Ánh đèn chùm trong phòng khách nhà họ Trịnh tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, sang trọng nhưng lạnh lẽo, soi rõ những gương mặt đang che đậy sự khinh miệt bằng lớp mặt nạ quý tộc. Bà Trịnh nhấp một ngụm trà, đôi mắt sắc lẹm như dao cạo quét qua dáng vẻ mệt mỏi của Lan, người con dâu vừa trở về sau một ngày làm việc kiệt sức tại tập đoàn. Tiếng tách sứ chạm vào đĩa nghe "cạch" một tiếng khô khốc, xé toạc bầu không khí im lặng đầy áp lực, báo hiệu cho một cơn bão sắp sửa ập xuống.
"Tôi nghe nói năm nay công ty cô làm ăn khấm khá lắm, thưởng Tết tận 500 triệu cơ à?" Bà Trịnh lên tiếng, giọng nói nhẹ bẫng nhưng chứa đựng hàm lượng mỉa mai cực độ. Bà ta không nhìn thẳng vào Lan mà chỉ chăm chú nhìn vào bộ móng tay vừa mới làm, như thể vẻ ngoài của con dâu là một vết bẩn làm hỏng tầm nhìn của bà. Lan khẽ gật đầu, lòng thắt lại khi nhận ra tin tức về mồ hôi nước mắt của mình đã sớm trở thành miếng mồi ngon cho sự tham lam của nhà chồng.
Bà Trịnh xoay sang nhìn Nam – con trai bà – lúc này đang ung dung gác chân lên ghế sofa đọc báo, rồi hạ giọng nhưng đủ để Lan nghe thấy: "Nam này, con liệu mà lấy hết số tiền đó đưa mẹ. Ra Tết cái Linh nó đi lấy chồng, nhà mình phải có ba cây vàng làm hồi môn cho ra ngô ra khoai, chứ không người ta lại cười cho là nhà giàu mà bủn xỉn. Đừng để vợ con nó có cơ hội tuồn hết về cái nhà đẻ rách nát của nó, tiền nhà mình thì phải giữ lấy cho người nhà mình dùng."
Nam không ngẩng đầu lên, chỉ ậm ừ một cách vô tâm như thể việc tước đoạt tài sản của vợ là điều hiển nhiên: "Mẹ cứ lo xa, tiền cô ấy cầm thì cũng là tiền của con, đi đâu mà thiệt." Hắn liếc nhìn Lan bằng ánh mắt lạnh lùng, đầy vẻ bề trên, như nhìn một món đồ trang trí trong nhà chứ không phải một người vợ đồng cam cộng khổ. Sự đồng lõa của Nam khiến trái tim Lan như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, tê tái và cay đắng đến tột cùng.
Lan hít một hơi thật sâu, cố giữ cho giọng mình không run rẩy trước sự sỉ nhục công khai này: "Mẹ ạ, số tiền đó là tiền con cày ải dự án cả năm trời, con dự định gửi một ít về cho bố mẹ con sửa lại cái mái hiên và lo cho em trai đi học. Còn lại con sẽ gửi tiết kiệm để lo cho tương lai của bé Bơ." Cô vừa dứt lời, không gian phòng khách bỗng chốc đông đặc lại, mùi thuốc súng của sự xung đột bắt đầu bốc lên nồng nặc.
Bà Trịnh bật cười, một điệu cười khanh khách đầy sự châm chọc và khinh rẻ...
"Sửa mái hiên? Lo cho em trai? Cô tưởng cô là ai, là nhà từ thiện chắc? Cô gả vào nhà này, ăn cơm nhà này, thì cái xác của cô cũng thuộc về nhà này chứ đừng nói đến tiền thưởng. Loại đàn bà chưa ngồi ấm chỗ đã lo vơ vét về nhà đẻ đúng là loại không có giáo dục." Bà ta đứng bật dậy, tiến lại gần Lan, hơi thở nồng mùi trà thượng hạng nhưng lời lẽ thì thối nữa vô cùng.
Nam lúc này cũng buông tờ báo xuống, ánh mắt trở nên hung dữ khi thấy vợ dám cãi lời mẹ mình: "Lan, em vừa phải thôi. Mẹ nói đúng đấy, em gái anh lấy chồng là việc trọng đại, em đem tiền về cái nhà nghèo hèn kia thì có ích gì? Hay là em khinh thường nhà anh, khinh thường mẹ anh nên mới không muốn đóng góp?" Hắn tiến lại gần, vóc dáng cao lớn đè nặng lên đôi vai nhỏ bé của Lan, tạo nên một áp lực vô hình nhưng nghẹt thở.
