Min menu

Pages

Vì cho rằng vợ “không xứng tầm”, tôi thẳng tay đuổi cô ấy ra khỏi nhà. 6 tháng sau ly hôn, tôi chết lặng khi thấy chiếc Mercedes của sếp đậu ngay trước cửa nhà em. Và khoảnh khắc hai mẹ con xinh đẹp bước xuống xe khiến tôi hoàn toàn ngã ngửa.

 Trong căn biệt thự sang trọng nằm giữa lòng thành phố, không gian vốn dĩ phải ấm áp lại tràn ngập mùi thuốc lá và sự lạnh lẽo đến gai người. Hoàng ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế sofa da đắt tiền, ánh mắt anh nhìn Lan không khác gì nhìn một món đồ nội thất lỗi thời, bám đầy bụi bặm và cần phải vứt bỏ ngay lập tức. Lan đứng đó, đôi bàn tay gầy guộc đan chặt vào nhau, chiếc tạp dề cáu bẩn vì mỡ màng như một sự sỉ nhục đối với vẻ bóng bẩy, xa hoa của căn phòng mà cô đã dành sáu năm để chăm chút.

Hoàng khẽ nhấp một ngụm rượu vang đỏ, thứ chất lỏng sóng sánh ấy phản chiếu sự tàn nhẫn trong đôi mắt anh khi anh ném tập hồ sơ ly hôn xuống bàn trà. "Ký đi, đừng để tôi phải dùng đến biện pháp mạnh hơn, cô nên biết vị trí của mình ở đâu trong cái nhà này." Giọng nói của anh trầm đục nhưng sắc lẹm, mỗi chữ thốt ra đều mang theo sự khinh miệt dành cho người vợ tào khang đã cùng anh đi lên từ hai bàn tay trắng.

Lan nhìn tập giấy trắng mực đen trước mặt, tim cô thắt lại như có ai đó đang bóp nghẹt nhịp thở, nhưng cô không để mình gục ngã ngay lúc này. "Vị trí của em? Có phải là vị trí của người đã thức trắng đêm cùng anh viết dự án, hay người đã bán sạch trang sức của mẹ để anh có vốn khởi nghiệp?" Cô hỏi, giọng run rẩy nhưng ẩn chứa một luồng điện ngầm của sự phẫn uất bấy lâu nay bị kìm nén.

Hoàng bật cười, một tiếng cười khan khốc và đầy sự châm biếm, anh đứng dậy tiến lại gần cô, hơi thở nồng nặc mùi rượu và sự ngạo mạn. "Đừng lôi cái quá khứ rách nát đó ra để kể công với tôi, cô nhìn lại mình đi, Lan ạ, cô bây giờ chẳng khác gì một bà giúp việc già nua, xấu xí." Anh đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc xơ xác của cô, rồi phũ phàng gạt ra như chạm phải thứ gì đó bẩn thỉu. "Tôi bây giờ là tổng giám đốc, đối tác của tôi là những quý bà sang trọng, những tiểu thư danh giá, chứ không phải một người chỉ biết quanh quẩn với mùi mắm muối như cô."

Lan lùi lại một bước, sự mỉa mai trong lời nói của Hoàng như những mũi kim đâm vào lòng tự trọng của cô, khiến cô cảm thấy sự hy sinh của mình thật nực cười.

 "Hóa ra cái 'tầm' mà anh nhắc đến là việc thay vợ như thay áo, là việc rũ bỏ người đã cùng anh ăn cơm rau muống để chạy theo những phù hoa giả tạo." Cô ngẩng cao đầu, đôi mắt rưng rưng nhưng không để giọt lệ nào rơi xuống, bởi cô biết nước mắt lúc này chỉ làm anh thêm khinh thường.


"Cô cũng biết dùng từ 'phù hoa' cơ à? Tiếc là cô không bao giờ chạm tới được nó đâu," Hoàng nhếch mép, lật từng trang của bản hợp đồng ly hôn như đang kiểm tra một món hàng. "Tôi sẽ cho cô căn nhà cũ ở ngoại ô và một khoản tiền nhỏ, coi như trả công cho những năm tháng cô làm 'osin' không lương trong nhà này. Đừng tham lam quá, vì với một người không có học thức, không có quan hệ như cô, đó đã là cả một gia tài rồi."


Đúng lúc đó, bé Bơ – con gái năm tuổi của họ – chạy từ trong phòng ra, đôi mắt tròn xoe ngơ ngác nhìn cha mẹ đang đối đầu gay gắt. Hoàng liếc nhìn con gái, nhưng ánh mắt ấy không hề có sự dịu dàng của một người cha, mà chỉ có sự phiền phức hiện rõ trên khuôn mặt. "Mang nó đi cùng cô luôn đi, tôi không muốn sự hiện diện của nó nhắc nhở tôi về một thời gian khổ cực mà tôi muốn quên sạch."


