Min menu

Pages

Tôi mua một căn biệt thự ở ven biển 9 tỷ cho bố mẹ chồng dưỡng già, nhưng ngày 2 vợ chồng tôi chuyển đến ở cùng ông bà, mẹ chồng tôi lật mặt tuyên bố đây là nhà bà và sẽ để cho con trai út, không nói không rằng tôi lao thẳng đến tủ hồ sơ rồi cầm ra...

 Ánh nắng hoàng hôn trên bờ biển thường mang lại cảm giác thanh bình, nhưng đối với Tâm, nó chỉ làm nổi bật sự ngột ngạt đang bủa vây trong căn biệt thự trị giá 9 tỷ đồng mà cô vừa dốc toàn bộ vốn liếng tích cóp mười năm để mua. Cô đứng ở ban công, nhìn những con sóng vỗ vào bờ cát, lòng trĩu nặng khi nghĩ về việc mời bố mẹ chồng đến đây dưỡng già. Cô mong muốn đây sẽ là nơi gắn kết tình cảm gia đình, nơi những rạn nứt giữa cô và mẹ chồng – bà Lan – có thể được hàn gắn bằng sự chân thành và hào phóng.

Thế nhưng, ngay khi chiếc xe tải chở đồ đạc của vợ chồng Tâm vừa dừng trước cổng, không khí đã đặc quánh sự thù địch từ phía bà Lan. Bà đứng giữa sảnh lớn, đôi mắt sắc lẹm như dao cạo đảo quanh những món nội thất đắt tiền, môi nở nụ cười đầy ẩn ý nhưng không một chút ấm áp. "Đúng là có tiền thì làm gì cũng ra dáng, nhưng cái dáng này nếu không có con trai tôi làm chỗ dựa, thì hạng đàn bà như cô liệu có chạm tay nổi vào một viên gạch ở đây không?"

Tâm lặng người, đôi bàn tay cô siết chặt quai túi xách đến trắng bệch nhưng vẫn cố giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể. "Mẹ nói vậy là oan cho con quá, căn nhà này con mua bằng mồ hôi nước mắt của mình, mục đích chính là để bố mẹ có nơi an hưởng tuổi già, hít thở không khí biển." Cô hy vọng lời giải thích nhẹ nhàng sẽ làm dịu đi sự cay nghiệt, nhưng cô đã lầm to về bản chất của người đàn bà đang đứng trước mặt.

Bà Lan bật cười khanh khách, một tiếng cười chói tai vang vọng khắp căn biệt thự rộng lớn, nghe như tiếng móng tay cào trên mặt kính.


"An hưởng? Cô đừng có dùng những từ ngữ cao sang ấy để che đậy cái thói thích thể hiện của mình. Cô mang chúng tôi đến đây chẳng qua là muốn biến bố mẹ chồng thành người làm không công, để thiên hạ nhìn vào mà khen cô hiếu thảo, còn thực chất cô vẫn coi cái nhà này là lãnh địa của riêng cô chứ gì?"


Khôi – chồng Tâm – bước vào từ sân sau, mồ hôi nhễ nhại vì vừa phụ khuân vác, thấy cảnh căng thẳng liền lên tiếng can ngăn: "Mẹ kìa, Tâm nó có ý tốt, mẹ không cảm ơn thì thôi lại còn nói lời khó nghe." Nhưng sự bênh vực của Khôi chỉ như đổ thêm dầu vào lửa, khiến bà Lan càng thêm hung hăng, bà ta tiến lại gần Tâm, vẻ mặt đầy sự mỉa mai và thách thức.


"Anh xem, nó vừa mới về đây đã kịp nhồi nhét vào đầu anh những thứ tư tưởng phản nghịch rồi đấy!" Bà Lan quay sang nhìn Tâm, ánh mắt tràn đầy sự khinh bỉ. "Cô nghe cho kỹ đây, từ giây phút tôi bước chân vào cái cổng này, cái nhà này đã thuộc về dòng họ nhà họ Trần. Cô có giỏi thì cứ việc ở lại đây mà phục dịch, còn không thì cứ việc cuốn gói đi, chúng tôi không thiếu người sẵn sàng làm dâu hiền đâu."


