Ánh nắng buổi sáng ngày đại hỷ không mang lại chút ấm áp nào cho Tâm, nó chỉ làm rõ thêm những vết rạn nứt trên khuôn mặt trang điểm vội vàng của cô. Trong căn phòng hẹp, bà Liễu – mẹ kế của cô – đang thong thả dặm lại lớp phấn hồng, đôi môi tô son đỏ chót nở một nụ cười đầy đắc thắng và ngạo nghễ. Bà ta liếc nhìn bộ váy cưới lỗi thời, có phần hơi sờn cũ của Tâm rồi buông một tiếng thở dài giả tạo, âm thanh sắc lẻm như dao cạo xoáy vào lòng người đối diện.
"Thôi thì số cô nó mỏng, cũng đừng trách dì không lo liệu, cái ngữ như cô được gả đi là may rồi, kẻo lại ám cái nhà này đến già," bà Liễu vừa nói vừa xoay chiếc nhẫn kim cương sáng loáng trên ngón tay. "Đáng lẽ cái mối lương ba mươi triệu một tháng của anh giám đốc kinh doanh kia là dành cho cô đấy, nhưng nhìn lại mình đi, cô có gì để người ta chiều chuộng ngoài cái vẻ mặt đưa đám này? Nên thôi, dì gả cô cho cậu Quân phụ hồ kia, ít ra cậu ta cũng có sức khỏe, không lo chết đói, lại hợp với cái gốc gác sa cơ của cô."
Tâm siết chặt vạt váy, đôi mắt rưng rưng nhưng cô tuyệt đối không cho phép mình khóc trước mặt người đàn bà tàn nhẫn này. Cô biết bà Liễu đã âm mưu đẩy cô vào cảnh bần cùng để chiếm trọn số tài sản mà người cha quá cố để lại, nhưng cô không ngờ bà ta lại cạn tình đến mức chọn cho cô một người chồng mà bà ta rêu rao là "kẻ thấp kém nhất xã hội". Những lời xì xào bàn tán của họ hàng ngoài kia như những mũi kim đâm vào thính giác cô, đau đớn và nhục nhã vô cùng.
"Dì không cần phải diễn kịch đóng vai người tốt đâu, mục đích của dì chẳng phải là tống khứ tôi đi để rảnh tay chiếm đoạt căn nhà sao?" Tâm ngẩng đầu, giọng nói run rẩy nhưng ánh mắt đầy kiên định trừng trừng nhìn bà kế. "Ba mươi triệu hay ba trăm triệu, với dì cũng chỉ là những con số để cân đo đong đếm giá trị con người bằng tiền bạc. Nhưng dì quên rồi, tôi không phải là món hàng để dì mặc cả, và sự khinh miệt của dì hôm nay, tôi sẽ ghi nhớ tận xương tủy."
Bà Liễu bật cười khanh khách, tiếng cười chói tai vang vọng khắp gian phòng nhỏ hẹp đầy mùi ẩm mốc.
Bà ta tiến lại gần, vỗ vỗ vào đôi vai gầy của Tâm với vẻ thương hại giả lả, nhưng lực bàn tay thì như muốn đè bẹp cô xuống. "Ôi dào, xem cái tôi cao ngất ngưởng của tiểu thư sa cơ kìa, nghe mới oai phong làm sao! Để xem khi về nhà chồng, ăn bữa nay lo bữa mai, cái tôi của cô có nấu thành cơm hay đổi lấy manh áo được không? Cậu Quân của cô chắc đang đợi ở cổng đấy, bộ đồ thợ hồ chắc cũng đã giặt sạch vôi vữa để đi rước dâu rồi."
Dưới sân, chiếc xe đón dâu cũ kỹ đời cũ nổ máy xình xịch, khói đen mù mịt tỏa ra như chính tương lai xám xịt mà mọi người đang hình dung về cuộc đời của Tâm. Quân đứng đó, mặc một bộ vest rẻ tiền, vải thô và hơi sờn cũ ở khuỷu tay, đôi bàn tay thô ráp đầy những vết chai sần đặc trưng của người lao động chân tay cực nhọc. Anh không nói gì, gương mặt lầm lì che giấu mọi cảm xúc, đôi mắt sâu thẳm chỉ im lặng quan sát những nụ cười khinh bỉ từ phía nhà gái đang tuôn ra như nước đổ.
