Min menu

Pages

Nhà chồng tàn nhẫn ép con dâu mới sinh ký ly hôn và đuổi đi không thương tiếc. Họ đâu biết cô chính là “mỏ vàng” 9 tỷ sắp chạm tay. Sự thật bị phơi bày sau 3 ngày khiến cả nhà phải quỳ xin trong tuyệt vọng.

 Tiếng gió rít qua khe cửa sổ của căn phòng bệnh sặc mùi thuốc sát trùng nghe như tiếng cười nhạo báng của số phận. Linh nằm trên chiếc giường trắng muốt, gương mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu, đôi mắt trũng sâu nhìn chằm chằm vào trần nhà. Bên cạnh cô, đứa trẻ mới chào đời được hai ngày đang ngủ say, hơi thở yếu ớt như một ngọn nến trước gió, hoàn toàn không biết rằng mẹ nó đang phải đối mặt với một cơn bão lòng khủng khiếp.

Cánh cửa phòng bật mở một cách thô bạo, không phải là chồng cô với một bát cháo nóng hay lời hỏi han, mà là bà Hiền – mẹ chồng cô. Bà bước vào với đôi giày cao gót nện xuống sàn đá nghe chát chúa, trên tay không phải hoa hay sữa mà là một xấp giấy tờ phẳng phiu đến lạnh lùng. Theo sau bà là Tuấn, chồng Linh, anh ta đứng nép sau lưng mẹ với vẻ mặt nhu nhược, ánh mắt dán chặt vào mũi giày như thể đó là thứ quan trọng nhất trên đời.

"Cô ký vào đây đi, đừng để tôi phải dùng đến biện pháp mạnh hơn, lúc đó mặt mũi cô cũng chẳng còn đâu mà về quê nhìn bố mẹ," bà Hiền lên tiếng, giọng nói thanh mảnh nhưng sắc lẹm như dao cạo. Bà ném xấp giấy lên ngực Linh, ngay trên vết mổ còn chưa kịp lành hẳn, khiến cô khẽ rên lên vì đau đớn. Đó là đơn ly hôn đã có sẵn chữ ký của Tuấn, cùng với một bản thỏa thuận từ bỏ quyền nuôi con và không đòi hỏi bất cứ tài sản nào.

Linh ngước mắt nhìn người đàn ông mình từng thề non hẹn biển, giọng cô thào thào như gió thoảng: "Anh Tuấn, đây là ý của anh sao? Con chúng ta mới đỏ hỏn, anh thực sự muốn vứt bỏ mẹ con em ngay lúc này?" Tuấn khẽ ngước lên, nhưng ngay lập tức bị cái lườm của bà Hiền chặn đứng, anh ta ấp úng: "Linh à... em thông cảm, nhà anh dạo này nợ nần chồng chất, anh không thể gánh thêm một miệng ăn không làm ra tiền như em được."

Bà Hiền cười khẩy, một điệu cười đầy sự mỉa mai và khinh miệt đến tận cùng xương tủy. 



"Thông cảm? Cô lấy gì để bắt người ta thông cảm? Cái gốc gác nghèo hèn của cô à, hay cái sự lười biếng chỉ biết nằm chờ người khác phục vụ?" Bà tiến lại gần, cúi sát mặt Linh, mùi nước hoa đắt tiền nồng nặc át cả mùi thuốc sát trùng: "Nhà họ Trần này không phải trại tế bần. Cô không đẻ ra vàng, cũng chẳng mang lại lợi ích gì, thì tốt nhất là cút đi cho khuất mắt tôi."


Linh cảm thấy trái tim mình như bị ai đó bóp nghẹt, một sự nhục nhã dâng lên tận cổ họng khiến cô muốn nôn mửa. Cô nhìn xấp giấy tờ ly hôn, rồi nhìn đứa con đang ngủ, một luồng sức mạnh kỳ lạ nhen nhóm trong lòng. "Được, tôi sẽ ký, nhưng các người hãy nhớ lấy ngày hôm nay," Linh cầm lấy cây bút, tay cô run rẩy nhưng nét chữ lại vô cùng dứt khoát. Cô ký xong, ném xấp giấy xuống sàn nhà, ánh mắt sắc lạnh khiến bà Hiền phải lùi lại một bước vì kinh ngạc.


