Ánh nắng chiều tà hắt qua khung cửa kính sát trần của căn hộ penthouse, nhưng nó không thể sưởi ấm được bầu không khí đặc quánh sự lạnh lẽo và khinh miệt bên trong. Trên chiếc bàn ăn bằng đá cẩm thạch bóng loáng, những món sơn hào hải vị được bày biện tinh tế, nhưng đối với bà Hòa, mỗi miếng ăn đều giống như một nắm tro tàn. Đôi bàn tay gầy guộc, chằng chịt những đường gân xanh của bà run rẩy cầm đôi đũa, ngập ngừng đưa về phía đĩa thịt kho tàu đang bốc khói nghi ngút.
"Cạch!" Tiếng bát đũa va chạm mạnh nảy lửa vang lên khô khốc, xé toạc sự im lặng giả tạo. Thành, đứa con trai duy nhất mà bà từng dốc hết vốn liếng và xương máu để nuôi ăn học, đặt mạnh bát cơm xuống bàn với vẻ mặt đầy sự khó chịu. Đôi lông mày anh ta nhướn lên, đôi mắt hằn học nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay run rẩy của mẹ mình như thể đang nhìn một vật thể lạ gây ô nhiễm không gian sang trọng này.
"Mẹ này, con thấy dạo này mẹ khỏe ra đấy nhỉ? Ăn trắng mặc trơn, chẳng phải làm gì nên sức ăn cũng tăng hẳn lên, gắp luôn tay không nghỉ." Thành nở một nụ cười nửa miệng, giọng điệu đầy vẻ mỉa mai cay nghiệt. "Nhưng mẹ ơi, mẹ cũng phải nhìn lại mình chứ, già rồi, cái hệ tiêu hóa nó cũng rệu rã như cái nhà nát ở quê ấy. Mẹ ăn ít thôi, để phần cho con cháu chứ người già ăn gì mà lắm thế, chỉ tổ tốn cơm phí gạo."
Bà Hòa khựng lại giữa chừng, miếng thịt kho tàu mềm mọng rơi tõm vào bát nước mắm, bắn tung tóe lên vạt áo nâu sờn cũ vốn đã được bà giữ gìn cẩn thận. Cảm giác nhục nhã dâng lên tận cổ họng, khiến bà không sao nuốt trôi được ngụm nước bọt đắng ngắt
Bà nhìn Thành, đứa con mà ngày xưa mỗi lần nó đói, bà sẵn sàng nhịn phần mình để nó được no bụng, giờ đây đang dùng những lời lẽ như dao cắt để sỉ nhục bà.
Lan, cô con dâu có gương mặt thanh tú nhưng đôi mắt sắc lẹm như dao cạo, thong thả nhấp một ngụm nước cam, rồi đặt chiếc ly pha lê xuống bàn với một tiếng vang thanh mảnh. Cô ta không nhìn mẹ chồng, chỉ dùng khăn giấy lau khóe môi một cách điệu đà rồi tiếp lời chồng với chất giọng ngọt xớt nhưng chứa đầy nọc độc. "Anh Thành nói đúng đấy mẹ ạ, chúng con cũng chỉ lo cho sức khỏe của mẹ thôi, mẹ đừng có mà tự ái rồi lại đổ bệnh ra đấy."
"Mẹ ăn nhiều rồi tối lại kêu đầy bụng, bắt chúng con phải bỏ dở công việc để mua thuốc nọ thuốc kia, tốn kém tiền bạc đã đành, lại còn mệt người, tổn thọ lắm." Lan liếc nhìn vũng nước mắm trên áo bà Hòa với vẻ ghê tởm, rồi gắp miếng thịt nhập khẩu thơm lừng bỏ vào bát con trai. "Với cả mẹ phải hiểu, miếng thịt này là hàng cao cấp, để dành cho trẻ con nó ăn mới có chất để thông minh, chứ người già ăn vào cũng chỉ là... đi nuôi đất thôi mẹ ạ."
