Min menu

Pages

Bỏ rơi vợ nghèo để làm rể nhà Giám đốc, tôi tưởng mình đã chạm tay vào vinh hoa phú quý. Thế nhưng, khoảnh khắc cô vợ tiểu thư vén váy trong đêm tân hôn đã khiến tôi kinh hoàng lao thẳng ra cửa. Thật cay đắng, cánh cửa đã khóa chặt, và cơn ác mộng thực sự bây giờ mới bắt đầu.

  Ánh đèn chùm pha lê trong căn biệt thự xa hoa tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, lộng lẫy nhưng lạnh lẽo. Tôi đứng trước gương, chỉnh lại nút áo sơ mi lụa đắt tiền, ngắm nhìn gã đàn ông lịch lãm trong gương mà suýt chút nữa không nhận ra chính mình. Chỉ mới tháng trước, tôi còn là gã công nhân mặc bộ quần áo bạc màu, mồ hôi nhễ nhại bên dây chuyền sản xuất, vậy mà giờ đây tôi đã là con rể của ngài Giám đốc tập đoàn danh tiếng.

Tiếng xì xào bàn tán của đám đông dưới sảnh tiệc vẫn còn văng vẳng bên tai, những lời mỉa mai về kẻ "chó chui gầm chạn" hay "kẻ đào mỏ chuyên nghiệp" chẳng làm tôi bận lòng. Tôi nhếch môi cười nhạt, tự nhủ rằng lòng tự trọng không mua được xe sang, cũng chẳng thể giúp tôi thoát khỏi cái nghèo đeo bám từ thuở nhỏ. Hạnh, người vợ cũ tần tảo của tôi, giờ chắc đang khóc cạn nước mắt ở quê nhà, nhưng đó là cái giá của sự tiến thân mà tôi buộc phải đánh đổi.

Cánh cửa phòng bật mở, Tú – cô vợ mới "lá ngọc cành vàng" của tôi bước vào với dáng vẻ kiêu kỳ, gương mặt trang điểm đậm che đi sự mệt mỏi sau buổi tiệc dài. Cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt nửa khinh bỉ, nửa sở hữu, như thể nhìn một món đồ chơi đắt giá vừa được mua về. "Sao vậy anh yêu? Đang đắm chìm trong giấc mộng giàu sang hay đang hối hận vì đã bỏ rơi cô vợ công nhân nghèo hèn kia?" Tú cất giọng mỉa mai, từng chữ như mũi kim châm chọc vào lòng tự tôn của tôi.

Tôi bước đến gần, vòng tay qua eo cô ta, cố gắng nở một nụ cười nịnh nọt nhất có thể vì tôi biết vị thế của mình hiện tại phụ thuộc hoàn toàn vào người phụ nữ này. "Em nói gì vậy, đối với anh, quá khứ chỉ là rác rưởi, chỉ có em mới là nữ thần mang lại ánh sáng cho cuộc đời anh thôi." Tôi cảm thấy buồn nôn với chính những lời nịnh hót của mình, nhưng tiền bạc là thứ thuốc mê tuyệt vời nhất để xoa dịu lương tâm.

Tú hất tay tôi ra, cô ta đi đến bàn trang điểm, tháo bỏ đôi hoa tai kim cương sáng loáng và ném chúng xuống bàn một cách không thương tiếc. "Đừng có diễn kịch trước mặt tôi, Hoàng ạ. Anh cưới tôi vì cái ghế Phó giám đốc, vì những tài khoản ngân hàng không bao giờ cạn, chứ không phải vì cái nhan sắc này." Cô ta cười lớn, tiếng cười nghe chát chúa và đầy sự giễu cợt khiến không khí trong phòng trở nên ngột ngạt đến khó thở.