"Cô... cô dám nhìn tôi bằng cái ánh mắt đó sao? Đồ vô giáo dục!" bà Hiền gào lên, nhưng ngay lập tức lấy lại vẻ quyền quý giả tạo. Bà cúi xuống nhặt xấp giấy như nhặt được báu vật, rồi quay sang Tuấn: "Đi thôi con, từ nay nhà mình sạch sẽ rồi, không còn vết nhơ nào nữa." Họ quay lưng bước đi, không một lần nhìn lại đứa trẻ tội nghiệp, để lại Linh trong căn phòng lạnh lẽo cùng nỗi đau thấu trời xanh.


Ba ngày sau, Linh xuất viện trong sự im lặng của gia đình chồng, cô đưa con về một căn hộ nhỏ cũ kỹ mà cô đã nhờ người bạn thuê giúp. Đúng lúc cô định thu xếp đồ đạc thì một cuộc điện thoại gọi đến từ văn phòng luật sư của tập đoàn bất động sản lớn nhất thành phố. Đầu dây bên kia là một giọng nói trang trọng: "Chào cô Linh, chúng tôi xin thông báo về khoản bồi thường giải phóng mặt bằng mảnh đất mang tên cô ở vùng ven đô. Sau khi thẩm định lại, tổng số tiền đền bù lên đến 9 tỷ đồng đã được chuyển vào tài khoản ủy thác của cô."

*

Linh lặng người, cô chợt nhớ đến mảnh đất cằn cỗi mà ông nội đã để lại cho cô trước khi mất, vốn dĩ bao năm qua chẳng ai ngó ngàng tới. Hóa ra, dự án cao tốc đi qua đã biến nó thành "mỏ vàng" mà chính cô cũng không hề hay biết sự tình lại nhanh đến vậy. Một nụ cười nhạt hiện trên môi cô, không phải nụ cười của sự giàu sang, mà là nụ cười của sự mỉa mai dành cho những kẻ vừa mới ruồng bỏ cô vì tiền.


Cùng lúc đó, tại căn biệt thự nhà họ Trần, bà Hiền đang phát điên vì những khoản nợ tín dụng đen mà Tuấn đã lén lút vay mượn để đầu tư thua lỗ. Tiếng chủ nợ đập cửa rầm rầm khiến bà ta run cầm cập, trong khi Tuấn chỉ biết ngồi ôm đầu trong góc phòng. "Mẹ ơi, chúng ta tiêu rồi, nếu không có tiền trả trong hôm nay, bọn chúng sẽ siết cái nhà này mất," Tuấn mếu máo, vẻ mặt hèn hạ đến thảm hại.


Đúng lúc đó, cô em chồng của Linh – người vốn dĩ luôn khinh rẻ chị dâu – hớt hải chạy vào, tay cầm chiếc điện thoại: "Mẹ ơi! Anh ơi! Xem cái này đi, trang tin tài chính vừa đăng, mảnh đất ven đô trúng quy hoạch... chủ sở hữu là chị Linh! Số tiền đền bù là 9 tỷ đồng!" Cả căn phòng rơi vào một sự im lặng chết chóc, bà Hiền đứng hình, chén trà trên tay rơi xuống sàn vỡ tan tành, cũng giống như cái kế hoạch "tống khứ của nợ" mà bà vừa thực hiện thành công.


9 tỷ đồng! Con số đó lớn hơn tất cả tài sản hiện có của nhà họ Trần cộng lại, và nó đủ để giải quyết mọi rắc rối mà họ đang gặp phải. Bà Hiền bỗng chốc quên hết những lời nhục mạ đã dành cho Linh, bà ta bật dậy, đôi mắt lóe lên sự tham lam vô độ. "Nhanh! Tuấn, mau tìm nó về! Đơn ly hôn chưa nộp ra tòa đúng không? Vẫn còn cứu vãn được! Nó hiền lắm, con chỉ cần quỳ xuống xin lỗi là nó sẽ mủi lòng ngay!"


Họ điên cuồng tìm kiếm địa chỉ của Linh, và chỉ mất nửa ngày để họ tìm thấy căn hộ nhỏ nơi cô đang ở. Khi nhìn thấy chiếc xe hơi cũ kỹ của nhà họ Trần đỗ trước cửa, Linh đã biết chuyện gì đang xảy ra. Cô thong thả pha một ấm trà, ngồi bên cửa sổ nhìn xuống dưới, gương mặt không một chút biến động. Tuấn và bà Hiền chạy hộc tốc lên cầu thang, tiếng đập cửa vang lên dồn dập kèm theo những tiếng gọi "vợ ơi", "con dâu ơi" ngọt xớt đến buồn nôn.