Lời nói của Hoàng như một đòn đánh chí mạng vào tâm hồn Lan, cô có thể chịu đựng sự xúc phạm dành cho mình, nhưng cô không thể chấp nhận sự ghẻ lạnh đối với con gái. Cô ôm chặt bé Bơ vào lòng, cảm nhận cơ thể nhỏ bé của con đang run lên vì sợ hãi trước thái độ của cha. "Anh không xứng đáng làm cha của con bé, và càng không xứng đáng với những gì tôi đã dành cho anh suốt mười năm qua."

*

Lan cầm cây bút trên bàn, ký cái tên mình vào bản hợp đồng ly hôn với một lực đạo mạnh đến mức rách cả giấy, như muốn cắt đứt mọi sợi dây liên kết với người đàn ông này. "Cầm lấy sự tự do rẻ rách của anh đi, Hoàng ạ, tôi ra đi không phải vì tôi sợ anh, mà vì tôi không muốn tâm hồn con tôi bị vấy bẩn bởi sự thối nát từ anh." Cô dắt tay con gái, không thèm thu dọn hành lý, chỉ cầm theo chiếc túi xách cũ và bước ra khỏi cánh cửa biệt thự mà không một lần ngoảnh lại.


Hoàng nhìn theo bóng lưng hai mẹ con khuất dần sau cánh cổng sắt, anh tự đắc châm một điếu thuốc, cảm thấy nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được một gánh nặng ngàn cân. "Để xem mẹ con cô sống sót được bao lâu trong cái xã hội thực tế này, sáu tháng nữa có khi lại bò về đây xin tôi một miếng cơm." Anh lẩm bẩm, rồi quay trở lại với những cuộc gọi điện thoại cho những cô người mẫu chân dài, những người mà anh cho là "xứng tầm" với vị thế hiện tại.


Sáu tháng trôi qua, cuộc sống của Hoàng thăng tiến như diều gặp gió, nhưng tâm hồn anh lại bắt đầu xuất hiện những khoảng trống lạ kỳ mà rượu chè và gái đẹp không thể lấp đầy. Anh thường xuyên cáu gắt với nhân viên, những dự án bất động sản lớn bắt đầu gặp rắc rối về pháp lý và sự cạnh tranh khốc liệt từ một đối thủ mới nổi đầy bí ẩn. Sự ngạo mạn của anh vẫn còn đó, nhưng sâu thẳm trong lòng, anh bắt đầu nhớ về những bữa cơm ấm nóng và sự tĩnh lặng mà Lan từng mang lại.


Một buổi chiều cuối tuần, Hoàng lái chiếc xe hạng sang của mình đi ngang qua khu phố ngoại ô cũ, nơi căn nhà mà anh đã vứt cho Lan nằm sâu trong một con hẻm nhỏ. Anh tò mò muốn biết người vợ "thất bại" của mình đang thảm hại đến mức nào, có lẽ cô ta đang phải đi làm thuê hay bán hàng rong để nuôi con. Anh muốn nhìn thấy sự hối hận trên khuôn mặt Lan, muốn cô phải thừa nhận rằng rời xa anh là sai lầm lớn nhất đời mình.


Khi chiếc xe của Hoàng vừa dừng lại trước cổng căn nhà cũ, anh đã phải sững người khi thấy một chiếc Mercedes-Benz đời mới nhất, sang trọng và bóng loáng đậu lù lù ngay trước cửa. Biển số xe rất quen thuộc, đó là xe của sếp tổng tập đoàn đối tác lớn nhất mà Hoàng đang cố gắng tiếp cận để cứu vãn tình hình kinh doanh của công ty mình. Tim Hoàng đập liên hồi, anh tự hỏi tại sao một người quyền lực như sếp Minh lại có mặt tại khu ổ chuột này.

*

Cánh cửa căn nhà gỗ cũ kỹ được sơn sửa lại trang nhã mở ra, và một người phụ nữ bước xuống cùng với bé Bơ đang cười đùa rạng rỡ. Hoàng dụi mắt liên tục, anh không thể tin vào những gì mình đang thấy: người phụ nữ đó mặc một bộ vest công sở cắt may tinh xảo, mái tóc được búi cao sang trọng, thần thái toát lên sự tự tin và quyến rũ chết người. Đó chính là Lan, nhưng không phải là Lan "osin" của sáu tháng trước, mà là một quý cô đầy quyền uy và rạng ngời.


