Min menu

Pages

Khinh vợ không xứng tầm nên đuổi đi, 6 tháng sau ly hôn tôi "ngã ngửa" khi thấy chiếc Mercedes của Sếp đậu lù lù trước cửa nhà em, 2 mẹ con xinh đẹp bước xuống....

 Chiếc Mercedes-Benz đen bóng loáng, sang trọng như một con quái vật cơ khí, từ từ đỗ lại trước căn nhà cũ của Tâm. Dưới ánh hoàng hôn vàng vọt của khu phố nhỏ, vẻ hào nhoáng của chiếc xe tương phản hoàn toàn với sự giản dị của không gian xung quanh. Tôi đứng chôn chân bên gốc cây bằng lăng, đôi mắt mở trừng trừng, trái tim trong lồng ngực đập liên hồi như muốn vỡ tung khi thấy cửa xe mở ra.

Bước xuống từ ghế lái chính là sếp Tổng của tôi – người đàn ông quyền lực mà tôi phải khúm núm cúi đầu mỗi ngày tại văn phòng. Nhưng điều khiến tôi kinh ngạc đến mức "ngã ngửa" không phải là sự xuất hiện của anh ta, mà là người phụ nữ bước xuống từ ghế phụ. Đó là Tâm, vợ cũ của tôi, người mà mới sáu tháng trước tôi còn đuổi đi như một món đồ lỗi thời, không xứng tầm với vị trí giám đốc chi nhánh mà tôi vừa leo lên được.

Tâm của hiện tại không còn là người phụ nữ quanh quẩn với mùi dầu mỡ và những bộ đồ bộ nhăn nhúm mà tôi từng khinh miệt. Cô ấy diện một chiếc váy lụa màu ngọc trai sang trọng, mái tóc được uốn lượn sóng cầu kỳ, gương mặt toát lên vẻ thanh tao và tự tin đến lạ lẫm. Đi bên cạnh cô ấy là bé Bống, con gái tôi, giờ đây cũng xinh đẹp như một thiên thần nhỏ trong bộ váy xòe lấp lánh, tay cầm chặt con búp bê phiên bản giới hạn.

Ký ức của sáu tháng trước ùa về như một cái tát trời giáng vào mặt tôi, cay nồng và đầy tủi nhục. Khi đó, tôi đang đắm mình trong sự tung hô của bạn bè và đồng nghiệp, cảm thấy mình đã đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp. Tôi nhìn Tâm – người đã cùng tôi đi qua những năm tháng khó khăn nhất – bằng ánh mắt ghẻ lạnh, coi sự hy sinh của cô ấy là một gánh nặng làm vấy bẩn bộ vest đắt tiền của mình.

"Cô nhìn lại mình đi, nhìn xem có chỗ nào giống vợ của một giám đốc không?" Tôi đã hét vào mặt cô ấy giữa bữa tiệc mừng công tại nhà. "Bạn bè tôi đưa vợ đi, ai nấy đều khí chất ngời ngời, còn cô thì sao? Chỉ biết nói về chuyện rau cỏ, bỉm sữa, làm tôi mất mặt đến mức không dám ngẩng đầu lên trước đối tác!"

Tâm khi đó chỉ im lặng, đôi mắt cô ấy chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm như vực thẳm, nhưng tôi lại cho rằng đó là sự nhu nhược.

 "Em đã cùng anh vượt qua lúc trắng tay, em nghĩ rằng tình cảm mới là thứ giữ chúng ta lại chứ không phải vẻ bề ngoài," cô ấy khẽ đáp bằng giọng run rẩy. Nhưng tôi đã cười khẩy, ném tờ đơn ly hôn xuống bàn một cách tàn nhẫn và dùng những lời lẽ mỉa mai nhất để cắt đứt mọi sợi dây liên kết.


"Tình cảm có mua được sự nể trọng của thiên hạ không? Có giúp tôi ký được những hợp đồng triệu đô không?" Tôi nhếch mép, ánh mắt đầy sự châm biếm. "Cô không xứng tầm với tôi nữa rồi, Tâm ạ. Thế giới của tôi là những tòa cao ốc, là rượu vang và những cuộc hội thoại thông tuệ, còn cô chỉ xứng với cái chợ cóc và những bà hàng xóm rỗi hơi thôi."


