Tiếng sóng biển ngoài kia rì rào, từng đợt vỗ nhẹ vào bờ cát trắng như một bản nhạc du dương, nhưng bên trong phòng khách sang trọng của căn biệt thự chín tỷ, bầu không khí lại đặc quánh sự ngột ngạt. Tâm đứng lặng yên bên khung cửa kính sát đất, nhìn ra đại dương bao la, trong lòng cô trào dâng một cảm giác mỉa mai đến tột cùng khi nghĩ về lòng người. Cô đã dành dụm từng đồng từ những dự án kinh doanh riêng, âm thầm mua căn nhà này để báo hiếu bố mẹ chồng, hy vọng một tuổi già an yên cho họ.
Bà Hiền, mẹ chồng cô, đang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế sofa da bò đắt tiền, đôi mắt sắc lẹm đảo quanh căn nhà như thể đang kiểm kê tài sản của chính mình. Bà cầm tách trà bằng gốm sứ Minh Long, nhấp một ngụm nhỏ rồi đặt mạnh xuống bàn, tạo ra một tiếng "cạch" khô khốc và đầy uy lực. Ánh mắt bà nhìn Tâm không hề có lấy một chút tình thương, chỉ có sự tính toán lạnh lùng của một người đàn bà luôn coi con dâu là người dưng nước lã.
"Tâm này, cô đứng đó thẫn thờ cái gì? Việc dọn dẹp tầng trên đã xong chưa mà đã lo đứng ngắm cảnh?" Bà Hiền cất giọng khàn đục, đầy vẻ sai bảo như thể Tâm là đứa người hầu mới được thuê về. "Đã về đây ở chung thì phải biết thân biết phận, đừng tưởng mua được căn nhà này bằng tiền của con trai tôi thì có quyền làm vương làm tướng trong cái nhà này."
Tâm quay lại, đôi môi hơi mấp máy nhưng cô cố kìm nén cơn giận đang bùng lên trong lồng ngực. Cô nhìn sang chồng mình, Nam, người đang cúi gằm mặt xuống sàn nhà, đôi tay đan chặt vào nhau thể hiện sự nhu nhược đến hèn hạ trước mặt mẹ đẻ.
Nam không hề biết rằng toàn bộ số tiền mua căn biệt thự này là từ tài khoản riêng của Tâm, vì cô muốn giữ thể diện cho anh nên luôn nói khéo là "vợ chồng mình cùng lo".
Bà Hiền thấy con dâu không đáp lời, càng được đà lấn tới, giọng bà ta bỗng trở nên lanh lảnh và đầy sự mỉa mai châm biếm. "Cô nhìn xem, căn biệt thự này rộng lớn thế này, hai vợ chồng cô ở tầng ba là được rồi, còn tầng hai tôi đã quyết định để dành cho thằng út." Bà ta vừa nói vừa hất hàm về phía cửa, nơi em chồng của Tâm đang nghênh ngang bước vào với vẻ mặt đắc thắng.
"Đúng đấy chị dâu ạ, mẹ nói phải, em sắp lấy vợ, nhà của anh Nam thì cũng như nhà của em thôi, chị đừng có hẹp hòi," thằng út tên Hải lên tiếng, giọng nói đầy sự tham lam không giấu giếm. Hải vốn là đứa con cưng của bà Hiền, kẻ chỉ biết ăn bám và phá tán, nhưng trong mắt bà, nó mới là tương lai của cả dòng họ này. Tâm nhìn Hải, rồi nhìn sang bà Hiền, cô cảm thấy một sự ghê tởm dâng lên tận cổ họng trước sự trơ trẽn của họ.
"Mẹ nói đây là nhà của ai cơ?" Tâm hỏi lại, giọng cô thấp nhưng cực kỳ rõ ràng, từng chữ như đâm vào không gian yên tĩnh của căn phòng. Cô không còn muốn đóng vai người con dâu ngoan hiền, chịu đựng sự chèn ép của những kẻ chỉ biết nhìn vào ví tiền của người khác. Sự nhẫn nại của cô đã chạm đến giới hạn cuối cùng khi chứng kiến cảnh mẹ chồng ngang nhiên định đoạt tài sản của mình cho đứa con trai hư hỏng.
