Min menu

Pages

Tôi mua căn biệt thự ven biển 9 tỷ cho bố mẹ chồng an dưỡng tuổi già. Nhưng ngày vợ chồng tôi dọn đến ở chung, mẹ chồng bất ngờ tuyên bố đó là nhà bà, để dành cho con trai út — tôi lập tức lao tới tủ hồ sơ và rút ra thứ khiến bà chết lặng.

 Tiếng sóng biển ngoài kia vỗ rì rào vào bờ cát trắng, âm thanh lẽ ra phải mang lại sự bình yên thì lúc này lại như những nhịp búa gõ vào bầu không khí căng thẳng tột độ bên trong phòng khách. Căn biệt thự trị giá chín tỷ đồng, với kiến trúc hiện đại và nội thất bọc da cao cấp, vẫn còn thơm mùi sơn mới, nhưng sự ngột ngạt đang bủa vây lấy Tâm khi cô nhìn thẳng vào ánh mắt lạnh lẽo của mẹ chồng. Bà Mai ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế sofa da ý, tay khẽ đung đưa ly nước cam, gương mặt toát lên vẻ quyền uy đắc thắng như một vị nữ hoàng vừa chiếm được lãnh thổ mới.

Bên cạnh bà là Thành, đứa con trai út vốn nổi tiếng ăn chơi lêu lổng, đang thản nhiên gác chân lên bàn trà bằng đá cẩm thạch, miệng huýt sáo vẻ đắc ý. Chồng của Tâm, anh Nam, đứng chôn chân giữa phòng, đôi mắt nhìn xuống sàn nhà như thể muốn tìm một vết nứt để chui xuống vì sự xấu hổ. Cuộc chuyển dâu đáng lẽ phải là một ngày vui, ngày mà Tâm hoàn thành tâm nguyện báo hiếu bố mẹ chồng sau bao năm bôn ba kinh doanh, nhưng hóa ra đây lại là cái bẫy của lòng tham.

"Dâu trưởng này, dì đã suy nghĩ kỹ rồi, căn nhà này rộng quá, hai đứa trẻ khỏe thế này ở đây lại lãng phí cái view biển," bà Mai bắt đầu bằng giọng nói mỉa mai, đôi môi mỏng dính khẽ nhếch lên. "Thằng Thành nó sắp lấy vợ, nó lại yếu ớt, không có khả năng bươn chải như hai đứa, nên cái biệt thự này dì quyết định sẽ để cho nó đứng tên và quản lý. Hai đứa cứ dọn về căn hộ cũ ở phố mà sống, dù sao cũng quen hơi bén tiếng rồi, về đó mà cày cuốc tiếp."

Tâm đứng lặng người, cảm giác như có một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng, cô không tin vào tai mình khi nghe những lời thốt ra từ người mà cô vừa bỏ ra chín tỷ đồng để phụng dưỡng.


Cô khẽ bật cười, một tiếng cười khan khốc chứa đầy sự chua chát và khinh bỉ dành cho sự tráo trở của mẹ chồng. "Dì nói gì cơ? Để cho Thành đứng tên? Đây là nhà con mua cho bố mẹ dưỡng già, chứ không phải là sòng bạc hay nhà nghỉ miễn phí cho đứa em chồng lười nhác của con."


Thành nghe vậy thì bật dậy, vẻ mặt hầm hố, hắn chỉ tay vào mặt Tâm với điệu bộ vô học: "Chị nói ai lười nhác? Mẹ đã bảo đây là nhà của mẹ, thì mẹ có quyền cho ai là việc của mẹ, chị là dâu mà dám trèo lên đầu mẹ ngồi à? Có tí tiền thì tưởng mình là bà tướng chắc?" Hắn cười khẩy, quay sang mẹ mình như để tìm kiếm sự đồng lõa trong kế hoạch cướp đoạt trắng trợn này.


