Ánh đèn chùm pha lê trong căn biệt thự xa hoa tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, giả tạo như chính nụ cười của tôi trong ngày cưới. Tôi nới lỏng chiếc cà vạt lụa đắt tiền, cảm giác như đang nới lỏng sợi dây thừng vừa tròng vào cổ mình, nhưng lại thấy thỏa mãn vô cùng. Cuối cùng, tôi đã thoát khỏi cái mùi dầu máy bám vào da thịt, thoát khỏi người vợ cũ lúc nào cũng lam lũ với đôi bàn tay thô ráp và những bữa cơm đạm bạc chỉ có rau dưa.
Tôi nhìn mình trong gương, bộ vest thiết kế riêng khiến tôi trông giống một quý ông thực thụ hơn là một gã công nhân nghèo khổ. Mặc kệ những lời xì xào về việc "chó chui gầm chạn" hay "kẻ đào mỏ", tôi tự nhủ rằng tiền bạc luôn có mùi thơm của quyền lực. Hạnh, con gái duy nhất của Giám đốc tập đoàn xây dựng lớn, chính là tấm vé vàng để tôi bước chân vào giới thượng lưu, nơi mà nhân cách chỉ là thứ trang sức rẻ tiền so với số dư tài khoản.
Bố vợ tôi, ông Trọng, ngồi ở ghế bành bọc da hổ, nhấp ngụm rượu vang đỏ sẫm như máu, ánh mắt nhìn tôi đầy vẻ khinh bỉ không thèm che giấu. "Cậu nên nhớ, bộ đồ này không làm nên con người cậu, nhưng tiền của tôi thì có thể làm ra mười thằng như cậu đấy," ông ta nhếch mép, giọng nói đầy sự mỉa mai cay nghiệt. Tôi cúi đầu, nụ cười nịnh nọt thường trực trên môi, che giấu sự căm phẫn đang sôi sục trong lòng.
"Thưa ba, con hiểu rõ vị thế của mình mà. Con sẽ chăm sóc Hạnh thật tốt, không để cô ấy chịu chút thiệt thòi nào," tôi đáp lời, giọng cung kính đến mức chính tôi cũng thấy buồn nôn. Hạnh đứng bên cạnh, khoác tay tôi với vẻ mặt lạnh lùng, đôi mắt sắc sảo nhìn tôi như nhìn một món đồ chơi mới mua được từ đống thanh lý. Cô ta không yêu tôi, và tôi cũng chẳng yêu cô ta, chúng tôi chỉ là một bản hợp đồng có lợi cho cả hai bên.
"Chăm sóc? Đừng dùng từ cao siêu thế, con rể. Nhiệm vụ của anh là làm cho con gái tôi vui, còn lại việc điều hành công ty, anh cứ nằm mơ tiếp đi nhé," Hạnh cười nhạt, thanh âm lanh lảnh như tiếng kim loại va vào nhau. Những quan khách xung quanh bắt đầu cười rộ lên, những tiếng cười châm biếm xâu xé lòng tự trọng vốn đã nát bấy của tôi. Nhưng tôi vẫn đứng đó, trơ lì như một tảng đá, vì tôi biết cái giá của sự nhục nhã này là khối tài sản kếch xù kia.
Tiệc cưới kết thúc trong sự xa hoa phù phiếm, tôi dìu Hạnh lên phòng tân hôn với trái tim đập liên hồi vì phấn khích và cả sự toan tính.
Căn phòng rộng lớn được trang trí bằng hoa hồng nhập khẩu, mùi hương nồng nặc khiến tôi hơi choáng váng. Đây rồi, khoảnh khắc mà tôi đã đánh đổi cả danh dự và người vợ tào khang để có được, giờ chỉ còn tôi và "con gà đẻ trứng vàng" trong không gian riêng tư này.
Hạnh ngồi xuống giường, đôi mắt cô ấy bỗng trở nên u uất và có phần đáng sợ dưới ánh đèn mờ ảo của phòng ngủ. "Anh thực sự muốn động phòng với tôi sao, Minh? Anh không sợ cái giá phải trả cho sự giàu sang này quá đắt sao?" Cô ấy hỏi, giọng nói trầm xuống, mang theo một chút gì đó giống như sự cảnh báo cuối cùng trước khi thảm kịch bắt đầu.
