Tôi đứng trước gương, chỉnh lại nút thắt cà vạt một cách bóng bẩy, lòng thầm đắc ý về vẻ ngoài phong độ của mình. Trong đầu tôi khi ấy, phụ nữ giống như một món trang sức để trưng diện, mà đã là đồ trang sức thì nhất định phải lấp lánh và đắt tiền. Thế nhưng, cuộc gặp gỡ với Tình thông qua sự mai mối của đám bạn đã dội một gáo nước lạnh vào sự tự mãn của tôi.
Ngày đầu tiên gặp nhau tại quán cà phê nhỏ, tôi thất vọng đến mức chẳng buồn che giấu sự chán chường trên khuôn mặt. Tình xuất hiện với một diện mạo không thể bình thường hơn: chiếc áo sơ mi đơn giản, mái tóc buộc vội ra sau, gương mặt không một chút phấn son và thân hình có phần tròn trịa. Tôi liếc nhìn đồng hồ, thầm rủa sả đám bạn "mắt mù" đã giới thiệu cho mình một "món hàng" tầm thường như thế này.
Suốt buổi nói chuyện, tôi chỉ đáp lại bằng những cái ừ hữ hờ hững, mắt liên tục đảo quanh nhìn những cô gái trẻ đẹp bàn bên. Tôi lén nhắn tin cho thằng bạn thân, bảo nó gọi điện giả vờ có việc gấp ở công ty để tôi có cớ chuồn sớm. Trong khi tôi đang bày mưu tính kế để đào tẩu, Tình vẫn nhẹ nhàng mỉm cười, hỏi han tôi về công việc và sở thích bằng một giọng nói trầm ấm đến lạ kỳ.
Sau buổi gặp đó, tôi xem Tình như một "kế hoạch B" mờ nhạt trong cuộc đời mình. Suốt một năm trời, tôi vẫn miệt mài lao vào những cuộc chinh phục các bóng hồng chân dài, nóng bỏng nhưng rồi chỉ nhận lại những gáo nước lạnh hoặc những sự lợi dụng vật chất trắng trợn.
Mỗi khi thất tình hay cô đơn, tôi lại tìm đến Tình để giải khuây, nhắn vài tin nhắn bâng quơ và cô ấy luôn ở đó, kiên nhẫn phản hồi tôi ngay lập tức.
Mẹ tôi bắt đầu gây áp lực, bà muốn tôi ổn định gia đình để tập trung cho sự nghiệp kinh doanh của dòng họ. Nhìn quanh một hồi, tôi tặc lưỡi nghĩ rằng thôi thì lấy một người vợ hiền lành, dễ bảo về làm "bảo mẫu" cao cấp cho mình cũng không tệ. Tôi tự an ủi rằng vẻ đẹp tâm hồn của cô ấy sẽ bù đắp cho sự thiếu hụt về nhan sắc mà tôi luôn khao khát.
Bước ngoặt xảy ra trong một buổi tiệc công ty, nơi tôi miễn cưỡng đưa Tình đi cùng vì không tìm được ai khác. Trái ngược với dự đoán của tôi về việc cô ấy sẽ làm tôi xấu hổ, Tình lại tỏa sáng một cách kỳ lạ. Cô ấy ăn mặc thanh lịch, lối nói chuyện thông minh, sắc sảo khiến những gã đối tác khó tính nhất cũng phải gật đầu thán phục. Sự tự tin và khí chất của cô ấy lúc đó khiến tôi ngỡ ngàng, cảm giác như mình vừa nhặt được một viên ngọc thô giữa đống đất cát.
Đêm đó, dưới ánh đèn đường vàng vọt, tôi đã cầu hôn Tình một cách chóng vánh và không mấy lãng mạn. Cô ấy nhìn tôi, đôi mắt long lanh niềm hạnh phúc và đồng ý ngay lập tức mà không cần một phút suy nghĩ. "Em không cần anh giàu sang, em chỉ cần anh đối xử với em thật lòng là đủ," cô ấy nói nhỏ vào tai tôi, còn tôi thì cười thầm trong bụng, nghĩ rằng mình thật là một gã thợ săn may mắn bắt được con mồi quá hời.