Bà Mai tiếp lời, giọng bà sắc lẻm như dao cạo, mỗi lời thốt ra đều mang đầy sự miệt thị đối với công sức của con dâu: "Cô đừng có kể công với tôi. Tiền cô kiếm được chẳng phải cũng là tiền của nhà họ Trần này sao? Thằng Nam nó đi làm cực khổ, chắc chắn là nó đưa tiền cho cô đứng ra mua. Giờ nó là con tôi, tiền của nó cũng là tiền của tôi, tôi cho thằng út thì có gì sai? Cô chỉ là đứa quản gia đứng tên hộ thôi, đừng có mơ mộng hão huyền."


Nam lúc này mới ngước lên, giọng anh run rẩy nhưng đầy nhu nhược: "Mẹ... sao mẹ lại nói thế? Đây là tiền của Tâm tích góp từ việc kinh doanh riêng của cô ấy mà, con có đóng góp được bao nhiêu đâu. Mẹ làm thế này là quá đáng với vợ con rồi." Lời nói của Nam không những không xoa dịu được tình hình mà còn làm bà Mai nổi trận lôi đình, bà đập mạnh ly nước xuống bàn, nước bắn tung tóe lên bộ váy lụa đắt tiền.

*

"Anh im ngay cái miệng lại cho tôi! Đồ đàn ông sợ vợ, nó cho anh ăn bùa mê thuốc lú gì mà anh quay lại cắn cả mẹ đẻ, em ruột mình hả?" Bà Mai quát tháo, đôi mắt đỏ ngầu vì lòng tham che mờ lý trí. "Nhà này là của bà già này, tôi đã tuyên bố rồi, hôm nay hai đứa phải dọn đi ngay lập tức. Đồ đạc nào của hai đứa thì xách đi, còn nội thất này là gắn liền với nhà, cấm động vào một phân!"


Sự im lặng bao trùm lấy Tâm trong vài giây, nhưng đó không phải là sự sợ hãi mà là sự tĩnh lặng trước một cơn bão lớn đang hình thành trong tâm trí cô. Cô nhìn quanh căn nhà mà chính tay mình đã chọn từng viên gạch, từng bộ rèm cửa, rồi nhìn lại những con người đang xâu xé nó như những bầy kền kền. Một cảm giác ghê tởm dâng lên, cô nhận ra rằng lòng tốt nếu đặt sai chỗ sẽ trở thành vũ khí để kẻ khác đâm ngược lại mình.


"Được, dì muốn nói về quyền sở hữu đúng không? Dì muốn đuổi con ra khỏi đây bằng cái lý lẽ 'tiền của nhà họ Trần' đúng không?" Tâm nói, giọng cô bỗng nhiên bình thản đến lạ thường, sự kịch tính đạt đến đỉnh điểm khi cô chậm rãi bước về phía căn phòng làm việc ở góc tầng trệt. Bà Mai và Thành nhìn theo với vẻ đắc ý, tưởng rằng cô đang thu dọn đồ đạc để cuốn gói ra đi trong nhục nhã.


Tâm đẩy cửa bước vào, cô không tìm quần áo hay trang sức, cô lao thẳng đến chiếc tủ hồ sơ chống cháy được khóa bảo mật hai lớp bằng vân tay. Với đôi bàn tay hơi run vì giận dữ nhưng vô cùng quyết đoán, cô lấy ra một tập hồ sơ bọc da màu xanh thẫm – thứ chứa đựng sức mạnh pháp lý tuyệt đối. Cô bước trở lại phòng khách, ném tập hồ sơ lên bàn đá, âm thanh khô khốc vang lên giữa sự ngỡ ngàng của ba con người kia.

*

"Mời dì và 'cậu út quý hóa' nhìn cho kỹ vào đây. Đây là hợp đồng mua bán, biên lai chuyển khoản ngân hàng và cả sổ đỏ vừa mới được cấp," Tâm gằn giọng, đôi mắt cô rực lửa. "Mọi giấy tờ đều đứng tên một mình tôi – Nguyễn Thanh Tâm. Không có một xu nào của anh Nam, cũng chẳng có một hạt cát nào của cái 'nhà họ Trần' mà dì luôn tự hào. Tôi mua bằng tiền mồ hôi nước mắt của tôi, bằng sự thông minh và nỗ lực của tôi trong suốt mười năm qua."