Đám cưới diễn ra trong sự im lặng đáng sợ, không có nhạc hội tưng bừng, không có những lời chúc phúc chân thành, chỉ toàn những lời mỉa mai cay nghiệt từ thực khách. "Kìa, cô dâu xinh đẹp thế mà lại đi gả cho anh thợ xây, đúng là cái ngữ lá ngọc cành vàng rơi xuống vũng bùn thì cũng thành bùn cả thôi," một người họ hàng của bà Liễu nói vọng vào khi đi ngang qua bàn tiệc. Quân vẫn bình thản gắp thức ăn cho Tâm, mặc kệ những lời sỉ nhục đang bủa vây lấy hai người như đám kền kền đợi mồi.
"Anh không thấy nhục nhã sao? Tại sao anh có thể bình thản ăn uống khi người ta đang chà đạp lên danh dự của chúng ta?" Tâm thì thầm, cúi gằm mặt xuống bát cơm trắng nhạt nhẽo vì uất ức. Cô cảm thấy trái tim mình thắt lại, không phải vì sự nghèo khó hiện tại của người chồng mới, mà vì sự tàn độc của những người tự nhận là người thân của mình. Cô cảm thấy mình như một trò đùa rẻ tiền trong mắt thiên hạ, một vật tế thần cho lòng tham của bà mẹ kế.
*
Quân dừng đũa, anh chậm rãi đặt chúng xuống cạnh bát, rồi quay sang nhìn thẳng vào mắt Tâm với một sự tĩnh lặng đến mức khiến cô cảm thấy bất ngờ. "Nhục nhã không nằm ở đôi bàn tay lấm bùn hay bộ quần áo cũ sờn, nó nằm ở tâm hồn mục nát của kẻ lấy việc cười nhạo người khác làm niềm vui. Họ có thể nói bất cứ điều gì họ muốn, nhưng họ không có quyền định đoạt giá trị của em. Ăn đi em, lát nữa chúng ta về nhà, nơi đó ít ra sẽ bình yên hơn sự ồn ào độc địa này."
Buổi tối đầu tiên tại căn nhà thuê lụp xụp ở ngoại ô, Tâm ngồi trên chiếc giường gỗ cũ kỹ kêu lên những tiếng "két két" mỗi khi cử động. Cô nhìn bóng lưng to lớn của Quân đang loay hoay sửa lại vòi nước rò rỉ, đôi vai anh vững chãi nhưng phủ đầy vẻ mệt mỏi của một ngày dài. Căn phòng chỉ vỏn vẹn mười lăm mét vuông, mùi vôi vữa nồng nặc và mùi mồ hôi thoang thoảng khiến cô cảm thấy ngột ngạt và muốn bật khóc ngay lập tức.
Quân làm việc một cách cần mẫn, không một lời than vãn, dường như anh đã quá quen với những công việc chân tay như thế này. Sau khi sửa xong, anh quay lại thấy Tâm đang ngồi thẫn thờ, liền đi đến rót một ly nước ấm đặt vào tay cô với cử chỉ nhẹ nhàng. "Nhà hơi nhỏ, thiếu thốn nhiều thứ, em chịu khó một chút. Anh sẽ cố gắng làm thêm để chúng ta sớm có một nơi tốt hơn, không để em phải sống thế này mãi đâu."
Sáng hôm sau, ánh nắng gay gắt xuyên qua khe cửa sổ hỏng, báo hiệu một ngày mới đầy âu lo về cơm áo gạo tiền. Tâm nhìn vào chiếc ví rỗng tuếch của mình – vốn dĩ bà Liễu đã cắt sạch mọi nguồn chu cấp ngay sau khi cô bước chân ra khỏi nhà. Cô nhìn sang Quân đang chuẩn bị mặc bộ quần áo bảo hộ bạc màu, dính đầy những mảng xi măng khô cứng của những buổi làm việc quần quật ngoài công trường.
Sự kiêu hãnh cuối cùng trong Tâm đấu tranh dữ dội với thực tế phũ phàng, cô biết mình không thể chết đói nhưng việc mở lời xin tiền chồng lại khiến cô thấy mình thật thảm hại. "Quân này... anh... anh có thể cho em xin năm trăm ngàn tiền chợ không?" Tâm ngập ngừng, giọng nhỏ đến mức gần như mất hút trong không gian yên tĩnh của buổi sáng. Cô cảm thấy mặt mình nóng bừng vì xấu hổ, một tiểu thư từng sống trong nhung lụa giờ đây phải hạ mình hỏi xin từng đồng lẻ để mua thức ăn.