Tiếng cười khẩy của Thành vang lên hòa cùng giọng nói lanh lảnh của Lan tạo thành một bản nhạc chói tai, đâm xuyên qua lòng tự trọng cuối cùng của người mẹ già. Bà Hòa nhìn xuống bát cơm trắng, nơi có những giọt nước mắm vấy bẩn, cảm thấy mình thật thừa thãi trong chính ngôi nhà mà bà đã đóng góp từng viên gạch. Mảnh đất ở quê, kỷ vật duy nhất của chồng bà, đã được bán đi để con trai có tiền đặt cọc căn hộ này, nhưng giờ đây nó lại không có chỗ cho bà ngồi yên ổn.
"Mẹ... mẹ biết rồi, mẹ cũng không đói lắm, để mẹ dọn dẹp rồi vào trong nghỉ." Bà Hòa lý nhí, giọng run lên vì uất ức, bà định đứng dậy để thoát khỏi cuộc tra tấn tinh thần này. Nhưng Thành dường như vẫn chưa thỏa mãn với việc hạ nhục mẹ mình, anh ta vươn tay chặn lại, đôi mắt nheo lại đầy tính toán và độc ác.
*
"Mẹ ngồi xuống đi, đi đâu mà vội, con còn chưa nói hết chuyện hệ trọng mà mẹ đã định bỏ chạy rồi sao?" Thành bồi thêm một câu, tay gõ nhịp xuống mặt bàn đá như một quan tòa đang chuẩn bị tuyên án. "Tiện thể con bảo luôn, cái phòng của mẹ ấy, sắp tới con định cải tạo làm phòng chứa đồ và sân chơi cho cu Bin, nó lớn rồi cần không gian để vận động, không thể cứ gò bó mãi được."
"Mẹ chịu khó ra ngoài ban công hóng gió, con sẽ kê tạm cái giường xếp ở đó, có che chắn bạt đàng hoàng, vừa thoáng mát lại vừa sạch sẽ." Thành thản nhiên nói về việc đuổi mẹ mình ra ban công như thể đó là một ân huệ cao cả. "Người già cần nhiều oxy, ở trong phòng kín mùi tử khí lắm, ảnh hưởng đến phong thủy và sức khỏe của cả nhà, mẹ chắc cũng không muốn là gánh nặng của con cháu đâu nhỉ?"
Bà Hòa nghe đến hai chữ "tử khí" thì chết lặng, trái tim bà như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, khiến hơi thở trở nên khó khăn. Bà nhìn vào mắt con trai mình, hy vọng tìm thấy một chút le lói của tình thâm, một chút xót thương cho người đã mang nặng đẻ đau, nhưng tất cả chỉ là một khoảng không lạnh lẽo. Thành thản nhiên gắp miếng thịt ngon nhất, phần ngon nhất mà bà từng dành cho nó, để bỏ vào bát vợ với vẻ mặt nịnh nọt.
Đúng lúc đó, Lan cố tình với tay lấy đĩa rau, "vô tình" làm đổ bát canh nóng trực tiếp vào đôi bàn tay đang đặt trên đùi của bà Hòa. Nước canh nóng bỏng thấm qua lớp vải mỏng, khiến bà Hòa giật mình kêu lên một tiếng đau đớn, nhưng Lan chỉ thản nhiên rút thêm vài tờ giấy lau tay mình. "Ôi, tay mẹ run thế này thì sau này đừng có động vào đồ đạc trong nhà nhé, kẻo lại tan nát hết cả gia tài của vợ chồng con, tiền đền bù không ít đâu mẹ ạ."
Bà Hòa nhìn đôi bàn tay đỏ ửng vì bỏng, nhìn sự lạnh lùng đến tàn nhẫn của đôi vợ chồng trẻ, cảm nhận được một sự vỡ vụn từ sâu thẳm tâm hồn. Bà không khóc, vì nước mắt dường như đã lặn vào trong, hóa thành những tảng băng giá buốt bao phủ lấy trái tim. Bà lặng lẽ đứng dậy, không nói một lời nào, đi về phía ban công giữa cơn gió mùa đông đang bắt đầu tràn về, bỏ lại sau lưng tiếng cười nói rôm rả của "gia đình hạnh phúc".
