Min menu

Pages

Chỉ vì nghĩ vợ không xứng đáng, tôi chọn ly hôn và đẩy mẹ con cô ấy ra ngoài. 6 tháng sau, thấy xe Mercedes của sếp đỗ chình ình trước cửa nhà em, tim tôi thắt lại. Người bước xuống xe khiến tôi đứng chết trân tại chỗ.

 Ánh nắng chiều gay gắt hắt qua khung cửa kính của căn hộ cao cấp, nơi Thành đang nhâm nhi ly rượu vang đắt tiền, đôi mắt híp lại đầy vẻ tự mãn. Anh ta nhìn vào tờ đơn ly hôn đã ký sẵn đặt trên bàn, cảm thấy như vừa trút bỏ được một gánh nặng ngàn cân đã đeo bám mình suốt năm năm qua. Đối với Thành, một người đàn ông vừa leo lên vị trí giám đốc chi nhánh, người vợ như Mai giờ đây chẳng khác nào một vết ố trên chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi của anh ta.

"Cô ký đi, đừng để tôi phải dùng biện pháp mạnh hơn," Thành buông một câu lạnh lùng, giọng nói chứa đựng sự khinh miệt không hề che giấu. "Nhìn lại mình đi Mai, cô quanh năm chỉ quẩn quanh xó bếp với mùi dầu mỡ, áo quần thì lếch thếch, đứng cạnh tôi trong những buổi tiệc chiêu đãi khách hàng thực sự là một sự sỉ nhục đối với tầm vóc của tôi lúc này."

Mai đứng lặng người giữa phòng khách, đôi bàn tay gầy gò đan chặt vào nhau đến trắng bệch, đôi mắt vốn dĩ đã khô cạn nước mắt sau những đêm dài thức trắng nay chỉ còn lại một khoảng không vô định. Cô không ngờ người đàn ông mình từng hy sinh cả tuổi thanh xuân, từ bỏ cơ hội thăng tiến để về làm hậu phương vững chắc, nay lại dùng những lời lẽ cay độc nhất để rạch nát trái tim cô. Sự hy sinh của cô trong mắt anh ta giờ đây chỉ là một sự phiền toái rẻ tiền.

Bà Liễu, mẹ của Thành, từ trong phòng bước ra với vẻ mặt kênh kiệu, trên tay là chiếc quạt lụa phe phẩy đầy vẻ quý tộc rởm đời. Bà ta lườm Mai một cái sắc lẹm rồi bồi thêm...


"Thằng Thành nói đúng đấy, loại đàn bà chỉ biết tiêu tiền chồng mà không biết làm đẹp mặt chồng thì giữ lại làm gì cho chật nhà? Con gái tôi sau này phải là tiểu thư khuê các, có học thức, có địa vị, chứ không phải cái ngữ nhà quê như cô."


"Mẹ nói phải, con cũng thấy mệt mỏi khi phải giải thích với đối tác về người vợ 'nội trợ toàn thời gian' này lắm rồi," Thành cười khẩy, ánh mắt lóe lên sự mỉa mai khi nhìn xuống bộ đồ mặc nhà đã sờn cũ của Mai. "Tầm vóc của tôi là ở những dự án nghìn tỷ, ở những buổi ký kết với các tập đoàn đa quốc gia, còn cô chỉ xứng tầm với những sạp rau ngoài chợ và những bà hàng xóm rỗi hơi."


Mai hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị đắng chát lan tỏa trong cuống họng, cô cầm cây bút lên với đôi tay không còn run rẩy như trước nữa. Trong đầu cô lúc này, những kỷ niệm về một thời gian khó, khi hai đứa chia nhau gói mì tôm trong căn phòng trọ dột nát, bỗng chốc vỡ vụn như bong bóng xà phòng. Cô nhận ra rằng, con người khi lên cao quá nhanh thường quên mất mặt đất dưới chân mình vốn dĩ được bồi đắp từ đâu.


"Được, tôi ký, không phải vì tôi sợ các người, mà vì tôi thấy ghê tởm cái 'tầm vóc' mà anh đang tự huyễn hoặc," Mai đặt bút ký một cách dứt khoát, âm thanh ngòi bút xé trên mặt giấy nghe khô khốc. "Anh cứ ôm lấy cái địa vị đó mà sống, nhưng hãy nhớ rằng, diều bay cao được là nhờ gió, mà gió thì không bao giờ thuộc về con diều mãi mãi đâu."

*

Bà Liễu bật cười khanh khách, tiếng cười chói tai vang vọng khắp căn phòng sang trọng nhưng lạnh lẽo tình người. "Gió với chả diều, cô bớt văn vở đi cho tôi nhờ, ký xong thì thu dọn đồ đạc mà biến khỏi đây ngay trong chiều nay, đứa con gái thì tôi cho cô mang theo đấy, nhà này không rảnh để nuôi thêm một miệng ăn vô tích sự."