Bà Mai run rẩy cầm tờ sổ đỏ lên, đôi kính lão trễ xuống mũi, bà cố tìm kiếm một dòng chữ nào đó có tên con trai mình nhưng hoàn toàn vô vọng. Gương mặt bà biến dạng từ sự đắc thắng sang kinh hoàng, rồi nhanh chóng chuyển sang vẻ mặt xảo quyệt thường thấy. "Cái... cái này thì thấm vào đâu? Cô là vợ nó, tài sản trong thời kỳ hôn nhân là của chung! Cô không thể đuổi mẹ chồng và em chồng ra đường được, luật pháp sẽ trừng trị cô!"


Tâm bật cười chua chát, sự mỉa mai trong giọng nói của cô khiến Thành phải rùng mình: "Dì lại nhầm rồi. Trước khi cưới, con và anh Nam đã có thỏa thuận phân chia tài sản rõ ràng, anh ấy ký vào văn bản khước từ mọi quyền lợi đối với tài sản riêng của con từ công ty xây dựng. Và căn biệt thự này được mua hoàn toàn bằng lợi nhuận từ doanh nghiệp riêng của con. Dì muốn kiện? Mời dì, con sẵn sàng theo đến cùng để xem ai mới là kẻ chiếm đoạt tài sản của người khác."


Thành lúc này không còn vẻ huýt sáo thong dong nữa, hắn nhìn tờ sổ đỏ như nhìn thấy một giấc mộng giàu sang vừa tan biến thành mây khói. "Chị... chị làm thế này là tuyệt tình! Nhà này chị đã nói là biếu bố mẹ, sao giờ lại lật lọng? Chị định để mẹ tôi ra đường ở sao?" Hắn cố dùng đạo đức giả để ép buộc Tâm, nhưng cô đã không còn là người con dâu hiền lành, dễ bắt nạt của mười phút trước.


"Tôi tuyệt tình?" Tâm nhìn thẳng vào Thành, ánh mắt như muốn xuyên thấu tâm can kẻ hèn hạ trước mặt. "Thế lúc các người âm mưu đuổi tôi ra khỏi căn nhà tôi bỏ tiền mua, các người có nghĩ đến tình nghĩa không? Lúc dì tuyên bố đây là nhà của dì để dành cho một kẻ không làm mà đòi có ăn như cậu, dì có nhớ tôi là người đã cung phụng dì từng hộp sâm, từng chuyến du lịch không? Lòng tham của các người đã tự tay giết chết sự hiếu thảo cuối cùng của tôi rồi."


Nam bước lại gần, cố gắng chạm vào vai vợ: "Tâm à, bình tĩnh đi em... mẹ chỉ là hồ đồ nhất thời thôi..." Tâm gạt mạnh tay chồng ra, sự thất vọng về người đàn ông nhu nhược này đã lên đến đỉnh điểm. "Anh im đi! Sự im lặng của anh nãy giờ chính là sự tiếp tay cho họ. Anh biết rõ sự thật nhưng anh không dám bảo vệ vợ mình. Anh muốn làm con hiếu thảo thì cứ ở lại đây mà 'hiếu thảo' với đống gạch này, còn tôi, tôi sẽ không để bất kỳ ai xúc phạm mình thêm một giây nào nữa."


Bà Mai thấy tình hình không ổn, liền thay đổi chiến thuật, bà bắt đầu gào khóc, lăn lộn trên ghế sofa: "Trời ơi là trời! Con dâu đuổi mẹ chồng, con dâu cậy tiền khinh rẻ người già! Hàng xóm láng giềng ơi đến mà xem, tôi già rồi mà bị nó ngược đãi thế này đây!" Tiếng khóc của bà vang vọng khắp căn biệt thự sang trọng, nhưng nó chỉ làm tăng thêm vẻ kịch hợm và sự ghê tởm trong lòng Tâm.