Đêm đó, nằm trên chiếc giường xếp ọp ẹp ngoài ban công, tiếng gió rít qua khe cửa kính như những tiếng gào thét của sự bất công. Bà Hòa co quắp trong chiếc chăn mỏng, nhìn vào ánh đèn rực rỡ của thành phố, tự hỏi tại sao lòng người lại có thể thay đổi nhanh đến vậy. Sự hy sinh vô điều kiện của bà suốt bao nhiêu năm qua, hóa ra lại chính là liều thuốc độc nuôi dưỡng nên những con quái vật ích kỷ và vô ơn này.
*
Nhưng trong cái lạnh thấu xương của đêm đông, trí tuệ của người đàn bà từng bươn chải cả đời để nuôi con bắt đầu thức tỉnh khỏi cơn mê của tình mẫu tử mù quáng. Bà nhận ra rằng, nếu bà cứ tiếp tục cam chịu, bà không chỉ hủy hoại bản thân mà còn đang gián tiếp đồng lõa với sự băng hoại đạo đức của con trai mình. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu bà, mạnh mẽ và dứt khoát: bà không thể chết dần chết mòn như một bóng ma ở nơi ban công này.
Sáng hôm sau, khi vợ chồng Thành còn đang ngủ say trong căn phòng ấm áp, bà Hòa đã lặng lẽ mượn điện thoại của một người hàng xóm tốt bụng để liên lạc. Bà gọi cho những người bạn cũ ở quê, những người vẫn còn giữ những ký ức về mảnh đất đã bán, và đặc biệt là người cháu họ tên Minh – một luật sư trẻ tài năng và cương trực. Bà bắt đầu thu thập lại từng mảnh ghép của quá khứ, những giấy tờ mà Thành tưởng rằng đã bị thời gian xóa nhòa.
Trong những ngày tiếp theo, bà Hòa giả vờ như đã hoàn toàn khuất phục, bà lẳng lặng làm việc nhà, chịu đựng những lời sỉ nhục của Lan mà không hề phản kháng. Sự im lặng của bà khiến đôi vợ chồng nọ càng thêm đắc thắng, chúng bắt đầu bàn tính công khai chuyện đưa bà vào một viện dưỡng lão rẻ tiền ở ngoại ô. "Mẹ vào đấy cho có bạn có thảy, chúng con bận rộn quá không chăm được," Thành nói với vẻ mặt giả tạo khi đang lướt web tìm chỗ rẻ nhất.
Lan thì vừa dũa móng tay vừa tiếp lời: "Đúng đấy mẹ, ở đó người ta chăm sóc chuyên nghiệp hơn, tiền lương hưu hằng tháng của mẹ cứ để chúng con giữ, thỉnh thoảng chúng con mua quà vào thăm. Chứ mẹ cứ ở đây, chúng con đi làm về đã mệt lại còn phải nhìn mặt mẹ sưng sỉa, mất hết cả hứng khởi làm việc." Bà Hòa chỉ cúi đầu, bàn tay siết chặt lấy chiếc khăn lau, trong lòng thầm nhủ thời khắc đó sắp đến rồi.
Bà Hòa âm thầm thu thập những bằng chứng về việc bị ngược đãi, từ những vết bỏng trên tay đến những video quay lén cảnh bà phải ngủ ngoài ban công bằng chiếc điện thoại cũ mà Minh đưa cho. Mỗi lời mỉa mai, mỗi hành động xua đuổi của Thành và Lan đều được ghi lại một cách tỉ mỉ như những bằng chứng thép. Bà không còn là người mẹ già yếu đuối dễ bị bắt nạt, mà là một người đàn bà đang chiến đấu để đòi lại phẩm giá của mình.
Ngày sinh nhật của Thành đến, anh ta quyết định tổ chức một bữa tiệc linh đình tại căn hộ để khoe khoang với bạn bè và đối tác về sự giàu sang và thành đạt của mình. Lan chuẩn bị những bộ váy áo lộng lẫy nhất, đặt những dịch vụ nấu ăn đắt đỏ nhất để phô trương sự hào nhoáng. "Mẹ này, tối nay mẹ chịu khó vào kho mà ngồi, đừng có ló mặt ra ngoài làm mất mặt chúng con với khách khứa nhé," Thành dặn dò với vẻ mặt đầy sự khinh rẻ.
