Ánh nắng chiều cuối năm hắt lên mặt kính của tòa cao ốc văn phòng, phản chiếu gương mặt mệt mỏi của Lam. Ở tuổi 33, với tấm bằng Tiến sĩ Kinh tế học xuất sắc trên tay, cô dường như có tất cả, ngoại trừ một thứ mà mẹ cô coi là "lẽ sống": một tấm chồng. Những cuộc gọi từ quê nhà ở dưới quê cứ dày đặc dần theo bước chân của mùa xuân, mỗi lời hỏi thăm đều như một nhát dao băm vằn vào lòng kiêu hãnh của một người phụ nữ thành đạt.
Lam bước ra khỏi sảnh tòa nhà, đôi giày cao gót gõ xuống lòng đường những nhịp điệu khô khốc và cô độc. Cô dừng chân trước một góc vỉa hè, nơi có một người đàn ông trẻ đang cúi đầu tỉ mẩn đánh bóng đôi giày da cho khách. Anh ta mặc chiếc áo khoác cũ sờn, chiếc mũ lưỡi trai che nửa khuôn mặt, nhưng đôi tay lại vô cùng linh hoạt và sạch sẽ một cách lạ lùng đối với một người làm nghề lao động chân tay. Một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu Lam, một kế hoạch tuyệt vọng để đối phó với "phán xét" của dòng họ trong bốn ngày Tết sắp tới.
"Này, anh có muốn kiếm bốn triệu trong vòng bốn ngày không?" Lam lên tiếng, giọng cô lạnh lùng và đầy vẻ ban ơn, đôi mắt nhìn xuống người đàn ông như nhìn một món hàng. Người đàn ông ngẩng lên, để lộ đôi mắt sâu thẳm và một nụ cười nhếch mép đầy ẩn ý. Anh ta không hề tỏ ra ngạc nhiên hay vồn vã, chỉ lững thững thu dọn đồ nghề vào chiếc hộp gỗ cũ kỹ.
"Bốn triệu để làm gì? Đi cướp ngân hàng hay đóng vai một con chó trung thành trong rạp xiếc của cô?" Anh ta đáp trả bằng giọng trầm thấp, đầy sự mỉa mai
Lam hơi sững người trước thái độ xấc xược ấy, nhưng cô không có thời gian để kén chọn. Cô ném một xấp tiền đặt cọc xuống ghế đá cạnh đó, ánh mắt sắc lẹm như muốn băm vằn sự tự trọng của đối phương.
"Làm bạn trai tôi, về quê ra mắt vào bốn ngày Tết. Nhiệm vụ duy nhất của anh là ngậm miệng lại khi cần và đừng để ai nhận ra anh chỉ là một kẻ dưới đáy xã hội." Lam nói, môi cong lên một nụ cười khinh bỉ. Người đàn ông nhìn xấp tiền, rồi nhìn cô, ánh mắt anh ta lóe lên một tia sáng kỳ lạ mà Lam không kịp hiểu rõ. Anh ta nhặt tiền lên, phủi bụi một cách thản nhiên rồi đứng dậy, chiều cao vượt trội khiến Lam phải ngước nhìn.
"Thỏa thuận xong. Tôi là Phong, và tôi hy vọng tấm bằng Tiến sĩ của cô có dạy cô cách cư xử như một con người, chứ không phải một chiếc máy rút tiền di động." Câu nói của Phong khiến máu trong người Lam sôi lên, nhưng cô chỉ im lặng quay đi. Cuộc hành trình về quê bắt đầu trong sự hằn học và những lời mỉa mai không dứt, khi cả hai đều cố gắng che giấu những bí mật của riêng mình dưới lớp vỏ bọc đầy gai góc.
Vừa bước vào cổng nhà, Lam đã thấy một dàn "ban giám khảo" là các cô dì chú bác ngồi chờ sẵn như thể đang đợi xét xử một tội nhân thiên cổ. Mẹ cô, bà Hoa, liếc nhìn Phong từ đầu đến chân với vẻ dò xét, đôi mắt bà như muốn xuyên thấu qua lớp quần áo chỉnh tề mà Lam đã ép anh phải mặc. Không khí trong nhà đặc quánh mùi nhang trầm và cả mùi của những định kiến phong kiến chưa bao giờ phai nhạt.