*
Bà Hiền cười khẩy, khuôn mặt bà ta biến dạng vì sự ngạo mạn và khinh khỉnh khi nhìn vào bộ đồ giản dị của Tâm. "Nhà của ai à? Cô hỏi câu buồn cười thế? Con trai tôi vất vả làm lụng, tích góp tiền bạc bao năm qua mới mua được cái biệt thự ven biển này để phụng dưỡng tôi." Bà ta đứng dậy, tiến lại gần Tâm, ngón tay sơn đỏ chỉ thẳng vào mặt cô. "Tôi tuyên bố luôn cho cô biết, đây là nhà mang họ Nguyễn, của bà Hiền này và con trai tôi, cô chỉ là đứa hưởng ké, hiểu chưa?"
"Anh Nam, anh không nói gì sao? Anh cũng nghĩ đây là tiền của anh, là nhà của mẹ anh sao?" Tâm xoay người về phía chồng, ánh mắt cô xoáy sâu vào sự im lặng đáng sợ của anh ta. Cô hy vọng một lời công bằng, một hành động đứng ra bảo vệ vợ, nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là một tiếng thở dài mệt mỏi và nhu nhược. Nam không dám nhìn vào mắt vợ, anh ta chọn cách hèn nhát nhất là im lặng để giữ lấy hòa khí giả tạo.
"Thôi mà Tâm, mẹ nói thế cũng là có ý tốt, anh em trong nhà thì san sẻ cho nhau một chút có sao đâu," Nam lý nhí trong cổ họng, lời nói của anh ta như đổ thêm dầu vào lửa vào cơn thịnh nộ của Tâm. "Nhà rộng thế này, Hải nó về ở tầng hai cũng được, chúng ta vẫn có không gian riêng ở tầng ba mà." Sự thỏa hiệp của Nam khiến Tâm nhận ra rằng, trong cuộc hôn nhân này, cô luôn là người đơn độc chống chọi với cả thế giới.
Bà Hiền đắc ý, bà ta tiến lại gần kệ tivi, vuốt ve những bình hoa pha lê đắt tiền mà Tâm đã cẩn thận chọn lựa. "Cô nghe thấy chưa? Con trai tôi đã nói thế thì cô không có quyền can thiệp vào. Sáng mai tôi sẽ đi làm thủ tục chuyển quyền thừa kế căn nhà này cho thằng Hải, để nó còn lo cưới xin cho đàng hoàng." Bà ta quay sang Hải, mỉm cười hiền từ, một nụ cười mà chưa bao giờ dành cho Tâm suốt năm năm làm dâu.
*
Tâm bỗng bật cười, tiếng cười của cô vang lên khô khốc và chứa đầy sự u uất lẫn khinh miệt dành cho những con người đứng trước mặt mình. "Mẹ định chuyển quyền thừa kế sao? Một ý tưởng thật là tuyệt vời và đầy tính... viễn tưởng," cô nhấn mạnh từng chữ với sự châm biếm sâu sắc. "Dì Liễu bên nhà mẹ đẻ con chắc cũng không ngờ chị dâu mình lại có khả năng ảo tưởng sức mạnh lớn đến như vậy."
Sắc mặt bà Hiền chuyển từ đỏ sang tái mét, bà ta đập mạnh tay xuống bàn trà khiến nước văng tung tóe. "Cô nói cái gì? Cô dám bảo tôi ảo tưởng à? Cái loại con dâu mất dạy, cậy có chút nhan sắc rồi về đây leo lên đầu lên cổ mẹ chồng ngồi hả?" Bà ta định vung tay tát Tâm một cái, nhưng Tâm đã nhanh chóng lùi lại, đôi mắt cô rực cháy lên một ngọn lửa của sự phản kháng quyết liệt.
"Tôi không nói suông đâu, để tôi cho mẹ thấy thực tế nó phũ phàng đến nhường nào," Tâm lạnh lùng nói rồi quay lưng đi thẳng về phía phòng làm việc. Cô bước đi dứt khoát, không một chút do dự, để lại ba con người đang ngơ ngác và tức tối ở phòng khách. Trong đầu Tâm lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: sự tử tế của cô đã bị chà đạp quá đủ, và giờ là lúc đòi lại những gì thuộc về mình.
Cô lao thẳng đến chiếc tủ hồ sơ bằng gỗ sồi, tay mở khóa nhanh thoăn thoắt, trái tim đập liên hồi không phải vì sợ hãi mà vì sự giải thoát. Cô cầm ra một xấp tài liệu dày cộp, bìa ngoài là màu đỏ rực rỡ của cuốn sổ hồng, kèm theo đó là hàng loạt hóa đơn thanh toán và sao kê ngân hàng. Đây là bằng chứng thép, là vũ khí để cô đập tan những ảo mộng tham lam của gia đình chồng vốn chỉ biết hưởng thụ trên mồ hôi nước mắt của cô.
