Min menu

Pages

Tôi khinh thường vợ, cho rằng cô ấy kéo lùi cuộc đời mình nên đuổi đi không do dự. Nửa năm sau, trước nhà em xuất hiện chiếc Mercedes quen thuộc của sếp tôi. Cánh cửa mở ra, hai mẹ con bước xuống và tôi hiểu mình đã sai đến mức nào.

 Ánh sáng từ chiếc đèn chùm pha lê đắt tiền trong phòng khách tỏa ra một thứ hào quang lạnh lẽo, phản chiếu gương mặt đầy vẻ chán chường của Thành. Anh ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế sofa da bò Ý, đôi mắt nheo lại khinh bỉ nhìn Mai – người vợ đã gắn bó với anh suốt năm năm qua – đang lúi cúi dọn dẹp đống đổ nát của một bữa tiệc tùng mà anh vừa bày ra cùng đám bạn làm ăn. Mai vẫn vậy, giản dị đến mức đơn điệu trong bộ đồ bộ đã sờn vai, mái tóc búi vội vàng còn vương mùi dầu mỡ, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy nhặt từng mảnh thủy tinh vỡ.

Thành hớp một ngụm rượu vang, vị chát đắng đầu lưỡi khiến anh càng thêm bực bội với sự hiện diện của cô trong căn nhà này. Với anh lúc này, Mai giống như một vết ố trên bức tranh hoàn hảo của một người đàn ông thành đạt, một giám đốc bộ phận vừa nhận được khoản thưởng kếch xù. Anh ta không còn nhớ những ngày cả hai chia nhau gói mì tôm trong căn gác trọ nóng bức, anh ta chỉ thấy trước mắt mình là một người phụ nữ quê mùa, không biết cách trang điểm, không biết ngoại ngữ, và chẳng thể giúp gì cho con đường thăng tiến của mình.

"Cô nhìn lại mình đi, Mai ạ, nhìn cho kỹ vào cái gương lớn kia kìa," Thành buông lời mỉa mai, giọng nói sắt lạnh như dao cắt vào không gian yên tĩnh. "Cô có thấy mình giống một con giúp việc được trả lương thấp hơn là vợ của một giám đốc không? Mỗi lần tôi dẫn bạn bè về, tôi chỉ muốn giấu cô vào gầm chạn cho xong chuyện, vì cái vẻ ngoài khắc khổ của cô làm tôi thấy mất mặt vô cùng."

Mai khựng lại, một mảnh thủy tinh sắc lẹm cứa vào ngón tay cô, máu rỉ ra đỏ thẫm nhưng nỗi đau ở tim còn nhức nhối hơn gấp bội. Cô ngước mắt nhìn chồng, ánh mắt đục ngầu vì mệt mỏi và những đêm thức trắng chăm con, tìm kiếm một chút hơi ấm còn sót lại nhưng chỉ thấy một vùng băng giá. "Thành, anh nói vậy không thấy quá đáng sao? Tôi trở nên như thế này là vì ai? Vì ai mà tôi bỏ cả sự nghiệp để ở nhà chăm lo cho anh và con?"

Thành cười khẩy, tiếng cười chứa đựng sự châm biếm sâu cay đến tận cùng xương tủy, anh ta đứng dậy tiến lại gần cô như một con mãnh thú đang vờn mồi.


 "Đừng có mang cái bài ca đức hy sinh ra để kể công với tôi, nó rẻ tiền lắm, loại phụ nữ không biết tiến thủ như cô thì chỉ có thể làm đến thế thôi. Thế giới ngoài kia đang thay đổi từng giờ, còn cô thì vẫn quanh quẩn với mấy đồng tiền lẻ đi chợ và mùi nước mắm, cô thực sự nghĩ mình còn xứng tầm với tôi sao?"


"Tôi không xứng tầm với anh?" Mai hỏi lại, giọng cô run rẩy nhưng chứa đựng một sự phẫn uất đang bùng cháy dữ dội sau bao năm kìm nén. "Xứng tầm của anh là gì? Là những cô chân dài thơm nức mùi nước hoa ngoại bang sẵn sàng ngã vào lòng anh vì cái ví tiền dày cộm đó ư? Anh quên rồi, ngày anh bị sa thải, chính cái người 'không xứng tầm' này đã bán cả đôi hoa tai ngày cưới để anh có tiền nộp hồ sơ xin việc mới."


Thành ném mạnh chiếc ly xuống sàn, âm thanh khô khốc vang lên cắt đứt lời nói của Mai, anh ta trợn mắt đầy giận dữ như thể bị chạm vào vết sẹo xấu xí. "Câm miệng! Đừng bao giờ nhắc lại cái quá khứ rách nát đó trước mặt tôi, tôi của bây giờ không cần sự thương hại của cô. Tôi cần một người phụ nữ có thể cùng tôi đứng ở những bữa tiệc thượng lưu, biết uống rượu vang và đàm luận về chứng khoán, chứ không phải một kẻ chỉ biết cằn nhằn về giá thịt lợn."