Sự chịu đựng của Tâm bắt đầu chạm ngưỡng giới hạn khi cô thấy bà Lan thản nhiên chỉ tay vào bộ sofa da thật mà cô dày công đặt từ Ý về. "Cái này màu sắc sặc sỡ quá, không hợp với mệnh của thằng út, ngày mai tôi sẽ bảo nó mang về phòng nó. Còn cái phòng ngủ lớn nhất hướng ra biển kia, tôi đã quyết định rồi, đó sẽ là phòng của vợ chồng thằng út sau khi nó lấy vợ, hai đứa bay cứ chọn cái phòng nhỏ phía sau mà ở."


Tâm sững sờ, cảm giác như có một gáo nước đá dội thẳng vào lưng giữa mùa hè oi ả, cô nhìn sang chồng nhưng Khôi chỉ cúi đầu thở dài, một thái độ nhu nhược quen thuộc khiến cô càng thêm đau lòng. "Mẹ, đây là nhà con mua cho bố mẹ dưỡng già, chứ không phải nhà để mẹ chia chác cho chú Út. Chú ấy đã lớn, có công ăn việc làm, tại sao mẹ lại lấy tài sản của con để ban phát như thể đó là của bà vậy?"

*

Bà Lan bĩu môi, vẻ mặt trơ trẽn đến mức không thể tin nổi, bà ta vắt chân chữ ngũ ngồi xuống ghế như một bà hoàng đang ngự trị trên ngai vàng của mình. "Tài sản của cô? Nực cười! Cô gả vào nhà này thì cái mạng của cô cũng là của nhà tôi, huống hồ là mấy đồng tiền lẻ này. Thằng Khôi nó đi làm cực nhọc mới có tiền cho cô ăn diện, rồi cô lén lút đứng tên nhà cửa, tôi chưa lôi cô ra phường tố cáo tội chiếm đoạt tài sản là may rồi đó."


Sự châm biếm của bà Lan lên đến đỉnh điểm khi bà ta gọi điện cho cậu con trai út ngay trước mặt Tâm, giọng nói ngọt xớt như mía lùi nhưng nội dung thì đầy nọc độc. "Út à, lên đây với mẹ, nhà mới rộng lắm, mẹ dành sẵn phòng đẹp nhất cho con rồi. Cứ mặc kệ cái loại đàn bà chỉ biết tính toán hơn thiệt, mẹ đã tuyên bố rồi, căn biệt thự này là của mẹ, sau này sẽ là của con, không ai có quyền đuổi con đi đâu."


Tâm cảm thấy máu trong người mình như đang sôi lên, một cảm giác uất nghẹn và căm phẫn dâng trào tột độ khi sự hào phóng của mình bị giẫm đạp không thương tiếc. Cô không thể hiểu nổi tại sao một người mẹ có thể ngang nhiên chiếm đoạt công sức của con dâu để ưu tiên cho đứa con trai cưng một cách trắng trợn như vậy. Những lời lẽ mỉa mai của bà Lan cứ xoáy sâu vào tâm trí cô, khiến cô nhận ra rằng sự tử tế đôi khi chỉ nhận lại sự tham lam vô độ.


"Mẹ nói lại một lần nữa xem, căn nhà này là của ai?" Tâm hỏi, giọng cô lạnh lùng và bình thản đến đáng sợ, đôi mắt cô không còn vẻ nhẫn nhịn thường ngày mà rực lên ngọn lửa của sự quyết liệt. Bà Lan không hề nhận ra sự thay đổi đó, bà ta vẫn đắc thắng vênh váo, tay chỉ thẳng vào mặt Tâm mà quát tháo một cách thô lỗ.


"Tôi nói nhà này là của tôi! Là của con trai út tôi! Cô nghe rõ chưa hả loại con dâu mất dạy? Cô chỉ là đứa đứng tên hộ thôi, đừng có mà mơ tưởng." Bà Lan đứng bật dậy, định lao đến tát Tâm một cái để dằn mặt vì cái tội dám hỏi vặn lại bà. Khôi vội vàng chạy đến can ngăn nhưng bị bà đẩy ngã nhào ra đất, sự hỗn loạn bao trùm lấy không gian vốn dĩ phải là tổ ấm hạnh phúc.

