Ánh sáng từ chiếc đèn chùm pha lê đắt tiền trong phòng khách nhà họ Trịnh tỏa ra thứ quang năng vàng vọt, sang trọng nhưng lạnh lẽo đến gai người. Bà Phương ngồi trên bộ ghế gỗ sưa chạm trổ cầu kỳ, đôi mắt sắc lẹm như dao cạo quét qua gương mặt mệt mỏi của Lan – đứa con dâu vừa trở về sau một ngày làm việc kiệt sức. Tiếng lách cách của chuỗi tràng hạt trên tay bà vang lên đều đặn, nhưng không hề mang lại cảm giác bình an, mà giống như nhịp đếm ngược của một cơn bão đang chực chờ bùng nổ.
Thành, chồng của Lan, đang thong thả nhấp chén trà mạn, đôi mắt dán vào màn hình điện thoại nhưng tai thì vểnh lên nghe ngóng. Không khí đặc quánh sự tính toán, một loại mùi vị hôi hám của lòng tham được bọc trong lớp vỏ gia giáo của một gia đình hào nhoáng. Bà Phương hắng giọng, âm thanh khô khốc xé toạc sự im lặng: "Nghe nói năm nay bên ngân hàng của chị làm ăn khá lắm, thưởng Tết chắc cũng đủ để người ta phải lác mắt nhỉ?"
Lan khẽ rùng mình, cô biết cái giọng điệu "chị - tôi" đầy mỉa mai này của mẹ chồng là điềm báo cho một yêu cầu vô lý sắp được đưa ra. Cô đặt chiếc túi xách xuống, cố giữ giọng bình thản: "Dạ, năm nay chỉ tiêu khó khăn nhưng con cũng may mắn được thưởng một khoản để lo cho gia đình và dành dụm cho bé Bin sau này." Cô cố tình nhắc đến đứa con trai nhỏ như một lá chắn, hy vọng lòng trắc ẩn của bà nội sẽ trỗi dậy.
Nhưng bà Phương chỉ nhếch mép, một nụ cười nửa miệng chứa đựng hàm lượng châm biếm cực độ khiến Lan cảm thấy lồng ngực thắt lại. "Bé Bin còn nhỏ, nó cần tình thương chứ chưa cần đến núi tiền mà chị đang ôm khư khư đâu," bà quay sang phía con trai, giọng nói bỗng trở nên ngọt nhạt đầy dụ dỗ. "Thành này, mẹ tính rồi, con bảo vợ con đưa hết 500 triệu tiền thưởng đó đây cho mẹ, mẹ đi mua 3 cây vàng để ra Tết làm hồi môn cho cái Tuyết lấy chồng."
Thành đặt chén trà xuống, ánh mắt gã lóe lên tia sáng tham lam đồng điệu với mẹ mình, nhưng gã lại chọn cách nói như thể đang thực thi công lý.
"Mẹ nói đúng đấy, cái Tuyết là em duy nhất của anh, nó lấy chồng nhà hào môn thì mình cũng phải có cái gì cho ra ngô ra khoai." Gã quay sang nhìn Lan bằng ánh mắt ra lệnh: "Em chuyển tiền cho mẹ đi, đừng có tính toán hơn thiệt với người nhà, nghe nó rẻ rúng lắm."
Lan bàng hoàng nhìn chồng, người đàn ông mà cô từng thề non hẹn biển giờ đây lại đứng về phía mẹ mình để lột sạch thành quả lao động của vợ. "Anh nói gì cơ? 500 triệu là mồ hôi nước mắt của em cả năm trời, anh có biết em phải thức trắng bao nhiêu đêm, phải nhịn nhục bao nhiêu khách hàng mới có được không?" Cô cười nhạt, một nụ cười đầy cay đắng: "Làm hồi môn cho em chồng mà đòi lột da chị dâu, gia đình anh thật là biết cách tiêu tiền của người khác một cách cao thượng quá nhỉ?"
Bà Phương đập mạnh tay xuống bàn, tiếng nổ chát chúa khiến những tách trà rung rinh, bà gầm lên: "Chị dám nói thế à? Chị về cái nhà này với hai bàn tay trắng, nếu không nhờ cái danh giá nhà họ Trịnh thì chị có ngồi được vào cái ghế đó mà nhận thưởng không?" Bà quay sang Thành, kích bác thêm: "Con thấy chưa, mẹ nói cấm có sai, loại đàn bà này nếu con không nắm giữ tiền thì nó lại tuồn hết về cho cái nhà đẻ nghèo hèn của nó dưới quê thôi."