Khi Tâm bước trở lại phòng khách, không khí dường như đông cứng lại trước vẻ mặt lạnh lùng và uy nghiêm của cô. Cô ném tập hồ sơ xuống bàn trà, ngay trước mắt bà Hiền và Hải, tiếng va chạm khô khốc ấy khiến họ giật mình lùi lại một bước. "Mời mẹ và cậu Hải xem cho kỹ, xem trong này có chữ nào ghi tên anh Nam hay tên mẹ không?" Tâm khoanh tay trước ngực, giọng nói đầy sự mỉa mai và chiến thắng.
Bà Hiền run rẩy cầm cuốn sổ hồng lên, bà ta lật từng trang, đôi mắt vẩn đục cố gắng tìm kiếm một cái tên quen thuộc nhưng vô vọng. Trang đầu tiên, phần chủ sở hữu chỉ duy nhất một tên: "Nguyễn Thị Thanh Tâm". Bà ta lật tiếp các hóa đơn chuyển khoản, tất cả đều từ tài khoản cá nhân của Tâm, không có một xu nào liên quan đến Nam hay bất kỳ ai trong gia đình này.
Hải đứng bên cạnh, mặt mày xám ngoét, nó giật lấy tập tài liệu rồi lật đi lật lại như một kẻ tâm thần đang cố tìm kho báu trong đống rác. "Không thể nào... Anh Nam, anh bảo là anh mua mà? Sao lại tên chị ta hết thế này?" Hải gào lên, quay sang túm lấy cổ áo anh trai mình mà chất vấn. Nam lúc này như một kẻ mất hồn, anh ta nhìn vợ mình bằng ánh mắt đầy sự kinh ngạc xen lẫn hổ thẹn tột cùng.
"Đúng, tôi đã để anh Nam đứng ra lo liệu một số thủ tục ngoại giao, nhưng toàn bộ tiền bạc là của riêng tôi, từ công ty riêng của tôi," Tâm tiến lại gần Nam, nhìn thẳng vào sự hèn nhát trong mắt anh ta. "Tôi định biếu bố mẹ để dưỡng già vì tôi nghĩ mẹ sẽ thay đổi sau khi có một mái ấm thực sự. Nhưng tôi đã lầm, lòng tham của mẹ là một cái hố sâu không đáy, và tôi không có nghĩa vụ phải lấp đầy nó bằng cả đời lao động của mình."
Bà Hiền lúc này mới định thần lại, bà ta bắt đầu gào khóc, bộ dạng thảm hại và giả tạo hiện rõ trên khuôn mặt nhăn nheo. "Trời ơi là trời! Con dâu nó lừa lọc cả nhà tôi! Nó dùng tiền chung của vợ chồng để đứng tên một mình nó! Nam ơi, con phải đòi lại công bằng cho mẹ, nó định đuổi mẹ con mình ra đường đây này!" Bà ta vừa khóc vừa đấm ngực thùm thụp, một kịch bản cũ rích mà bà vẫn thường dùng để uy hiếp con trai.
Tâm không hề mảy may động lòng, cô lấy ra một tờ giấy khác, đó là bản kê khai tài sản trước hôn nhân và các điều khoản rạch ròi về tài chính mà Nam đã ký khi hai người bắt đầu khởi nghiệp. "Mẹ đừng diễn kịch nữa, tốn nước mắt lắm. Anh Nam biết rõ số tiền này ở đâu ra, và anh ấy cũng biết rõ anh ấy không đóng góp được một đồng nào vào căn nhà này." Cô quay sang bà Hiền, nụ cười trên môi đầy sự châm biếm: "Mẹ định cho cậu Hải thừa kế cái gì? Thừa kế không khí ven biển này sao?"
Hải tức tối định lao vào giật lấy cuốn sổ hồng để xé nát, nhưng Tâm đã nhanh tay thu lại, ánh mắt cô sắc như dao cạo khiến gã em chồng nhát gan phải khựng lại. "Tôi cảnh báo cậu, đây là tài sản cá nhân được pháp luật bảo hộ. Nếu bất kỳ ai đụng vào một sợi lông của tôi hoặc phá hoại tài sản này, tôi sẽ không nể tình nghĩa mà đưa ra tòa đâu." Sự cứng rắn của Tâm khiến căn phòng chìm vào một sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng sóng biển vẫn đều đặn vỗ về như trêu ngươi.