*
Quân đứng khựng lại bên cửa, tay vẫn cầm chiếc mũ bảo hiểm bám đầy bụi công trường xây dựng. Anh không quay đầu lại, cũng không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ rút chiếc điện thoại đời cũ đã trầy xước màn hình ra khỏi túi quần. Tâm đứng đó, cảm thấy thời gian như ngưng trệ, sự im lặng của anh giống như một bản án tử hình đối với lòng tự trọng vốn đã mong manh của cô, khiến cô chỉ muốn độn thổ ngay lập tức.
Năm phút trôi qua dài như cả thế kỷ, Tâm bắt đầu cảm thấy hối hận vì đã mở lời, cô thầm nghĩ chắc anh cũng chẳng có tiền hoặc đang khinh miệt sự ăn bám của cô. Cô định nói "thôi không cần đâu, em sẽ tìm cách khác" thì đột nhiên, tiếng chuông thông báo tin nhắn từ chiếc điện thoại đặt trên bàn vang lên một hồi dài. Tâm cầm điện thoại lên với đôi bàn tay run rẩy, và rồi đôi mắt cô mở to hết cỡ, đồng tử co rút lại vì kinh ngạc tột độ.
Con số trên màn hình không phải là năm trăm ngàn, cũng không phải năm triệu, mà là một dãy số dài dằng dặc với những số không nối đuôi nhau khiến cô choáng váng. "Số dư tài khoản: +50.000.000.000 VND". Tâm thốt lên, giọng lạc đi vì không tin vào mắt mình, cô dụi mắt liên tục cho đến khi đỏ hoe nhưng dãy số năm mươi tỷ ấy vẫn nằm đó, hiên ngang và ngạo nghễ. Cô nhìn lại tin nhắn chuyển khoản, nội dung chỉ vỏn vẹn ba chữ không dấu nhưng đầy quyền lực: "Tien cho nhe".
Cô ngước lên nhìn Quân, lúc này anh đã quay lại, ánh mắt không còn vẻ lầm lì, kham khổ của một người lao động khổ cực hay bị người đời coi khinh. Thay vào đó là một uy lực thâm trầm, một phong thái của kẻ nắm giữ vương quyền mà bộ quần áo lao động rách nát kia không thể che giấu nổi nữa. "Anh... anh là ai? Số tiền này... từ đâu mà có? Anh không làm chuyện gì phạm pháp để có nó đấy chứ?" Tâm lắp bắp, chiếc điện thoại suýt rơi khỏi tay cô.
Quân mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng chứa đựng sự bao dung vô bờ bến, xóa tan mọi nghi ngại trong lòng cô tiểu thư tội nghiệp. Anh bước lại gần, dùng đôi bàn tay thô ráp ấy nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc rối của cô, hơi ấm từ bàn tay anh khiến cô thấy bình tĩnh lại. "Anh là chồng em, đó là điều chắc chắn nhất. Còn về số tiền đó, em cứ tiêu đi cho thoải mái, đừng để mình chịu khổ. Nếu thiếu thì cứ bảo anh, anh còn vài dự án bất động sản lớn đang nghiệm thu giai đoạn cuối, tiền mặt không thiếu."
Tâm đứng hình, đầu óc cô quay cuồng trong hàng ngàn câu hỏi không lời giải đáp về người đàn ông kỳ lạ này. Hóa ra, Quân chính là chủ tịch của tập đoàn xây dựng và bất động sản Thiên Quân, người sở hữu hàng loạt công trình nghìn tỷ trên khắp cả nước. Anh vốn là người thực tế, thích trực tiếp xuống công trường để kiểm tra kỹ thuật và thấu hiểu nỗi vất vả của công nhân, vì thế anh thường bị những kẻ nông cạn nhầm là phụ hồ thấp kém.
Đúng lúc đó, cánh cửa căn nhà thuê bị đạp tung ra bởi một cú đá thô bạo, tạo nên một tiếng "rầm" khô khốc. Bà Liễu cùng mấy người hàng xóm hám chuyện xông vào, trên tay bà ta cầm một xấp hóa đơn nợ cũ của cha Tâm với gương mặt hằm hằm sát khí. Bà ta định đến để đòi nợ và sỉ nhục cô thêm một lần nữa cho hả dạ, để chứng minh rằng quyết định gả cô cho "thằng thợ hồ" là hoàn toàn chính xác.