Bé Bơ mặc một chiếc váy công chúa đắt tiền, làn da trắng hồng và nụ cười không còn nét sợ hãi, con bé nhảy chân sáo quanh chiếc Mercedes và reo lên: "Chú Minh ơi, hôm nay mình đi ăn kem ở trung tâm thương mại nhé!" Từ trong xe, sếp Minh bước ra, anh ta mỉm cười dịu dàng, một sự dịu dàng mà Hoàng chưa bao giờ thấy ở vị doanh nhân sắt đá này, rồi anh ta nhẹ nhàng xách túi giúp Lan như một quý ông thực thụ.


Hoàng cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại, hơi thở trở nên dồn dập và khó khăn khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt. Anh không kiềm chế được mà mở cửa xe, bước xuống và lên tiếng với giọng điệu đầy sự mỉa mai nhưng che giấu nỗi bàng hoàng: "Ồ, xem kìa, mới có sáu tháng mà cô đã tìm được 'mối' ngon thế này sao, Lan? Tôi cứ tưởng cô sẽ sống thanh cao lắm, hóa ra cũng chỉ là kẻ bám đuôi đại gia."


Lan dừng lại, cô bình thản quay sang nhìn Hoàng, ánh mắt cô không còn chút oán hận hay đau khổ nào, chỉ có sự điềm nhiên đến lạnh lùng. "Chào anh Hoàng, trái đất đúng là tròn, nhưng tôi không nghĩ anh lại có sở thích đi rình mò cuộc sống của người mà anh từng đuổi đi như một món rác rưởi." Cô nhếch môi cười, một nụ cười đầy sự châm biếm khiến Hoàng cảm thấy mình nhỏ bé lạ thường trước mặt cô.


Sếp Minh khẽ nhướng mày nhìn Hoàng, ánh mắt sắc như dao cạo khiến Hoàng chột dạ lùi lại. "Anh Hoàng, tôi không biết anh và giám đốc Lan có quen biết, nhưng tôi hy vọng anh có đủ lịch sự để không làm phiền phu nhân và đối tác chiến lược của tập đoàn tôi." Minh nói, giọng điệu đanh thép nhưng đầy uy lực của kẻ bề trên. "Giám đốc Lan?" Hoàng lắp bắp, tai anh như ù đi.


"Anh không biết sao? Lan chính là người đứng sau quỹ đầu tư đã thâu tóm lại 30% cổ phần công ty anh vào tháng trước đấy," Minh tiếp lời với một nụ cười đầy ẩn ý. "Cô ấy không chỉ là một người phụ nữ xinh đẹp, mà còn là một thiên tài tài chính mà tôi phải vất vả lắm mới mời về cộng tác được. Có lẽ tầm nhìn của anh chỉ đủ để nhìn thấy cái tạp dề, chứ không thấy được viên kim cương bên trong."


Lan tiến lại gần Hoàng một bước, cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang run rẩy của anh và buông những lời thoại đầy kịch tính: "Anh nói đúng, tôi không xứng tầm với anh, vì tầm của tôi bây giờ là nhìn xuống để thấy những kẻ tự mãn như anh đang loay hoay trong mớ hỗn độn do chính mình tạo ra. Số tiền anh cho tôi ngày đó, tôi đã dùng nó để đầu tư vào những thứ anh khinh rẻ, và giờ đây, chính tôi mới là người quyết định vận mệnh cái ghế tổng giám đốc của anh."


Hoàng cảm thấy mặt mình nóng bừng như bị hàng trăm cái tát, sự nhục nhã ê chề lan tỏa khắp cơ thể khi bé Bơ chạy lại gần Lan và nói: "Mẹ ơi, chú này là ai mà mặt cứ đỏ gay như gà chọi thế ạ?" Lan xoa đầu con gái, nhẹ nhàng đáp: "Đó chỉ là một người lạ từng đi ngang qua đời mẹ con mình thôi con ạ, chúng ta đi thôi, không nên để những chuyện không đáng làm hỏng buổi chiều tuyệt vời."


Họ bước lên chiếc Mercedes sang trọng, tiếng động cơ êm ái vang lên rồi chiếc xe từ từ lăn bánh, để lại Hoàng đứng chết trân giữa con hẻm nhỏ bụi bặm. Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình, đôi bàn tay từng nắm giữ tất cả nhưng giờ đây chỉ còn lại sự trống rỗng và hối hận muộn màng. Anh nhận ra rằng, khi anh đuổi cô đi, anh không chỉ mất đi một người vợ, mà anh đã đánh mất đi cả linh hồn và vận may của chính mình.


Những ngày sau đó, công ty của Hoàng rơi vào khủng hoảng trầm trọng khi các hợp đồng bị hủy bỏ liên tục, và áp lực từ quỹ đầu tư của Lan khiến anh gần như nghẹt thở. Anh cố gắng hẹn gặp Lan để van xin, để giải thích, nhưng tất cả những gì anh nhận được là sự từ chối lạnh lùng từ thư ký của cô. "Giám đốc chúng tôi rất bận, bà ấy không có thời gian tiếp những người không thuộc tầm nhìn chiến lược của công ty," câu nói đó như một bản án chung thân dành cho sự ngạo mạn của anh.


