tung lên bởi mùi nước hoa đắt tiền trộn lẫn với những lời mỉa mai sắc lẹm. Tôi khẽ thở dài, tự nhủ lòng mình phải nhẫn nhịn, vì dù sao hôm nay cũng là ngày vui của mẹ.

Cuộc hôn nhân của tôi và Thành vốn dĩ không bắt đầu bằng những lời thề non hẹn biển. Chúng tôi đến với nhau qua sự mai mối, thấy đối phương tử tế, gia cảnh tương đồng thì gật đầu nên duyên. Hai năm làm dâu, tôi chưa một ngày oán thán việc phải quán xuyến mọi việc từ đồng áng đến cơm nước, thuốc thang cho bố mẹ chồng. Anh chị cả – anh Minh và chị Lan – có điều kiện hơn, định cư trên thị trấn sầm uất. Họ coi việc về quê như một chuyến ban ơn, và coi sự hy sinh của vợ chồng tôi là một lẽ đương nhiên không cần bàn cãi.

Bước vào nhà với đôi giày cao gót nhọn hoắt gõ lộc cộc trên nền gạch, chị Lan bĩu môi nhìn quanh cái sân quét dọn chưa kỹ lá khô. Chị không chào hỏi bố mẹ một câu tử tế mà quay sang nhìn tôi, giọng lảnh lót như chim sáo nhưng đầy gai góc: "Dào ôi, cái mùi khói bếp này đúng là ám quẻ thật đấy. Thím ở nhà cả ngày mà không lau dọn cái bếp cho nó ra hồn sao? Nhìn lếch thếch thế này, khách khứa người ta vào lại tưởng nhà mình túng quẫn đến mức không mua nổi chai nước lau sàn."

Tôi mỉm cười gượng gạo, đôi bàn tay vẫn còn dính nhựa rau xoa xoa vào tà áo...
 "Dạ, em vừa nấu xong bữa trưa cho bố mẹ, định tí nữa dọn dẹp một thể ạ." Anh Minh đứng cạnh, chỉnh lại cổ áo sơ mi phẳng phiu, hừ lạnh một tiếng: "Thôi em ạ, nói với người không cùng đẳng cấp thì cũng như nước đổ lá khoai. Vợ chồng mình bận rộn kiếm tiền trên phố, gửi về đây không thiếu một xu, thế mà về đến nhà vẫn thấy cảnh nheo nhóc này, thật chẳng hiểu tiền nong đi đâu hết."

Cơn nghẹn đắng ứ lên tận cổ họng. Tiền anh chị gửi về? Mỗi tháng một triệu bạc cho bốn miệng ăn, trong khi mẹ đau ốm liên miên, tiền thuốc còn quá tiền cơm. Tôi định phân bua thì chị Lan đã cắt ngang, ánh mắt sắc như dao cau nhìn xoáy vào mâm cơm đơn giản tôi vừa bưng lên: "Ơ hay, hôm nay sinh nhật 59 tuổi của mẹ mà thím đãi món này à? Mấy miếng thịt luộc với bát canh cua? Giờ cuộc sống khá rồi mà sinh nhật mẹ, cái bánh sinh nhật cũng không mua nổi cho mẹ là sao? Hay là thím định bòn rút tiền của anh chị để lo cho đằng ngoại?"

Mẹ chồng tôi ngồi trên phản, gương mặt khắc khổ trùng xuống, bà vội vã đỡ lời: "Kìa Lan, là mẹ bảo cái Thắm nấu đơn giản thôi. Mẹ già rồi, ăn uống được bao nhiêu đâu, cốt là cả nhà quây quần cho ấm cúng." Chị Lan cười khẩy, ngồi xuống ghế nhựa một cách miễn cưỡng: "Mẹ cứ bênh nó. Nó lười thì mẹ bảo lười, lại còn bày đặt đạm bạc. Người ngoài nhìn vào người ta cười vào mặt vợ chồng con, bảo là giàu mà để mẹ ăn uống như hành khất thế này à?"

Tôi đứng chết lặng giữa gian nhà chính, cảm giác như mình là một tội đồ trong chính ngôi nhà mình đang ngày đêm vun vén. Anh Minh không dừng lại ở đó, anh tiếp lời vợ với giọng điệu dạy đời: "Thành đâu rồi? Nó làm chồng mà để vợ cư xử kém cỏi thế này à? Đúng là thứ nhà quê, đầu óc chỉ quanh quẩn cái máng lợn nên không bao giờ khá lên được. Chúng tôi đi ra ngoài, giao thiệp với người quyền quý, về nhà nhìn cảnh này đúng là muốn tăng xông."