"Dì cứ khóc đi, khóc to vào, để cho cả khu biệt thự này biết bà Mai tráo trở thế nào," Tâm lạnh lùng nói, cô cầm điện thoại lên và nhấn một dãy số nhanh. "Alô, công ty bảo vệ đúng không? Tôi là chủ sở hữu căn biệt thự số 09. Hiện có một số người đang xâm nhập trái phép và gây rối trật tự tại nhà tôi. Yêu cầu các anh cử người đến ngay lập tức để trục xuất họ ra khỏi khuôn viên. Nếu họ không đi, hãy gọi cảnh sát khu vực đến xử lý tội cư trú bất hợp pháp."


Nghe thấy chữ "bảo vệ" và "cảnh sát", tiếng khóc của bà Mai im bặt như bị ai đó bóp nghẹt cổ họng. Bà nhìn Tâm bằng ánh mắt đầy căm hận nhưng cũng đầy sợ hãi, bà không ngờ người con dâu vốn luôn nhẫn nhịn lại có thể ra tay tàn khốc đến thế. Thành cũng tái mặt, hắn biết rằng một khi bảo vệ can thiệp, hắn sẽ chẳng còn mặt mũi nào để nhìn đám bạn giàu có mà hắn vừa khoe khoang về căn biệt thự biển này.


"Cô... cô dám?" Bà Mai run rẩy đứng dậy, ngón tay chỉ vào Tâm nhưng không còn lực. "Con dâu mà dám đuổi mẹ chồng sao? Cô sẽ bị người đời phỉ nhổ, cô sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu!" Sự mỉa mai vẫn hiện rõ trên gương mặt bà, dù lúc này bà đang ở thế yếu. Bà vẫn cố bám víu vào cái danh nghĩa mẹ chồng để hy vọng có thể xoay chuyển tình thế, nhưng Tâm đã hoàn toàn đóng cửa trái tim.


Tâm tiến lại gần bà Mai, khoảng cách chỉ còn vài gang tay, cô nói nhỏ nhưng đủ để bà nghe rõ từng chữ: "Dì nghe cho rõ đây. Ban đầu, con định hôm nay sẽ chính thức sang tên căn nhà này cho bố chồng để ông bà dưỡng già. Con đã chuẩn bị sẵn tờ đơn chuyển nhượng trong tủ rồi. Nhưng chính lòng tham và sự ác độc của dì đối với con đã cứu con khỏi một sai lầm lớn. Căn nhà này, từ giây phút này, sẽ không có một phân đất nào dành cho dì và con trai dì cả."


Bà Mai chết lặng, cảm giác nuối tiếc và cay đắng trào dâng trong lòng khi biết mình vừa đánh mất một khối tài sản khổng lồ chỉ vì sự nôn nóng và tham lam quá độ. Bà nhìn sang tờ sổ đỏ, rồi nhìn sang con dâu, bỗng thấy Tâm cao lớn và uy nghiêm như một tảng băng không thể lay chuyển. Sự hối hận muộn màng bắt đầu len lỏi, nhưng cái tôi quá lớn không cho phép bà cúi đầu nhận lỗi.


Tiếng còi xe của đội bảo vệ khu đô thị vang lên bên ngoài cổng, ánh đèn flash nhấp nháy chiếu thẳng vào phòng khách qua lớp cửa kính lớn. Tâm khoanh tay trước ngực, đứng hiên ngang giữa phòng, cô không nói thêm một lời nào nữa. Sự im lặng của cô lúc này chính là đòn trừng phạt nặng nề nhất đối với những kẻ vừa muốn hưởng thụ thành quả của người khác, vừa muốn chà đạp lên nhân phẩm của họ.


