Ánh sáng của căn phòng tân hôn rực rỡ sắc đỏ, nhưng không khí lại đặc quánh sự phản bội. Tôi đứng lặng người sau cánh cửa khép hờ, đôi mắt ráo hoảnh nhìn chồng mình – người vừa thề non hẹn biển cách đây vài giờ – đang quấn lấy một người đàn bà khác ngay trên chính chiếc giường cưới còn thơm mùi vải mới. Tiếng cười khúc khích của cô ta lọt vào tai tôi như tiếng móng tay cào lên mặt kính, chói tai và đầy nhục nhã.
"Anh không sợ vợ anh vào bắt quả tang sao? Cô ta mà thấy cảnh này chắc ngất xỉu mất," giọng cô ta nũng nịu, bàn tay sơn móng đỏ rực vuốt ve gương mặt kẻ mà tôi gọi là chồng. Tùng cười khẩy, một nụ cười đầy sự mỉa mai dành cho người vợ danh chính ngôn thuận của mình: "Cô ta á? Cái loại đần độn ấy chắc đang bận ngồi đếm tiền mừng và mơ về một tổ ấm hạnh phúc. Em yên tâm, với nó, anh chỉ cần diễn kịch vài phút là xong."
Tôi cảm thấy tim mình như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, nhưng kỳ lạ thay, tôi không xông vào gào thét hay cào cấu. Sự phản bội quá mức giới hạn đã đánh thức một con quỷ lạnh lùng trong tâm hồn tôi, thay thế cho sự yếu đuối thường ngày. Tôi lặng lẽ quay gót, bước ra phòng khách, rót một ly trà nóng và nhâm nhi như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, trong đầu bắt đầu phác thảo một bản kế hoạch dài hạn.
"Ôi, anh yêu, sao anh ra muộn thế? Em cứ tưởng anh mệt quá ngủ quên trong phòng tắm rồi chứ," tôi mỉm cười ngọt ngào khi thấy Tùng bước ra với vẻ mặt hơi bối rối.
Tôi tiến lại gần, ân cần chỉnh lại cổ áo cho anh ta, mùi nước hoa lạ nồng nặc sộc vào mũi nhưng tôi vẫn không hề biến sắc. Tùng hơi khựng lại, có lẽ anh ta đang tìm kiếm một dấu vết nghi ngờ nào đó trên mặt tôi, nhưng tất cả những gì anh ta thấy chỉ là sự si mê mù quáng.
"À... ừ, anh hơi chóng mặt nên ngồi nghỉ một lát. Em sao không đi ngủ trước đi?" Tùng lúng túng đáp, ánh mắt lảng tránh. Tôi khẽ tựa đầu vào vai anh ta, giọng nói dịu dàng đến mức rợn người: "Không có anh em ngủ không ngon. Chúng mình là vợ chồng rồi mà, từ nay về sau em sẽ chăm sóc anh thật tốt, không để anh thiếu thốn bất cứ thứ gì, dù là tình cảm hay... những thú vui bên ngoài."
Tùng nghe câu cuối thì giật mình, nhưng sự tự phụ của một gã đàn ông luôn coi thường vợ đã khiến anh ta gạt phăng sự lo âu. Anh ta ôm lấy tôi, giả vờ âu yếm nhưng trong lòng chắc hẳn đang đắc thắng vì nghĩ rằng mình đã lừa được con cá lớn. Những ngày sau đó, tôi trở thành một người vợ kiểu mẫu, cung phụng chồng và gia đình chồng đến mức bà mẹ chồng vốn khó tính cũng phải thốt lên rằng Tùng quá may mắn.
"Con xem, cái Tâm nó ngoan hiền thế này, con phải biết đường mà giữ, đừng có lông bông bên ngoài kẻo mất phúc," bà mẹ chồng tôi nói trong bữa cơm, đôi mắt bà ta sắc sảo như dao cau nhìn con trai. Tùng vừa gắp thức ăn cho tôi vừa cười nịnh nọt: "Mẹ cứ lo xa, con đi đâu mà mất được. Vợ con vừa đẹp vừa khéo, con thương còn không hết cơ mà." Tôi cúi đầu tỏ vẻ thẹn thùng, nhưng dưới gầm bàn, tay tôi siết chặt vạt áo đến mức trắng bệch.
*
Tôi bắt đầu thực hiện bước đầu tiên của kế hoạch: trì hoãn việc đăng ký kết hôn với những lý do vô cùng "hợp phong thủy". Tôi bảo với cả nhà rằng thầy bói phán phải đợi đến ngày con chúng tôi chào đời mới được ký giấy tờ, nếu không sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh và tài lộc của đứa trẻ. Sự mê tín của gia đình chồng đã giúp tôi danh chính ngôn thuận trở thành một "người vợ không danh phận" trên pháp lý, nhưng lại nắm giữ toàn bộ quyền chủ động.