*

Bữa cơm bắt đầu trong bầu không khí đặc quánh sự thù địch. Tôi lẳng lặng vào buồng, lấy ra một chiếc hộp nhỏ đỏ thắm. Đây là món quà tôi và Thành đã chắt bóp suốt mấy tháng qua, nhịn ăn nhịn mặc để mua được 0,1 chỉ vàng cầu mong mẹ bình an. Tôi run run đưa cho mẹ: "Mẹ ơi, vợ chồng con không có gì nhiều, chỉ có chút lòng thành này biếu mẹ lấy may." Mẹ nhìn miếng vàng nhỏ xíu, mắt rưng rưng định cầm lấy thì chị Lan đã thốt lên một tiếng cười trào phúng.

"Trời đất ơi! Một phân vàng? Thím định làm trò hề cho ai xem đấy?" Chị Lan vừa nói vừa mở túi xách hiệu, lôi ra một cuốn sổ tiết kiệm mới tinh rồi đập mạnh xuống bàn. "Nhìn đây này mẹ, đây mới là quà sinh nhật. Trong này có 70 triệu đồng, đủ để mẹ dưỡng già, thích mua gì thì mua, chứ không phải cái mẩu vàng bé như hạt cát kia đâu. Đúng là 'của cho không bằng cách cho', mang tiếng ở chung mà tặng quà như bố thí cho kẻ mày."

Bố chồng tôi, người nãy giờ vẫn im lặng, bỗng lên tiếng giọng trầm đục: "Lan, con nói hơi quá lời rồi. Cái Thắm nó chăm sóc bố mẹ từng miếng ăn giấc ngủ, đó là cái vàng không gì mua được." Anh Minh đập bàn đứng phắt dậy, mặt đỏ tía tai: "Bố lại thế rồi! Bố cứ chiều chuộng chúng nó nên chúng nó mới sinh hư. Tiền bạc phân minh, ái tình dứt khoát. Chúng con mang tiền về, đó là giá trị thật. Còn mấy cái chăm sóc hời hợt kia, thuê giúp việc cũng làm được, thậm chí còn chuyên nghiệp hơn cái loại vụng về này!"

Đúng lúc đó, Thành từ dưới bếp bước lên, tay vẫn còn cầm con dao thái hành, gương mặt anh biến dạng vì giận dữ. Anh đã nghe hết những lời nhục mạ từ nãy đến giờ. Anh bước đến gần anh trai mình, giọng rít qua kẽ răng: "Anh nói ai là giúp việc? Anh có tiền thì anh giỏi lắm à? Anh có biết mẹ ốm đêm hôm ai là người cõng mẹ đi cấp cứu không? Anh có biết lúc mẹ nằm viện nửa tháng trời, vợ chồng anh chỉ gọi điện đúng một lần để hỏi 'đã chết chưa' không? Đừng mang cái mùi tiền hôi hám của anh chị về đây để chà đạp lên lòng tự trọng của vợ tôi!"

Chị Lan rú lên một tiếng, nhảy dựng khỏi ghế: "Á à, chú mày định hành hung anh chị à? Cầm dao dọa ai đấy? Đúng là cái đồ vô giáo dục! Bố mẹ xem đấy, ở gần loại người này chỉ có hư thân mất nết. Chúng con có tiền, chúng con có quyền nói. Không có tiền của chúng con, cái nhà này chắc dột nát từ lâu rồi nhé!" Chị quay sang nhìn tôi, ánh mắt khinh bỉ tột độ: "Cái loại đàn bà chỉ biết bám váy chồng, không kiếm ra tiền thì câm miệng lại mà nghe dạy bảo. Tặng 0,1 chỉ vàng mà làm như to tát lắm, nực cười!"

