Min menu

Pages

Đuổi con dâu mới sinh ra khỏi nhà bằng giấy ly hôn, nhà chồng hả hê không chút do dự. Nào ngờ họ vừa vứt bỏ cơ hội sở hữu khối tài sản 9 tỷ. Ba ngày sau, sự thật lật ngược tất cả với cái kết nghiệt ngã.

 Ánh đèn trong căn phòng khách của biệt thự nhà họ Trần tỏa ra một thứ ánh sáng vàng vọt, lạnh lẽo như lòng người. Lam ngồi trên chiếc ghế gỗ cứng, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy ôm chặt đứa con nhỏ vừa tròn một tháng tuổi vào lòng, cảm nhận từng hơi thở yếu ớt của sinh linh bé bỏng. Đối diện cô, bà Hiền – mẹ chồng cô – đang nhâm nhi tách trà thượng hạng, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo quét qua gương mặt nhợt nhạt của con dâu với vẻ khinh miệt không giấu diếm.

Không gian im lặng đến nghẹt thở, chỉ còn nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc như nhịp đập của một bản án tử hình đang cận kề. Tùng – chồng của Lam – đứng bên cửa sổ, bóng lưng anh ta đổ dài trên sàn nhà, một bóng lưng từng là chỗ dựa nhưng giờ đây chỉ còn là biểu tượng của sự nhu nhược và phản bội. Anh ta không quay lại nhìn vợ, cũng không nhìn đứa con đang khóc thút thít, tâm trí anh ta có lẽ đang bận rộn với những con số nợ nần chồng chất sau những lần đầu tư thất bại.

Bà Hiền đặt tách trà xuống bàn, tiếng gốm sứ va chạm khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh lặng, phá vỡ sự kiên nhẫn cuối cùng của Lam. "Cô nhìn lại mình xem, từ lúc về cái nhà này, ngoài việc sinh ra một đứa trẻ hay quấy khóc, cô đã làm được gì cho gia đình tôi chưa?" bà Hiền mở lời, giọng nói thanh mảnh nhưng chứa đựng sức nặng của sự sỉ nhục. Bà ta khinh miệt nguồn gốc từ vùng quê nghèo của Lam, coi sự hiện diện của cô như một vết nhơ trong dòng họ "danh giá" vốn đã mục rỗng từ bên trong.

Lam ngước mắt lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng ẩn chứa một sự quật cường chưa bao giờ tắt: "Con đã làm tất cả những gì một người vợ, người dâu có thể làm, thưa mẹ. Con chăm sóc nhà cửa, lo lắng cho anh Tùng, và giờ con đang nuôi nấng giọt máu của nhà này." Câu trả lời của cô chỉ khiến bà Hiền nhếch mép cười đầy cay nghiệt, một nụ cười mà trong đó sự nhân từ đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho những toan tính tàn nhẫn nhất.

"Giọt máu? Đừng có mang đứa trẻ ra làm lá chắn để bám lấy cái nhà này," bà Hiền mỉa mai, đôi mắt bà ta nheo lại đầy ác độc. "Cái thứ máu mủ mà không mang lại được lợi ích gì cho gia tộc thì cũng chỉ là gánh nặng mà thôi. Nhà họ Trần đang gặp khó khăn, chúng tôi không rảnh để nuôi thêm một cái miệng ăn chỉ biết ngồi mát ăn bát vàng như cô." Những lời nói ấy như những mũi kim châm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của Lam, khiến cô bàng hoàng trước sự cạn tình của người bà nội dành cho cháu mình.

Lúc này, Tùng mới chậm rãi quay lại, gương mặt anh ta hốc hác và đầy vẻ tính toán, anh ta ném một xấp giấy tờ lên bàn trà, ngay trước mặt Lam.



 "Ký đi Lam, đây là cách tốt nhất cho cả hai. Cô về quê mà sống, ở đó chi phí rẻ hơn, còn cái nhà này... tôi phải bán để trả nợ," Tùng nói bằng chất giọng vô cảm, như thể anh ta đang nói về một bản hợp đồng kinh tế chứ không phải là sự đổ vỡ của một gia đình.


Lam nhìn xấp giấy tờ, dòng chữ "Đơn ly hôn" hiện lên nhòe nhoẹt qua làn nước mắt, cô không thể tin nổi người đàn ông mình từng yêu thương lại có thể nhẫn tâm đến thế. "Anh đuổi tôi và con đi ngay lúc này sao? Con mới được một tháng tuổi, anh có còn là người không?" cô nghẹn ngào hỏi, hy vọng tìm thấy một chút tia lửa của lương tâm trong mắt chồng, nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là sự né tránh đầy hèn hạ.