Khi tôi báo tin mình mang thai, cả gia đình chồng vỡ òa trong hạnh phúc, đặc biệt là khi bác sĩ chẩn đoán đó là một bé trai – cháu đích tôn của dòng họ Trần. Tùng càng trở nên đắc thắng, anh ta nghĩ rằng đứa con sẽ là sợi dây trói chặt tôi, và anh ta có thể mặc sức tung hoành bên ngoài mà không lo bị mất "kho bạc di động". Anh ta vẫn lén lút qua lại với cô bồ, thậm chí còn dùng tiền của tôi để mua quà cáp cho cô ta, mà không biết rằng từng tấm hóa đơn, từng đoạn video đều được tôi lưu trữ cẩn thận.
"Anh đi họp lớp nhé, chắc về muộn, em và con cứ ngủ trước," Tùng hôn nhẹ lên trán tôi rồi vội vã rời đi với bộ đồ sực nức mùi nước hoa. Tôi mỉm cười tiễn anh ta ra cửa, giọng ngọt như mía lùi: "Anh đi chơi vui vẻ nhé, nhớ giữ gìn sức khỏe để còn đón con chào đời. Em đã chuẩn bị một món quà bất ngờ cho anh vào ngày đó đấy." Tùng cười sảng khoái, không hề hay biết "món quà" ấy sẽ là dấu chấm hết cho cuộc đời hào nhoáng của mình.
Chín tháng mười ngày trôi qua trong sự chịu đựng và tính toán chi li của tôi, mỗi ngày trôi qua là một lần tôi tự nhắc nhở mình không được mềm lòng. Ngày tôi chuyển dạ cũng là lúc tôi triệu tập đông đủ "khán giả" cho vở kịch cuối cùng của mình. Bố mẹ đẻ tôi, bố mẹ chồng, anh chị em họ hàng đôi bên đều tề tựu đông đủ tại bệnh viện quốc tế, nơi tôi đã đặt phòng VIP để đảm bảo sự kiện này sẽ thật hoành tráng.
Tiếng khóc chào đời của đứa trẻ vang lên, cả hành lang bệnh viện xôn xao niềm vui, bà mẹ chồng tôi rơm rớm nước mắt vì cuối cùng cũng có người nối dõi tông đường. Tùng chạy vào phòng bệnh, gương mặt hớn hở định bế con, nhưng tôi đã ra hiệu cho y tá giữ đứa trẻ lại. Tôi ngồi dậy, gương mặt không còn vẻ mệt mỏi của người vừa vượt cạn, mà thay vào đó là một sự sắc lạnh khiến không khí trong phòng đột ngột chùng xuống.
*
"Kìa con, cho bố nó bế cháu một tí chứ, cả nhà đợi nãy giờ rồi," bố chồng tôi lên tiếng, giọng đầy vẻ uy quyền của bậc trưởng thượng. Tôi nhìn ông ta, rồi nhìn sang Tùng đang đứng đó với nụ cười gượng gạo, tôi lấy từ dưới gối ra một xấp tài liệu dày cộp và ném mạnh lên bàn. "Trước khi bế con, anh Tùng nên xem lại những thước phim hành động mà anh đã đóng chính suốt một năm qua đã, kẻo bế con lại thấy ngượng tay."
Mọi người sững sờ, Tùng run rẩy mở những tấm ảnh và đoạn hội thoại được in rõ nét ra, sắc mặt anh ta chuyển từ đỏ sang tím, rồi tái mét như người chết trôi. Bà mẹ chồng tôi giật lấy xấp ảnh, bà ta suýt ngất khi thấy con trai mình và người đàn bà khác đang ân ái ngay trong đêm tân hôn của vợ chồng nó. Những lời bàn tán bắt đầu râm ran, bố mẹ đẻ tôi thì bàng hoàng không thốt nên lời trước sự thật tàn khốc này.
"Tâm... chuyện này... anh có thể giải thích... đó chỉ là một phút yếu lòng," Tùng lắp bắp, giọng nói run rẩy không còn chút uy thế nào. Tôi bật cười, tiếng cười mỉa mai vang vọng khắp phòng bệnh: "Một phút yếu lòng kéo dài suốt mười hai tháng sao? Anh giải thích hay lắm, hay như cái cách anh bảo tôi là loại đần độn chỉ biết đếm tiền mừng vậy. Tiếc là kẻ đần độn này đã đủ tỉnh táo để không ký vào tờ giấy đăng ký kết hôn với anh."
Bố chồng tôi đập bàn quát lớn: "Chuyện gia đình đóng cửa bảo nhau, cô làm thế này là muốn bôi tro trát trấu vào mặt họ Trần chúng tôi sao?" Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta, không hề sợ hãi: "Họ Trần các người có mặt mũi để bôi sao khi dung túng cho một đứa con đồi bại như thế này? Tôi đã nhẫn nhịn cả năm nay chỉ để đợi đến ngày hôm nay, ngày mà tôi có thể đường đường chính chính bước ra khỏi cái nhà này cùng với con mình."