*

Mẹ chồng tôi lúc này không chịu nổi nữa, bà đứng dậy, tay run rẩy cầm cuốn sổ tiết kiệm đưa trả lại cho chị Lan. Giọng bà kiên định một cách lạ thường: "Con cầm lấy tiền của con đi. Mẹ không nhận. Mẹ già rồi, mẹ cần con cái bên cạnh chứ không cần những con số khô khan này để rồi phải nghe con mỉa mai em nó. Thằng Thành, cái Thắm nó khổ vì cái nhà này nhiều rồi, mẹ không cho phép ai xúc phạm tụi nó nữa. Tiền của các con to thật đấy, nhưng nó không mua được một bát cháo nóng lúc mẹ lên cơn hen giữa đêm đâu."

Anh Minh tím mặt, cảm thấy bị mất mặt trước sự từ chối của mẹ. Anh giật lấy cuốn sổ từ tay bà, cười gằn: "Được, mẹ đã nói thế thì từ nay đừng có trách con bạc bẽo. Để xem không có tiền của con, vợ chồng 'hiếu thảo' này nuôi bố mẹ bằng niềm tin à? Đi về em, ở đây hít khói bếp với nghe giảng đạo lý đến phát nôn!" Họ quay lưng bước đi, tiếng giày cao gót và tiếng động cơ xe xa dần, để lại một khoảng lặng mênh mông và cay đắng trong gian nhà nhỏ.

Tối hôm đó, sau khi dọn dẹp đống đổ nát của bữa tiệc sinh nhật không trọn vẹn, tôi ngồi lặng lẽ bên bờ giếng, nước mắt lã chã rơi vào chậu bát đĩa. Những lời mỉa mai của chị dâu như những vết dao cứa vào lòng tôi. Tôi tự hỏi, liệu có phải mình quá nhu nhược không? Hay xã hội này thực sự chỉ công nhận giá trị của con người qua những con số trong tài khoản? Thành bước đến sau lưng tôi, đặt đôi bàn tay thô ráp lên vai vợ, giọng anh nghẹn ngào: "Thôi em, đừng khóc nữa. Anh biết em chịu thiệt thòi nhiều rồi. Từ giờ, mình cứ sống tốt phần mình, anh không để ai bắt nạt em nữa đâu."

Những tháng ngày sau đó thực sự là một thử thách. Anh chị cả cắt hẳn tiền gửi về hằng tháng như một cách để "trừng phạt" sự cứng đầu của chúng tôi. Kinh tế gia đình vốn đã eo hẹp nay lại càng khó khăn hơn khi bố chồng tôi lâm bệnh nặng. Ông bị tai biến, nằm liệt một chỗ, mọi sinh hoạt đều cần người giúp đỡ. Tôi phải nghỉ hẳn việc đồng áng để túc trực bên giường bệnh, còn Thành thì đi làm thuê làm mướn bất kể ngày đêm, từ phụ hồ đến bốc vác, miễn là có tiền mua thuốc cho bố.

Có những đêm, tôi thức trắng để xoa bóp đôi chân teo tóp của bố, vừa làm vừa khóc vì tủi thân. Anh Minh chị Lan tuyệt nhiên không về thăm lấy một lần, chỉ gửi một tin nhắn vẻn vẹn: "Đã chọn cách sống 'tình nghĩa' thì tự mà lo lấy, đừng có mở miệng xin tiền." Câu nói ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, nhưng nó cũng là động lực để vợ chồng tôi kiên cường hơn. Chúng tôi bán đi một vài vật dụng không cần thiết, thắt lưng buộc bụng đến mức tối đa, nhưng chưa bao giờ để bố mẹ phải thiếu một bữa cơm ngon hay một liều thuốc tốt.

Sáu tháng trôi qua, một buổi chiều muộn, có tiếng gõ cửa dồn dập. Tôi ra mở cửa thì bàng hoàng thấy anh Minh và chị Lan đứng đó, nhưng không còn vẻ kiêu ngạo, sang trọng ngày nào. Quần áo họ xộc xệch, gương mặt phờ phạc, đôi mắt chị Lan đỏ hoe vì khóc nhiều. Hóa ra, công ty của anh Minh làm ăn thua lỗ, bị lừa đảo dẫn đến phá sản, căn nhà trên thị trấn đã bị ngân hàng niêm phong. Họ không còn nơi nào để đi, cũng không còn ai để bám víu ngoài cái ngôi nhà quê rêu phong này.