"Tôi không khinh thường ai, nhưng tôi cũng có cha có mẹ, tôi cũng cần được tôn trọng!" Lan hét lên, sự uất ức tích tụ bao năm như vỡ òa. Cô nhìn thẳng vào mắt chồng, nơi chỉ thấy sự ích kỷ và hèn nhát núp dưới bóng bà mẹ độc tài. "Anh bảo nhà tôi nghèo hèn, nhưng ít ra bố mẹ tôi chưa từng dạy tôi cách đi cướp tiền của người khác để làm sang cho bản thân mình. Anh có giỏi thì tự đi kiếm tiền mà mua vàng cho em gái anh!"
Một tiếng "chát" khô khốc vang lên, mạnh đến nỗi khiến đầu Lan ngoẹo sang một bên, khóe môi lập tức rướm máu. Nam nhìn bàn tay mình, rồi nhìn vợ với ánh mắt hằn học không chút hối lỗi: "Cô dám láo xược với tôi à? Để tôi cho cô biết thế nào là lễ độ!" Hắn không dừng lại, sự hung bạo trỗi dậy khi hắn túm lấy tóc Lan, lôi cô xềnh xệch về phía phòng ngủ trong tiếng cười đắc thắng và sự cổ vũ lạnh lùng của bà mẹ chồng: "Đúng đấy, dạy cho nó một bài học, cho nó biết nhà này ai mới là chủ!"
*
Bà Trịnh thong thả ngồi xuống ghế, tiếp tục nhấp ngụm trà như thể vừa chứng kiến một màn kịch hay: "Dạy bảo nó cho ra hồn vào con ạ, loại đàn bà này không đánh không chừa cái thói coi thường nhà chồng. Phải lột sạch tiền của nó, cho nó trắng tay thì nó mới biết quỳ lạy van xin." Tiếng khóc nghẹn ngào của Lan và tiếng quát tháo của Nam vang lên từ trong phòng, tạo nên một bản nhạc tang thương của một cuộc hôn nhân đã hoàn toàn thối rữa từ bên trong.
Bên trong phòng ngủ, Nam đập nát chiếc điện thoại của Lan xuống sàn, hắn gào thét đòi mật khẩu tài khoản ngân hàng trong cơn điên cuồng của kẻ tham lam bị từ chối. "Đưa đây! Đưa ngay cái mã OTP đây, nếu không hôm nay cô đừng hòng bước ra khỏi cái phòng này!" Lan nằm rạp dưới sàn, tay ôm lấy khuôn mặt đau đớn, nhưng đôi mắt cô bỗng trở nên lạnh lùng và cương quyết lạ thường. Cô nhìn gã đàn ông mình từng yêu, giờ đây chỉ còn là một con quỷ dữ đang nhe nanh múa vuốt vì tiền.
"Anh giết tôi đi, tôi cũng không đưa cho anh một xu nào cả," Lan thều thào, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đựng một sức mạnh ghê gớm. "Số tiền đó là của con tôi, là tương lai của bé Bơ. Anh không xứng đáng làm cha, càng không xứng đáng làm người." Nam điên tiết, hắn vung chân định đá thêm một cú nữa, nhưng tiếng khóc thét của đứa con nhỏ từ phòng bên cạnh vọng sang khiến hắn khựng lại trong giây lát. Chính giây phút ấy, Lan nhận ra rằng mình không thể tiếp tục để con mình lớn lên trong cái hang quỷ này.
Đêm đó, khi cả nhà họ Trịnh đã chìm vào giấc ngủ sau một trận "thắng lợi" tinh thần, Lan lặng lẽ ngồi dậy. Cô lau vết máu khô trên mặt, thu dọn vài bộ quần áo của mình và con trai vào một chiếc vali cũ. Những cử động của cô nhẹ nhàng nhưng dứt khoát như một cuộc hành quân trong bóng tối. Cô lấy ra tờ giấy trắng, đặt lên bàn trang điểm và viết những dòng chữ cuối cùng dành cho cuộc hôn nhân địa ngục này. Mỗi nét chữ là một vết cắt vào quá khứ, là một lời tuyên ngôn độc lập đầy cay đắng.
Lan bước vào phòng con, bế bé Bơ đang ngủ say vào lòng, đứa trẻ khẽ cựa quậy rồi lại chìm vào giấc mộng đẹp, không hề biết mẹ nó đang thực hiện một cuộc trốn chạy vĩ đại. Cô cầm lấy chiếc túi xách chứa thẻ ngân hàng và toàn bộ giấy tờ tùy thân, bước qua phòng khách nơi bà mẹ chồng vẫn còn để lại chiếc tách sứ dơ bẩn trên bàn. Lan nhìn ngôi nhà sang trọng lần cuối, nơi từng là ước mơ nhưng giờ chỉ còn là một nấm mồ chôn vùi thanh xuân của cô.