*
Sau khi kết hôn, Tình trở thành một người vợ hoàn hảo đến mức khiến người ta phải đố kị. Cô ấy không chỉ giỏi giang trong việc điều hành chuỗi cửa hàng riêng mà còn tự tay chuẩn bị từng bữa cơm, giặt từng chiếc áo sơ mi cho tôi. Tôi nghiễm nhiên hưởng thụ sự chăm sóc đó như một điều tất yếu, chưa bao giờ một lần hỏi xem cô ấy có mệt mỏi hay áp lực vì gánh nặng hai vai hay không.
Sự kiêu ngạo trong tôi lớn dần theo thời gian khi sự nghiệp của tôi thăng tiến, còn Tình thì ngày càng trở nên im lặng hơn. Tôi bắt đầu cảm thấy chán ghét sự phục tùng của cô ấy, thậm chí còn coi đó là biểu hiện của sự yếu đuối và lụy tình. Mỗi khi đi tiếp khách về muộn, thấy cô ấy vẫn ngồi chờ cơm, tôi lại buông những lời mỉa mai cay nghiệt về việc cô ấy quá rảnh rỗi và phiền phức.
Mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn khi suốt bốn năm chung sống, Tình vẫn chưa có dấu hiệu mang thai. Lòng tự trọng của một gã đàn ông gia trưởng bị tổn thương, tôi bắt đầu dùng chuyện con cái để giày vò cô ấy mỗi ngày. Tôi ném những tờ kết quả khám sức khỏe bình thường của mình lên bàn, chỉ thẳng vào mặt cô ấy mà quát tháo: "Cô nhìn đi, tôi hoàn toàn khỏe mạnh, vấn đề chỉ có thể là ở cái cơ thể rệu rã của cô thôi!"
Tình chỉ im lặng, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ nhìn tôi với vẻ cầu xin sự cảm thông, nhưng lòng tôi lúc đó lạnh giá như băng. Trong một trận cãi vã nảy lửa, khi tôi sỉ nhục gia đình cô ấy không biết dạy con, Tình đã bật khóc nức nở. "Nếu anh thấy em vô dụng và là gánh nặng như vậy, hay là để em đi đi, trả tự do cho anh tìm người phụ nữ khác biết đẻ," cô ấy nghẹn ngào nói.
Tôi cười khẩy, ánh mắt đầy sự khinh bỉ và mỉa mai, tiến lại gần bóp chặt cằm cô ấy. "Cô đi thử xem? Với cái nhan sắc tàn tạ và cái danh hiệu 'máy đẻ hỏng' này, tôi thách cô tìm được thằng nào tử tế hơn tôi đấy!" Tôi quát vào mặt cô ấy, hả hê khi thấy những giọt nước mắt đau đớn lăn dài trên má người vợ đã từng thề non hẹn biển.
*
Thế rồi, một ngày nọ, tôi tình cờ thấy Tình bước ra từ một chiếc xe sang trọng của một người đàn ông lạ mặt. Cơn ghen tuông và lòng tự trọng bị chà đạp trỗi dậy, tôi lao vào nhà, lục tung đồ đạc và tìm thấy những biên lai chuyển tiền lớn không rõ nguồn gốc. Tôi không thèm nghe cô ấy giải thích, lập tức viết đơn ly hôn và ném vào mặt cô ấy với sự phẫn nộ tột cùng: "Hóa ra cô cũng chỉ là loại đàn bà thực dụng, thấy tôi sa sút một chút là tìm ngay bến đỗ mới giàu sang hơn chứ gì?"
Tình nhìn tờ đơn ly hôn, bàn tay cô ấy run rẩy cầm bút ký mà không hề phản kháng lấy một lời. Trước khi kéo vali ra khỏi nhà, cô ấy đứng lặng ở cửa, dùng ánh mắt đau đáu nhìn tôi lần cuối. "Ly hôn rồi, anh nhớ ăn uống đúng giờ, đừng nhậu nhẹt quá đà, dạ dày anh không tốt đâu. Hãy tự chăm sóc bản thân mình nhé," cô ấy nói bằng giọng dịu dàng đến xé lòng, nhưng tôi chỉ đáp lại bằng một cái đóng cửa rầm trời.