Tôi bước tới, cố gắng tạo ra một cử chỉ lãng mạn nhưng đầy vụng về, bàn tay run run chạm vào vai cô ấy. "Em nói gì lạ vậy Hạnh? Chúng ta đã là vợ chồng, anh đã chờ đợi ngày này từ rất lâu rồi." Trong đầu tôi lúc đó chỉ nghĩ đến việc làm sao để củng cố vị trí của mình, làm sao để sớm có được quyền kiểm soát những dự án triệu đô của bố vợ.
Hạnh bật cười, tiếng cười khô khốc và đầy cay nghiệt khiến tôi lạnh sống lưng, cô ấy đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt tôi với vẻ thách thức tột độ. "Anh yêu tiền của ba tôi, yêu cái danh phận này đến mức sẵn sàng quỳ gối dưới chân tôi. Vậy thì để xem, anh có đủ can đảm để yêu cả những gì thật nhất của tôi không nhé." Nói rồi, cô ấy từ từ vén tà váy cưới bồng bềnh lên, hành động chậm rãi như đang hành hình tâm trí tôi.
*
Tôi háo hức nhìn xuống, mong chờ một vẻ đẹp hoàn mỹ của một tiểu thư khuê các, nhưng rồi hơi thở tôi nghẹn lại ở cổ họng, mắt tôi trợn ngược vì kinh hãi. Bên dưới lớp vải voan trắng muốt không phải là đôi chân thon dài mượt mà, mà là những mảng da thịt chằng chịt vết sẹo lồi lõm, thâm đen và dị dạng. Những vết sẹo kéo dài từ đùi xuống tận cổ chân, trông như những con rết khổng lồ đang bò trên làn da trắng bệch.
Cảm giác buồn nôn trào dâng, tôi lảo đảo lùi lại, va phải chiếc bàn trang điểm làm lọ nước hoa vỡ tan tành, mùi hương nồng nặc lúc này trở nên thật kinh tởm. "Cái... cái gì thế này? Tại sao chân em lại như vậy?" Tôi lắp bắp, nỗi sợ hãi lấn át cả lòng tham, gương mặt tôi tái mét không còn một giọt máu. Hình ảnh đó vượt xa mọi sự tưởng tượng đen tối nhất của tôi về "lá ngọc cành vàng".
Hạnh tiến lại gần tôi, nụ cười trên môi cô ấy giờ đây đầy vẻ ma quái và thỏa mãn khi thấy sự kinh hoàng của tôi. "Đẹp không? Đây là kết quả của một vụ nổ năm tôi mười tuổi, ba tôi đã dùng tiền để che đậy nó, và giờ ông ấy dùng tiền để mua anh về làm vật trang trí che chắn cho sự tàn phế này đấy." Mỗi lời cô ấy thốt ra như một nhát dao đâm vào ảo mộng giàu sang của tôi.
Tôi không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa, bản năng sinh tồn trỗi dậy, tôi lao vội ra phía cửa phòng tân hôn để trốn chạy khỏi thực tại nghiệt ngã này. Nhưng khi tôi vặn nắm đấm cửa, nó không hề nhúc nhích, cánh cửa gỗ lim nặng nề đã bị khóa chặt từ bên ngoài bằng một hệ thống khóa điện tử hiện đại. Tiếng "cạch" khô khốc vang lên báo hiệu tôi đã bị nhốt lại trong chính cái lồng vàng mà mình hằng ao ước.
*
"Mở cửa! Mở cửa ra!" Tôi đập mạnh vào cánh cửa, gào thét trong tuyệt vọng, nhưng bên ngoài chỉ có sự im lặng đáng sợ của căn biệt thự rộng lớn. Tôi quay lại, thấy Hạnh đang thong thả ngồi trên giường, đôi chân đầy sẹo của cô ấy đung đưa như đang trêu ngươi sự hèn nhát của tôi. Cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt khinh miệt tột cùng, cái nhìn dành cho một kẻ bại trận.
"Anh đi đâu vậy anh chồng? Chúng ta còn chưa bắt đầu đêm tân hôn mà. Anh nghĩ ba tôi dễ dàng cho anh lấy tôi chỉ vì anh có cái mặt ưa nhìn sao?" Hạnh lên tiếng, giọng nói đầy rẫy sự mỉa mai. "Anh đã ký vào bản hợp đồng hôn nhân với điều khoản không được ly hôn trong vòng mười năm nếu không muốn phá sản và vào tù vì những khoản nợ tôi đã gán tên anh vào. Anh đã bị sập bẫy rồi, Minh ạ."