"Nào, cô tiểu thư cao quý, hôm nay chồng thợ hồ của cô đã kiếm được đồng nào chưa hay lại đang mút ngón tay?" Bà Liễu mỉa mai, đôi mắt lươn lẹo đảo quanh căn phòng chật chội với vẻ khinh bỉ tột độ không thèm che giấu. "Tôi nghe nói hôm nay cô phải đi xin tiền chợ từng đồng lẻ, sao không sang đây lạy lục tôi một tiếng, tôi cho hẳn một triệu mà xài cho sang, chứ loại phụ hồ lương tháng chưa đầy chục triệu thì nuôi nổi ai?"
Bà Liễu chưa kịp nói hết câu thì ánh mắt bà ta chạm phải màn hình điện thoại vẫn còn sáng rực đang nằm trên tay Tâm. Con số năm mươi tỷ đập thẳng vào mắt bà ta như một gáo nước lạnh tạt vào mặt, khiến hơi thở bà ta nghẹn lại nơi cổ họng. Bà ta giật lấy chiếc điện thoại, tay run cầm cập, miệng lắp bắp như gà mắc tóc: "Cái... cái gì thế này? Lừa đảo! Chắc chắn là tin nhắn rác hoặc phần mềm giả mạo để lòe thiên hạ! Một thằng thợ hồ lấy đâu ra tiền tỷ?"
Quân bước lên phía trước, chắn giữa Tâm và bà mẹ kế độc ác như một bức tường thành không thể lay chuyển bằng bất cứ giá nào. Anh rút từ trong túi áo bảo hộ đầy bụi ra một chiếc thẻ đen quyền lực, loại thẻ mà chỉ những tỷ phú hàng đầu thế giới mới có thể sở hữu. "Bà Liễu, tôi nghĩ bà nên quan tâm đến cái công ty gia đình đang trên đà phá sản và đống nợ của chồng bà hơn là số tiền chợ của vợ tôi."
"Bà tưởng tôi không biết bà đã dùng thủ đoạn gì để chiếm đoạt tài sản của cha Tâm sao? Mọi thứ đều đã được ghi chép lại cả rồi," Giọng Quân lạnh lùng như băng giá. "Và nhân tiện, khu đất mà công ty bà đang thuê để làm kho bãi chính là thuộc quyền sở hữu của tập đoàn Thiên Quân. Tôi vừa mới ký lệnh thu hồi mặt bằng sáng nay vì các người vi phạm các điều khoản thanh toán kéo dài. Hợp đồng sẽ chính thức chấm dứt vào lúc mười hai giờ trưa nay, mời bà biến khỏi đó."
Gương mặt bà Liễu biến sắc từ đỏ gay gắt sang trắng bệch, rồi chuyển sang xám xịt như tro tàn của một đám cháy vừa tắt ngấm. Bà ta nhìn người đàn ông trước mặt, vẫn là bộ quần áo lấm lem bùn đất, nhưng khí chất tỏa ra khiến bà ta phải run rẩy quỳ sụp xuống sàn nhà đầy cát bụi. Những người hàng xóm đi theo cũng bắt đầu xì xào, nhưng lần này là những lời tán dương và sợ hãi trước vị thế thực sự của Quân.
"Chủ tịch... Chủ tịch Quân? Tôi... tôi không biết... xin ngài đại xá cho sự ngu muội của tôi!" Bà Liễu vừa khóc vừa bò lại gần chân Quân, vẻ kiêu ngạo thường ngày đã biến mất hoàn toàn. "Tôi chỉ là người đàn bà nông cạn, tôi lỡ lời xúc phạm phu nhân... xin ngài đừng thu hồi kho bãi, gia đình tôi sẽ ra đường mất!" Cảnh tượng ấy thật mỉa mai làm sao, kẻ mới vừa nãy còn coi mình là bề trên giờ đây lại thảm hại hơn cả kẻ hành khất.
Tâm nhìn người đàn ông bên cạnh mình, cảm thấy một sự an tâm kỳ lạ và một niềm tự hào trỗi dậy mãnh liệt trong lòng. Cô nhìn bà Liễu đang run rẩy dưới đất, khẽ mỉm cười mỉa mai với sự sắc sảo của một người đã chịu quá nhiều uất ức suốt bao năm qua. "Dì nói đúng, số tôi mỏng nên mới không lấy được anh giám đốc ba mươi triệu của dì. Nhưng dì thấy đấy, 'anh thợ hồ' của tôi lại có thể mua lại cả cái mạng của công ty dì chỉ bằng một cái nháy mắt."