Sáu tháng trôi qua, tôi ngạo nghễ với sự tự do của mình, tin rằng mình đã trút bỏ được một "vật cản" trên con đường tiến thân. Tôi bắt đầu hẹn hò với những cô nàng nóng bỏng, những người biết cách diện đồ hiệu và nói những câu chuyện xã giao sáo rỗng. Nhưng càng ở gần họ, tôi càng cảm thấy một sự trống rỗng đến lạnh người, một sự giả tạo mà tôi cố tình lờ đi để duy trì cái vỏ bọc "thành đạt".


Trở lại thực tại, tôi thấy sếp mình – anh Lâm – ân cần vòng tay ra sau lưng Tâm, một cử chỉ bảo vệ và trân trọng mà tôi chưa bao giờ dành cho cô ấy. Họ cười nói vui vẻ, bé Bống thì ríu rít gọi "ba Lâm" một cách tự nhiên đến mức khiến máu trong người tôi sôi lên vì ghen tức và hụt hẫng. Tôi không thể tin được rằng người vợ "quê mùa" của mình lại có thể đứng cạnh một người đàn ông ở đẳng cấp cao hơn tôi gấp nhiều lần.


Tôi không kiềm chế được, bước ra khỏi bóng tối của gốc cây và tiến về phía họ với gương mặt đỏ gay vì phẫn uất. "Chào sếp, thật không ngờ lại gặp anh ở đây, và lại còn đi cùng... vợ cũ của tôi nữa!" Tôi nhấn mạnh hai chữ "vợ cũ" bằng một giọng điệu đầy mỉa mai, cố tình để lộ sự cay cú trong lòng mình.

*

Lâm khựng lại, anh quay sang nhìn tôi, ánh mắt từ ngạc nhiên nhanh chóng chuyển sang sự lạnh lùng và một chút khinh bỉ thoáng qua. "À, cậu Hoàng. Thế giới này đúng là nhỏ bé thật," Lâm đáp lời một cách bình thản, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo sức nặng của một người nắm quyền sinh sát. "Nhưng có lẽ cậu nhầm rồi, Tâm không phải là 'vợ cũ' của ai đó ở đây để cậu nhắc đến với giọng điệu thiếu tôn trọng như vậy."


Tâm nhìn tôi, ánh mắt cô ấy không còn sự yếu đuối hay đau khổ như ngày ra đi, mà chỉ còn là một sự dửng dưng đến đáng sợ. "Anh đến đây làm gì? Chúng ta đã không còn gì để nói kể từ ngày anh ném tờ đơn đó vào mặt tôi rồi," cô ấy nói, giọng điệu sắc sảo như một lưỡi dao vừa được mài dũa qua bão tố.


"Cô giỏi thật đấy, Tâm ạ! Hóa ra ly hôn tôi xong là cô đã tìm ngay được cái 'mỏ' to hơn để đào rồi sao?" Tôi cười gằn, lời nói tuôn ra đầy sự xúc phạm để che lấp đi sự nhục nhã đang dâng cao. "Bảo sao ngày đó cô đi nhanh thế, không một lời níu kéo. Hóa ra là đã có sếp Tổng chống lưng, có Mercedes đón đưa, thảo nào trông lại 'sang trọng' đột biến thế này."


Bé Bống sợ hãi nép vào sau chân Lâm, còn Lâm thì nheo mắt lại, sự kiên nhẫn của anh ta dường như đã chạm giới hạn. "Cậu Hoàng, tôi vốn đánh giá cao năng lực làm việc của cậu, nhưng nhân cách của cậu thì đúng là một thảm họa," Lâm bước lên một bước, chắn giữa tôi và mẹ con Tâm. "Cậu nghĩ ai cũng tầm thường như cách cậu nhìn nhận thế giới này sao?"


"Tâm không cần 'đào mỏ' bất cứ ai cả. Nếu cậu đủ thông minh để tìm hiểu, cậu sẽ biết rằng công ty thiết kế nội thất đang thầu dự án lớn nhất của tập đoàn chúng ta chính là của cô ấy," Lâm tiếp tục bằng một giọng mỉa mai cay nghiệt. "Cô ấy là một đối tác quan trọng mà tôi phải mất rất nhiều công sức mới mời về cộng tác được. Còn chuyện tình cảm... đó là vì tôi trân trọng sự tài giỏi và tâm hồn của cô ấy, điều mà một kẻ mắt cận như cậu không bao giờ thấy được."