Chị Lan vừa nhìn thấy tôi đã quỳ sụp xuống sân, nức nở: "Thím Thắm ơi... chị sai rồi. Lúc giàu sang chị coi thường tình thân, giờ trắng tay mới biết không đâu bằng nhà mình. Thím cho anh chị tạm lánh ít ngày, đừng đuổi anh chị đi..." Anh Minh đứng cạnh, đầu cúi thấp, không dám ngước nhìn tôi. Sự mỉa mai, châm biếm trước đây biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự nhục nhã và hối hận muộn màng.

Tôi đứng lặng người nhìn hai con người từng coi rẻ mình như cỏ rác. Một thoáng suy nghĩ cay độc hiện lên: "Hay là mình cũng nên mỉa mai lại họ một câu cho bõ ghét? Hay là bảo họ mang 70 triệu ngày trước ra mà xây nhà mới?". Nhưng khi nhìn thấy mẹ chồng từ trong nhà lật đật chạy ra, run rẩy ôm lấy thằng con trai cả đang sa cơ lỡ vận, lòng tôi bỗng chùng xuống. Tình mẫu tử, tình anh em, dù có bị tiền bạc làm hoen ố, thì sâu thẳm trong đó vẫn là một sợi dây liên kết không thể cắt đứt.

Thành từ sau vườn đi ra, thấy cảnh tượng đó, anh định lên tiếng gắt gỏng nhưng tôi đã khẽ nắm lấy tay anh, lắc đầu. Tôi bước đến bên chị Lan, đỡ chị dậy và bình thản nói: "Anh chị vào nhà rửa mặt mũi rồi nghỉ ngơi đi. Cơm nước em đã nấu sẵn rồi. Nhà mình tuy nghèo, thức ăn đạm bạc như chị nói, nhưng ít ra nó còn có hơi ấm của gia đình." Câu nói của tôi không có ý mỉa mai, nhưng nó khiến chị Lan càng khóc to hơn vì xấu hổ.

Cả gia đình lại quây quần bên mâm cơm tối, nhưng lần này không khí đã khác. Không có tiếng khoe khoang, không có mùi nước hoa đắt tiền, chỉ có tiếng húp canh sùm sụp và hơi ấm tỏa ra từ gian bếp nhỏ. Anh Minh vụng về giúp Thành lật bố nằm nghiêng để lau người, chị Lan thì lóng ngóng phụ tôi rửa bát. Nhìn cảnh tượng ấy, tôi chợt hiểu ra rằng, tiền bạc thực sự chỉ là một công cụ, nó có thể xây nên những bức tường cao sang nhưng cũng có thể phá nát những tâm hồn yếu ớt. Chỉ có sự thấu hiểu, lòng vị tha và sự hiện diện của chúng ta bên cạnh nhau lúc gian nan mới là "cuốn sổ tiết kiệm" giá trị nhất của đời người.

Hơn một năm sau, nhờ sự đồng lòng, vợ chồng tôi cùng anh chị cả khôi phục lại kinh tế bằng cách mở một trang trại nhỏ tại quê nhà. Anh Minh dùng kiến thức kinh doanh, chị Lan đảm nhận khâu đầu ra, còn vợ chồng tôi lo kỹ thuật chăn nuôi. Cuộc sống dần ổn định, ngôi nhà cũ được sửa sang lại khang trang hơn nhưng vẫn giữ được vẻ ấm cúng. Mẹ chồng tôi giờ đây cười nhiều hơn, da dẻ hồng hào hẳn lên.

Vào ngày sinh nhật 60 tuổi của mẹ, không ai còn nhắc đến những con số hay những món quà đắt tiền. Chị Lan tự tay xuống bếp nấu món canh chua mẹ thích, còn anh Minh thì lặng lẽ lau sạch đôi giày cho bố. Tôi đứng nhìn gia đình sum vầy dưới ánh hoàng hôn, lòng bình yên lạ kỳ. Hóa ra, hạnh phúc không phải là có bao nhiêu tiền trong túi, mà là khi sóng gió qua đi, chúng ta vẫn còn đủ can đảm để cầm lấy tay nhau và nói lời xin lỗi.

Kết thúc một hành trình dài của những mâu thuẫn và tổn thương, tôi nhận ra rằng sự chân thành luôn có sức mạnh cảm hóa lớn lao nhất. Làm dâu ở quê, tôi không giàu sang về vật chất, nhưng tôi thấy mình là người giàu có nhất khi có một gia đình thực sự biết trân trọng giá trị của hai chữ "tình thân".


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.