Cơn thịnh nộ của Thành lên đến đỉnh điểm khi anh ta rút trong túi ra một tờ đơn ly hôn đã ký sẵn, ném thẳng vào mặt Mai với một thái độ khinh rẻ không giấu diếm. "Ký đi, tôi đã thu xếp cho mẹ con cô một khoản tiền nhỏ và căn chung cư cũ ở ngoại ô, coi như là phí bồi thường cho năm năm qua. Đừng có bám lấy tôi như một con đỉa nữa, sự kiên nhẫn của tôi có hạn, và tôi không muốn lãng phí thêm một giây nào cuộc đời mình cho một kẻ vô giá trị như cô."

*

Mai nhìn tờ giấy trắng mực đen nằm trơ trọi trên sàn, trái tim cô như vỡ tan thành nghìn mảnh, nhưng trong khoảnh khắc đau đớn nhất, một sự tỉnh táo lạnh lùng bỗng choán lấy tâm trí cô. Cô nhận ra rằng người đàn ông trước mặt không phải là Thành mà cô từng yêu, mà là một con quái vật được nuôi dưỡng bởi lòng tham và sự kiêu ngạo hão huyền. Cô không khóc nữa, đôi mắt bỗng trở nên rực sáng một cách lạ thường, cô cầm bút ký xoẹt một cái vào tờ giấy, dứt khoát như chặt đứt một xiềng xích.


"Được, tôi ký, và tôi cũng sẽ mang con đi ngay trong đêm nay, để anh được tự do với cái 'tầm cao' giả tạo của mình," Mai đứng dậy, lau vệt máu trên tay vào vạt áo. "Nhưng Thành này, hãy nhớ lấy lời tôi, cuộc đời này là một vòng xoay công bằng hơn anh tưởng nhiều, đừng để đến lúc ngã xuống mới nhận ra ai mới là người thực sự có giá trị. Anh chê tôi nghèo nàn, anh chê tôi quê mùa, vậy thì cứ tận hưởng cái vinh quang cô độc đó đi."


Thành cười vang đầy đắc thắng, anh ta nhìn bóng lưng gầy của Mai dắt đứa con nhỏ ra khỏi cửa giữa đêm mưa phùn mà không một chút mảy may mủi lòng. Anh ta tin chắc rằng Mai sẽ sớm phải quay lại quỳ lạy xin anh ta chu cấp, vì một người phụ nữ đã rời xa xã hội quá lâu như cô thì làm sao có thể tồn tại được. Với Thành, cuộc ly hôn này giống như việc trút bỏ một gánh nặng ngàn cân, để anh ta có thể bay cao hơn trên bầu trời danh vọng đầy ảo ảnh.


Sáu tháng trôi qua nhanh chóng, cuộc sống của Thành dường như đạt đến đỉnh cao khi anh ta được thăng chức lên làm phó giám đốc điều hành của tập đoàn. Anh ta vây quanh mình bằng những bóng hồng rực rỡ, những bữa tiệc thâu đêm suốt sáng và sự nịnh bọt của cấp dưới, khiến cái tôi của anh ta phình to đến mức cực đại. Tuy nhiên, trong thâm tâm Thành đôi khi vẫn thoáng hiện về hình ảnh căn nhà yên tĩnh và những bữa cơm nóng hổi của Mai, nhưng anh ta nhanh chóng gạt đi vì cho rằng đó là sự yếu lòng không đáng có.


Công việc kinh doanh của tập đoàn bỗng nhiên gặp trục trặc khi một đối tác lớn bất ngờ rút vốn, buộc ban lãnh đạo phải mời một nhà đầu tư chiến lược từ nước ngoài về cứu vãn tình thế. Thành được giao nhiệm vụ đón tiếp vị sếp tổng mới này, một người được đồn đại là vô cùng tài năng, sắc sảo và có khối tài sản khổng lồ. Anh ta chuẩn bị mọi thứ cực kỳ chu đáo, từ những lẵng hoa đắt nhất đến bài phát biểu ca ngợi đầy hoa mỹ, hy vọng sẽ tạo được ấn tượng tốt để giữ vững chiếc ghế của mình.