Bà Hiền nhận ra mình đã thua trắng trong ván bài này, bà ta đổi chiến thuật, giọng điệu bỗng trở nên ngọt nhạt đến buồn nôn. "Ấy chết, Tâm ơi, mẹ chỉ đùa chút thôi mà, mẹ thấy thằng Hải nó sắp cưới nên mới nói thế để thử lòng cô thôi. Nhà này là của cô, mẹ biết chứ, mẹ ở đây thì cũng là để trông nom hộ vợ chồng cô thôi mà." Sự lật mặt nhanh hơn lật bàn tay của bà khiến Tâm cảm thấy ghê tởm hơn bao giờ hết.
"Thôi đi bà Hiền, kịch hay đến đây là hạ màn được rồi," Tâm lạnh lùng ngắt lời, cô không còn dùng từ 'mẹ' nữa vì cảm thấy nó quá xa xỉ đối với người đàn bà này. "Dự định ban đầu của tôi là sẽ đón bố mẹ về đây phụng dưỡng, nhưng với những gì diễn ra ngày hôm nay, tôi quyết định sẽ giữ căn nhà này cho riêng mình tôi. Tôi sẽ không biếu, cũng không cho bất kỳ ai ở nhờ một ngày nào nữa."
Nam bừng tỉnh sau cơn mê muội, anh ta lắp bắp: "Tâm, em nói thế là ý gì? Chẳng lẽ em định đuổi bố mẹ ra khỏi nhà thật sao? Còn anh thì sao?" Tâm nhìn chồng, ánh mắt cô không còn một chút tình cảm nào, chỉ còn là sự thất vọng tràn trề. "Anh có thể chọn, một là đi cùng mẹ và em trai anh về căn nhà cũ chật chội ở phố, hai là ở lại đây nhưng với tư cách là người đi ở nhờ của tôi. Nhưng tôi nghĩ, loại người 'hiếu thảo' mù quáng như anh chắc chắn sẽ chọn mẹ mình rồi."
Câu nói của Tâm như một cái tát trời giáng vào sự tự tôn huyễn hoặc của Nam. Anh ta đứng giữa hai dòng nước, một bên là người mẹ độc đoán nhưng luôn dùng tình mẫu tử để ràng buộc, một bên là người vợ tài giỏi, xinh đẹp và sở hữu khối tài sản khổng lồ. Bà Hiền thấy con trai do dự, liền nắm lấy tay anh ta kéo lại phía mình: "Nam, con thấy chưa? Nó coi thường con, nó coi con là đứa đi ở nhờ! Đi, chúng ta không thèm cái biệt thự rách này!"
Hải cũng bồi thêm vào: "Đúng đấy anh, chị ta có tiền là coi khinh cả họ nhà mình, loại đàn bà này không xứng làm vợ anh đâu!" Ba con người ấy đứng thành một phe, đối diện với một mình Tâm, nhưng sức mạnh của sự thật và sự độc lập tài chính đã khiến cô trở nên khổng lồ trước những kẻ tiểu nhân ấy. Tâm cảm thấy lòng mình nhẹ tênh, nỗi đau bị phản bội đã được thay thế bằng một sự thanh thản lạ kỳ.
"Được thôi, mời mọi người ra khỏi nhà tôi ngay lập tức," Tâm chỉ tay ra phía cửa chính đang mở rộng, nơi gió biển thổi vào mang theo vị mặn mòi. "Đồ đạc của mọi người tôi sẽ cho người đóng gói gửi về sau, còn bây giờ, tôi không muốn nhìn thấy bất kỳ ai trong số các người ở đây thêm một giây phút nào nữa." Cô nói bằng một giọng ra lệnh, uy quyền mà không ai dám cãi lời.
Bà Hiền vừa đi vừa chửi rủa, những lời lẽ thâm độc nhất phát ra từ miệng một người mà cô từng gọi là mẹ chồng. Hải thì lầm bầm những câu đe dọa không thành lời, còn Nam thì lủi thủi bước theo sau, bóng dáng anh ta đổ dài trên thảm cỏ ven biển, trông thật thảm hại và cô độc. Khi cánh cổng sắt đắt tiền khép lại, Tâm mới thực sự cảm nhận được sự tự do mà cô hằng khao khát suốt những năm tháng làm dâu khổ cực.