Tôi đứng sững lại, tai như ù đi trước những thông tin vừa nhận được. Tâm – người phụ nữ tôi từng đuổi đi vì cho rằng cô ấy không biết gì ngoài bếp núc – lại là chủ của một công ty thiết kế nội thất danh tiếng? Tôi nhớ lại ngày xưa, Tâm vốn là thủ khoa ngành kiến trúc, nhưng vì muốn tôi tập trung sự nghiệp, cô ấy đã lùi lại phía sau, chấp nhận làm một "người nội trợ" để chăm sóc gia đình.

*

Sự bàng hoàng khiến tôi không thốt nên lời, tôi nhìn sang Tâm, thấy cô ấy đang khẽ vuốt tóc con gái với vẻ bình thản đến cực điểm. "Hoàng ạ, ngày đó anh nói tôi không xứng tầm với anh," Tâm lên tiếng, giọng cô ấy bây giờ vang lên đầy sự châm biếm sâu sắc. "Thực tế là anh nói đúng, chúng ta không cùng một tầm vóc. Nhưng không phải là tôi thấp hơn anh, mà là anh quá nhỏ bé trong cái thế giới ích kỷ của chính mình."


"Anh cứ mải mê chạy theo những thứ phù phiếm, coi vợ như một món phụ kiện để khoe khoang, mà quên mất rằng giá trị của một con người nằm ở khối óc và trái tim," Tâm bước lại gần tôi, đôi mắt cô ấy ánh lên sự mạnh mẽ của một người đã hồi sinh từ đống tro tàn. "Sáu tháng qua, tôi không chỉ lấy lại sự nghiệp của mình, mà còn lấy lại được sự tự tôn mà anh đã giày xéo. Cảm ơn anh đã đuổi tôi đi, vì nếu không có sự tàn nhẫn đó, tôi sẽ mãi mãi chỉ là một cái bóng bên cạnh anh."


Tôi cảm thấy mình như một thằng hề đang diễn kịch trên một sân khấu không có khán giả, sự tự phụ bấy lâu nay vỡ tan tành như bong bóng xà phòng. "Tâm... anh... anh không biết mọi chuyện lại như vậy," tôi lắp bắp, cố tìm một lý do để bào chữa nhưng tất cả đều trở nên lố bịch. "Anh chỉ muốn tốt cho gia đình thôi, lúc đó anh bị áp lực công việc quá nên mới..."


"Đừng dùng áp lực để bào chữa cho sự khốn nạn của mình," Lâm ngắt lời tôi một cách phũ phàng. "Cậu có biết tại sao sáu tháng nay cậu không được thăng tiến thêm bước nào dù năng suất làm việc rất tốt không? Vì tôi không bao giờ đặt niềm tin vào một kẻ phản bội lại người đã cùng mình đi qua gian khó. Một người không quản trị nổi đạo đức cá nhân thì không bao giờ quản trị nổi một tập thể lớn."


Lời nói của Lâm như một bản án tử hình đối với tương lai sự nghiệp của tôi tại tập đoàn, tôi chợt nhận ra mình đã mất tất cả: gia đình, sự kính trọng và cả con đường thăng tiến phía trước. Tôi nhìn bé Bống, con bé nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lẫm, không còn sự quấn quýt như ngày xưa, điều đó đau đớn hơn bất kỳ lời sỉ nhục nào.


"Bống, lại đây với ba..." Tôi run rẩy đưa tay ra, nhưng con bé lại nắm chặt lấy tay Lâm và lùi lại. "Chú không phải là ba của con, ba của con không bao giờ làm mẹ khóc," câu nói ngây thơ của đứa trẻ như một nhát dao cuối cùng đâm xuyên qua lòng tự trọng héo úa của tôi. Tôi nhận ra mình đã trở thành một người xa lạ trong chính cuộc đời của con gái mình.


Lâm mở cửa xe, dìu Tâm và bé Bống vào trong một cách lịch thiệp, bỏ mặc tôi đứng đó giữa cái bóng tối đang phủ xuống. "Chào cậu Hoàng, có lẽ sau hôm nay cậu nên nộp đơn xin nghỉ việc thì tốt hơn. Tôi không muốn thấy một kẻ có tư duy 'xứng tầm' lệch lạc xuất hiện trong công ty mình nữa," Lâm nói vọng ra trước khi khởi động máy.