Tôi im lặng, sự mỉa mai của Tú như một cái tát thẳng tay vào mặt, nhưng tôi vẫn kiên nhẫn vì mục tiêu cuối cùng vẫn chưa đạt được. Đêm tân hôn này là chìa khóa để tôi chính thức đặt chân vào giới thượng lưu, để không ai còn dám coi thường gã công nhân nghèo khổ năm xưa. Tôi tiến lại gần giường, nơi những cánh hoa hồng được rải sẵn, tạo nên một khung cảnh lãng mạn giả tạo đến nực cười.



"Thôi nào, đêm nay là đêm của chúng ta, đừng để những chuyện không vui làm hỏng không khí," tôi thầm thì, cố gắng khơi gợi chút tình cảm trong căn phòng đầy toan tính này. Tú nhìn tôi, ánh mắt đột ngột thay đổi, trở nên kỳ lạ và đầy ẩn ý, cô ta đứng dậy, chậm rãi tiến về phía giường. "Anh muốn động phòng đến thế sao? Anh chắc chắn rằng mình đã chuẩn bị tâm lý để đón nhận tất cả những gì thuộc về 'lá ngọc cành vàng' này chưa?"


Sự háo hức trong tôi dâng cao, tôi nghĩ về khối tài sản khổng lồ và quyền lực đang nằm ngay trước mắt, chỉ cần bước qua đêm nay, tôi sẽ đổi đời thực sự. Tú bắt đầu vén chiếc váy cưới lộng lẫy lên, hành động chậm rãi như đang trêu đùa sự kiên nhẫn của tôi. Tôi nín thở chờ đợi, tưởng tượng về vẻ đẹp mỹ miều sau lớp lụa là ấy, nhưng rồi mọi thứ sụp đổ trong tích tắc khi lớp vải dần cao hơn.


Dưới ánh đèn, đôi chân của Tú không mịn màng như tôi tưởng, mà chi chít những vết sẹo lồi lõm, sần sùi và thâm tím như những con rết khổng lồ bò lổm ngổm. Những vết sẹo ấy kéo dài từ đùi xuống tận cổ chân, trông như những vết bỏng sâu hoặc những vết cắt ác nghiệt chưa bao giờ lành hẳn. Tôi khựng lại, da gà nổi khắp người, một cảm giác kinh tởm và sợ hãi trào dâng khiến tôi không tự chủ được mà lùi lại vài bước.


"Cái... cái gì thế này?" Tôi lắp bắp, giọng run rẩy, ánh mắt không thể rời khỏi đôi chân dị dạng của người phụ nữ mà tôi vừa thề non hẹn biển. Tú không hề tỏ ra xấu hổ, trái lại, cô ta cười phá lên, một điệu cười điên dại và đầy u uất. "Sợ sao? Đây chính là cái giá của sự giàu sang đấy, Hoàng ạ. Cha tôi đã dùng tôi để thí nghiệm cho những phi vụ làm ăn, và đây là kết quả của một vụ nổ năm xưa mà ông ta đã dàn dựng."

*

Cảm giác buồn nôn trào dâng lên cổ họng, tôi không thể chịu đựng nổi cảnh tượng ấy thêm một giây nào nữa, bản năng sinh tồn thôi thúc tôi phải chạy trốn. Tôi lao vụt ra phía cửa phòng, tay nắm chặt nắm đấm cửa và ra sức vặn, nhưng cánh cửa gỗ sồi chắc chắn đã bị khóa chặt từ bên ngoài. "Mở cửa! Ai đó mở cửa cho tôi!" Tôi gào lên trong tuyệt vọng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, trái tim đập liên hồi như muốn nổ tung khỏi lồng ngực.


"Muộn rồi, chồng yêu ạ. Anh nghĩ nhà này là cái chợ sao? Muốn vào thì vào, muốn ra thì ra?" Giọng nói của Tú vang lên phía sau lưng tôi, lạnh lẽo như băng giá. Tôi quay lại, thấy cô ta đang đứng đó, đôi chân sẹo dài đáng sợ lộ ra dưới ánh đèn, trông cô ta không khác gì một con quỷ đang chuẩn bị nuốt chửng con mồi. Căn phòng sang trọng lúc này trở thành một nhà tù lộng lẫy, và tôi chính là kẻ tù tội tội nghiệp nhất thế gian.