"Đúng đấy, khách của chúng con toàn người có địa vị, nhìn thấy mẹ ăn mặc rách rưới lại tưởng chúng con ngược đãi mẹ thì mang tiếng lắm," Lan bồi thêm một câu mỉa mai khi đang soi gương. Bà Hòa không nói gì, chỉ lẳng lẽ gật đầu rồi đi vào gian phòng tối tăm mà chúng gọi là kho. Trong bóng tối, bà vuốt ve bộ áo dài nhung đen sang trọng mà bà đã bí mật nhờ Minh mang đến, đôi mắt bà rực lên một niềm tin sắt đá.
Bữa tiệc bắt đầu, tiếng nhạc du dương và tiếng cười nói giả tạo vang vọng khắp căn penthouse, Thành đang say sưa thuyết giảng về bí quyết thành công và đạo lý làm người trước những vị khách. Anh ta tự hào giới thiệu về căn hộ triệu đô, về người vợ xinh đẹp và về sự hiếu thảo mà anh ta luôn tự nhận trên mạng xã hội. Đúng lúc cao trào nhất của sự tự mãn, tiếng chuông cửa vang lên một hồi dài, đầy quyền uy và phá vỡ nhịp điệu của bữa tiệc.
Minh, trong bộ vest luật sư lịch lãm, bước vào cùng với hai người trợ lý mang theo những xấp hồ sơ pháp lý nặng trịch. Sự xuất hiện đột ngột của anh khiến Thành khựng lại, nụ cười trên môi anh ta trở nên gượng gạo. "Ơ, anh Minh, sao anh lại đến đây vào giờ này? Có chuyện gì thì để mai bàn, hôm nay là ngày vui của tôi mà." Thành cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng bắt đầu dấy lên một nỗi bất an không tên.
"Tôi đến đây không phải để dự tiệc, Thành ạ, tôi đến để thực hiện nghĩa vụ pháp lý thay cho dì Hòa," Minh dõng dạc nói, giọng anh vang vọng khắp căn phòng khiến khách khứa bắt đầu xì xào. Anh mở xấp hồ sơ ra, chậm rãi đọc từng dòng chữ sắc lẹm: "Căn cứ vào các chứng từ chuyển tiền và giấy tờ mua bán đất năm 2020, căn nhà này được mua bằng 80% số tiền của bà Nguyễn Thị Hòa."
"Và điều quan trọng nhất mà anh đã bỏ qua khi ký hợp đồng mua nhà vì quá tự mãn," Minh nhìn thẳng vào mắt Thành, nụ cười của anh chứa đựng sự mỉa mai sâu sắc. "Bà Hòa là người đồng sở hữu hợp pháp của căn nhà này, và theo điều khoản bảo vệ quyền lợi người cao tuổi, bà có quyền yêu cầu phân chia tài sản hoặc phát mại nếu chứng minh được mình bị ngược đãi nghiêm trọng trong chính ngôi nhà của mình."
Đúng lúc đó, cửa phòng kho mở ra, bà Hòa bước ra với một phong thái hoàn toàn khác hẳn. Bà diện bộ áo dài nhung sang trọng, mái tóc bạc được búi gọn gàng, gương mặt toát lên vẻ uy nghiêm và thanh thản của một người đã rũ bỏ được gánh nặng. Bà bước đi vững chãi giữa những vị khách đang kinh ngạc, tiến về phía đứa con trai đang đứng chôn chân tại chỗ, mặt cắt không còn một giọt máu.
"Anh nói đúng đấy Thành ạ, già rồi thì không nên ăn nhiều, đặc biệt là không bao giờ được phép ăn 'mồ hôi nước mắt' và sự hy sinh của cha mẹ mình," Bà Hòa lên tiếng, giọng bà không còn run rẩy mà đanh thép như tiếng chuông đồng. "Tôi đã dành cả đời để xây dựng tương lai cho anh, nhưng anh lại dùng tương lai đó để xây dựng một nhà tù cho mẹ mình. Những lời anh và vợ anh nói, tôi đều ghi nhớ cả, không thiếu một chữ 'tử khí' nào đâu."