Chiếc Mercedes lướt qua tôi, để lại một làn khói mỏng và sự im lặng đáng sợ của phố thị. Tôi đứng đó, nhìn theo ánh đèn hậu màu đỏ nhạt dần phía xa, cảm thấy cái lạnh thấu xương của sự cô độc thực sự. Tôi đã từng nghĩ mình là kẻ chiến thắng khi bước ra khỏi cuộc hôn nhân đó, nhưng hóa ra tôi mới chính là kẻ thua cuộc thảm hại nhất, đánh mất đi viên kim cương quý giá nhất chỉ để giữ lại một đống gạch đá lòe loẹt.


Đêm đó, tôi ngồi một mình trong căn hộ cao cấp nhưng trống rỗng, xung quanh là những món đồ hiệu mà tôi từng tự hào là biểu tượng của sự "xứng tầm". Tôi lật lại những tấm ảnh cũ, thấy Tâm với nụ cười hiền hậu thời hai đứa còn ở trong căn phòng trọ mười mét vuông, chia nhau từng bát mì tôm. Nước mắt tôi bắt đầu rơi, không phải vì tiếc nuối cái Mercedes của sếp, mà vì tiếc nuối người phụ nữ đã từng yêu tôi bằng cả thanh xuân nhưng bị tôi vứt bỏ không thương tiếc.


Tôi nhận ra rằng sự sang trọng thực sự không nằm ở chiếc xe hay bộ vest, mà nằm ở cách chúng ta đối xử với những người yêu thương mình khi ta không có gì trong tay. Sự trừng phạt lớn nhất không phải là việc bị đuổi việc, mà là phải chứng kiến người mình từng coi thường trở nên rực rỡ và hạnh phúc bên cạnh một người biết trân trọng họ hơn mình.


Sáu tháng trước tôi là một gã giám đốc kiêu ngạo, sáu tháng sau tôi chỉ là một kẻ trắng tay về mặt linh hồn, lang thang trong những hồi ức đau đớn. Tâm đã đúng, tầm vóc của tôi quá nhỏ bé, nhỏ bé đến mức không chứa nổi một tình yêu chân thành và sự bao dung cần có của một người đàn ông. Bài học này quá đắt, và tôi sẽ phải dùng cả phần đời còn lại để gặm nhấm sự hối hận muộn màng này trong sự cô độc tột cùng.


Sáng hôm sau, tôi gửi đơn xin thôi việc, không phải vì sợ bị đuổi, mà vì tôi không còn mặt mũi nào để đối diện với Lâm và đặc biệt là với hình bóng của Tâm. Tôi quyết định rời khỏi thành phố này, bắt đầu lại từ đầu ở một nơi không ai biết tôi là ai, để học lại cách làm người trước khi học cách làm giàu. Tôi không mong Tâm tha thứ, tôi chỉ mong cô ấy và bé Bống sẽ mãi hạnh phúc trong thế giới "xứng tầm" thực sự mà họ đã tìm thấy.


Dưới chân cầu thang chung cư, tôi bắt gặp một cặp vợ chồng trẻ đang dắt tay nhau đi ăn sáng, người chồng mặc bộ đồ công nhân lem luốc nhưng ánh mắt nhìn vợ đầy sự nâng niu. Tôi mỉm cười cay đắng, chợt hiểu ra rằng mình đã từng có tất cả những điều giản đơn nhưng quý giá đó, chỉ là tôi đã quá ngu ngốc để nhận ra. Cuộc đời này công bằng lắm, kẻ gieo gió thì ắt phải gặt bão, và cơn bão của tôi chỉ mới bắt đầu bắt đầu từ chính sự thức tỉnh muộn màng này.


Khi bước ra ga tàu, tôi nhìn lên bầu trời xanh ngắt, hy vọng rằng một ngày nào đó, khi tôi đã thực sự thay đổi, tôi có đủ can đảm để đứng trước mẹ con Tâm một lần nữa, không phải để cầu xin quay lại, mà để nói một lời xin lỗi chân thành nhất. Hạnh phúc của cô ấy hiện tại là minh chứng rõ nhất cho việc một người phụ nữ khi thoát khỏi kẻ không xứng đáng sẽ rạng rỡ đến nhường nào. Tôi bước lên tàu, để lại sau lưng một quá khứ lầm lỗi, hướng về một tương lai mịt mờ nhưng ít nhất là tôi đã bắt đầu biết nhìn nhận lại chính mình.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.