"Mẹ đừng có xúc phạm bố mẹ con!" Lan đứng bật dậy, đôi mắt đỏ hoe vì uất ức nhưng thái độ vô cùng kiên định. "Bố mẹ con nghèo tiền bạc nhưng chưa bao giờ dạy con cách đi ăn cướp trắng trợn trên công sức của người khác dưới cái danh nghĩa 'người nhà'. Số tiền đó, con sẽ gửi về sửa mộ cho ông bà và lo cho mẹ con phẫu thuật mắt, còn lại là của bé Bin, không một ai trong cái nhà này có quyền đụng vào!"
Thành bước tới, gã túm chặt lấy cổ tay Lan, lực bóp mạnh đến mức cô cảm thấy xương cốt mình như sắp vỡ vụn dưới cơn thịnh nộ của gã đàn ông gia trưởng. "Cô giỏi lắm, giờ còn dám cãi lời mẹ, dám dùng tiền để uy hiếp cái nhà này sao?" Gã gằn giọng, hơi thở nồng nặc mùi trà và sự ích kỷ: "Cô nghĩ cô là ai? Cô chỉ là món đồ trang trí trong cái nhà này thôi, tiền cô làm ra hay cả cái thân xác cô cũng thuộc về tôi, hiểu chưa?"
*
"Buông tôi ra!" Lan hét lên, cô nhìn thẳng vào đôi mắt vẩn đục của chồng, cảm nhận sự ghê tởm dâng lên đến tận cổ họng. "Anh không phải là chồng tôi, anh chỉ là một cái bóng của mẹ anh, một kẻ thất bại luôn tìm cách chà đạp vợ mình để cảm thấy mình to lớn hơn." Cô mỉa mai, ánh mắt xoáy sâu vào sự tự ái của gã: "3 cây vàng anh muốn tặng em gái, sao anh không tự đi mà kiếm? Hay năng lực của giám đốc Trịnh chỉ đủ để rình rập ví tiền của vợ?"
Cái tát nảy lửa của Thành giáng xuống khiến Lan ngã dúi dụi vào cạnh bàn, vị máu tanh nồng lan ra trong khoang miệng cô. Bà Phương đứng bên cạnh không hề can ngăn, trái lại còn bồi thêm một câu cay độc: "Đánh cho nó tỉnh ra, cái loại đàn bà không biết tôn ti trật tự này phải dạy bảo bằng đòn roi thì mới khôn ra được. Đêm nay không đưa tiền thì đừng hòng bước chân ra khỏi cái cửa này!"
Lan ngồi bệt dưới đất, tay ôm lấy gò má đang sưng tấy, nhưng thay vì khóc lóc van xin, cô bỗng bật cười – một điệu cười lạnh lẽo đến mức khiến cả Thành và bà Phương phải khựng lại. Cô chậm rãi đứng dậy, lau vết máu bên khóe môi, ánh mắt lúc này không còn sự tổn thương mà chỉ còn một sự trống rỗng đến đáng sợ. "Hóa ra, cái giá để nhìn thấu bản chất của các người là 500 triệu và một cái tát. Rẻ, thực sự là quá rẻ!"
Cô không nói thêm một lời nào, lẳng lặng bước lên tầng, mặc kệ tiếng chửi bới của bà mẹ chồng và những lời hăm dọa của Thành vọng theo sau lưng. Trong căn phòng tối, Lan nhìn bé Bin đang ngủ say, lòng cô quặn lại nhưng lý trí bỗng sáng rõ hơn bao giờ hết. Cô bắt đầu thu dọn những món đồ cần thiết nhất, những giấy tờ quan trọng và đặc biệt là chiếc điện thoại chứa đựng toàn bộ bằng chứng về sự bạo hành và những lời lẽ xúc phạm của mẹ con Thành.
*
Tiếng bước chân của Thành đi theo lên lầu, gã đập cửa rầm rầm: "Mở cửa ra! Cô đừng có bày trò tự tử hay dọa dẫm, không có tiền thì đêm nay tôi cho cô biết thế nào là địa ngục!" Lan điềm tĩnh mở túi xách, lấy ra một tờ giấy đã được cô ký sẵn từ lâu – một bản đơn ly hôn mà cô vốn dĩ định cho gã một cơ hội cuối cùng để không phải dùng đến. Cô đặt nó ngay ngắn trên bàn trang điểm, bên cạnh là chiếc nhẫn cưới mà cô đã tháo ra không một chút luyến tiếc.