Tôi quỵ xuống sàn nhà, mồ hôi vã ra như tắm, cảm giác hối hận muộn màng bắt đầu gặm nhấm tâm hồn. Tôi đã bỏ rơi người vợ hiền lành, bỏ rơi cuộc sống bình yên để chạy theo thứ ánh sáng lừa lọc này, để rồi giờ đây trở thành một tù nhân trong bộ vest chú rể. Sự im lặng trong căn phòng lúc này còn đáng sợ hơn cả những lời chửi bới, nó là sự trừng phạt tàn khốc nhất dành cho kẻ bội bạc và tham lam.
Những ngày sau đó đối với tôi là một chuỗi địa ngục trần gian trong nhung lụa, tôi phải đóng vai người chồng hạnh phúc trước mặt báo chí và đối tác, nhưng khi về nhà, tôi là nô lệ cho sự oán hận của Hạnh. Cô ấy trút tất cả nỗi đau tật nguyền và sự thiếu hụt tình thương lên đầu tôi bằng những lời nhục mạ và sự hành hạ tinh thần tinh vi nhất. Tôi phải quỳ xuống rửa những đôi chân đầy sẹo ấy mỗi tối, chịu đựng tiếng cười châm biếm của bố vợ mỗi bữa ăn.
"Nhìn kìa, chàng rể quý đang làm công việc đúng với bản chất của mình đấy," ông Trọng nói khi thấy tôi đang lau sàn nhà theo yêu cầu vô lý của Hạnh. Tôi không đáp lại, chỉ cúi mặt, đôi tay run rẩy vì nhục nhã. Tôi nhận ra rằng mình không chỉ bán đi tự do, mà còn bán đi cả linh hồn cho quỷ dữ, và cái giá phải trả là sự giày vò không có ngày kết thúc.
Trong một lần tình cờ, tôi nghe được cuộc trò chuyện của Hạnh với bác sĩ tâm lý qua cánh cửa khép hờ, cô ấy khóc, một tiếng khóc nức nở và đầy đau đớn. "Tôi ghét đôi chân này, tôi ghét sự thương hại của ba, và tôi ghét cả bản thân mình khi phải hành hạ một kẻ tội nghiệp như anh ta để thấy mình bớt đau khổ." Hóa ra đằng sau vẻ ngoài độc ác và cay nghiệt kia là một tâm hồn vụn vỡ, một nạn nhân của sự kỳ vọng và tiền bạc.
Sự căm ghét trong lòng tôi bỗng chốc dịu đi, thay vào đó là một sự đồng cảm kỳ lạ, chúng tôi đều là những kẻ đáng thương trong trò chơi của ông Trọng. Tôi bắt đầu thay đổi cách đối xử với Hạnh, không còn cúi đầu cam chịu một cách nhục nhã, mà thay vào đó là sự quan tâm thầm lặng nhưng chân thành. Tôi không còn xa lánh đôi chân sẹo của cô ấy, trái lại, tôi học cách chăm sóc và xoa bóp chúng bằng các loại thuốc đông y mà tôi tìm hiểu được.
Hạnh ban đầu chống đối dữ dội, cô ấy ném lọ thuốc vào mặt tôi, mắng nhiếc tôi là kẻ giả tạo đang bày mưu tính kế. "Anh định diễn kịch đến bao giờ? Muốn lấy lòng tôi để chiếm tài sản sao? Đừng mơ!" Cô ấy gào lên, nước mắt giàn giụa. Tôi chỉ im lặng nhặt lọ thuốc lên, nhìn sâu vào mắt cô ấy và nói: "Tôi không cần tiền nữa, Hạnh ạ. Tôi chỉ thấy chúng ta đều quá cô đơn trong căn nhà này."
Lời nói đó dường như đã chạm đến một dây thần kinh nhạy cảm nhất trong lòng Hạnh, cô ấy sững sờ, sự hung dữ dần tan biến, chỉ còn lại vẻ mặt ngơ ngác của một đứa trẻ bị bỏ rơi. Từ đó, những cuộc tranh cãi giảm dần, thay vào đó là những khoảng lặng mà chúng tôi có thể ngồi lại và trò chuyện về những điều bình dị, không liên quan đến tiền bạc hay tập đoàn.