*

Buổi sáng hôm ấy, Thành đứng trước sảnh tòa nhà tập đoàn, chỉnh trang lại bộ vest lịch lãm và nụ cười chuyên nghiệp nhất, chờ đợi chiếc xe của vị sếp tổng. Một chiếc Mercedes-Maybach màu đen sang trọng từ từ tiến vào, vẻ ngoài láng bóng của nó phản chiếu ánh mặt trời rực rỡ, toát lên sự quyền uy và giàu sang tột đỉnh. Thành tiến lại gần, cúi mình cung kính sẵn sàng mở cửa xe, trong lòng không khỏi hồi hộp về danh tính của người bên trong.


Cánh cửa xe mở ra, một đôi giày cao gót màu đỏ quý phái chạm xuống mặt đất, tiếp theo đó là một người phụ nữ với khí chất ngời ngời bước xuống. Thành sững sờ, tim anh ta như ngừng đập trong một giây khi nhìn thấy gương mặt ấy – một gương mặt vừa lạ lẫm lại vừa quen thuộc đến mức ám ảnh. Đó là Mai, nhưng không còn là người vợ quê mùa ngày nào, mà là một quý cô sang trọng, mái tóc cắt ngắn hiện đại, trang điểm sắc sảo và thần thái tự tin đến kinh ngạc.


"Chào anh Thành, lâu rồi không gặp, dường như anh vẫn thích đứng ở vị trí mở cửa cho người khác nhỉ?" Mai mỉm cười, nụ cười không còn sự cam chịu mà đầy vẻ mỉa mai, cay độc. Cạnh cô, đứa con trai nhỏ ngày nào giờ ăn mặc như một hoàng tử bé, cũng nhìn Thành bằng ánh mắt lạnh lùng như nhìn một người xa lạ. Thành lắp bắp không thành tiếng, toàn bộ sự kiêu ngạo của anh ta tan biến như bọt xà phòng trước sự xuất hiện đầy quyền lực này.


Chưa dừng lại ở đó, từ phía cửa lái, một người đàn ông trung niên đạo mạo, chính là Sếp lớn nhất của tập đoàn – người mà Thành luôn kính sợ – bước xuống và vòng tay ôm eo Mai một cách tình tứ. "Giới thiệu với cậu, đây là Mai, cổ đông lớn nhất vừa thâu tóm lại bốn mươi phần trăm cổ phần của công ty chúng ta, và cũng là vị hôn thê của tôi," vị Sếp nói, giọng đầy tự hào. "Hóa ra cậu và cô ấy có quen biết sao? Thật là một cái duyên bất ngờ."


Thành cảm thấy đất dưới chân mình như sụt lún, anh ta nhìn chiếc Mercedes bóng loáng đậu lù lù trước mặt, nhìn Mai trong bộ đồ hiệu sang trọng và vị Sếp đang mỉm cười thân thiện. Hóa ra, Mai vốn xuất thân từ một gia đình kinh doanh có tiếng tăm nhưng vì yêu anh nên cô đã giấu kín thân phận để cùng anh xây dựng từ con số không. Sau khi bị anh đuổi đi, cô đã quay về tiếp quản gia sản của gia đình và nhanh chóng khẳng định được vị thế của mình trên thương trường.


"Anh ngạc nhiên lắm sao, Thành?" Mai tiến lại gần, mùi nước hoa cao cấp từ cô khiến Thành cảm thấy nghẹt thở vì sự nhục nhã đang dâng trào. "Anh từng nói tôi không xứng tầm với anh, vậy bây giờ cái 'tầm' của anh đang ở đâu khi phải cúi đầu trước người phụ nữ mà anh từng coi là giúp việc? Tôi về đây không phải để trả thù, mà là để cho anh thấy rằng giá trị của một con người không nằm ở những gì họ thể hiện ra bên ngoài, mà nằm ở bản lĩnh bên trong."


Vị Sếp tổng nhìn Thành với vẻ thắc mắc khi thấy thuộc hạ của mình đứng ngây ra như phỗng, gương mặt tái nhợt không còn một giọt máu. "Cậu Thành, có chuyện gì vậy? Sao không mời phu nhân vào trong họp? Có vẻ như cậu không được khỏe sao?" Thành chỉ biết cúi gằm mặt, đôi bàn tay từng ký tờ đơn ly hôn một cách dứt khoát giờ đây run rẩy không thôi, anh ta nhận ra mình đã đánh mất thứ quý giá nhất cuộc đời chỉ vì sự mù quáng và hợm hĩnh.


Mai không nói thêm gì nữa, cô cùng con trai và vị Sếp bước thẳng vào sảnh tòa nhà, để lại Thành đứng trơ trọi giữa sân nắng với chiếc Mercedes sang trọng như một biểu tượng của sự thất bại ê chề. Anh ta nhớ lại những lời mỉa mai mình từng ném vào mặt cô sáu tháng trước, và giờ đây, mỗi lời nói đó quay trở lại đâm thấu tâm can anh ta như những mũi giáo sắc nhọn. Sự "ngã ngửa" này không chỉ là về tiền bạc hay danh vị, mà là về sự đổ nát của một nhân cách đã quá tự cao tự đại.