Thành không thèm nhìn Mai lấy một lần, anh ta lướt điện thoại xem những mẫu xe mới, miệng lẩm bẩm về việc sẽ cưới một cô vợ sếp để củng cố địa vị. Đối với anh ta, cuộc ly hôn này giống như một cuộc thanh lý tài sản cũ kỹ để tái đầu tư vào một hạng mục màu mỡ hơn. Anh ta không hề biết rằng, khoảnh khắc Mai dắt tay bé Bống bước ra khỏi cửa, chính là lúc vận may của anh ta bắt đầu đếm ngược.


Sáu tháng sau, cuộc sống của Thành không hề màu hồng như anh ta tưởng tượng, áp lực doanh số và những cuộc đấu đá chính trị trong tập đoàn khiến anh ta kiệt sức. Anh ta vừa bị sếp tổng khiển trách vì một dự án bất động sản bị đình trệ do thiếu sự tinh tế trong khâu thiết kế nội thất và trải nghiệm khách hàng. Trong cơn bực dọc, Thành quyết định lái xe đi dạo để giải tỏa căng thẳng, vô tình bánh xe đưa anh ta về phía khu phố cũ nơi Mai đang thuê trọ.


Thành dừng xe ở góc đường, định bụng sẽ ghé qua để nhìn thấy sự thảm hại của vợ cũ, để tự trấn an mình rằng quyết định ly hôn là hoàn toàn sáng suốt. Anh ta hình dung Mai sẽ già nua, héo hon trong một căn phòng ẩm thấp, chật vật với từng đồng tiền lẻ để nuôi con. Cái tôi ích kỷ của anh ta cần một sự so sánh thấp kém để cảm thấy bản thân mình vẫn còn giá trị.

*

Thế nhưng, đập vào mắt Thành không phải là một khung cảnh tồi tàn, mà là một chiếc Mercedes S-Class đen bóng loáng, sang trọng đang đậu lù lù trước cửa một căn nhà nhỏ nhưng được trang trí cực kỳ tinh tế. Chiếc xe này Thành biết rất rõ, đó là xe của Chủ tịch tập đoàn – người mà ngay cả Thành cũng hiếm khi được tiếp cận trực tiếp. Trái tim Thành bỗng thắt lại, một dự cảm không lành len lỏi vào tâm trí.


Cánh cửa xe Mercedes từ từ mở ra, tài xế bước xuống vòng ra phía sau mở cửa một cách đầy cung kính, một hình ảnh mà Thành chỉ thấy trong phim hoặc các sự kiện thượng lưu. Từ trên xe, một người phụ nữ bước xuống với phong thái thanh tao, quyến rũ đến mức Thành phải dụi mắt liên tục để xác nhận. Đó là Mai, nhưng không còn là người vợ lếch thếch sặc mùi dầu mỡ của sáu tháng trước.


Mai diện một bộ váy lụa thiết kế riêng, mái tóc được cắt tỉa hiện đại ôm lấy khuôn mặt thanh tú đã được trang điểm một cách tinh tế, toát lên vẻ quyền lực của một nữ doanh nhân thành đạt. Đi bên cạnh cô là bé Bống, con gái anh, mặc một chiếc váy công chúa đắt tiền, đôi mắt sáng ngời và nụ cười rạng rỡ như một thiên thần nhỏ. Hình ảnh hai mẹ con xinh đẹp, quý phái bước xuống từ chiếc xe siêu sang khiến Thành sững sờ đến đánh rơi cả chiếc điện thoại trên tay.


Chưa kịp hoàn hồn, Thành thấy Sếp tổng của mình – ông Minh, một người đàn ông trung niên quyền lực và nổi tiếng khắt khe – bước xuống từ ghế sau. Điều làm Thành "ngã ngửa" thực sự là thái độ của ông Minh đối với Mai; ông không hề giữ vẻ nghiêm nghị thường thấy mà lại mỉm cười thân thiện, thậm chí còn cúi đầu nhẹ như đang trò chuyện với một đối tác quan trọng ngang hàng.


"Giám đốc Mai, dự án tái cấu trúc không gian sống của tập đoàn chúng ta đang tiến triển rất tốt nhờ tầm nhìn của cô," tiếng ông Minh vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch của khu phố. "Tôi thực sự nể phục sự trở lại mạnh mẽ của cô sau thời gian dài 'ẩn cư', đúng là một tài năng thiết kế thiên bẩm không nên bị vùi lấp trong xó bếp."