Bà Hiền bồi thêm một nhát dao chí mạng: "Cô nên cảm ơn vì chúng tôi còn cho cô mang đứa bé đi, chứ loại dâu không môn đăng hộ đối như cô, có giữ lại cũng chỉ làm hư hỏng nề nếp nhà này. Ký đi, rồi cuốn gói khỏi đây ngay lập tức, đừng để tôi phải gọi người vứt đồ đạc của cô ra đường." Sự thúc ép tàn bạo của bà mẹ chồng và sự im lặng đồng lõa của người chồng khiến Lam nhận ra, cô không còn gì để luyến tiếc nơi địa ngục trần gian này.


Trong cơn uất hận tột cùng, Lam cầm cây bút lên, đôi tay cô không còn run rẩy nữa mà trở nên vững chãi một cách lạ kỳ. Cô ký tên mình vào bản đơn ly hôn với một nét chữ sắc gọn, như cách cô đang cắt đứt mọi sợi dây ràng buộc với những kẻ máu lạnh này. "Được, tôi ký. Nhưng hãy nhớ lấy ngày hôm nay, tôi ra đi không phải vì tôi thua cuộc, mà vì các người không xứng đáng có được sự hiện diện của mẹ con tôi," Lam tuyên bố, giọng cô đanh lại, chứa đựng một sức mạnh tiềm tàng.

*

Cô đứng dậy, bế con và xách chiếc túi nhỏ đã chuẩn bị sẵn từ trước – một sự chuẩn bị cho tình huống xấu nhất mà cô luôn lo sợ. Bà Hiền nhìn theo bóng lưng Lam với vẻ đắc thắng, bà ta tin rằng mình vừa loại bỏ được một gánh nặng, mà không hề biết rằng mình vừa vứt bỏ một kho tàng vô giá. Cánh cửa biệt thự khép lại sau lưng Lam với một tiếng "rầm" khô khốc, báo hiệu sự kết thúc của một bi kịch và khởi đầu của một cuộc lột xác ngoạn mục.


Ba ngày sau khi rời khỏi nhà họ Trần, Lam đứng trong một văn phòng luật sư sang trọng tại trung tâm thành phố, đối diện cô là luật sư riêng của người bác họ xa vừa mới qua đời ở nước ngoài. "Thưa cô Lam, theo di chúc chính thức, toàn bộ khối tài sản bao gồm tiền mặt và cổ phiếu trị giá tương đương 9 tỷ đồng Việt Nam đã được chuyển vào tài khoản đứng tên cô," vị luật sư nói với nụ cười cung kính. Lam nhìn con số 9 tỷ trên tờ giấy xác nhận, trái tim cô đập loạn nhịp vì sự sắp đặt kỳ diệu của số phận.


Khoản thừa kế này là một bí mật mà Lam chỉ vừa mới được thông báo qua email một tuần trước, nhưng cô đã định dùng nó để cứu vãn công ty của chồng nếu gia đình họ đối xử chân thành với cô. Tuy nhiên, sự nhẫn tâm của bà Hiền và Tùng đã giúp cô đưa ra quyết định dứt khoát: họ không xứng đáng được chạm vào dù chỉ một đồng trong số tiền này. Với 9 tỷ đồng, Lam không chỉ có thể nuôi con khôn lớn mà còn có thể xây dựng một đế chế riêng cho chính mình, nơi không có sự khinh miệt và áp bức.


Trong khi đó, tại ngôi biệt thự họ Trần, không khí u ám bao trùm khi chủ nợ liên tục đến gõ cửa, đe dọa sẽ xiết nợ nếu Tùng không trả được khoản tiền đáo hạn. Bà Hiền cuống cuồng tìm cách vay mượn khắp nơi nhưng bạn bè, người thân đều quay lưng ngay khi thấy nhà họ Trần sa cơ lỡ vận. Tùng ngồi gục đầu bên đống hồ sơ sổ sách, sự hối hận bắt đầu nhen nhóm nhưng không phải vì thương vợ con, mà vì nhận ra sự ngu ngốc của mình khi không còn ai để trút giận hay lợi dụng.