Ba tháng sau, tôi tham gia buổi họp lớp đại học, tâm thế đầy kiêu hãnh vì vừa ký được hợp đồng lớn và muốn cho mọi người thấy mình vẫn ổn sau ly hôn. Tại sảnh khách sạn, tôi bắt gặp Tình đang đứng lặng lẽ ở một góc, trông cô ấy gầy gò và xanh xao đến mức đáng sợ. Sự cay nghiệt trong tôi lại trỗi dậy, tôi muốn sỉ nhục cô ấy trước mặt mọi người để trả thù cho "vết nhơ" bị phản bội mà tôi luôn hằn học.
Tôi chặn cô ấy lại ngay trước cửa nhà vệ sinh, nơi không có ai qua lại để buông lời mạt sát. "Chào vợ cũ, xem ra gã đại gia mới của cô không nuôi nổi cô sao mà trông cô tàn tạ như con ma đói thế này?" Tôi vừa nói vừa mở ví, rút một xấp tiền 50 triệu đồng ném tung tóe xuống sàn nhà dưới chân cô ấy. "Cầm lấy mà mua thuốc tẩm bổ, coi như là tiền công cô đã hầu hạ tôi suốt mấy năm qua, đừng để người ta bảo tôi bạc đãi hạng đàn bà như cô."
Tình đứng chôn chân tại chỗ, nhìn những tờ tiền rơi vãi mà không thèm cúi xuống nhặt, đôi mắt cô ấy đục ngầu sự mệt mỏi. Đúng lúc đó, Lan – bạn thân nhất của Tình – từ phía sau lao tới, đẩy mạnh vào vai tôi với ánh mắt tóe lửa giận dữ. "Anh đúng là loại đàn ông khốn nạn và ngu ngốc nhất mà tôi từng thấy trên đời này!" Lan gào lên, âm thanh vang vọng khắp hành lang vắng lặng.
Tôi cười nhạt, chỉnh lại cổ áo: "Cô thì biết cái gì? Cô ấy phản bội tôi theo trai, tôi không kiện cho trắng tay là may lắm rồi." Lan không kìm được nữa, cô ấy tát tôi một cú trời giáng khiến tôi choáng váng. "Đồ ngu! Tình bị ung thư giai đoạn ba từ hai năm trước rồi! Cô ấy sợ liên lụy anh, sợ anh phải chứng kiến cô ấy chết dần chết mòn nên mới cố tình dựng lên màn kịch ngoại tình để anh hận mà ly hôn đấy!"
Thế giới quanh tôi như sụp đổ ngay lập tức, tai tôi ù đi và tim tôi thắt lại như có ai đó bóp nghẹt. Tôi nhìn sang Tình, cô ấy chỉ cúi đầu, bàn tay run rẩy bám chặt vào tường để đứng vững. "Tình... có thật không? Tại sao em không nói với anh?" Tôi lắp bắp, đôi chân run rẩy không còn đứng vững. Tình ngước lên nhìn tôi, nụ cười héo hắt hiện trên môi: "Nói để làm gì khi anh luôn coi em là gánh nặng? Em chỉ muốn anh được sống thanh thản mà thôi."
Tôi khuỵu xuống sàn nhà, giữa đống tiền vung vãi mà tôi vừa ném ra với sự kiêu ngạo lố bịch. Những ký ức ùa về như những nhát dao: những lúc cô ấy ôm bụng đau đớn tôi lại bảo cô ấy giả vờ để trốn việc nhà, những lần cô ấy lén đi bệnh viện tôi lại mỉa mai cô ấy đi hẹn hò. Hóa ra, người duy nhất phản bội trong cuộc hôn nhân này chính là tôi – kẻ đã phản bội lại lòng tốt và sự hy sinh cao cả của người phụ nữ yêu mình nhất.
Tôi gào khóc thảm thiết như một đứa trẻ, bàn tay cào cấu xuống nền gạch lạnh lẽo trong sự hối hận muộn màng. "Anh xin lỗi... Tình ơi, anh sai rồi, anh là thằng khốn nạn!" Tôi bò đến ôm lấy chân cô ấy, nhưng Tình chỉ nhẹ nhàng lùi lại, đôi mắt cô ấy chứa chan sự bao dung nhưng cũng đầy mệt mỏi. Cô ấy không còn sức để giận dữ, cũng không còn sức để yêu tôi như ngày đầu nữa.