Tôi nhận ra mình đã rơi vào một cái bẫy hoàn hảo, nơi tiền bạc chỉ là miếng mồi nhử để kéo tôi vào địa ngục trần gian này. Sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy không gian, chỉ còn tiếng thở dốc của tôi và tiếng cười nhạt của Tú vang vọng. Tôi nhìn xuống đôi bàn tay mình, đôi bàn tay đã từng cầm xẻng, cầm búa, giờ đây run rẩy vì sợ hãi trước một thực tại nghiệt ngã mà tôi chưa từng ngờ tới.


Suốt đêm đó, tôi bị nhốt trong phòng cùng với Tú, người phụ nữ mà tôi tưởng là thiên thần nhưng thực chất mang đầy vết thương lòng và thể xác. Cô ta kể cho tôi nghe về cuộc đời đầy bi kịch của mình, về người cha độc tài coi con cái như công cụ chính trị và kinh doanh. Từng lời nói của Tú như xé nát cái ảo mộng giàu sang trong tôi, thay vào đó là một sự thật trần trụi về cái gọi là tầng lớp thượng lưu.

*

"Anh nghĩ anh là người đầu tiên sao?" Tú vừa uống rượu vừa cười mỉa mai, đôi mắt cô ta ánh lên sự sắc sảo của một kẻ đã nếm trải quá nhiều cay đắng. "Trước anh, đã có ba kẻ khác quỳ dưới chân tôi, và họ cũng chạy trốn như anh khi nhìn thấy đôi chân này. Nhưng họ không may mắn như anh đâu, vì họ đã thực sự biến mất khỏi thế giới này." Lời nói của cô ta khiến tôi lạnh sống lưng, nhận ra mạng sống của mình đang treo trên sợi tóc.


Sự kịch tính dâng lên đến đỉnh điểm khi tôi nhận ra rằng mình không thể quay lại con đường cũ, cũng không thể tiến bước trong ngôi nhà này. Tôi bắt đầu van xin, hạ mình xuống mức thấp nhất để mong được tha thứ, nhưng Tú chỉ nhìn tôi bằng sự ghê tởm. "Hạng người như anh, bỏ vợ bỏ con để chạy theo đồng tiền, thì có gì khác gì đám súc vật? Anh nghĩ anh xứng đáng với sự thương hại của tôi sao?"


Trong những ngày tiếp theo, tôi sống như một bóng ma trong biệt thự, bị giám sát chặt chẽ và luôn phải chịu đựng những lời nhục mạ của Tú và gia đình cô ta. Tôi nhận ra rằng sự giàu có không mang lại hạnh phúc như tôi tưởng, mà chỉ là một chiếc lồng vàng nhốt chặt linh hồn. Tôi nhớ đến Hạnh, nhớ đến những bữa cơm đạm bạc nhưng ấm áp tình người, nhớ đến đôi bàn tay thô ráp nhưng đầy tình thương của cô ấy.


Sự hối hận muộn màng giày vò tôi mỗi đêm, tôi bắt đầu tìm cách thoát khỏi chốn địa ngục này, không phải vì sợ hãi đôi chân sẹo của Tú, mà vì sự thối nát của lương tâm mình. Tôi bí mật tìm hiểu về những bí mật đen tối của tập đoàn, không phải để tố cáo họ, mà để tìm một con đường sống cho riêng mình. Tôi nhận ra Tú cũng chỉ là một nạn nhân, cô ta dùng sự sắc sảo và cay nghiệt để che đậy nỗi đau quá lớn bên trong.