Trong cuộc họp sau đó, Thành không dám ngước mắt nhìn lên vị trí chủ tọa, nơi Mai đang điều hành một cách quyết đoán và đầy chuyên nghiệp. Cô đưa ra những chiến lược kinh doanh táo bạo, sửa chữa những sai lầm mà anh ta đã gây ra trong thời gian qua, khiến tất cả mọi người trong phòng họp đều phải trầm trồ thán phục. Thành hiểu rằng, sự nghiệp của anh ta giờ đây hoàn toàn nằm trong tay người phụ nữ mà anh ta từng xua đuổi như một món đồ cũ kỹ.


Kết thúc buổi họp, Mai gọi Thành lại văn phòng riêng, nơi chỉ có hai người đối diện với nhau trong không gian sang trọng nhưng đầy áp lực. Thành run rẩy đứng trước bàn làm việc, giọng nói lí nhí: "Mai... tôi... tôi thực sự xin lỗi, tôi đã quá ngu ngốc." Mai nhìn anh ta, ánh mắt không còn sự oán hận mà chỉ còn sự thương hại dành cho một kẻ đã đánh mất chính mình trong hào quang giả tạo.


"Tôi không cần lời xin lỗi của anh, Thành ạ, vì lời xin lỗi đó chỉ xuất hiện khi anh thấy tôi giàu có và quyền lực hơn anh," Mai bình thản đáp, giọng cô vang vọng đầy uy quyền. "Nếu tôi vẫn là người phụ nữ nghèo khổ ở căn chung cư cũ, liệu anh có đứng đây để xin lỗi không? Tôi sẽ không đuổi việc anh, vì tôi muốn anh ở lại đây, hàng ngày phải chứng kiến sự thành công của tôi, để anh hiểu rằng cái 'tầm' mà anh theo đuổi thực ra chỉ là một cái hố ngăn cách tình người."


Thành bước ra khỏi phòng làm việc của Mai, cảm giác như mình vừa trải qua một bản án tử hình kéo dài, sự tự tôn của anh ta đã hoàn toàn bị nghiền nát. Anh ta đi bộ thẫn thờ trên phố, nhìn những tòa nhà chọc trời và nhận ra rằng mình chỉ là một hạt cát nhỏ bé giữa dòng đời. Bài học về sự khiêm nhường và trân trọng những người bên cạnh mình đến quá muộn màng, nhưng nó sẽ theo anh ta đến suốt cuộc đời như một vết sẹo không bao giờ lành.


Kể từ ngày đó, Thành trở thành một người trầm mặc, làm việc cần mẫn nhưng không còn sự kiêu ngạo ngày xưa, anh ta thường xuyên dùng tiền lương của mình để làm từ thiện ẩn danh. Còn Mai, cô không chỉ thành công rực rỡ trong sự nghiệp mà còn tìm thấy hạnh phúc thực sự bên người đàn ông biết trân trọng giá trị tâm hồn cô. Câu chuyện về người vợ "không xứng tầm" và chiếc Mercedes của sếp đã trở thành một giai thoại trong giới kinh doanh, nhắc nhở mọi người về nhân quả và sức mạnh của sự tự trọng.


Cuộc sống cuối cùng cũng trả lại cho mỗi người những gì họ xứng đáng nhận được, Mai sống trong vinh quang và tình yêu, còn Thành sống trong sự hối lỗi để tìm lại bản ngã đã mất. Những buổi chiều tà, đôi khi người ta thấy Thành đứng từ xa nhìn mẹ con Mai bước xuống từ chiếc xe sang trọng, anh ta mỉm cười nhẹ lòng vì biết rằng người phụ nữ ấy cuối cùng đã có được hạnh phúc mà anh ta từng không biết cách gìn giữ. Đó là một kết thúc có hậu, không phải theo kiểu trả thù đẫm máu, mà là sự thức tỉnh của lương tâm và sự tỏa sáng của những giá trị đích thực.


Mỗi khi nhìn vào chiếc gương lớn trong căn nhà mới giản dị của mình, Thành không còn thấy một giám đốc oai phong, mà thấy một người đàn ông đang học cách làm người từ những đổ vỡ của quá khứ. Anh ta hiểu rằng, đỉnh cao thực sự không nằm ở chiếc xe bạn đi hay vị trí bạn ngồi, mà nằm ở cách bạn đối xử với những người đã từng cùng bạn đi qua gian khó. Và như thế, câu chuyện khép lại với ánh sáng của sự bao dung, nơi những lỗi lầm được gột rửa bằng sự chân thành và thời gian.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.