*

Đó chính là lúc cao trào nổ ra, Tâm không nói không rằng, cô quay lưng lao thẳng đến căn phòng làm việc, nơi cô đặt chiếc tủ hồ sơ bảo mật mà cô luôn giữ chìa khóa bên mình. Cô nghe thấy tiếng bà Lan chửi bới ngoài phòng khách: "Đúng rồi, cút đi cho khuất mắt tôi, cái loại đàn bà không biết điều thì không xứng đáng ở trong căn biệt thự lộng lẫy này." Tâm không đáp lời, cô mở tủ, cầm lấy một tập tài liệu dày cộm được bọc trong bìa da sang trọng.


Bước ra phòng khách với phong thái hiên ngang như một nữ hoàng lấy lại vương miện, Tâm ném tập hồ sơ lên bàn trà, tiếng va chạm khô khốc làm bà Lan giật mình im bặt. "Mẹ thích nhà này đúng không? Mẹ muốn để lại cho con trai út của mẹ đúng không? Vậy thì mẹ nhìn cho kỹ những tờ giấy này đi, xem có chữ nào ghi tên chồng con hay tên mẹ không!"


Bà Lan run rẩy cầm tờ giấy chứng nhận quyền sử dụng đất lên, đôi mắt bà ta dại đi khi nhìn thấy dòng chữ in đậm: "Chủ sở hữu: Nguyễn Thanh Tâm". Không có một chữ nào nhắc đến Khôi, cũng không có dòng chữ nào thể hiện đây là tài sản chung của vợ chồng hay có sự đóng góp của gia đình chồng. Tâm đã lường trước sự tham lam này từ lâu nên đã dùng số tiền từ các dự án kinh doanh riêng của mình để mua đứt căn nhà dưới dạng tài sản riêng trước hôn nhân hoặc thông qua các văn bản pháp lý chặt chẽ.


"Bà nhìn kỹ đi, đây là tiền của riêng tôi, không dùng đến một xu của con trai bà, càng không có liên quan gì đến cái dòng họ mà bà hở ra là mang ra dọa dẫm!" Tâm gằn giọng, từng chữ phát ra đều mang sức nặng của sự trừng phạt. "Tôi đã định để ông bà ở đây dưỡng già, nhưng cái lòng tham vô đáy và sự độc địa của bà đã tự tay đóng sập cánh cửa đó lại rồi. Bà muốn nhà cho con trai út? Vậy thì mời bà và nó ra gầm cầu mà tìm, vì ở đây không có chỗ cho những kẻ cướp ngày!"


Bà Lan mặt cắt không còn giọt máu, bà ta lắp bắp cố tìm cách chống chế nhưng mọi lý lẽ đều trở nên nực cười trước những bằng chứng pháp lý rõ ràng. "Cô... cô dám lừa chúng tôi? Cô mua nhà mà không nói với chồng, cô định chiếm đoạt làm của riêng sao? Khôi, con xem vợ con nó quỷ quyệt chưa kìa!" Bà ta quay sang bám víu vào cậu con trai cả, nhưng Khôi bây giờ cũng chỉ biết đứng trân trối nhìn tập hồ sơ, lòng tự trọng của một người đàn ông bị tổn thương nhưng sự nể sợ vợ cũng dâng cao.


Tâm không để cho họ có cơ hội phản đòn, cô cầm điện thoại lên và bấm số của đơn vị an ninh khu đô thị cao cấp này một cách dứt khoát. "Chào các anh, tôi là chủ căn biệt thự B12, hiện có một số người lạ đang xâm nhập bất hợp pháp và gây rối trật tự tại nhà tôi, yêu cầu các anh đến hỗ trợ mời họ ra ngoài ngay lập tức." Câu nói của Tâm như một đòn giáng chí tử vào sự ngạo mạn cuối cùng của bà Lan.