Đúng lúc đó, một người bạn cũ của gia đình ghé thăm và vô tình tiết lộ thông tin chấn động: "Tôi nghe nói vợ cũ của anh vừa nhận được thừa kế khổng lồ từ người bác ở nước ngoài, đâu đó gần 10 tỷ đồng đấy. Cô ấy vừa mua lại một căn hộ cao cấp và chuẩn bị mở công ty riêng." Câu nói ấy như một tia sét đánh giữa trời quang, khiến bà Hiền đánh rơi cả tách trà trên tay, mảnh sứ vỡ tan tành như chính hy vọng cuối cùng của bà ta.

*

"9 tỷ? Nó lấy đâu ra nhiều tiền thế? Chắc chắn là có sự nhầm lẫn!" bà Hiền gào lên, mặt mày tím tái vì sốc và tiếc nuối. Tùng bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu vì tham vọng trỗi dậy: "Nếu cô ta có 9 tỷ, thì đó phải là tài sản chung của vợ chồng! Chúng ta mới ly hôn được 3 ngày, đơn chưa chắc đã được tòa thụ lý xong, mình vẫn còn cơ hội!" Sự tham lam làm mờ mắt cả hai mẹ con, họ lập tức lên kế hoạch tìm đến Lam để cầu xin sự tha thứ, hay đúng hơn là để cầu xin "mỏ vàng" mà họ vừa vứt bỏ.


Ngày hôm sau, Lam đang ngồi trong một quán cà phê yên tĩnh để thảo luận với đối tác về dự án kinh doanh mới thì bà Hiền và Tùng ập đến. Trông họ thật thảm hại với gương mặt hốc hác, quần áo xộc xệch, hoàn toàn khác xa vẻ cao ngạo cách đây vài ngày. Vừa thấy Lam, bà Hiền lập tức quỳ sụp xuống, ôm lấy chân cô mà khóc lóc thảm thiết: "Lam ơi, mẹ sai rồi! Mẹ già lẩm cẩm nên mới nói những lời xúc xiểm con. Con tha lỗi cho mẹ, về nhà đi con, mẹ con mình lại là một gia đình."


Tùng cũng tiến tới, vẻ mặt giả tạo sự ăn năn, giọng run rẩy: "Lam, anh bị áp lực nợ nần quá nên mới hành động như vậy. Anh vẫn còn yêu em và con lắm, hãy cho anh một cơ hội để bù đắp, 9 tỷ đó... chúng ta sẽ cùng nhau gây dựng lại sự nghiệp nhà họ Trần." Anh ta định nắm lấy tay cô, nhưng Lam lạnh lùng rút tay lại, ánh mắt cô nhìn họ đầy sự ghê tởm và mỉa mai đến tột độ.


"Gia đình sao? Các người có tư cách nói hai chữ đó à?" Lam cất tiếng, giọng nói đanh thép khiến những người xung quanh phải ngoái nhìn. "Ba ngày trước, các người đuổi mẹ con tôi đi như đuổi một con vật, nhìn con tôi khóc mà không mảy may động lòng. Giờ nghe thấy mùi tiền thì quay lại quỳ gối xin tha thứ? Sự liêm sỉ của nhà họ Trần hóa ra cũng chỉ đáng giá 9 tỷ đồng thôi sao?" Câu hỏi của cô như một cái tát vào mặt hai mẹ con bà Hiền.


Bà Hiền vẫn không buông tha, bà ta bắt đầu than nghèo kể khổ, dùng đứa cháu nội ra để làm áp lực: "Con nghĩ cho con của con đi, nó cần có một gia đình hoàn chỉnh, cần có bố và bà nội. Con có nhiều tiền thế, cứu nhà họ Trần qua cơn hoạn nạn này, sau này toàn bộ cơ ngơi này sẽ là của con tất." Bà ta vẫn không bỏ được cái thói ban phát quyền lợi hão huyền ngay cả khi đang ở thế hạ phong.


Lam đứng dậy, kiêu hãnh như một vị nữ hoàng nhìn xuống những kẻ hạ đẳng: "Các người nghe cho kỹ đây. Đứa bé này từ nay chỉ có mẹ, không có loại bố nhu nhược và bà nội độc ác như các người. Còn 9 tỷ này, tôi sẽ dùng để làm từ thiện và phát triển sự nghiệp của mình, tuyệt đối không để một xu nào rơi vào tay những kẻ cạn tình cạn nghĩa." Cô ra hiệu cho nhân viên an ninh can thiệp khi Tùng định lao tới giằng co.