Những ngày sau đó là chuỗi ngày tôi điên cuồng tìm mọi cách cứu chữa cho cô ấy. Tôi dùng toàn bộ tài sản, bán cả xe, cả nhà để đưa Tình sang nước ngoài điều trị bằng những phương pháp tiên tiến nhất. Tôi túc trực bên giường bệnh của cô ấy 24/7, tự tay làm những việc mà trước đây tôi coi là thấp kém. Mỗi khi cô ấy tỉnh dậy sau những đợt hóa trị đau đớn, tôi lại nắm chặt tay cô ấy, cầu xin một cơ hội để bù đắp.
Sự chân thành và hối lỗi của tôi dường như đã làm lay động ý chí sinh tồn của Tình. Sau hơn một năm chống chọi với tử thần, những tế bào ung thư bắt đầu có dấu hiệu thuyên giảm kỳ diệu. Ngày cô ấy được xuất viện, trời thu xanh ngắt, tôi đẩy chiếc xe lăn đưa cô ấy đi dạo trong khuôn viên bệnh viện. Tình khẽ tựa đầu vào tay tôi, hơi thở vẫn còn yếu nhưng ánh mắt đã tìm lại được chút ánh sáng của sự sống.
"Anh không cần em phải đẹp, cũng không cần em phải hoàn hảo nữa, anh chỉ cần em sống để anh được chuộc lỗi mỗi ngày," tôi thì thầm, hôn lên mái tóc đã rụng thưa thớt của cô ấy. Tình không đáp, cô ấy chỉ nắm lấy tay tôi, một cái nắm tay không chặt nhưng chứa đựng sự tha thứ vô bờ bến. Tôi hiểu rằng chặng đường phía trước còn dài, nhưng chỉ cần cô ấy còn ở đây, tôi sẽ học cách trở thành một người đàn ông đúng nghĩa.
Chúng tôi trở về trong một căn nhà nhỏ ở vùng ngoại ô, nơi không có sự hào nhoáng của những buổi tiệc tùng hay những tờ hóa đơn triệu đô. Mỗi sáng, tôi dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho cô ấy, cùng cô ấy tập những bài tập hồi phục chức năng. Sự cay nghiệt và mỉa mai ngày nào đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự dịu dàng và trân trọng mà tôi lẽ ra phải trao cho cô ấy từ mười năm trước.
Cuộc đời này công bằng và cũng thật nghiệt ngã, nó lấy đi của ta những gì ta không biết trân trọng và chỉ trả lại khi ta đã nếm trải đủ đắng cay. Tôi nhìn Tình đang ngồi sưởi nắng bên hiên nhà, lòng thầm cảm ơn vì định mệnh đã không cướp cô ấy đi mãi mãi. Có những vết sẹo sẽ không bao giờ lành, nhưng ít nhất, chúng nhắc nhở tôi rằng tình yêu thật sự không nằm ở vẻ bề ngoài hay sự giàu sang, mà nằm ở sự hy sinh thầm lặng mà đôi khi sự ngu muội của chúng ta đã vô tình giẫm nát.
Tôi hy vọng câu chuyện của mình sẽ là một lời cảnh tỉnh cho những ai đang đứng ở vị trí của tôi ngày trước. Đừng để đến khi đứng trước vực thẳm của sự mất mát mới nhận ra đâu là báu vật của đời mình. Giờ đây, mỗi ngày được nhìn thấy Tình mỉm cười đối với tôi đã là một món quà vô giá, và tôi sẽ dành phần đời còn lại để giữ gìn nụ cười ấy như bảo vật quý giá nhất thế gian.
Nếu bạn còn có người để yêu thương, hãy trân trọng họ ngay lúc này, đừng để sự kiêu ngạo che mờ lý trí. Vì suy cho cùng, tiền bạc hay danh vọng cũng chỉ là phù du, chỉ có sự chân thành và tình nghĩa vợ chồng mới là thứ giúp ta vượt qua những bão giông khắc nghiệt nhất của cuộc đời. Tôi đã có một cái kết có hậu, nhưng không phải ai cũng may mắn được sửa sai như tôi đã từng.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.