"Mời các người ra cho," Tâm chỉ tay ra phía cửa chính, nơi hai nhân viên bảo vệ to lớn đã đứng sẵn với thái độ nghiêm chỉnh. "Đồ đạc của dì và Thành, con sẽ cho người đóng gói và gửi về căn hộ cũ sau một tiếng nữa. Còn anh Nam, nếu anh chọn ở lại với họ, mời anh đi cùng. Tôi không cần một người chồng không có chính kiến và không biết phân biệt đúng sai trong ngôi nhà của mình."


Nam nhìn vợ, nhìn mẹ, rồi nhìn căn biệt thự biển lộng lẫy lần cuối trước khi cúi đầu đi theo bà Mai ra ngoài. Thành lầm bầm những lời chửi thề vô nghĩa, hắn hậm hực đá vào cánh cổng biệt thự như một đứa trẻ bị tước mất đồ chơi, nhưng chẳng ai thèm để ý đến hắn. Khi cánh cổng tự động khép lại bằng một tiếng "cạch" khô khốc, Tâm mới cho phép mình thở phào một hơi dài, sự căng thẳng tích tụ nãy giờ tan biến.


Cô ngồi xuống chiếc sofa, nơi mà chỉ vài phút trước bà Mai còn ngồi với vẻ đắc thắng, và cảm nhận hơi ấm của quyền sở hữu thực sự. Cô nhìn ra phía biển, nơi những con sóng vẫn bền bỉ vỗ vào bờ, tựa như sự nỗ lực không ngừng nghỉ của cô trong suốt những năm qua. Một giọt nước mắt lăn dài trên má, không phải vì buồn bã, mà vì sự giải thoát khỏi những xiềng xích của một gia đình chồng đầy rẫy những toan tính và ác độc.


Tâm nhấc máy gọi cho bố đẻ của mình, người đang ở quê một mình: "Bố à, cuối tuần này con về đón bố lên đây ở nhé. Căn biệt thự ven biển mà bố thích, con đã lo xong xuôi tất cả rồi. Từ giờ, bố cứ thảnh thơi mà ngắm biển, không ai có thể làm phiền bố nữa đâu." Giọng nói của cô trở nên ấm áp và dịu dàng, khác hẳn với sự lạnh lùng khi đối diện với những kẻ tham lam vừa rồi.


Sau cơn mưa trời lại sáng, ánh hoàng hôn buông xuống căn biệt thự, dát một màu vàng rực rỡ lên mọi vật dụng. Tâm nhận ra rằng, việc bảo vệ thành quả của chính mình không phải là một hành động ích kỷ, mà là sự tôn trọng đối với giá trị của bản thân. Những kẻ chỉ biết chờ đợi sự ban phát mà lại mang lòng tráo trở sẽ không bao giờ có được hạnh phúc bền lâu, và cô cảm thấy tự hào vì mình đã dám đứng lên đòi lại công bằng cho chính mình.


Căn nhà này sẽ là nơi khởi đầu cho một cuộc sống mới, tự do và kiêu hãnh của cô. Tâm mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ như ánh nắng trên biển, cô bước ra ban công để hít hà hương vị mặn mòi của đại dương. Cô biết rằng từ ngày mai, cô sẽ phải đối mặt với nhiều lời đàm tiếu từ phía nhà chồng, nhưng điều đó chẳng còn quan trọng nữa, vì cô đã có trong tay chìa khóa của hạnh phúc và sự độc lập tuyệt đối.


Câu chuyện về căn biệt thự chín tỷ và lòng tham vô đáy của người mẹ chồng sẽ là một bài học đắt giá cho những ai không biết trân trọng lòng tốt. Còn đối với Tâm, đây chỉ là một phép thử của định mệnh để cô nhận ra ai mới là người thực sự xứng đáng xuất hiện trong cuộc đời mình. Đứng trước biển cả bao la, cô cảm thấy lòng mình nhẹ tênh, mọi giông bão đã lùi lại phía sau nhường chỗ cho những ngày nắng ấm tràn đầy hy vọng.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.