*
Cánh cửa gỗ lim nặng nề khép lại với một tiếng động rất khẽ, nhưng trong lòng Lan, nó giống như một tiếng sấm rền vang báo hiệu sự tự do. Cô vẫy một chiếc taxi đêm, không ngoảnh lại dù chỉ một lần. Trên bàn trang điểm trong căn phòng u ám, tờ đơn ly hôn nằm im lìm bên cạnh chiếc điện thoại vỡ nát, với dòng chữ tái bút sắc lẹm: "Vàng của mẹ anh thì cứ để mẹ anh tự đúc, còn tự do của tôi thì anh không có đủ tư cách để định giá."
Sáng hôm sau, Nam tỉnh dậy trong cơn đau đầu sau trận bạo hành đêm qua, hắn hậm hực bước ra phòng khách chờ vợ chuẩn bị bữa sáng như mọi khi. Nhưng thay vì mùi thơm của đồ ăn, hắn chỉ thấy sự trống rỗng và im lặng đến đáng sợ. Hắn bước vào phòng ngủ, nhìn thấy tờ giấy trên bàn và lập tức gầm lên như một con thú bị thương khi đọc được những lời của Lan. Bà Trịnh cũng chạy vào, mặt tái mét khi biết con dâu đã mang theo cả tiền lẫn cháu nội rời đi, bỏ lại chúng với sự bẽ bàng và trống rỗng.
"Nó đi đâu được? Nó chỉ có cái nhà đẻ nghèo kiết xác thôi, con cứ xuống đấy mà lôi cổ nó về!" Bà Trịnh rít lên, nhưng Nam chỉ ngồi phịch xuống sàn, lần đầu tiên cảm nhận được cái giá của sự tham lam tột cùng. Hắn nhận ra Lan đã chặn toàn bộ liên lạc, và với số tiền 500 triệu trong tay, cô đủ bản lĩnh để bắt đầu một cuộc sống mới mà không cần bất cứ sự bố thí nào từ hắn. Sự sỉ nhục mà hắn dành cho cô đã biến thành một liều thuốc độc ngấm ngược lại vào chính gia đình hắn.
Nhiều tháng sau, Lan đứng trước ban công căn hộ nhỏ do cô tự mua bằng tiền tích lũy và sức lao động của chính mình. Cô nhìn xuống đường phố tấp nập, bé Bơ đang líu lo chơi đùa với những món đồ chơi mới trong phòng khách đầy ánh nắng. Vết thương trên mặt đã lành, và những vết thương trong lòng cũng đang dần khép miệng dưới sự xoa dịu của tự do. Cô không còn phải quỳ lạy dưới chân ai, không còn phải nghe những lời mỉa mai cay nghiệt về nguồn gốc của mình.
Về phía gia đình họ Trịnh, cái Linh – em gái Nam – cuối cùng cũng lấy chồng, nhưng thay vì ba cây vàng hồi môn, nó chỉ nhận được những lời thở ngắn than dài của bà mẹ và sự sa sút của anh trai. Nam bị công ty kỷ luật vì những bê bối đời tư bị rò rỉ, cái ghế giám đốc mà hắn hằng tự hào giờ đây cũng lung lay theo sự nghiệp sụp đổ. Bà Trịnh mỗi ngày đều nhìn vào chiếc tách sứ lạnh lẽo, nuối tiếc người con dâu ngoan hiền mà bà đã tự tay đẩy đi bằng sự độc ác của mình.
Câu chuyện khép lại khi Lan nhận được quyết định ly hôn cuối cùng từ tòa án, cô mỉm cười nhẹ nhõm, cầm lấy tay con trai đi dạo trong công viên chiều lộng gió. Cô hiểu rằng, 500 triệu kia không chỉ là tiền thưởng, nó là tấm vé thông hành đưa cô rời khỏi địa ngục để đến với thiên đường của chính mình. Có những người chỉ biết định giá mọi thứ bằng vàng, nhưng Lan đã biết giá trị của cô là vô giá, và cô sẽ không bao giờ cho phép ai dẫm đạp lên nó một lần nữa.
Kết thúc có hậu không phải là sự trả thù đẫm máu, mà là khi kẻ yếu thế biết tìm thấy sức mạnh để đứng dậy và sống rực rỡ hơn bao giờ hết. Lan đã chọn cách rời đi trong im lặng nhưng đầy kiêu hãnh, để lại sau lưng những kẻ tham lam tự gặm nhấm sự cô độc và túng quẫn của chính họ. Giữa dòng đời xuôi ngược, cô đã tìm lại được bản ngã của mình, một người phụ nữ tự chủ, mạnh mẽ và tràn đầy yêu thương, đó chính là phần thưởng lớn nhất mà cuộc đời đã trao tặng cho cô.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.