*

Linh mở cửa, đứng chắn ở lối vào, đôi mắt cô lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm. "Ôi, quý bà Hiền và anh Tuấn cao sang, cơn gió nào lại thổi những người quý tộc đến cái hang ổ nghèo hèn của tôi thế này?" Linh cất tiếng, giọng đầy sự châm biếm và mỉa mai. Bà Hiền lập tức nhào tới định nắm lấy tay Linh nhưng bị cô lùi lại né tránh: "Con ơi, mẹ sai rồi, lúc đó mẹ chỉ vì quá lo cho nợ nần nên mới hồ đồ, con tha lỗi cho mẹ, về nhà đi con, mẹ sẽ đích thân chăm sóc con và cháu."


Tuấn quỳ sụp xuống sàn hành lang, nước mắt ngắn nước mắt dài: "Linh ơi, anh sai rồi, anh là thằng hèn, nhưng anh vẫn yêu em và con lắm. Đơn ly hôn kia anh xé rồi, chúng ta làm lại từ đầu em nhé." Anh ta định ôm lấy chân Linh, nhưng cô chỉ nhếch mép cười, một điệu cười chứa đựng sự kinh tởm tột độ: "Anh yêu tôi? Hay anh yêu 9 tỷ đồng trong tài khoản của tôi? Các người có cần tôi đưa gương ra để soi lại cái bản mặt tham lam của mình không?"


Bà Hiền vẫn không bỏ cuộc, bà ta đổi giọng than nghèo kể khổ: "Con ơi, dù sao cũng là tình nghĩa mẹ con, nhà mình đang gặp hạn, con có tiền thì giúp gia đình một tay, 9 tỷ đó chia ra một ít trả nợ thì vẫn còn khối tiền để mẹ con mình sống sung sướng. Con nỡ lòng nào nhìn mẹ chồng và chồng con ra đường ở sao?" Sự trơ trẽn của bà ta khiến những người hàng xóm xung quanh bắt đầu ra xem và xì xào bàn tán.


Linh khoanh tay trước ngực, ánh mắt quét qua hai người họ như nhìn những sinh vật lạ: "Tình nghĩa? Các người nhắc đến tình nghĩa khi đuổi một người phụ nữ vừa mổ đẻ xong ra khỏi nhà với xấp giấy tờ ly hôn à? Lúc đó 'người ngoài' như tôi có giá trị gì không? Bây giờ có 9 tỷ thì tôi lại thành 'con dâu hiền' sao? Các người không thấy mình rẻ rúng đến mức đáng thương à?" Từng lời Linh nói ra như những cái tát trời giáng vào sự sĩ diện hão huyền của họ.


"Cô... cô đừng có quá đáng! Dù sao Tuấn cũng là bố của đứa trẻ! Cô định ôm tiền rồi đi theo trai sao?" bà Hiền lại bắt đầu bản tính lồng lộn khi thấy không thuyết phục được bằng lời ngọt ngào. Linh cười lớn, một điệu cười đầy sảng khoái: "Bố của đứa trẻ? Một người bố không biết mặt con, một người bố đứng nhìn mẹ mình nhục mạ vợ con mình? Loại bố đó, con tôi không cần. Còn tiền của tôi, một xu các người cũng đừng hòng chạm tới."


Linh rút trong túi ra một tờ giấy, đó là bản sao đơn ly hôn mà cô đã nộp trực tiếp lên tòa án ngay sau khi rời khỏi bệnh viện. "Các người nghĩ tôi ngu ngốc đến mức chờ các người đến xin lỗi sao? Tôi đã nộp đơn ly hôn đơn phương và cung cấp đầy đủ bằng chứng về việc bị ngược đãi trong thời gian mang thai và sau sinh. Tòa án sẽ giải quyết nhanh thôi, và từ nay về sau, chúng ta là người dưng."


Tuấn bàng hoàng nhìn tờ giấy, anh ta nhận ra mọi hy vọng đã vụt tắt, miếng mồi ngon đã tuột khỏi tầm tay một cách cay đắng. Bà Hiền thì phát điên, bà ta lao vào định giật tóc Linh nhưng ngay lập tức bị bảo vệ tòa nhà mà Linh đã thuê từ trước can thiệp. "Mời bà đi cho, nếu bà còn gây rối, tôi sẽ trình báo cơ quan chức năng về hành vi xâm phạm chỗ ở và nhục mạ người khác," người bảo vệ dõng dạc nói.