"Cô dám gọi bảo vệ đuổi mẹ chồng sao? Cô sẽ bị người đời phỉ nhổ!" Bà Lan gào thét, nước mắt bắt đầu rơi nhưng đó không phải là sự hối lỗi mà là sự tức giận vì kế hoạch chiếm đoạt thất bại. Tâm chỉ mỉm cười mỉa mai, một nụ cười đầy sự khinh bỉ dành cho kẻ thua cuộc. "Người đời sẽ phỉ nhổ ai? Phỉ nhổ một người phụ nữ tự tay tạo lập tài sản, hay phỉ nhổ một bà mẹ chồng vừa bước vào nhà con dâu đã đòi đuổi chủ nhà đi để chiếm đoạt cho con trai cưng?"


Bảo vệ khu phố xuất hiện sau đó ít phút, sự hiện diện của những người mặc đồng phục khiến bà Lan và Khôi rơi vào tình thế vô cùng nhục nhã. Tâm đứng khoanh tay, ánh mắt lạnh lùng giám sát từng hành động của họ khi họ bắt đầu thu dọn những túi đồ vừa mới mang vào chưa kịp tháo dỡ. "Mời bà đi cho, tôi không muốn phải dùng đến những biện pháp mạnh hơn để bảo vệ quyền sở hữu hợp pháp của mình."


Khôi nhìn Tâm bằng ánh mắt cầu khẩn: "Em à, dù gì cũng là mẹ anh, em làm thế này thì anh biết giấu mặt vào đâu?" Tâm quay sang nhìn chồng, trong mắt cô không còn sự yêu thương mà chỉ là sự thất vọng tràn trề. "Nếu anh thấy xấu hổ, anh có thể đi cùng bà ấy. Tôi không ngăn cản anh làm tròn chữ hiếu, nhưng đừng bao giờ mang chữ hiếu đó ra để bắt tôi phải hy sinh những gì tôi đã phải đánh đổi cả tuổi thanh xuân mới có được."


Cuối cùng, bà Lan cũng phải lếch thếch bước ra khỏi cổng căn biệt thự dưới sự giám sát của lực lượng an ninh và những ánh mắt tò mò của hàng xóm xung quanh. Cảnh tượng bà ta vừa đi vừa chửi rủa trong sự bất lực thật thảm hại, trái ngược hoàn toàn với vẻ vênh váo lúc ban đầu. Tâm đứng nhìn theo cái bóng của họ khuất dần sau rặng dừa, một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể nhưng cũng pha chút đắng cay cho một mối quan hệ không thể cứu vãn.


Căn biệt thự trở lại với sự tĩnh lặng vốn có của nó, tiếng sóng biển rì rào giờ đây nghe thật êm dịu thay vì tiếng cãi vã chát chúa. Tâm đóng cửa lại, cô đi dạo qua từng căn phòng, cảm nhận sự tự do và độc lập mà mình đã bảo vệ được bằng sự cứng rắn và trí tuệ. Cô biết rằng từ nay về sau, căn nhà này sẽ thực sự là nơi dưỡng già của cô, hoặc là nơi đón tiếp những người thực sự trân trọng cô, chứ không phải là mồi ngon cho những kẻ tham lam.


Tối hôm đó, Tâm ngồi một mình giữa phòng khách lộng lẫy, nhâm nhi một ly vang đỏ và nhìn ra đại dương mênh mông dưới ánh trăng. Cô nhận ra rằng tình cảm đôi khi cần phải được đặt đúng chỗ, và sự hào phóng không đi kèm với nguyên tắc sẽ chỉ nuôi dưỡng những thói hư tật xấu. Cô không cảm thấy hối hận vì đã đuổi mẹ chồng đi, vì cô hiểu rằng nếu hôm nay cô lùi bước, cô sẽ mất cả căn nhà lẫn lòng tự trọng của chính mình.