"Đây là người yêu con sao? Nhìn cũng được đấy, nhưng không biết 'cái gốc' thế nào, có môn đăng hộ đối với nhà ta không?" Dì Năm của Lam lên tiếng, giọng nói rít qua kẽ răng đầy sự mỉa mai. Phong mỉm cười, một nụ cười chuyên nghiệp đến mức đáng sợ, anh nhẹ nhàng đặt túi quà lên bàn. Anh liếc nhìn Lam, rồi quay sang dì Năm với vẻ mặt vô cùng cung kính nhưng lời lẽ lại sắc như dao cạo.
*
"Thưa dì, cháu chỉ là một người lao động chân chính, lấy sức lao động để đổi lấy miếng cơm. Cháu nghĩ ở thời đại này, người ta trọng cái đức cái tài hơn là cái danh hão, dì có nghĩ vậy không?" Câu trả lời của Phong khiến dì Năm cứng họng, gương mặt bà chuyển từ đỏ sang tím vì tức giận. Lam đứng bên cạnh, vừa cảm thấy hả hê nhưng cũng vừa lo sợ rằng sự sắc sảo của anh ta sẽ làm hỏng vở kịch này.
Bữa cơm chiều mùng Một diễn ra trong không khí căng thẳng cực độ, nơi mỗi lời nói ra đều mang theo sự đả kích ngầm. Lam cố tình gắp thức ăn cho Phong với vẻ âu yếm giả tạo, trong khi các anh họ của cô bắt đầu "thẩm vấn" anh về thu nhập và địa vị. Họ cười nhạo khi anh nói mình làm việc ở "khu vực dịch vụ đường phố", cho rằng anh chỉ là kẻ bám váy phụ nữ.
"Tiến sĩ mà đi yêu một kẻ không có tiền đồ, đúng là học nhiều quá nên lú lẫn rồi Lam ạ." Người anh họ tên Tùng cười lớn, ly rượu trên tay anh ta chao nghiêng đầy vẻ thách thức. Phong không hề nao núng, anh thản nhiên uống cạn ly rượu của mình rồi đặt mạnh xuống bàn, tiếng động khô khốc làm tất cả im bặt. Anh nhìn thẳng vào mắt Tùng, ánh mắt ấy khiến một kẻ hống hách như Tùng cũng phải chột dạ.
"Anh Tùng này, đồng tiền kiếm được bằng mồ hôi nước mắt thì bao giờ cũng thơm tho hơn đồng tiền đi nịnh bợ mà có." Phong nói, giọng điệu điềm tĩnh nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân. Căng thẳng được đẩy lên đỉnh điểm khi bà Hoa đập bàn đứng dậy, tuyên bố rằng bà không chấp nhận một người con rể "thấp kém" như vậy. Lam đứng giữa vòng vây, cảm thấy kiệt sức vì sự áp bức của gia đình và sự nổi loạn của "con rối" mà cô đã thuê.
Đêm mùng Hai Tết, trời lạnh căm căm, gió rít qua những khe cửa gỗ của ngôi nhà cổ. Lam trằn trọc không ngủ được, cô đi ra phía hiên nhà thì thấy Phong đang ngồi đó, nhìn lên vầng trăng khuyết với một vẻ mặt tĩnh lặng lạ thường. Sự mỉa mai thường ngày biến mất, thay vào đó là một vẻ uy nghiêm khó tả toát ra từ con người anh. Lam tiến lại gần, định buông một lời mỉa mai để giải tỏa áp lực nhưng anh đã lên tiếng trước.
"Cô mệt mỏi với việc đóng vai hoàn hảo lắm rồi đúng không, Tiến sĩ?" Phong hỏi, không nhìn cô. Lam khựng lại, sự kiêu ngạo của cô bỗng chốc sụp đổ trước câu hỏi đánh trúng tim đen. Cô ngồi xuống cạnh anh, cảm thấy mình thật nhỏ bé và thảm hại dù có bao nhiêu bằng cấp đi chăng nữa. Sự im lặng giữa họ lúc này không còn là cuộc chiến, mà là sự đồng cảm của hai linh hồn cô đơn.