Một buổi tối, khi chỉ có hai chúng tôi, tôi đã nhìn thẳng vào mắt Tú và nói: "Tôi xin lỗi, không phải vì tôi sợ đôi chân của em, mà vì tôi đã là một thằng tồi." Tú khựng lại, lần đầu tiên sự mỉa mai biến mất trên khuôn mặt cô ta, thay vào đó là một vẻ ngạc nhiên tột độ. "Anh nói gì?" Cô ta hỏi lại, giọng nói có chút run rẩy, dường như sự chân thành của tôi đã chạm đến một góc khuất nào đó trong trái tim băng giá của cô.


Tôi bắt đầu kể cho cô nghe về cuộc sống của tôi trước đây, về những sai lầm mà đồng tiền đã khiến tôi mù quáng thực hiện. Tôi không còn sợ hãi những vết sẹo của cô nữa, trái lại, tôi nhìn thấy trong đó một sự đồng cảm kỳ lạ giữa hai tâm hồn bị tổn thương. Chúng tôi đã thức trắng đêm để trò chuyện, không phải với tư cách là vợ chồng hờ, mà là hai con người đang cố gắng tìm lại bản thân mình.


Tú quyết định giúp tôi trốn thoát, cô ta dàn dựng một vụ mất tích hoàn hảo để cha cô ta không thể truy tìm dấu vết của tôi. Trước khi đi, cô ấy đưa cho tôi một số tiền nhỏ và nói: "Hãy sống cho ra hồn người, đừng bao giờ quay lại cái hố đen này nữa." Tôi nhìn cô ấy lần cuối, nhận ra rằng đằng sau vẻ ngoài đáng sợ ấy là một trái tim khao khát được yêu thương và tự do.


Tôi trở về quê nhà với đôi bàn tay trắng, nhưng lòng nhẹ nhõm đến lạ kỳ, tôi tìm đến ngôi nhà cũ nơi Hạnh vẫn đang sinh sống. Khi nhìn thấy tôi, cô ấy không hề mắng chửi hay xua đuổi, mà chỉ lặng lẽ rơi nước mắt, đôi mắt đầy bao dung như chưa từng có cuộc chia ly. Tôi quỳ xuống chân cô ấy, xin lỗi vì tất cả những gì mình đã gây ra, và lần này, tôi biết mình sẽ không bao giờ ra đi nữa.


Cuộc sống của chúng tôi bắt đầu lại từ đầu, tôi quay lại làm công nhân, làm việc chăm chỉ để bù đắp cho những lỗi lầm quá khứ. Hạnh và tôi cùng nhau xây dựng một tổ ấm nhỏ, nơi không có ánh đèn pha lê sang trọng nhưng tràn ngập tiếng cười và sự chân thành. Đôi chân sẹo của Tú và căn biệt thự xa hoa kia giờ chỉ còn là một ký ức kinh hoàng nhắc nhở tôi về giá trị thực sự của cuộc sống.


Nhiều năm sau, tôi nghe tin tập đoàn của cha Tú bị phá sản do những sai phạm trong quá khứ, còn Tú đã ra nước ngoài để phẫu thuật thẩm mỹ và bắt đầu một cuộc đời mới. Tôi thầm cầu nguyện cho cô ấy tìm được hạnh phúc, cũng như tôi đã tìm thấy sự bình yên bên cạnh người phụ nữ đã luôn yêu thương mình vô điều kiện. Kết thúc có hậu không phải là sự giàu sang phú quý, mà là khi ta biết trân trọng những gì mình đang có và sống đúng với lương tâm của chính mình.


Tôi nhìn Hạnh đang bế đứa con nhỏ trong tay, lòng tràn ngập lòng biết ơn và hạnh phúc, sự mỉa mai của cuộc đời đã qua đi, để lại một tâm hồn trưởng thành hơn. Tôi nhận ra rằng, mỗi vết sẹo trên đời đều có một câu chuyện riêng, và thay vì sợ hãi, hãy dùng tình thương để chữa lành chúng. Cánh cửa quá khứ đã đóng lại hoàn toàn, mở ra một trang mới đầy hy vọng và ánh sáng cho gia đình nhỏ của tôi.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.