"Đừng cầu xin tôi, hãy cầu xin sự lương thiện mà bà đã đánh mất từ lâu đi, giờ thì mời dì đi cho, ở đây mùi tiền của chúng tôi chắc dì không chịu nổi đâu," Tâm bồi thêm một câu khiến bà Liễu chỉ biết câm nín trong sự nhục nhã ê chề trước sự chứng kiến của bao người. Quân không muốn phí thêm thời gian với những kẻ không xứng đáng, anh nắm lấy tay Tâm, dìu cô bước ra khỏi căn phòng chật chội để đón lấy không khí trong lành của sự tự do.
Bên ngoài ngõ nhỏ, một đoàn xe Rolls-Royce đen bóng loáng đã đỗ sẵn từ lúc nào, chắn toàn bộ lối đi của khu phố nghèo khiến ai nấy đều kinh ngạc. Những người đàn ông mặc vest đen, đeo kính râm cúi chào cung kính khi thấy Quân bước ra với bộ đồ phụ hồ lấm bẩn nhưng khí thế ngút trời. "Chào Chủ tịch! Mọi việc đã được sắp xếp xong tại dinh thự, mời ngài và phu nhân lên xe." Tiếng hô đồng thanh vang dội làm rung chuyển cả khu dân cư.
Tâm bước lên xe trong sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người, cô không ngoái đầu lại nhìn căn nhà thuê hay những gương mặt đang há hốc mồm kinh ngạc phía sau. Cô hiểu rằng, cuộc đời mình đã sang một trang mới, không phải vì tiền bạc, mà vì cô đã tìm thấy một người đàn ông biết trân trọng cô. Quân siết chặt tay cô trong xe, ánh mắt anh đầy ấm áp và kiên định: "Từ nay về sau, không ai có thể làm em khóc được nữa, vì em là phu nhân của Thiên Quân."
Những ngày sau đó, Quân đưa Tâm về sống trong một dinh thự lộng lẫy phía Tây thành phố, nơi có những vườn hoa hồng mà cô hằng mơ ước từ thuở bé. Anh vẫn giữ thói quen đi công trường, nhưng bây giờ anh đi cùng cô để giám sát các công trình phúc lợi xã hội. Tâm dùng số tiền Quân cho để thành lập quỹ học bổng mang tên cha mình, giúp đỡ những đứa trẻ có hoàn cảnh khó khăn để chúng không phải chịu cảnh bị coi thường.
Còn về phần bà Liễu, sau khi công ty phá sản và bị chủ nợ vây quanh, bà ta phải bán sạch trang sức, nhà cửa để đền bù các khoản thiệt hại do Quân gây sức ép pháp lý. Bà ta phải dạt về một khu ổ chuột, làm những công việc tay chân nặng nhọc mà bà ta từng khinh rẻ để kiếm sống qua ngày trong sự ghẻ lạnh của người đời. Mỗi lần nhìn thấy hình ảnh vợ chồng Quân - Tâm rạng rỡ trên tivi, bà ta lại cay đắng hối hận vì sự ngu muội của mình.
Vào một buổi chiều hoàng hôn rực rỡ, khi cả hai đang đứng trên sân thượng tòa nhà cao nhất thành phố - dự án tâm huyết nhất của tập đoàn. Tâm tựa đầu vào vai anh, nhìn dòng người như những kiến nhỏ dưới chân, cô khẽ mỉm cười mãn nguyện với hạnh phúc hiện tại. "Tại sao anh lại chọn em, một người chẳng có gì ngoài sự tổn thương?" Tâm hỏi khẽ, đôi mắt lấp lánh niềm vui.
Quân nhìn sâu vào mắt cô, trả lời bằng tất cả sự chân thành từ đáy lòng mình: "Vì giữa những kẻ chỉ nhìn vào túi tiền của anh, em là người duy nhất nhìn vào đôi bàn tay lao động của anh với sự trân trọng và xót xa. Anh cần một người vợ thấu hiểu giá trị của sức lao động, chứ không phải một con búp bê chỉ biết tiêu tiền. Hạnh phúc của chúng ta được xây dựng từ những viên gạch chân thành nhất, và nó sẽ bền vững mãi mãi."
Hạnh phúc không phải là ở việc bạn có bao nhiêu tiền trong ngân hàng, mà là ở việc bạn tìm được người sẵn sàng nắm tay bạn qua mọi dông bão cuộc đời. Tâm hiểu rằng, cuộc hôn nhân "nghèo khó" mà bà Liễu sắp đặt chính là món quà quý giá nhất mà định mệnh đã dành tặng cho cô sau bao năm đau khổ. Họ đứng đó, giữa trời cao lộng gió, bắt đầu một hành trình mới đầy hứa hẹn, nơi chỉ có tình yêu và sự tôn trọng ngự trị vĩnh hằng.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.