Bà Hiền và Tuấn bị kéo ra khỏi hành lang trong sự nhục nhã ê chề dưới những ánh mắt khinh bỉ của mọi người xung quanh. Họ lững thững bước ra xe, trong lòng tràn ngập sự hối hận nhưng không phải vì đã đối xử tệ với Linh, mà vì sự ngu xuẩn đã khiến họ mất đi một gia tài khổng lồ. Chiếc xe cũ nát nổ máy một cách khó khăn, mang theo những kẻ tham lam về với ngôi nhà sắp bị siết nợ, nơi sự lạnh lẽo và hận thù sẽ sớm bao trùm.


Linh quay vào phòng, nhìn đứa con đang ngủ yên bình, cô cảm thấy lòng mình nhẹ tênh như vừa trút bỏ được một khối đá nghìn cân. Cô sẽ dùng số tiền này để mua một căn nhà nhỏ có vườn hoa, cho con đi học những trường tốt nhất và sống một cuộc đời độc lập, kiêu hãnh. Cô không cần một người chồng nhu nhược, cũng chẳng cần một gia đình chồng giả tạo, cô chỉ cần chính mình và thiên thần nhỏ này là đủ.


Ba ngày ngắn ngủi đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời một con người, từ kẻ bị ruồng bỏ trở thành chủ nhân của định mệnh. Sự thật về 9 tỷ đồng chỉ là ngòi nổ, còn sự mạnh mẽ và lòng tự tôn mới chính là thứ giúp Linh chiến thắng trong cuộc đấu tâm lý đầy nghiệt ngã này. Cô hiểu rằng, hạnh phúc không nằm ở chỗ có bao nhiêu tiền, mà nằm ở chỗ ta có đủ dũng cảm để rũ bỏ những gì không xứng đáng hay không.


Vài tháng sau, Linh nhận được tin nhà họ Trần đã phải bán căn biệt thự để trả nợ và chuyển về một khu lao động nghèo. Tuấn phải đi làm thuê công nhật, còn bà Hiền thì suốt ngày than vãn trong sự cô độc vì những người con khác cũng quay lưng lại khi thấy bà ta không còn của cải. Linh chỉ mỉm cười nhạt khi nghe tin ấy, đó là cái giá phải trả cho sự tàn nhẫn và tham lam vô độ của họ, một cái kết không thể công bằng hơn.


Cô đứng trên ban công căn nhà mới của mình, nhìn ra xa nơi chân trời đang hửng sáng, lòng thầm cảm ơn những ngày tháng giông bão đã qua. Nếu không có sự tuyệt tình của họ, có lẽ cô vẫn còn đang cam chịu trong cái lồng son ấy, vẫn còn đang lầm tưởng về một hạnh phúc không có thật. Giờ đây, cô là một người phụ nữ tự do, giàu có cả về vật chất lẫn tâm hồn, sẵn sàng đón nhận những điều tốt đẹp nhất của tương lai.


Đứa bé trong nôi khẽ cựa mình rồi mở mắt nhìn mẹ, Linh bế con lên, khẽ hôn vào trán nó: "Mẹ con mình sẽ sống thật tốt, con nhé." Tiếng cười của hai mẹ con vang vọng trong ngôi nhà mới ấm áp, xua tan đi những ký ức đau buồn của quá khứ. Cuộc đời vốn dĩ rất sòng phẳng, kẻ gieo gió chắc chắn sẽ gặp bão, và người hiền lương, sau bao nhiêu sóng gió, cuối cùng cũng sẽ tìm thấy bến đỗ bình yên của riêng mình.


Kết thúc có hậu không phải là một đám cưới lộng lẫy, mà là khi ta tìm lại được bản ngã của chính mình và có đủ khả năng để bảo vệ những người ta yêu thương. Linh nhìn số dư tài khoản 9 tỷ đồng và thầm nhủ, đây chỉ là công cụ, còn hạnh phúc thực sự là sự tự do trong tâm trí mà không ai có thể lấy đi được nữa. Cô đóng cửa ban công, để lại thế giới ồn ào và những kẻ tham lam phía sau lưng, bước vào một cuộc đời mới tràn đầy ánh nắng rực rỡ.


Chẳng còn ai thấy một Linh nhợt nhạt, cam chịu trong bệnh viện năm nào, thay vào đó là một nữ doanh nhân thành đạt, xinh đẹp và đầy bản lĩnh. Cô đã học được cách biến nỗi đau thành sức mạnh, biến sự khinh miệt thành động lực để vươn lên. Và mỗi khi nhớ lại xấp giấy tờ ly hôn năm ấy, cô lại thầm cảm ơn nó – cảm ơn cái tấm vé thông hành đã giúp cô thoát khỏi địa ngục để tìm thấy thiên đường của chính mình.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.