Cô bước ra ban công, hít một hơi thật sâu không khí trong lành của biển cả, cảm thấy mọi gánh nặng trên vai đã hoàn toàn được trút bỏ. Căn biệt thự chín tỷ này từ nay sẽ chỉ thuộc về cô, là nơi cô được sống đúng với chính mình, không phải nhìn sắc mặt của bất kỳ ai để sống. Cô đã học được một bài học đắt giá rằng: sự hiếu thuận phải được đặt đúng chỗ, và lòng tốt không bao giờ được phép dành cho những kẻ coi đó là điều hiển nhiên để trục lợi.
Đêm đó, Tâm nằm trong phòng ngủ rộng lớn, nghe tiếng sóng vỗ rì rào và cảm thấy bình yên đến lạ thường. Cô không hề hối hận vì quyết định cứng rắn của mình, bởi nếu cô tiếp tục nhượng bộ, cuộc đời cô sẽ mãi mãi bị giam cầm trong sự tham lam vô độ của gia đình chồng. Cô cầm điện thoại, nhắn một cái tin cho trợ lý: "Ngày mai hãy thay toàn bộ ổ khóa của biệt thự biển, và thuê một đội bảo vệ chuyên nghiệp canh giữ 24/7."
Sáng hôm sau, Nam tìm đến căn biệt thự, anh ta đứng ngoài cổng gọi tên cô trong tuyệt vọng, mong một sự tha thứ để được quay lại cuộc sống nhung lụa. Nhưng đáp lại anh ta chỉ là sự im lặng của căn nhà và cái nhìn lạnh lùng của những nhân viên bảo vệ cao lớn. Tâm đứng trên tầng cao, nhìn xuống bóng dáng bé nhỏ của chồng cũ, cô khẽ mỉm cười và nhấp một ngụm cà phê nóng hổi, khởi đầu một ngày mới thực sự dành cho riêng mình.
Cuộc sống sau đó của Tâm phát triển rực rỡ hơn bao giờ hết khi không còn những xiềng xích gia đình độc hại níu kéo. Cô mở rộng kinh doanh, du lịch khắp nơi và biến căn biệt thự ven biển thành một thiên đường nghỉ dưỡng nhỏ cho bạn bè và những người thực sự yêu thương cô. Cô hiểu rằng, hạnh phúc lớn nhất không phải là có bao nhiêu tài sản, mà là có đủ bản lĩnh để bảo vệ tài sản và lòng tự trọng của chính mình trước những sóng gió của nhân tâm.
Còn về phía gia đình bà Hiền, căn nhà phố chật chội lại trở thành bãi chiến trường của sự đổ lỗi và hằn học lẫn nhau. Hải không có tiền cưới vợ nên suốt ngày rượu chè rồi quay sang chửi rủa mẹ mình, bà Hiền thì hối hận vì đã quá tham lam để rồi mất đi tất cả, còn Nam thì sống trong sự dằn vặt muộn màng. Đó chính là cái giá phải trả cho những kẻ luôn muốn xây dựng hạnh phúc trên sự bóc lột và bất công đối với người khác.
Tâm đứng trước gương, chỉnh lại mái tóc và mặc một chiếc váy lụa trắng tinh khôi, chuẩn bị cho một buổi tiệc tối ven biển cùng những đối tác mới. Ánh mắt cô sáng ngời niềm tin và sự kiêu hãnh, một vẻ đẹp không cần đến sự công nhận của bất kỳ một người đàn ông hay một gia đình chồng nào cả. Cô bước ra khỏi phòng, để lại sau lưng những kỷ niệm buồn và tiến thẳng về phía ánh sáng rực rỡ của tương lai, nơi cô chính là chủ nhân duy nhất của cuộc đời mình.
Câu chuyện khép lại khi ánh hoàng hôn buông xuống trên mặt biển, dát vàng lên căn biệt thự xinh đẹp, như một minh chứng cho sự chiến thắng của sự độc lập và lòng tự trọng. Tâm nhận ra rằng, đôi khi người ta phải tàn nhẫn một chút để cứu lấy chính mình, và cái kết có hậu nhất không phải là một gia đình đủ đầy giả dối, mà là sự tự do trong tâm hồn. Cô mỉm cười với sóng biển, một nụ cười rạng rỡ và tràn đầy sức sống của một người phụ nữ đã tự tay viết nên định mệnh của chính mình.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.