Thành cảm thấy như có một gáo nước đá dội thẳng vào đầu, đôi tai ù đi và chân tay run rẩy không đứng vững. Hóa ra, Mai vốn dĩ là thủ khoa ngành kiến trúc, từng có những công trình đoạt giải quốc tế trước khi cưới anh, và giờ đây cô đã quay lại với đam mê của mình dưới sự hỗ trợ của ông Minh. Những lời mỉa mai về "tầm vóc" và "xó bếp" của anh ta sáu tháng trước giờ đây trở thành những cái tát trời giáng vào chính mặt mình.


Không nén nổi sự tò mò và uất ức, Thành mở cửa xe lao đến, giọng nói lạc đi vì kinh ngạc lẫn ghen tị: "Mai! Chuyện này là sao? Tại sao cô lại ở đây? Tại sao sếp của tôi lại đi cùng cô?" Sự xuất hiện đột ngột và nhếch nhác của Thành khiến ông Minh nhíu mày khó chịu, còn Mai thì chỉ khẽ dừng bước, ánh mắt nhìn anh ta bình thản đến đáng sợ.


Mai không hề bối rối, cô nhìn Thành như nhìn một món đồ cũ đã hỏng hoàn toàn không còn giá trị sử dụng, đôi môi đỏ mọng khẽ nở một nụ cười mỉa mai. "Chào anh Thành, thật trùng hợp khi gặp anh ở đây, nhưng có lẽ anh nên học cách giữ lễ nghi trước mặt Chủ tịch của mình thay vì hét lên như vậy." Cô nói, giọng điệu sắc sảo và điềm tĩnh khiến Thành cảm thấy mình nhỏ bé chưa từng thấy.


Ông Minh nhìn Thành một lượt từ đầu đến chân rồi quay sang hỏi Mai với vẻ thắc mắc: "Đây là nhân viên dưới quyền tôi mà, hình như là Giám đốc chi nhánh khu vực phía Nam. Cô quen anh ta sao?" Câu hỏi của ông Minh như một nhát dao khứa vào lòng tự tôn của Thành, anh ta đứng đó, mồ hôi vã ra như tắm dù trời đã bắt đầu dịu mát.


Mai thản nhiên đáp, ánh mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt đang biến sắc của Thành: "Dạ, đây là 'người cũ' của tôi, người từng cho rằng tầm vóc của tôi chỉ xứng đáng đứng cạnh sạp rau ngoài chợ. Thật may là nhờ có sự 'đuổi đi' của anh ta mà tôi mới nhận ra rằng, giá trị của mình nằm ở bộ não và đôi tay kiến tạo, chứ không phải ở việc làm hài lòng một kẻ không biết trân trọng."


Thành đứng chôn chân tại chỗ, nhìn bóng dáng Mai và con gái cùng ông Minh bước vào căn nhà sang trọng, cánh cửa khép lại như một lời chấm dứt hoàn toàn cho mọi hy vọng hàn gắn. Anh ta chợt nhận ra rằng, cái "tầm vóc" mà anh ta hằng tự hào chỉ là một tòa lâu đài trên cát, còn người phụ nữ anh ta từng khinh rẻ chính là viên kim cương mà anh ta đã nhẫn tâm ném vào bùn đen.


Anh ta lững thững quay lại xe, tâm hồn trống rỗng và rệu rã, trong đầu vang lên những lời mỉa mai của chính mình sáu tháng trước như một bản nhạc truy hồn. Anh ta hiểu rằng, từ ngày mai, vị trí giám đốc của anh ta cũng sẽ không còn vững chắc khi ông Minh đã biết về nhân cách tồi tệ của cấp dưới. Đây chính là cái kết đắng cho một kẻ chỉ biết nhìn lên cao mà quên mất việc nhìn sâu vào giá trị tâm hồn của người bạn đời.


Mai ngồi trong căn phòng làm việc tràn ngập ánh sáng, nghe tiếng xe của Thành nổ máy rời đi, lòng cô nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Cô ôm bé Bống vào lòng, tự hứa sẽ xây dựng một tương lai rạng rỡ cho con, nơi không có sự khinh miệt và áp bức. Công lý có thể đến muộn, nhưng nó luôn xuất hiện theo cách rực rỡ nhất để vinh danh những người phụ nữ biết tự đứng dậy từ đống tro tàn của hôn nhân.


Câu chuyện về sự thăng tiến của Mai và sự sụp đổ của Thành nhanh chóng trở thành bài học đắt giá trong giới kinh doanh về cách đối nhân xử thế. Thành sau đó bị sa thải vì những sai phạm trong công việc và sống trong sự hối hận muộn màng, còn Mai trở thành biểu tượng của sự tự thụ và bản lĩnh. Hạnh phúc thực sự đã mỉm cười với hai mẹ con, một cái kết có hậu dành cho sự kiên trì và lòng tự trọng không bao giờ khuất phục trước nghịch cảnh.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.