Cuối cùng, Hoàng phải chấp nhận bán lại toàn bộ cổ phần còn lại cho tập đoàn của Minh và Lan với giá rẻ mạt để tránh việc phá sản hoàn toàn. Ngày ký hợp đồng chuyển nhượng, anh gặp lại Lan trong một văn phòng cao cấp ở trung tâm tài chính, nơi cô ngồi ở vị trí chủ tọa, rạng rỡ và uy nghiêm. Anh nhìn cô, muốn nói lời xin lỗi nhưng cổ họng đắng ngắt, không thể thốt ra thành lời trước sự hào quang tỏa ra từ người phụ nữ mình từng khinh miệt.


Lan ký xong giấy tờ, cô ngẩng đầu nhìn anh, một lần cuối cùng dành cho người đàn ông này sự quan tâm tối thiểu. "Chúc anh tìm được người 'xứng tầm' với cuộc đời mới của mình, Hoàng ạ. Đừng lo, tôi sẽ chăm sóc bé Bơ thật tốt, con bé sẽ lớn lên trong sự yêu thương và sự tử tế, những thứ mà tiền bạc của anh không bao giờ mua được." Cô đứng dậy, bước đi hiên ngang, để lại Hoàng ngồi gục xuống ghế, nhận ra rằng cái "tầm" thực sự không nằm ở chiếc xe hay chức danh, mà ở bản lĩnh và trái tim của một con người.


Hoàng bước ra khỏi tòa nhà, bầu trời hôm ấy cao xanh lạ kỳ, nhưng trong lòng anh chỉ là một màu xám xịt của sự mất mát. Anh nhìn thấy chiếc Mercedes của Minh đỗ ở sảnh, Lan và bé Bơ đang bước lên xe, tiếng cười của con gái trẻ thơ vang vọng trong gió như một lời nhắc nhở về một thiên đường mà anh đã tự tay phá hủy. Anh lững thững đi bộ trên vỉa hè, lần đầu tiên sau nhiều năm, anh cảm thấy mình chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt giữa dòng đời tấp nập.


Nhiều năm sau, Lan trở thành một biểu tượng của sự thành đạt và lòng nhân ái, cô không chỉ thành công trong kinh doanh mà còn xây dựng hàng loạt mái ấm cho phụ nữ và trẻ em bị bỏ rơi. Cô kết hôn với Minh, một người đàn ông thực sự hiểu và trân trọng giá trị của cô, tạo nên một gia đình hạnh phúc viên mãn. Bé Bơ lớn lên xinh đẹp và tài giỏi, luôn tự hào về người mẹ phi thường của mình, người đã dạy cho cô biết rằng nghịch cảnh chỉ là bàn đạp để con người ta bay cao hơn.


Còn Hoàng, anh sống một cuộc đời lặng lẽ trong căn hộ nhỏ, làm một nhân viên văn phòng bình thường để trang trải cuộc sống. Mỗi khi nhìn thấy hình ảnh Lan trên các mặt báo hay chương trình truyền hình, anh không còn thấy hận thù, mà chỉ thấy một nỗi buồn man mác và sự thán phục sâu sắc. Anh đã học được bài học đắt giá nhất của cuộc đời mình: sự khinh miệt người khác chính là con đường ngắn nhất dẫn đến sự sụp đổ của chính mình, và công lý luôn có cách thực thi công bằng nhất của nó.


Câu chuyện về Lan và Hoàng trở thành một bài học được truyền tai nhau trong giới kinh doanh về sự trân trọng những giá trị cốt lõi và người đồng hành. Lan thường nói trong các buổi diễn thuyết của mình: "Giá trị của bạn không phụ thuộc vào cách người khác nhìn nhận bạn, mà phụ thuộc vào việc bạn có dám đứng dậy sau khi bị chà đạp hay không." Và cô đã minh chứng cho điều đó bằng cả cuộc đời mình, một hành trình từ bóng tối bước ra ánh sáng rực rỡ của sự tự do và hạnh phúc.


Buổi tối hôm đó, trong căn biệt thự ấm cúng của mình, Lan nhìn Minh đang cùng bé Bơ đọc sách, cô cảm thấy lòng mình bình yên hơn bao giờ hết. Cô nhận ra rằng, sự đuổi đi của Hoàng sáu tháng trước thực chất là một đặc ân của số phận, để cô thoát khỏi xiềng xích của một tình yêu mù quáng và tìm thấy chính mình. Kết thúc có hậu không phải là việc trả thù thành công, mà là việc sống một cuộc đời thật rực rỡ và hạnh phúc đến mức những tổn thương cũ chỉ còn là những kỷ niệm nhạt nhòa.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.