"Lam! Cô không thể tuyệt tình như thế! Tôi là chồng cô!" Tùng hét lên trong tuyệt vọng khi bị đẩy ra xa. Lam mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ của sự tự do thực sự: "Sai rồi, anh là chồng cũ, và là một bài học đắt giá nhất mà tôi từng học được. Chúc mẹ con anh sớm tìm được cách trả nợ bằng 'gia phong' và 'nề nếp' mà các người luôn tự hào." Nói đoạn, cô sải bước ra xe, để mặc hai mẹ con bà Hiền quỳ sụp giữa quán cà phê dưới những ánh mắt khinh bỉ của mọi người xung quanh.


Kể từ ngày đó, cuộc đời Lam bước sang một trang mới đầy rực rỡ. Cô thành lập một quỹ hỗ trợ những bà mẹ đơn thân gặp khó khăn, dùng chính câu chuyện của mình để truyền cảm hứng cho hàng ngàn người phụ nữ khác. 9 tỷ đồng được cô đầu tư thông minh vào các dự án giáo dục và công nghệ, mang lại nguồn lợi nhuận bền vững. Đứa bé ngày nào giờ lớn lên trong sự yêu thương và đầy đủ, trở thành một cậu bé thông minh, hiếu thảo và mạnh mẽ giống như mẹ.


Về phía nhà họ Trần, sự sụp đổ diễn ra nhanh chóng như một hiệu ứng domino. Biệt thự bị xiết nợ, bà Hiền phải chuyển về một căn nhà thuê chật hẹp ở vùng ngoại ô, ngày ngày đối mặt với sự cáu gắt và đổ lỗi của con trai. Tùng từ một thiếu gia phong lưu trở thành một kẻ làm thuê tạm bợ, tinh thần suy sụp hoàn toàn mỗi khi thấy hình ảnh Lam rạng rỡ trên các mặt báo tài chính. Sự hối hận muộn màng như một loại độc dược thấm dần, khiến họ sống trong sự dằn vặt mỗi ngày khi nghĩ về những gì họ đã đánh mất.


Kết thúc có hậu không phải là sự trả thù bằng bạo lực, mà là khi kẻ ác phải sống trong sự tủi nhục nhìn người mình từng chà đạp vươn lên đỉnh cao. Lam không bao giờ nhìn lại phía sau, vì cô biết rằng tương lai của cô và con trai còn rạng rỡ hơn bất cứ thứ ánh sáng giả tạo nào của quá khứ. Cô đã giữ trọn vẹn 9 tỷ đồng, nhưng quan trọng hơn, cô đã giữ được lòng tự trọng và nhân cách của mình trước sự cám dỗ và áp bức.


Nhiều năm sau, khi đứa con trai hỏi về bố mình, Lam chỉ mỉm cười nhẹ nhàng và nói: "Bố con là một người đã dạy mẹ biết thế nào là sự mạnh mẽ để bảo vệ con. Còn giờ đây, chúng ta hãy sống thật tốt cho chính mình." Câu chuyện về "mỏ vàng" bị đánh mất của nhà họ Trần trở thành một giai thoại trong giới thượng lưu, một lời cảnh tỉnh đanh thép cho những kẻ coi thường tình cảm và đặt vật chất lên trên đạo lý làm người.


Ánh mặt trời buổi sớm chiếu rọi vào văn phòng làm việc của Lam, nơi cô đang mỉm cười nhìn bức ảnh hai mẹ con cùng đi du lịch. Cuộc đời đã công bằng với cô, vì cô đã dám buông bỏ để nhận lại những điều tốt đẹp hơn. Hạnh phúc thực sự không nằm ở con số 9 tỷ, mà nằm ở sự bình yên trong tâm hồn và nụ cười của đứa trẻ được lớn lên trong sự tự do. Đó chính là cái kết ngọt ngào nhất cho một hành trình đầy bão tố nhưng cũng vô cùng kiên cường của một người phụ nữ.


Lam nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố vẫn hối hả chuyển mình, và cô cảm thấy biết ơn vì đã có đủ dũng khí để ký vào bản đơn ly hôn ngày ấy. Mỗi vết thương trong quá khứ giờ đây đã trở thành những viên ngọc quý, nhắc nhở cô phải luôn trân trọng bản thân và những người thực lòng yêu thương mình. Hành trình phía trước vẫn còn dài, nhưng với Lam, không còn gì có thể khuất phục được trái tim của người mẹ đã đi qua từ cõi chết trở về.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.