Sáng hôm sau, Tâm thuê một luật sư đến để hoàn thiện các thủ tục pháp lý cuối cùng nhằm tách bạch hoàn toàn tài sản, đảm bảo rằng không ai có thể xâm phạm vào không gian riêng tư của cô một lần nữa. Cô cũng quyết định thay đổi toàn bộ mã số cửa và lắp đặt hệ thống camera an ninh hiện đại nhất. Sự dứt khoát này khiến cô cảm thấy mình mạnh mẽ hơn bao giờ hết, một phiên bản mới của Tâm không còn biết đến hai chữ "nhẫn nhục".


Về phần bà Lan, sau khi bị đuổi khỏi biệt thự, bà ta phải trở về căn nhà cũ nát ở quê trong sự mỉa mai của họ hàng vì thói khoe khoang trước đó. Cậu con trai út mà bà hết mực cưng chiều cũng quay lưng lại với bà khi biết mẹ không chiếm được căn biệt thự cho mình, để mặc bà trong sự cô độc và túng thiếu. Đó là cái giá đắt nhất cho sự tham lam và coi thường người khác, một bài học muộn màng nhưng đích đáng cho những kẻ luôn muốn ngồi mát bát vàng.


Khôi sau nhiều ngày suy nghĩ đã quyết định quay về xin lỗi Tâm và hứa sẽ thay đổi, nhưng Tâm chỉ chấp nhận cho anh một cơ hội thử thách với điều kiện anh phải hoàn toàn độc lập với mẹ mình về mặt tài chính và tư tưởng. Cô không còn là người phụ nữ dễ dàng bị thao túng bởi những lời hứa suông, cô trân trọng bản thân mình trước khi trân trọng một cuộc hôn nhân không có sự bảo vệ. Căn biệt thự ven biển giờ đây không chỉ là tài sản, mà là biểu tượng cho sự chiến thắng của lẽ phải và lòng tự trọng.


Những ngày sau đó, Tâm bắt đầu trang trí lại ngôi nhà theo ý thích của riêng mình, treo những bức tranh cô yêu thích và trồng những loại hoa cô đam mê. Cô thường xuyên mời bạn bè và đồng nghiệp đến chơi, tiếng cười nói rộn rã lấp đầy không gian mà trước đó suýt chút nữa đã trở thành ngục tù của sự áp bức. Cô cảm thấy yêu đời hơn, năng suất làm việc cũng cao hơn khi tâm hồn không còn bị vướng bận bởi những xung đột vô nghĩa.


Câu chuyện về nàng dâu "đuổi mẹ chồng khỏi biệt thự 9 tỷ" trở thành một giai thoại trong vùng, nhưng thay vì bị chỉ trích, Tâm lại nhận được sự ngưỡng mộ của những người phụ nữ hiện đại. Họ thấy ở cô một tấm gương về sự tự lập và khả năng bảo vệ thành quả lao động của mình trước những thế lực cổ hủ. Tâm mỉm cười trước những lời tán dương, cô hiểu rằng hạnh phúc thực sự là khi mình làm chủ được vận mệnh và ngôi nhà của chính mình.


Mùa hè trôi qua, Tâm đứng ở sân thượng nhìn bình minh lên trên biển, lòng tràn đầy hy vọng về một tương lai rạng rỡ. Cô đã biến một cuộc hôn nhân đầy sóng gió thành một bài học về sự trưởng thành, và biến một căn nhà lạnh lẽo thành một tổ ấm thực sự thuộc về riêng cô. Với Tâm, 9 tỷ đồng có thể mua được vật chất, nhưng chính sự kiên định mới mua được sự bình yên vĩnh cửu trong tâm hồn.


Câu chuyện kết thúc với hình ảnh Tâm thong dong đi dạo trên bãi cát, gió biển thổi tung làn tóc cô, trông cô rạng rỡ và tự do hơn bao giờ hết. Những kẻ tham lam đã lùi vào dĩ quá, nhường chỗ cho một cuộc đời mới đầy nắng và gió đại dương. Đó là phần thưởng xứng đáng cho một người phụ nữ dám đứng lên bảo vệ những gì thuộc về mình, một cái kết có hậu không phải từ sự ban phát của người khác mà từ sức mạnh nội tại của chính cô.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.