Lan định xông lên cãi vã nhưng nhìn thấy những bằng chứng hình ảnh và video mà trợ lý của Minh đang trình chiếu trên màn hình lớn của phòng khách, cô ta ngã quỵ xuống ghế, mặt tái nhợt. Những vị khách mời – những người vốn coi trọng danh tiếng và đạo đức – bắt đầu nhìn vợ chồng Thành với ánh mắt khinh bỉ và ghê tởm. Những tiếng xì xào tán thưởng sự thành đạt ban nãy giờ đây thay bằng những lời chỉ trích cay nghiệt về sự bất hiếu.
"Căn nhà này, tôi sẽ rao bán ngay lập tức để lấy lại phần vốn của mình," Bà Hòa tuyên bố trước sự chứng kiến của tất cả mọi người. "Tôi sẽ dùng số tiền đó để vào một trung tâm dưỡng lão cao cấp, nơi mà con người ta đối xử với nhau bằng sự tôn trọng, nơi người ta dạy cách làm người trước khi dạy cách ăn uống sang trọng. Còn vợ chồng anh, hãy tự đi mà tìm nơi nào 'ít mùi tử khí' và phù hợp với túi tiền rỗng tuếch của mình mà sống."
Thành lắp bắp, định chạy lại van xin mẹ mình: "Mẹ... con lỡ lời... mẹ đừng làm thế, con sẽ sửa đổi, con sẽ cho mẹ ở phòng lớn nhất." Nhưng bà Hòa chỉ nhìn anh ta bằng ánh mắt xa xăm, một ánh mắt không còn oán hận, chỉ còn sự dứt khoát tuyệt đối. "Muộn rồi Thành ạ, sự tha thứ cũng cần có giới hạn, và giới hạn của tôi đã kết thúc ở cái đêm ban công giá rét đó rồi. Anh đã tự tay đập nát cái tổ ấm này, thì đừng trách sao trời sập xuống đầu mình."
Bà Hòa quay sang gật đầu chào những vị khách mời, rồi lặng lẽ xách chiếc vali nhỏ đã chuẩn bị sẵn từ trước. Bà bước ra cửa, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng như trút bỏ được hàng nghìn cân xích xiềng. Minh và các trợ lý đi theo bảo vệ bà, để lại sau lưng một căn hộ hào nhoáng nhưng giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát của những linh hồn ích kỷ. Tiếng khóc lóc và cãi vã của Thành và Lan bắt đầu nổ ra, nhưng nó không còn có thể chạm tới tai bà được nữa.
Xuống đến sảnh tòa nhà, bà Hòa hít một hơi thật sâu không khí trong lành của buổi tối, cảm giác lồng ngực mình chưa bao giờ nhẹ nhõm đến thế. Bà nhận ra rằng an yên không phải là cố bám víu vào con cái để mong chờ một sự báo hiếu giả tạo, mà là giữ được tự trọng và giá trị của bản thân cho đến hơi thở cuối cùng. Bà không cô đơn, bà có sự tự do và một tâm hồn thanh thản mà tiền bạc không bao giờ mua được.
Chiếc xe của Minh chuyển bánh, đưa bà Hòa rời xa nơi đầy những ký ức đau thương kia để đến với một cuộc sống mới đầy nắng và gió ở trung tâm dưỡng lão mà bà đã chọn. Ở đó, bà sẽ được sống là chính mình, được trân trọng và được bù đắp cho những năm tháng thanh xuân đã mất. Bà mỉm cười, một nụ cười thật sự hạnh phúc, nhìn thành phố lùi dần phía sau, hiểu rằng công lý có thể đến muộn nhưng nó luôn hiện hữu cho những ai biết đứng lên bảo vệ chính mình.
Kết thúc cuộc hành trình đầy nước mắt, bà Hòa đứng giữa khu vườn xanh mướt của ngôi nhà mới, bao quanh là những người bạn cùng lứa tuổi đang cười nói vui vẻ. Bà biết rằng mình đã thắng, không phải thắng con trai mình, mà thắng được nỗi sợ hãi và sự nhu nhược của chính mình để sống một đời đáng sống. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, rực rỡ và công bằng hơn bao giờ hết cho những người mẹ biết giữ lấy lòng kiêu hãnh của một đóa hoa rừng dù đã đi qua giông bão.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.