Tôi kể cho cô ấy nghe về làng quê của mình, về những cánh đồng lúa xanh ngát và sự ấm áp của tình người mà tiền bạc không bao giờ mua được. Hạnh nghe một cách say sưa, ánh mắt cô ấy lấp lánh thứ ánh sáng mà tôi chưa từng thấy trước đây. Lần đầu tiên, cô ấy để tôi nắm tay mà không rụt lại, một cái nắm tay không mang tính giao kèo hay ràng buộc, mà là sự sẻ chia từ hai tâm hồn vụn vỡ.
Sự thay đổi của chúng tôi không lọt qua được đôi mắt cáo già của ông Trọng, ông ta không muốn một con rể có tiếng nói, ông ta chỉ muốn một quân cờ phục tùng. Ông ta bắt đầu tạo ra những áp lực kinh tế, ép tôi phải làm những việc khuất tất để thử thách lòng trung thành, nhưng lần này tôi đã thẳng thừng từ chối. "Thưa ba, con có thể nghèo, nhưng con sẽ không làm những việc trái với lương tâm mình thêm một lần nào nữa," tôi dõng dạc nói giữa cuộc họp hội đồng quản trị.
Cơn thịnh nộ của ông Trọng bùng phát, ông ta đe dọa sẽ tống tôi ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng và gán cho tôi những khoản nợ khổng lồ như đã hứa. Hạnh bước vào phòng, lần đầu tiên cô ấy đứng về phía tôi, đôi chân đầy sẹo bước đi khập khiễng nhưng vô cùng vững chãi. "Ba thôi đi! Nếu ba đuổi anh ấy, con cũng sẽ đi theo. Con không muốn làm con búp bê trong tủ kính của ba nữa."
Cuộc đối đầu diễn ra căng thẳng, nhưng cuối cùng tình phụ tử cũng chiến thắng sự độc đoán, ông Trọng nhìn con gái mình, người mà ông đã dùng cả đời để bảo vệ và áp đặt, nay đã thực sự trưởng thành và tìm thấy hạnh phúc theo cách của riêng mình. Ông ta thở dài, buông thõng đôi vai già nua, dường như nhận ra rằng tiền bạc có thể xây dựng lâu đài nhưng không thể sưởi ấm được trái tim.
Tôi và Hạnh quyết định rời khỏi biệt thự, từ bỏ cuộc sống nhung lụa để bắt đầu lại từ đầu ở một thành phố nhỏ ven biển. Tôi quay lại làm công nhân kỹ thuật ở một nhà máy, còn Hạnh mở một hiệu sách nhỏ, chúng tôi sống trong một căn nhà thuê giản dị nhưng tràn ngập tiếng cười. Những vết sẹo trên chân Hạnh vẫn còn đó, nhưng chúng không còn là nỗi ám ảnh, mà là dấu ấn của những sóng gió đã qua mà chúng tôi cùng nhau vượt qua.
Tôi cũng đã tìm gặp người vợ cũ để xin lỗi và bù đắp cho cô ấy bằng số tiền tiết kiệm ít ỏi mà tôi có được một cách chân chính, cô ấy đã tha thứ và tìm được hạnh phúc mới, điều đó khiến lương tâm tôi nhẹ nhõm phần nào. Cuộc sống hiện tại của tôi không có siêu xe, không có những bữa tiệc xa xỉ, nhưng tôi có sự tự do và một tình yêu thực sự nảy nở từ những đống tro tàn của lòng tham.
Vào một buổi chiều hoàng hôn tím ngắt trên mặt biển, Hạnh tựa đầu vào vai tôi, chúng tôi cùng ngắm nhìn những con sóng vỗ về bờ cát. Cô ấy không còn mặc những bộ váy dài che kín mít đôi chân nữa, cô ấy tự tin với chính bản thân mình. "Cảm ơn anh đã không bỏ chạy tối hôm đó," cô ấy thì thầm. Tôi mỉm cười, siết chặt tay vợ: "Cảm ơn em đã khóa cửa, để anh biết rằng đôi khi sự thật xấu xí lại dẫn đến một cái kết đẹp đẽ nhất."
Mọi thứ giờ đây đã thực sự "lên hương", không phải bằng mùi của tiền bạc, mà bằng hương thơm của sự chân thành và bình yên trong tâm hồn. Tôi nhận ra rằng, đỉnh cao của cuộc đời không phải là đứng trên đống tiền, mà là đứng bên cạnh người mình yêu thương và cảm thấy thanh thản với chính mình.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.