Lan ôm bé Bin đang ngái ngủ vào lòng, lấy chiếc khăn choàng lớn che kín cho con rồi mở ngăn kéo bí mật lấy tập tiền mặt dự phòng và cuốn sổ tiết kiệm mang tên cô. Khi cô mở cửa phòng, Thành đang đứng đó với gương mặt hầm hố, gã định vung tay lần nữa nhưng Lan chỉ lạnh lùng nói: "Anh có muốn cả khu phố này biết vị giám đốc trẻ tuổi tài cao lại đi cướp tiền của vợ và hành hung phụ nữ ngay đêm giao thừa không? Toàn bộ camera trong phòng này tôi đã bật chế độ ghi hình trực tiếp lên đám mây rồi."
Thành khựng lại, đôi tay gã run rẩy giữa không trung khi nhìn thấy chiếc điện thoại trên tay Lan đang hiển thị biểu tượng ghi âm và truyền phát. Gã là kẻ coi trọng sĩ diện hơn cả mạng sống, gã không thể để sự nghiệp mình sụp đổ vì một phút nóng nảy. "Cô... cô dám gài bẫy tôi?" Gã lắp bắp, sự hung hãn bỗng chốc biến thành nỗi sợ hãi hèn mọn của một kẻ ngụy quân tử bị bóc trần mặt nạ.
Lan nhìn gã bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng, cô lách người bước qua Thành như thể bước qua một đống rác rưởi không đáng bận tâm. "Tôi không gài bẫy anh, tôi chỉ đang tự bảo vệ mình trước loài cầm thú. 500 triệu đó, anh cứ mơ về nó đi, vì từ giây phút này, một xu anh cũng không có được, kể cả tiền cấp dưỡng cho con sau này tôi cũng sẽ kiện cho anh không còn manh áo che thân."
Dưới phòng khách, bà Phương thấy con dâu bế cháu đi xuống thì định chạy lại giằng lấy bé Bin, miệng không ngừng la hét: "Đứng lại! Đồ con dâu mất dạy, mày định mang cháu tao đi đâu? Để cháu tao lại đây!" Lan dừng bước, nhìn người đàn bà đã hành hạ tinh thần mình suốt bao năm qua: "Cháu bà sao? Bà coi nó là cháu hay coi nó là công cụ để điều khiển tôi? Từ nay về sau, Bin sẽ không có người bà như bà, và cũng không có người cha như con trai bà."
Cánh cửa nhà họ Trịnh đóng sập lại sau lưng Lan, tiếng gió đêm lạnh buốt thổi qua nhưng cô cảm thấy lòng mình ấm áp lạ kỳ. Cô bước ra đường, vẫy một chiếc taxi đã gọi sẵn, nhìn lên bầu trời đêm lác đác những tia pháo hoa sớm của một mùa xuân mới. Phía sau cô là địa ngục của lòng tham và sự áp bức, phía trước cô là con đường gập ghềnh nhưng tràn ngập ánh sáng của sự tự do.
Sáng hôm sau, khi Thành tỉnh dậy sau một đêm cuồng nộ và tuyệt vọng, gã nhìn thấy tờ đơn ly hôn trên bàn cùng dòng chữ ngắn gọn: "Tặng anh và mẹ 3 cây vàng của sự hèn hạ, giữ lấy mà làm hồi môn cho cái tôi mục nát của gia đình anh." Cùng lúc đó, điện thoại gã rung lên liên hồi, những đoạn clip về hành vi bạo lực đêm qua đã được gửi đến hội đồng quản trị công ty và những đối tác quan trọng nhất. Sự sụp đổ của nhà họ Trịnh bắt đầu không phải từ sự thiếu hụt tiền bạc, mà từ chính sự thối rữa của lương tâm.
Lan ngồi trong căn hộ nhỏ vừa thuê, nhìn bé Bin cười đùa dưới ánh nắng ban mai, cô biết cuộc chiến pháp lý phía trước sẽ còn dài và gian khổ. Nhưng cô không sợ, vì cô có đôi tay lao động, có trái tim của một người mẹ và trên hết, cô đã lấy lại được phẩm giá mà cô suýt chút nữa đã đánh mất trong ngôi nhà lộng lẫy nhưng tăm tối ấy. Kết thúc này không chỉ là một lối thoát, mà là một khởi đầu rực rỡ cho người phụ nữ dám đứng lên vì chính mình.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.