*
Bất ngờ, Phong đứng dậy và nói: "Tôi có thứ này muốn cho cô xem. Có lẽ nó sẽ giúp cô hiểu tại sao tôi lại chấp nhận hợp đồng bốn triệu rẻ mạt này của cô." Anh đi vào phòng khách, lấy ra từ trong túi hành lý một chiếc hộp đen sang trọng, chất liệu da thật bóng loáng. Lam tò mò đi theo, trong lòng dấy lên một nỗi bất an xen lẫn phấn khích khó hiểu.
Khi Phong mở chiếc hộp ra, Lam cảm thấy tim mình như ngừng đập, cô nằm vật xuống giường vì quá sốc trước những gì hiện ra trước mắt. Bên trong chiếc hộp không phải là đồ nghề đánh giày, mà là một con dấu vàng ròng của một tập đoàn bất động sản hàng đầu cả nước, cùng với một xấp tài liệu chuyển nhượng cổ phần đứng tên anh. "Trời ơi... quá khủng khiếp... Anh... anh thực sự là ai?" Lam lắp bắp, hơi thở dồn dập.
"Tôi là Trần Thanh Phong, người mà gia đình cô và cả cô nữa, đang cố gắng mời về làm đại diện đầu tư cho dự án của tỉnh năm nay." Phong bình thản nói, nụ cười của anh giờ đây không còn sự mỉa mai, mà là sự bao dung của một người làm chủ cuộc chơi. Anh giải thích rằng mình thích đi vi hành để tìm kiếm những giá trị thực sự trong cuộc sống, và anh đã quan sát Lam từ lâu trước khi cô tiếp cận anh trên vỉa hè.
Lam bàng hoàng nhận ra mình đã đối xử tệ bạc với một vị chủ tịch quyền lực như thế nào. Cô cảm thấy hổ thẹn vì sự kiêu ngạo của chính mình, vì đã dùng tiền bạc để đo lường giá trị con người. Sự kịch tính của cuộc đời đã xoay chuyển 180 độ, biến cô từ kẻ ban ơn thành người mắc nợ. Phong tiến lại gần, đỡ cô dậy, đôi bàn tay từng đánh giày cho cô giờ đây ấm áp và đầy tin cậy.
"Tôi không cần bốn triệu của cô, Lam ạ. Tôi cần một người phụ nữ có thể đứng vững trước những áp lực của gia đình, và cô đã làm được, dù cách thức hơi... cực đoan." Phong nói, ánh mắt anh tràn đầy sự chân thành. Sáng mùng Ba, khi gia đình Lam chuẩn bị tiếp tục màn mỉa mai, Phong xuất hiện với bộ vest sang trọng và đoàn xe đen bóng loáng đỗ trước cổng. Sự ngỡ ngàng hiện rõ trên khuôn mặt của từng thành viên trong họ hàng.
Bà Hoa và dì Năm đứng hình khi thấy vị "đánh giày" ngày nào giờ được các quan chức địa phương cúi chào cung kính khi họ đi chúc Tết ngang qua. Phong nắm chặt tay Lam, tuyên bố dõng dạc trước mặt mọi người rằng anh sẽ chính thức tìm hiểu cô với tư cách là một người đàn ông thành đạt. Sự mỉa mai biến mất, thay vào đó là sự ngưỡng mộ và cả những lời xin lỗi muộn màng từ những kẻ từng coi thường anh.
Bốn ngày Tết trôi qua như một giấc mơ đầy kịch tính, nhưng kết thúc lại ngọt ngào hơn bất cứ điều gì Lam từng tưởng tượng. Cô không chỉ thoát khỏi sự thúc ép của gia đình, mà còn tìm thấy một người đàn ông hiểu rõ giá trị tâm hồn mình đằng sau những tấm bằng cấp vô tri. Phong và Lam cùng đứng trên đồi cao nhìn về phía hoàng hôn, nơi một chương mới của cuộc đời họ bắt đầu, không còn những lời châm biếm, chỉ còn lại sự thấu hiểu và tình yêu chân thành.
"Anh vẫn nợ tôi một đôi giày đánh bóng đấy nhé, Chủ tịch." Lam mỉm cười, tựa đầu vào vai anh. Phong bật cười ha hả, nụ cười rạng rỡ xua tan cái lạnh cuối đông, anh hứa sẽ đánh giày cho cô suốt đời nếu cô đồng ý ký vào bản "hợp đồng" tình yêu không thời hạn này.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.