Tôi quay sang cô y tá, giọng dõng dạc: "Phiếu làm giấy khai sinh cho cháu, mục họ tên cha để trống, còn tên cháu sẽ là Nguyễn Thiên Bảo – theo họ của tôi. Chúng tôi không có quan hệ vợ chồng hợp pháp, nên đứa trẻ này hoàn toàn thuộc quyền bảo hộ của mình tôi." Cả gia đình chồng như bị sét đánh ngang tai, bà mẹ chồng tôi khuỵu xuống, ôm lấy chân tôi van nài: "Tâm ơi, mẹ xin con, nó là cháu đích tôn của nhà này, con không thể tuyệt tình như thế được!"
"Cháu đích tôn ư? Khi con trai bà đang vui vẻ với tình nhân, bà có nghĩ đến đứa cháu này không?" tôi lạnh lùng hất tay bà ta ra. Tùng quỳ sụp xuống, tát liên tiếp vào mặt mình: "Anh sai rồi, anh xin em, cho anh cơ hội làm lại, anh sẽ bỏ cô ta, anh sẽ làm tất cả vì mẹ con em." Tôi nhìn anh ta với sự khinh bỉ tột độ: "Cơ hội của anh đã hết từ đêm tân hôn rồi. Bây giờ, anh chỉ là một kẻ lạ mặt có chung huyết thống với con tôi, không hơn không kém."
Bố mẹ đẻ tôi lúc này đã lấy lại bình tĩnh, bố tôi bước lên phía trước, nắm lấy tay tôi và tuyên bố: "Con gái tôi không cần một gia đình rác rưởi như thế này để nương tựa. Nhà họ Nguyễn chúng tôi đủ sức nuôi cháu ngoại mình khôn lớn mà không cần một đồng xu từ kẻ phản bội." Sự ủng hộ của gia đình khiến tôi cảm thấy vững vàng hơn bao giờ hết, tôi thấy mình như vừa trút bỏ được một gánh nặng nghìn cân đã đeo bám bấy lâu.
Gia đình chồng tôi hỗn loạn, kẻ khóc người van, nhưng tất cả đều đã quá muộn màng; sự thật về những chuyến "công tác" và những khoản tiền "đầu tư" bị Tùng nướng vào tay bồ nhí cũng bị tôi công khai sạch sẽ. Tôi đã chuẩn bị sẵn luật sư và các thủ tục cần thiết để dọn ra khỏi căn biệt thự của họ ngay trong chiều hôm đó, để lại một đống đổ nát của những danh dự hão huyền. Họ đứng nhìn theo bóng xe tôi rời đi, trong tay không còn gì cả, kể cả đứa cháu mà họ hằng mong đợi.
Nhiều tháng sau, Tùng và gia đình vẫn liên tục gửi tin nhắn, quà cáp và tìm cách gặp tôi ở công ty nhưng tôi đều từ chối hoặc chuyển thẳng vào các quỹ từ thiện. Tôi bắt đầu một cuộc sống mới đầy rạng rỡ, sự nghiệp thăng tiến và quan trọng nhất là con trai tôi được lớn lên trong tình yêu thương thuần khiết, không bị vấy bẩn bởi sự dối trá. Tôi nhận ra rằng, sự trả thù ngọt ngào nhất không phải là đánh ghen, mà là sống một cuộc đời rực rỡ khiến kẻ phản bội phải hối tiếc cả đời.
Vào một ngày nắng đẹp, khi tôi đang dạo chơi cùng con trong công viên, tôi tình cờ gặp lại Tùng – lúc này trông anh ta tiều tụy và già đi chục tuổi. Anh ta đứng từ xa nhìn Thiên Bảo với ánh mắt thèm khát và hối lỗi, nhưng không dám tiến lại gần vì sợ sự lạnh lùng của tôi. Tôi mỉm cười, một nụ cười của sự tự do thực sự, rồi bế con bước tiếp về phía trước, nơi ánh nắng rạng ngời đang chờ đón mẹ con tôi.
Hạnh phúc là khi ta biết buông bỏ những thứ không xứng đáng để dành chỗ cho những điều tốt đẹp hơn, và tôi chưa bao giờ hối hận vì cú "chốt hạ" ngày hôm đó. Con trai tôi sau này sẽ biết mẹ nó đã mạnh mẽ như thế nào để bảo vệ danh dự cho cả hai mẹ con trước những sóng gió cuộc đời. Cuộc đời vốn dĩ công bằng, kẻ gieo gió chắc chắn sẽ gặp bão, và tôi chính là cơn bão đã quét sạch mọi sự giả dối ra khỏi cuộc đời mình.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.